Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

0
13

CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

Thật không hay chút nào. Tôi vừa rời khỏi căn hộ của Brady sau khi ở cùng cậu ta suốt cả ngày, và giờ thì mọi thứ dường như hoàn toàn đổi khác. Lần đầu tiên, cậu ta tốt với tôi, và giờ thì tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Cũng chẳng phải là tôi cần nghĩ tới việc đó. Ý tôi là, không hề. Ngu ngốc thật! Cậu ta là hàng xóm mà. Có thể là một người bạn nữa. Thế thôi!

Tôi bước vào nhà hàng. Marco nói trông tôi có vẻ đang hạnh phúc. Không phải điều cậu ta nói, mà là cách cậu ta nói. Như thể cậu ta cũng ngạc nhiên về nó.

“Thường tôi trông không hạnh phúc à?”, tôi hỏi.

“Ừ”, cậu ta nói. Cậu ta không định xúc phạm gì tôi, chỉ nói ra điều mà cậu ta nghĩ là hiển nhiên. “Nhưng giờ thì cô đang mỉm cười. Cô đẹp hơn nhiều khi mỉm cười.”

“Cảm ơn”, tôi nói.

“Mấy thằng khốn kiếp chết tiệt này!” Brett nói trong lúc đi ngang qua, vung vẩy con dao về phía chúng tôi, bắt chước một vị khách. “Con dao của ta không được sạch… á á á á á!”

“Tôi không giống như thế, phải không?” Tôi hỏi Marco, ra hiệu về phía Brett.

“Chẳng có ai như thế cả. Tôi sợ là ông ta sẽ giết người ấy chứ. Tôi ráng sức để tránh ông ta”, cậu ta nói.

Chúng tôi nhìn Brett nhúng con dao vào một bình nước, lấy khăn ăn lau khô, rồi mang chính con dao đó trở ra bàn. Tôi ghét phải nói, nhưng đây thực sự là chuyện thường ngày ở huyện. Phục vụ bàn dùng bình nước để rửa các dao nĩa bẩn suốt, sau đó lại rót chính chỗ nước đó vào ly cho mọi người. Đây là lý do tại sao tôi luôn luôn chọn nước đóng chai khi ra ngoài, và tôi khuyên mọi người cũng nên làm vậy.

Giữa ca làm việc, tôi ngửi thấy mùi gì đó. Ý tôi là mùi gì đó thực sự tệ. Ban đầu tôi nghĩ là ai đó xì hơi và có mùi rất tệ, nhưng thứ mùi đó mãi không tan. Ai cũng biết tôi tự hào về khả năng nhạy mùi, nhưng cái mùi này kinh dị tới mức tôi sẵn lòng từ bỏ khứu giác của mình để khỏi phải ngửi nó.

Mùi tập trung ở bàn 19, bàn gần phòng tắm nhất. Tôi không biết có vấn đề gì hay không.

“Ngài có ngửi thấy mùi gì không ạ?”. Tôi hỏi các vị khách ngồi tại bàn 19. “Mùi rất tệ.”

“Tôi không thấy mùi gì hết”, người lớn tuổi nhất tại bàn trả lời. Nhưng không thể nào mà ông ta lại không ngửi thấy gì. Người đàn bà nhíu mày với tôi, thế nên tôi đoán bà ta ngửi được mùi đó, và không hài lòng.

“Tôi rất xin lỗi về việc này. Tôi cũng không biết nó là gì”, tôi nói. “Có lẽ chúng tôi gặp vấn đề với toilet. Tôi sẽ cố gắng xem có thể làm gì không.”

Tôi thực sự xấu hổ về việc này, và tôi biết Bruce cùng Jean Paul sẽ nổi khùng nếu biết nhà hàng bốc mùi như cái bô. Thế là tôi vào nhà tắm kiểm tra. Chẳng có gì cả. Thực ra, càng đi xa bàn 19, tình hình càng khá hơn.

Tôi quay trở lại bàn 19, và, đấy. Cái mùi kinh-tởm ngay ở đây. Tôi không thể chịu được. Tôi không thể phục vụ cái bàn này. Có lẽ ai đó đã dẫm phải phân chó và mang vào đây – con chó đó hẳn phải ăn thứ gì kinh dị lắm. Tôi không biết mở lời ra sao, nhưng có lẽ cách duy nhất là hỏi một cách lịch sự.

“Xin lỗi”, tôi nói. “Tôi xin lỗi… tôi biết điều này có vẻ kỳ lạ, nhưng… liệu có ai nghĩ mình có thể đã dẫm phải cái gì bên ngoài không?”

Bọn họ trông phát hoảng lên. Giờ thì tôi cũng hoảng. Tôi không biết phải làm gì. Kinh khủng quá! Và kỳ lạ là, giờ thì tất cả họ đều làm ngơ tôi. Tôi không biết phải làm gì.

“Xin chào?”, tôi nói. Tất cả họ nhìn xuống bàn, không ai trả lời tôi. “Chào”, tôi lại nói. Tôi đang mất trí à? Tôi đang nói lớn mà, đúng không?

“Xin lỗi”, tôi nói. “Tôi là người phục vụ bàn, nhớ không ạ? Tôi từng mang thức uống cho ông bà đấy.” Vẫn không trả lời: “Xin lỗi, có ai đó đã dẫm phải thứ gì đó”, tôi nói. Tôi đi quanh bàn, ngửi ngửi như một con chó săn. Cuối cùng, tôi nhắm được người phụ nữ lớn tuổi. Tôi biết chắc đó là bà ta. À, gần như chắc chắn. Tôi chưa xem giày của bà ta mà. Tôi bắt đầu quỳ xuống.

“Tránh xa tôi ra!” Bà ta hét lên, và bật khóc.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”, Jean Paul nói, xuất hiện bất thình lình.

“Cô này xúc phạm chúng tôi”, người đàn ông nói. Jean Paul bắt đầu lắc đầu thất vọng.

“Tôi không hề làm gì họ”, tôi nói. “Tôi chỉ muốn giúp thôi! Ở đây có mùi cực kỳ kinh khủng, và tôi chỉ cố gắng.”

“Đủ lắm rồi đấy”, người đàn ông nói. “Vợ tôi phải mang túi hậu môn giả. Hẳn là nó bị rò. Cũng có chuyện như vậy mà. Những cái cô này dứt khoát không để chúng tôi yên.”

Không còn lời nào để mô tả cảm giác của tôi lúc này. Nếu có thể bò xuống cái túi hậu môn giả của bà này và chết ngay lập tức, thì tôi cũng làm. Tôi phát hoảng. Tôi muốn chạy khỏi đó, nhưng chân tôi cứ nhũn ra.

“Tôi vô cùng xin lỗi, thưa ngài”, Jean Paul nói. “Bữa ăn này, tất nhiên, chúng tôi mời.”

“Chúng tôi cũng chẳng ở lại đâu”, ông ta nói, ném chiếc khăn ăn xuống bàn. Ông ta đỡ vợ dậy, và hai người bạn của họ đi theo, cau mày với tôi trên đường rời đi.

Tôi nhìn quanh tìm Bruce, và cảm ơn Chúa, gã không biết chuyện đang xảy ra. Tôi thấy gã bên kia quầy bar, đang đọc thư. Khi đọc xong, gã ngẩng lên nhìn tôi và chỉ ngón tay.

“Tôi à?”, tôi hỏi lại bằng khẩu hình.

“Đúng, cô đấy”, gã nói bằng âm lượng lớn nhất tôi từng nghe gã sử dụng trong nhà hàng – điều đó nghĩa là có chuyện rồi. “Lại đây.”

Tôi bước lại chỗ gã, Jean Paul đi theo.

“Lại thêm một lời than phiền về cô”, Bruce nói.

“Tôi không cố tình”, tôi ngừng lời. Tôi nói gì đây chứ? Làm sao có thể giải thích được điều vừa xảy ra? Nhưng tôi đâu có thô lỗ hay có ý xúc phạm. Tôi thực sự chỉ cố gắng giúp thôi.

Rồi tôi nhìn vào lá thư trong tay gã, và nhận ra gã thậm chí chẳng nói đến chuyện vừa xảy ra. Ý là, thật tình, sao có thể vậy chứ? Gã đang đọc thư từ mãi phía bên kia nhà hàng khi chuyện đó xảy ra mà. Thế nhưng chuyện này còn tệ hơn.

Gã đang đọc lá thư của tôi.

Chết tiệt!

“À, cái đó à?”, tôi nói.

“Thật là khả ố”, Bruce nói.

“Chỉ là đùa thôi”, tôi ngoan ngoãn.

“Đùa à? Cô nghĩ nói với người ta rằng họ dây cứt mũi kinh dị ra khăn trải bàn là nói đùa hả?”

“À, ừ”, tôi nói. “Toàn bộ chỉ là đùa thôi.”

“Này, ông khách này không hề thấy nó hài hước đâu, và tôi cũng vậy”, gã nói.

“Không, không, không”, tôi nói. “Lá thư đó không phải thật”, tôi cố gắng giải thích. “Tôi viết nó mà!”

“Heaven, chúng tôi đã lãnh đủ trò từ cô rồi đấy, cô dám nói chuyện như thế với khách hàng… hoàn toàn không thể chấp nhận được.”

“Anh không nghe tôi nói à?”, tôi hỏi.

“Cô không nghe tôi nói à?”, gã phản pháo.

“Không, anh không hiểu”, tôi nói.

“Không, cô mới không hiểu”, gã nói. “Cô bị đuổi việc.”

Tôi thậm chí chẳng cãi lại. Không thể. Chẳng có ích gì. Tôi cởi tạp dề ra, bước khỏi cửa.

Chỉ mới bước ra đường bốn năm bước mà một con bồ câu đã ị ngay lên đầu tôi. Hoàn hảo luôn.

Thế đây. Tôi bị đuổi việc. Tôi biết sẽ như thế, nhưng mọi thứ vẫn khiến tôi sốc. Tôi không thực sự giận dữ gì. Tôi không cầu cho Bruce hay Jean Paul bị ung thư hậu môn. Nhưng cảm giác không hề vui vẻ – bị đuổi việc có bao giờ vui?

Tôi thất bại – và được nói thẳng vào mặt một cách đường hoàng. Đây giống như một con dấu đỏ to tướng triện chữ THẤT BẠI ngay lên trán tôi. Và khi nhìn vào gương, tôi thấy nó. Dù nhìn vào gương thì sẽ thấy chữ THẤT BẠI bị ngược, vì gương luôn đảo ngược mọi thứ. Nhưng tôi vẫn biết ý nghĩa của nó. Tôi nghĩ những điều bình thường mà mọi người cảm thấy khi bị đuổi việc là giận dữ, tội lỗi, và xấu hổ. Còn tôi ấy à? Tôi cảm thấy muốn uống đến chục ly.

Tôi nghĩ có thể nói là tôi say. Tôi đang ở cùng Sydney tại Dos Caminos, và đã uống gần chục ly margarita. Tôi gọi cô nàng khi bị đuổi việc, và cô nàng đòi chúng tôi cùng đi uống.

“Tớ có nói tớ bị ị lên người chưa nhỉ? Bởi một con bồ câu đấy.”

“Nhiều lần rồi”, cô nàng nói. “Và tớ nói với cậu rằng đó là báo hiệu điềm may.”

“Vậy để bọn nó ị lên người cậu đi. Kiểu may mắn đó, tớ không cần.”

Thứ tôi thực sự cần là một chút không khí trong lành. Tôi uống nốt ly của mình, rồi đi ra ngoài. Chúng tôi đi bộ dọc theo đại lộ Park, rẽ vào đường số 3. Tôi trông thấy quán Rodeo Bar cách đó vài dãy, và đòi vào đó. Sydney ghét tất cả mọi dòng nhạc đồng quê. Cô nàng không thích nhạc đồng quê hiện đại, đồng quê pha rock lẫn đồng quê pha punk. Cô nàng không hề động tới cái gì lỗ mãng trong tiềm thức. Tôi vẫn cứ kéo cô nàng vào.

Một ban nhạc đang diễn trên sân khấu. Một nhóm nhạc đồng quê pha rock ba người. Sydney không thể chịu nổi.

Cô nàng lập tức lên tiếng, “Tớ không hiểu nổi cái nhạc này. Nó cứ ỉ ôi rên rỉ”.

“Tớ thích rên rỉ. Rên rỉ hay mà”, tôi nói.

“Rên rỉ có gì mà hay. Và họ hát cái gì vậy chứ? Bài nào cũng như thể, ‘Anh trai của bạn gái tôi hãm hiếp con mèo’.”

“Tớ lại thích cái lời nhạc đó ấy chứ.”

“Thật điên khùng. Tớ ghét ghê”, cô nàng vừa nói vừa nốc rượu. Cô nàng đã chuyển từ margarita sang tequila. Phatrón Silver. Không chanh, không muối, vì chỉ đám yếu ớt mới cần tới. “Mà tại sao gã đó lại xăm khắp mình vậy? Đâu có hợp với cái sơ mi kẻ sọc. Quá mâu thuẫn! Có thể gã xăm mình và mặc sơ mi kẻ sọc vì cố gắng giả vờ tỏ ra mình thích nhạc đồng quê, bởi đó là thứ duy nhất gã chơi giỏi… hoặc gã là kẻ chơi nhạc đồng quê tới từ New York, cảm thấy mình cần hòa nhập, nên đã xăm vài hình lên người. Nói chung, kiểu nào cũng tệ.”

“Không, hay đấy chứ”, tôi giải thích. “Phong cách mà. Cậu ta chơi nhạc đồng quê pha rock.”

“Cái gì cơ?”

“Nhạc đồng quê pha rock, rockabilly.”

“Đó là thứ gì? Giống như ngôi sao nhạc rock Hillbilly à?”, cô nàng hỏi.

Tôi phá lên cười. “Nó là một loại nhạc. Một phong cách. Hình xăm, tóc kiểu pompadour[1]… xe hơi hàng độc… guitar thùng… các cô nàng xỏ khuyên. Tất cả các cô gái đều muốn trở thành Bettie Page. À, Bettie Page với hình xăm.”

[1] Kiểu tóc hất ngược ra sau.

“Nhưng tại sao phải pha trộn với thập niên năm mươi?”

“Tại sao lại không?”

“Vì tớ không hiểu được.”

“Ồ… nếu đã vậy”, tôi nói.

“Xin lỗi”, cô nàng nói. “Tớ không hiểu nổi một chút xíu nào nhạc đồng quê. Tớ hoàn toàn chỉ thích rock ‘n’ roll. Nói tới đó thì… thứ này quá tệ! BROWN-EYED GIRL!”, cô nàng hét lên. Tôi không thể tin nổi. Tôi biết chuyện này vừa xảy ra, nhung vẫn không thể tin nổi.

Nhóm nhạc nhìn chúng tôi, tôi muốn chui xuống đất. “Đừng, đừng làm vậy”, tôi nói.

“Tại sao không?”

“Vì họ đâu có chơi theo yêu cầu”, tôi nói.

“Làm sao cậu biết được?”, cô nàng hỏi. Nhóm nhạc bỗng nhiên rời khỏi sân khấu. Tôi nghĩ đó là vì cô nàng la hét, nhưng thực ra là vì họ đã diễn xong phần mình. Ngay lúc này, một chàng cao bồi bắt được dấu hiệu.

Một trong các thành viên ban nhạc hiểu tiếng gọi Brown-Eyed Girl như tiếng gọi kết đôi, bèn oai phong bước đến chỗ Sydney và tôi. Anh ta không xăm toàn bộ, nhưng dấu xăm vẫn lộ ra nơi tay áo sơ mi kẻ sọc, hứa hẹn còn nhiều thứ để khám phá. Trông như thể anh ta cũng rất lực lưỡng.

“Brown-Eyed Girl hở?”, anh ta nói. “Lâu lắm rồi không nghe tới tên bài đó. Ít nhất là vài phút.” Tôi lập tức hiểu ý, nhưng Sydney dường như nghe bằng mắt nhiều hơn, thế nên cô nàng chẳng hiểu anh ta muốn nói gì.

“Các anh chơi… được lắm”, Sydney ngại ngần. “Bài cuối đó tên gì nhỉ?” Ôi Chúa ơi!

“Bài đó tôi sáng tác”, anh ta nói, giọng ngọt như món sữa lắc Jack Daniel.

“Ai viết cơ?”, Sydney đáp lại. Tôi chỉ có thể mỉm cười với anh ta thay vì nói “cô ấy cố gắng lắm đấy”. Nhưng anh ta đã tiến xa hơn tôi.

“Cô thì sao?”, anh ta hỏi tôi. “Cô có thích phần diễn của chúng tôi không?”

“Có”, tôi nói. “Các anh chơi rất hay.” Tôi nhấp ly Seven & Seven của mình, lơ đãng nhìn chỗ khác. Mắt Sydney mở to thêm một chút, như thể nhận ra tôi không hứng thú với anh chàng này, và cô nàng lại không muốn anh ta tuột khỏi tay mình.

“Ừ, cô ấy thích lắm. Cô ấy mê rock-a-hillbilly. Cả hai chúng tôi. Toàn bộ… phong cách”, cô nàng nói. Ngay lúc đó, tôi nhìn cô nàng từ trên xuống dưới và nghĩ, Yeah, cậu mặc Prada từ trên xuống dưới. Đúng là nữ cao bồi điển hình đấy nhỉ.

Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

Nhận ra vẻ háo hức của cô nàng, anh chàng dẫn dụ không-che-giấu, “Tôi có một chiếc 56 Chevy Stepside đỗ ngay phía trước quán. Muốn xem không?”.

“Stepside?” Sydney thốt lên một cách mơ hồ, không biết anh ta đang nói về cái quái gì. Anh ta lại hiểu đó là nỗi kinh ngạc kiểu con gái, bèn dẫn đường. Sydney đi theo anh ta ra ngoài, về phía chiếc xe tải, còn tôi theo sau.

“Wow…”, cô nàng nói. “Quá đỉnh!”, Sydney trầm trồ. Và tôi phải thừa nhận, chiếc xe được sơn bằng lớp sơn bóng đỏ anh đào, lấp lánh như son môi, từ đầu tới đuôi… cực kỳ đỉnh – đỉnh một cách có toan tính, như một tên khốn hào hoa.

“Muốn chở bạn em đi một vòng không?” Anh chàng hỏi. Tôi biết Sydney thậm chí còn chẳng cưỡi nổi một cây chổi, và Sydney cũng biết rõ rành rành điều đó.

“Tất nhiên”, cô nàng nói. Tôi nhìn cô nàng đem chìa khóa tới chỗ chiếc xe cổ điển kia, mọi thứ giống như thước phim quay chậm.

“Sydney…”, tôi nói bằng tất cả sự sỉ nhục có thể nhét vào giọng mình.

“Cái gì?” Cô nàng chớm nổi giận.

“Nhớ dùng đèn nháy.” Tôi mỉm cười.

Sydney nhảy vào bên phía ghế lái, anh chàng chui vào chỗ phụ lái. Tôi ngồi cạnh anh ta. Điều có trách nhiệm cần làm vào lúc này là giải thích cho anh chàng nhạc đồng quê (hẳn là sinh trưởng tại Brooklyn) này rằng anh ta đang đặt cược niềm tự hào, niềm vui của mình vào tay một người đã say khướt, và ngay cả lúc tỉnh cũng chẳng lái nổi một chiếc xe đạp nữa là. Nhưng tôi cũng đã uống ba ly vào người, có cả một ngày tệ hại, và mấy con chuột lông lá anh ta treo nơi kính chiếu hậu khiến tôi thấy mình may mắn. Ngoài ra, tôi đang không được bình thường – hệ quả từ cồn, và bây giờ thì một bữa khuya với thịt muối và sandwich bông cải có vẻ rất tuyệt vời.

Khỏi phải nói, hành động đầu tiên của Sydney trong lần ra mắt đầu tiên với chiếc hộp số tay là nhấn các số một cách điên cuồng – SGRRRRRRRAAAAAAKKKKKK. Trong hẳn một giây, anh chàng trông rất cảnh giác, nhưng rồi thì lại, “Này… ai cũng thế thôi mà” và lại thư giãn ngồi trong chỗ của mình mà quan sát.

“Sẵn sàng chưa?” Sydney hỏi cùng nụ cười hồi hộp, tôi lập tức hiểu là lời cảnh cáo. Rồi “bang”! Cửa địa ngục bật mở, chiếc xe lao về phía trước, theo góc nhọn, hòa vào dòng giao thông đang điên cuồng của đại lộ số 3. Những chiếc taxi lao qua vun vút bên phải, bên trái, còi nhấn inh ỏi từ bốn phương tám hướng dành cho chúng tôi, và tôi thậm chí có thể đọc được câu “Cái quỷ gì vậy…” trên môi của một tài xế ngay sát bên tay phải.

Đột nhiên, Sydney điều chỉnh tay lái, ngoặt sang phải theo một góc cực hiểm. Và tôi dám chắc mình sẽ không sống nổi đến năm hai mươi bảy tuổi… hoặc kết hôn… hoặc ngày mai – vì một chiếc xe tải chở rác khổng lổ, hệt như một con tê giác thời tiền sử, đang lao về phía chúng tôi. Tiếng rống còi rền rĩ của nó đang là nỗ lực để hất chúng tôi ra khỏi con đường.

Tôi nghe tiếng thét cao chót vót, và nghĩ đó hẳn là mình, nhưng rồi tôi nhận ra đó là tiếng của chàng cao bồi nam tính ngồi bên trái tôi, anh ta vừa biến hình trong thoáng chốc, trở thành một gã Don Knott mắt lồi, níu chặt vào bảng lái. Giờ thì chúng tôi dừng im re ngay giữa đại lộ số 3.

“Giờ thì sao?” Sydney hỏi, phấn khởi và không hề hấn gì trước tràng còi xe thúc giục chúng tôi ra quyết định.

“Biến!”, anh ta hét lên. “Biến ngay!”

Tôi quan sát tình huống, và thực tình, nhảy khỏi chiếc xe để bước vào dòng giao thông trên đại lộ số 3 dường như còn an toàn hơn tiếp tục hành trình với Sydney. Tôi chộp tay cô nàng đang ở phía trước xe, và chúng tôi loay hoay tìm cách đến vỉa hè.

“Đợi đã!”, Sydney hét lên. Tôi cứ tưởng một số tài xế giận dữ đã quyết định truy sát hai đứa. “Tớ chưa cho anh ta số điện thoại!”, cô nàng nói.

“Đừng lo”, tôi nói. “Anh ta sẽ không đời nào quên cậu đâu.”

Tôi kiểm tra hộp thư khi về đến nhà, và thấy kết quả bài kiểm tra nấm mốc. Và thứ gì đó từ hãng Hàng không Mỹ gửi cho Brady. Cậu ta định đi đâu nhỉ? Tôi xé mở bức thư từ Ngài Nấm Mốc, nó nói mẫu kiểm nghiệm của tôi không thể đưa ra được kết luận. Không-thể-đim-ra-được-kết-luận? Cái quỷ quái gì vậy chứ?

Thế nên tôi có thể, hoặc không thể, quên vụ nấm mốc đen. Bỗng nhiên tôi thấy đau đầu. Hẳn là do đám nấm mốc!

Tôi lên lầu, và khi đã vào nhà, tôi mở thư của Brady. Một vé máy bay đi California. California có gì chứ?

Tôi không nghĩ nổi về việc đó ngay lúc này. Tôi say rồi, tôi bị nhức đầu, căn hộ của tôi bị nhiễm nấm độc, và chú chó của tôi mất tích. Strummer đâu?

“Strummer!” Tôi gọi lớn. “Struuummmmmer…” Đang gọi đến âm tiết thứ hai thì tôi nhớ ra nó ở nhà cạnh bên, nhà của Brady.

Tôi bước sang đập cửa nhà Brady. Cậu ta ra mở cửa, đang đeo cặp kính 3D.

“Có thể giúp gì cô đây, quý cô?”

“Tôi đến tìm con chó của tôi”, tôi nói.

Cậu ta hít ngửi xung quanh tôi. “Có người uống rượu trong khi làm việc à?”

“Không”, tôi nói. “Có người bị sa thải, bị bồ câu ị lên, và bị hạ nhục tại một quán rượu. Và đi uống.”

“Vào đi”, cậu ta nói. Tôi đi vào. “Cô bị sa thải?”

“Ừ”, tôi nói trong lúc ngã vào chiếc ghế lười của cậu ta. Ghế mới. “Cậu mua cái này lúc nào vậy?”, tôi hỏi.

“Jonas cho đấy. Muốn nói chuyện không?”

“Không. Nhiều người có ghế lười mà.”

“Ý tôi là về công việc kia”, cậu ta nói. “Hoặc là vụ mất việc ấy?” Strummer đến gần, ngồi lên người tôi.

“Ở California có gì?”, tôi hỏi.

“Hả?”

“Cậu được gửi vé máy bay.”

“Ồ!”, cậu ta nói. “Lẽ ra phải đoán được. Một nhóm nhạc. Tôi sẽ đi xem thử nhóm nhạc chúng tôi định ký hợp đồng. Sau đó tôi sẽ đi Seattle.”

“Ở Seattle có gì?”

“Howard Schultz.”

“Gã đóng Peanuts ấy à?”

“Không, đó là Charles Schulz”, cậu ta nói.

“Tại sao cậu muốn gặp gã Peanuts?”

“Tôi không có. Và dù có muốn đi nữa, tôi cũng chỉ gặp xui thôi, vì gã chết rồi.”

Tôi nhìn sang bên. Tôi nghe rõ đấy chứ? Chắc vậy. Rất nhiều người dường như đang chết. Suýt nữa tôi đã là một trong số đó vào tối nay, “Ồ. Vậy tại sao cậu lại đi đến đó?”

“Cô đúng là đã uống nhiều đấy nhỉ? Tôi sẽ đi gặp Howard Schultz.”

“Là ai?”

“Người sáng lập Starbucks.”

“Tôi thích cà phê.” Tôi cười rạng rỡ.

“Tôi cũng vậy”, cậu ta nói. “Và lúc này cô cũng cần một ít đấy.”

“Không, tôi cần ngủ. Nhưng tôi không thể về nhà.”

“Tại sao?”

“Vì nhà bị nhiễm nấm.”

“Gì cơ?”, cậu ta hỏi.

“Nấm”, tôi nói rồi thiếp ngủ trên chiếc ghế lười trong khi Strummer ngả đầu trên chân mình.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI