Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – BRADY

0
11

CHƯƠNG THỨ – BRADY

Tôi đang đứng trên vỉa hè bên ngoài căn hộ của mình thì một chiếc xe hơi đầy các cô gái đẹp đi chậm lại, quay ngược đầu xe. Tôi nhìn ra sau để xem liệu họ có đang nhìn ai khác không. Không. Không có ai khác. Họ bắt đầu lùi lại. Tôi cố chỉnh lại đầu tóc khi họ không chú ý. Rồi một trong số họ hạ cửa kính xuống, mỉm cười.

“Xe của anh à?”, cô nàng hỏi.

“Không, tôi không có xe hơi”, tôi đáp. “Không” nên có hậu tố chứ. Cô nàng đâu cần phải biết tôi không có xe hơi.

“Ồ”, cô nàng thất vọng. “Chúng tôi đang hy vọng có thể dùng chỗ đậu xe của anh.” Ui da! Trời, tôi cảm thấy như một thằng ngu vậy. Nhưng họ lái đi nhanh tới mức tôi chẳng có nhiều thời gian để nghĩ đến chuyện đó.

Tối nay tôi quyết định chơi bài xì dách tại nhà. Tôi cần phải thắng. Tôi chưa thắng ván bài xì dách nào suốt hai tháng rồi, và việc đó không phải vì tôi không biết chơi đâu. Chắc chắn là do bộ bài, tôi bảo đảm.

Dù sao thì Phil và Zach sẽ tới nhà tôi. Cả Jonas nữa. Cậu ta có một tác phẩm nghệ thuật cho tôi xem. Tôi phát điên mất. Tôi thậm chí đã mua vài cái pizza mini để kỷ niệm dịp này. Chiếc lò vi sóng đang hâm nóng lại chúng thì có tiếng gõ cửa.

“Entrez-vous”, tôi nói bằng thứ tiếng Pháp tuyệt nhất mình có,

“Mange a bitte”, một giọng nữ đáp lại. Cái giọng nữ không thể nhầm lẫn của… bạn đoán đi… Heaven chứ ai.

“Hả?”, tôi hỏi.

“Cậu làm gì đấy?” Cô nàng nói trong lúc tha thướt bước vào, dòm ngó khắp nơi.

“Chuẩn bị để lát nữa mấy người bạn tới chơi.”

“Tuyệt”, cô nàng nói, cảm giác được một buổi tiệc tụ tập đang sắp thành hình. “Các cậu định sẽ làm gì?”

“Chơi xì dách.”

“Vui đấy.” Và giờ thì tôi thấy được trong mắt cô nàng một buổi tiệc tụ tập thực thụ. “Tôi chơi cùng được không?”

“Không.”

“Tại sao? Tôi biết chơi mà.”

“Đây là đêm của đám đàn ông”, tôi nói. “GIống như việc các cô có thể cùng tụ tập vào tối chủ nhật và xem Sex and the City với bạn bè ấy, chúng tôi thì thích uống bia, chơi xì dách, và xì hơi.”

“Thứ nhất, Sex and the City đã hết từ lâu rồi, thứ hai… cậu gớm quá.”

“Tốt, vậy cô sẽ không gặp vấn đề gì với việc vắng mặt.” Tôi đặt mấy cái pizza mini vào lò.

“Tại sao con gái không thể có mặt?”, cô nàng hỏi. Tại sao mọi cô gái nghe tới bài xì dách đều muốn nhào vô thế nhỉ? “Tôi dám cá mình có rất nhiều chuyện nói được với bạn bè của cậu”, cô ta nói thêm.

“Đấy, đấy là vấn đề. Chúng tôi chỉ muốn chơi xì dách thôi. Chúng tôi không muốn nói chuyện.”

“Sao cậu biết được? Cậu nói dùm họ à?”

“Tin tôi vụ này đi. Thực tế mà.”

“Thật đấy à?” Cô ta nói cùng biểu cảm gương mặt rất mời gọi rắc rối.

“Đúng”, tôi đáp. “Thật đấy.”

“Có giấy trắng mực đen không?”

“Thực ra là có. Tạp chí Men’s Health nói rằng đàn ông nói mười ba nghìn từ mỗi ngày. Tuy nhiên phụ nữ nói hai mươi lăm nghìn từ một ngày. Nhưng đây mới ghê này.” Tôi đưa tay làm hiệu so sánh. “Đàn ông nói mười hai trong số mười ba nghìn từ đó trong lúc làm việc, chỉ còn lại một nghìn từ để nói những lúc khác. Còn phụ nữ nói mười nghìn từ trong lúc làm việc, còn mười lăm nghìn từ đầy khốn khổ để nói trong phần thời gian còn lại. Mười lăm nghìn phiên bản khác nhau của câu ‘Mình mặc cái quần jean này trông có béo không?’ Tôi nói cho cô nghe, Chúa chơi kỳ thật đấy nhỉ!”

“Sao cũng được”, cô nàng nói.

“Cái gì? Đừng có ‘sao cũng được’ với tôi. Tôi vừa cho cô sự thật giấy trắng mực đen để chứng minh quan điểm đấy.”

“Không”, cô nàng nói. “Cậu chỉ tóm tắt lại điều đã đọc được từ một cuốn tạp chí đàn ông đáng thương.”

“Tôi không cần tạp chí nói với tôi điều tôi đã biết rồi. Tôi biết điểm khác nhau căn bản giữa đàn ông và phụ nữ.”

Cô ta chống tay lên hông. Tại sao đám con gái luôn làm thế nhỉ? Cứ như thể đặt tay lên hông sẽ chắc chắn tạo ra một trận cãi nhau ấy? “Và cậu biết điều đó từ việc chúng ta muốn nói bao nhiêu à?”, cô nàng hỏi.

“Không phải chỉ là bao nhiêu. Mà còn là sự thỏa mãn”, tôi đáp. Vì lý do nào đó, như thể muốn đếm, tôi bắt đầu đếm số trên tay phải. “Nói về cảm xúc? Chúng tôi không nói về cảm xúc. Chúng tôi thậm chí chẳng muốn nói. Chúng tôi chỉ có một nghìn từ mà. Thế nên chúng tôi lựa chọn thật khôn ngoan.” Giờ thì tôi nhìn xuống tay mình, phát hiện ra tôi chỉ mới đếm tới một.

“À ha. Cậu còn biết gì nữa?’

“Cô thật sự muốn biết à?”

“Không muốn biết thì tôi hỏi làm gì”, cô nàng nói.

“Được thôi… sushi. Tôi không thích nó. Chúng tôi biết các cô thì thích. Ôi chà, đám con gái mê sushi. Em muốn đi đâu để ăn tối? Sushi! Chín trong mười lần các cô sẽ muốn sushi. Nó lại còn đắt nữa chứ. Người ta có nấu bữa ăn đó đâu, thế mà nó lại là thứ đắt nhất trên đời.”

“À há”, cô nàng nói. “Gì nữa?”

“Rượu. Chúng tôi không thích rượu. Chúng tôi thích bia. Quần áo? Cô nghĩ chúng tôi quan tâm à? Không hề. Giày dép à? Thôi dẹp luôn đi!”

“Một số đàn ông quan tâm đến quần áo, giày dép. Đàn ông có gu ấy.”

“Đàn ông gay ấy. Còn nhà tắm ấy hả? Nhà tắm của các cô rối tinh lên. Nhà tắm của chúng tôi chỉ có thế này thôi: một cái bàn chải đánh răng, một con dao cạo, và một cái khăn lông.”

“Thật nhỉ”, cô nàng nói. “Ai mà cần kem đánh răng, xà phòng, thuốc khử mùi khi mà cả đời sống một mình cơ chứ?’

“Quý cô như cô ấy à, có đến cả ba trăm món, trong đó hết hai trăm chín mươi tư món mà chúng tôi chả biết nó là gì.”

“Các cậu đâu có trang điểm”, cô nàng tự vệ.

“Có nhiều việc khác hơn là trang điểm. Vùng chiến sự đấy nhé.”

“Tôi nghe đủ rồi”, cô nàng nói, lại búng móng tay. “Cậu có thể đi mà lo cái tiệc đàn ông của cậu.”

“Ôi, cám ơn sự cho phép của cô.”

“Không có gì.”

“Cô sang đây có việc gì?”

“À đúng”, cô nàng nói. “Suýt quên, tôi giữ thư của cậu.”

“Và? Tin xấu là gì?”

“Sao tôi biết được? Tôi đã đọc đâu.”

“Thật không?” Tôi kinh ngạc.

“Không, tôi đọc rồi. Cậu có vài cái CD. Chẳng hay ho gì lắm.”

“Cô nghe rồi à?”

“Ừ”, cô nàng nói, “chúng dở tệ”.

“Hẳn là các bản thu thử. Thế nên đúng vậy, chúng hẳn là dở thật.” Tới lúc này tôi đã vượt quá ngưỡng nổi giận. Tôi cứ việc tự hiểu là cô nàng đã đọc thư của mình rồi. Heaven mà. Cô ta luôn thế đấy.

“Cậu làm trong ngành âm nhạc à?”

“Ừ, có một nhãn đĩa.”

“Thật à? Tuyệt đấy”, mắt cô ta sáng lên. “Cậu có ra lò thứ gì mà tôi biết không?”

“Chắc là không. Sản phẩm nổi tiếng nhất của chúng tôi là một tuyển tập các bài nhạc hát lại. Đó là thứ duy nhất đem lại doanh thu, và tôi nghĩ dòng suối đó sẽ sớm cạn khô.”

“Tại sao?”

“Vì tôi vừa đọc trên một trang web có bình luận là ‘Được đấy, đồ khốn, cứ làm thế đi rồi tao sẽ trả ơn mày bằng món quà Giáng sinh là chiếc đĩa tuyển tập hết thời của Shitstack Records’.”

“Shitstack? Thật là một cái tên dễ nhớ”, cô nàng nói,

“Thực ra là Sleestak.”

“Tên tuyển tập là gì?”

“Looks Like We Re-Made It.”

“Nhóm Manilow? Hài hước đấy. Họ hát lại nhạc gì? Các bài để vừa nghe vừa nôn à?”

“Không, những bài nhạc hay của thập niên bảy mươi mà đám nhóc bây giờ chẳng hề biết, nhưng sẽ thích nếu được hát bởi các nhóm nhạc chúng thích. Baker Street… Season in the Sun… Bad, Bad Leroy Brown…”

“Tôi mê bài đó”, cô nàng vỗ cho tôi một cú lên cánh tay, khá đau, nhưng tôi không thể hiện ra ngoài. “Tất cả những bài đó. Gì nữa không?”

“Crosstown Traffic”

“Của Hendrix?”

“Tất nhiên.”

“Cậu ấy mất năm hai mươi bảy tuổi, cậu biết không”, cô nàng nói. Tôi ngạc nhiên là cô nàng biết.

“Ừ, tôi biết.”

“Kurt Cobain cũng vậy.”

“Tôi biết.”

“Cả Jim Morrison và Janis Joplin nữa.” Cô nàng có vẻ biết các tay chơi nhạc đã chết nhỉ.

“Cô biết năm chết của tất cả các nhạc sĩ hay chỉ những người chết năm hai mươi bảy tuổi?”

“Chỉ những người kia thôi”, cô nàng nói. Rồi cô nàng nói thêm bằng giọng rì rầm có vẻ xấu hổ, “đại khái là một chứng tôi mắc phải”.

“Chứng gì?”

“Linh tinh thôi”, cô nàng nói, lơ đãng nhìn về bên kia căn phòng. “Cậu chẳng cần biết đâu.”

“Cô có vẻ như muốn biết mọi thứ về tôi…”

“Cậu sẽ nghĩ việc đó là điên khùng.”

“Tôi đã biết cô điên rồi”, tôi bật ngược lại, và cô nàng trưng ra bộ mặt khó coi với tôi. Rồi cô nàng nheo mắt với tôi. Như thể đang quyết định tôi có xứng đáng được biết không.

“Tôi luôn nghĩ mình sẽ chết khi hai mươi bảy tuổi”, cuối cùng cô nàng nói.

“Chúa ơi, ghê thật. Tại sao?”

“Chà, cậu không chịu để tôi nói hết. Chẳng tiết kiệm một nghìn từ của cậu gì cả”, cô nàng cười mỉm.

“Nói đi”, tôi nói.

“Tôi luôn nghĩ rằng trừ phi mình làm gì đó trước khi hai mươi bảy, còn không thì tôi sẽ chết. Nhưng nếu tôi làm điều nọ, thì tôi sẽ không chết.”

“Chẳng hạn như để lại gì đó cho đời ấy à? Tôi ghét phải nói, nhưng tất cả những người để lại các thứ to tát cho đời thì cuối cùng vẫn chết mà.”

“Không. Không phải như vậy!”

“Vậy thì là gì?”

Cô nàng mở to miệng, mắt đảo loạn xạ. Tôi từng thấy thế này. Đó là điều người ta làm khi ở trên cao để hết bị ù tai. Nhưng chúng tôi chỉ ở tầng bốn thôi mà. Rồi cô nàng trở về trái đất. “Kết hôn”, cô nàng nói, như thể không thành vấn đề.

“Nếu kết hôn, cô sẽ không chết?”

“Đúng”, cô nàng nói rất-hiển-nhiên. Thực ra, cô nàng nói cùng niềm tin rõ ràng tới mức tôi tin luôn. Ít ra thì tôi tin là cô nàng tin điều này.

“Hừ”, tôi chỉ nói vậy, vì không biết nói gì khác. Kurt cũng đã kết hôn, nhưng tôi không muốn nhắc việc đó. Tôi nghĩ đó đơn giản là điều cô nàng tin, và tôi sẽ không tranh cãi về việc đó. Lần đầu tiên, tôi không muốn tranh cãi với cô nàng. Cảm giác kỳ lạ thật! Cô nàng làm tôi nhớ tới con chó cô nàng đã cứu. Bất lực, nhưng hạnh phúc. Không phải vô vọng. Và tôi gần như muốn chăm sóc cô nàng. Gần như thôi.

©STE.NT

Ngay lúc đó Zach xuất hiện, và Phil bước vào ngay sau cậu ta. Tôi nghĩ Phil luôn xem trọng Zach, hoặc ít nhất là ước gì cậu ta có được tình bạn như Zach và tôi. Nhưng Phil cũng nhận ra cậu ta chính là Joey trong bộ sưu tập Chandler.

“Tớ ngửi được mùi pizza mini thì phải?”, Zach hỏi.

“Mũi thính đấy”, tôi nói.

“Mùi đã quá”, Zach nói.

“Làm sao cậu có thể ngửi được sự khác biệt giữa pizza mini và pizza loại thường?”, Phil hỏi. Chẳng ai trả lời trong một phút, rồi tất cả chúng tôi phá lên cười. Tất cả, nghĩa là, ngoại trừ Phil.

Heaven nhìn tôi. “Tôi nghĩ giờ mình hiểu rồi”, cô nàng nói và bắt đầu ra cửa. “Tôi sẽ gặp cậu sau.”

“Chắc là cô không muốn ở lại chứ?”, Zach hỏi.

“Không, cảm ơn. Tôi có kế hoạch rồi”, Heaven nói.

“Không hề nhé, đồ thua cuộc”, tôi nói.

“Tôi có mà”, cô nàng bướng bỉnh nói. “Tôi đã có hẹn với Sydney rồi.”

“Đó là lý do tại sao cô nài nỉ đòi chơi xì dách với bọn tôi đấy à”, tôi nói.

“Tôi sẽ không dùng từ nài nỉ”, cô nàng đáp lại. “Và tôi chỉ hỏi để xem cậu phản ứng thế nào thôi.”

“Thế đấy.”

“Cậu thật vui tính khi nghĩ mình đúng. Thực ra hơi đáng buồn. Tôi rất thích tán dóc với các cậu, nhưng Sydney hẳn đang chờ ngoài hành lang rồi, và tự hỏi tôi ở đâu. Nhân tiện, chào… và tạm biệt”, cô nàng nói với Zach và Phik.

“Nếu đã vậy, mời cả Sydney đi”, tôi gọi với theo, muốn thấy cô nàng co rúm lại. Hơi thô lỗ, tôi thừa nhận.

Cô nàng mở cửa, mỉm cười.

“Chào, cô bạn! Vào đây một lát đi.” Cô nàng dẫn sự việc đi quá xa rồi đấy, không thì tôi là một gã thực sự ngu ngốc. Lại thế nữa.

Tất nhiên, tôi là một gã thực sự ngu ngốc. Bạn của cô nàng bước vào, là Sydney. Người đã gọi tôi là “thiểu năng”. Ngu ngốc, thiểu năng – kẻ tám lạng, người nửa cân.

“Mọi người, đây là Sydney”, Heaven nói. “Tôi sẽ giới thiệu các quý ngài ở đây, nhưng tôi lại không biết tên.”

“Lễ nghi của tôi đâu ấy nhỉ?”, tôi nói. “Zach và Phil.” Rồi Jonas bước vào. “Và Jonas.”

“Rất vui được gặp các cậu”, Sydney nói.

“Mặt cậu cháy đỏ luôn rồi kìa”, Heaven nói. Rồi cô nàng chầm chậm bước về phía tôi, đến thật gần. Gần như rất khêu gợi. Tôi đùa ai vậy chứ? Thật là khêu gợi kinh khủng. Rồi cô nàng thì thào, “Nhưng không cháy bằng mở pizza mini của cậu đâu”, rồi cô nàng phá lên cười, bỏ chạy ra ngoài, kéo theo Sydney. Tôi quay lại, trông thấy khói tuôn ra từ lò vi sóng.

Zach há hốc miệng sau khi cô nàng rời đi. “Anh bạn”, cậu ta nói. “Thật kinh ngạc. Chuyện gì vậy?”

“Chẳng có gì.” Tôi chạy lại phía lò, mở ra, giải thoát cho một cụm khói đen khổng lồ. “Chết tiệt.”

“Cứu được không?”, Zach hỏi.

“Chắc được”, tôi nói trong lúc kéo tấm pizza mini đã-cháy-thành-than ra. “Nếu ý cậu muốn nói về việc dùng nó cho thứ gì khác.”

“Làm thẻ bài đi!”, Phil gợi ý.

“Vậy, ồ… cô nàng Heaven kia thì sao? Cô nàng ‘hot’ thật, giời ơi”, Zach nói. “Có chuyện gì vậy chứ? Tớ cảm thấy có chút yếu tố quyến rũ ở đây.”

“Chẳng có gì xảy ra cả. Cô ta phiền toái đến phát điên lên được.”

“Vậy tớ vào cuộc được chứ?”, Zach hỏi.

“Không, cậu không được”, tôi nói.

“Biết mà”, cậu ta nói.

“Cô bạn kia thì sao?”, Phil hỏi. “Cô ấy trông như thể sẽ chơi cửa hậu như một nhà vô địch… cậu hiểu ý tớ chứ nhỉ.”

“Không, Phil”, Zach nói. “Bọn tớ chả hiểu cậu nói gì.”

“Các cậu bị cái gì vậy hả?”, tôi hỏi. “Thôi bỏ đi.”

“Tớ có thứ cho cậu xem đây”, Jonas nói, và lôi ra tác phẩm mới nhất về Sữa quế. Nó được hơn nhiều. Không còn dấu hiệu gì của thứ thịt bí ẩn. Thịt muối và trứng. Ít bánh mỳ nướng bơ. Và Sữa quế. Sữa quế long lanh.

“Tuyệt vời”, tôi nói. “Tớ cần một câu quảng cáo. Các cậu có ý tưởng gì không?”

“Thử câu… ‘Ai mà cần ngũ cốc khi đã có phần thừa?’ được không?”, Phil lên tiếng.

“Đâu phải quảng cáo ngũ cốc”, tôi nói.

“Cậu nói nó giống như sữa còn thừa trong tô sau khi ăn vụn bánh mỳ quế.”

“Nhưng đây đang nói về sữa. Sữa chocolate có thể giống sữa còn trong tô sau khi ăn Count Chocula, nhưng người ta đâu có nói về Count Chocula trong bài quảng cáo.”

“Ok, tớ hiểu rồi”, Phil nói. “Vì bạn quá trẻ để dùng chất xơ.”

“Cái đó thì có liên quan gì?” Tôi thở dài.

“Ngũ cốc xơ đó!”, Phil giải thích.

“Tớ biết, Phil. Vậy thì lại quay về ngũ cốc rồi. Tớ vừa nói không muốn động tới ngũ cốc. Nhân tiện, cậu chẳng bao giờ quá trẻ để dùng chất xơ cả.”

“Không giỡn mặt nha”, Zach nói. “Tối qua tớ ăn không đủ bữa, và sáng nay món đầu tiên tớ ăn là bánh quy cây. Đi vệ sinh mà cứ hệt như tống ra nguyên một cái nắm tay đấy.”

“Cái đó chả ích lợi gì ở đây”, tôi nói.

“Được”, Zach nói. “Vậy thì, ‘Sữa quế! Hai kẻ tạo ra hơi thở tệ hại nhất… cuối cùng đã đến với nhau!’”

“Khốn nạn”, tôi mắng. “Quế rất ngon. Người ta làm bạc hà… gôm… kẹo làm thơm miệng vị quế nữa.”

“Tớ luôn rất ghét kẹo gôm quế”, Zach nói.

“Đây không phải kẹo gôm!”

“‘Sữa quế! Khi dùng xong… nhấp môi và nướu. Âm thanh như hải ly làm tình.’” Câu này là từ Phil. Rồi cậu ta bước lại tủ lạnh của tôi, mở cánh cửa. “Anh bạn… nói mới nhớ – câu giới thiệu điển hình là nhấp sữa trước khi nó hoá nâu.”

“A, nhưng đây đâu phải sữa thường”, tôi nói. “Sữa quế cơ. Muốn thử không?” Phil nhún vai, bắt đầu nhấc lọ nhựa đưa lên miệng. “KHỐN NẠN”, tôi thét lên. “Tớ làm thế thì được, nhưng tớ có lợi thế sân nhà. “Tôi chộp lấy một loạt ly, ít ra cũng có hai cái sạch, và rót ba mẫu thử. Zach là kẻ đầu tiên nếm mùi vị.

“Cậu biết gì không?”, cậu ta nói.

“Sao hả?”, tôi phấn khởi hỏi.

“Vị hệt như nước đái bò.” Cậu ta thấy tôi rất nghiêm túc, bèn nhanh chóng sửa lời. “Đùa thôi. Brady… có thể cậu đang đúng hướng đấy.”

Jonas gật đầu. “Tớ sẽ không đổi sữa thường hay chocolate lấy món này, nhưng cũng không tệ”, cậu ta nói.

Thấy phản ứng của những người khác, Phil uống phần của mình. “Ừ, đúng. Thật sự… rất được. Thật đấy. Tớ sẽ trả tiền mua thứ này.” Rồi cậu ta quay lại tủ. “Nhưng hãy tiếp tục với thứ đồ uống màu nâu tớ thấy trong này đi.” Rồi cậu ta lôi ra bốn chai bia. Tất cả mọi người, rất tích cực, khi xét tới sự hỗ trợ hào phóng về những lời tiêu cực và nhục mạ mà họ thường tuôn ra.

“Cảm ơn về tác phẩm mới, anh bạn”, tôi nói với Jonas.

“Không vấn đề. Chúng ta sẽ nghĩ ra câu quảng cáo. Đừng lo”, cậu ta nói. “Này, Jenny và tớ đang định bán tấm thảm trong phòng khách, vì cô ấy ép tớ bỏ hết các thứ nam tính và quá phong cách khỏi căn hộ để dành chỗ cho các món nội thất nữ tính hơn. Trước khi tớ dán tờ rơi tại toà nhà và chỗ làm, thì các cậu có muốn mua không? Nhớ cái thảm tuyệt đỉnh của tớ không? Còn cực ổn đấy nhé. Quá hoàn hảo cho chỗ này luôn. Bán ở ngoài tầm mười nghìn đô, nhưng hoàn toàn có thể thương lượng được. Tớ chỉ cần tầm năm chục đồng.”

“Dù tớ đánh giá rất cao lời chào mời này”, tôi nói, “nhưng chắc là tớ không mua. Tớ rất muốn mua một cái thảm Ba Tư xinh xắn nào đó”.

“Để tạo ra những vết hằn phong cách Ba Tư”, Zach đế vào.

“Tuỳ cậu thôi”, Jonas nói.

“Các cậu…”, Zach nói, “nghe thử cái này nhé…”

“Ôi, Chúa ơi”, Jonas nói. “Lại một tội ác không hoàn hảo nữa.”

“Cậu lập ra một bảo tàng giả tại một quốc gia không tồn tại”, Zach nói. “Cậu đi khắp các bảo tàng vĩ đại và nói về những chương trinh giả tạo đã bán sạch vé trong quá khứ, hé mẫu vật của cậu cho các tay sành sỏi, khiến họ nổi điên vì các tác phẩm Trường phái ấn tượng của những gã khác được xuất hiện tại show của cậu, trong khi của bọn hắn thì không. Thế là bọn hắn sẽ tuôn các thứ cho cậu. Van Goghs… Monets… Manets…”

“Mayonnaise”, Phil đế vào.

“Renoirs”, Zach tiếp tục, tảng lờ Phil. “Dù sao… cậu sẽ có tất cả các tác phẩm tuyệt diệu được đưa tới tận cửa.”

“Địa chỉ của cái quốc gia tưởng tượng kia ấy à”, tôi hỏi.

“Thưc ra đó là một nhà kho ở Bronx”, Zach nói.

Phil, Jonas và tôi đồng loạt đảo mắt. Rồi thì tạ ơn trời, Jonas chuyển chủ đề. “Tớ đã đặt chỗ Brother Jimmy đường số 92 để chơi game ngày thứ Năm.” Jonas học ở Duke cùng Phil và tôi. Zach thì học ở Carolina. Trò game này thứ Năm là ở Duke/UNC. “Tối thứ Năm, Brother Jimmy. Thiện đấu Ác. Chơi không?”

“Đi chết đi, đồ ẻo lả”, tôi nói. “Tất nhiên, tớ chơi.”

“Ồ yeah, Tarheels”, Jonas nói. “Tất nhiên là cái đó nói tới việc chúng ta đấu với Zach, nhưng bối cảnh ấy cũng áp dụng được cho vụ Thiện đấu Ác tại Duke/UNC nữa.”

Zach ném một chiếc pizza mini cháy đen về phía Jonas.

“Này!”, tôi gọi. “Đừng ném thức ăn. Đặc biệt là sau sự cố ô liu ấy.” Zach và tôi cùng đồng loạt cúi đầu, nói “Mong ông ấy an nghỉ”. Phil và Jonas trông có vẻ không hiểu, nhưng không hỏi.

“Được rồi”, Jonas nói. “Có cả Scott Mulcahey đi cùng nữa. Tớ nghĩ các cậu đã gặp hắn rồi đấy. Hắn là thằng quỷ luôn có điểm cao chót vót ở mọi lớp học hồi năm nhất. Quý cô Zachary ơi, hãy khoan đặt cược vào các cửa đã nhá, tớ có nên chuẩn bị sẵn áo coóc xê cho cậu không?”

“Không cần phải thế”, Zach nói. “Tuy nhiên, sau khi cậu uống xong thuốc trị bất lực, thì tớ dám cá cả Brady cũng cần một ít đấy.”

“Mấy thứ đó không hiệu quả”, Phil nói.

“Không đùa đâu”, Zach nói. “Tớ uống tới cả chục viên Levitra mỗi ngày, và vẫn không ném nổi một quả bóng đá xuyên qua cái lốp xe đấy.”

“Không sao”, Jonas nói. “Tớ nốc cả mớ Cialis mà thậm chí còn không tìm được con vịt cao su đồ chơi.”

“Tớ không bị mụn rộp”, tôi nói. “Nhưng mấy cái quảng cáo Valtrex khiến mọi thứ có vẻ khá vui đấy nhỉ.”

“Chúng ta có chơi xì dách không đây?”, Zach hỏi. Thế là chúng tôi quây quần chơi xì dách, đâu đó tới tận ba bốn giờ. Đến cuối thì tôi mệt tới mức không thể xem nổi bài. Hoặc quá thất vọng. Tôi thua. Lại thua.

HEAVAN

Mọi người đều chỉ chực chờ tôi tái phạm sai lầm tại chỗ làm. Tôi có thể cảm thấy điều này ngay phút mình bước vào, và cảm giác đó không hề mất đi. Hệt như tôi đang sống trong thực tại ảo, và xem chính mình chuyển động, và chính mình cũng trông chờ mình làm hỏng việc. Đây không phải cảm giác tốt, nhưng tôi không rũ bỏ được.

Thế là tôi bắt đầu nghĩ tới khả năng tệ hại nhất và hình dung nó xảy ra thế nào. Tôi viết một lá thư giả mạo than phiền về chính mình chỉ để xóa đi nỗi căng thẳng và đùa cợt – một ví dụ về việc nhiều khách hàng ngu si ra sao. Thư thế này:

Ngày 2/2/2004

Nhà hàng Temple

ATTN: Giám đốc

575 phố Mercer

New York, NY 10003

Chào ngài/bà:

Tôi đã từng có dịp đến ăn tại chỗ của ngài/bà khoảng sáu, bảy lần trong tháng qua. Tôi nghĩ có thể xem như tôi và vợ tôi là “khách quen”. Dù dịch vụ và thức ăn tại Temple nhìn chung khá hợp tiêu chuẩn, nhưng tôi rất tiếc phải thông báo với ngài/bà về lần ghé tới cửa hàng của ngài/bà gần đây nhất.

Vào ngày 21 tháng 1, vợ tôi và tôi đến ăn tối vào lúc 7 giờ 30 phút. Chúng tôi ngồi trong khu vực phục vụ của một cô gái trẻ có vẻ như vẫn đang “tập tành” trong lĩnh vực nhà hàng. Tôi không hề có ý phân biệt giới tính ở đây nhé, thực tế là tôi và vợ cùng dùng chung tài khoản thanh toán mà.

Cô gái trẻ này tự giới thiệu mình là “Heaven” – tên khá kỳ lạ, tôi nghĩ là tên giả – được đặt để phù hợp với bối cảnh của nhà hàng có tên “Temple[1]”.

[1] Có nghĩa là “thánh đường”.

Vì nỗ lực để mọi thứ “khởi đầu suôn sẻ”, tôi nói đùa một câu, có thể sẽ có người cho là không phù hợp, nói chung là tôi nhắc đến việc vợ tôi đang “đến tháng” – việc này thường sẽ kích thích khẩu vị của bà ấy. “Phục vụ nhanh lên, Heaven. Những ngày này trong tháng bà ấy đói dữ lắm!” Heaven dường như khó chịu về câu nói này, dù tôi đang nói về kinh nguyệt của vợ tôi – tôi có quyền mà. Tôi chắc chắn ngài/bà đồng ý, đúng không? Dù bất kỳ giá nào, đây cũng không thể trở thành lời bào chữa cho những sự việc kế tiếp.

Vợ tôi hỏi có những loại rượu nào bán theo ly. Cô ta trả lời có Merlot, Cabernet, Chardonnay, Pinot Grigio, và Zinfandel trắng. Vợ tôi gọi Zinfandel trắng. Cô này đem lại một ly rượu màu hồng. Hồng!

“Tôi gọi Zinfadel trắng”, vợ tôi nói.

“Đây chính là Zinfandel trắng ạ”, Heaven đáp. Cái cô này nghĩ chúng tôi vừa ngu vừa mù màu chắc? Ly rượu này không trắng hơn phần đông đội ngũ nhân viên của ngài/bà là bao.

Món salad nhanh chóng được phục vụ và rất ngon. Tôi cố gắng cho Heaven cơ hội cứu vãn bằng cách đùa “không nói gì về vụ kinh nguyệt nữa nha – chấm hết”. Tôi cho rằng làm thế là thông minh, nhưng nó không hề khiến tâm trạng cô nàng tốt hơn. Lúc sau, khi món khai vị ra trễ, Heaven nói với chúng tôi rằng nhà bếp đang có chút nghẽn.

Tôi nói rằng, với cái bụng dạ chẳng ra sao của mình, tôi cũng thường bị “nghẽn”, nhưng tôi sẽ không chấp nhận lý do đó cho việc phục vụ kém cỏi. Chà! Bằng giọng giận dữ và cực kỳ không phù hợp, Heaven nói với tôi rằng cô ta không có hứng thú nghe thêm về cái đại tràng của tôi hay cái tử cung của vợ tôi nữa. Tôi nhắc lại – cô phục vụ của ngài/bà đã nhắc tới cái tử cung của vợ tôi.

Cuối cùng, con giun xéo lắm cũng quằn. Trong lúc chúng tôi uống cà phê cuối bữa, tôi cảm thấy cần xì mũi. Thường thì tôi có mang khăn tay, và tất nhiên lẽ ra tôi nên có khăn tay ở đây. Nhưng, lạy Chúa, tôi không có. Khăn trải bàn cũng hơi dơ rồi, vì vợ tôi làm đổ ly rượu Zinfandel “trắng” (Ha!), tôi nghĩ đằng nào nhà hàng cũng sẽ phải giặt nó sau khi chúng tôi đi. Thế nên, tôi thấy việc làm cho khăn bàn bẩn hơn một chút cũng chẳng khiến mọi việc khác đi. Dù không tự hào gì với điều này, nhưng tôi đang cảm thấy rất khó chịu, nên đành kín đáo xì mũi vào tấm khăn bàn.

Không may, Heaven đã “tia” chúng tôi để trút giận trong buổi tối nay. Cô nàng hẳn đã quan sát tôi suốt từ phía bên kia căn phòng, vì đã xồng xộc đi tới và hỏi liệu tôi có “cần một chiếc khăn giấy không”. Ngài/bà có tin nổi sự trơ trẽn của cô ta không? Tôi cảm thấy việc này cực kỳ xấc xược, và, thực tình mà nói, khiến tôi xấu hổ. Tôi nói với cô ta, “Không, cảm ơn cô, tính tiền đi”.

Chưa hài lòng với chừng đó tệ hại, Heaven lại còn chỉ ra rằng tôi đã làm dây “vết cứt mũi to khủng khiếp” trên tấm trải bàn.

“Cứt mũi.”

Thưa ngài/bà, Zagat đã chấm điểm cao nhất cho nhà hàng của ngài/bà. Thế mà ngài/bà lại để danh tiếng đó lâm nguy khi để cô phục vụ này sử dụng ngôn ngữ thô tục với khách hàng. Thật kinh khủng!

Tất nhiên, tôi khá bất bình. Tôi nói với cô ta rằng theo tôi, từ “cứt mũi” đó đã khiến cô ta mất tiền boa.

Việc này (cuối cùng) có vẻ đã khiến cô ta yên ổn lại. Cô ta bỏ đi mà không hề nói thêm một câu tếu táo nào.

Tôi xin lỗi vì phải phàn nàn, nhưng thật tình, làm sao một người đàn ông có thể tận hưởng bữa tối đàng hoàng cùng vợ mà không bị cái miệng bất nhã (dù hấp dẫn) của cô ta hủy hoại hết cảm xúc nhỉ?

Tôi sẽ rất vui nếu được miễn phí một năm ăn uống để bồi thường cho trải nghiệm ác mộng này (đó là nếu chúng tôi có thể ngồi trong khu phục vụ của người khác). Tôi chân thành hy vọng vấn đề này có thể được giải quyết mà không cần phải kiện tụng gì.

Trân trọng,

Royston Felcher, Jr., Esquire

Tôi rất thích tác phẩm của mình, nó rất vui. Tôi in nó ra và gửi cho nhà hàng để làm trò đùa. Tôi rất nôn nóng chờ tới lúc họ nhận được thư.

Tôi thấy Brady trên đường rời khỏi tòa nhà, cậu ta đang cầm trong tay một cây xương rồng. Có vẻ nó chết rồi thì phải.

“Cậu vừa cố gắng giết được một cây xương rồng đấy à?”, tôi hỏi.

“Ừ. Tôi nhớ vụ không tưới nhiều nước, nhưng quên mất vụ nó cần nhiều nắng.”

“Đáng tiếc. Thế cậu định làm gì với nó?”

“Thật tình ấy à?”, Brady nói. “Tôi không biết. Vứt nó đi thì tệ quá. Tôi không làm được. Thế nên tôi nghĩ… tôi không biết. Đặt nó yên nghỉ ở đâu đó quanh đây chẳng hạn. Có lẽ là gần một cái cây hay trong một bụi cây nào đó.”

“Nghe buồn thật”, tôi nói, vì thật sự thây buồn. Tim tôi muốn vỡ luôn. Lại còn ngọt ngào nữa chứ!

“Ừ, nãy giờ tôi đi loanh quanh để tìm một chỗ phù hợp”, cậu ta nói.

“Biết đâu nó đã có một cuộc đời tuyệt vời. Cây nào mà chẳng chết”, tôi cố gắng khiến cậu ta thấy khá hơn. “Nó là vật sống mà. Mọi vật sống đều sẽ chết.” Lời này hóa ra không khiến người ta vui hơn như tôi mong muốn. “Vậy nên, vui lên đi”, tôi nói thêm. “Vì hôm nay chỉ là cái chết của một cây xương rồng thôi mà. Ngày nào đó sẽ tới lượt cậu đây.” Đấy, nghe khá hơn nhiều rồi.

“Gì nữa đây? Cô sẽ nói tiếp với tôi là Ông già Noel không có thật chăng?”

“Tệ hơn nữa kia – cậu biết người ta sẽ nói gì với cậu khi cậu tới nhà hàng Olive Garden không, rằng cậu là người thân trong gia đình ấy? Thật ra không thực sự như vậy đâu.”

“Đau lòng ghê!”

“Dù rất muốn ở lại nói chuyện với cậu, nhưng giờ tôi phải đi làm”, tôi nói. “Rất tiếc về cây xương rồng của cậu.”

“Cảm ơn”, cậu ta nói, giả vờ quệt nước mắt theo kiểu sinh viên được nhận huy hiệu thường làm.

Tôi đã quyết định hôm nay đi làm sẽ nói chuyện bằng giọng khác. Tôi nghĩ đây là một ý hay, vì hai lý do. Một, đây là cách rất tốt để tự làm mình thấy thú vị, và hai, nó sẽ giúp tôi tránh gặp rắc rối. Nếu tôi quá bận rộn tập trung vào việc nói đúng giọng, đóng đúng vai (ít nhiều), tôi sẽ không phản ứng tệ với khách hàng như thường lệ.

Nghe hơi lẫn lộn giữa giọng Úc và kiểu nhà quê của miền Nam, nhưng tôi sẽ chọn giọng Úc. Có sự khác biệt lớn giữa giọng Úc và giọng Anh, dù người thường thì nghe khá tương tự. Tôi có thể giả giọng Úc một cách hoàn hảo. Giọng Anh nữa, tôi biết thế. Bên cạnh việc mẫn cảm với mùi hương, tôi còn có sở trường giả giọng và bắt chước. Khi còn bé, tôi hệt như một con sáo. Tôi gây rất nhiều rắc rối. Tôi liên tục lặp lại những điều mình nghe được – thường là vào những lúc không thích hợp.

Như có lần, khi bảy tuổi, tôi nghe lén được người làm vệ sinh răng miệng cãi nhau với nha sĩ của tôi. Và khi bước ra khỏi phòng chờ, tôi tự hào nói, “Quỷ tha ma bắt anh, Gerald, tôi đâu có thổi cái ấy cho anh vì sức khỏe của tôi. Hoặc là anh bỏ con đó, không thì tôi sẽ cho nó răng môi lẫn lộn đấy”.

Nguyên cái văn phòng im phăng phắc. Mẹ nắm lấy tay tôi, dắt tôi ra ngoài, rồi nói, “Răng môi là sách về tai mũi họng đấy con, chứ không phải chơi đâu. Con không thể làm cho ai răng môi lẫn lộn”.

Tôi bèn đáp, “Vậy chắc con nghe nhầm”. Mẹ tôi lúc nào cũng tuyệt thế đấy.

Thế nên, hôm nay tôi là người Úc, và tới giờ mọi thứ rất suôn sẻ. Khi mọi người hỏi, tôi nói với họ mình đến từ Sydney, và rất thích cuộc sống ở đây. Tôi chỉ hy vọng mình có thể gia hạn mới cho visa khi nó hết hạn.

Brett, ông phụ bàn không-mới-lắm cứ tự lẩm bẩm một mình suốt cả ngày hôm nay. Ông ta mãi không chịu ngừng. Chắc chắn là ông ta tự lẩm bẩm, chứ không phải ngân nga bài hát gì đó. Tôi nghe thấy từ “khốn kiếp” ít nhất ba mươi hai lần. Ông ta luôn luôn bực bội. Tôi không biết hai gã kia nghĩ gì khi thuê ông ta. Tôi cũng không biết ông ta xoay xở làm sao mà ở lại được cho tới tận bây giờ.

Bàn số 4 hỏi tôi về nước Úc suốt cả buổi, và tôi cứ phải giả vờ. Nhưng họ dường như đã biết rất nhiều về “quê hương” của tôi rồi.

“Thế cô có nghĩ các cô sẽ thắng thêm một cuộc Kỵ mã nữa không?”, một gã hỏi.

“Tôi xin lỗi?”

“Các cô đã thắng ba lần liên tục tại Olympics rồi. Đây có thể là lần thứ tư liên tục các cô giành huy chương vàng ấy chứ.”

“Ồ, giải Olympics. Đúng. Đúng, chúng tôi có ngựa rất xịn”, tôi nói. “Tôi có thể lấy thêm gì cho ngài chăng?” Tôi hỏi, cố gắng chuyển đề tài.

“Không, tôi ổn. Món súp này quá tuyệt. Dám cá các cô không có món gì khác đỉnh như thế này”, gã nói.

“Không, các món kiểu đấy thì không phải súp”, tôi nói, hoàn toàn ngớ ngẩn, nhưng còn có thể nói gì khác đâu chứ.

Tôi làm trò với những người này suốt cả buổi tối, cắt xén thời gian dành cho các bàn khác, vì họ tử tế nhất. Họ cũng có hóa đơn đắt tiền nhất, có nghĩa là, khoản boa hậu hĩnh nhất.

Khi rời đi, họ chúc tôi gặp tốt lành và có thể gia hạn được visa. Tôi mở hóa đơn. Họ không để lại tiền boa. Không thể nào hiểu nổi! Họ quá tử tế mà, sao có thể làm vậy.

Brett thấy biểu cảm trên gương mặt tôi, bèn bước lại và nhìn vào hóa đơn.

“Mẹ kiếp nó!” Ông ta có vẻ còn giận dữ hơn tôi. Thực ra, tôi không hề giận dữ. Tôi quá sốc. Brett, người phụ bàn, thường sẽ có được một phần tiền boa của tôi, thế nên ông ta cũng ôm hận. Ông ta bốc hỏa. Nhưng rồi ông ta nở nụ cười thật hoành tráng. Ông ta vươn qua bên kia bàn và cầm lên chiếc máy chụp hình họ để quên.

“Họ hẳn sẽ quay lại lấy”, tôi nói. “Họ biết mình để quên ở đâu mà.”

“Cứ tin vậy đi”, Brett nói, đặt chiếc máy ảnh vào túi rồi bước đi.

“Họ ngồi bàn của tôi mà”, tôi bước theo ông ta. “Ông không được giữ nó. Tôi sẽ là người gặp rắc rối.”

“Tôi sẽ giữ nó”, ông ta tiếp tục đi vào bếp.

Sau khoảng mười lăm phút, vị khách quay lại. Tôi đoán là để lấy chiếc máy ảnh, nhưng không phải.

“Tôi xin lỗi”, gã nói. “Tôi định để lại tiền mặt khi ký hóa đơn tín dụng. Tôi không để lại tiền boa qua thẻ, chắc tôi uống nhiều rượu quá. Tôi quên béng đi mất.”

“Không sao ạ”, tôi nói. Gã móc vài tờ từ ví ra, đưa cho tôi. Thấy chưa? Tôi biết họ quá tử tế nên sẽ không xử tệ với tôi mà.

“Đây, của cô. Cảm ơn lần nữa. Cô rất tuyệt”, gã nói và quay đi.

“Khoan”, tôi bỗng nói. “Ngài quên chiếc máy ảnh.”

“Ôi Chúa ơi! Tôi còn chẳng để ý”, gã nói.

“Xin chờ, để tôi đi lấy”, tôi nói và đi vào bếp tìm Brett. Tôi nhìn khắp nơi, nhưng không thấy ông ta đâu. Tôi phát hoảng, nghĩ là ông ta đã quyết định nghỉ, mang theo chiếc máy ảnh. Nhưng cuối cùng tôi phát hiện ông ta bước ra từ phòng tắm, thở một hơi nhẹ nhõm.

“Brett, đưa tôi cái máy ảnh. Gã kia quay lại.” Brett nở nụ cười rất lạ lùng.

“Gã khen món súp, đúng không? Gã rất thích món súp.”

“Ừ”, tôi nói trong lúc lấy chiếc máy ảnh từ ông ta.

Tôi chạy lại chỗ gã kia, trả chiếc máy ảnh.

“Của ngài đây. Đồ tốt thật. Đừng để quên nó ở chỗ nào khác”, tôi nháy mắt.

“Sẽ không.” Gã nháy mắt lại với tôi. “Cảm ơn cô nhiều!”

Brett bước lại chỗ tôi. Ông ta trông thực sự bực bội.

“Cô quá thân thiết với gã không để lại tiền boa đấy”, ông ta nói.

“Không phải vậy. Gã không quay lại đòi chiếc máy ảnh. Gã quay lại vì nhớ ra mình quên tiền boa.”

“Làm sao mà quên tiền boa được?” Brett hỏi, giờ thì ông ta trông còn giận hơn khi gã kia quay lại đưa tiền boa trong khi ông ta đã nghĩ rằng gã không boa.

“Tôi không biết. Thỉnh thoảng cũng có mà. Gã uống nhiều. Gã thanh toán bằng thẻ tín dụng.”

“Mẹ kiếp”, Brett nói.

“Cái gì?”

“Cô sẽ không thích điều này.”

“Gì cơ?”, tôi nói.

“Gã đó khen món súp, đúng không?”

“Ừ?”

“Tôi nghe gã khen là rất thích món đó.”

“Ừ?” Tôi mất kiên nhẫn. “Thì sao?”

“Tôi vừa chụp một tấm hình bằng cái máy ảnh đó. Hình tôi tè vào một tô súp.”

“Ông làm gì cơ? Ông tè vào súp?”

“Ừ.”

“Và ông chụp hình việc đó.”

“Ừ.”

“Ông bị cái gì vậy?” Tôi hét vào mặt ông ta.

“Tôi ghét mọi người. Ai cũng lạnh lùng kinh khủng. Tôi ba mươi bảy tuổi, và tôi phải phụ bàn. Cô có bao nhiêu thời gian chứ, vì tôi có thể kể mãi kể mãi.”

“Brett! Tôi rất trân trọng điều đó… nhưng ông vừa làm một việc rất tệ hại.”

“Này, tôi đâu có biết gã đó sẽ quay lại đưa tiền boa.”

Tôi cảm thấy muốn bệnh. Tôi thấy rợn người và muốn nôn. Tôi không thể tin ông ta đã làm thế. Tôi chết khiếp. Một phần vì không thể hiểu nổi tại sao có người lại làm được một điều như vậy. Và tệ hơn nữa, tôi lại là một trong số đó. Tôi không thể tin mình đã nhổ vào món salad Ceasar của gã nọ một tháng trước. Tôi cảm thấy rất kinh khủng. Còn may, không phải tè, và tôi không chụp lại ảnh đang làm việc đó, nhưng tôi vẫn cảm thấy cực kỳ kinh khủng.

Sydney quá đúng. Dù quên đi việc quả báo, chỉ riêng cảm giác tội lỗi, xấu hổ cũng đủ cho tôi lắm rồi. Tôi ghét chính mình vì đã làm điều đó. Tôi đã trở thành cái gì thế này? Tôi biết hết chín trên mười người phục vụ từng nhổ vào thức ăn, hoặc thậm chí tệ hơn, nhưng lẽ ra tôi đã có thể nằm ngoài số đó. Vậy mà Brett thậm chí còn chẳng nghĩ rằng mình đã làm sai. Ngoại trừ việc gã kia quay lại đưa tiền boa. Nếu gã không boa, Brett sẽ cảm thấy hoàn toàn công bằng.

“Nghe này”, ông ta nói. “Nếu có việc, cô cứ nói là không biết làm sao lại thế.”

“Nếu? Nếu có việc?”

Ông ta chụp lấy hạ bộ của mình. “Rất rõ ràng là cô không làm. Phải là một thằng nào đó, vậy nên cô không liên quan.”

“Ông biết là họ có thể truy ra ai làm việc tối nay mà.”

“Vậy họ định làm gì chứ?”, Brett nói. “Bắt cả đám lôi chim ra soi à?”

“Ai biết được?”

“Nói chung cô đừng lo”, ông ta nói rồi bỏ đi.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI