Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 15: THỜI BUỔI RỐI LOẠN.

0
34

CHƯƠNG 15: THỜI BUỔI RỐI LOẠN.

Mấy ngày sau, sáu người dắt díu lần nhau thảm hại bò về Ly Thiên giáo. Vừa vào cửa đá, tuy nói giáo chúng vẫn là giáo chúng, đá vẫn là đá, nhưng mà, Tường Phong khứu giác linh mẫn nháy mắt liền ngửi ra mùi bất thường. Liên tiếp bắt vài giáo chúng, mới mồm năm miệng mười kể lại rõ ràng sự việc đã phát sinh.

Nguyên lai, ngay ngày hôm trước, Tô Dự Mạch nhàm chán cùng cực không có việc gì lại kéo đám người Son Nô, Hi Hồng Ti, tính dùng chiếc thuyền nàng mới sửa, vừa hao nhân lực lại chỉ có thể dùng trong khoảng cách ngắn, thường thường giữa đường thả neo còn phải để cho người ta xuống đẩy thuyền, chạy lang thang đến thương lộ phía đông. Kết quả, vừa vặn chạm mặt một thiếu niên mi thanh mục tú, vốn Tô Dự Mạch cũng không có tâm tư gì trêu ghẹo chính thái, thế nhưng cố tình thiếu niên này lắm miệng, tính cho Tô Dự Mạch một quẻ, nói nàng động Hồng Loan tinh, lập tức phải lấy chồng. Bấy giờ, Tô Dự Mạch tâm tình thiếu nữ hớn hở, bèn bất chấp thiếu niên ra sức giãy dụa, cưỡng ép áp giải hắn trở về, buộc hắn nhìn xem cho mình đến tột cùng ai là người mệnh định kia.

Trở lại trong giáo, vừa vặn lại gặp phải Long Thất, bình thường Long Thất cũng không quản Tô Dự Mạch chuyện bắt thiếu niên, nhưng ngày hôm trước cũng không biết phạm phải gốc rễ gì, mắt lạnh lườm Tô Dự Mạch một cái, lập tức hạ lệnh đem thiếu niên ra ngoài giết. Lúc bấy giờ toàn bộ lập tức rối loạn, thiếu niên kia ôm chân Long Thất thất thanh khóc rống, đem ác hình ác trạng Tô Dự Mạch cưỡng bức cướp đoạt con trai nhà lành sinh động như thật miêu tả một lần.

Tô Dự Mạch cũng không chút nhượng bộ, túm thiếu niên lên hung hăng hôn chụt một cái, cái này, hoàn toàn chọc giận Long Thất. Thiếu niên trốn qua một bên than khóc cho sự trong sạch của mình, Long Thất và Tô Dự Mạch thì đều tự rút vũ khí ra, trực tiếp đánh nhau ngay tại trong đại sảnh. Từ đại sảnh vẫn đánh tới ký túc xá nam sinh, lại chuyển chiến trường qua ký túc xá nữ sinh, cuối cùng đánh tới vườn hoa, bị Niêm Hoa thừa dịp loạn điểm huyệt hai người, lại nói liên miên lảm nhảm niệm một buổi chiều “Ta như nghe tâm linh muốn tĩnh” 《 tâm kinh 》, hai người bị giày vò chết khiếp rốt cục không còn sức lực đánh lộn, từng người mới bò về phòng nghỉ ngơi.

Hôm qua, hai người bắt đầu chiến tranh lạnh, đều tự tu bổ ký túc xá nam sinh và nữ sinh bị phá hoại, gặp mặt thì là hừ lạnh liếc xéo, làm hại lúc ăn cơm chiều người chung quanh cũng kinh hồn táng đảm theo, chỉ sợ hai người lại nổi cơn bất hòa, hất tung cái bàn, mọi người đều mất ăn. Thật vất vả chịu đựng cho tới hôm nay, nhìn thấy giáo chủ đại nhân anh minh vĩ đại đã trở lại, ánh mắt tất cả mọi người đều chứa đầy mong mỏi sùng kính, trông cậy vào Tường Phong ra mặt giải quyết tranh chấp.

Cho nên nói cán bộ lãnh đạo không dễ làm đâu, tuyệt đối không phải như bên ngoài phỏng đoán cả ngày sa đọa ăn chơi tiệc tùng, xem đi xem đi, còn phải tùy thời ứng đối các loại tình huống xảy ra, làm tốt công tác tư tưởng cho thủ hạ nòng cốt, đảm nhiệm tỷ tỷ tri âm giải quyết tranh chấp tình cảm. Tường Phong vừa cảm thán, vừa chậm rãi tản bộ đi qua đi lại trên hành lang, xét thấy địa vị yêu nữ hiệp nữ giang hồ vài năm gần đây tăng lên trên diện rộng, vấn đề phụ nữ cũng trở thành quan trọng nhất, trước hết đến chỗ Tô Dự Mạch bày tỏ một chút quan tâm thăm hỏi của thượng cấp vậy.

Mới đi đến cửa gian phòng ngủ Tô Dự Mạch mấy năm trước cưỡng bức dụ dỗ Long Thất làm đặc thù hóa độc chiếm, chợt nghe bên trong truyền đến thanh âm khóc sướt mướt, theo sau chính là Tô Dự Mạch không kiên nhẫn nũng nịu: “Khóc, khóc cái gì, khóc nữa liền quăng ngươi đi cho giáo chủ ăn!”

Ta OO ngươi cái XX, chẳng lẽ ở trong cảm nhận các ngươi, bản giáo chủ với đại sói xám là cùng một cấp bậc ? Ngoài cửa Tường Phong nhịn không được khóe miệng co giật, chỉ nghe bên trong tiếng khóc vẫn không ngừng lại, sau đó chính là tiếng bước chân Tô Dự Mạch đi tới đi lui, cùng với vài lời khuyên non nớt của tiểu chính thái. Cuối cùng, Tường Phong liếc mắt khinh thường, đẩy cửa mà vào, khẽ phe phẩy quạt giấy, “Tô Dự Mạch ngươi kẻ lừa đảo, ta đợi ở cửa nửa ngày, vì sao cũng không thấy ngươi đem người ném ra cho ta ăn nhỉ? !”

Vừa thấy là nàng, Tô Dự Mạch vội vàng quay qua cúi đầu khom lưng, liên tục cười bồi, “Giáo chủ ngài cuối cùng đã trở lại, nhìn xem da dẻ phơi nắng đen mất rồi, lát nữa ta làm SPA cho ngươi, dung nhan nữ nhân mềm mại, nhất định phải thường xuyên bảo dưỡng.”

“Hãy chấm dứt việc đó, phí tổn phá hoại của công khấu trừ theo tiền son phấn tháng này của ngươi.” Tường Phong nghiêm mặt, nhìn thấy thần sắc Tô Dự Mạch nháy mắt ngơ ngẩn, trong lòng không nén nổi âm thầm đắc ý, hóa ra cái cảm giác làm mưa làm gió động một tí là khấu trừ tiền của người khác thật thích, trách không được Hồ Ly chết tiệt kia suốt ngày muốn trừ tiền tiêu vặt của ta. Nàng quét mắt quanh phòng, mấy tiểu thiếu niên quy củ đứng ở một bên, không khỏi buột miệng lên hỏi: “Cái tên gây chuyện lam nhan họa thủy kia đâu?”

“Phong… Phong lão đại?” Một thanh âm dè dặt vọng ra từ một đống thảm lông trong góc. Tường Phong nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy một bóng người bổ nhào ngay dưới chân mình, ôm cẳng chân mình chùi nước mũi nước mắt, dùng giọng vịt đực tràn ngập kinh ngạc vui mừng hô: “Phong lão đại, ngươi là lão đại của nữ sắc lang này? Thật tốt quá, ngươi phải cứu tiểu đệ ta, rốt cục tìm được tổ chức rồi.”

Tường Phong ngẩn ra, quan sát thiếu niên nhìn không rõ mặt mũi như cục giẻ lau dưới chân, lại liên hệ đến ban nãy giáo chúng kể cho mình, có phần không xác định dò hỏi: “Tiểu An Tử?”

“Vâng vâng, chính là ta.” An Lộ Nhiên ngẩng đầu, ra sức chùi lau khuôn mặt từ lúc bị cướp đến giờ chưa rửa, lộ ra đôi mắt nhỏ, đôi mi thanh tú.

“Ôi chao, hóa ra là người một nhà.” Tô Dự Mạch luôn luôn lanh lợi vội vàng sáp lại nâng An Lộ Nhiên dậy, làm bộ làm tịch lau mặt cho hắn, “Tiểu đệ đệ ngươi cũng thật là, sớm nói ngươi là người của giáo chủ thì không sao rồi, hiểu lầm hiểu lầm một hồi.”

“Hãy bớt sàm ngôn đi, nhanh làm chút thức ăn đến cho Tiểu An Tử nhà ta.” Tường Phong đập móng vuốt sói của nàng ra, quay đầu lại liếc nhìn An Lộ Nhiên đã lập tức thu hồi nước mắt mặt mày hớn hở, “Ngươi xảy ra chuyện gì, giọng sao trở nên khó nghe như vậy? Thiếu chút nữa không nhận ra được.”

“Tiểu đệ ta đang ở thời kỳ trưởng thành, vỡ giọng thôi.” An Lộ Nhiên cười nịnh nọt áp sát Tường Phong.

Tường Phong lườm hắn một cái, lập tức đặt mông ngồi trên thảm, tìm cái đệm dựa, thoải mái vắt chân nằm xuống.”Vậy ngươi lại chạy tới Tây Vực làm cái gì? Ngươi không phải theo Hồ Ly ca về Sử Bút sơn trang rồi sao? Nói, thật, đi.”

An Lộ Nhiên này là một thế hệ không tiền đồ nhất sử bút sơn trang, chí nguyện bình sinh chính là làm tiểu bạch kiểm làm sâu gạo, hắn thích đoán mệnh cho những cô gái chưa kết hôn, hơn nữa tất cả đều là đoán nhân duyên. Lúc ở Lạc Dương bị Tường Phong bắt được, sau khi Triển Đằng Vân trở về, An Lộ Nhiên không muốn ở bên ngoài chịu khổ, cũng mặt dày mày dạn quấn lấy suốt một đường về sơn trang. Dựa theo cá tính của hắn, muốn hắn chạy đến Tây Vực phơi gió phơi nắng, khẳng định có việc hệ trọng gì đó.

An Lộ Nhiên nhận lấy nho Tô Dự Mạch đưa qua, lang thôn hổ yết ngay cả vỏ cũng không phun ăn hết một chùm, lau miệng, “Phong lão đại à, sơn trang xảy ra việc lớn, ta là đi tị nạn.” Thấy Tường Phong nhổm nửa người dậy, nhướn mày, hắn vội một hơi nói hết lời còn lại, “Y Như Bạch cô nương cùng Ngũ Hoa đại hiệp bằng hữu của Phong lão đại ngươi không phải ở sơn trang dưỡng thương sao, Vân lão đại đến cuối tháng hỏi bọn họ đòi một loạt phí giường chiếu, phí dinh dưỡng gì đó, kết quả không bao lâu, thừa dịp Vân lão đại không ở sơn trang, hai người bọn họ liền đồng thời đêm khuya chạy trốn.”

Nghe vậy, Tường Phong lập tức rớt cằm, thế đạo thay đổi mà, Tiểu Bạch và Đại Hà cư nhiên cũng sẽ ăn cơm bá vương rồi bỏ trốn. Không đúng, khẳng định là Hồ Ly ca công phu sư tử ngoạm, đòi tiền quá phận, mới dọa người ta chạy mất. Cũng không đúng, chắc không phải Tiểu Bạch chờ không kịp, cảm thấy chính nàng đã không còn Cổ vương, thân thể suy yếu, chống đỡ không được bao lâu, vì không để mọi người đau lòng, dứt khoát liền cùng Đại Hà lặng lẽ rời đi?

Đang suy nghĩ, chỉ nghe An Lộ Nhiên tiếp tục nói: “Vốn đâu, trốn đi rồi còn chưa tính, thế nhưng hai người bọn họ lúc sắp đi, còn thuận tay đem một cái bình hoa trong thư phòng Vân lão đại mang theo, trong cái bình hoa kia có dấu rất nhiều châu báu tiền riêng của Vân lão đại, cái này thật làm cho Vân lão đại tức điên rồi.”

Tường Phong rùng mình một cái, trong đầu lập tức hiện ra tình cảnh khủng bố Triển Đằng Vân ở trong sơn trang giậm chân chửi trời. An Lộ Nhiên đồng tình nhìn nàng một cái, “Phong lão đại, lúc này ngươi thảm thật rồi, Vân lão đại nói, người là ngươi giao cho chắn, nay cuỗm tiền chạy trốn, khoản nợ này chính là khấu trừ mười năm tiền lương của ngươi cũng không đủ. Hắn còn nói, quả nhiên là gần mực thì đen, bằng hữu của ngươi nguyên bản đơn thuần đáng yêu thế nào đi nữa, cũng không sớm thì muộn sẽ bị ngươi lôi kéo hư hỏng. Hắn còn nói…”

“Ngừng lại ngừng lại.” Tường Phong vội vàng bịt cái miệng lảm nhảm của An Lộ Nhiên, hồng quả quả nhân sâm gà trống à, xem ra, trước khi Hồ Ly ca chưa tiêu giận, bất kể thế nào không thể trở về Trung Nguyên.”Vậy Tiểu An Tử ngươi làm sao cũng trốn chạy theo? Việc này không liên quan gì với ngươi.”

An Lộ Nhiên nhất thời trở nên có chút không được tự nhiên, nửa ngày mới ấp a ấp úng nói: “Là ta vẫn phụ trách chiếu cố bọn họ, hơn nữa, thói quen Vân lão đại thích giấu tiền trong bình hoa, cùng với chuyện Phong lão đại ngươi thường xuyên thích cắt xén, cũng đều là ta lỡ miệng nói lộ hết.” Dứt lời, lập tức cùng Tường Phong ôm nhau, đồng mệnh tương liên khóc rống không thôi.

Khóc lóc một hồi, Tường Phong vỗ vỗ vai hắn, “Trước mắt thế này, Tiểu An Tử ngươi cứ an tâm ở đây chờ đợi một thời gian, đúng rồi, còn nhớ Tiểu Minh Tử không, chính là Kha tiểu muội đó, hắn nay rất có tiền đồ, Phi Ưng giáo cách vách chính là địa bàn của hắn, có rảnh huynh đệ các ngươi đi tụ họp ôn chuyện.”

Đang nói, đột nhiên cửa bất ngờ bật mở, một tiểu chính thái thủ hạ của Tô Dự Mạch vọt vào, “Lang chủ Lang chủ, Long chủ đang hướng đến đây.” Đang nghe được mùi ngon Tô Dự Mạch sắc mặt đại biến, vội vàng chạy đến trên tấm thảm xa hoa của mình nửa nằm xuống, vội vàng phân phó mấy tiểu chính thái khác, “Mau mau mau, mấy người các ngươi mỗi người vào vị trí của mình.” Vừa nói, vừa đem vạt váy kéo đến trên bắp đùi, y phục trước ngực cũng kéo lỏng xuống một chút, vài tiểu chính thái cũng nhất tề vây quanh nàng…

Long Thất cất bước vào cửa, giương mắt nhìn chính là một bộ cảnh tượng hương diễm như vậy. Mấy tiểu chính thái hoặc quỳ hoặc tựa vào Tô Dự Mạch quần áo không chỉnh tề ở giữa, một tên cầm nho “Lang chủ ta lột nho cho ngài ăn”, một tên ở bên chân nàng đấm chân “Lang chủ sức lực của ta có vừa vặn hay không”, mà Tô Dự Mạch thì cười *** vuốt ve cằm người bên trái, ghé miệng sát tai người bên phải nhỏ giọng thì thầm.

Long Thất dời mắt, không buồn nhìn nàng, chỉ xoay người hơi khom mình hướng Tường Phong đang nghẹn họng trân trối nhìn Tô Dự Mạch trở mặt trong nháy mắt, “Giáo chủ, có việc muốn cùng ngài thương lượng.”

Tường Phong chớp chớp mắt, thẳng người dậy, chống khửu tay nằm bò trên phương kỷ, “Hửm” một tiếng, ý bảo hắn tiếp tục. Không đợi Long Thất mở miệng, Tô Dự Mạch bên cạnh giành lên tiếng trước, “Thật là, giáo chủ mới trở về, đã vội vã đến quấy rầy nàng nghỉ ngơi, ngươi làm thủ hạ như thế nào vậy!” Phối hợp với thanh âm mềm mại biếng nhác của nàng, mấy tên tiểu chính thái cũng phát ra tiếng cười chế nhạo như gà trống nhỏ.

Tường Phong nghiêng đầu nhìn nhìn nàng cùng một đám hậu cung lửa cháy đổ thêm dầu tràn đầy khiêu khích, lại quay đầu ngó ngó Long Thất bất động thanh sắc, vội nói: “Long Thất ngươi nói, nói mau.” Vừa rồi rõ ràng một cỗ sát khí bức người, áp lực a áp lực, mau mau đuổi người đi quan trọng hơn.

Long Thất kiềm chế bất mãn, nhìn phía Tường Phong, “Giáo chủ, chuyện thứ nhất, Hình đường đại ca hơn mười ngày nay vẫn nghiên cứu Tương tư cổ hoa, sau đó tìm các huynh đệ thử thuốc, trước mắt đã làm hại hai vị huynh đệ tiêu chảy, ba vị huynh đệ tay chân ngứa ngáy. Có thể mời giáo chủ đi nói một tiếng với y hay không, ít nhất hạ thấp tác dụng phụ của độc vài phần, rồi lại thử thuốc trên cơ thể sống.”

“Sao ngươi không tự mình đi nói?” Tường Phong liếc xéo hắn một cái, Niêm Hoa cũng có ngày sa vào làm lang băm? Xem ra độc này thật đúng là không dễ giải.

“Ta sợ bị y kéo vào bắt ta thử thuốc.” Long Thất trả lời không chút xấu hổ.

Tường Phong một trận hắc tuyến, trong lòng mặc niệm: đại ca à, ta cũng sợ gặp lưu manh Niêm Hoa kia, hơn nữa trên người ta còn có Cổ vương, y có thể buông tha ta sao? Nàng không kiên nhẫn phất phất tay, nói cho có lệ: “Đã biết, việc này ta sẽ tìm y nói chuyện. Còn có chuyện gì khác không?”

“Ngoài ra có một việc, về vấn đề kinh tế trong giáo.” Long Thất liếc Tô Dự Mạch vẫn cười hi hi ha ha tán tỉnh cùng nhóm tiểu chính thái, cúi đầu cung kính hướng Tường Phong tiếp tục bẩm báo, “Trước mắt trong giáo chi tiêu không cân bằng, nhập thấp hơn ra, cho nên, ta nghĩ giảm bớt cơ cấu, nhân viên biên chế không chính thức đều điều đi cách xa giáo.” Hắn lườm miết An Lộ Nhiên ra sức lôi kéo tay áo Tường Phong, bổ sung nói, “Đương nhiên, giáo chủ được hưởng đặc quyền, người ngài hợp ý và mấy vị bằng hữu đều có thể lưu lại.”

Tường Phong vội vàng đẩy An Lộ Nhiên đang bám dính mình ra, biểu thị bản thân tuyệt đối không có suy nghĩ nuôi dưỡng tiểu bạch kiểm, chỉ nghe Long Thất lại trảm đinh tiệt thiết nói, “Nhưng mà, như những thiếu niên vô công dồi nghề kia đều phải tiễn bước.”

Giọng nói chưa dứt, Tô Dự Mạch đã nhảy dựng lên, rống to kêu la, “Long Thất đồ con rùa nhà ngươi, ngươi cố ý phải đối nghịch với ta sao! Không được, những chính thái này ai cũng không được động vào! Trước kia có thể, hiện tại dựa vào cái gì không thể.”

“Trước đây là trước đây.” Long Thất cuối cùng cũng đưa mắt nhìn nàng, không nhanh không chậm nói, “Hiện tại toàn bộ giang hồ khủng hoảng tài chính, lạm phát, rất nhiều môn phái đều đang giảm biên chế, trong giáo hiện nay kinh tế eo hẹp, lại vừa khuếch trương thu nhận người của giáo phái khác, không thể nuôi dưỡng kẻ rảnh rỗi nữa.”

“Ngươi là cố ý trả thù, ta cứ muốn giữ.”

“Ngươi cũng không phải giáo chủ, việc này không phải do ngươi làm chủ.”

“Giáo chủ, ngươi phải phân xử cho ta.”

“Giáo chủ, đại cục làm trọng, ngươi không thể nuông chiều sinh hư.”

“Giáo chủ…”

“Giáo chủ…”

Hai người như chớp giật tóe lửa giằng co, Tường Phong nhón nho, đầu đi theo hai người chuyển qua chuyển lại, cuối cùng thấy hai người nhất tề tập trung nhìn mình xin ý kiến, không khỏi sờ sờ cổ, cười gượng ha hả, nghĩ nghĩ, thăm dò Tô Dự Mạch thở phì phì nhìn mình nhỏ giọng thương lượng: “Bằng không, mọi người đều lui một bước, đem thả vài tên chính thái đi, chỉ chừa hai tên hầu hạ. Tô Dự Mạch ngươi dù sao dưỡng bọn họ cũng khó khăn, ngươi xem ngươi hiện tại ngay cả kim liên cũng chỉ dám dùng mạ vàng, lại còn là cái loại bột vàng rẻ tiền.”

Tô Dự Mạch giậm chân, không chịu không bỏ, “Ta dù cho ăn trấu nuốt rau dại, cũng muốn dưỡng những chính thái này.”

“Ấu trĩ.” Long Thất lạnh nhạt phun ra một câu, tiếp theo dưới ánh mắt nhìn trợn trừng chăm chú của mọi người, lại chỉ sợ thiên hạ không loạn ném ra một câu, “Tưởng rằng bằng vào vài tên chính thái có thể chọc giận ta, thật sự là ấu trĩ.”

Trong phòng lặng ngắt như tờ, ngay cả Tường Phong cũng không dám thở mạnh, con ngươi đen nháy đổi tới đổi lui ở giữa hai người. Ngay khi mọi người đều cho rằng Tô Dự Mạch muốn bùng nổ, khai chiến một lần nữa, lại thấy nàng đột nhiên cúi đầu xuống, bình đạm nói: “Đúng vậy, là ta ấu trĩ, lúc chịu hình phạt hồi trước nên thanh tỉnh rồi, kết quả vẫn còn chưa chết tâm.” Dứt lời, bèn đẩy Long Thất đang sững sờ ra, một mạch bỏ đi.”Giáo chủ, ta đi tìm Hình đường đại ca, chẳng qua là thử thuốc thôi, đau đớn còn có thể so được với với hình phạt Xà quật sao?”

Thấy nàng nghiêng ngả lảo đảo biến mất ở cửa, Tường Phong vụt đứng dậy, nhìn Long Thất vẫn chôn chân tại chỗ, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi muốn đuổi theo hay không?” Long Thất quét qua một ánh mắt rét lạnh, nàng vội vã rụt về, ngập ngừng, “Coi như ta chưa nói, ngươi, tùy ngươi. Toàn bộ mấy chính thái này, lập tức, lập tức phát phí nghỉ việc, đưa ra khỏi giáo, truyền lệnh của ta.”

Long Thất xoay người rời đi, mọi người trong phòng mới thở phào một hơi, Tường Phong một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, bưng chén lên uống một ngụm lớn, lau mồ hôi, lãnh đạo không dễ làm ôi không dễ làm.

Mấy thiếu niên liếc nhau, cùng nhau soàn soạt bổ nhào đến trước mặt nàng, kêu réo: “Giáo chủ, đừng đuổi chúng ta đi mà, ngài một người cũng là thu, hai người cũng là lưu, hãy thu chúng ta làm người của ngài đi.”

Phụt, Tường Phong trực tiếp phun ra một ngụm nước…

( Ly Thiên giáo tổng quản – bạn học Long Thất)

=======================================

Ngày mười lăm tháng tám, nên ổn định nhà cửa, không nên phá nhà, hung thần nên kị Quy Kị. Gặp tiểu đệ An Lộ Nhiên, Trung Nguyên có nhà không dám về. Trăng trọn vẹn người không trọn vẹn, than ôi.

Tiểu An Tử cười nhỏ nước miếng viết: Tiểu Minh Tử, ngươi bây giờ không tồi đâu, ca ca đang thiếu một nơi bày sạp đoán số mệnh, nhân tiện ở luôn cổng nhà ngươi đi.

Tiểu Minh Tử cảm thán nói: may mắn năm đó ta liều sống liều chết trốn khỏi Sử Bút sơn trang, nếu không, nào có một vòng phong quang này, tiểu bạch kiểm trước mặt này chính là tấm gương đó. ——《 Bút kí Tây hành 》

Hôm nay, nghe chủ nhân nói là tiết Trung Thu gì đó, ngày tết muôn nhà đoàn viên. Buổi tối, nàng một mình, ừ, còn mang theo một con sâu là ta và một cái hộp thức ăn, leo lên trên đỉnh cao nhất Thạch thành của Ly Thiên giáo. Ăn bánh bột ngô, uống ít rượu, nữ nhân ấy bắt đầu xé họng gào khan. Nàng xướng rất nhiều điệu hát dân gian ta nghe không hiểu, lệch âm lạc điệu khó nghe muốn chết. Xướng đến nửa đêm, rốt cục ảo não bò về trong phòng đi ngủ, bởi vì nhiệt độ không khí ban đêm thật sự rất lạnh, hơn nữa người còn nằm trên đá, cho nên nói, muốn làm thoải mái tư tưởng cũng phải xem đúng nơi đúng chỗ.

Trùng Trùng nói: cho dù cớ gì, vì người không yêu ngươi, giày vò bản thân luôn luôn không tốt, cho dù không có tình yêu, cũng còn có bằng hữu và người thân, cho dù cái gì cũng không có, bản thân cũng càng cần phải quý trọng chính mình. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI