Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 22: CƯỜI MỘT TIẾNG THÙ HẬN TIÊU TAN

0
40

CHƯƠNG 22: CƯỜI MỘT TIẾNG THÙ HẬN TIÊU TAN

Thần Mặc chỉ bị thương ngoài da, nhưng không kịp thời xử lý tốt, lại thêm đi đường bôn ba, cho nên thương thế mới nặng thêm. Niêm Hoa trị liệu qua loa cho hắn, sáng sớm ngày hôm sau cơn sốt đã thuyên giảm. Xét thấy hoàn cảnh chung quanh tồi tệ, Niêm Hoa đề xuất nên đưa Thần Mặc về Ly Thiên giáo điều dưỡng cẩn thận, Lan Huyên cúi đầu, không phản đối. Vì thế, mấy người liền mang theo hành trang hoa cỏ nước suối, trở về.

Trở lại Ly Thiên giáo, mọi người thấy Tường Phong lại có thể đưa Nguyệt Tuyền thiên nữ kẻ thù không đội trời chung trở về, đều nghi hoặc. Tường Phong chỉ cười hì hì nói với bọn họ, mọi người đã hóa thù thành bạn, Lan Huyên muốn ở nơi này một thời gian giao lưu trao đổi cảm tình, mọi người đưa mắt nhìn nhau nửa ngày, vẫn là thức thời không hỏi nhiều nữa.

Mấy ngày kế tiếp, Lan Huyên vẫn luôn trông nom Thần Mặc mê man, Niêm Hoa ngoại trừ đổi thuốc bên ngoài cho hắn, thời gian còn lại đều nghiên cứu chế tạo giải dược. Tường Phong phái người báo với A Bất Tư, đã tìm được Thần Mặc, đối với chuyện Lan Huyên ngộ thương Thần Mặc thì không nhắc đến, chỉ nói Thần Mặc muốn ở lại chỗ thánh mẫu đại nhân, nghe quốc sư giảng kinh thuyết pháp. Dù sao, loại lí do thoái thác vụng về này, mọi người hiểu lòng không nói ra, khó được hồ đồ, khó được hồ đồ, không chết người chính là vạn hạnh.

Rốt cục, ngày nọ, sau một trận nổ vang kinh thiên động địa, Niêm Hoa chống đôi mắt gấu mèo, cầm một chén thuốc nước đen tuyền, trên người khoác mảnh vải tăng y nhăn nhúm lộn xộn thành một cục, không để ý hình tượng cười lớn phá cửa mà ra.

Vòng vo ba vòng quanh bát thuốc nước, Tường Phong rốt cục dừng lại, nửa ngồi nhìn về phía Niêm Hoa tính trước kỹ càng, do dự không quyết hỏi: “Lưu manh, ngươi xác định thuốc này có thể giải cổ độc?”

“Yên tâm, tiểu tăng có thể bảo đảm.” Niêm Hoa bưng chén thuốc lên, cười đến vô hại đưa tới trước mặt Tường Phong, “A Di Đà Phật, Tường Phong cô nương cứ yên tâm uống đi, cô xem mọi người đều nhìn cô đó, đây đúng là thời điểm cô phát huy quang minh thánh mẫu. Thường nói, một bông hoa một thế giới, một vị thuốc một địa ngục, Phật viết: không vì bản thân tự cầu an ổn, chỉ mong chúng sinh được cách ly khổ đau. Lại đây lại đậy nào, Tường Phong cô nương, mau nhân lúc nóng uống đi.”

Y bưng thuốc từng bước áp sát, Tường Phong đẩu nổi da gà bước một lùi về phía sau, vừa lui vừa lắc đầu như trống bỏi. Bỗng nhiên, từ bên cạnh một bóng người màu trắng mảnh khảnh xông ra, đoạt lấy chén thuốc trong tay Niêm Hoa trực tiếp ngửa đầu đổ vào trong miệng mình. Tường Phong vừa thấy giậm chân, “Tiểu Bạch?”

Mắt Y Như Bạch lóe ánh sáng trong suốt nhu hòa, hai tay run rẩy nắm cổ tay Tường Phong, “Tiểu Phong, để ta thử thuốc, ngươi ngươi ngươi vì ta làm nhiều nhiều chuyện như vậy, ta thay thay ngươi chết, dù sao ta ta ta cũng trúng cổ cổ độc.”

Lời vừa dứt, Tường Phong đã hai mắt đẫm lệ sướt mướt ôm lấy nàng, “Tiểu Bạch!”

“Tiểu Phong Phong Phong!” Y Như Bạch trở tay ôm Tường Phong cũng khóc rống lên.

“Tiểu Bạch, ta không nỡ bỏ ngươi.”

“Tiểu Phong, vì ngươi ngươi, ta ta ta nguyện ý.”

“Tiểu Bạch, hiểu ta như ngươi, ta có thể nào nhẫn tâm để ngươi một mình cô độc đến hoàng tuyền.”

“Tiểu Phong Phong Phong, có những lời nói nói này của ngươi ngươi ngươi, ta ta ta không không sợ, cứ cứ để ta đi đi đi chết thôi.”

Nhìn hai nữ nhân trước mắt khóc lóc nước mắt sinh ly tử biệt, Ngũ Hoa đại hiệp nâng trán liên tục lắc đầu, Niêm Hoa thì bưng bát rỗng im lặng không nói gì, những người khác vội nhìn trời nhìn bầu trời, tìm con kiến.

Mãi đến khi hai người trung khí mười phần gào khóc sau nửa canh giờ, rốt cục hai nữ nhân khiến người ta phát bực bị Ngũ Hoa thẳng thừng phá hoại tình cảm, không kiên nhẫn tiến lên kéo Y Như Bạch, quăng lên vai khiêng đi, thế giới mới coi như thanh tịnh.

Tường Phong bị Ngũ Hoa hung tợn trừng không dám hé răng thu hồi nước mắt, nhìn Y Như Bạch tựa như hình bóng Bạch nương tử vểnh đầu khua tay kêu cứu, vò đầu nửa ngày, lẩm bẩm: “Xem ra thuốc không có vấn đề gì.” Dứt lời, xoay người dặn dò Niêm Hoa, “Lưu manh, ngươi lát nữa đi kiểm tra kĩ cho Tiểu Bạch, nếu độc thật sự được giải, ngươi bắt đầu sản xuất số lượng lớn đi. Ờm, mọi người không muốn có cổ trùng ở trong cơ thể nữa, có thể uống.” Nghe vậy, đám người Long Thất tức thời ngây ngẩn tại chỗ.

Hoa viên buổi chiều, ánh nắng tươi sáng, biển hoa tỏa hương, Tường Phong nhón Cổ vương xoay đến xoay đi, thả nó trên đài hoa, gảy gảy thân mình mập mạp xanh mượt của nó, “Tiểu tử kia, xét thấy ngươi theo ta lâu như vậy, thả cho ngươi một đường sống.”

Dứt lời, đứng dậy phủi phủi bùn đất dính trên quần áo, quay đầu lại thì thấy Long Thất bưng một chén thuốc cung kính đứng ngoài cách vài bước. Nàng chậm rãi đi qua, bưng chén thuốc lên uống một hơi cạn sạch, kéo ống tay áo quệt miệng một cái, quăng chén cho Long Thất, thỏa mãn thở dài một tiếng, “Cuối cùng cũng giải quyết được Cổ độc quái quỷ này.”

“Giáo chủ, A Bất Tư công chúa đến đây.” Long Thất thấp giọng báo cáo, “Nhưng không tìm thấy Hình đường đại ca Niêm Hoa đại sư.”

“À, nàng ấy tới đón Thần Mặc, phỏng chừng đặc phê ta bảo nàng cho Tiểu Bạch làm hoàng thương cũng đến rồi.” Tường Phong duỗi thắt lưng, vừa nói vừa đi về phía trước, “Về phần lưu manh, khẳng định là khó khăn nhất chịu đựng ân tình của mỹ nhân, trốn mất rồi.”

Long Thất vội vàng đuổi theo vài bước, muốn nói lại thôi nửa ngày, cuối cùng vẫn ngập ngừng hỏi: “Giáo chủ, ngài cho phép mọi người đều trừ bỏ cổ trùng, ngộ nhỡ về sau có người lòng dạ đen tối, muốn làm hại ngài thì sao bây giờ?”

“Ta lập tức liền rời khỏi nơi này, sợ gì.” Tường Phong dừng cước bộ, quay người lại cười gian nhìn Long Thất đứng thẳng bất động, vỗ vỗ vai hắn, “Long Thất, ngươi chính là hạ nhậm giáo chủ, làm cho tốt nhé.”

Long Thất sửng sốt, đang muốn trối từ, lại bị Tường Phong ra hiệu ngăn cản, “Cứ quyết định như vậy đi. Dù sao về sau có người phản loạn cũng là chuyện ngươi phải quan tâm, muốn hại cũng là hại ngươi, không liên quan gì tới ta.” Dứt lời, nghênh ngang mà đi, lưu lại Long Thất đứng tại chỗ nghẹn họng nhìn trân trối…

Màn đêm buông xuống, trên nóc nhà đá hẻo lánh nào đó nơi Thạch thành. Lan Huyên cuộn hai đầu gối, ngẩn ngơ nhìn đăm đăm cánh đồng bát ngát xa xa dưới ánh trăng sững sờ. Chợt nghe “Meo” một tiếng sau lưng, quay đầu đã thấy Tường Phong chớp đôi mắt nhỏ, vui rạo rực nhảy lên nóc nhà, “Lan Huyên, ta đã đoán ngươi cũng nhìn trúng nơi này, quả nhiên là trốn ở đây hóng gió.”

Lan Huyên vừa thấy là nàng, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trầm xuống, quay đầu đi chỗ khác không muốn để ý tới nàng, “Cút.”

“Không phải chứ, chỗ này vừa dốc vừa trơn, làm sao lăn, ngươi đừng quá đáng nhá.” Tường Phong tức giận lẩm bẩm nói, “Lúc nào cũng hung dữ như vậy, không đáng yêu gì cả.”

Thấy Lan Huyên sờ loan đao bên hông, nàng vội liên tục xua tay lui về phía sau, “Được được được, ta lập tức đi. Ta đến là để báo cho ngươi một tiếng, Thần Mặc phải trở về, đang tìm ngươi khắp nơi đó, đâm người ta thủng một lỗ to như vậy, tốt xấu cũng nói rõ một câu đi.”

Lan Huyên rút tay về, môi giật giật, lại quay đầu đi, không nói. Tường Phong xoay người đang muốn nhảy xuống, bỗng quay đầu lườm nàng một cái, rốt cục vẫn cười leo qua đó, đẩy đẩy Lan Huyên, chen mông ngồi xuống, “Ngươi dịch qua chút, ta cũng muốn hóng gió.”

Thấy Lan Huyên điệu bộ lại muốn trở mặt, Tường Phong lập tức chỉ vào nàng hét lớn, “Không được lườm nguýt ta, địa bàn của ta ta làm chủ, ngươi biết rõ, ngươi hiện tại đang ở trên nóc nhà của ta!”

Lan Huyên trong lòng giận tím mặt, đứng lên định rời đi. Tường Phong vội vàng bám lấy nàng, nhếch môi cười nịnh nọt nói: “Chớ đi chớ đi, cùng ta trò chuyện đi mà.”

“Ta với ngươi chẳng có gì để nói, đừng tưởng rằng ngươi thay ta giấu diếm lai lịch, ta sẽ cảm kích ngươi.” Nói thì nói như vậy, nhưng khẩu khí của Lan Huyên cũng mềm xuống một chút, lại lần nữa ngồi xuống.

Tường Phong cười hì hì, lại sáp vào nàng gần hơn chút, đối với Lan Huyên nhíu mày không kiên nhẫn đúng lý hợp tình nói: “Đêm tối lạnh lẽo, chúng ta dựa sát chút nữa ấm áp mà. Đúng rồi, ta vẫn luôn không hiểu được, ngươi nói đi, sư phụ của ngươi bà ấy muốn báo thù còn lý giải được, nhưng ngươi cũng không phải có huyết hải thâm thù gì với Lâu Nam, đi theo ồn ào cái gì chứ.”

“Ngươi biết cái gì, ta ở trước mặt sư phụ lập thề độc, nhất định phải thay bà báo thù.”

Tường Phong nghiêng đầu nhìn nhìn Lan Huyên biểu tình nghiêm túc, đột nhiên đập nóc nhà cười ha hả, vừa cười vừa chỉ vào Lan Huyên đang đen mặt, “Không phải chứ, chỉ vì một lời hứa không thực tế, người chết giày vò người sống, ngươi bèn tự khiến bản thân không thoải mái bao nhiêu năm như thế? Nếu ta là ngươi, nhất định ngoài miệng trước ngoan ngoãn đáp ứng bà ấy, sau đó mình nên làm gì thì làm nấy, hai bên đều thống khoái, dù sao hiện tại bà ấy lại không thể từ dưới đất nhảy ra cắn ngươi.”

Thấy Lan Huyên tức khắc sụ mặt, Tường Phong vội ngăn nàng miễn cho bão nổi, “Đừng xúc động, ta không có ý bất kính với sư phụ của ngươi. Nhưng mà ta thấy được hai thầy trò các ngươi dường như không nắm chắc trọng điểm báo thù.”

Nghe vậy, Lan Huyên khẽ nhíu mày ngài, chỉ nghe Tường Phong lại khoa tay múa chân bô bô nói: “Tỷ như nói, hiện tại Ma Đăng Già tộc đã diệt quốc, người diệt tộc bọn họ cũng đã chết, chẳng lẽ hiện tại các ngươi giết quốc chủ Lâu Nam, ra một hơi liền giải quyết vấn đề ? Ma Đăng Già tộc có thể khôi phục nguyên dạng ? Khẳng định không phải rồi. Cho nên, giết người dễ dàng, phục quốc khó khắn. Nhưng, các ngươi giết sạch quốc chủ và tòa bộ quý tộc của Lâu Nam, chẳng lẽ Lâu Nam sẽ trở về sở hữu của các ngươi? Dân chúng sẽ mua nợ của các ngươi? Các ngươi biết làm thế nào để thống trị một quốc gia sao?”

Lan Huyên thở dài một hơi, “Ta hiểu được ý của các ngươi. Hôm nay hắn cũng nói với ta, người đã mất rồi, người còn sống càng nên phải quý trọng cuộc sống. Hắn nói hắn cũng không có ý định phục quốc, cũng bảo ta không cần báo thù, hãy để đoạn chuyện cũ này cùng với thành cổ chìm trong cát vàng đi thôi.”

“Ồ, như vậy rất tốt, nếu khổ chủ người ta nên báo thù nhất đã lên tiếng, ngươi cũng đừng xoắn xuýt, gột tẩy ngủ đi.”

“Ngươi không hiểu.” Lan Huyên chậm rãi lắc lắc đầu, ôm hai đầu gối lâm vào trầm tư, biểu tình trên mặt mang theo mê mang cùng mất mát, tựa như cũng đã quên kẻ bên cạnh nghe mình nói hết tâm sự vốn là người mình ghét nhất.

“Từ nhỏ, câu nói ta nghe được nhiều nhất đầu tiên là ‘ phải báo thù ’, sư phụ ngoại trừ kể cho ta về đứa con ta chưa từng thấy mặt của bà, nói với ta nhiều nhất chính là phải luyện võ công thật giỏi tương lai giúp nàng báo thù. Cuộc sống của ta, tất cả của ta, đều xoay chuyển quanh điều này, nhưng mà, ta chờ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng lại phát hiện, hóa ra niềm tin quan trọng nhất trong sinh mệnh của ta, chẳng qua là một trò cười.”

Nàng nói xong, lau lệ trên khóe mắt, không kiên nhẫn nói: “Ta, ta hiện ở trong lòng rất loạn, ngươi đi đi, để ta yên tĩnh một mình.” Quay đầu đúng lúc thấy Tường Phong cổ quái nhìn mình, không khỏi ác thanh ác khí đứng lên, “Nhìn cái gì mà nhìn, ta nói ngươi ấy, ta cũng không …”

“Ta biết ta biết, ngươi không khóc, là có hạt cát rơi vào trong mắt ngươi thôi.” Tường Phong giành trước chặn đứng câu chuyện của nàng, đảo mắt, lại cười tủm tỉm sáp qua, chọt chọt cánh tay nàng, “Kỳ thực, ngươi muốn báo thù cũng không phải không được, ta cho ngươi biện pháp nhé.”

Thấy Lan Huyên kinh ngạc nhìn mình, nàng càng đắc ý, “Việc lớn như chuyện báo thù, cũng ví như đầu tư, làm ngắn gọn chẳng gì thú vị, đã muốn làm thì phải thả dây dài câu cá lớn, mới có đầu tư thấp thu nhập cao báo đáp. Thần Mặc không phải thích ngươi sao, ngươi ấy cứ dứt khoát gả cho hắn được rồi, ê ê, đừng đá ta, ta nói chuyện nghiêm chỉnh. Lưu manh ấy, thì dứt khoát hoàn tục, cũng cưới A Bất Tư. Cứ như vậy, huyết mạch của sư phụ ngươi cũng có kế thừa, hơn nữa trăm năm về sau, ha ha ha, toàn bộ Lâu Nam chính là thiên hạ của con cháu các ngươi, cũng coi như nửa Ma Đăng Già tộc thống trị, không phải báo thù sao. Mu a ha ha ha ha, ta quả thực là thiên tài, không đánh mà thắng thu phục hết thảy.”

Dứt lời, Tường Phong đột nhiên nhảy ra xa vài bước, tránh thoát một quyền Lan Huyên vừa thẹn vừa tức vung ra, “Ha ha, không đánh.” Sau đó giãn chân tay một chút, lười biếng xoay xoay cổ, ngáp một cái, “Được rồi, ta phải về ngủ đây, ngươi từ từ xoắn xuýt đi.”

Lan Huyên không hé răng, chợt nghe một tiếng hô khẽ, “Kia không phải Thần Mặc sao?”

Nàng nhìn theo ngón tay Tường Phong, quả nhiên là Thần Mặc đang từng bước một lần sờ tường đá hướng về phía này, bỗng hắn trượt chân, suýt nữa té ngã, thấy thế, Lan Huyên bất ngờ đứng dậy. Đang do dự, chợt thấy một trận kình phong từ phía sau, không đợi nàng phản ứng lại, trên lưng đã đã trúng một cước thật mạnh của Tường Phong, cả người như con rối gỗ đứt dây bị hung hăng đá bay đi ra ngoài, thẳng tắp ngay ngăn rơi xuống đỉnh đầu Thần Mặc…

“Ha ha ha ha.” Giữ nguyên thế Kim Kê Độc Lập đứng ngạo nghễ trên nóc nhà, Tường Phong càn rỡ cười to một trận, tự động lựa chọn coi nhẹ đối với tiếng cao giọng chửi bới của Lan Huyên phía dưới truyền đến, nàng chậm rãi thu hồi chân phải, giả vờ giả vịt phủi phủi cẳng chân, phất tóc, “Rốt cục báo được thù ! Hừ hừ, năm lần bảy lượt đối nghịch với ta, thật đúng là tưởng ta là thánh mẫu? ! Đá ngươi một cước đã coi như nhẹ, ha ha ha ha.”

Lời còn chưa dứt, sau lưng một giọng nam tử bất đắc dĩ vang lên, “A Di Đà Phật, Tường Phong cô nương, cô ra chủ ý bừa bãi như vậy, lại đánh lén sau lưng, thực không phải hành vi hiệp nữ nên làm, ngã Phật từ bi, thiện tai thiện tai.”

“Cắt, ngươi nghe lén người khác nói chuyện như thế, cũng không phải hành vi cao tăng nên làm.” Tường Phong khịt mũi một tiếng, nhanh chóng xoay người xem xét tứ phía, theo hướng âm thanh rốt cục tìm được ở một xó âm u khuất nẻo nào đó Niêm Hoa đang nấu thịt ăn.

“Không phải vậy, tiểu tăng vốn yên vị ở trong này, là hai vị cô nương sau đó nói chuyện thanh âm quá lớn, ầm ỹ tiểu tăng, mới nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.” Niêm Hoa thò tay gắp lên một miếng thịt dê hoang trong nồi, vẫn còn nhỏ giọt dầu mỡ nhét vào miệng.

Tường Phong hít hít hương thơm, vẻ mặt say mê, vội vàng chạy lên trước vài bước, ngồi xổm xuống, lấy ra que sắt xiên lên một miếng, hứng khởi gặm, “Lưu manh, ừm ừm, ngươi thực thiếu ý tứ, ưm ưm, có đồ ăn ngon cũng không kêu ta một tiếng, một mình trốn tới chỗ này ăn mảnh, ưm ưm.” Thuần thục ăn xong, nàng lấy mu bàn tay tùy tiện quệt miệng, nâng khuỷu tay huých huých Niêm Hoa, “Ê, có rượu không, mau giao ra đây.”

Niêm Hoa lưu luyến không rời từ sau lưng chuyển ra hai thùng gỗ nhỏ cao một thước, “Tường Phong cô nương cô uống tiết kiệm chút, đây chính là rượu nho.” Dứt lời, bèn lật người đi tìm bát đến đựng rượu.

Tường Phong ánh mắt tức khắc phát sáng, lập tức bổ nhào qua, đoạt lấy một thùng ôm vào trong lòng, quăng nút gỗ, ừng ực trút vào miệng, tấm tắc than, “Quả nhiên rượu ngon. Trong giáo cũng không có rượu ngon như vậy, lưu manh ngươi trộm từ đâu?”

Niêm Hoa câm lặng một hồi, vội vàng ném bát trong tay xuống, lấy một thùng còn lại học theo mở ra, đặt trước mặt mình, “A Di Đà Phật, tiểu tăng là người xuất gia, sao lại làm việc ăn cắp, đây là tiểu tăng đi khất thực ông chủ phường rượu.”

“Hoá duyên còn có thể xin rượu?” Tường Phong quệt rượu trên khóe miệng, “Không phải chứ, cho dù ngươi là quốc sư, cũng sẽ không phá hủy hình tượng bản thân như thế chứ.”

Niêm Hoa nhấc thùng rượu, ngửa đầu uống một ngụm to, nghiêm trang nói: “Đương nhiên không phải, tiểu tăng nói với ông chủ phường rượu, thánh mẫu đại nhân rất thích rượu nhà hắn, sau khi về trời muốn đem đi. Ông chủ nghe xong vô cùng cao hứng, đặc biệt đem hai thùng rượu nho trân quý hắn cất giấu nhét cho ta. Tường Phong cô nương quả nhiên uy vọng rất cao, hết sức được lòng dân, A Di Đà Phật.”

Ta, ta thánh mẫu củ chuối nhà ngươi, Tường Phong nghiến răng nghiến lợi một phen, oán hận xiên lên một miếng thịt dê, cố ý cắn xé gây ra tiếng vang. Một lát sau, nhớ tới chính sự, nghiêng đầu qua cười nói: “Thiếu chút nữa quên mất, A Bất Tư ban nãy đã sớm đi rồi, ngươi có thể không cần trốn ở đây nữa.”

Nhìn vẻ mặt Niêm Hoa thoáng có chút thả lỏng, nàng không khỏi lại buồn cười, “A Bất Tư bảo ta nói với ngươi, khụ khụ, quốc sư ca ca, sau này chờ ta làm nữ vương rồi, ta sẽ chính thức đến Trung Nguyên cầu hôn, ngươi nhất định phải chờ ta nhé.”

Bóp mũi bắt chước khẩu khí non nớt của A Bất Tư nói xong mấy câu này, Tường Phong đã là nhịn không được ôm bụng lăn qua lăn lại trên mặt đất, chỉ vào Niêm Hoa nhất thời sứt đầu mẻ trán cười to không dứt.

Niêm Hoa nhìn trời một hồi không nói gì, thở dài thườn thượt nói: “Ôi, nữ nhân là hổ dữ, là hổ dữ, làm sao cũng trốn không xong, A Di Đà Phật.”

Tường Phong sáp lại gần lòng có ưu sầu gật đầu đáp: “Ôi, tình yêu là rượu độc, là rượu độc, nói gì cũng dính không được, thiện tai thiện tai.”

Hai người liếc nhìn nhau, vươn hai tay dùng sức nắm chặt, lệ nóng lưng tròng, đồng thanh nói: “Cùng Người nỗ lực.”

Lại ăn uống một trận, Niêm Hoa đột nhiên mở miệng cười hỏi: “Tường Phong cô nương, ngươi cứ như vậy vứt bỏ Cổ vương, không cảm thấy đáng tiếc sao? Đó là chí bảo tị Cổ rất nhiều người tha thiết ước mơ.”

Tường Phong nhấp một ngụm rượu, liếc hắn một cái, nghiêng đầu hỏi ngược lại: “Vậy ngươi vứt bỏ nghiệp lớn phục quốc, vứt bỏ thân phận vương tử, làm một thầy tu khổ hạnh đi ngao du bốn phương, ngươi không cảm thấy đáng tiếc sao?”

Niêm Hoa hơi ngẩn người, lập tức ngửa đầu cười vọng bầu trời đêm, “Nói cho cùng. Thế gian pháp duyên, có được tất có bỏ, tiểu tăng mưu cầu, chẳng qua là một sợi gió mát trăng thanh mà thôi.”

“Ha ha, ta có lòng tham hơn ngươi, ta chẳng những muốn giang sơn phong nguyệt này, còn muốn lúc vui vẻ có người cùng đánh nhau, lúc không vui á, có người cùng say túy lúy một trận.” Tường Phong cầm lấy một cái bát, rót đầy rượu, cười hì hì đưa cho y.

Niêm Hoa tiếp nhận rượu, uống một hơi cạn sạch, “Sảng khoái, núi sông trăng gió này, vốn là để cho loại người rảnh rỗi như cô và ta, có bằng hữu như thế, cạn một chén lớn.”

Tường Phong lại đổ đầy rượu cho y, sau đó cầm lấy bát trước mặt mình, dùng sức cụng nhau.”Lưu manh ngươi vẫn là chỉ có lúc uống rượu mới không gà mẹ dài dòng, nhiều lời vô dụng, nào, cụng ly.”

( Trải qua trắc trở – Lan Huyên và Thần Mặc )

=======================================

Ngày mười ba tháng chín, nên uống rượu, không nên vấn danh, hung thần nên kị Tiểu Thời. Đêm biệt ly, uống sảng khoái tận nửa đêm, ân oán theo gió.

Niêm Hoa lắc đầu than viết: Tường Phong cô nương, ngươi tùy tiện đá Lan Huyên cô nương xuống như thế, ngay cả phương hướng cũng không phân biệt một chút sao?

Phong đắc ý chống nạnh nói: chớ sợ chớ sợ, căn cứ mười tám kiểu ôm ấp người yêu xưa nay, vô luận Lan Huyên lấy loại tư thế nào góc độ nào rơi xuống đất, Thần Mặc khẳng định sẽ chuẩn xác không sai lầm tiếp được nàng trước tiên, ôm tại chỗ lăn hai vòng, sau đó hai mắt nhìn nhau, chàng chàng thiếp thiếp. ——《 Bút kí Tây hành 》

Hôm nay, chủ nhân nhà ta không cần ta. Hừ hừ, ta biết ngay, nàng đã sớm muốn bỏ rơi ta, dù sao ta còn có nhiều bằng hữu Trùng Trùng như thế, không hiếm lạ. Được rồi được rồi, ta vẫn có một chút xíu, chỉ có một chút xíu mất mát. Nhưng mà, như nàng nói trước kia, người có đường người, sâu có đạo sâu, không có ai có thể cùng ai cả đời, đường dài nữa, cũng phải tự mình cắn răng đi về phía trước. Có điều, ta còn có Tiểu Hồng, Tiểu Hồng ( ừm ừm, đỏ mặt ), nhưng, nàng vẫn một mình. Ôi, ta nghĩ, mình có lẽ vẫn nhớ nàng, tuy rằng, nàng là chủ nhân không xứng đáng chức vụ nhất mà ta gặp.

Trùng Trùng nói: nhân sinh một đời, rốt cục có được có mất. Đương nhiên, vừa muốn tay gấu vừa muốn cá, cũng không phải không có khả năng, chỉ cần chính ngươi là con gấu là được, hàng ngày ăn cá. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI