Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 3: PHI ƯNG DU HIỆP

0
28

CHƯƠNG 3: PHI ƯNG DU HIỆP

“Yêu nữ to gan, giết hại thương lữ, ta hôm nay không tha cho ngươi!”

Lời nói chính khí nghiêm nghị như thế, chỉ tiếc lại là một bộ thanh âm non nớt, Tường Phong nhất thời không nhịn được, xì cười lên tiếng. Thương lữ mọi người cũng đều dừng bước, quay đầu nhìn phía vị đại hán hành hiệp trượng nghĩa này. Hắn một thân trang phục đi săn màu xanh đen, râu rậm cơ hồ che khuất nửa bên mặt, nhìn không ra tuổi, tóc rối tung, giữa chán cột một cái dây da. Sau lưng một thanh cự đao, trên vai một con Cự ưng, dưới thân là tuấn mã cao lớn, nhìn thân hình hắn cũng coi như khôi ngô, mười phần mười trang hào hiệp, trừ bỏ… giọng điệu ra vẻ đại nhân kia.

“Phi Ưng du hiệp! Ngài là Phi Ưng du hiệp!” Vẫn là Khê Nhân kiến thức rộng rãi dẫn đầu phản ứng lại, lập tức chạy bổ nhào đến bên cạnh hắn, vẻ mặt kinh hỉ nhìn lên nhân vật huyền thoại này.

“Ngươi con chim ưng chết tiệt kia, lại đến phá hư chuyện tốt của ta!” Tô Dự Mạch nghiến răng nghiến lợi, tức giận không đánh không được, xích sắt vung lên, nhảy khỏi thuyền cát hướng Phi Ưng du hiệp đánh tới.

Không để ý trên đầu hai người quyền đến chân qua đánh nhau bất diệc nhạc hồ[1], Tường Phong thở dài một hơi, ngồi xổm xuống tự lo tự cắn hạt dưa, miệng than thở: “Thật sự là đáng ghét, cũng hỏng chuyện tốt của ta rồi.”

Niêm Hoa tùy tay bốc một nắm hạt dưa, cũng đi theo vừa gõ vừa lảm nhảm: “A di đà Phật, Tường Phong cô nương lời ấy sai rồi, hành hiệp trượng nghĩa, trừ bạo an dân, chính là chủ trương của đời chúng ta, vị Phi Ưng du hiệp này nghe giọng nói tuổi tuy nhỏ, nhưng là một lời nhiệt huyết, làm người ta kính ngưỡng, thường nói từ xưa anh hùng xuất thiếu niên, Tường Phong cô nương há lại thị phi bất phân, tam quan[2] bất chính…”

“Ta nhổ vào, ngươi tam quan đoan chính, vậy ngươi hỗ trợ đánh nhau đi.” Tường Phong phun ra một ngụm vỏ hạt dưa, không đợi Niêm Hoa mở miệng, lập tức giành trước hai tay hợp thành chữ thập, rung đùi đắc ý bắt chước y nói chuyện, “A di đà Phật, người xuất gia không động sát niệm, giới sân giới táo giới cao điệu[3], hai vị thí chủ công bằng quyết đấu, tiểu tăng há có thể hòa cùng, làm trái với lẽ phải, cho dù là yêu nữ, chúng ta cũng nên bảo vệ quyền được đánh nhau của nàng, thiện tai thiện tai.” Dứt lời, khinh thường liếc mắt nhìn Niêm Hoa đang sửng sốt, “Ta nói lưu manh à, ngươi giới này giới kia, vì sao nhất là giới lải nhải thì trước sau giới không được thế, thật là tội lỗi.”

Niêm Hoa cười hắc hắc, xoa xoa cái đầu trọc, “Tường Phong cô nương quả nhiên có tuệ căn, cô không nhập Phật môn thật sự là tổn thất.” Nói xong ngẩng đầu lên nhìn xem hai người đang triền đấu, pủi phủi tay dũ vỏ hạt dưa trên quần áo rơi xuống, đứng dậy, “Không sai biệt lắm, phỏng chừng nên quyết thắng bại rồi.”

Vừa dứt lời, một thân ảnh màu tím liền rơi trở về trên thuyền cát, thanh âm Tô Dự Mạch cũng vang lên theo, “Không chơi nữa, chim ưng chết tiệt chúng ta gặp mặt trên đại hội Hắc Bang, đến lúc đó lại đánh.” Dứt lời, chỉ huy thủ hạ nhanh chóng chèo thuyền rời đi, bỏ trốn mất dạng. Phi Ưng du hiệp hừ lạnh một tiếng, cũng không đuổi theo, chỉ hướng Cự ưng huýt gió một tiếng, chỉ thấy Cự ưng dang rộng cánh, tiếp đó bèn đuổi theo thuyền cát, một lát sau, phía chân trời truyền đến một tiếng nổ vang cùng tiếng mắng chửi của Tô Dự Mạch, lờ mờ có thể thấy được thuyền cát chia năm xẻ bảy bung ra, mười mấy bóng người nhảy xuống kéo.

Cự ưng lại lần nữa bay trở về, rơi xuống trên vai Phi Ưng du hiệp, hắn quay người lại nhìn thương lữ mọi người lập tức xông tới nói lời cảm tạ, cuối cùng ánh mắt dừng ở đám người Tường Phong bên ngoài, thấy nàng cười hì hì nhìn mình, lập tức sửng sốt, nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác, một lát sau lại vụng trộm xem xét nàng vài lần, chân mày hơi hơi chau lại không dễ nhận ra. Đáng tiếc, Tường Phong lại không có chú ý tới, ngoảnh mặt đi tự biên tự diễn đang tiếp tục đấu võ mồm với Niêm Hoa.

Dưới sự khẩn cầu nhiều lần của Khê Nhân, Phi Ưng du hiệp đáp ứng gia nhập thương đội, hộ tống đoàn người Khê Nhân đi giao dịch với tiểu quốc nào đó phụ cận Lâu Nam. Dọc theo đường đi hắn rất ít nói chuyện, nhất là khi nghe được Niêm Hoa kêu tên “Tường Phong cô nương”, sắc mặt lại khó coi, ánh mắt nhìn Tường Phong cũng càng lấp lóe, đương nhiên, bởi vì râu xồm che đậy, những động tác nhỏ này cũng không bị phát hiện. Mà mỗi khi Tường Phong vừa tới gần hắn, muốn chào hỏi lôi kéo quan hệ tỏ vẻ hữu hảo, hắn liền cứ như chạm phải bàn ủi, lập tức nhảy ra ngoài cách ba thước, chỉ để lại Tường Phong xấu hổ giơ tay sững sờ đứng tại chỗ, cuối cùng cười mỉa vò đầu, xoay người xám xịt trở về, cảm thán không thôi: nhân vật truyền thuyết quả nhiên đều quái gở.

Lúc hoàng hôn, thương đội Khê Nhân và hai người Tường Phong tới ngã rẽ, bèn mỗi người đi một ngả, bọn Tường Phong tiếp tục đi về phía trước đến vương đô Lâu Nam. Không biết có phải ảo giác hay không, Tường Phong tựa hồ nhìn được khi Phi Ưng du hiệp nghe đến rốt cục cũng quyết định chia tay, thở ra một hơi thật dài, thân thể vẫn căng thẳng cũng thả lỏng rất nhiều. Bất quá nàng không nghĩ nhiều như vậy, không biết quái nam nhân cũng không có hứng thú quan tâm để ý tới, vì thế nhún nhún vai liền xoay người rời đi.

Đi chung đường sẽ luôn không tịch mịch, rất nhanh, Tường Phong đã bất hạnh gặp gỡ thuốc dán da trâu gỡ không tróc —— Thượng Quan Tích Phượng. Đúng vậy, chính là vị Thượng Quan XX kia, đi chỗ nào chỗ đó đóng cửa, mang tiếng dính người nào người nấy xui xẻo, xinh đẹp tựa thiên tiên cũng là giang hồ đệ nhất nữ xui xẻo bạn học Thượng Quan Tích Phượng, khi ở Lạc Dương Tường Phong thành công đá nàng cho người nhà Đàn Trung Tiên nhà nàng, hai kẻ oan gia liền một đường ngươi trốn ta truy, cuối cùng Thượng Quan Tích Phượng bị Đàn Trung Tiên một đường lôi kéo hướng Tây Vực mà đi, phi thường đúng dịp, hai đạo nhân mã liền như vậy đụng nhau.

Chỉ thấy một thân ảnh hồng phấn xinh xắn hướng về mình bất ngờ nhào đến, tràn ngập kinh hỉ hô lớn: “Tiểu Phượng hoàng!” Tường Phong lắc mình một cái, lúc này đây, Thượng Quan Tích Phượng rất may mắn, đoan trang rơi xuống trên cát mềm, trừ bỏ ăn một miệng cát vàng, ngoài ra tóc tán loạn, so với vài lần trước rơi xuống nền đá cứng rắn tình hình rõ ràng tốt hơn nhiều lắm. Nàng nhanh chóng đứng lên, lại phi thân một cái chuẩn bị tiếp tục bổ nhào vào Tường Phong, ai ngờ Đàn Trung Tiên ở phía sau giành trước bắt lấy cổ chân của nàng, phù phù, giữa không trung Thượng Quan Tích Phượng lại thẳng tắp ngả xuống…

Tường Phong và Niêm Hoa cứ như vậy ngây ngẩn nhìn Thượng Quan Tích Phượng cách mình ngoài ba bước lặp đi lặp lại đứng lên, nhảy lên, ngã xuống, lại bò lên, vọt người, lại ngã xuống. Cuối cùng, Tường Phong rốt cục không đành lòng, ngồi xổm xuống, bỏ đấu lạp[4], vạch cái khăn thật dày che mặt, bất đắc dĩ hỏi: “Không phải chứ, ta đã che chắn thành dạng này, ngươi cư nhiên vẫn có thể nhận ra ta? !”

Thượng Quan Tích Phượng nâng khuôn mặt quỷ nữ đã dính đầy cát vàng, phun ra đất cát trong miệng, nhếch miệng ngây ngô cười nhìn nàng: “Mùi vị kẻ lừa đảo như ngươi ấy, ta ở ngoài mười dặm có thể ngửi được, ua ha ha ha ha, chúng ta là ai chứ, ngươi là sói để ta là bái[5], hỗn ăn hỗn uống tận thiên nhai.” Nói còn chưa dứt lời, cổ chân bị siết chặt, là Đàn Trung Tiên mất kiên nhẫn, kéo nàng trở lại phía sau. Thượng Quan Tích Phượng vội vàng vươn tay túm lấy Tường Phong, nước mắt lưng tròng hét lớn: “Tiểu Phượng hoàng, cứu ta!”

Tường Phong đứng thẳng dậy, xem xét sắc mặt Đàn Trung Tiên bất thiện lặng lẽ nhìn mình, thù mới hận cũ lập tức bốc lên trong lòng, vị người nhà này giỏi dùng độc, khó đối phó đây. Nàng cười gượng một tiếng, vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Tích Phượng, cố gắng triệt để tách móng vuốt nàng ta đang túm lấy mình, tận tình khuyên bảo khuyên nhủ: “Thượng Quan à, một người chết còn hơn hai người đồng táng, đừng lại tha ta xuống nước, ngươi mau theo hắn đi.”

“Tiểu Phượng hoàng, ngươi, ngươi làm sao có thể vứt bỏ ta thế? !” Thượng Quan Tích Phượng kiệt lực nhúc nhích cũng giãy dụa vươn đầu qua, cắn góc áo Tường Phong, hàm hồ không rõ quát, “Khi chúng ta kết nghĩa ưm ưm, rõ là đã thề rồi, ưm ưm có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu.”

“Cắt, ta phát thề nhiều như vậy, nếu từng cái đều là thật, ta cũng không dùng bừa bãi thế.” Tường Phong dửng dưng phất phất tay, một cước đá văng nàng, thừa dịp lúc Thượng Quan Tích Phượng bay về hướng Đàn Trung Tiên đã thả lỏng cảnh giác, bản thân cũng như chớp nhảy lên, một chiêu liên hoàn cước hung hãn đá lên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Đàn Trung Tiên bởi vì muốn đỡ lấy Thượng Quan Tích Phượng, không phòng bị được, bị nàng quét chân ép lui về phía sau vài bước, mặt bên phải đeo mặt nạ cũng bị đánh rớt xuống đất. Tường Phong đánh lén thành công, báo được thù cũ, tự nhiên đắc ý vạn phần, lại vừa thấy Đàn Trung Tiên, lập tức hô to gọi nhỏ: “Thượng Quan, ngươi kiếm được bảo bối rồi, nam nhân này thật xinh đẹp, so với mỹ nữ còn mỹ nữ hơn.”

Ầm, trong đầu Đàn Trung Tiên một dây đàn cuối cùng hoàn toàn cắt đứt, hắn vốn bởi vì bộ dạng môi hồng răng trắng nhiều lần bị trêu ghẹo mà khổ não vô cùng, cho nên mới dùng mặt nạ dữ tợn che khuất mặt. Mà “Xinh đẹp hơn nữ nhân” luôn là cái dằm trong lòng bạn học Tiểu Đàn, không nghĩ tới ngàn phòng vạn phòng, vẫn là chẳng thể đề phòng, bây giờ, lần nữa bị đạp trúng chỗ đau Đàn Trung Tiên rốt cục lại bạo phát.

Thấy hắn sắc mặt xanh mét, Tường Phong thầm kêu không tốt, trước kia đã từng ăn khổ, nàng lập tức quay người một cái, vọt đến nấp sau lưng Niêm Hoa còn chưa rõ ngọn nguồn, một cước đạp y qua hướng Đàn Trung Tiên đã muốn bắt đầu dương tay áo vung dược, “Lưu manh, dựa vào ngươi đó.” Sau đó chính mình nhanh chóng ngồi xổm xuống, nhanh chóng đem cái khăn che mặt một lần nữa phủ lên, từ đầu đến chân bịt kín không kẽ hở.

Một lát sau, bên ngoài không có động tĩnh gì, theo đó, một mùi hương phấn áp sát nàng, Tường Phong cẩn thận vén ra một khe hở, lại là Thượng Quan Tích Phượng. Nàng ta sáp lại, lớn tiếng nói: “Yên tâm, không sao rồi. Hòa thượng kia đã khống chế được xú nam nhân này.”

Nghe vậy, Tường Phong mạnh mẽ kéo khăn che mặt, chỉ thấy Đàn Trung Tiên không nhúc nhích trừng mắt phẫn nộ nhìn Niêm Hoa đối diện, mà Niêm Hoa thì không nhanh không chậm ở bên cạnh móc ra cái bình sứ. Lại nhìn kỹ, Niêm Hoa đỉnh đầu nhẵn bóng, phất tăng y màu vàng trên dính đầy dược phấn, chắc là vừa rồi lúc bị Tường Phong đẩy ra chắn tai họa lưu lại. Y thong dong điềm tĩnh ngửi ngửi trên người mình, chọn một lọ, đổ ra một viên thuốc ăn vào.

Động tác này khiến Tường Phong và Thượng Quan Tích Phượng nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, thủ đoạn chỉnh người của Đàn Trung Tiên hai người đều lĩnh hội sâu sắc, cũng đều không thiếu ăn hết đau khổ, không nghĩ tới, Niêm Hoa lại có thể hóa giải dễ như bỡn. Hai nữ nhân há hốc miệng, liếc nhìn nhau, cùng đập tay, cùng huých mông một cái, hưng phấn mà hét lớn một tiếng, đại sư chính là đại sư. Ngay cả Tường Phong cũng nhất thời cảm thấy, hình tượng Niêm Hoa vẫn luôn lải nhải khiến người chán ghét cũng lập tức trở nên vĩ đại, không đáng ghét như thế…

Trải qua song phương vô cùng không nhã nhặn thỉnh thoảng xen lẫn dược phấn bay loạn xạ không thân thiện bàn bạc, Thượng Quan Tích Phượng quyết định ỷ lại Tường Phong, Đàn Trung Tiên cũng chết sống muốn đi theo cùng, vì thế Tường Phong và Niêm Hoa nguyên bản hoa hoa lệ lệ hai thầy trò Đường Tăng Ngộ Không cùng đi, nhanh chóng gia tăng vào nhân vật Trư Bát Giới cùng Sa Tăng, lại cộng thêm cổ vương Trùng Trùng vô dụng miễn cưỡng có thể đảm đương ngựa Bạch Long, tề tựu toàn thể diễn viên chính của một bộ 《 Tây Du kí 》, thuận lợi bắt đầu ghi hình.

Mấy ngày kế tiếp, Niêm Hoa tận chức tận trách phát huy công dụng “Khắc tinh của độc vật”, mỗi khi Tường Phong cùng Thượng Quan Tích Phượng chọc Đàn Trung Tiên đến phát hỏa nhịn không được vung dược phấn, bạn học Niêm Hoa luôn là một hòa thượng xông lên tiền tuyến trước nhất, một tay chế trụ hắn, một bên phản thủ vung giải dược. Dần dần, mọi người đã từ từ quen loại cuộc sống dược phấn loạn xạ bay lượn đầy trời này, thậm chí mỗi khi Tường Phong ăn lương khô, ngại hương vị chưa đủ còn chuyên môn cầm nó chìa ra dính dược phấn của Đàn Trung Tiên, tiếp đó ăn xong lại nhai một viên giải dược của Niêm Hoa làm món điểm tâm ngọt sau bưa ăn.

Chạng vạng hôm nay, bốn người một sâu nghỉ lại bên cồn cát, Tường Phong ra chủ ý bốn người hợp lực vây bắt một con cừu hoang, Niêm Hoa cùng Đàn Trung Tiên đang tiếp tục mỗi ngày tung phấn với phản đòn tung phấn, Thượng Quan Tích Phượng thì vê nhổ lông cừu, gảy tiểu sủng vật Tương tư cổ vương chơi. Thân là sủng vật, tự nhiên có cái tên, bởi vậy bạn học Tường Phong đã cho cổ vương Trùng Trùng chính thức lấy tên là “Tiểu Lục”, ừ, không sai, mọi người đều là hàng chữ Tiểu.

“Tiểu Phượng hoàng, ngươi thật sự là mệnh tốt, vì sao luôn có thể gặp được cường giả.” Thượng Quan Tích Phượng chơi chán Trùng Trùng, ngồi trở lại bên cạnh Tường Phong đang nướng thịt, lấy ra cây quạt trong túi đồ lớn, tùy ý mở ra một phen, đột nhiên nghĩ đến cái gì, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, người tình nọ của ngươi đâu, sao không đi theo bên người?”

Răng rắc một tiếng, trong tay Tường Phong cái chân cừu to bị dứt khoát bẻ gãy, nàng dừng một chút, lại dường như không có việc gì tiếp tục nướng thịt. Một lát sau, đưa qua một cái móng cừu, hỏi ngược lại: “Ngươi quản ta, ngược lại bản thân ngươi, sao lại thế này? Đến tột cùng làm việc gì đuối lý, tên Đàn Trung Tiên kia cứ đuổi theo ngươi không tha.”

“Ôi, chính là không làm gì mới buồn bực chứ.” Thượng Quan Tích Phượng cắn một miếng thịt, đầy bụng bực tức, “Ngươi nói đi, ta nếu thật hủy trong sạch của hắn, hắn đuổi theo ta không tha muốn ta chịu trách nhiệm cũng đành thôi.” Nàng phun ra một cục xương, tiếp tục phẫn uất bất bình nói, “Nhưng mà, ta chỉ là nhịn không được giở trò hôn hôn sờ sờ thôi, ngày hôm sau trời còn chưa sáng vội bỏ chạy, ta đích thật là oan uổng mà. Ta nào biết đâu rằng nam nhân này ngây thơ như vậy, một điệu bộ oán phu bị ruồng bỏ, ta hỏi hắn ngươi đến tột cùng muốn thế nào, muốn hôn lại sờ lại đều có thể mà, nhưng hắn chính là không hé răng. Sau đó ta liền nhịn không được hỏi hắn, có phải hay không chê ta lần trước không làm cho xong nguyên bộ liền trốn mất, có phải hay không muốn bổ sung nốt mới thả ta đi, kết quả khen ngược, mặt hắn đỏ lên, đùng đùng tung phấn ngứa tiếp, thôi xong, ta lại tiếp tục ngâm bồn tắm.”

Nghe nàng không ngừng oán giận, Tường Phong cười đến lăn lộn đầy đất. Thượng Quan Tích Phượng càng cảm thấy rầu rĩ, “Thời gian này không cách nào vượt qua nổi, nam nhân này quả thực quá độc ác, chê ta gảy tỳ bà ầm ỹ muốn tung dược phấn, ta nhìn soái ca cách vách thêm vài lần hắn cũng tung phấn, ta đẩy ngã hắn hôn một cái muốn tung phấn, ta không để ý tới hắn ngốc một bên hắn cũng muốn tung phấn, người khác đùa giỡn ta hắn muốn tung phấn, những kẻ không có mắt không phân nam nữ chòng ghẹo hắn, hắn vẫn là muốn tung phấn.”

“Ha ha ha ha.” Tường Phong không để ý mỡ tanh trên tay, xoa xoa khóe mắt cười ra nước mắt, “Thượng Quan à, ngươi nhận mệnh đi, tiểu tử này nhận định ngươi rồi, kỳ thật hắn trừ bỏ con người lầm lì một chút, tính tình cổ quái một chút, cũng không gì không tốt.”

Thượng Quan Tích Phượng bĩu môi hồng, bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, nhìn thẳng Tường Phong cười đến vui quên trời đất, nhíu mày, “Không đúng nha, rõ ràng là đang ta hỏi ngươi nói.” Tiếp đó nhoài người qua, chống khửu tay nâng cằm sáp đến trước mặt Tường Phong, “Tiểu Phượng hoàng ngươi có vấn đề nha, theo thực tế đưa tới, xảy ra chuyện gì? Ngươi xưa nay hiếm thấy úp úp mở mở như vậy, có phải bị bắt nạt hay không? Hừ hừ, ta trút giận cho ngươi.”

“Cắt, ai có thể bắt nạt ta? !” Tường Phong chớp mắt, một phen đẩy nàng ta ra, ngữ điệu bình thản như thường, thở dài một hơi, huýt sáo cười nói, “Tóm lại là một lời khó nói hết, nhịn không được thương tâm, ngươi chớ nên sát muối vào miệng vết thương của ta nữa.” Dứt lời, thấy Thượng Quan Tích Phượng vẫn đang kinh ngạc nhìn mình, bật cười, cầm nửa cái đùi dê trong tay toàn bộ nhét vào trong miệng nàng, phủi phủi tay, cười lớn đứng dậy đi tìm Tương tư cổ vương Tiểu Lục chơi đùa, “Lừa ngươi đấy, ăn nhanh chút, ăn xong nghỉ ngơi sớm một chút, phỏng chừng ngày mai có thể đến vương đô Lâu Nam.”

(thuốc dán da trâu làm sao cũng gỡ không xong bạn học Thượng Quan Tích Phượng)

=======================================

Ngày mười một tháng bảy, thích hợp thu người, không nên đan lưới, hung thần nghi kị huênh hoang. Gặp gỡ bất ngờ Phi Ưng du hiệp. Gặp lại Thượng Quan XX cũng tính là người một nhà.

Thượng Quan viết: hoa đào quấn quanh như thế, ta là không chỗ để trốn, xắn tay áo thét lên rút đao rút đao.

Người nhà nói: giang hồ tốt đẹp như thế, xem ngươi còn trốn chỗ nào, sủng nịch kêu đừng nháo đừng nháo.

Phong nói: mỹ nam xinh tươi dập dìu, ngươi thì ma chê quỷ hờn, mà còn bắt kín tiếng nữa.

Niêm Hoa nói: đi chung đường tịch liêu như thế, các ngươi tính tình táo bạo, làm như vậy không tốt không tốt. ——《 Bút ký Tây hành 》

Ngày hôm qua, chúng ta được một nam nhân mang chim ưng cứu, tuy rằng nữ nhân hung ác này luôn luôn lải nhải hắn xen vào việc của người khác. Hừ, nếu không bởi vì nàng là nữ chủ, cắn có khả năng mọi việc đều có thể gặp dữ hóa lành, làm người thật sự cần có đạo đức cao thượng. Nam nhân kia thỉnh thoảng nhìn lén nàng, nữ nhân ngu ngốc này một chút cũng không phát hiện, ôi, thật là khiến ta nhọc lòng. Thân là cổ vương, bảo hộ kí chủ là trách nhiệm nghĩa bất dung từ của ta, nàng đối ta bất nhân, ta không thể vô nghĩa, khụ khụ, khẳng định duyên cớ không phải vì nàng sau lại cho ta ăn thịt thịt. À, lá cây sắp dùng hết rồi, mấy ngày kế tiếp sẽ không ghi nhật kí .

Trùng Trùng nói: vết thương có thể nhìn được bằng mắt thường, còn không coi như vết thương. Bi thương có thể lớn tiếng khóc ra, còn không coi như bi thương. ——《Thế giới trong mắt sâu 》

——–

[1] 不亦乐乎 : Hết sức, kinh khủng, dễ sợ.

[2] Nhân sinh quan, giá trị quan, thế giới quan – quan điểm về cuộc sống, về giá trị, quan niệm về thế giới.

[3] các giới luật cấm giận dữ trách móc, nói nhiều, nói khoác.

[4] Mũ, nón có mạng che mặt.

[5] Một loài cùng họ với sói – Ngày xưa nói con lang con bái phải dựa nhau đi mới được, lìa nhau thì ngã, vì thế cùng nương tựa nhau gọi là “lang bái” 狼狽. ◎Như: “lang bái vi gian” 狼狽為奸 – cấu kết với nhau làm chuyện xấu.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI