Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – BRADY

0
11

CHƯƠNG THỨ – BRADY

Tôi đang ngồi cạnh mụ béo số một trên thế giới. Không phóng đại chút nào. Thậm chí có những ngấn mỡ tràn qua chỗ ngồi của tôi, chạm vào cánh tay tôi. Tôi nghĩ mình sắp phát bệnh lên mất. Mụ ẵm trong lòng một đứa trẻ con, và tôi thực sự sợ hãi cho đứa nhỏ đó. Lỡ mụ thiếp ngủ và nghiền nát nó thì sao? Chỉ cần mụ sơ sẩy chút xíu, mầm non bé nhỏ đó sẽ xẹp lép như con tép. Rồi nếu lỡ như nó đói… ôi mẹ ơi! Được rồi, gớm quá đi. Nhưng mụ mập thế mà. Tôi thực sự ước mong Heaven và tôi đã không đổi ghế.

“Người ta làm mấy cái ghế này bé quá!”, mụ kêu lên. Tôi cắn lưỡi. “Tôi ghét bay lắm”, mụ nói thêm.

“Tôi cũng vậy”, tôi nói, rồi lôi chiếc iPod ra.

“Chúa ơi, chật ních đây này”, mụ tiếp tục. Mụ có thực sự cần phải nói vụ này không? Ngay cả kênh đào Suez cũng chật với bà đấy, thưa bà! “Cậu có biết hãng Southwest Airlines thậm chí còn bắt người béo mua hai vé không? Hai vé đấy.” Mụ cười khẩy. Tôi cũng đang nghĩ, hai à… chắc phải ba. Mà, đó cũng đâu phải ý tệ. Mụ rõ ràng đang lấn vào không gian cá nhân của tôi. “Cậu có nghĩ như thế là công bằng không?”

Tôi phản ứng với việc này ra sao đây? Tôi cảm thấy ánh mắt của Heaven đang dõi về phía mình. Đúng như vậy. Cô nàng đang nhìn qua khe ghế đằng trước, theo dõi tôi cùng nụ cười to tổ chảng trên gương mặt, chờ tôi đáp lại.

“Ừm…” tôi nói, “không, tôi nghĩ là không công bằng”. Rồi lẽ ra tôi nên ngừng ở đó, nhưng tất nhiên tôi hơi bực, nên nói tiếp. “Nếu đó không phải lỗi của họ.”

“Ồ, vậy nếu tôi thuộc kiểu mà dân tình gọi là béo, và nếu tuyến giáp của tôi hoạt động không tốt, vậy thì tôi không nên phải trả tiền mua hai vé… còn nếu tôi béo vì không thể tự ngăn mình nhồi nhét đồ ăn, vậy tôi xứng đáng phải trả gấp đôi chứ gì? Ý cậu là vậy đúng không?” Tôi nhìn Heaven, cô nàng đang gật đầu lia lịa. Cô nàng khích tôi, nhưng cô nàng đâu có phải ngồi kế mụ này.

“Đại khái thế.” Tôi nói, hơi rùng mình vì cảm giác mụ sẽ đánh mình hoặc làm gì đó. Tôi hối tiếc ngay khi lời nói thoát ra khỏi miệng. Thực ra, tôi thậm chí đã cố gắng im miệng, nhưng ngôn từ cứ tuôn ra. Tôi nghĩ hẳn là do bị Heaven khích. Thật không tốt chút nào.

“Chà, nói thế là xâm phạm nhân quyền của tôi”, mụ nói. “Người ta có khiến những kẻ hôi hám trả tiền hai vé vì người ngồi cạnh sẽ khó chịu với mùi hôi không?” Nghe tuyệt đấy chứ.

“Tôi không biết. Tới giờ tôi mới biết người ta bắt những ai… to con phải trả tiền hai vé.”

“Thì đấy, họ không làm thế với đám hôi hám. Chẳng có hình phạt nào cho tội hôi cả. Ý tôi là, tôi thà ngồi cạnh một kẻ béo hơn tôi còn hơn một kẻ không tắm cả năm trời.”

“Tôi đồng ý”, tôi nói. Nhưng bà béo phì thật mà. Vậy tại sao bà lại bận tâm việc ngồi cạnh một người cũng béo phì chứ, tôi nghĩ vậy thật đấy.

“Cậu đồng ý, nhưng cậu vẫn nghĩ tôi nên trả tiền hai vé”, mụ nói với vẻ khó chịu.

“Không, không, không phải bà”, tôi nói. “Tôi sẽ không đưa bà vào nhóm đó.” Đấy, tôi lại đang tìm cách chối tội. “Bà không cần phải trả thêm.”

“Ồ?”, mụ nói.

“Không cần!” Tôi nói theo kiểu hoàn toàn bỏ qua khả năng ngớ ngẩn là mụ bị thừa cân. Mụ hí hửng một chút, như một chú chim hạnh phúc. Heaven đang nói thầm thì gì đó. Tôi đang cố gắng đọc hiểu. Chẳng hiểu nổi! Thế là cô nàng quay sang gã phiền toái thích nói về máy bay rơi ngồi bên.

“Tôi không biết người ta có phục vụ gà trên chuyến này không nhỉ”, Heaven nói, trừng mắt với tôi. Ra là thế. Cô nàng gọi tôi là “gà”. Được thôi, tôi chấp nhận. Tôi thà làm “gà” còn hơn để mụ này ghét tôi suốt hai giờ ba mươi bảy phút tới. Tạ ơn Chúa đây không phải là chuyến bay xuyên quốc gia. Hai giờ thì có thể tệ cỡ nào được cơ chứ?

“Chà, cảm ơn cậu”, mụ béo nhất thế giới nói. “Tôi có hơi khó khăn với trọng lượng của mình, nhưng gần đây tôi có giảm được một ít. Có lẽ nó hiện rõ đấy.” Rõ cái con khỉ. Nhưng nếu bà kéo quần lên một chút, mọi thứ sẽ hiện rõ thêm được chút đấy. Mụ giảm cân ấy à? Ý là trước đây mụ còn béo hơn?

“Chà, trước đây tôi không biết bà thế nào, nhưng bà trông tuyệt lắm”, tôi nói. Heaven bật cười thành tiếng. Tôi đá vào chiếc ghế cô nàng ngồi phía trước.

“Đây là Henry”, mụ nói, mỉm cười với đứa bé trai. “Tôi nghĩ tôi lên cân vì có bầu thôi.” Tôi tự hỏi vậy liệu bà đã sinh chưa? Và bà có bao nhiêu đứa con? “Nó mới hai tháng thôi”, mụ tự hào nói.

“Thằng bé rất đáng yêu”, tôi nói. Tôi tìm danh sách các nghệ sĩ trong iPod của mình, nhắm mắt lại, bắt đầu lắng nghe nhóm Bright Eyes.

Chưa tới mười lăm phút, tôi cảm thấy có thứ gì đó trên tay mình. Nó ấm và mềm. Tôi ngỡ nó là ngấn thịt của mụ, nhưng mụ mặc áo dài tay mà. Tôi không thể hình dung đó là gì. Tôi mở một mắt, và lập tức nhắm lại. Tôi nhắm mắt chặt tới nỗi vô hình chung cũng bắt đầu nín thở luôn, vì tôi bị sốc.

Mụ này đã lôi cái vú to tướng ra cho thằng bé bú! Tôi biết, cho con bú là điều rất đẹp, này nọ kiểu thế. Nhưng cái vú khổng lồ của mụ đang áp vào tay tôi, không ổn một chút nào. Quá bất ổn! Tôi xin lỗi. Nhưng nó… quá sức… bất ổn. Và tôi không quan tâm Henry bé nhỏ đói cỡ nào. Nó không thể chờ hai tiếng đồng hồ rồi hẵng ăn được sao? Không, tất nhiên nó không chờ. Gì cơ? Chờ để ăn ấy à? Đó là khái niệm mà mẹ của nó chắc chắn không bao giờ thèm đếm xỉa tới. Chết tiệt thật!

Tôi nhắm chặt mắt tới mức nhức cả đầu. Mà đâu phải nếu tôi không nhìn thì mọi thứ sẽ chấm dứt. Nó áp vào tay tôi. Cái vú trần trụi của mụ đang chạm vào tôi. Tôi cảm giác được. Phải làm cái gì đi chứ. Tôi lấy iPod khỏi tai, nhìn mụ, hy vọng mụ sẽ chú ý thấy hai người đang có chút vấn đề.

“Con thích không? Con thích không?” Mụ nói với Henry bé bỏng, nghe như khiêu *** ấy. Núm vú của mụ to như cái xương bánh chè, mụ lại còn ỉ ôi dỗ dành trong lúc Henry bú cái vú to tướng nữa chứ. Bao tử tôi nhộn nhạo hết lên.

Quên vụ tiền phạt vì béo hay hôi hám đi… lẽ ra chắc chắn nên có tiền phạt cho cái vụ chết tiệt này. Và mụ nên trả tiền phạt cho tôi!

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI