Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

0
12

CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

Bữa sáng là bữa ăn tôi thích nhất trong ngày. Thích tới mức, sáng nay khi thức dậy, tôi quyết định sẽ ăn gộp bữa sáng với cả bữa trưa và tối. Tôi thậm chí còn làm một tô yến mạch cho Strummer, vì mũi nó cứ khụt khịt khi tôi ăn phần của mình – tôi hiểu như thế nghĩa là nó cũng muốn ăn. Yến mạch và chó không phải hai thứ hợp nhau. Cuối cùng thì mặt Strummer dính đầy yến mạch khô. Nhưng nó rất vui. Chẳng phải đời chỉ cần thế sao?

Tôi đang nghe bản thu thử của Superhero được Brady đưa cho, suy nghĩ về các ý tưởng quảng bá cho nhóm, thì điện thoại của tôi vang lên.

“Xin chào?”

“Heaven”, một giọng Albani không thể lẫn vào đâu cất lên. “Tôi đang trong giờ nghỉ. Tôi phải nói chuyện với cô. Giờ cô có thời gian không?”

“Marco à?”

“Thế cô nghĩ ai lại nói được giọng thế này?”, Marco hỏi lại.

“Có chuyện gì vậy, cậu bé?”

“Tôi nói chuyện với cô được không? Gặp mặt ấy?”

“Được chứ”, tôi đáp, đồng ý gặp cậu ta tại công viên nhỏ đối diện quán Temple.

Khi đến công viên, tôi thấy Marco đang đi tới đi lui, thấy cậu ta đang mặc áo khoác. Không giống cậu ta mọi khi chút nào. Cậu ta trông khá chải chuốt.

“Chào, chàng đẹp trai!” Tôi ôm chầm cậu ta. “Nhà hàng thế nào rồi?”

“Cô nghĩ thế nào chứ? Rất khủng khiếp. Như mọi khi thôi”, cậu ta nói. Rồi cậu ta đốt điếu thuốc, hít một hơi sâu. “Tôi nhận được tin xấu.”

“Tin gì?”

“Bốn ngày nữa visa của tôi hết hạn.”

“Ôi, không!” Tôi thực sự lo lắng.

“Tôi không biết tại sao lại không nhận được giấy báo sớm hơn. Nếu đám ngu ngốc đó nghĩ tôi có thể giải quyết vấn đề trong vòng bốn ngày, thì thực sự, tôi không làm nổi.”

“Cậu sẽ phải quay về Albani sao?”

“Sớm muộn thôi, đúng là vậy”, cậu ta đáp.

“Trong vòng bốn ngày nữa?”

“Không, tất nhiên không phải trong vòng bốn ngày. Tôi không thể. Jean Paul đã làm cho tôi số thẻ an ninh xã hội giả khi mới vào làm, giờ nếu dùng tới visa, tôi lại có hai mã số an ninh xã hội… rồi lại không có bằng chứng mình đã làm việc. Và tôi không thể làm trong nhà hàng nếu không có visa. Rồi tính hết. Tôi cũng không hiểu tại sao Jean Paul lại cho tôi mã số an ninh xã hội giả.”

“Chà, tại sao hắn lại làm thế nhỉ?”

Marco thở dài. “Vì khi được thuê làm, tôi chưa có số an ninh xã hội, thế là gã bịa ra để làm cho xong thủ tục giấy tờ.”

“Gã thật là suy nghĩ thấu đáo.”

“Ừ”, Marco nói. Cậu ta lại đốt một điếu thuốc nữa bằng điếu thuốc đã gần tàn.

“Tôi rất xin lỗi, chàng trai”, tôi nói. “Tôi có thể giúp gì không?” Ngay giây phút này, tôi thực sự hối tiếc vì đã hỏi. Marco quỳ cả hai gối xuống. Tôi ngỡ cậu ta sắp cầu hôn mình, nhưng cậu ta đâu thể thực sự cầu hôn với tôi, đúng không? Trời ơi! Thật kinh khủng!

“Tôi không chắc thế nào mới đường hoàng. Tôi nên quỳ một gối hay hai đây?” Cậu ta hỏi, khiến tôi muốn phát khóc. Tôi quý cậu chàng bé nhỏ này, và tôi thực sự sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp đỡ, nhưng không đời nào tôi kết hôn với cậu ta.

“Chỉ một gối thôi, nhưng cậu đứng lên đi, Marco.” Cậu ta chống một chân lên, chỉ còn quỳ một gối, và nhìn tôi bằng bên mắt còn nguyên vẹn.

“Heaven, tôi biết thế này là không lãng mạn lắm, vì nó trông như thể tôi chỉ cần được có quyền công dân. Và đúng là vậy. Nhưng đồng thời, tôi vẫn luôn nghĩ cô là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới.”

“Marco, thôi đi… thật đấy!”

“Tôi nói thật mà”, cậu ta nắm chặt tay tôi.

“Tôi không thể cưới cậu, Marco, nên làm ơn đừng yêu cầu tôi kết hôn với cậu. Tôi không thể. Tôi ghét phải từ chối, nhưng tôi không thể.”

“Khi cô buồn vì chia tay bạn trai… khi cô mới bắt đầu làm việc cùng chúng tôi… rồi cô khóc, tôi nói với cô rằng có cả trăm người đàn ông sẽ muốn được ở cạnh cô – tôi muốn nói rằng tôi sẽ làm người bạn trai mới của cô.”

“Marco, nghe này…” Tôi mở lời, nhưng cậu ta đã cho tay vào túi áo khoác, lôi ra một chiếc hộp. Chiếc hộp hơi lớn hơn hộp đựng nhẫn, nhưng nó còn có thể là cái gì nữa cơ chứ? Cậu ta có nhẫn? Ôi, sự việc cứ mỗi giây lại càng tệ hại.

“Tôi không đủ tiền mua chiếc nhẫn mà các cô gái thích, nhưng tôi có thứ này tặng cô”, cậu ta nói. Rồi mở chiếc hộp, cậu ta đưa nó tới gần tôi bằng vẻ mặt ngập tràn xúc cảm chân thành tới nức lòng. Tôi nhìn vào hộp.

“Một chiếc khóa thắt lưng. Một chiếc khóa thắt lưng hình gà trống. Thứ khôi hài nhất tôi từng thấy.

“Đó là một con gà trống”, tôi nói.

“Đúng rồi, cô có thích không?”

“Tôi… tôi thích! Tôi nghĩ nó rất đẹp… nhưng tôi không thể.”

“Heaven…” Cậu ta dừng một khoảng lâu tới mức tôi dám chắc nó hoàn toàn không phù hợp với kiểu cách của cậu ta. “Cô làm ơn lấy tôi được không?”

Nếu nói tôi sững sờ vì câu hỏi này thì chẳng khác nào nói rằng gương mặt Michael Jackson bị ảnh hưởng bởi phẫu thuật thẩm mỹ. Chưa từng có ai hỏi tôi câu này cả, nhưng dù rất dao động, tôi nhận ra đây là câu hỏi tôi cần nghe để xua tan lời nguyền u ám về cái–chết–khi–hai–bảy–tuổi của tôi.

Ngay lập tức, cuộc sống với Marco hiện lên trước mắt tôi: lái những cỗ xe dê kéo nhỏ xíu, chế độ ăn gồm khoai tây, rượu ngũ cốc thô (làm từ khoai tây), một tủ quần áo gồm những chiếc váy phồng hoa, bên ngoài là tạp dề, những tấm đập giặt quần áo, vắt sữa bò, sinh những Marco nhí có mái tóc gáo dừa và con mắt thủy tinh bé nhỏ luôn cần được đánh bóng.

Tôi giật mình tỉnh khỏi cơn ác mộng giữa ban ngày, nhìn cậu ta đứng đó, đầy ngọt ngào và hy vọng, bất chấp mùi hương thuốc lá vẫn quanh quẩn. “Không, Marco. Tôi không thể. Tôi xin lỗi.” Tôi ghét điều này. Tôi ghét điều này. Thật không công bằng. Tôi ghét việc nhập cư, tôi ghét Jean Paul, tôi ghét chính mình.

“Tôi sẽ yêu cô mãi mãi, thật mà”, cậu ta nói. “Không phải chỉ đến khi tôi được nhập quốc tịch đâu.” Tôi tin cậu ta. Tôi cá là cậu ta làm được. Và dựa trên sự thật rằng tôi vẫn cần kết hôn sớm, việc này giống như một bài kiểm tra vậy. Tôi không biết tại sao mình lại bị kiểm tra, vì tất nhiên tôi sẽ chẳng bao giờ cưới Marco, nhưng điều này khiến tôi cảm thấy không tốt. Tôi hy vọng mình vượt qua bài kiểm tra này. Nếu vậy, tại sao tôi cảm thấy tồi tệ đến nhường này?

“Tôi biết”, tôi nói với Marco. “Làm ơn đứng lên đi.” Tôi đưa tay ra, giúp cậu ta đứng dậy.

“Không sao. Tôi không nghĩ cô sẽ đồng ý, nhưng tôi vẫn phải thử.”

“Tôi xin lỗi. Đây…”, tôi nói trong lúc đưa cho cậu ta chiếc hộp đựng khóa thắt lưng hình gà trống. “Cậu nên giữ cái này.”

“Không, tôi muốn cô giữ nó”, cậu ta nói. “Năn nỉ đấy.”

“Thứ lỗi cho sự ngu ngốc của tôi”, tôi nói, “nhưng ở Albani thì gà trống có ý nghĩa đặc biệt gì không?”

“Không”, cậu ta nói.

“Ồ. Vậy được rồi. Ừ, thực sự… nó rất… đặc biệt.”

“Tôi vui là cô thích nó. Hy vọng cô sẽ đeo nó thường xuyên và nghĩ tới tôi.”

“Hẳn rồi”, tôi đáp. Và giờ khi đã nói ra, tôi sẽ đeo nó, vì tôi không nói dối. Ý là… tôi nói dối… nhưng chỉ khi sự việc không nghiêm trọng. Tôi không bao giờ dối những việc quan trọng và tôi không bao giờ hứa hẹn mà không giữ lời.

Tôi ôm Marco thật chặt, rồi quay trở về nhà, cùng với chiếc khóa thắt lưng mới hình gà trống.

“Kể tớ nghe mọi thứ đi”, Sydney nói khi chúng tôi ngồi vào mấy chiếc ghế gỗ cực kỳ không thoải mái tại Starbucks.

“Tớ không biết bắt đầu từ đâu nữa”, tôi đáp.

“Cậu có cặp với cậu ta không?”

“Brady ấy à?”, tôi hỏi. “Không.”

“Hmm.”

“Hmm cái gì?” Tôi cảm giác câu “hmm” có ẩn ý gì đó.

“Chỉ là tớ đoan chắc cậu sẽ làm vậy”, cô nàng nói. “Nếu tớ là cậu thì tớ sẽ làm vậy.”

“Chà, cậu ít phân biệt đối xử hơn tớ đấy.”

“Đúng vậy”, Sydney nói. Cô nàng tảng lờ tôi để chú ý tới anh chàng dễ thương vừa bước vào gọi một ly Americano. “Tớ xin lỗi”, cô nàng nói, mắt vẫn nhìn chằm chằm anh ta. “Tớ sẽ quay lại với cậu ngay.” Rồi cô nàng tiếp tục đăm đăm quan sát Chàng Đậm Đặc kia tới khi anh ta đi mất. “Anh ta đồng tính. Thậm chí chẳng hề nhìn sang đây lấy một cái.”

Tôi ho một tiếng. Bỏ qua việc đó đi. “Một tin khác là hôm nay tớ được cầu hôn…” Syd đột ngột ngưng uống cà phê, trợn tròn mắt nhìn tôi. “Nhớ Marco không?”, tôi nói tiếp. “Cậu có bao giờ gặp cậu ta chưa nhỉ? Cậu phụ bàn người Albani ấy?”

“Cậu chàng có một mắt ấy hả?”, cô nàng hỏi. “Thấy ghê!”

“Cư xử tốt chút đi. Cậu ta gặp vấn đề với việc nhập cư. Tớ cảm thấy rất tệ vì phải từ chối. Thật sự rất tệ hại.”

“Này, tất nhiên cậu phải từ chối rồi.”

“Nhưng tớ chẳng thể cho cậu ta cái gì khác cả”, tôi nói. “Chẳng hạn như, ‘Không, tôi không cưới cậu được, nhưng đây là giấy phép để cậu được ở lại Mỹ’.”

“Ồ! Trong lúc cậu đang muốn phân phát các thứ… tớ lấy chìa khóa tới công viên Gramercy được không?”

“Được”, tôi đáp.

“Quá tệ là cậu ta không thừa tiền. Có tiền thì tớ đồng ý luôn”, Syd nhấp cà phê. Rồi tôi chợt nhớ. Marco đã cho tôi xem ảnh nhà cha mẹ cậu ta ở Albani. Họ thực sự có tiền. Syd muốn có bộ ngực mới, cậu ta thì muốn quyền công dân. Tôi thấy đây là vụ làm ăn sòng phẳng.

“Thực ra tớ nghĩ gia đình cậu ta thực sự có tiền…”

“Tiền kiểu gì?”

“Kiểu đủ để mua bộ ngực mới thì sao nào?”, tôi nói.

Syd dường như bị điểm trúng huyệt. Cô nàng ngẫm nghĩ. “Tớ có phải làm tình với cậu ta không?”

“Đó là việc của cậu”, tôi phá lên cười. “Tớ chỉ làm mối thôi, không môi giới quan hệ ***.” Tôi chỉ nghiêm túc một nửa khi gợi đến việc này, và cho rằng Syd cũng chỉ nghiêm túc một nửa khi hỏi đến tiền. Kỳ lạ thay, hình như cộng lại thì chúng ta có được “khối nghiêm túc” thật tròn trĩnh. Điện thoại di động của tôi reo lên. Tôi không nhận ra số gọi đến.

“Là 213”, tôi nói với Syd, rồi nhấn nút nghe. “Xin chào?”

“Chào, người đẹp… nhớ anh không?”

“Có chứ… nhớ chết đi được”, tôi đáp trả, dù chẳng biết bên kia đầu dây là ai.

“Darren đây”, anh ta nói. “Anh nghĩ tới em suốt.”

“Chào, Darren”, tôi nói. Đôi mắt Sydney trố ra như muốn bật luôn khỏi hốc mắt.

“Được lắm… cậu sẽ phải kể hết với tớ về vụ đó”, cô nàng lên tiếng, và tôi suỵt để cô nàng im lặng.

“Anh đang ở New York”, anh ta nói. “Muốn gặp em.”

“Anh ở đây à? Wow. Được… lịch trình thế nào?”

“Anh đang rảnh… ngay lúc này.”

“Chà, giờ em đang ngồi với Sydney.”

“Nói với cô ấy là cô ấy như con kỳ đà cản mũi vậy. Hỏi xem cô ấy có ý tưởng kinh thiên động địa nào kể từ lần cuối gặp anh tới giờ không?”

“Được rồi, em đã chuyển lời giúp anh.”

“Tối mai thì sao nhỉ?”, anh ta hỏi. “Aqua Grill? Như cũ nhé?”

“Hẳn rồi…”, tôi từ tốn. “Nghe hay đấy.”

“Tuyệt. Anh sẽ đón em tầm 7 giờ nhé?”

“Ừ… được”, tôi cho anh ta địa chỉ nhà mình rồi cúp máy. “Anh ta bảo nhớ cậu đấy”, tôi nói với Syd.

“Cậu đang hẹn hò với anh ta?”, cô nàng hỏi.

“Chắc vậy. Anh ta làm tớ bất ngờ.”

“Tối nay à?”

“Tối mai.”

“Ôi trời…”, cô nàng kêu lên.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI