Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 6

0
13

CHƯƠNG 6

Saint-Martin đặt lên bàn chai rượu mà ông Schunck vừa tặng rồi lại gần Amélie.

– Cô quay mặt về hướng cửa sổ để tôi nhìn cô rõ hơn! – Ông nói trong lúc ném về phía cô một cái nhìn dò xét. – Cọ vẽ của tôi quen thể hiện những phong cảnh đồng quê, những ngôi làng và những con vật nông trại. Nhưng tôi cũng thường cho mình được ngoại lệ để thực hiện những bức chân dung. Và vẽ chân dung của cô, trong sự rạng rỡ của tuổi mười sáu, sẽ là một vinh dự và hạnh phúc bao la. Để làm vừa lòng cô, tôi sẽ vận dụng hàng kho tàng khéo léo. Tôi sẽ để hết con tim tôi vào đó!

Câu cuối cùng vừa từ miệng ông họa sĩ thốt ra đúng là một cơ hội bằng vàng! Đó chính là cánh cửa rộng mở ra vấn đề đang khiến Philippe-Henry băn khoăn, nên ông lao vào đó một cách sung sướng.

– Liên quan đến trái tim, ông bạn ạ, tôi tự hỏi không biết có nên hoàn trả hoàng gia tấm biển đồng mà tôi mua được hôm qua ở phiên đấu giá không.

– Bảo hoàng đến chân tơ kẽ tóc, đó là con người của ông! – Saint-Martin giận dữ – Không, ông không được làm điều đó! Chắc ông đùa!

– Đùa thôi! Ông lo à, đúng không? – Tôi thú nhận. Thật ra thì tôi nghiêng về phía mua thêm những tấm biển khác hơn là rời xa tấm biển này!

– Vậy thì chúng ta phải mừng điều đó! – ông nghệ sĩ tuyên bố.

Ông ta tiến về chiếc tủ búp phê hai tầng, mở cánh cửa kiếng bên trên và lấy ra ba cái ly có chân mà ông chùi bằng một cái giẻ lau có độ sạch đáng nghi ngại.

Amélie nheo mũi kinh tởm.

– Chúng ít khi được dùng tới, – ông họa sĩ bộc bạch. – Tôi chỉ lôi chúng ra vào những dịp nào đó và hôm nay là một dịp hết sức đặc biệt!>

Nói rồi ông ta vồ lấy chai rượu và ném một cái nhìn đồng lõa về phía ông Schunck.

– Rượu Chambertin! Loại rượu ưa thích của Hoàng đế[8]! Quý ông đây chinh phục tôi bằng tình cảm rồi.

[8] Ý nhân vật ở đây muốn nhắc tới Napoléon – ND.

– Tuy thế mà… – ông Schunck bắt đầu câu chuyện, trong lúc Saint-Martin đổ đầy những cái ly – chuyện về những trái tim vua chúa kích thích sự tò mò của tôi. Bằng cách nào Radel, ông bạn kiến trúc sư của ông, có được những tấm biển đồng đó?

Ông họa sĩ cạn ly một hơi.

– Cái này, ái chà! Hoàng đế quả có một sở thích rất tuyệt! – ông reo lên – Rượu chambertin là một loại rượu tiên!

Rồi ông ta tự phục vụ một ly nữa và cũng uống hết nhanh như ly đầu.

Tôi chẳng hề muốn nói về chuyện diễn ra trong cuộc cách mạng – sau cùng ông cũng thốt lên – Điều đó khiến tôi nhớ lại những khoảnh khắc không vui mà tôi đang cố quên đi. Nếu các vị vua Pháp dính máu trên tay, thì những người cách mạng cũng bị văng máu đầy người! Họ đã làm những việc tàn bạo vô bổ. Cuộc đấu tranh nhằm đưa nước Pháp qua một kỷ nguyên mới không cần thiết phải có nhiều bạo lực như vậy. Việc xâm hại nhà thờ, mồ mả và những thánh tích chẳng hạn, chỉ để thỏa mãn cái nhu cầu được trả thù của họ. Phải thấy ở đó quyết tâm muốn xóa hết những dấu vết cuối cùng của chế độ vương quyền. Xóa sạch mọi thứ. Không có gì để có thể gọi là nuôi dưỡng một ý thức hệ nào đó. Trong khoảng thời gian đầy biến động này thì sự giận dữ của người dân và của những nhà lãnh đạo mới đã lên đến đỉnh điểm, và nó được thể hiện với một sự tàn nhẫn khủng khiếp. Ôi! Tốt nhất là tôi không nên nghĩ đến đó nữa. Tôi xấu hổ vì đã tham gia vào nỗi ô nhục như vậy.

Amélie biết ngay là cha mình có lý. Ông Saint-Martin sẽ không nói ra một cách dễ dàng.

Cô gái trẻ nhìn ông ta nốc thêm hai ly rượu nữagạc nhiên, cô thấy cha nháy mắt với mình, trong lúc rót thêm cho ông nghệ sĩ một ly.

– Vậy chứ ông đã là thủ phạm của sự quậy phá kinh khủng nào thế? – ông Schunck hỏi.

– Ông nên nhớ là tôi chưa hề chặt đầu ai hết! Không. Tôi chỉ được hưởng một số ưu đãi nào đó. Tôi tiếp tay cho một số dàn xếp nho nhỏ giữa bạn bè với nhau.

– Ông muốn nói đến ông bạn Radel của ông à?

– Đúng là như vậy.

– Phải chăng ông đã tham gia vào việc cướp bóc lăng mộ hoàng gia cùng với việc nẫng nhẹ những hòm thánh tích của nhà thờ?

– Ồ không! Không đụng đến mồ mả! – ông họa sĩ bào chữa.

– Chỉ là những hũ cốt đựng trái tim thôi, phải không? – ông Schunck đế thêm.

– Hỡi ơi, đúng vậy! – ông ta thú nhận trong khi nặng nề ngồi xuống ghế.

Cơn say bắt đầu làm đầu óc Saint-Martin mụ mẫm đi.

– Tôi thật hối tiếc vì điều đó, – ông nói thêm.

– Ông đã tiết lộ chuyện này với ai chưa? – Amélie xen vào.

– Chưa từng, thưa cô.

– Kể chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra đi, – ông Philippe-Henry tiếp tục câu chuyện – Tôi là bạn ông, ông có thể tâm sự không sợ gì hết. Rồi lương tâm của ông sẽ nhẹ gánh hơn.

– Nếu ông thật sự muốn biết chuyện này, tôi sẽ kể ông nghe. Mặc dù thật khó cho tôi để nhớ lại và thú nhận điều mà tôi gọi là một tội đại ác. Tôi bắt đầu già đi và sức khỏe cũng không tốt, tôi chẳng còn gì để mất! Chuyện như vầy… Cách đây gần hai mươi lăm năm, với tư cách là kiến trúc sư, Radel được giao nhiệm vụ tổ chứcám sát việc phá hủy những công trình lăng tẩm, trong khuôn viên nhà thờ Notre-Dame du Val-de-Grâce và nhà thờ Saint-Louis của Dòng Tên. Tôi đi theo anh ta vì tình bạn, đúng vậy, nhưng cũng không phải chỉ vì vậy. Với toàn bộ những trái tim được ướp đó, tôi thấy đây là điều kiện để tôi có được, với giá hời nhất, một số lượng nhất định chất liệu xác ướp.

– Theo ông thì chất liệu… xác ướp là gì? – Amélie nói trong hơi thở, vẻ e ngại.

– Những ngôi mộ cổ Ai Cập nói riêng và những nghĩa địa ở phương Đông nói chung, đều bị cướp bóc một cách có hệ thống. Những xác ướp, mà nhất là những trái tim được ướp thơm, đặt trong những bình di hài cổ Ai Cập, được bán với giá rất đắt. Giới họa sĩ chúng tôi dùng chúng để tạo ra một chất vẽ màu nâu làm cho những bức tranh có màu sắc và lớp tráng bên ngoài khó gì bì được.

– Một bức tranh có gốc là… xác ướp ư? – Amélie thảng thốt.

– Hoàn toàn đúng. Người ta còn gọi đó là tranh “xác ướp” nữa kìa.

– Sao vậy được nhỉ?

– Đây là một bí quyết chế tạo mà tôi không thể tiết lộ được. Cứ cho là… thịt xác ướp được xay nhuyễn, thành bột, rồi trộn với một lượng dầu nhất định. Tôi sẽ không đi vào chi tiết. Cách làm chẳng ngon lành gì này sẽ làm cô buồn nôn đấy, cô gái thân mến ạ!

– Ý ông muốn nói là trên bức chân dung ông định vẽ tôi, một số nét trên gương mặt sẽ được vẽ bằng cái chất rùng rợn đó chăng?

Saint-Martin gật đầu xác nhận.

– Nếu vậy tôi xin thôi! – Amélie phản ứng – Tôi sẽ không bao giờ có thể ngắm bức tranh ấy mà không cảm thấy một điềm gở.

Philippe-Henry ném một cái nhìn bất mãn về phía con gái. Đây không phải là lúc làm trái ý ông họa sĩ, ngay khi ông ta đã chịu thổ lộ!

– Vậy thì ông đã có được những trái tim vua chúa với giá rất rẻ, – ông trở lại câu chuyện, hy vọng qua đó sẽ bắt lại cuộc nói chuyện về ề tài mà ông quan tâm.

– Vâng, thưa ông! Dù bây giờ tôi chẳng tự hào gì về điều đó, nhưng lúc bấy giờ thì lại cực kỳ thỏa mãn. Tôi đã có đủ chất liệu để vẽ nhiều bức tranh. Xác ướp từ phương Đông khi ấy đã rất hiếm và khi bọn chó bán thuốc có được cái nào thì chúng lại bán với giá cắt cổ.

– Ông có biết những trái tim đó của ai không?

– Của Louis XIII và Louis XIV. Radel chắc chắn điều đó, và anh ta không lầm đâu vì anh lưu giữ cho chính mình những tấm biển bằng đồng. Anh đã nhấn mạnh đến sự vĩ đại của hai vị quân vương đó. Chắc anh nghĩ sẽ làm tôi ấn tượng, nhưng không hề! Dù rằng… Có lẽ chính vì điều đó nên tôi đã do dự rất lâu trước khi bắt đầu dùng cái di vật thứ nhất.

Ông Schunck lướt mắt qua những bức tranh treo rất nhiều trên bức tường bẩn thỉu của xưởng vẽ.

– Như vậy những trái tim đang ở đó, – ông nói, tay chỉ những bức tranh.

– Trên một vài bức, đúng vậy – Saint-Martin đồng ý.

– Thế thì những trái tim đã biến mất không cứu vãn gì được nữa – Amélie thở dài.

– Không hẳn vậy. Trông tôi như một người cách mạng không biết phải quấy, nhưng tôi vẫn có sự tôn kính với người chết. Và như tôi vừa nói, tôi đã chờ một thời gian trước khi dám sử dụng cái xác ướp vào loại lạ này. Vì không có phương tiện để tiếp tục mua hàng từ mấy người buôn bán đặc doanh nữa, tôi đành phải giải quyết bằng việc bắt đầu với trái tim đầu tiên. Tim của Louis XIV. Còn trái tim của Louis XIII, nó vẫn còn nguyên trong cái hũ cốt.

– Chính xác thì trái tim của vua Louis XIV còn lại gì? Ông có cắt đi nhiều không? – Philippe-Henry hỏi đại.

– Nó làm ông quan tâm dữ há, trái tim đó. Đúng không?

– Là do tấm biển mà từ giờ tôi đã sung sướng thành chủ nhân. Cái di vật ấy có một linh hồn. Và không phải tôi nói vậy vì là người bảo hoàng đâu. Trái tim không đơn giản chỉ là một nội tạng mà còn hơn thế. C phải nó được xem như trung khu của tư tưởng và tình cảm không? Người ta không thể không kể đến cái tầm vóc biểu tượng của nó. Cá nhân tôi, tôi thấy điều đó tạo ra nhiều cảm xúc.

– Biểu tượng… cảm xúc… Có lẽ ông nói đúng, – Saint-Martin xác nhận. – Ông đã nhìn thấy linh hồn ở chỗ mà tôi chỉ thấy vật chất.

Ông nhìn hết cha rồi đến con.

– Các vị có muốn nhìn thấy những gì còn lại của trái tim nhà vua không?

– Rất sẵn sàng ạ! – Amélie trả lời tức thì, không giấu được sự nôn nóng.

Ông họa sĩ đi mở một cái rương bằng gỗ cũ kỹ khuất trong bóng tối một góc của căn phòng. Ông nghiêng người xuống những vật để trong rương và lấy ra một cái hộp sắt rẻ tiền rồi đặt lên bàn. Ông giở nắp lên, cho thấy một vật không ra hình dạng gì, nâu nâu, chai cứng lại.

Amélie và cha cô ngay lập tức nhận thấy không có một tấm mề đay nào trong hộp.

– Cái đó là đây à? – Amélie buột miệng, vẻ thất vọng rõ ràng – Tôi đã nghĩ…

– Khi tôi lấy được nó, cách đây nhiều năm, cái di vật không có bề ngoài như thế này. Nó trông giống với những gì mà người đời thường hình dung về một trái tim hơn. Mặc dù, phương pháp ướp thơm thời đó rất không chắc ăn, nó vẫn không bị hư hỏng nhiều. Biết tôi ít tiền, Radel nói với tôi: “Này, cậu lấy cái này đi, nó lớn nhất đấy, đó là trái tim của Louis XIV”. Đổi lại tôi tặng anh ấy một bức phong cảnh mà tôi vừa vẽ xong, anh ấy thích nó lắm.

Và đó là tất cả những gì còn lại!

– Đúng vậy! – Saint-Martin nhún vai trả lời – Tôi sử dụng nó rất ít nhưng, khi tiếp xúc với không khí, với thời gian trôi qua và những thao tác mà tôi bắt nó chịu đựng, thịt của xác ướp khô đi và quắt queo lại. Và nó chẳng thơm tho gì. Sự thối rữa có vẻ như muốn tham gia vào đó.

– Không thấy một chiếc mề đay nào sao? – Amélie dò hỏi.>

– Cô gái ạ, trong Cách Mạng, quý kim được lục tìm dữ lắm. Chiếc mề đay, vì chắc là phải có một chiếc rồi, và chất bạc mạ vàng bao quanh trái tim, chắc chắn đã bị bán đi và nấu chảy ra rồi. Phần mình, tôi chỉ làm mỗi việc là bỏ lớp vải bao di vật đi. Sau đó tôi cất nó vào cái bình chứa này để chờ khi dùng tới.

Ông Schunck hắng giọng như mỗi lần ông sắp nói gì đó quan trọng.

– Bạn thân mến ạ, nếu tôi trả cho ông một giá kha khá… ý tôi muốn nói là một món tiền lớn. Đủ để ông mua một số lượng nhiều nhiều cái chất hữu cơ mà ông chuyển thành chất liệu xác ướp… Ông có chấp nhận bán cho tôi phần hài cốt vô giá đó cùng trái tim của vua Louis XIII không?

– Ông tính làm gì với cái đó?

– Hoàn trả cho vua Louis XVIII. Nói cho cùng thì đó là những trái tim của tổ tiên ngài!

– Như vậy thì dòng họ Bourbon sẽ tìm lại của cải của mình, – Saint-Martin thở dài. – Đó là điều lo ngại của con người cách mạng đang ngủ trong tôi. Một người cách mạng hồi chánh, nhưng dẫu sao!

Vẻ hờn dỗi, ông họa sĩ rót những gì còn lại trong chai vào ly và uống hết một hơi.

– Tôi chấp nhận bất chấp hết, – ông nói. – nhưng với hai điều kiện.

– Điều kiện gì?

– Thứ nhất là ông phải hứa với tôi giữ lại tấm biển đồng cho ông. Nó vẫn là cái mà Louis XVIII sẽ không có được!

– Tôi nghĩ là đã nói với ông rằng tôi không tính từ bỏ nó. Còn điều kiện thứ hai?

– Là ông trả cho tôi mười lần cái giá mà tôi đã mua những trái tim, nghĩa là một trăm hai mươi francs!

– Tôi tưởng ông đã tặng Radel một bức tranh mà – Philippe-Henry ngạc nhiên.

– Đúng vậy. Ông còn nhớ không… Hôm qua ở buổi bán đấu giá, tôi đã than phiền là một trong những bức họa của tôi được đấu thành công với chỉ mười hai francs. Đó là bức mà tôi đã đổi để lấy những di vật này. Mười lần cái giá của nó là một trăm hai mươi francs!

Ông Schunck thò tay vào túi áo trong của cái áo vét.

– Chết rồi! Tôi không đem đủ số tiền đó, – ông tiếc rẻ. – Đây chỉ có hai mươi francs, tôi bù thêm chiếc hộp đựng thuốc lá này.

Saint-Martin nhắc nó xem nặng nhẹ rồi ngắm nghía nó thật kỹ.

– Nó nhỏ nhưng được nạm rất khéo. Nó bằng vàng ư?

– Bằng vàng ròng, – Philippe-Henry nhấn mạnh. – Và những hoa văn được làm bằng sợi bạc.

Ông họa sĩ trề môi một cách thán phục.

– Quả là một sản phẩm đẹp!

– Nó thuộc về ông đó, bạn thân mến!

Với nụ cười thực sự trên môi, Saint-Martin nhét cái hộp đựng thuốc lá vào trong túi quần.

– Ông có thể đem trái tim của vua Louis XIV về! – Saint-Martin lên tiếng – Và làm cái gì ông muốn. Nhưng… riêng trái tim của Louis XIII, hơi có vấn đề. Ông phải ráng chờ thôi. Tôi không nhớ mình đã cất nó vào chỗ nào nữa. Cứ tin tôi đi. Tôi sẽ cố gắng tìm được nó trong cái đám hổ lốn trên tầng áp mái. Tôi sẽ báo ông biết khi tìm thấy nó. Và cứ quay lại tìm tôi khi nào ông muốn, nếu tiểu thư con ông thay đổi ý kiến về việc vẽ chân dung của cô.

SHARE
Previous articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 5
Next articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 7

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI