Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 7

0
14

CHƯƠNG 7

Cúi mình trên cái hộp bằng kim loại, Madeleine Bellart và Justine ngắm nghía những gì thật nhoi còn sót lại của trái tim nhà vua Louis XIV.

– Một trăm hai mươi francs! – Ông trả cái này một trăm hai mươi francs! – Bà quản gia tức tối – Nhìn mà thấy ớn! Chắc tôi phải đổi nghề thôi! Với tất cả lòng kính trọng ông, tôi thấy thà đi buôn mấy cái thứ xác chết tả pín lù được xông khói như cá trích này, tôi còn sống thoải mái hơn là đi giặt giũ và đánh bóng đồ bạc cho ông!

– Vú Madeleine, bà thôi nói ngu ngơ đi, – Philippe-Henry rầy bà quản gia. – Bà quên rằng đây là trái tim của một trong những vị quân vương vĩ đại nhất mà nước Pháp từng có sao.

– Danh vọng và khốn cùng thì có! Ông hãy nhìn thử miếng thịt dai nhách và còi cọc này đi.

– Tôi đồng ý với vú, tình trạng của nó thật là tệ.

– Nếu đúng vậy, thì ông đã bị người ta làm mờ mắt rồi, thưa ông chủ tốt bụng, chắc người ta đã bán cho ông một trái tim bò tơ hay trừu hay cái gì đó có Trời biết được! Nếu đúng vậy thì một trăm hai mươi francs, là đắt quá nếu tính theo ký!

– Đủ rồi vú Madeleine! – ông Schunck mất kiên nhẫn – Vú vui lòng quay về nhà bếp đi. Trễ lắm rồi, đêm đã xuống. Amélie và tôi muốn ăn tối.

– Bữa ăn vẫn nóng sốt và chỉ chờ ông về thôi, thưa ông. Tôi đã nấu món bầu dục, để ông thay đổi với món tim!

Bà quản gia quay gót và, với bước chân của lính chiến, bà trở về bếp.

– Còn cô Justine – ông Schunck nói tiếp – cô cho thêm củi vào lò. Ở đây lạnh buốt người!

Amélie biết cha cô đang tức giận.

– Vú Madeleine nói đúng đó cha, cái di vật này có thể là cái gì khác hơn là trái tim vua chúa. Tuy nhiên, con tin ông Saint-Martin là người đàng hoàng. Và, mặc dù tấm mề đay của Marion không còn trong hộp, linh tính báo cho con biết chúng ta đang có trái tim của Louis XIV.

– Cha cũng t như vậy – Philippe-Henry thêm vào, vẻ đã nguôi ngoai -Nhưng cha thích nó trong tình trạng lành lặn hơn, trước khi trao trả cho triều vua đang trị vì. Nó đã bị phơi ra không khí và ánh sáng quá lâu rồi. Tốt nhất là làm sao ướp nó thêm một lần nữa. Cha mong những vị ngự y của ông vua Louis XVIII tốt lành của chúng ta biết cách chữa trị cần thiết để bảo quản nó vĩnh viễn khỏi những xâm hại của thời gian.

Amélie mỉm cười.

– Hay chúng ta làm khác đi? – Cô gợi ý với giọng ranh mãnh – Thưa cha, con có ý thế này nhưng không biết…

– Lại một ý mới! Con cứ nói đi, con yêu. Con và tính hiếu kỳ của con đã lôi chúng ta vào cái vòng xoáy quỷ quái của chuyện này, con chắc phải có cách để đưa chúng ta ngẩng cao đầu ra khỏi đó!

– Cha còn nhớ những gì cha đã đọc hôm qua trong nhật ký của Marion chứ. Những trang kể lại lần đến thăm nhà vua của cô ấy, ba ngày trước khi ngài chết. Cô ấy kể về một cuốn sách dạy cho cô biết cách tự mình ướp thơm trái tim nhà vua. Chúng ta biết rằng những vị ngự y đã không cho cô làm, nhưng rõ ràng là cô ấy đã xây dựng được quy trình.

– Cha nhớ rất rõ đoạn ấy. Nhưng ý con là sao?

– Con không thể không liên hệ với những trang khác của cuốn vở, trong đó có lần gặp gỡ thứ nhì giữa Marion và nhà chiêm tinh của hoàng hậu. Cũng khá ngắn thôi, con sẽ đọc cha nghe. Cha chỉ cần nhắm mắt lại và tưởng tượng đang nghe giọng nói của Marion. Câu chuyện vì vậy sẽ sống động hơn.

Thứ Ba ngày 21 tháng Ba năm 1679

Tôi vừa về đến phòng, sau một giờ dài ở cạnh chàng, vẫn trong nhà nguyện của hoàng hậu.

Mặt trời lặn đằng sau đầu con Kênh Lớn. Hoàng hôn hôm nay lan tỏa những màu sắc kỳ dị. Chân trời khoác chiếc áo màu vàng hung như chất lụa ở những bộ váy của bà de Montespan, và màu đồng như chất kim loại mà chàng chiêm tinh mới nhắc đến. Cái lạnh của kim loại mà chàng nhận ra ngay lần đầu chúng tôi gặp gỡ. Vàng, bạc pha vàng, đồng, chì và sắt… Đáng lẽ chàng đã nói với tôi nhiều hơn về chuyện này, nhưng chàng nói không làm được việc đó, ít nhất là trong lúc này.

Chẳng hơn gì chất kim loại, chàng cũng không thể nói về tính cách của tôi, về con người tôi, mà chàng cho là phức tạp. Chàng chỉ chăm chăm nói với tôi về tương lai. Tôi chẳng hiểu ra sao nữa. Chàng, một người có quan niệm rất cao và rất đẹp về thuật chiêm tinh của mình, lại khẳng định với tôi là không thể phân định được giữa khoa chiêm tinh và thuật coi bói. Thế mà, đó chính là điều chàng đã làm.

Những tiết lộ của chàng ngày càng cụ thể hơn. Chúng làm tôi vừa sợ hãi vừa vui mừng lâng lâng.

Chàng cho tôi biết rằng tôi sẽ có người nối dõi. Như vậy tôi sẽ có chồng, và những đứa con sẽ ra đời từ mối lương duyên đó… Thật là quá xa với những lo toan của tôi bây giờ! Tôi không dám tin điều đó. Lúc này, tôi chỉ cố sống sót sau những gì mụ Voisin đã bắt tôi phải chịu. Tóc tôi bị cạo trọc, tôi gầy nhom, xanh xao và buồn bã. Ai lại có thể quan tâm đến tôi chứ, đến mức hỏi tôi làm vợ?

Thế mà Bastien Florac đã rất dứt khoát. Chàng cho rằng hai trong số những hậu duệ nữ của tôi, có thể là rất xa, sẽ được ban cho năng khiếu giống tôi. Với các cháu gái này, chàng tin chúng sẽ là con gái, tôi có nhiệm vụ phải truyền nghề. Trước hết đó là kể câu chuyện đời tôi. Về việc này, chàng cùng ý kiến với hoàng hậu, người đã giục tôi viết cuốn nhật ký này. Nhưng cũng phải ghi lại kết quả của những nghiên cứu, những sáng tạo của tôi. Đặc biệt là ba thứ. Chàng đã nhìn thấy rõ ràng con số ba. Cho đến lúc này, ngoại trừ chất bả mà tôi dùng để khử mùi hôi, tôi chưa thấy còn những cái gì nữa…

Ý tưởng tôi phải truyền nghề thật quý giá với tôi. Tôi ý thức được tầm quan trọng của nó.

Đời tôi hiện nay sẽ ra sao, nếu một trong những vị tổ tiên của tôi không cho tôi thừa hưởng cái năng khiếu về nước hoa đó? Một vị tổ tiên xa xôi mà tôi không biết cả tên.

Tôi sẽ ra sao nếu không có tấm mề đay mà mẹ tôi truyền lại cho tôi? Cái tấm vàng nhỏ ấy luôn là một sự hiện hữu an ủi tôi. Sự hiện hữu của mẹ Marie. Bóng ma êm ái của mẹ đã giúp tôi rất nhiều, nâng đỡ cuộc sống còn ngắn ngủi của tôi trong những thử thách.

Quả thật, tôi thích ý nghĩ truyền nghề. Tôi thương mến nó càng nhiều hơn khi Bastien Florac khẳng định với tôi một điều khó tin: tôi sẽ sống rất thọ và tôi sẽ may mắn biết mặt một hậu duệ cũng có “cái mũi” như tôi. Đến lượt nó, nó cũng sẽ truyền nghề và cứ tiếp tục như vậy. Bởi vì tất cả đều là sự tái khởi đầu. Chàng chiêm tinh không ngớt nhắc đi nhắc lại rằng tôi phải tiết lộ những bí quyết của mình vì… lịch sử là sự lặp lại.

Tất cả. Tôi phải kể lại tất cả. Từng giai thoại nhỏ nhất, từng chi tiết li ti, từng công thức pha chế, từng lời nói đơn giản, từng động tác, từng cái nhìn, từng ý tưởng, tất cả đều có thể có ích, tất cả đều phải được viết lại.

Như vậy, một số điều mà tôi đã từng thấy hay từng trải qua sẽ trở lại một ngày nào đó?… Tôi tự hỏi điều gì có thể lại diễn ra. Sự êm dịu? Sự cay đắng? Cả hai một lúc? Thật đáng ngại… Tôi không biết tương lai sẽ dành cho tôi điều gì, nhưng có những sự kiện trong quá khứ tôi không muốn thấy tái hiện.

– Con đọc hay quá, Amélie ạ – cha cô khen ngợi khi vừa mở mắt ra – Cha thả hồn theo giọng đọc của con và đôi lúc cha cứ tưởng Marion đang nói với mình. Con để hết cảm xúc vào bài đọc khiến cha cảm thấy mình rất gần gũi với người phụ nữ trẻ của một thời đại khác ấy.

– Thưa cha, Marion không thật sự thuộc về một thời đại khác đâu. Từ khi con đọc cuốn nhật ký của cô, cô ấy sống ngay bên con. Và sự có mặt của cô ấy ngày càng rõ nét hơn khi càng lúc chúng ta càng tiến sâu vào cuộc điều tra trái tim nhà vua. Và hơn nữa, cảm xúc thì đâu có tuổi tác gì, chúng thuộc mọi thời đại mà. Cha không thấy sao?

– Cha đồng ý!

– Cha đã thấy cái cách mà cô ấy nói về những người con gái, cháu chắt gái của mình đấy. Chưa gì cô ấy đã yêu họ rồi!

– Cha cũng cảm thấy điều đó như con, con gái ạ, nhưng cha chưa thấy mối liên hệ giữa tình yêu tiềm năng của người phụ nữ trẻ ấy dành cho những hậu duệ giả thiết của mình với công việc ướp thơm mà trái tim của Louis XIV đang cần.

– Đơn giản thôi mà cha! Nếu Marion đã truyền những bí quyết của mình, và rằng những hậu duệ của cô cũng làm như thế, thì chắc chắn ở Paris, ở Versailles hay ở nơi khác, thế nào cũng có người thừa hưởng mà!

– Vậy thì sao?

– Chỉ cần tìm ra những người đó! Có thể họ còn giữ những tài liệu mà Marion để lại.

– Công việc này khổng lồ đấy! Khác nào tìm một cây kim trong đống rơm!

– Khổng lồ thật nhưng không phải không thực hiện được! Con tạm kết luận rằng, trong ba cái công thức pha chế chính mà cô ấy phải truyền lại, sẽ có công thức về ướp xác. Khi cô ấy viết cái trang mà con vừa đọc cho cha nghe, cô ấy còn rất trẻ và mới chỉ hé lộ một trong những sáng tạo của mình. Không có gì ngạc nhiên về điều đó. Cô ấy vừa mới thoát khỏi nanh vuốt của mụ phù thủy Voisin, từ căn nhà mà cô đã nhìn thấy cuốn sách về ướp xác. Cô hy vọng được có nó, nhưng cô chưa biết vua Louis XIV có ban cho cô ơn huệ đó không. Hơn nữa, cô không nghĩ nhà vua khuyến khích cô làm việc theo hướng đó.

– Tìm ra một hoặc nhiều người thân của người phụ nữ trẻ đó ư! Con nằm mơ sao, Amélie! Giống như bà mẹ tội nghiệp của con, con có máu không tưởng. Cha xin nhắc con, nếu con quên, rằng trong khoảng thời gian đó, Cách Mạng đã phá hủy nhiều thứ và ly tán các gia đình. Nhất là ở những gia đình quý tộc. Mặt khác cha ngờ rằng Marion trước đó đã được phong tước hiệu quý tộc.

– Làm sao cha đoán được thế? Cha chưa đọc cuốn nhật ký mà!

– Đơn giản vì người làm nước hoa cho hoàng hậu, rồi cho nhà vua, có nhiều cơ may được phong quý tộc. Hoặc là với tư cách cá nhân hoặc là do quan hệ hôn nhân.

– Cha giả thiết đúng đấy. Cô ấy đã trở thành bá tước sau khi cưới Alexandre d’Auvignac de Saint-Thibault.

Philippe-Henry rời ghế bành để cời lửa từ đống than hồng đang reo vang trong lò sưởi.

– Như vậy là Marion d’Auvignac, nữ bá tước de Saint – Thibault, – ông nói tiếp lúc trở lại chỗ ngồi. – Thêm một lý do nữa để thấy rằng những gì cô để lại đã mất hết! Biết bao nhiêu gia đình quý tộc đã bị kết liễu bởi lệnh từ tòa án cách mạng. Nhiều gia đình khác phải lưu vong. Của cải của họ bị tịch thu, phá hủy. Xứ sở này đã bị đảo lộn toàn bộ.

– Chúng ta đã tìm thấy nhật ký của cô ấy cơ mà! Và trái tim của nhà vua nữa! -Amélie nói cố – Tại sao chúng ta không tìm kiếm để lôi ra một hậu duệ của Marion?

– Không có gì ngăn chúng ta hết, đúng vậy. Bất chấp sự to lớn của công việc này, cha tin rằng chúng ta phải toàn tâm toàn ý thôi. Chẳng phải cha đã quyết định trả lại trái tim được ướp hoàn hảo cho vua Louis XVIII sao? – ông Schunck tuyên bố, tay chỉ vào cái hũ cốt bằng sắt – Nhưng một câu hỏi được đặt ra… Bắt đầu từ những yếu tố nào? Ngoại trừ tên của vị bá tước, chồng của cô ấy, thì có thêm những chỉ dẫn khác trong nhật ký của cô ấy không? Những cái tên… những ngày, tháng và nơi sinh?

– Có đấy cha ạ! Rất ít nhưng có lẽ cũng đủ cho chúng ta.

– Cho chúng ta à? Chắc không đâu! Chúng ta chẳng có một chút chuyên môn nào để làm công việc đó. Chúng ta phải giao cho một nhà phả hệ học tìm giúp thôi. Cha biết một người, Aristide Millet cha hay gặp ông ấy trong những cuộc bán đấu giá. Ông ta rất nhã nhặn và bảo hoàng. Ông sẽ không từ chối giúp cha điều này đâu.

– Một nhà phả hệ học ư? Một ý tưởng thật tuyệt! Ngay khi ăn tối xong, con sẽ đọc lướt lại cuốn nhật ký của Marion để lập một danh sách tên với ngày tháng. Như vậy, mai cha sẽ có thể cung cấp thông tin cho ông Millet đó ngay.

– Mai ư? Nhưng cha còn công việc nữa, Amélie à! Mà cha không biết ông Millet đó có sẵn sàng tiếp cha không, ông ta cũng bận bịu lắm.

Ông Schunck nhìn con gái, và với một nụ cười đầy sự trìu mến, ông nói với cô:

– Con đã quyết định phải tiến hành vụ này thật ngon lành! Đúng không con?

– Ồ thưa cha! Con rất nóng lòng muốn biết nhiều hơn.

SHARE
Previous articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 6
Next articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 8

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI