Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 14

0
18

CHƯƠNG 14

Ombeline đứng trong khung cửa và có vẻ như không định tiến thêm bước nào nữa. Cô cầm trong tay một cuốn sách, mắt nhìn Cyprien chăm chăm. Người bà con của cô, không còn nghi ngờ gì nữa! Ăn mặc nghèo nàn và ngồi bên bàn, đó chỉ có thể là chủ nhân của căn phòng bệ rạc dưới mái này.

– Xin chào, – cô hướng về ông ta, nói với giọng rụt rè – Tôi rất tiếc đến làm rộn ông. Tôi đã gõ cửa nhưng ông không nghe thy. Cửa chỉ khép hờ nên tôi đã nghe câu chuyện của quý vị, do đó tôi xin phép được vào. Tôi tên là Ombeline du Ponçay. Theo tôi biết, chúng ta là bà con.

Amélie nhìn thấy gương mặt của Cyprien đỏ tía lên.

Hơi thở đứt quãng, mất lời vì kinh ngạc, ông không thể đáp lại câu chào hỏi của cô cháu họ. Với ánh mắt hằn học, ông chỉ nhìn chòng chọc vào mặt cô.

Việc biết tin đám cưới của Faustine và sự ra đời của Ombeline đã mở ra một vết thương ác nghiệt trong lòng Cyprien. Đọc thấy tên của họ trên cành của một cái cây phả hệ đã là không thể chịu nổi với ông, nhưng đối diện với con gái của Faustine bằng xương bằng thịt lại là một chuyện khác… Sự bán tín bán nghi không còn sống nổi trong tâm tưởng của ông nữa, sự thật đã thành hình và nó tạo nên trong ông một nỗi đau đớn khủng khiếp.

Amélie ghét cái tình cảm mà người ta gọi là lòng thương hại. Cô ghét cái ý tưởng có thể có ngày cô làm cho người khác thương hại mình và không muố thấy điều đó cho bất cứ ai. Cô cho rằng điều đó có tính sỉ nhục. Thế mà, ngay lúc này đây, cô không thể không nghĩ rằng trông Cyprien thật đáng thương hại. Trong chưa đầy hai tiếng đồng hồ, ông đã biết được hàng đống thông tin, chỉ thuần là những nguồn tin khiến ông mất đi ảo tưởng, làm ông giận dữ và cay đắng. Amélie thương xót ông thật lòng.

Về phần mình, Ombeline cảm thấy không thoải mái trước quá nhiều sự thù địch từ phía cậu họ của mình.

Mỗi giây trôi qua, bầu không khí của căn phòng áp mái đã đầy khói lại trở nên nặng nề hơn, không thở nổi, đến độ sự khó chịu như sờ mó được. Amélie ý thức được điều đó. Cô phải hành động theo một cách nào đó.

Thoắt một cái, cô đến cạnh Ombeline và hôn lên hai má cô.

– Chị làm gì ở đây?

– Tôi tới nhà cô, đường Artois. Bà quản gia chỉ cho tôi địa chỉ này. Tôi cần phải gặp cô.

– Có chuyện gì vậy? – Philippe-Henry tới phiên mình cũng đứng dậy, xen vào.

– Hình như tôi đã có được cuốn sách mà ông tìm, thưa ông, – Ombeline giải thích – Có phải nó đây không?

Bằng bàn tay mang bao da màu xanh da trời, cô đưa cuốn sách ra cho ông.

Schunck ném cái nhìn về phía con gái. Amélie hai mắt mở lớn. Cô vừa nhận ra cuốn sách như đã được Marion mô tả trong nhật ký của mình.

Mang dấu ấn những tàn phá của thời gian, cái bìa da nâu sậm bị nát ra đôi chỗ. Góc sách mòn hết. Hai bìa sách, được chùi kỹ lộ ra vết hoen ố, vẫn còn cho thấy dòng tựa, mà vào thời xưa, có lẽ đã được ghi bằng những chữ vàng: Phương pháp và cách sử dụng thuật ướp xác người quá vãng…

– Tôi nhận ra cuốn sách này rồi! Đưa đây cho tôi! Nó là của tôi! – Cyprien hét toáng lên trong lúc nhào về phía Ombeline – Tôi nhất định phải biết Faustine có lấy lại phần của nàng trong bí mật của chúng tôi không!>

Giọng ông run rẩy. Xúc động làm ông không còn kiềm chế được.

Kinh ngạc vì nghe nhắc đến tên mẹ mình, và đối mặt với phản ứng mãnh liệt như vậy từ người bà con, cô gái trẻ lùi lại một bước và hai tay bịt chặt lấy miệng để che đi một tiếng la.

Philippe-Henry ngăn sự hăm hở của Cyprien lại và lệnh cho ông ta bình tĩnh.

– Tôi sẽ không giao tập sách cho ông ngay lúc này đâu, – ông nói – Ông nóng nảy quá có thể làm hư nó! Để tôi làm giùm. Tôi sẽ mở nó cho ông, với sự cẩn thận cần thiết vì tuổi tác đã cao của nó.

Cyprien không rời mắt khỏi cuốn sách.

Giữa bìa và trang trống đầu sách, họ nhìn thấy một mảnh giấy vàng ố… Amélie nhẹ nhàng cầm nó lên.

– Tôi rất tiếc, – cô khẽ khàng nói với Cyprien – tờ giấy vẫn còn trong đó. Bà Faustine đã không lấy nó ra. Ông hãy nhìn chỗ xé xem, đây đúng là phần bên trái của tờ giấy. Mực đã phai mờ, nhưng chữ nghĩa còn đọc được. Đó là một danh mục những cây cỏ thơm, phải không chị Ombeline?

– Đó đúng là công thức của một chất bột để ướp thơm những trái tim, như chỉ dẫn của những ghi chú nguệch ngoạc phía trên bên trái tờ giấy. Một chất bột nhựa thơm. Tôi đã kiểm tra rồi. Bà cố tổ của tôi đã lấy ý tưởng từ một công thức ghi trong cuốn sách, nhưng cụ đã thêm vào đó một thành phần. Cụ tiết lộ với chúng ta một bí mật bào chế riêng của mình. Và cụ đã ký tên vào đó! Các vị nhìn xem. Bên dưới cụ đã ghi tên mình. Marion. Tôi thấy điều đó rất cảm động.

Amélie mỉm cười.

Với Cyprien, Philippe-Henry và Ombeline theo sau, cô tiến lại phía cái bàn và đặt hai mảnh giấy kề bên nhau. Chúng bổ sung đầy đủ cho nhau.

Trên tờ giấy thuộc về Faustine là danh sách đầy đủ các loại hương liệu, và trên mảnh giấy mà Cyprien cất giữ là những số lượng cần thiết>

Philippe-Henry và Amélie trao nhau một cái nhìn đồng lõa. Nhờ công thức này, việc ướp hương trái tim nhà vua trở nên khả thi!

Về phần mình, Cyprien có lo toan khác.

– Như vậy thì Faustine chẳng bao giờ lấy nó lại… – ông thở dài, vẻ ủ rũ, hếch cằm về phía tờ giấy.

Amélie tìm cách an ủi ông.

– Ông đã cho chúng tôi biết vào năm 1789 cha mẹ của bà đã đem mọi cuốn sách trong thư viện của họ đi. Điều đó có nghĩa là một lượng sách lớn. Sau đó, tại Vienne, rất có thể những chiếc rương đó đã được cất trên một gác mái nào đó, mà không bao giờ được đổ ra. Bà Faustine không thể lấy lại cuốn sách, đơn giản chỉ là vì bà không lên đó được.

– Nếu nàng muốn thì nàng đã có thể làm! Tôi mà như nàng, tôi sẽ đảo lộn cả trời đất ấy chứ! Tôi sẽ phá cửa, mở từng cái rương, lật mỗi cuốn sách từng trang một! Nếu nàng đã không làm thì có nghĩa là cái mối quan hệ, mà tôi tưởng là mãnh liệt, đã không là gì với nàng.

Vẻ sầu não của Cyprien chuyển thành một sắc mặt giận dữ. Càng nói, ánh mắt của ông càng bốc lửa. Và khi cặp mắt ông giao nhau với cặp mắt của Ombeline thì ông nổ bùng giận dữ.

– Ra khỏi nhà tôi ngay, tiểu thư! – ông gầm lên, ngón tay chỉ ra cửa.

Amélie không kịp ngăn Ombeline, cô đã nhào ra khỏi phòng. Cô đã chạy xuống mấy bậc thang, thì Amélie mới ra đến thềm nghỉ.

– Tôi xin chị, hãy chờ tôi.

Ombeline đứng lại và ngẩng mặt lên. Khuôn mặt đóng trong mớ tóc xoăn màu nâu, được che bằng một cái mũ dạ xanh da trời, đầm đìa nước mắt.

– Tôi chẳng hiểu gì cả, – cô rên rỉ – Câu chuyện giữa mẹ Faustine và cậu Cyprien là sao mới được? Tôi tìm được một người bà con, tưởng rằng sẽ vui lắm! Thế mà, chẳng phải vậy. Trái lại. ậu ấy cho phép mình nói về bà mẹ tội nghiệp của tôi bằng những từ ngữ không được nồng ấm, và với cái giọng mà tôi cho là không thích hợp. Hơn nữa, cậu chỉ mở miệng ra với tôi bằng cách đuổi tôi đi!

– Tôi xin chị, đừng đi! – Amélie thốt lên khi bắt kịp cô trong cầu thang – Hãy theo tôi về đường Artois. Cha tôi sẽ ở lại với Cyprien một lúc, ông sẽ đến với chúng ta ngay thôi. Chưa tới mười hai giờ trưa, chúng ta sẽ về kịp bữa trưa. Madeleine là một bà bếp thượng hạng, nhưng ngày Chủ nhật, bà lại còn vượt lên chính mình nữa! Rồi chị xem.

Trong lúc đó, Philippe-Henry thuyết giảng cho Cyprien:

– Hăng tiết vịt quá! Không lẽ ông mất trí rồi sao! Tinh thần danh dự và lòng kính trọng mà chắc hẳn người ta đã dạy dỗ ông đi đâu rồi? Tại sao lại hất hủi cô gái tội nghiệp đó như vậy? Thật không xứng với một nhà quý tộc như ông!

– Ồ… nếu ông biết rằng cô ấy giống mẹ tới mức nào… – Cyprien lắp bắp, để người rơi nặng nề xuống chiếc ghế dựa khiến nó suýt vỡ toang.

Cơn giận dữ của ông nhường chỗ cho sự hoang mang cực độ.

– Tôi tưởng mình lại gặp Faustine, – ông nói tiếp, trông xanh xao hơn bao giờ hết – Cùng một khuôn mặt ấy, không khác tí nào. Cùng một vẻ mặt, cùng một ánh lửa trong đôi mắt. Cùng một giọng nói. Và cái sở thích màu xanh vô độ. Tôi thừa nhận hành vi của mình thật quá đáng, và tôi chẳng tự hào gì. Nhưng tôi đã đau khổ quá và từ từng ấy năm tháng! Tôi nghĩ thái độ của tôi với cô ta chỉ là một phản xạ chống đỡ do sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tôi gây ra. Một sự bảo vệ yếu ớt. Nỗi đau mà chỉ nội sự có mặt của cô ấy cũng đã gây ra thật không chịu nổi. Ombeline phải biến khuất mắt tôi. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cô ấy nữa. Nếu chẳng may tôi lại phải gặp cô ấy một lần nữa trên đường đời, tôi tin là mình sẽ trở nên điên khùng.

– Sau sự xúc phạm ông dành cho cô ấy, hãy tin chắc rằng trong tương lai cô ấy sẽ tránh xa ông.

Philippe-Henry cầm lấy cuốn sách trên bàn và đến ngồi cạnh Cyprien. Cuối cùng, ông quyết định đặt những câu hỏi đang nung n trong lòng:

– Ông có sẵn sàng đóng góp cho việc tái ướp hương mà trái tim của Louis XIV đang cần không?

– Tôi là người bảo hoàng và gắn bó với truyền thống, thưa ông! Tôi thấy quan trọng việc trái tim của vị vua vĩ đại phải được cứu. Nhưng nếu ông muốn đề cập đến việc đóng góp bằng tài chánh, thì không thể được. Tôi chẳng có đồng nào.

– Không phải vậy đâu. Nhưng là về tờ giấy mà ông đã chia sẻ với Faustine. Ông có vui lòng nhường lại cho tôi phần của ông không?

Sự im lặng ngự trị.

Cyprien suy nghĩ lung lắm. Ánh mắt ông đi từ cuốn sách mà ông Schunck cầm trên tay đến hai mảnh giấy bày trên bàn.

Bỗng, Cyprien chộp lấy nửa mảnh giấy của ông và nhét nó lại không thương tiếc vào túi áo trong của cái áo vét.

Philippe-Henry giật nảy mình. Ông tưởng người đối thoại với mình đang trong tình trạng ủ rũ tột bậc nên rất bất ngờ trước sự mãnh liệt của động tác đó.

– Ông chỉ có nó với một điều kiện, – Cyprien tuyên bố – Tôi muốn có phân nửa tài sản của Ombeline!

– Ông nói sao chứ? – Ông Schunck nghẹn họng.

– Ông hiểu rất rõ mà?

– Vâng, nhưng tôi khó lòng mà tin vào những gì tôi vừa nghe! Như vậy, sau khi đã đuổi cô ấy ra ngoài, ông nhằm tới việc chiếm đoạt tài sản của người bà con của ông? Ông không thể không biết là khi đòi hỏi như vậy, ông buộc cô ấy phải bán nhà cửa và cửa hàng của mình.

– Tôi phải sống trong sự khốn cùng là do lòng can đảm của cha mẹ tôi, trong lúc người bà con với tôi có được của nả là nhờ sự hèn nhát của gia đình cô ta trong Cách Mạng. Tôi muốn có phần! Tôi sẽ không thay đổi ý kiến về điều đó.- Sự buồn phiền đã làm ông mất khôn ngoan! Điều đó biến ông thành người xấu bụng, thưa ông, – Philippe-Henry tức giận – Ombeline không chịu trách nhiệm gì hết. Thế mà ông không ngần ngại làm cô ấy mất đi cả chỗ ở lẫn công việc làm ăn? Thôi nào, ông sẽ không dám làm đâu!

– Có chứ, tôi dám làm, và với đầy đủ ý thức! Tôi biết rằng cách lập luận của tôi là bất công và rằng Ombeline sẽ phải trả giá cho sự phản trắc của ông bà mình. Nhưng tôi đã quyết rồi!

Philippe-Henry choáng váng. Suốt đời mình, ông chưa gặp ai có tính khí dễ thay đổi như vậy, có khả năng chuyển trong vòng một giây từ sự suy sụp sang sự giận dữ, từ lòng thương xót sang tình cảm hà khắc nhất. Bản chất con người quả thật là phức tạp và đôi khi dành cho ta những sự bất ngờ hết sức khó chịu. Bằng chứng là đây!

– Nếu tất cả chỉ là sự tái khởi đầu, như lời khẳng định của nhà chiêm tinh mà cụ cố của tôi thích tham khảo trước khi phải lòng, – Cyprien nói thêm – thì chính tôi, tôi đang có ý định tái khởi đầu cuộc sống theo đúng địa vị của tôi, hay ít nhất thì cũng phải đàng hoàng. Nếu các vị muốn có được cái công thức bí mật của chất bột bảo quản trái tim nhà vua, các vị cần phải thuyết phục Ombeline chia đôi của cải của cô ta. Tôi tin vào các vị.

SHARE
Previous articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 13
Next articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 15

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI