Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

0
11

CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

Tối qua có nguyệt thực. Tôi đặt đồng hồ báo thức, nhưng tôi không giỏi việc này lắm, thế nên nó không kêu. Sau đó tôi vừa nhìn đăm đăm vào tấm lót chỗ ngồi toilet, vừa nghĩ đến việc mua một tấm thảm xù bông, rồi không hểu sao lại chợt nghĩ tới… nguyệt thực! Tôi chạy đến bên cửa sổ, nhưng cửa sổ hướng về phía nam, và ở phía nam lại lù lù một bức tường gạch – cách tôi khoảng bảy bước chân.

Thế là tôi hộc tốc chạy ra ngoài cùng một chiếc đĩa giấy và cái lõi xỏ bằng nhôm, vì đó là những món đồ tôi mơ hồ nhớ được từ dự án khoa học hồi lớp bốn liên quan đến nguyệt thực. Hay biết đâu là nhật thực nhỉ? Mà thôi, tôi cũng không biết chính xác nên làm gì với chúng, thế nên tôi ngồi lên chiếc đĩa, nỗ lực biến nó thành tấm đệm lót trên nền xi măng lạnh lẽo, đồng thời cuộn tấm nhôm thành ống nhòm, Rồi tôi nhận ra rằng không có thấu kính thì vô ích, nên đành biến nó thành chiếc loa mini để hóng lên mặt trăng.

Tôi thức hết nửa đêm, bị hiện tượng nguyệt thực chưa bao giờ nhìn thấy hấp dẫn. Nửa phần còn lại của đêm, tôi thức vì một lý do kém hấp dẫn hơn nhiều. Gã chết tiệt nào đó trong tòa nhà cứ liên tục hét “Xin chào!” vào lúc 2 giờ sáng. Từ căn hộ ngay bên cạnh căn hộ của tôi. Tôi không biết là có việc gì, nhưng cuối cùng cũng phải đập tường và hét trả, “Yeah, xin chào! Làm ơn im đi được chưa?”

Hắn lại hét, “Xin lỗi”. Rồi im lặng.

Rồi tôi không thể ngủ được trong hai giờ đồng hồ tiếp theo vì bắt đầu lo lắng, nếu gã đó bị thiểu năng thì sao? Hẳn là như vậy. Lỡ như hắn không thể kiềm chế… tôi thì mới bắt hắn im đi. Tôi cảm thấy thật kinh khủng. Vô cùng tội lỗi. Tôi không thể ngủ lại được.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI