Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – BRADY

0
11

CHƯƠNG THỨ – BRADY

Bạn hiểu cảm giác khi xem những clip nhạc, những bộ phim, ngành giải trí, và bạn nghĩ, “Wow, công việc đó có vẻ tuyệt thật nhỉ!”. Hừ, không đâu! Việc đạt được thành công đều gần như bất khả thi.

Cứ một nghìn tỷ kẻ muốn trở thành nhà phê bình âm nhạc, thì chỉ có một Lester Bangs. Với một nghìn nghìn tỷ gã làm A&R, mới có một Clive Davis hoặc David Geffen. Và dù bạn xem dưới góc độ nào đi nữa, thì Cameron Crowe chỉ là một gã đê tiện. Tất nhiên hắn tài năng kinh khủng, nhưng ai mà được viết cho tạp chí Rolling Stones ở tuổi mười lăm chứ? Ai mà được viết những bộ phim thiên tài như Fast Times at Ridgemont Hight, Say Anything, Singles, và Almost Famous chứ? Đã bao giờ thất bại chưa vậy, Cameron? Và Chúa ơi, gã này còn được cưới cô nàng nóng bỏng trong nhóm Heart! (Ồ, tôi quên mất Vanilla Sky. Hẳn là Cameron Crowe cũng không phải bất khả chiến bại. Nhưng tính tới lúc này, gã ta vẫn có được thành tựu quá đáng nể.)

À, tôi thì ngồi trên mặt kia của hàng rào, trong vị trí mặt bên kia của đĩa nhạc. (Nhạc nền lấy cảm hứng từ Some Kind of Wonderful.) Ở vị trí của tôi, tôi có ba trăm sáu mươi tư đô la trong tài khoản ngân hàng doanh nghiệp của mình, một ả điên có thể đang mang thai đứa con của tôi, không có một album nào lọt Top 20 mang nhãn hiệu của mình – thậm chí Top 1000 cũng không – và tôi khá chắc chắn là mái tóc trên đầu mình đang dần rụng hết.

Tôi đỗ lại nơi sẽ gặp ban nhạc, tất cả bọn chúng đều đang nhìn chằm chằm vào xe của tôi.

“Anh ơi… cái quỷ gì vậy?”, Sam nói.

“Ồ, mấy cái này à?” Tôi nói khi nhận ra chúng đang nói về rất nhiều túi đồ ăn vặt chiếm chỗ trong chiếc xe. Tôi giải thích về những món ăn đã lâu mình không được thấy, bọn chúng bắt đầu phá lên cười.

“Sao anh mang mấy cái này về nhà được?”, Justin hỏi.

“Anh nghĩ là anh cần giao đi. Vì thực ra từ đây anh sẽ đi Seattle.”

“Có gì ở Seattle?” Sam hỏi. Tôi không muốn nói với cậu nhóc về Howard Schultz, Sữa quế và kế hoạch làm giàu, vì tôi muốn cậu nhóc nghĩ tôi trung thành với công ty ghi âm của mình. Tôi như thế thật mà, nếu bọn nhỏ cho tôi cơ hội để thực sự trung thành. Tôi cực kỳ nuôi hy vọng với nhóm này. Nhưng nói thế thì gây áp lực cho bọn nhỏ quá. Tôi ra khỏi xe, đi cùng bọn nhỏ vào chỗ luyện tập.

“Chỉ ghé thăm vài người bạn ở đó thôi”, tôi nói.

“Tuyệt. Anh nghe này”, Sam nói. “Darren đề nghị cho bọn em mười nghìn đô để thu âm thử.”

“Nhiều tiền thật đấy”, tôi nói trong lúc trái tim chùng xuống tận bao tử, và dịch mật thì trào lên cổ họng.

“Anh chỉ muốn hỏi rõ… rằng đó là tiền hắn trả trước cho bọn em hay là tiền hắn sẽ đầu tư cho thời gian ở studio?”

“Thời gian ở studio”, Sam nói. “Này, cả đám bọn em thực sự thích anh”, cậu nhóc lại nói, và tôi cảm thấy như mình đã bị vất sang bên. Lúc nào cũng vậy.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy như mình đang học lớp năm, đứng trên sân chơi trong chiếc quần dài màu cam sọc xanh dương, và Danielle Boranski nói với tôi rằng Stuart Amstrong đã tặng cho nàng chiếc sandwich bơ đậu phộng và mứt, thế nên nàng sẽ trở thành bạn gái của Stuart ngay sau bữa trưa. “Nhưng vấn đề là, Darren có tiền để thực hiện những lời hứa.” Tôi đang ước gì mình có một chiếc sandwich bơ đậu phộng và mứt để đưa cho Sam. “Nhưng bọn em thực sự thích anh, anh bạn.”

“Cảm ơn”, tôi nói. Ý là, bạn sẽ nói cái quỷ quái gì khi chỉ có ba trăm sáu mươi tư đô la trong tài khoản công ty? “Này… anh biết là được gặp Pearl Jam tối qua thì rất tuyệt, và Darren rất xịn, hắn sẽ cố gắng cho các em trải nghiệm cuộc sống đẳng cấp”, tôi nói. “Nhưng sự thực vẫn là cuối năm, Darren phải trình diện với sếp, và nếu khi đó các em không đạt được tầm mức họ nghĩ trong đầu, thì các em toi.” Bọn nhỏ nhìn nhau, bắt đầu lúng túng. Đây là điều tôi vẫn còn làm được. Lòng trung thành.

“Ừ, bọn em biết”, Ethan nói. “Việc đó thực đáng sợ.”

“Ừ, với anh sẽ không như thế. Như anh đã nói với bọn em, anh sẽ bắt đầu từ cơ bản, và giúp các em có mọi thứ. Anh tin rằng chúng ta sẽ làm nên chuyện ngay lần đầu, nhưng nếu việc đó không xảy ra, thì sẽ có cơ hội thứ hai, thứ ba. Bao nhiêu lần cũng được. Khi các em thu âm xong, anh sẽ sắp xếp cho các em gặp một đại lý giỏi. Và, sau khi liên hệ với họ, anh không nghi ngờ gì việc có thể cho các em đi diễn tour, và đó là lúc các em sẽ có được lượng fan lớn hơn.”

“Bọn em thích cái đó đấy”, Sam nói, và cả bọn gật đầu đồng ý.

“Anh sẽ làm một chiến dịch lớn, quảng bá đầy trên đường, khắp nơi trên toàn quốc”, tôi nói tiếp. “Và anh sẽ đưa chiếc đĩa đến bất cứ chỗ nào có thể, nhắm tới mọi nơi các em cần hiện diện… Mọi cửa hàng bán lẻ lớn trên mạng, mọi chuỗi cửa tiệm lớn, mọi gã indie siêu xịn. Cả ông bà cha mẹ cũng nghe luôn, phân khúc này hay bị các hãng đĩa lớn làm ngơ. Với nữa, anh sẽ đưa đĩa nhạc lên các cửa hàng, chuỗi bán lẻ nước ngoài, và chúng ta cũng có thể ký hợp đồng hợp tác riêng với các em ở nước ngoài – đồng nghĩa với các em được trực tiếp nhận tiền trả trước.”

“Nghe đã thật”, tất cả chúng đồng ý.

“Với nữa, anh không biết các em có thích không, nhưng chúng ta có thể đưa nhạc của các em lên TV hoặc phim.”

“Quảng cáo xe hơi?”, Justin nói.

“Không có quảng cáo xe hơi gì hết”, Sam nói. Rồi cậu nhóc lại thêm, “Trừ phi giá tốt”. Cả bọn đập tay với nhau. “Brady, bọn em thực thích tính cách của anh. Thật đấy! Nhưng nghiêm túc mà nói, anh bạn, những mười nghìn đô.”

Tất cả những thứ này cũng giống như thứ mà Darren đưa ra chào mời bọn nhỏ. Nhưng sự khác biệt là, thế giới của Darren có một chuỗi quyền lực không tồn tại trong thế giới của tôi. Hắn phải nghe lời người khác, tôi thì không. Do đó, nếu sếp của Darren bảo bỏ bọn nhỏ đi… hắn sẽ làm vậy. Còn tôi có cả lòng trung thành. Một mái nhà chắc chắn. Mọi người đều muốn cảm thấy an toàn, và sự an toàn đó là điều duy nhất tôi có thể đem lại. Darren thì không.

“Các em đang muốn nói là nếu không phải Darren Rosenthal đưa mười nghìn đô tiền ghi âm ra chào mời, thì các em sẽ ký với anh?”

“Chắc chắn luôn”, Sam nói, và hai nhóc còn lại gật đầu với cậu ta.

“Thật chứ?”, tôi hỏi.

“Trăm phần trăm”, cả bọn nói. Tôi suy nghĩ. Tôi nghĩ khá lâu, nghĩ rất kỹ – trong ít nhất ba mươi bảy giây.

“Anh sẽ bỏ ra tương đương”, tôi nói. “Anh cũng sẽ bỏ mười nghìn vào việc thu thử của các em. Và anh thậm chí có thể lôi kéo những người quan tâm và dành nhiều thời gian của studio để ghi âm toàn bộ album của các em.”

“Tuyệt”, Sam nói. “Vậy bọn em tham gia.”

“Thật chứ?” Tôi nói, hạnh phúc đến muốn khóc. Cuối cùng mọi thứ cũng đi đúng hướng. Vậy thì hứa hẹn mười nghìn đô mà mình không có thì nghĩa lý gì đâu chứ?

“Vâng”, Sam nói. “Bọn em đang kỳ vọng là anh sẽ nói vậy. Đó không phải mọi điều bọn em muốn từ anh. Chỉ là bọn em cần những cơ hội tương tự tại phòng thu.”

“Anh sẽ khiến bọn em tự hào”, tôi nói. “Anh hứa.” Và khi nói “Anh hứa”, tôi nghĩ đến sự thật rằng đó là những từ gần đây nhất Heaven đã nói với tôi trước khi ra khỏi xe. Cô nàng hứa với tôi rằng việc với ban nhạc sẽ ổn. Cô nàng đã đúng. Tôi không biết làm sao cô nàng có nhiều niềm tin đến vậy, vì tôi thấy tình huống này như nghìn cân treo sợi tóc, nhưng giờ thì tôi rất nôn nóng được kể lại với cô nàng.

Tôi bắt đầu tự hỏi liệu cô nàng có ở trong phòng khách sạn không. Lần trước khi bị tôi bỏ lại, cô nàng đã mò lên giường Darren Rosenthal. Nghĩ đến đó, tim tôi bắt đầu đập nhanh. Thật điên khùng! Tôi chỉ đang để mắt tới Heaven để cô nàng không chung chạ với Darren, hoặc để mắt tới ban nhạc để bảo đảm chúng không chung chạ với Darren. Thằng này đúng là cái gai cực to trong mắt tôi.

Nhưng Superhero vừa đồng ý ký hợp đồng với tôi, nên ít nhất tôi có thể yên tâm vụ này. Chết tiệt thật! Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào về chuyện đó.

“Và, anh bạn…”, Sam nói. “Anh đang lái xe khắp Los Angeles mua Funyons và đủ thứ linh tinh. Bọn em có thể nhờ mẹ gửi cho anh mỗi tháng một hộp, vậy thì anh không cần phải làm gã khùng mang theo cả mớ hổ lốn thế này trong xe.”

“Tuyệt đấy. Vậy anh sẽ chỉ cần mang theo một ít trên đường thôi.”

“Sao cũng được, ông anh”, Sam nói.

Và rồi tôi buột miệng, trước cả khi nhận ra mình đang nghĩ tới Heaven. “Này, anh sực nhớ đến thôi, nhưng… em có tình cờ biết chỗ nào quanh đây có Tab không?”

“Có, mẹ em uống mà”, Justin nói.

“Thật không?”

“Thật. Có khi trong nhà em còn một ít đấy. Anh muốn một lon không?”

“Làm sao lại dễ dàng vậy được”, tôi nói lớn, dù đây thực sự chỉ là nói với chính mình.

“Anh muốn không?”, cậu nhóc lại hỏi.

“Được chứ?”

“Em thì chẳng uống thứ đó. Tất nhiên là được.” Justin rời đi, lát sau quay lại cùng một lon màu hồng lẫn hạt dẻ có logo Tab màu trắng bên trên. Đó thực sự là một trong những logo hay ho nhất trong lịch sử. Nhưng nghĩ tới việc Heaven sẽ phấn khởi thế nào khi trông thấy nó còn đem đến cảm giác ngọt ngào gấp bội. Đó là nếu hiện tại cô nàng không đang làm tình với Darren.

Lái xe rời khỏi chỗ của ban nhạc, tôi sướng tê hết khoảng bảy giây. Tôi thắng rồi. Bọn nhỏ sẽ ký hợp đồng với tôi. Ban nhạc của tôi. Đời thật đẹp!

Và rồi mọi thứ ngấm vào đầu tôi, rõ ràng hơn. Tôi vừa hứa hẹn mười nghìn đô la mà mình không hề có. Nhưng phải có cách chứ. Nghĩ đi, Brady… nghĩ đi. Một khoản vay, nhưng bằng cách nào? Tôi có gì để đi vay? Ngoại trừ những thứ mà ngân hàng chẳng đời nào xem trọng, như chiếc còi tàu có ký tên Johnny Cash hay chiếc hộp ăn trưa Land of the Lost chính hiệu.

Tôi lại bắt đầu có cảm giác lạnh người, muốn bệnh. Thế nên tôi cố gắng nghĩ đến những thứ làm mình hạnh phúc. Cún con? Tiền lương? Heaven? Thịt xông khói. Thịt xông khói là an toàn nhất. Tôi yêu thịt xông khói. Tôi yêu thịt xông khói tới mức có thể viết một bài thơ về nó. Tôi cũng là kẻ hâm mộ pho mát đến điên đảo. Một thế giới thiếu pho mát… tôi sẽ không muốn sống trong thế giới như vậy.

Không được rồi. Tôi toát mồ hôi trong khi điều hòa đang bật hết cỡ. Một khối khí ồ ạt phả về phía tôi, nhưng không giúp tình cảnh khá hơn chút nào. Mọi thứ đều ổn, tôi chỉ cần hít thở thôi. Tôi tự trấn tĩnh. Tôi hiểu công việc này mà.

Bạn có thể nói về các đề mục thỏa thuận, xuất bản, hợp đồng biểu diễn, đặt tour lưu diễn, cho tới khi khô cổ họng, nhưng tất cả chẳng là gì nếu không có mối quan hệ thân thiết với nghệ sĩ. Cần phải có sự tôn trọng, giao tiếp cởi mở, và cảm nhận tốt giữa hai bên. Với tôi, đây là cách duy nhất để mọi thứ thành công. Và cho tới giờ, tôi nghĩ mình đã có được tất cả những điều đó với Superhero. Tất nhiên, là ngoại trừ chuyện tôi nói dối rằng từng chơi cho một ban nhạc. Và rằng tôi có mười nghìn đô la.

Giống như hồi còn đi học, giáo viên nói, “Tất cả các em đều bắt đầu với một điểm A. Giờ các em chỉ việc làm một điều là duy trì nó”. Giờ tất cả chúng tôi đang có điểm A. Ban nhạc có điểm A. Tôi có điểm A. Mọi thứ thật tuyệt!

Cho tới khi tôi phải thức cả đêm để nghe lý do tại sao bạn gái của bọn nhỏ không muốn bọn nó đi lưu diễn. Hoặc ngay trước khi bắt đầu chuyến lưu diễn, chúng lại bỗng nhiên muốn đi bằng xe buýt thay vì một chiếc xe lưu động Econoline… Thế là chúng có được chiếc xe buýt chết tiệt. Và chúng nhặng xị lên về phòng khách sạn.

Rồi bị nghiện rượu, nghiện thuốc phiện…

Và làm thế quái nào tôi có thể đào được ra mười nghìn đô chứ?

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI