Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 1: TÂY XUẤT DƯƠNG QUAN.

0
49

CHƯƠNG 1: TÂY XUẤT DƯƠNG QUAN.

Ra ngoài Dương quan đó là biên cương thảo nguyên, hướng đông bắc là đi Bắc Địch hoang, mà xuôi theo con đường thương buôn về hướng tây chính là Tây Cương . Từ sau khi Tây Vực thông thương với Trung nguyên, xe ngựa, đội lạc đà tới lui trên đường nối liền không dứt, nhộn nhịp một thời. Bằng vào Niêm Hoa chưng ra cái mặt thành thật có thể tin của Bồ Tát được người tôn kính, Tường Phong và y rất thuận lợi đi theo một thương đội thực lực hùng hậu. Dẫn đội là một phú thương Lâu Nam tên là Khê Nhân (quý vị không nhìn lầm, chính là ông chủ “Khê Nhân cư” tài trợ cho hồ ly ca vô số chiếc quạt, hắn là nhà đầu tư nguồn quạt lớn nhất), con mắt màu lục, mũi cao, râu quai nón, miệng đầy điểu ngữ xen lẫn Hán ngữ, làm người nhiệt tình, suốt dọc đường đi hay dùng Hán ngữ phong cách Khê Nhân đắc ý dào dạt thổi phồng truyền kỳ mạo hiểm của mình với hai người.

Ban đêm, thương đội dừng lại nghỉ ngơi. Tường Phong đang sưởi ấm cắn miếng lương khô, chợt nghe đống lửa bên cạnh có người bắt đầu cất giọng ca vàng, tiếng ca du dương uyển chuyển, trên đồng nội trống trải có vẻ dị thường xa xôi thê lương, chỉ tiếc là nghe tiếng Tây Vực như có như không. Nàng nhíu nhíu mày, dùng khuỷu tay đẩy đẩy Niêm Hoa nhắm mắt niệm kinh: “Lưu manh, người nọ xướng gì vậy?”

“Không phải cô vượt qua cuộc thi tứ cấp Thổ Hỏa La ngữ sao?” Niêm Hoa mở mắt ra, tò mò hỏi lại, đồng thời tự động bỏ qua tiếng xưng hô “Lưu manh” kia của Tường Phong.

“Cắt, đó chỉ là cuộc thi mà thôi, một tấm giấy chứng nhận rởm.” Tường Phong cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên khinh thường, “Hiện tại vẫn là câm điếc Thổ Hỏa La ngữ, vẻ vẹn vài câu đơn giản ‘khách quan mời vào trong’‘ngài cần gì’‘khách quan đi thong thả’, vẫn cứ một đường đi một đường thực chiến thôi. Ngươi đừng lắm điều, nói mau, người nọ xướng cái gì?”

“Khụ khụ.” Không nghĩ tới Tường Phong thành thật như thế, Niêm Hoa nhịn không được cười cười, nghiêng tai chuyên tâm nghe trong chốc lát, quay đầu giải thích cho nàng, “Hắn đang ca xướng Nguyệt Tuyền thiên nữ, đại ý chính là ‘mi mắt ôi mi mắt của nàng như song nhạn bay qua nước suối Nguyệt, tóc ôi tóc của nàng tựa như nước biển rộng xanh thẳm, môi ôi môi của nàng như tà dương say mê trên Minh Sa sơn, tâm ôi tâm của nàng như tuyết Thiên Sơn trong sáng. Ta nguyện làm thiên sư dịu ngoan kia, tựa vào cạnh bên nàng… ’ ”

Không đợi Niêm Hoa phiên dịch xong, Tường Phong đã nhảy dựng lên, vừa xoa xoa nổi da gà, vừa lảm nhảm: “Quả đúng là hàng sơn trại lại thêm sách lậu mà, Nguyệt Tuyền thiên nữ đến tột cùng là thần thánh phương nào?”

Nghe được hai người đang nói “Nguyệt Tuyền thiên nữ “, phú thương Khê Nhân lập tức sáp lại, vẻ mặt say mê giải đáp nghi vấn cho bọn họ: “Nguyệt Tuyền thiên nữ rất lợi hại, nàng là thiên nữ bảo vệ chúng ta hành tẩu trên thương đạo Tây Vực. Các ngươi cũng biết, Tây Vực chúng ta luôn luôn thiếu thốn nguồn nước, một năm trước, xung quanh Lâu Nam đại hạn, suốt mấy tháng đều không có mưa, nhiều giếng nước cũng khô cạn. Về sau, một tiên nữ vô cùng xinh đẹp từ ngoài hoàng cung đến đây, nàng cưỡi một con sư tử to lớn, tóc màu lam dài tựa như… Ừm ừm ừm, tựa như xấp tơ lụa của ta này mềm mại lóng lánh, ánh mắt màu lam còn xinh đẹp hơn cả trân châu.”

Khê Nhân ngừng lại, hớp một ngụm rượu nho, thấy Tường Phong trừng to mắt tò mò, chống má chuyên tâm nghe mình kể chuyện, vì thế đắc ý hất tóc.”Sau đó à, thiên nữ liền mang theo quốc chủ bọn họ đi về hướng tây, tìm được một nơi hẻo lánh gọi là suối Nguyệt Nha, chậc chậc, nước suối kia, giữa cát vàng trong suốt tựa như vầng trăng non trên bầu trời quang đãng, cứu sống vô số người. Từ đó về sau, suối Nguyệt Nha này trở thành thánh tuyền của Lâu Nam chúng ta, Nguyệt Tuyền thiên nữ chính là tiên nữ bảo vệ nước suối này. Nàng xưa nay ở tại trong sơn động bên suối Nguyệt Nha, vì thế, quốc chủ liền phái người tu sửa mở rộng sơn động, để Nguyệt Tuyền thiên nữ nghỉ ngơi tu hành. Thần dân Lâu Nam chúng ta cũng sẽ không định kỳ đi vào trong đó triều bái cung phụng, nghe nói phàm là ốm đau, chỉ cần tấm lòng cung kính cầu được nước suối Nguyệt Nha, có thể thuốc đến bệnh trừ, khởi tử hồi sinh.”

Nghe Khê Nhân thổi gió ba hoa chích choè như thế, Tường Phong không khỏi “Oa” một tiếng kêu to, “Lâu Nam còn có nhân vật truyền kỳ như vậy à.” Ngay cả Niêm Hoa đã lại nhắm mắt tụng kinh cũng nhịn không được mở mắt, như có chút suy nghĩ nhìn về phía vẻ mặt sùng bái của Khê Nhân. Rượu nhiều thì người lải nhải, Khê Nhân thấy người nghe càng ngày càng nhiều, càng thêm hăng say, đặt mông ngồi vào bên đống lửa, gõ kinh đường mộc[1], bắt đầu tiếp tục bài giảng: “Lâu Nam chúng ta à, trừ Nguyệt Tuyền thiên nữ, còn có không ít nhân vật truyền kỳ đâu, tỷ như nói quốc sư đại nhân cùng Phi Ưng du hiệp.”

[1] Cái khối gỗ mà mấy ông quan hay đập cồm cộp lúc xử án trên công đường ý

Tường Phong sửng sốt, tiếp theo liền cười lăn ra đất, chỉ vào Niêm Hoa đang bất động thanh sắc, “Lưu manh, hắn nói quốc sư đấy, quốc sư nha, ha ha ha ha.” Sau đó khoanh chân ngồi dậy, lấy hạt dưa ra, Khê Nhân ngồi bên cạnh chẳng hiểu ra làm sao, “Mau mau mau, nói một chút quốc sư lại là thần kỳ hô phong hoán vũ ra sao, giỏi cái gì, có phải ba đầu sáu tay hay không?”

“Quốc sư đại nhân là cao tăng đắc đạo dạo chơi tứ hải, làm sao phàm phu tục tử chúng ta có thể nhìn thấy dễ dàng.” Khê Nhân hai tay hợp thành chữ thập nhìn trăng cảm thán, “Chư quốc Tây Vực chúng ta từ xa xưa tới nay cùng Trung nguyên không có qua lại gì, sau đó ba năm trước đây một ngày nọ, một vị Lạt Ma từ phía đông đến đây, cầm trong tay một cái loa, không không không, nói sai rồi, là một vị cao tăng từ phía đông Trung thổ đến đây. Nghe nói người ấy chân đạp tường vân ngũ sắc, tai to mặt lớn, phân thân tai dài quá vai, như thần linh giáng thế, cầm trong tay phục ma trượng, mắt như chuông đồng, giọng như tiếng chuông lớn. Lâu Nam chúng ta thờ phụng thần Phật, quốc chủ đối với cao tăng tự nhiên là càng thêm tôn kính, ở trước hoàng cung dựng đài thỉnh cao tăng phổ độ Phật pháp, đáng tiếc lúc ấy ta không ở đấy, nghe nói ngày đó trên đài giảng kinh bay tới rất nhiều chim tước, vây quanh cao tăng luẩn quẩn không rời, kỳ tích linh điểu, tiểu cô nương cô nói thần kỳ không.”

Tường Phong nghiêng đầu nhếch miệng cười nhạt, quỷ dị nhìn chòng chọc Niêm Hoa vẫn cười mỉm như trước, quay đầu vuốt cằm tán tụng: “Quả thật có chút thú vị, vậy về sau thế nào?”

“Sau đó, cao tăng nán lại Lâu Nam một khoảng thời gian, vừa đúng gặp ôn dịch tàn sát bừa bãi, ông cứu sống, phổ độ chúng sinh, tấm lòng từ bi. Vì thế quốc chủ liền mời ông làm quốc sư, chỉ là ở lại cung đình không bao lâu, quốc sư đã không biết tung tích.” Khê Nhân thở dài một hơi.

“Ồ, như vậy xem ra, Lâu Nam thật đúng là không ít kỳ nhân dị sự, có tiên nữ, có đại hiệp, còn có, he he, hòa thượng.” Nói xong, Tường Phong không có ý tốt đặc biệt nhìn Niêm Hoa trấn định vạn phần.

“Tiểu cô nương, nhìn cô cũng cùng ta hợp ý, ta lại kể cho cô một kỳ sự ta gặp được nhé.” Khê Nhân cũng đã lâu không có người nghe hắn kể chuyện hợp ý như thế, dốc túi rượu, kẻ ba hoa càng nói càng không thể vãn hồi.”Ta kể cho những người khác, kết quả cũng không ai tin, kiên quyết nói ta khoác lác.”

“Ừ, đại thúc ngươi kể, ta tin.” Tường Phong nâng khuôn mặt tròn nhỏ đã nhiều ngày bị bão cát quất đỏ liên tục gật đầu.

Khê Nhân tu rượu ợ một cái, thấp giọng tiến đến bên tai nàng, “Ta nói cho cô nhé, ra khỏi vương đô Lâu Nam, bên dưới những cồn cát tại cuối chân trời phía tây bắc, có chôn dấu một tòa thành hoàng kim.”

Tường Phong vừa nghe đến hai chữ “Hoàng kim”, ánh mắt đột nhiên phát sáng, hai tay gắt gao tóm lấy cổ tay trái đang cầm túi rượu của Khê Nhân. Chỉ nghe hắn lại thần thần bí bí nói: “Mùa đông nhiều năm trước, ta mang theo thương đội gặp phải trận bão cát lớn lạc đường trong sa mạc, toàn bộ mọi người đã chết khát, chỉ còn lại có một mình ta. Vẫn mơ mơ màng màng đi dọc theo phương hướng mặt trời lặn, một trận cuồng phong thổi qua, sau đó trước mắt liền xuất hiện một tòa cổ thành vĩ đại, bên trong có đường phố có nhà bằng đá, còn có một vùng … Biển hoa rất lớn, còn có suối … nước ngọt, trên tường đá… khảm lạm hoàng kim…” Hắn càng nói thanh âm càng thấp, lời nói cũng mơ hồ không rõ, cuối cùng đầu ngoẹo xuống, rồi mơ mơ màng màng ngủ mất.

“Này này này, đại thúc ngươi đừng ngủ chứ, còn có một chuyện về Phi Ưng chưa kể đâu…” Tường Phong lôi kéo nửa ngày, cúi đầu nhìn thấy Khê Nhân đã say rồi, cuối cùng đành chịu, cái miệng nhỏ nhắn hớt hớt, buông tay ra, đứng dậy lục lọi trong gói đồ ra một quả táo, tùy tiện chùi chùi lên tay áo, ngồi xổm xuống vừa cắn vừa nhàm chán nghịch cát. Sau đó dường như nghĩ tới cái gì, chiếu theo biện pháp Y Như Bạch dạy lúc trước, yên lặng vận khí, lại đem Tương tư cổ vương kia bức ra ngoài cơ thể, chơi đùa.

“Tường Phong cô nương.” Niêm Hoa đột nhiên mở miệng, “Nên để cho ta bắt mạch.” Tường Phong miễn cưỡng ngẩng đầu liếc mắt nhìn y một cái, ngậm lấy quả táo, vươn cả hai tay qua, bắt đầu công việc hàng ngày. Niêm Hoa chuyên tâm bắt mạch sau một lúc lâu, lại hỏi hỏi Tường Phong một ít tình huống, cuối cùng nhíu nhíu mày, giận dữ nói: “Tường Phong cô nương, chớ chê hòa thượng nói nhiều, Tương tư cổ vương là thiên hạ kỳ bảo, bách cổ bất xâm, một cổ trong tay, Ly Thiên giáo chúng cúi đầu nghe lệnh, nó nay cùng cô khí huyết gắn bó, cô càng nên quý trọng nó…” Dừng một chút, thấy Tường Phong vẫn đang ngoảnh mặt làm ngơ, hết sức chuyên chú như mọi ngày bắt con sâu xanh kia đẩy tới đẩy lui chơi đùa như vậy, nhìn nó liều mạng loi nhoi hãm sâu trong bùn cát nhếch miệng cười sằng sặc không dứt, Niêm Hoa không khỏi vô lực nhìn trời, kiên trì tiếp tục lải nhải nói, “Tường Phong cô nương, đây là cổ vương đấy, không phải sâu lông, ngộ nhỡ không cẩn thận bị cô đùa chết …”

“Hừ hừ, cổ vương cái gì, theo ta thấy, nó ngay cả sâu lông cũng không bằng.” Tường Phong cuối cùng ngẩng đầu lên, mắt lé nhìn Niêm Hoa đầu đầy hắc tuyến (﹏∣∣∣), đúng lý hợp tình oán giận nói, “Sâu lông người ta nuôi tàm tạm chút, tốt xấu còn có thể lấy để dọa người chơi, mà nó nhé, vừa kén ăn lại vô dụng, bộ dạng một chút cũng không có tính uy hiếp, ta hiện tại miễn cưỡng giữ lại cái mạng nhỏ của nó đã là tốt lắm rồi.” Nói xong, ngón tay cái cùng ngón trỏ bốc lên con sâu xanh bị mình chôn ở trong cát, tiến đến trước mắt Niêm Hoa, “Ngươi xem ngươi xem, có loại thú triệu hồi nào ngay cả răng cũng không có sao? !”

Niêm Hoa một hồi im lặng, Tương tư cổ vương trước mắt là một con sâu toàn thân xanh biếc, chỉ hơi lớn gấp đôi so với sâu lông bình thường, nhưng mà không khiến người chán ghét khó chịu, hai con mắt đen lúng liếng chuyển ( đừng hỏi vì sao Niêm Hoa có thể xem tới được ánh mắt nhỏ như thế, y thông linh), hai cái râu phấn hồng lại càng tôn lên đáng yêu vô cùng. Quả thật, so sánh với cổ trùng Miêu Cương khuôn mặt dữ tợn, nó thật giống như con bướm trong lớp da chó, làm cho người ta cơ hồ quên mất nó là vua của cổ trùng có thể tránh bách cổ.

Chỉ nghe Tường Phong lại huyên thuyên quở trách : “Phật tổ Bồ Tát các ngươi đều có hổ voi gì đó, xa không nói, ngươi nghe một chút, người ta Nguyệt Tuyền thiên nữ còn có sư tử uy phong lẫm lẫm làm tọa kỵ, nhưng ta đây, lại có thể là một con sâu nhỏ như vậy vừa nhìn đã thấy rất dễ bắt nạt làm thú triệu hồi! Quả thực rất không có thiên lý. Không thể cưỡi, không thể giúp ta đánh nhau, ta thậm chí không dám lấy ra khoe khoang với người khác, hừ hừ.”

Niêm Hoa ngẩn ra, chợt thấy trong mắt con sâu trước mặt tựa như có một tia khinh thường lóe lên, y xoa xoa mắt, ảo giác à ảo giác, hắng giọng lại khuyên nhủ: “Tuy nói như thế, nhưng mà dù sao cổ vương nay cùng cô nương cô tính mệnh tương liên, khụ khụ, cô có lẽ không nên ngược đãi nó quá mới đúng.”

Ôi, vừa nói đến liền đau đầu, nghe nói Tương tư cổ vương cùng kí chủ gắn bó tướng sinh, mỗi tháng cần kí chủ đúng giờ dùng máu tươi nuôi nấng, nhưng mà Tường Phong suốt cả đường đi, không chịu để cho cổ vương hút máu một chút nào, dùng lời của nàng mà nói, “Một con sâu vô dụng, ta không bắt nó nướng ăn đã là tốt lắm rồi, còn muốn hút máu quý giá của ta, không có cửa đâu! Bắt nó đổi sang ăn chay!”

Vì thế, một ngày ba bữa, nàng ăn cơm xong, tiện thể lôi cổ vương ra, chỉ vào cơm thừa canh cặn bảo nó ăn. Vừa mới bắt đầu, cổ vương giống như có chút không tình nguyện, giữ cái đầu nhỏ chếch sang một bên, một điệu bộ thà chết chứ không cong. Tường Phong cũng không ép nó, chỉ nhìn chằm chằm nó ôm tay cười lạnh, dù sao chính là không cho uống máu. Qua ba ngày, vốn là một con sâu xanh biếc bị đói thành xanh đậm, cuối cùng, rốt cục chậm chạp ngọ ngoạy thân mình lúc nhúc bò qua, cái miệng nhỏ rưng rưng nén lệ nuốt xuống lá cải dính chút dầu mỡ ( thịt toàn bộ thịt đã bị Tường Phong ăn hết rồi).

Trận chiến mở màn giành thắng lợi, Tường Phong càng ngày càng tệ hại hơn, thường thường liền đem sâu ra đùa nghịch chơi, đặt mỹ danh của nó là “Lưu Trùng[2]“.

[2] sâu dắt đi dạo – cứ như dắt chó đi dạo vậy =))

Đối với việc này, Niêm Hoa không bằng lòng cũng không làm gì được, đành phải một mặt tiếp tục lải nhải liên miên giảng đạo giảng kinh với Tường Phong tai nhét vải, một mặt nhắm mắt đối với cổ vương bị vặn thành hình bánh quai chèo mặc niệm “Ta không nhìn thấy không nhìn thấy” một trăm lần.

Chơi trong chốc lát, Tường Phong đối với Cổ vương đã phải nhẫn nhục chịu đựng cũng chán ghét, đem lõi táo ăn thừa ném tới trước mặt nó, ác thanh ác khí nói: “Ăn nhanh chút, ăn xong ngủ sớm.” Tiếp theo lấy ra một mảnh lá cây thật to phủ lên trên thân nó, lầm bầm lầu bầu, “Đừng nghĩ nhân cơ hội chạy trốn nhá, lát nữa vẫn nên ngoan ngoãn tự giác chui về trong thân thể, nếu không ban đêm ngươi chết cóng ta cũng mặc kệ.”

“Tường Phong cô nương, sâu nghe không hiểu cô nói.” Nghe được nàng tính trẻ con đấu võ mồm, Niêm Hoa phì cười không thôi, bỗng nhiên nghiêng đầu đi qua, hình như thấy cổ vương đang cắn lõi táo, nằm bò trên phiến lá cọ cọ sột soạt. Y sửng sốt, lẩm bẩm nói: “Kỳ quái thật, nó giống như…”

“Giống như cái gì?” Tường Phong quấn chặt quần áo ngồi trên tấm thảm thật dày, nghiêng người nằm xuống chuẩn bị ngủ, vừa không kiên nhẫn nói, “Lưu manh à, ngươi cũng đừng lại nhắc mãi nữa ngươi cũng nào có nhân đạo gì, sâu có sâu ngữ, kinh luận vạn vật có linh gì gì. Con sâu đần độn này chẳng lẽ còn biết viết nhật kí lên án ta hay sao? ! Ha ha ha ha, đừng đùa, nó ngay cả hôm nay là ngày mấy tháng mấy cũng không rõ, chỉ sợ viết nhật kí cũng chỉ biết hôm nay ngày mai ngày kia, ha ha ha ha.”

Niêm Hoa bất lực nhìn nàng kiêu ngạo cười to không dứt, còn vừa cười vừa ôm bụng lăn qua lăn lại trên mặt cát, y lại nhìn lên cổ vương vẫn chuyên tâm ở trên phiến lá vô cùng ai oán nhúc nhích, cuối cùng thở dài một tiếng, đặt mông ngồi xuống, nhắm mắt không nói nữa.

( Nhìn thế nào bạn học Mao Trùng Trùng cũng không giống thú triệu hồi Tương tư cổ vương)

=======================================

Mùng chín thắng bảy, thích hợp cắt tóc, không nên nhận súc vật, hung thần nên tránh bạch hổ. Ra khỏi Dương quan không có bạn cũ nữa, bạn bè đi cùng chỉ có một hòa thượng một con sâu.

Niêm Hoa viết: bạch hổ chủ Tây, nên tránh đi quá chậm.

Phong nói: không có tóc mà cạo, súc vật sâu đã nhận, tránh cũng không thể tránh, biết rõ núi có hổ, đi rồi. ——《Bút ký Tây hành 》

Hiện tại, là ta rơi vào trong tay nữ nhân ác độc này được một hai ba bốn năm… Không đếm rõ được là ngày thứ mấy rồi. Sâu có tư cách của sâu, đả đảo bá quyền, cho tới bây giờ đều không có người dám ngược đãi ta như thế, ta hận nàng, nằm mơ cũng muốn cắn chết nàng. Hu hu hu, ta ghét ăn lõi táo, vỏ chuối với lá gói thức ăn, chán ghét cuộc sống sâu hòa thượng không thịt không mỡ này, không đúng, suốt một đường đi này hòa thượng cũng có thịt ăn, rõ là quá không có trùng lý[3] mà. Ban đêm tiếp tục cào nàng cắn nàng ở trong mộng đi.

[3] lý lẽ dành cho sâu, kiểu như “ko có thiên lý” mà

Trùng Trùng nói: bất kể làm người hay là làm sâu, vĩnh viễn không nên đề cao bản thân quá mức, ở trong mắt một vài người nào đó có lẽ ngươi rất quan trọng, nhưng mà, ở trong mắt người không có đòi hỏi gì với ngươi, ngươi căn bản chẳng là cái quái gì. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI