Hoàng không hư, phi không thương – CHƯƠNG 41: NHỊ HOÀNG TỬ CHỜ PHÁN XÉT

0
7

CHƯƠNG 41: NHỊ HOÀNG TỬ CHỜ PHÁN XÉT

Giọng nói phát ra từ phía sau, tất cả mọi người theo hướng âm thanh phát ra nhìn về phía cửa công đường, ta mới nhìn đến, ai! Tại sao lại là Bạch Nguyệt Diệu, hắn đúng là âm hồn bất tán. Mới vừa gặp, giờ lại tới nữa? Thế nào, hắn muốn tận mắt thấy ta bị đánh? Còn muốn tận mắt thấy thân thể của ta bị biến dạng? Nhưng ta sẽ không để hắn vừa lòng đâu!

“Hạ quan tham kiến Nhị hoàng tử.” Huyện thái gia vội vàng từ chỗ ngồi đứng lên, sau đó quỳ gối hành đại lễ, chỉ nghe phanh một tiếng, ta thật sợ Huyện thái gia quỳ xuống sẽ làm bể xương bánh chè.

“Tham kiến Nhị hoàng tử.”

Cả công đường vẫn là trừ ta, tất cả mọi người quỳ xuống, dù là bên ngoài dân chúng xem náo nhiệt, hay quan sai bên trong cùng với Huyện thái gia đều không ngoại lệ.

Dân chúng chừa đường cho Bạch Nguyệt Diệu đi vào, vẻ yêu mị trên người hắn liên tục không ngừng xâm chiếm đầu óc của ta, tế bào khắp người ta giận giữ dấy lên. Vẻ hòa ái dễ gần đâu rồi? A, đoán chừng Bạch Nguyệt Diệu là giả vờ?

“Bình thân!” Bạch Nguyệt Diệu nói xong lại nhẹ phẩy tay áo xuống, nhưng chỉ một động tác đơn giản hoàn toàn che dấu không được cái dáng vẻ phóng đãng kia.

“Tạ Nhị hoàng tử.”

“Nhị hoàng tử, không biết hôm nay tới Huyện Bạch Tùng có chuyện gì?” Huyện thái gia giống như một con chó Nhật đi tới bên cạnh Bạch Nguyệt Diệu hỏi.

“À, trong lúc rảnh rỗi, ra ngoài đi tản bộ, nào biết bất tri bất giác đã đi tới Huyện Bạch Tùng, thấy người đứng đầy cửa công đường, nên ta tới tham gia náo nhiệt” Đi bộ? A, thật là thiên ý trêu người, đi bộ thế nào lại tới bên cạnh ta!! Bạch Nguyệt Diệu nói xong lại nhìn ta một cái, ánh mắt của ta nhìn vào ánh mắt của hắn. Hôm nay, ánh mắt của hắn đối với ta mà nói đã không cách nào câu dẫn tâm ta, mà chỉ khiến ta nhớ lại ánh mắt tràn đầy dục vọng đêm hôm đó.

“Nhị hoàng tử mời ngồi” Tiếng của Huyện thái gia, cắt đứt ánh mắt giao nhau của ta và Bạch Nguyệt Diệu.

“Ngươi chính là Huyện lệnh, ta nghe là được rồi.” Bạch Nguyệt Diệu nói xong, Huyện thái gia lập tức sai người chuẩn bị ghế cho Bạch Nguyệt Diệu, Bạch Nguyệt Diệu hất long bào trên người, ngồi ở ghế xem. Thật buồn cười, ngay cả dáng vẻ Bạch Nguyệt Diệu ngồi trên ghế cũng giống như kẻ lỗ mãng! Tùy tiện tản bộ mà mặc long bào sao? Bạch Tinh Ngân cũng không như vậy, Bạch Nguyệt Diệu ngay cả cái gì gọi là vi phục xuất tuần cũng không hiểu sao? Vẫn là hắn cố ý bảo dân chúng nhận ra hắn đây? Muốn người khác cảm thấy hoàng tử theo dõi tình hình dân chúng? Ta khinh!

“Tiếp tục đi.” Bạch Nguyệt Diệu nói xong quan huyện lại nhẹ cúi đầu, sau đó ngồi trở lại ghế quan.

“Hành hình!” Quan huyện nói xong lại dùng sức đập đường mộc.

“Không cho đánh!” Ta tức giận kêu lên vang vọng cả huyện nha, âm thanh giận giữ không chỉ đại biểu cho sự bất mãn của ta với Huyện lệnh huyện Bạch Tùng mà phần nhiều là ta quát lớn với Bạch Nguyệt Diệu!!

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI