Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

0
11

CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

Sáng nay tờ New York Post đăng một nghiên cứu mới, hé lộ rằng “các nhà thơ thường chết trẻ – trẻ hơn nhiều so với tiểu thuyết gia, biên kịch, hoặc các dạng tác giả sáng tác khác, vì linh hồn của họ thường bị tra tấn, dẫn tới xu hướng tự làm tổn thương bản thân”.

Nghiên cứu nói rằng, trung bình, các nhà thơ sống sáu mươi hai năm, biên kịch gia sống sáu mươi ba năm, tiểu thuyết gia là sáu mươi sáu, còn tác giả viết sách phi tiểu thuyết sống đến sáu mươi tám năm. Nghiên cứu thuộc về Viện nghiên cứu Đại học California tại San Bernardino. Ít nhất là vậy. Nó chẳng nói gì về những người viết PR, nên tôi không biết mình rơi vào khoảng nào. Việc này khiến tôi bực bội gần hết buổi sáng. Rồi tôi xuống lầu lấy thư.

Tôi có một hóa đơn từ Citibank, Valpak, một lá thư gửi cho Brady, cậu ta vẫn chưa chịu đổi cái địa chỉ chuyển thư chết tiệt của mình. Địa chỉ được viết tay mà tôi không nhận ra của ai, cũng không có địa chỉ gửi hoàn.

Tôi đứng trong hành lang, lần đầu tiên phân vân dữ dội về việc có nên mở thư không. Rồi tôi mở.

“Heaven yêu quý”, lá thư mở đầu. Tôi nhìn lại phong bì lần nữa, bảo đảm rằng mình không bị điên. Địa chỉ gửi Brady. Tôi bèn nhìn xem ai gửi, chính là từ Brady. Thông minh lắm đấy, Brady!

Còn có một phong bì nhỏ, giống như tại các tiệm bán hoa, đính kèm lá thư, ghi là: “Hãy mở khi được hướng dẫn mở”. Tôi đọc lá thư:

Chào, là tôi đây. Trước hết, cô thực sự cần chấm dứt việc mở thư của người khác đi. Tôi cần nói vài điều với cô, tôi nghĩ rằng viết ra sẽ tốt nhất, như vậy tôi sẽ bảo đảm mọi thứ đâu ra đấy.

Khi cô đã đọc lá thư này, mọi sự sẽ thay đổi, theo cách này hoặc cách khác. Nên có thể lúc này cô muốn dừng ngay và nhìn lại lần cuối điều cô nghĩ về mối quan hệ hiện tại của chúng ta. Cũng tốt, đúng không? Biết đâu thậm chí còn tuyệt vời nữa ấy chứ.

Vấn đề là, tôi không thể làm bạn của cô nữa. Chỉ sau một thời gian ngắn, cô đã trở nên rất ý nghĩa đối với tôi. Tôi chẳng còn nhớ nổi cuộc đời trước khi có cô, và cũng không chịu nổi việc phải nghĩ đến cuộc sống thiếu cô.

Không phải anh không thể làm bạn em. Chỉ là anh không thể chỉ làm bạn với em. Anh muốn nhiều hơn. Anh muốn tất cả. Anh muốn em. Bây giờ, và mãi về sau, cho tới khi cái chết chia lìa chúng ta.

Anh cầu Chúa rằng em cũng cảm thấy giống anh, vì nếu không, bữa tối anh đặt sẵn cho chúng ta hôm nay sẽ thực sự rất ngượng ngùng. Bây giờ em có thể mở phong bì nhỏ kia.

Tôi mở nó ra. Bên trong là một chiếc khoen từ lon soda. Tôi tiếp tục đọc, nhưng nước mắt đã dâng trào.

Nếu em cũng cảm thấy như anh, hãy đeo nó vào ngón tay, để anh biết. Còn nếu không… anh vẫn sẽ tin rằng em cũng vậy, rồi khi anh không chú ý, hãy giết anh đi.

Yêu em,

Brady

Tôi đứng đó, không nói được lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc khoen.

“Cô có định mang nó vào không?” Tôi nghe ai đó nói từ đằng sau. Tim tôi bắt đầu đập với vận tốc một triệu nhịp mỗi phút. Tôi quay lại. Brady đang đứng đó, nghiêng người tựa vào thang máy. Anh ấy bước lại phía tôi, cầm lấy chiếc khoen, và đeo vào tay tôi.

“Brady…”, tôi mở lời.

“Anh quên làm một việc trước khi rời đi”, anh nói.

“Là gì vậy?”, tôi hỏi. Anh ấy tóm lấy vai tôi và hôn tôi. Hôn tôi như thể tôi chưa bao giờ được hôn. Và nụ hôn này cũng không thực sự khác những nụ hôn khác. Tự thân nó không ghê gớm gì, chỉ là hai đôi môi khẽ mở, áp lên nhau, và hai đôi mắt nhắm lại. Nhưng điều khiến nụ hôn ngọt ngào như chocolate, ấm áp như nắng, đầy tươi mát và bay bổng này tuyệt diệu đến phi thường, đến kinh ngạc, đến vô cùng – ánh sáng huy hoàng thứ hai khi bạn nghĩ chẳng còn chút huy hoàng nào sót lại của nghệ thuật hôn – chỉ đơn giản là: Đôi môi đó thuộc về Brady, và đôi môi còn lại thuộc về tôi. Giờ chúng đã ở cạnh nhau. Chỉ đôi khi cách xa để dùng bữa hoặc trò chuyện, để ngáp hay làm nhiều thứ linh tinh.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Tôi hôn đáp lại. Tôi hôn anh như thể muốn anh là người cuối cùng trong đời mà tôi sẽ hôn, người duy nhất tôi sẽ hôn trong suốt phần đời còn lại. Tôi cảm nhận được hai trái tim đập thình thịch trong ***g ngực. Tôi rời khỏi vòng tay anh rồi nhìn vào anh.

“Và đó là điều anh sẽ tự nhắc mình nhớ làm đấy”, tôi nở nụ cười có thể nuốt trọn cả thế giới.

“Anh sẽ không bao giờ làm thế nữa.”

“Tốt nhất là anh nên làm thế nữa”, tôi thì thầm.

“Ý anh là việc quên…”, anh lại hôn tôi. “Còn việc này thì anh định làm thường xuyên.”

“Giờ em lại giống như chất xơ à?”

“Đừng nói nữa”, anh đẩy tôi vào thang máy. “Nhân tiện”, anh xiết bàn tay đeo chiếc khoen của tôi, “chỉ vì em không như ‘các cô gái khác’ không có nghĩa là em sẽ không có được một chiếc nhẫn thật.”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI