Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 17

0
16

CHƯƠNG 17

Lúc đó là năm giờ sáng, một tuần lễ sau, khi người ta gõ cửa căn hộ đường Artois.

Vú Madeleine hộc tốc ra khỏi bếp, nơi bà đang làm việc cùng với Justine đã được một lúc lâu để nướng bánh mì ăn cả ngày.

– Phììì! Giờ này đâu phải là lúc thích hợp để đến nhà một người đàng hoàng! Ai vậy kìa? – Bà cáu kỉnh.

Bà vừa bước vào phòng chờ, những cú dộng cửa lại dồn dập hơn.

Bà mở cửa và nhìn thấy một cậu nhóc ăn mặc rách rưới, đang giậm chân vì nóng ruột trên thảm chùi chân.

– Thằng quỷ con này! – bà thốt lên – Mày dộng như trống vậy làm cả nhà thức dậy bây giờ! Mày muốn gì?

– Tôi tên Théophile, và tôi có thư cho chủ của mụ nè.

– Đưa đây cho tao rồi biến đi!

– Không dám đâu!

Với chiều cao của tuổi lên bảy hoặc tám, cu cậu ngạo nghễ nhìn vú Madeleine.

– Tôi được lệnh giao tận tay cho ngài Philippe-Henry Schunck. Và theo những gì tôi nhìn thấy thì đó không phải là mụ! Như vậy, tôi sẽ đợi ông ấy ra khỏi giường, và trong lúc chờ đợi, tôi sẵn sàng ăn một cái gì đó. Ở đây thơm quá!

Vú Madeleinne không quen với việc bị đối đầu và nhất là bị người ta nói với mình bằng cái giọng đó. Bà cứ há hốc mồm ra.

– ú hãy đưa cho chàng trai này hai lát bánh mì to trét mứt và một tách sô-cô-la nóng, – một giọng nói ra lệnh đằng sau bà.

– Xin lỗi ngài vì đã lôi ngài ra khỏi giường! Cháu tên Théophile và cháu…

– Ta biết rồi, ta đã nghe thấy hết. Ta đâu có ngủ. Ai sai cháu đến?

– Họa sĩ Saint-Martin, – cậu nhóc tuyên bố với vẻ của một gã biết rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ được giao – Cháu không thông minh sáng láng gì, thưa ngài, nhưng cháu biết mình không lầm khi nói rằng ông bạn của ngài chắc sắp chầu tiên tổ. Đây, cái này của ngài.

Và cậu đưa lá thư cho ông Schunck.

Ông đeo kính lên, mở bức thư ra và đọc vài câu ghi trong đó.

– Cháu là gì của ông Saint-Martin? – ông hỏi.

– Cháu không có bà con gì với ổng hết, chỉ là một thằng nhóc trong khu đó. Nhưng cháu thương ổng, cháu gọi ổng bằng “bác”. Ổng là người duy nhất lo cho cháu. Cháu chẳng còn cha mẹ cũng không có nhà, do đó khi trời lạnh, ổng cho cháu ngủ trong nhà ổng. Còn cháu thì làm bất cứ việc gì ổng nhờ.

– Thôi rồi, ta ngờ rằng cháu đã thấy đúng, chàng trai ạ. Nếu tin vào cái tin này, thì ông ấy có vẻ tệ lắm rồi… – Philippe-Henry thở dài – Có thầy thuốc nào đến khám cho ông ấy chưa?

– Tối qua, thấy bác thở không nổi nữa, cháu chạy đi tìm ông đốc tờ sống ở đầu đường. Ái chà, nói đến là ổng đến liền! Nhưng ổng không chịu trả công bằng tranh. Đó là tất cả những gì bác Saint-Martin có thể đề nghị, vì bác ấy không có một xu. Thằng cha lang vườn khốn kiếp bỏ đi một mạch, chẳng thèm khám cho bác nữa!

– Ta sẽ nhờ bác sĩ gia đình ta vậy, – ông Schunck tuyên bố.

Rồi ông quay lại bà quản gia.

– Vú Madeleine, vú còn đứng như trời trồng thế kia bao lâu nữa? Hãy báo cho Amélie biết, kê nó mặc đồ mau lên. Tôi sẽ đi thay đồ và chúng tôi sẽ đi sớm nhất có thể. Trong lúc chúng tôi thay đồ, tôi thấy cần phải nhắc lại, hãy dọn cho Théophile một bữa ăn thật thịnh soạn.

Cặp mắt của cậu nhỏ sáng rực nỗi thèm thuồng trong lúc bà quản gia nhăn mặt.

– Tôi nói thật “thịnh soạn”! Vú có nghe tôi nói không?

– Vâng, thưa ông. Tôi sẽ đánh thức cô chủ dậy và tôi sẽ lo ngay sau đó, – Madeleine tuân lệnh răm rắp, trước khi biến mất vào hành lang dẫn đến phòng Amélie.

Một giờ sau, ông Schunck và Amélie, có Théophile hộ tống, đẩy cánh cửa khép hờ nơi trú ngụ của ông Saint-Martin. Người họa sĩ sống và làm việc tại đây. Xưởng vẽ của ông, cũng được dùng làm phòng ăn và phòng ngủ, chìm trong cảnh nửa sáng nửa tối.

Ngày vừa rạng sau một đám mây dày, và chỉ một ngọn nến duy nhất leo lét trên cái bàn bên cạnh giường người họa sĩ đang nằm.

Amélie quan sát những bức tranh treo trên tường, những bức họa đã làm cô chết khiếp hôm đầu đến đây, vì chúng được vẽ với màu xác ướp. Sau tất cả những sự kiện diễn ra những tuần vừa qua, cô không còn nhìn chúng với sự sợ hãi, mà là với sự tôn trọng. Không còn là tư tưởng chết chóc mà chất màu làm ra từ xác ướp đang phản ánh nữa mà chính là tâm hồn của những ông hoàng.

– Ôi… – người bệnh thì thào bằng một giọng yếu ớt và thiếu hơi – Sau cùng các vị cũng tới… Tôi cứ tưởng không sống nổi đến lúc các vị tới… Tôi thở khó quá… Tôi cứ uất nghẹn… Tôi nghẹt thở… Vết thương cạnh sườn… cuối cùng cũng thắng tôi… Mười chín năm sau trận Montebello… Tôi chết vì vinh quang của Hoàng đế…

– Đừng hoảng hốt như thế, – Philippe-Henry cố trấn an ông – Trên đường đi, tôi đã gọi ông bác sĩ nhà đến khám cho ông. Ông ấy đến bây giờ.

– Tôi e rằng ông ấy không làm gì được cho tôi nữa… nhưng tôi… xin cảm ơn ông vô cùng… và trong khi đợi ông ấy… tôi sẽ nói… tại sao… tôi lại xin ông đến gặp tôi.

Saint-Martin nhìn quanh mình.

– Cháu để chúng ta một mình được không, cháu Théophile tốt bụng… Chúng ta cần nói chuyện riêng.

Vẻ buồn bã, cậu nhóc đi chầm chậm về hướng cửa. Ông họa sĩ canh chừng tiếng bước chân của cậu trên cầu thang trước khi quyết định nói.

– Tôi đã hứa với các vị… sẽ tìm trái tim của vua Louis XIII… trong mớ đồ hổ lốn trên gác mái. Tôi đã tìm thấy nó. Xin nhìn dưới gầm giường…

Amélie cúi người xuống và cầm lấy một cái hộp đựng bằng kim loại mà cô đưa cho cha.

Một cái hộp bằng sắt giống y như cái hộp trong đó có trái tim vua Louis XIV.

– Chắc tôi đã giải thích cho các vị nghe rồi… – Saint-Martin lại nói, giọng không còn chút sức lực nào – chất kim loại quý bao quanh những trái tim… đã bị đám lính cách mạng nấu chảy và bán đi rồi. Chính tôi đã đặt… những di vật… vào các đồ đựng được chăng hay chớ này.

– Trái tim vẫn còn trong tình trạng hoàn hảo, – Philippe-Henry nhận xét – vẫn còn được những cái băng đeo mề đay thánh bao quanh.

– Ông cũng sẽ trao trả nó cho hoàng gia chứ?

– Tất nhiên. Ngay sau khi trái tim của vua Louis XIV được ướp hương mới lại, tôi sẽ long trọng trao trả hai trái tim cho Ngài Ngự.

– Tại tôi làm nó hư hại quá… mà phải ướp hương lại… – Saint-Martin thở dài.

– Đừng day dứt nữa. Chúng tôi đã có thể khôi phục lại công thức làm chất bột bảo quản thi thể, một công thức có từ thế kỷ thứ XVII, mà một cô hàng cỏ cây khô sẽ bào chế. Trái tim đã được đưa đến nhà cô ấy cách đây vài ngày. Sắp tới, tại nhà thờ lớn Saint-Denis, các di vật này sẽ sớm được hưởng một chỗ yên nghỉ xứng đáng mà tôi hy vọng sẽ là vĩnh viễ>

– Như vậy tôi sẽ ra đi lòng thanh thản… khi đã chữa lại được cái phần đòi hỏi quá đáng của mình thời Cách Mạng. Tôi hạnh phúc vì điều đó.

Saint-Martin cố gượng dậy bằng cách dựa trên hai cánh tay, nhưng lại rơi xuống gối.

– Lại gần đây, thưa tiểu thư, – ông nói thều thào.

Amélie đến ngồi trên cạnh giường. Cô quan sát người đàn ông tội nghiệp một lúc, đã quá yếu, gầy ốm một cách đáng sợ, da dẻ tái mét như chiếc áo ông đang mặc, hở cả khuôn ngực trơ xương.

– Cháu làm gì được cho bác? – cô hỏi.

– Ta muốn cô đồng ý… nhận món quà mà ta sắp tặng cô. Ta tiếc vô cùng… vì đã không có thời gian… vẽ gương mặt yêu kiều của cô.

Ông thọc một bàn tay run rẩy xuống dưới gối và rút ra cái hộp đựng thuốc lá mà ông đã nhận từ ông Schunck, để trả cho những trái tim.

– Cháu gái yêu ạ… giờ lâm chung của ta đã gần rồi… Ta đi đến một chỗ mà chắc có lẽ ta không cần… đến tiện ích của cái hộp thuốc lá nữa… dù nó bằng vàng. Từ nay, nó thuộc về cháu.

Ông nhẹ nhàng đặt nó vào tay Amélie.

– Cháu cảm ơn bác vô cùng ạ, – cô nói – Cháu sẽ giữ nó mãi để nhớ về bác.

Một cách máy móc, cô mở cái nắp lên và bên trong cái hộp thuốc lá, cô nhìn thấy một hình thù tròn nhỏ. Cô ghé lại gần ngọn nến và thấy đó là một tấm mề đay.

– Cái mề đay nhỏ này là gì? – cô hỏi.

– Ta đã nói dối các vị… khi các vị đến tìm ta… lần đầu. Quả đã có một tấm mề đay… đeo trên miếng vải… bao quanh trái tim vua Louis XIV. Ta hy vọng các vị sẽ tha thứ cho ta. Ta đã sống trong cảnh nghèo nàn từ bao nhiêu năm, thưa tiểu thư… nên ta nghĩ sẽ sáng suốt… nếu cất kỹ miếng vàng nhỏ này đi. Trong trường hợp tối cần thiết… ta có thể bán nó đi… với miếng vàng gắn trên… trái tim vua Louis XIII. Kim loại quý thì lúc nào cũng quy ra tiền được…

– Bác đã cất nó vì mục đích đó, vậy mà bác đã không đề nghị với ông thầy thuốc đã đến thăm bệnh bác tối hôm qua. Nếu được trả như vậy, chắc ông ta đã săn sóc bác và có thể bác đã khỏi bệnh!

Cảm động trước sự hy sinh của ông Saint-Martin, Amélie không ngăn được những giọt lệ.

– Ta đã nghĩ đến đó, – ông họa sĩ thú nhận – Nhưng con người đó đã từ chối một trong những bức tranh của ta… điều đó làm ta tổn thương… Ta đang hấp hối… nhưng tự ái của ta thì nó còn nguyên. Một thầy thuốc… theo ta nghĩ… phải có chút nhân đạo chứ, còn thằng cha này… hắn có ánh mắt xấu xa… Hắn không làm ta tin tưởng. Hơn nữa, một điều chắc chắn… hắn chẳng làm gì cho ta được nữa. Trễ quá rồi. Căn bệnh gặm nhấm ta… đã thắng thằng lính cận vệ[12] là ta đây. Ta sẽ làm phí cái mề đay đó thôi… nếu đưa cho hắn… để đổi lấy một thang thuốc không còn ích lợi gì nữa… Trong lúc ta lại rất sung sướng khi tặng nó cho cháu, Amélie.

[12] Lính cận vệ thời Napoléon – ND.

Cô gái ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn cha mình.

Họ vừa tìm thấy tấm mề đay của Marion.

SHARE
Previous articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 16
Next articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 18

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI