Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 12: QUAN MỚI NHẬN CHỨC.

0
35

CHƯƠNG 12: QUAN MỚI NHẬN CHỨC.

Nếu mọi người nghĩ rằng ma giáo giáo chủ chính là suốt ngày che mặt, chẳng nói chẳng rằng, không có việc gì thích đến Trung Nguyên đi dạo, tàn sát giết hại người trong chính đạo, dụ dỗ quyến rũ hiệp nữ sinh đẹp, chí nguyện cả đời chính là nhất thống giang hồ, ấy là sai hoàn toàn.

Đó là hình tượng ma giáo giáo chủ truyền thống, đã sớm lỗi thời. Giang hồ đang phát triển, võ lâm đang tiến bộ, ma giáo cũng nhất định phải cùng tiến lên, mới không bị thời đại dâng trào mãnh liệt vứt bỏ.

Mà bạn học Tường Phong của chúng ta một thế hệ chuyển hình ma giáo giáo chủ thời kỳ mới, quan mới sau khi nhận chức nhiệm vụ quan trọng đầu tiên, chính là giải quyết công tác thống nhất tư tưởng quần chúng. Thử nghĩ một chút, nếu thuộc hạ ly gián luôn nhìn nhau không vừa mắt, ngươi chém ta giết, như vậy sao được, yên ổn đoàn kết trước sau là quan trọng bậc nhất. Cho nên, Tường Phong trước hết bèn tìm đến Hi Hồng Ti tiến hành nói chuyện, cố hòng tiêu diệt mâu thuẫn giữa nàng và Triệu Ngôn, ừ, thuận tiện lấy khối tử thạch trong tay nàng ta nữa.

“Triệu Ngôn?” Hi Hồng Ti cắn một miếng bánh ngọt Tường Phong đưa đến, quay đầu khó hiểu nhìn nàng. Tiếp theo lập tức phản ứng lại, nhanh chóng bổ nhào vào dưới chân Tường Phong, không ngăn được đau lòng nói: “Giáo chủ, ngài nhất định phải làm chủ cho ta, Triệu Ngôn khốn khiếp kia thật sự quá quá đáng.”

“Đừng khóc, đừng khóc.” Tường Phong nhanh chóng nâng nàng ta dậy, không ngừng an ủi, “Yên tâm, có tổ chức ở đây, có lãnh đạo ở đây, ngươi có uất ức gì hãy nói ra, chúng ta tuyệt không buông tha bất cứ kẻ xấu nào.”

Vừa nức nở, vừa cố gắng nuốt nghẹn bánh ngọt xuống, Hi Hồng Ti mồm miệng không rõ nửa ngày, mới đem tiền căn hậu quả nói rõ ràng. Kết quả khiến người ta vô cùng thất vọng, hóa ra, giữa Triệu Ngôn và Hi Hồng Ti lại không ngờ thật sự là trong sạch thuần khiết ( thế này đã gọi là gì, chẳng lẽ khắp cả giang hồ đều là gian tình mới bình thường ). Nhưng mà, hình như, hình như cũng vẫn còn có chút vấp phải lằng nhằng gì đó trong quá khứ.

Chuyện kể rằng mười lăm năm trước, chính là cái tuổi huynh thích tán dóc muội thích cười, một thiếu niên nho nhỏ bởi vì sư phụ phản giáo luôn bị người trong giáo kỳ thị, cùng một thiếu nữ nho nhỏ kỳ thật không thích luyện công hơn nữa giỏi dùng khuyên tròn biểu diễn tạp kỹ, tại một buổi chiều tươi đẹp, dưới tàng cây hoa cúc sau núi đá hẻo lánh ở một ốc đảo nào đó ngẫu nhiên gặp nhau. Nhưng mà, làm người ta lại thất vọng là, cái gì cũng không xảy ra, hai người liếc nhau một cái, lướt qua nhau, một đứa tiếp tục ôm kiếm nức nở, một đứa tiếp tục cầm khuyên tròn luyện xiếc. Ngày thứ hai, ngày thứ ba, … Vẫn luôn trầm mặc như vậy, mỗi người chiếm một góc, cũng không nói chuyện với nhau, mỗi người làm việc của mình, cũng đồng thời hiểu lòng lẫn nhau giữ kín bí mật này không nói ra.

Thấm thoắt qua vài năm, trong nháy mắt đã đến cái tuổi chàng là gió thiếp là cát, thiếu niên nho nhỏ đã trở thành môn chủ Báo môn một mình đảm đương một phía, thiếu nữ nho nhỏ cũng đã thành Hồng Phiên giáo chủ hoàn Đa Tình người vô tình. Nhưng mà, vẫn đang còn là cái gì cũng không có phát sinh, hai người như cũ đều tự chiếm cứ một góc, bảo trì trầm mặc, luyện kiếm luyện kiếm, luyện hoàn luyện hoàn. Cho đến một ngày, rốt cục, thiếu niên tàn khốc chơi xong một bộ kiếm pháp, vô cùng sầu muộn ngồi dưới đất vẽ vòng tròn. Thiếu nữ dịu dàng tự nhiên không ngăn được buồn rầu đau thương nơi vầng trán khóe mắt hắn, vì thế, một lần mở miệng thành hận thiên cổ.

Kỳ thật sự tình rất đơn giản, ở giáo phái của thiếu niên thi hành theo chế độ tự chịu trách nhiệm lời lỗ, các phân đà tự gánh vác kinh tế, mắt thấy sắp năm mới, năm nay cũng không giết người phóng hỏa, tự nhiên thu nhập có thể nghĩ là biết. Thiếu niên quật cường ngượng ngùng mở miệng vay tiền đồng môn, thế nhưng thủ hạ huynh đệ bạn bè tiền lương cũng phải phát hành như thường, còn có lì xì hiếu kính bề trên trưởng lão hộ pháp vân vân ( cho nên nói, bất luận đi đến đâu, hủ bại đều không có cách nào khác tránh được), vì thế, thiếu niên sầu muộn. Thiếu nữ vừa nghe, giang hồ cứu cấp, bèn không mảy may do dự đem toàn bộ tiền riêng bản thân tích góp từng tí một cho thiếu niên mượn, đương nhiên, lợi tức cũng không chút do dự … Cao.

Về sau thì, như hết thảy chuyện cũ, nợ tiền trở thành đại gia, đòi nợ liền trở thành Hoàng Thế Nhân đuổi theo Dương Bạch khổ chạy trốn. Đương nhiên, cũng không phải thiếu niên ý định không trả tiền, năm đầu, hắn gạt đồng môn, cố gắng làm công khắp nơi, hoàn trả một phần tư tiền gốc năm thứ hai, lợi lăn lợi lãi lăn lãi ( xem đi, có vài thứ vẫn là không thể tùy tiện lăn ), tiền của hắn chỉ đủ hoàn trả không đến một phần ba số nợ còn lại năm thứ ba, hắn mới phát hiện, thu nhập bản thân gia tăng gấp bội, thế nhưng lại ngay cả lãi còn không trả nổi năm thứ tư, dưới tàng cây hoa cúc, thiếu nữ tràn đầy hy vọng không đợi được thiếu niên năm thứ năm, cô gái xách Đa Tình hoàn nhảy lên đài thi đấu, ôm trong lòng phẫn nộ không gì sánh được tấn công thiếu niên né tránh, bắt đầu kiếp sống đòi nợ dài dằng dẵng…

Cắn nhân hạt thông, Tường Phong nồng nhiệt nghe xong qua lại không thể không nói giữa Triệu Ngôn và Hi Hồng Ti, thở dài lắc đầu, cuối cùng suy tính trong chốc lát, cười nhìn khuôn mặt đỏ bừng căng như quả cà chua của Hi Hồng Ti đang tố cáo, thong thả mở miệng nói: “Hi Hồng Ti à, việc này của ngươi không dễ xử lí, Triệu Ngôn nay không có tiền lại trốn tránh ngươi, lúc trước các ngươi không có ghi giấy nợ, loại ước định ngoài miệng này lại không có ai làm chứng, rất khó được pháp luật bảo hộ.” Nhìn thoáng qua Hi Hồng Ti thất vọng vạn phần, lại ái muội cười khà khà, “Có điều là, thiếu nợ thì trả tiền, đạo lí hiển nhiên. Nhưng mà, dù sao ngày đó hắn cũng xem như dũng cảm quên mình cứu ngươi từ dưới miệng sư tử, nếu không chúng ta điều hòa một chút?”

“Ta nghe giáo chủ.” Hi Hồng Ti do dự một chút, gục đầu xuống, tựa hồ có chút ngượng ngùng nghịch góc váy.

Tường Phong vỗ tay một cái, sáp đầu qua nói: “Ta cho ngươi làm đứng đầu tấm màn đen Phượng môn trong thất sát Ly Thiên giáo, hơn nữa ngươi lại từ bên ngoài đến còn đặc biệt tỏa sáng, quy về phái, để cho ngươi trực tiếp quản hạt Báo môn chủ.”

Nàng ngừng lại một chút, thấy Hi Hồng Ti nắm quyền vẻ mặt hưng phấn, liền tiếp tục âm hiểm cười nói, “Như thế như vậy, như vậy như thế, Triệu Ngôn là đứa trẻ ngoan ngoãn cực kì tuân thủ quy củ, tập thể vinh dự cảm thấy siêu việt. Chờ ngươi thành người lãnh đạo trực tiếp của hắn, đến lúc đó còn không phải muốn hắn làm gì thì làm cái đó, bảo hắn nằm cũng tuyệt đối không dám ngồi, ha ha.”

“Hừ, đến lúc đó cuối cùng có thể báo thù, xem ta làm sao trừng trị hắn!” Ánh mắt Hi Hồng Ti lóe lên, liên tục gật đầu, “Đa tạ giáo chủ.”

Tường Phong vỗ vỗ tay, đứng dậy, “Tỷ muội trong nhà khách khí gì, đúng rồi, chỗ ngươi có phải có một khối đá màu tím tiền tiền nhiệm giáo chủ truyền cho các ngươi hay không, ừm, coi như tiến cống, tặng cho ta đi.”

“Khối đá màu tím?” Hi Hồng Ti nghiêm túc nghĩ nghĩ, chần chừ từ trong lòng lấy ra một cục gì đó lờ mờ xem như là vuông vuông màu tím, ấp a ấp úng nói, “Giáo chủ, có phải ngài hỏi khối đá mài ta dùng để mài Đa tình hoàn này hay không?”

Vui mừng hớn hở cầm khối đá trong tay, Tường Phong nhìn trái ngắm phải, vẫn coi như không tồi, tuy rằng bị Hi Hồng Ti mài vòng khuyên mài đến mức góc cạnh biến dạng, nhưng mà mấy hàng chữ mấu chốt trên mặt vẫn còn bảo tồn được ( chớ thấy lạ vì sao nét chữ còn tồn tại, người ta Ly Thiên giáo chủ năm đó dùng bút than không thấm nước viết ). Tường Phong đắc ý vừa đi vừa tính toán, theo tư liệu Long Thất cung cấp, còn có hai khối, một khối là cho Thiên Ẩn phái, một khối là cho Pháo Hôi giáo. Thiên Ẩn phái sao, người một nhà, tìm tiểu sư muội Thủy Trung Nguyệt đi.

“Khối đá? Màu tím ?” Thủy Trung Nguyệt trừng ánh mắt tròn xoe, lập tức lại vùi đầu xuống, tiếp tục lật xem truyện tranh ngôn tình trong tay mình, “Chưa từng thấy, mặt trên lại không có vẽ trái tim hồng biểu đạt tình yêu của cố giáo chủ các ngươi năm đó với cố sư phụ nhà ta, ta không ấn tượng.”

“Ai nói không có? Khối đá đó tín vật đính ước giữa bọn họ hồi ấy!” Tường Phong lặng lẽ niệm một câu trong lòng, hai vị tổ tiên tha thứ tiểu nhân nhé, đều trách truyện tranh thiếu nữ hại người mà, ta chỉ có ra ác chiêu thôi. Thấy Thủy Trung Nguyệt ngẩng đầu lên, lóe ánh mắt phấn hồng đơn thuần nhìn mình, Tường Phong chỉ đành cố gắng dày mặt tiếp tục bịa đặt.

“Năm đó hai vị lão nhân gia đang thời niên thiếu, dưới tàng cây hoa cúc nơi ốc đảo nào đó mỗi người chiếm một góc, lặng lẽ luyện võ, thường xuyên qua lại, liền quen biết lẫn nhau. Thế nhưng tiếc rằng thế tục bức bách, chỉ có thể đem tình ý sâu nặng chôn sâu dưới đáy lòng. Về sau, cố sư phụ nhà ngươi bị sư phụ của cố sư phụ ngươi đưa đi Thiên Sơn, vì thế, bọn họ bèn lấy đá làm tin, định ước mười sáu năm, dưới tàng cây hoa cúc, không gặp không về. Ai ngờ xuân đi thu đến, hoa cúc trở thành hoa khô, sau đó…” Tường Phong nâng chén trà lên, nhấp một ngụm.

“Sau đó thì sao?” Thủy Trung Nguyệt vội sáp đầu qua, trong mắt đã bao phủ hơi nước, mịt mù vô hạn.

“Sau đó thì sao?” Thủy Trung Nguyệt vội sáp đầu qua, trong mắt đã bao phủ hơi nước, mịt mù vô hạn.

“Sau đó thì, khi cố giáo chủ nhà ta đánh nhau với người khác bị thương không trị được.” Tường Phong nhón lên một hạt thông, ném vào miệng, đã càng bịa càng giống sự việc cũ, “Lúc lâm chung lưu lại thư, muốn chúng ta người kế nhiệm về sau phải giúp ông ấy tìm khối đá về, song thạch hoàn bích quy Triệu, an ủi lão nhân gia trên trời có linh thiêng.” Nói xong hạ giọng, “Tiểu sư muội à, ta thấy ngươi là người một nhà, mới nói cho ngươi bí mật này, ngươi nhất thiết đừng nói lung tung khắp nơi nha.”

Thủy Trung Nguyệt vội liên tục gật đầu đáp ứng, lẩm bẩm: “Trách không được mới trước đây ta hỏi sư phụ, cố sư phụ đi đâu, vì sao trên núi không có mộ của lão nhân gia, sư phụ mỗi lần đều mập mờ vài câu, nguyên lai là có chuyện như vậy. Nói không chừng cố sư phụ chính là tự tử vì tình theo cố giáo chủ các ngươi đi, tình yêu thật vĩ đại mà.”

Thấy nàng thổn thức không thôi, Tường Phong âm thầm buồn cười. BL mới vĩ đại bao nhiêu ấy, hai nam nhân chẳng chút liên quan đều có thể thoải mái đến bên nhau, nếu tiểu sư muội ngươi biết được năm đó kỳ thật còn tặng đá cho vài người, có thể lại cảm khái NP mới vĩ đại hay không đấy.

Thủy Trung Nguyệt còn thật sự hồi tưởng toàn bộ bảo bối của sư phụ mình từng thấy từ nhỏ đến lớn, nhìn Tường Phong đang nắm tay nàng chờ mong, “Hình như là có một vật như vậy, về sau, không biết bỏ ở đâu rồi. Khi ta xuống núi có thể mang đều mang đi, khẳng định không có tử thạch ngươi nói, nếu không ngươi tìm sư huynh hỏi xem, năm đó khi hắn xuống núi thật ra mang đi không ít đồ.”

Đàn Trung Tiên?

Hai ngày sau. Tại hành lang Ly Thiên giáo.

“Đàn đại ca, đợi ta với…” Người nào đó đuổi theo sau, ngọt ngào gọi.

Sau một hồi trầm lặng, ầm, dược phấn ùn ùn kéo đến.

“Đàn Trung Tiên, ngươi lại phát thần kinh gì thế, sao lại vẩy độc phấn khắp người ta? !” Người nào đó nháy mắt biến sắc mặt, chống nạnh rống giận.

Lại sau một hồi trầm mặc.”Phản xạ tự nhiên… Ngươi gọi người như thế khẳng định không có chuyện tốt…”

“Lưu manh! Mau giải độc cho ta!” Người nào đó ngây người một lát, lập tức xoay người chạy về hướng hoa viên.

Ly Thiên giáo, trong ký túc xá nam sinh A.

“Giáo chủ, này, nam nữ khác biệt, có thể chờ để cho ta chỉnh trang trước rồi nghênh đón hay không?” Thanh âm bất lực của mỗ Long ở trong xó yếu ớt vang lên.

“Không cần, nghênh tiếp cái gì chứ, các ngươi cầm chăn đơn quấn vào là được, ở yên một bên đi. Bản giáo chủ quan tâm thuộc hạ – thể xác và tinh thần khỏe mạnh, kiểm tra phòng kiểm tra phòng.” Người nào đó đang lục tung.

“Nhưng, giáo chủ, ký túc xá của Đàn Trung Tiên ở cách vách.”

Ly Thiên giáo, trong ký túc xá nam sinh B.

“Tiểu Phượng Hoàng, chúng ta sao lại phải lén lút thừa dịp bọn họ đi tắm chạy đến ký túc xá nam sinh như vậy? Ngươi rốt cuộc muốn tìm cái gì vậy?”

“Một khối đá màu tím, ngươi từng nhìn thấy chưa? Ai nha, tránh ra tránh ra, ta nói ngươi ăn mặc như con gấu mập làm gì?”

“Chúng ta hiện tại là trộm, chẳng lẽ còn đòi ăn mặc trang điểm xinh đẹp ? Ta nhớ rõ trên người Đàn Trung Tiên không có mang theo đá, đúng rồi, thật ra có một khối dùng để giã thuốc.”

“Thật sự? Ở đâu, mau hỗ trợ tìm xem.”

“Các ngươi đừng tìm, vật ở chỗ ta đây…” Ầm, dược phấn lại ùn ùn kéo xuống.

“Lưu manh! Mau giải độc cho chúng ta!”

Ly Thiên giáo, trong đại sảnh.

“Đàn Trung Tiên, đồ vật ngươi giao hay không giao? !”

“Không giao! Cứ không cho ngươi khối đá nát kia, ngươi cắn ta à!”

“Ai nha, ngươi cái tên hũ nút này. Ê ê ê, ngươi đừng đi… Ngươi có biết Thượng Quan nói như thế nào về ngươi không?”

Bóng người phía trước thả chậm cước bộ.

“Đúng rồi, như vậy mới đúng chứ, nào đến đây, đôi bờ đã tam thông[1], còn có thâm cừu đại hận gì không thể giải quyết. Ta nhưng là bạn bè khuê mật của Thượng Quan, ngay cả khăn tay đều giao cho ta giặt, về tình báo lớn nhỏ của nàng hỏi ta là được rồi.”

“Một khối đá sứt dùng giã thuốc, cũng không biết ngươi tốn cái gì, cho ngươi đó.”

“Mu ha ha ha ha, đá ơi đá, nhớ chết tỷ tỷ ta rồi. Ai nha, làm sao chữ trên mặt sắp nhìn không rõ.”

“Ngươi nói nhảm nhiều quá. Nàng ấy nói ta thế nào?”

“Thượng Quan nói ngươi người đẹp tâm địa tốt… Khụ khụ, đừng vẩy đừng vẩy dược, nàng nói bộ dạng ngươi còn đẹp hơn nàng, rất tổn thương tự tôn của nàng ấy, còn nói tâm nhãn ngươi hẹp hòi hơn nàng ấy, tính khí còn lớn hơn nàng ấy… Đừng đừng đừng vẩy dược, cho ngươi một phương pháp, nữ nhân muốn dỗ dành, Thượng Quan thích ăn nhất chính là chân gà nướng, vào cửa Đông thành đô Lâu Nam rẽ phải nhà thứ năm có bán, ngươi biết nên làm thế nào chứ.”

Ly Thiên giáo, sòng bạc Hồng Tụ.

“Báo tử! Thông sát!”

“Oa kha kha, Tiểu Phượng hoàng ngươi quá lợi hại, đặt cược theo ngươi quả nhiên không sai!”

“Hu hu hu, chính thái của ta lại mất một tên.”

“Thượng Quan, cho… cho ngươi.”

“Oa, Thượng Quan cô nương thật hạnh phúc, chơi bài còn có người tri kỷ đưa đồ ăn khuya đến. Triệu Ngôn! Triệu Ngôn! Ngươi chết đâu rồi? Lập tức đi ra ngoài kêu cho ta một suất gia đình về đây. Nhìn cái gì mà nhìn, hiện tại ta chính là cấp trên trực tiếp của ngươi.”

“Ơ, sao chỉ toàn chân gà?”

“Ngươi không phải thích ăn chân gà nhất sao, là…là nàng ta nói .”

“Đàn Trung Tiên ngươi nhất định là nghe lầm, Thượng Quan thích ăn nhất là mông gà. Ui, còn ít tuổi đã trí nhớ không tốt, về sau ngươi làm sao đây. Thôi, đem chân gà cho ta đi, cái này ta thích ăn.”

Lại sau một hồi trầm mặc. Sòng bạc một mảnh gió cuốn mây tan, độc bay đầy trời.

“Này, Hi Hồng Ti, Tô Dự Mạch, hai kẻ các ngươi thiếu tiền quay lại cho ta! Lưu manh! Mau mau mau! Giải độc giải độc!”

“Nhà cái của ta, thật không dễ có thể Thông sát một lần, họ Đàn, ta, ta hận ngươi! Vĩnh viễn không tha thứ cho ngươi!”

“A Di Đà Phật, Tường Phong cô nương, cô cần gì phải năm lần bảy lượt gây khó dễ Đàn thí chủ, chính cái gọi là quân tử có giúp người hoàn thành ước vọng, người xấu duyên số sẽ xuống địa ngục A Tỳ, thiện tai thiện tai.”

“Đắc tội bản giáo chủ là không có kết cục tốt, oa ha ha, lưu manh ngươi câm miệng cho ta, ngươi còn thiện tai, trước trả chân gà lại!”

“A Di Đà Phật, ưm ưm, nghẹn chết tiểu tăng. Ừm, đã có được hai khối đá, còn một khối, không biết Tường Phong cô nương tính khi nào động thủ?”

“Lưu manh ngươi cư nhiên đem toàn bộ chân gà một hơi nuốt mất! Ngay cả nhai cũng không nhai một cái, lãng phí a lãng phí. Khối còn lại kia vốn là của Pháo Hôi giáo, bất quá đã bị Phi Ưng giáo diệt. Về phần Phi Ưng giáo à, ha ha, lại càng dễ xử lí, Kha tiểu muội, khà khà…”

(nhóm yêu nữ Ly Thiên giáo đoàn kết ổn định mưu cầu phát triển)

=======================================

Ngày hai mươi chín tháng bảy, nên cùng nhau tế rượu, không nên treo biển, hung thần nên kị Thiên Tặc. Hóa giải năm năm ân oán rối rắm giữa Triệu Ngôn và Hi Hồng Ti. Tử thạch hai khối.

Phong tò mò hỏi: tiểu sư muội à, vì sao tình nhân luôn thích nói dưới tàng cây hoa cúc không gặp không về?

Thủy Trung Nguyệt đáp: cái này hỏi ta là chuẩn rồi, căn cứ kinh nghiệm ta đọc sách, giang hồ mười đại gian – tình phát sinh: nữ phẫn nam trang dạo kỹ viện, gió thảm mưa sầu tá túc miếu đổ nát, bàn tay nhỏ phác họa nhành hoa cúc, đại hội võ lâm tới thân thiết, bán mình táng cha gặp soái ca, luận võ kén rể chỉ là phượng hoàng, cho nên, những câu chuyện tình yêu thê lương đẹp đẽ này bao giờ cũng không tránh khỏi có cái vĩnh viễn không hẹn ước hoa cúc. ——《 Bút kí Tây hành 》

Hôm kia, ác nữ nhân này bán đứng nam nhân ôm kiếm tàn bạo kia, đổi lấy một khối đá sứt. Ngày hôm qua, ác nữ nhân này bán đứng nữ nhân tỳ bà điên điên khùng khùng ấy, đổi lấy một khối đá nát khác. Ta không biết, chẳng lẽ nàng muốn lấy đá đập chết ta? ! Làm sâu thật đáng thương, ngay cả chết kiểu nào cũng không thể tự mình lựa chọn, kiếp sau, ta, ta không muốn làm sâu, ta, ta muốn làm Hồ Ly ca!

Trùng Trùng nói: chuyện tình oán hận nhất thế gian, không phải nơi đông người trăm ngàn lần tìm kiếm người ấy, người nọ lại ở láng giềng sát vách, mà là bỗng nhiên quay đầu, sái cổ trật khớp, người nọ như trước chẳng thèm ngoảnh lại nhìn. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

[1] Câu này dẫn nghĩa từ 1 sự kiện quan trọng trong lịch sử hàng không TQ mở con đường thông giữa 2 eo biển Đài Loan

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI