Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 13

0
15

CHƯƠNG 13

– Giống cuộc đời tôi! – Cyprien thốt lên, như thể câu hỏi được đặt ra trực tiếp với ông – Đủ rồi! Tôi đã có đủ thảm kịch rồi! Có thể đó là một câu chuyện đẹp, nhưng tôi đã đoán ra đoạn kết bi thảm. Tôi không muốn nghe tiếp nữa. Mà cái mối liên hệ giữa một cô làm nước hoa và anh chiêm tinh kia thì chẳng hay ho gì! Tôi là một người có học, thưa tiểu thư. Ông gia sư dạy tôi lịch sử hồi còn trẻ đã nói với tôi từ rất lâu về Vụ Án Thuốc Độc. Chúng tôi đã nghiên cứu những lời chứng và những báo cáo phiên tòa buộc tội hỏa thiêu, phân tích những tình tiết lắt léoâm mưu đen tối đó, và ghi nhận sự tai hại của nó đã làm vấy bẩn triều đại của vua Louis XIV. Mặt khác, vào thời ấy, không phải người ta đã gọi bọn phù thủy là những “mụ làm nước hoa” sao?

– Quả có vậy, – Amélie công nhận – Nhưng không có gì chung giữa bọn ấy với Marion cả, tôi có thể cam đoan với ông. Cái thiên tư thật sự mà bà sở hữu biến bà thành một “cái mũi”. Sự lương thiện của bà là tuyệt đối. Nếu không thì nhà vua đã chẳng phong bà danh hiệu người làm nước hoa của hoàng hậu Marie-Thérèse.

– Nhưng dù vậy thì, một chiêm tinh gia ư! Một kẻ chuyên trù yểm!

– Tôi biết rõ Marion, thưa ông. Tôi đã đọc nhật ký của bà. Kẻ chuyên trù yểm, như ông gọi người ta, đã dự báo rất nhiều biến cố mà sau đó xảy ra thật. Ông ta đã nhấn mạnh đến một điểm: cuộc đời là một sự lặp đi lặp lại vĩnh cửu. “Lịch sử lặp lại”, ông ta đã giải thích với bà cố tổ của ông. Thật dễ để thấy rằng điều đó là có thật. Dù rằng đó chính là câu chuyện tình buồn mà ông đã trải qua, và cả bà ấy nữa, trong một thời đại khác.

– Bọn chiêm tinh gia cũng là phù thủy thôi! – Cyprien nhấn mạnh thêm.

– Không phải người này! – Cô gái phản đối – Bastien Florac là chiêm tinh gia của hoàng hậu.

– Xììì! – Cyprien có vẻ coi thường – Vợ của vua Louis XIV không phải là bà hoàng hậu đầu tiên của nước Pháp đàn đúm với bọn bói toán!

Cái giống khinh khỉnh của Cyprien và sự chật hẹp trong suy nghĩ của ông ta bắt đầu làm Philippe-Henry bực bội.

– Marion không thể là một phù thủy được, thưa ông, – ông buông lời – Bà là một nạn nhân vô tội của mụ vợ Monvoisin, biệt danh mụ Voisin. Vì Vụ Án Thuốc Độc không còn gì bí mật với ông, ông không thể không biết cái phần số quỷ quái của mụ đàn bà này. Tên của mụ liên kết chặt chẽ với thuật phù thủy, và cả với vụ tai tiếng kinh khủng làm lung lay Thế Kỷ Vĩ Đại. Marion suýt nữa đã mất mạng về tay mụ sát thủ đó. Nên nhớ là nhờ “cái mũi”, tính cách mạnh mẽ và sự thông minh của bà, mà bà mới được cứu thoát, không những tính mạng của bà mà còn cả tính mạng của cô ái nhân Angélique de Fontagnes của vua Louis XIV nữa. Ngoài ra, bà còn tạo điều kiện để bắt giữ mụ phù thủy đó.

Amélie ném về phía cha mình một cái nhìn ngưỡng mộ. Cô khấp khởi như mở cờ trong bụng. Ông đã quyết định giao hết cho cô đọc để khám phá nội dung của cuốn nhật ký, vậy mà ông thuộc từng chi tiết mà cô kể ông nghe về cuộc đời của Marion.

Những điều xác tín của Cyprien bị lung lay, ông ta quyết định ngồi im.

Amélie tận dụng cơ hội.

– Để tôi tóm lại ông nghe những phẩm chất rất nhiều mà Bastien Florac đã phát hiện ra ở bà cố tổ của ông, khi ông nghiên cứu lá số tử vi của bà.

Cô mở cuốn vở ngay ngày thứ Tư ngày 15 tháng Ba năm 1679.

– Marion là một cô gái xinh đẹp, hay lam hay làm, không ngớt tìm kiếm sự hoàn hảo, nhạy bén, có trực giác và óc sáng tạo. Kín đáo nữa. Đam mê, thành thật và hoàn toàn không vụ lợi. Cùng với đó là một lòng thanh thản cho phép cô tỉnh táo trước mọi việc, nhất là trong những thử thách khắc nghiệt nhất. Nhà chiêm tinh đã nhìn thấy ở cô một tính cách mạnh mẽ và một nhân cách ham tranh đấu.

Amélie nhìn thẳng vào Cyprien.

– Thưa ông, theo ông thì đó có phải là chân dung của một mụ phù thủy không?

– Không, tôi phải thú nhận là không. Có lẽ tôi quá đa nghi.

– Và ông phải công nhận rằng, nếu nhà vua có bất cứ sự nghi ngại nào, ngài đã không giao nhiệm vụ ướp hương trái tim mình cho bà, – cô gái nói thêm.

– Vua Louis XIV đã yêu cầu điều đó sao?

– Đúng vậy! – ông Schunck nói chen vào – Đó là điều hồi nãy tôi đã muốn nói với ông khi kể với ông rằng “một vài hoàn cảnh” đã cho phép chúng tôi tìm thấy ông.

Philippe-Henry kể ngay câu chuyện mà hôm trước Amélie đã kể cho Ombeline nghe. Ông càng muốn truyện về cái hộp đựng nhật ký của Marion, tấm biển mua trong cuộc đấu giá và trái tim của vua Louis XIV được tìm thấy ở nhà một họa sĩ, Cyprien càng mở to đôi mắt. Vẻ thể hiện của ông này gần với sự kinh ngạc hơn là chỉ ngạc nhiên đơn thuần.

– Còn đây là cái cách “lịch sử lặp lại”, – Amélie bàn vào – Để bảo toàn trái tim của vua Louis XIV, chúng ta lại phải ướp hương nó một lần nữa.

– Ướp hương trái tim của Louis, Người Vĩ Đại ư? – Cyprien thốt lên.

Ông hết nhìn Philippe-Henry lại nhìn Amélie. Trong mắt ông lẫn lộn nỗi hoài nghi và sự kinh ngạc thán phục. Rất gắn bó với những giá trị và truyền thống bảo hoàng, ông không thể vô tâm trước một dự định như thế. Ông nở một nụ cười tươi. Sự nhiệt tình của ông với nền quân chủ đang xóa mờ, ít nhất trong một khoảnh khắc, những đau khổ trong cuộc đời ông.

– Thưa ông, đó là lý do tại sao chúng tôi truy lùng cuốn sách mà bà cố của ông đã nhận từ tay nhà vua, – ông Schunck nói tiếp – Khi nhìn thấy những ký tự in trên “kho báu” của ông, mảnh giấy nhỏ mà con gái tôi giữ trong tay, chúng tôi hoàn toàn có lý do để tin rằng nó rơi ra từ cuốn sách đang nói đến. Chúng tôi nghĩ rằng ông và bà Faustine đã xé làm hai cái công thức mà Marion chế ra để bảo quản trái tim nhà vua. Điều hiển nhiên là ông đang giữ phần bên phải. Nhưng chúng tôi đang thiếu nửa kia. Rất có thể nó còn nằm trong cuốn sách.

Cyprien há hốc miệng ra nghe.

– Ông có tình cờ nhớ cái tựa của cuốn sách mà từ đó tờ giấy rơi ra không? – ông Schunck hỏi tiếp.

– Thú thật là không, – Cyprien trả lời – Đối với Faustine và tôi, thì nó chẳng có nghĩa lý gì. Quan trọng là tờ giấy. Sự sẻ chia.

– Có bao giờ ông tự hỏi về ý nghĩa của những ký tự và những con số được ghi trên đó không?

– Có, có chứ. Nhưng tôi không tìm hiểu thêm. Di vật của một thời đã qua chỉ có ý nghĩa về kỷ niệm mà nó gợi lên. Kỷ niệm về Faustine. Giá trị của nó là giá trị của tình yêu thương. Còn về cuốn sách, thú thật là tôi chẳng hề biết nó ra sao nữa. Giống như mọi cuốn sách khác trong thư viện lâu đài, chắc nó đã đi theo người yêu dấu của tôi và gia đình nàng lưu vong rồi. Làm sao biết được nó đang ngủ quên trong một cái rương hay trên kệ sách của một nhà sưu tập cổ vật nào đó, hay là trong cửa hàng của người bán sách cũ? Đó là nếu nó chưa mất đi hay chưa bị phá hủy. Nói chung, lúc đó tôi không quan tâm đến cuốn sách và dù sao thì chuyện đã lâu rồi tôi không còn nhớ. Quý vị thấy cuốn sách trông ra sao?

– Có thể là trông giống cái này!

Đồng loạt, Amélie, Cyprien và Philipp-Henry quay đầu nhìn ra cửa phòng.

SHARE
Previous articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 12
Next articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 14

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI