Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 16: THẶNG NAM THẶNG NỮ (2)

0
36

CHƯƠNG 16: THẶNG NAM THẶNG NỮ (2)

Kho thuốc Ly Thiên giáo.”Nghe nói Tường Phong cô nương gần đây tích cực tận sức cho giáo vụ, huỷ bỏ giáo điều hà khắc, tác hợp mấy đối giáo chúng, hơn nữa, còn vì Ly Thiên giáo kéo về khoản thu nhập đầu tiên của tiêu đội, quả thật đáng vui đáng mừng. Ngã Phật từ bi, thiện tai thiện tai.” Niêm Hoa ngồi xếp bằng niệm xong bài tụng hôm đó, trợn mắt nhìn nhìn Tường Phong đang mò mẫm trên giá thuốc.

“Ngươi đừng lầm, làm việc này là ta, không phải Phật tổ nhà ngươi, tuy rằng ta thực hâm mộ Phật tổ nhà ngươi không cần động tay, mỗi ngày ngồi ở đâu cũng có một đống thức ăn.” Tường Phong rốt cục từ chỗ khuất nẻo nào đó ở giá thuốc dưới cùng lục ra một bình thuốc đã phủ đầy tro bụi, “Trên cái bình này viết là thuốc giải Vong tình thủy, để vài chục năm, cũng không biết quá hạn sử dụng chưa, kệ nó, chữa ngựa chết thành ngựa sống, lát nữa đem cho Long Thất thử xem.”

“Tường Phong cô nương tấm lòng nhân ái lương thiện, lại không kể công kiêu ngạo, càng thêm đáng quý. Những Ly Thiên giáo chúng dưới sự dẫn dắt của cô, nhất định có thể cải tà quy chính, bỏ ác theo thiện. Tường Phong cô nương công lao không thể mai một, Ngã Phật nhất định phù hộ cô nhiều phúc nhiều thọ, trường mệnh trăm tuổi, vạn sự như ý…”

Lời còn chưa dứt, Tường Phong đã không kiên nhẫn chặn đứng ngôn từ khen tặng của y, “Ta nói lưu manh à, chẳng lẽ Phật tổ nhà ngươi cũng giống ngươi, đều là một ổ lưu manh? Còn có, ta dẫn người hướng thiện lúc nào, người trên đời này, ngoại trừ người tốt, cũng không nhất định đều là người xấu, trên giang hồ đánh đánh giết giết quá bình thường, cái trò chính tà này vốn không thể nói rõ ràng.”

“A Di Đà Phật, Tường Phong cô nương ánh mắt tinh tường suy nghĩ khéo léo, không kỳ thị không vứt bỏ, kiến thức độc đáo, là tiểu tăng nói lỡ. Vạn vật ngang hàng, vốn không nên có phân chia tốt xấu, chỉ cần đại ác nhân trong tâm còn một tia thiện niệm, chúng ta cũng có thể điểm hóa hắn hạ đồ đao. Tường Phong cô nương quả nhiên tuệ căn độc nhất, tầm nhìn sâu sắc hơn tiểu tăng, hổ thẹn hổ thẹn.”

Tường Phong yên lặng thở dài một hơi, quyết định không thèm phí công biện giải với y, trực tiếp kéo từ trên mặt đất lên một cái bao tải mình vừa mới mang đến, ném tới dưới chân Niêm Hoa, “Lưu manh, những con rắn này đều là bắt từ trong Xà quật ra, ngươi xem xem có ích không? Nắm chặt chút, ta và Tiểu Bạch đều còn chờ ngươi nghiên cứu giải dược cứu mạng đấy.”

Niêm Hoa theo lời kìm chặt túi cẩn thận xem xét các loại rắn, cuối cùng gắp lên một con rắn đầu nhọn dài ước chừng một thước tinh tế quan sát. Con rắn này hình dạng có vẻ kỳ quái, thân rắn vậy mà có ba khúc màu, đều đặn từ đầu rắn đến đuôi rắn chia thành đỏ vàng xanh lục, chỉ có điều giữa sắc vàng xanh giới hạn không rõ ràng lắm, sắc xanh nhàn nhạt. Mắt Niêm Hoa ánh lên vẻ vui mừng, “Không ngờ đến, lại có thể cho ta thấy được loại rắn bố đinh này.”

Nghe vậy, Tường Phong vội vã sáp lại, “Thế nào thế nào, có phải có tác dụng hay không?”

Niêm Hoa đáp lại nàng một nụ cười tinh khiết như Phật tổ, “A Di Đà Phật, rắn này không liên quan đến thuốc giải, tiểu tăng chỉ là đọc được trên cuốn kinh thư nào đó, nói vùng Tây Vực này có loại rắn bố đinh ba màu, bình thường màu vàng nhạt, nấp trong cát vàng không dễ bị phát hiện, gặp mưa dầm thì biến sắc, đầu rắn cùng đuôi rắn hai đoạn biến thành hai sắc đỏ xanh. Rắn này cực kì có linh tính, phàm có nơi cư sĩ hòa thượng tụng kinh, tất lẻn vào lắng nghe, xong việc lặng yên rời đi, nếu không có nhân duyên, bình thường cũng không dễ gặp được.”

“Chém gió, ngươi chém gió hả.” Tường Phong vừa nghe không liên quan với thuốc giải, tức khắc khuôn mặt nhỏ nhắn sụ xuống, “Còn gặp mưa hạn biến sắc chứ, rắn này giờ đã biến thành đèn xanh đèn đỏ, thế nhưng ngươi xem bên ngoài vẫn còn mặt trời chói chang nắng gắt, mưa cái rắm. Chúng ta đến Lâu Nam đã sắp hai tháng, vẫn chưa từng thấy một giọt mưa, nghe nói nơi này đã khô hạn gần ba tháng. Còn nói rắn này có linh tính, vậy ngươi chậm rãi cùng con rắn này niệm kinh đi, ta đem lũ rắn còn lại đi hầm canh uống.”

Thấy nàng nhấc bao tải xoay người bước đi, Niêm Hoa vội vàng gọi lại, “Tường Phong cô nương, chờ một chút, tiểu tăng gần đây thật ra có một phát hiện mới.” Tường Phong bất đắc dĩ lại quay đầu trở về, Niêm Hoa cầm lên một ly thuốc đỏ vừa làm xong, “Tiểu tăng gần đây nghiên cứu Cổ hoa, đột nhiên nghĩ đến dùng hoa làm nguyên liệu tiêu dao tán, có thể khiến người ta quên hết ưu sầu, như trong cơn say. Vì thế, tiểu tăng bèn thử dùng nhị hoa này, bào chế theo phương thuốc ma phí tán, bỏ thô lấy tinh, nghiên cứu chế tạo ra một chút thuốc tê kiểu mới. Nếu thành công, dựa theo bước đầu dự tính của tiểu tăng, người dùng thuốc này tuyệt đối sẽ không cảm thấy chút đau khổ, ngược lại có thể bồng bềnh như tiên, như thế phẫu thuật sẽ thuận tiện rất nhiều, hơn nữa tuyệt đối không tác dụng phụ.”

Tường Phong nhìn chằm chằm nước thuốc màu đỏ nửa ngày, trong đầu xoay chuyển vút qua. Trên giang hồ bị thương như cơm bữa, bình thường thuốc gây tê hoặc là hiệu quả không tốt, hoặc là như ma phí tán tác dụng gây tê quá mạnh, làm người ta bất tỉnh nhân sự, ngược lại biến thành rất nhiều người thà rằng đau chết cũng không muốn tùy tiện nếm thử. Nếu tốt thật như Niêm Hoa nói, vậy loại thuốc tê mới này vẫn quả thật hữu dụng. Nàng vòng quanh bình thuốc một vòng, cuối cùng ngồi xổm xuống, khẩy cằm gật đầu, “Dường như có chút ý nghĩa.”

Niêm Hoa chắp tay chữ thập mỉm cười, “Tiểu tăng nguyện đem phương thuốc này dâng hiến không hoàn trả, Ly Thiên giáo từ nay về sau cũng có thể coi đây là nghề phụ, không cần tạo sát nghiệp nữa, A Di Đà Phật.”

“Bất quá còn phải cải tiến, tỷ như làm thành thuốc viên, tiện mang theo.” Tường Phong cầm lấy bình thuốc ngó trái ngó phải.

“Đúng đúng.” Niêm Hoa gật đầu lia lịa, sáp đến, “Bất quá, Tường Phong cô nương, thuốc này hãy còn chưa thông qua thí nghiệm lâm sàng lên cơ thể sống, không bằng nhân tiện từ Tường Phong cô nương…”

“Đừng hòng!” Tường Phong lập tức miệng đầy cự tuyệt, nhấc chân tính chuồn đi.

“A Di Đà Phật, Tường Phong cô nương luôn luôn giúp mọi người làm điều tốt, trách trời thương dân, lòng dạ hào hiệp, thời điểm ngươi không vào địa ngục ai vào địa ngục này, càng nên xung phong đi đầu.” Niêm Hoa kéo chặt cổ tay nàng, bám riết không tha thuyết phục, “Hơn nữa, trong giáo có ta, Đàn thí chủ cùng Thủy thí chủ sư muội hắn ba người ở đây, cho dù có phản ứng không tốt gì, có ba người chúng ta hội chẩn, nhất định có thể kịp thời cứu giúp cô nương. Cái gọi là xả thân, hy sinh vì nghĩa, lấy thân mình đổi vạn người thoát ly bể khổ, Tường Phong cô nương cớ sao mà không làm. Phật viết hết thảy đều là hư ảo, cô nương cứ làm như thân mình là hư ảo, hết thảy đau khổ đều như giấc mộng hão huyền…”

Còn chưa đợi y miệng lưỡi không xương nói xong, Tường Phong đã bịt tai ngồi xổm xuống coi như giấc mộng hão huyền. Hít vào thở ra, hít vào thở ra, toàn bộ niệm kinh đều là con hổ giấy là hư ảo, ta nhẫn nhẫn nhẫn, không thể nhẫn được nữa, vẫn phải tiếp tục nhẫn. Cuối cùng, nàng run rẩy giơ hai tay lên, yếu ớt nói: “Lưu manh, lão nhân gia ngài có thể hư ảo một chút hay không, ngừng miệng đi. Ta thực sợ ngươi rồi, ngoại trừ Hồ Ly ca, ngươi vẫn là người thứ hai làm cho ta đau đầu bế tắc. Ta, ta tìm người cho lão nhân gia ngài thử thuốc còn không được sao.”

( truyền thuyết cùng Triệu Ngôn có một chân – bạn học Hi Hồng Ti )

=======================================

Mười bảy ngày tháng tám, nên cưới gả, không nên ra ở riêng, hung thần nên kị Ngũ Ly. Phế bỏ giáo điều, phát động nhân luân, chấn hưng kinh tế.

Tiểu Long ngượng ngùng xấu hổ viết: Tô Tô, chúng ta hòa thuận đi, dắt tay nàng, cùng nàng giai lão.

Tiểu Tô âu yếm trìu mến nói: ừ, nắm tay chàng… ( đột nhiên trở mặt đá bay mỗ Long ) ném cho chó ăn. ——《 Bút kí Tây hành 》

Hôm nay, chủ nhân nhà ta vui tươi hớn hở chủ trì một đợt hôn lễ tập thể, ta không rõ, chẳng lẽ nữ nhân trời sinh có tiềm chất thích làm bà mối? Sau đó, mọi người đều uống rượu vung quyền, nàng lại bắt một con sâu là ta đến góc hẻo lánh bồi nàng nói chuyện phiếm. Thật sự là quá đáng mà, ta nhìn miếng thịt lớn cách ta càng ngày càng xa, quá đau lòng. Nàng lại không mảy may chú ý đến tâm hồn yếu đuối của ta, không ngừng gẩy chơi đùa người ta, miệng còn thì thầm “Tiểu Lục, ta nhớ hắn, làm sao đây”. Hừ hừ, ta làm sao mà biết làm sao, rau trộn thịt mỡ của ta… Nhưng mà qua vài ngày, cái kẻ gọi là Long Thất kia còn chưa thu phục được nữ sắc lang, đây là báo ứng á. Hắn uống bình nước giải độc, có thể là vì quá hạn sử dụng, trong vòng một ngày bụng réo mười lần, nhưng nữ sắc lang vẫn không để ý tới hắn. Sau đó, chủ nhân nhà ta cười tủm tỉm chạy tới, đưa qua một lọ nước màu đỏ cho hắn, hắn cũng không suy nghĩ liền nhận lấy một ngụm uống hết, tiếp đó lập tức ngã xuống hôn mê bất tỉnh. Tiếp theo nữ sắc lang nhào đến gào khóc một trận, chủ nhân vô lương tâm của ta thấy thế, vội vàng bỏ chạy, vừa chạy còn vừa kêu: “Lưu manh, hình như thuốc mê quá liều rồi, phải cải tiến.”

Trùng Trùng nói: nếu có thể quang minh chính đại, ai lại mong muốn trốn đông núp tây nếu có thể nhân từ lương thiện, có ai trời sinh đã ác độc. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI