Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 4: NGUYỆT TUYỀN THIÊN NỮ.

0
30

CHƯƠNG 4: NGUYỆT TUYỀN THIÊN NỮ.

Lâu Nam là một nước lớn ở Tây Vực, nơi giao nhau của những thương lộ trọng yếu, tòa thành quốc đô Lâu Nam, đứng sừng sững ở trên ốc đảo, chỉnh tề một đô thị Tây Vực lớn mang tầm quốc tế. Ở trung tâm thành thờ phụng một tòa Phật tháp hình bát giác xây bằng gạch mộc, quốc chủ và phần đông dân chúng tin vào Phật pháp. Trong thành Lâu Nam không ít người Hán lui tới, thậm chí rất nhiều dân bản xứ cũng mặc trang phục Hán, nói Hán ngữ đơn giản, đầy đủ thể hiện nhân dân Lâu Nam ở phương diện xúc tiến tiến trình phát triển hòa nhập thế giới không ngừng cố gắng.

Dọc đường đi, Thổ Hỏa La ngữ của Tường Phong đã có tiến bộ nhảy vọt, thông thường nói chuyện với nhau hoàn toàn không có vấn đề, càng không kể mặc cả với cư dân bản xứ kiểu nửa Hán ngữ. Giờ phút này, nàng vác bọc hành trang đầy quạt, đang ngồi chồm hổm cùng một nhà buôn Lâu Nam cò kè mặc cả. Bỗng nhiên nghe được một thanh âm trẻ hư quen thuộc trêu ghẹo con gái nhà lành, “Mỹ nhân, bất kể ngươi là nam hay là nữ, đều theo bổn thiếu gia đi.” Tường Phong nghiêng đầu nhìn lại, ha ha, nguyên lai là người quen.

Chuyên nhận kịch bản toàn bộ nhiệm vụ chòng ghẹo mỹ nhân trẻ hư Mai Tân Phi, gắn lên đôi cánh ác ma đen tối, trèo non lội suối, chuyên nghiệp chuyển nhà đến Lâu Nam thành, tiếp tục sự nghiệp ác bá của hắn. Lúc này đây, hắn lại chọn trúng một công tử mỹ mạo trẻ tuổi. Vì thế, do Tường Phong dẫn đầu, một hàng bốn người cũng chen chúc đi qua xem trận đùa giỡn náo nhiệt này.

Nam tử bị Mai Tân Phi ngăn lại này ước chừng trên dưới hai mươi tuổi, một đôi mắt xanh thẳm sáng trong, khăn trùm đầu báo lấy tóc màu lam, xem thân hình so với nam tử bình thường có chút nhỏ yếu, nhưng mà không biết làm sao, một thân hình nhu nhược như thế lại làm cho người ta cảm giác ẩn dấu một cỗ khí chất cứng cỏi. Chính vì điều này, xem diện mạo hắn rõ ràng như là một cô gái nữ phẫn nam trang, xem khí thế không chút nào thua đấng nam nhân. Hắn bộ dạng rất đẹp (xem danh sách trẻ hư từng trêu ghẹo, chỉ biết khẳng định là cực phẩm đại mỹ nhân), nhưng cái loại xinh đẹp này lại mang theo chút nghiêm nghị mơ hồ không thể xâm phạm, làm cho người ta không tự giác sinh ra lo sợ không dám gần ( trẻ hư là ngoại lệ, hắn từ trước đến nay phản ứng trì độn ).

Xét thấy tình hình giang hồ hiện tại luôn luôn là nam nhân giống nữ nhân, nữ nhân giống dã nhân, thiên tiên mỹ nhân trước mắt này là nam hay là nữ đã không còn quan trọng, quan trọng là ma trảo của trẻ hư Mai Tân Phi đã muốn vừa nói vừa hướng về phía cằm của người nọ. Không đợi Tường Phong mở miệng ngăn cản, răng rắc một tiếng, mọi người thấy hoa mắt, còn chưa lấy lại tinh thần, chỉ thấy Mai Tân Phi ngây ngẩn co tay về, nhìn thiên tiên công tử, lại nhìn nhìn cổ tay phải của mình đã bị bẻ gục…

“Á…” Cùng với Mai Tân Phi bưng cổ tay bị vặn gãy, nhảy nhót gào thét đau đớn, mọi người đều âm thầm sợ hãi, không nghĩ tới vị thiên tiên công tử ấy nhìn như thanh tú nho nhã, xuống tay cũng thật nhanh thật độc.

“Cút.” Thiên tiên công tử phun ra một câu, giọng điệu nhu hòa thanh thúy lại lộ ra âm ngoan. Mai Tân Phi ngẩn ra, nhịn đau ôm tay xoay người tính bỏ chạy, ai ngờ vạt áo đột nhiên bị kéo, quay đầu nhìn, lại là một trong hai thị nữ xinh đẹp bên người thiên tiên công tử tóm được góc áo của mình. Hắn vươn ra tay trái còn hoàn hảo, dùng sức kéo kéo, không chút lay động, xem ra thị nữ này võ công cũng không kém.

Diện mạo thị nữ kia ngọt ngào, cười lên cũng rất đáng yêu, tiếng nói như châu ngọc, nhưng mà lời nói lại lạnh đến lòng người: “Tiểu… Thiếu gia nhà chúng ta cho ngươi cút, cút biết không? !” Dứt lời phất tay một cái, bẻ ngược cánh tay trái của Mai Tân Phi, đá thật mạnh vào chân phải, đầu gối Mai Tân Phi ăn đau, lập tức quỳ xuống, lại răng rắc một tiếng, cánh tay trái của hắn cũng bị thị nữ này kéo trật khớp. Tiếp theo, thị nữ kia bay lên một cước, vô cùng chuẩn xác đá Mai Tân Phi bay ra ngoài.

Chỉ thấy trẻ hư Mai Tân Phi đáng thương giống như một cái giẻ lau bị ghét bỏ bay qua đám người, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một thân ảnh màu vàng nâu đã đồng thời nhảy đến phía trước hắn, mắt thấy sẽ lại ngã một lần nữa Mai Tân Phi vô cùng chuẩn xác rơi vào một ***g ngực ấm áp (khụ khụ, không cho phép suy nghĩ bậy bạ). Niêm Hoa buông Mai Tân Phi cảm động đến rơi nước mắt, cầm cánh tay hắn thuần thục từng cái nối trở lại. Tiếp theo cười hì hì hướng chủ tớ ba người thiên tiên công tử sắc mặt xanh mét chắp tay chữ thập thở dài: “Vị huynh đài này tuy rằng hành vi không thỏa đáng, nhưng mà hai vị một chiêu làm đứt gân gẫy xương tay, dùng để đối phó người không có võ công, không khỏi có phần quá mức tàn nhẫn. Cái gọi là hòa thuận thì sinh tài, nhân nhượng đặng yên thân, chi bằng bán cho tiểu tăng chút thể diện, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, sống chết mặc bay, đầu xuôi đuôi lọt, a di đà Phật, hai vị cô nương ý như thế nào?”

Thấy bị nhìn thấu thân nữ nhi, thiên tiên mỹ nhân sắc mặt càng thêm khó coi, nàng liếc mắt một cái đã đứng cạnh Niêm Hoa với đám người Tường Phong, Tường Phong cũng vẫn mặt mày cong cong hướng nàng cười, bàn tay giấu ở trong tay áo lại âm thầm nắm chặt Du Long kiếm, cẩn thận phòng bị thiên tiên mỹ nhân tập kích bất ngờ. Thiên tiên mỹ nhân thu hồi ánh mắt, cười lạnh một tiếng, giữ chặt thị nữ đang muốn tiến lên: “Đậu Giáng, chúng ta đi.”

Tường Phong nghe được nàng xưng hô “Đậu Giáng”, không nhịn được phì cười ra tiếng, sau đó nhanh chóng che miệng, không để ý thiên tiên mỹ nhân nhíu chặt mày ngài, vùi đầu lén lút nén cười. Thị nữ Đậu Giáng bĩu môi, hướng mọi người hung hãn trừng mắt một cái, vội vàng xoay người đuổi theo thiên tiên mỹ nhân. Ba người đi quá trăm bước, thiên tiên mỹ nhân bước chân hơi chậm lại, thấp giọng phân phó hai thị nữ: “Đậu Giáng, ngày mai là đại điển cầu phúc, chúng ta không cần làm phức tạp. Thược Băng, ngươi đi theo thăm dò một chút xem lai lịch mục đích của nhóm người này, đặc biệt là cái tên hòa thượng trắng mập kia.”

Thiên tiên mỹ nhân chủ tớ ba người rốt cục rời đi, Tường Phong cũng yên lòng, xem xét một chút Niêm Hoa hòa thượng gây chuyện thị phi thiếu chút nữa rước họa trên thân, chống nạnh ra vẻ ông cụ non giáo huấn nói: “Lưu manh à, ngươi không thể thấp giọng một chút sao, nữ nhân kia ăn mặc đẹp đẽ quý giá, trên người hàn khí thêm lệ khí lạnh chết người, vừa nhìn là biết lai lịch không nhỏ, cũng không phải người lương thiện, ngươi hiện tại là ở trên địa bàn người khác biết không, nếu làm hỏng đại sự của ta, hừ hừ.”

Thượng Quan Tích Phượng lặng lẽ kề sát thân lại, “Tiểu Phượng hoàng, vậy ngươi vừa rồi còn lén lút cười nhạo đối phương?”

Tường Phong dưới chân chợt lóe, lại ho nhẹ vài tiếng, hất hất tóc, “Ai bảo tên của nha hoàn ấy quá buồn cười, ta nhịn không được mà, sữa đậu nành[1], ha ha, nói không chừng còn có bánh nướng bánh quẩy hay không?”

[1]Tên thị nữ là窦绛 [dòu-jiàng] . Sữa đậu lành là 豆浆 [dòujiãng] – đồng âm

Chỉ tiếc, bài học kinh nghiệm từ Niêm Hoa rõ ràng là Tường Phong hoàn toàn không ý thức được, bản thân cũng đang ở trên địa bàn của người khác. Ngay lúc nàng cùng Thượng Quan Tích Phượng tiếp tục chơi đùa đến quên hết trời đất, lại đã quên mất một chuyện vô cùng trọng yếu. Khi đồng thuận làm công ở nhà trọ Lạc Dương, Tường Phong từ trong tay một vị thiếu nữ quý tộc Lâu Nam, đã từng liên tục lừa gạt kèm theo dọa dẫm cướp đoạt một con Tuyết Sơn phi lang, cái này đối nàng mà nói chỉ là chuyện cơm bữa, một đoạn nhạc đệm ngắn bé nhỏ không đáng kể trong kiếp sống hành nghề lừa đảo mà thôi, vì lẽ đó nàng cũng đã sớm quên mất những lời hung ác thiếu nữ ném lại lúc đó, mà không may, vị quý nữ Lâu Nam tên gọi là A Bất Tư ấy, thân phận thật sự của nàng chính là công chúa Lâu Nam.

Đương kim Lâu Nam chủ chỉ có một nữ nhi ( vì sao chỉ có một con gái ư, bởi vì đạo diễn lười biếng, người không liên quan sẽ không viết, cũng thuận tiện mọi người lười ghi nhớ, tóm lại coi như là chẳng sợ quốc chủ có đứa con khác, cũng đã sớm bị đạo diễn vô lương dìm chết bóp chết ), dựa theo chế độ người thừa kế của Lâu Nam, công chúa cũng có thể kế thừa vương vị, cho nên vấn đề này sẽ không cần bận tâm nữa. Mặt khác, trong tôn thất còn có một vị vương tử, là ấu đệ của quốc chủ, vương thúc trẻ tuổi của A Bất Tư công chúa ( ngươi ngươi ngươi, nói ngươi đấy, lau nước miếng đi, đừng nghĩ xiêu vẹo), vị vương tử này cũng chính là kẻ đứng đầu ca khúc được yêu thích của Lâu Nam ngán ngấy xiêu vẹo, vừa là tác giả của ca từ “Ở nơi rất xa có một người con gái Tây Vực” trong 《Bài ca Nguyệt Tuyền thiên nữ 》.

Quán ngữ nói rất đúng, sữa đậu nành bánh nướng đều đến đây, bánh quẩy còn có thể ở xa sao.

Mà giờ phút này, Lâu Nam công chúa A Bất Tư chuồn êm ra khỏi hoàng cung, cũng đang mang theo tri kỷ đậu bỏ vỏ thị nữ Vưu Điệu đi dạo khắp nơi. Đột nhiên bị Vưu Điệu giữ chặt ống tay áo, “Công chúa, ta dường như thấy thiên nữ đại nhân vừa đi qua, Đậu Giáng cũng thở phì phì, không biết xảy ra chuyện gì?”

A Bất Tư nhìn bóng dáng ba người, gật gật đầu, “Người tóc lam hình như quả thật là thiên nữ đại nhân, kỳ quái, nàng làm sao lại mặc nam trang đi ra đây? Bình thường che mặt thần thần bí bí khiến mọi người quỳ bái, sau lưng lại mặc nam trang chạy khắp nơi.” Cúi đầu nghĩ nghĩ, đối Vưu Điệu nói, “Ta dù sao cũng không thích thiên nữ đại nhân này, chung quy cảm thấy quái dị, nhưng mọi người đều nói nàng ôn nhu nhã nhặn, là thiên tiên hạ phàm đến ban phúc cho Lâu Nam chúng ta, Vương thúc cũng vụng trộm yêu thích nàng vô cùng. Ôi, ta không muốn thấy nàng, Vưu Điệu, chúng ta đi hướng ngược lại, sẽ không bị gặp mặt.”

Mới đi không bao xa, A Bất Tư đột nhiên lật tay túm chặt Vưu Điệu, thanh âm mang theo kinh hỉ cùng kích động: “Vưu Điệu, ta ta, ngươi xem xem, người kia có phải quốc sư hay không?”

Vưu Điệu theo ngón tay nàng nhìn lại, đúng là quốc sư danh dự của Lâu Nam mất tích nhiều năm không thấy bạn học Niêm Hoa, nàng cũng kích động không thôi hô: “Công chúa, thật là quốc sư đại nhân.”

A Bất Tư vội vàng sửa sang lại váy dài màu xanh nhạt trên người, một bên vuốt xuôi mười mấy bím tóc cùng mũ nỉ trên đầu, một bên vội vàng hỏi Vưu Điệu: “Mau mau, xem mũ của ta có lệch hay không, váy hiện tại nhìn có đẹp không? Quốc sư sao đột nhiên đã trở lại, làm ta một chút chuẩn bị tâm lý đều không có.” Bỗng nhiên, động tác trên tay nàng bị kiềm hãm, trợn to hai mắt cẩn thận trông về phía xa trong chốc lát, thanh âm cũng trở nên hung dữ nguy hiểm: “Vưu Điệu, ta nhìn thấy kẻ thù.” Dứt lời chỉ hướng Tường Phong bên cạnh Niêm Hoa, trên tay Tường Phong đang cầm một thỏi bạc, đang cười gian vẫy tay cáo từ trẻ hư Mai Tân Phi đã bị dọa nạt một trận. A Bất Tư xiết chặt nắm đấm, “Vưu Điệu, còn nhớ ác nữ nhân Trung Nguyên ta đã nói với ngươi không, chính là nàng, cướp đoạt tiểu sói xám của ta, hừ hừ, hôm nay rốt cục rơi vào trong tay ta.”

Hồn nhiên không phát hiện hơi thở nguy hiểm Tường Phong vẫn đang cao hứng phấn chấn, chợt thấy khuôn mặt tươi cười của Niêm Hoa đột nhiên thay đổi, một phen bắt lấy cổ tay nàng xoay người bỏ chạy, “Đi mau!” Khó được một hồi Niêm Hoa biểu hiện khác thường lời ít mà ý nhiều như thế, tự nhiên khiến Tường Phong hoài nghi. Nàng vừa vội chạy theo, vừa quay đầu nhìn lại, chỉ thấy xa xa hai thân ảnh thiếu nữ đuổi theo càng ngày càng xa, loáng thoáng nghe được tiếng bô bô mắng chửi người. Mắng chửi kiểu Tây Vực Tường Phong nghe hiểu được, nàng quay đầu lại nghiêm túc hồi tưởng một trận, nơi nào từng đắc tội bạn bè quốc tế, đau khổ suy tư thật lâu sau, rốt cục bừng tỉnh đại ngộ, đem hồi ức vụ kiện hồ đồ nhớ lại. Giữ tôn chỉ cường long không đấu địa đầu xà, Tường Phong cũng đẩy nhanh tốc độ, liên thanh thúc giục hai người Thượng Quan Tích Phượng phía sau mau mau đuổi kịp.

Chạy loạn như ruồi bọ không đầu một hồi, bốn người cũng không biết thế nào lại chui vào cái ngõ nhỏ, mắt thấy đã đến cái góc chết hẻo lánh nào đó, Tường Phong cũng không kịp suy nghĩ tỉ mỉ, phi thân nhảy qua một mỗ tường thấp, lập tức lọt vào hậu viện một gian nhà dân bình thường.

Hôm nay thời tiết trong lành, lão bản tiệm bánh ngọt Thiện Cao cùng với bạn học Bảo Tử tiểu muội làm công, tâm tình hớn hở ở hậu viện nhào bột, ngày mai là lễ Vu Lan mỗi năm một lần, sản lượng tiêu thụ bánh ngọt nhất định tăng vọt, đúng là thời điểm kiếm bộn tiền. Đang lúc hai người vất vả lao động, một tiếng nổ ầm ầm, một bóng người nhỏ xinh rơi xuống chân tường, khiến cho toàn bộ mấy mâm bánh ngọt bọn họ vất vả nhào nặn cả một buổi sáng còn chưa kịp đem nướng lật tung rơi xuống đất, theo sau lại có ba thân ảnh lục tục từ trên trời giáng xuống, họa vô đơn chí, mỗi người một cước liên tiếp dẫm đạp lên những nắm bột rơi trên đất.

Thiện Cao trợn mắt há hốc mồm trong khung cảnh bột mì đầy trời, sững sờ nhìn hai nam hai nữ trước mắt đang vừa giũ bột mì trên người vừa oán trách lẫn nhau. Hắn dụi dụi hai mắt bị bột mì che phủ, hai hàng nước mắt trong suốt óng ánh chảy xuống, bi thương thét lên một tiếng, bổ nhào đến những nắm bột trên đất gào khóc thảm thiết…

(Nhân vật mới – bánh quẩy, sở trường giải ý người – bạn học Vưu Điệu)

=======================================

Ngày mười bốn tháng bảy, thích hợp khai trương, không nên bắt bớ, hung thần nên kị hư không. Gặp Nguyệt Tuyền thiên nữ, loại ác nhân. Đánh bừa lỡ tay va chạm, gặp gỡ bất ngờ thiếu niên Thiện Cao và Bảo Tử, kết thiện quả.

Phong viết: Ta bình sinh kị nhất không bằng người, mỹ nhân nữ phẫn nam trang, hòa thượng khoác lác đồng tình tràn lan, chính thái khẩu Phật tâm xà, trong vòng một ngày, đều đủ cả. ——《Bút ký Tây hành 》

Hôm nay, chúng ta rốt cục đến quốc đô Lâu Nam, ta có thể cảm giác được một khoang trùng huyết của mình đang sôi sục, về nhà, ta cuối cùng sắp về nhà rồi, không bao giờ chịu nữ nhân hung ác kia ức hiếp nữa. Nàng dường như tâm tình cũng không tệ, còn đặc biệt cho ta chơi một đống lớn lá cây tươi mới. Ta không biết vì sao nàng tốt tính như vậy, chẳng lẽ là thấy ta thường xuyên nằm bò trên lá cây xếp chữ, tưởng là ta thích ăn lá cây? Có lẽ, trước giờ nàng coi ta như tằm mà nuôi dưỡng? Buổi tối, ngủ ôm một miếng bánh lớn thơm ngon ngọt ngào nàng chia cho ta là một cảm giác tốt đẹp, ôi, có thể giành thức ăn từ trong miệng nàng không dễ dàng mà.

Trùng Trùng nói: ông trời vốn công bằng, đóng của ngươi một cái cửa sổ, cũng sẽ đồng thời mở một cánh cửa. Chẳng qua, ẩn phía sau cửa đến tột cùng là con hổ hay là mỹ nữ, thì tùy vào nhân phẩm của mỗi người, tóm lại, sẽ không khiến ngươi cùng đường . ——《Thế giới trong mắt sâu 》

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI