Hoàng không hư, phi không thương – CHƯƠNG 64: TỪ BIỆT

0
9

CHƯƠNG 64: TỪ BIỆT

Ta nhanh chóng nâng cánh tay phải của Huyễn Ngâm Phong vòng qua cổ, sau đó dìu hắn trở lại cửa hàng gạo Trương gia, hắn vừa mới ngồi xuống, ta không hỏi qua ý hắn, đã xé tay áo phải của Huyễn Ngâm Phong ra.

Không sai, ta mặc dù không biết loại độc này, nhưng máu trên tay Huyễn Ngâm Phong là màu đen, cũng không phải màu đỏ, môi Huyễn Ngâm Phong hiện giờ đã tím đen, là tím đen.

Ta không do dự áp môi vào vết thương trên tay Huyễn Ngâm Phong.

“Ngươi??” Huyễn Ngâm Phong ngạc nhiên nhìn ta.

Sau đó ta hít thật sâu, đem máu đen phun ra trên đất: “Huyễn đại hiệp, ta không biết cách này có tác dụng không, nhưng đây có lẽ là cách tốt nhất.”

“…” Ta nói xong, Huyễn Ngâm Phong đầu tiên là hơi sửng sờ, sau đó cười, nhìn nụ cười mê người của hắn, ta có chút kinh ngạc đến ngây người, vì lần này hắn cười so hai lần trước cười càng lớn: “Ha ha, ngươi không sợ ngay cả ngươi cũng trúng độc sao?”

“Chưa nghĩ tới…” Đúng vậy, ta chưa nghĩ tới hút những thứ kia, ta vốn dĩ không hề nghĩ đến, có thể sau khi giúp Huyễn Ngâm Phong hút độc xong, ngay cả ta cũng sẽ trúng độc, ta chỉ hi vọng Huyễn Ngâm Phong không có chuyện gì là tốt rồi.

“Ha ha, ta tự mình giải độc được rồi.” Huyễn Ngâm Phong nói xong, lập tức rút cánh tay phải từ trong tay ta ra, sau đó hắn nhắm hai mắt lại, vận khí.

… không phải là nội công chứ? Ông trời ơi… Trên TV thấy nhiều mấy cái gì mà nội công giải độc rồi, nhưng nhìn thấy trước mắt thì đúng là lần đầu tiên.

Ước chừng sau khi Huyễn Ngâm Phong tĩnh tọa hơn 10′, môi của hắn rõ ràng khôi phục huyết sắc, xem ra hắn đã giải được độc rồi? Sau đó, ta lấy vải trắng băng bó vết thương cho hắn.

“Huyễn đại hiệp, hôm nay huynh về nghỉ ngơi đi, chờ dưỡng thương tốt rồi hãy tới đây dạy ta.”

Ta nói xong, trong mắt Huyễn Ngâm Phong nhất thời xuất hiện cảm giác áy náy: “… Thật ra thì hôm nay ta đến, là muốn từ biệt nàng, nàng đã học xong rồi, cho nên, sau này ta sẽ không tới dạy nàng nữa.”

… Huyễn Ngâm Phong có ý gì? Ta không hiểu? Ý là sau này chúng ta sẽ không gặp mặt nữa sao? Ý là sau này hắn sẽ không tới đây dạy võ công cho ta nữa?

Ta không thể gặp Huyễn Ngâm Phong nữa sao?

“Ta hiểu rồi.” Ta miễn cưỡng cười cười với Huyễn Ngâm Phong, ta không muốn cười, ta muốn giữ hắn lại, nhưng ta không thể ích kỷ như vậy. Cả tháng nay, hắn đã bỏ thời gian ra dạy ta võ công, cũng có thể hắn vốn dĩ không muốn dạy ta võ công, chỉ vì hắn quá mức thiện lương, mới miễn cưỡng đáp ứng ta. Cho nên, ta không thể có bất kỳ lý do gì đổ thừa lên Huyễn Ngâm Phong được, vì chúng ta chỉ có thể coi là người xa lạ thôi…

Nói chuyện với nhau không nhiều lắm, tiếp xúc không nhiều lắm, thậm chí ngay cả khuôn mặt của hắn ta cũng chưa từng thấy qua, nhưng ta lại thích hắn.

Nỗi khổ tương tư ta không phải chưa nếm qua, bất quá, ta sẽ giấu tình cảm này tận trong đáy lòng, vì ta ở cổ đại này là để rèn luyện mà…

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI