Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 9

0
9

CHƯƠNG 9

– Cô ta có chấp thuận không? – Philippe-Henry hi, sau khi Amélie thuật lại câu chuyện cô vừa trao đổi với hậu duệ của Marion.

– Ombeline không trả lời gì cả, thưa cha. Con tin rằng cô ấy sẽ từ chối. Tất cả những gì dính dáng ít nhiều đến cái chết đều dẫn cô ấy nhớ tới sự qua đời của cha mẹ cô và làm tâm hồn cô đảo lộn hết cả. Con nhìn thấy cô ấy nhăn mặt khi nhắc đến trái tim được ướp hương. Tụi con tiếp tục nói chuyện trên ngưỡng cửa của cửa hàng, và con tin rằng con đã nói những điều làm cô ấy chán ngấy… Đáng lẽ con phải biết điều đó, chỉ nhắc đến trái tim được ướp, cô ấy đã run lên rồi. Con nhận ra rằng mình đã quá vụng về.

Màn đêm đã buông và gian phòng khách mờ tối. Ông Schunck rời khỏi ghế bành và tăng ngọn lửa của cái đèn dầu kiểu Quinquet.

Rồi ông trở lại ngồi và nhìn con gái với vẻ vui vui.

– Thế con đã nói với cô ta những gì?

– Ồ, con chỉ trả lời một câu hỏi mà cô ấy đặt ra, mà câu đó chắc cha cũng chưa nghĩ tới.

– Cha tò mò muốn biết đó là câu gì.

– Khi chúng ta đọc cái đoạn trong cuốn nhật ký lúc vua Louis XIV nói đến cuốn sách được tìm thấy ở nhà mụ phù thủy và giao nhiệm vụ ướp trái tim của mình cho Marion, cha không thấy thắc mắc gì sao?

– Có chứ. Cha tự hỏi tại sao nhà vua lại tặng tác phẩm đó cho Marion, chứ không giao cho những ngự y của mình để họ nghiên cứu. Chắc chắn là bà ta rất giỏi trong nghệ thuật làm nước hoa và hoàn toàn làm chủ việc sử dụng những hương liệu bất cứ kiểu nào. Nhưng từ đó đến việc làm công việc của một nhà phẫu thuật, dù sao cũng là một trời một vực!

– Vậy thì, vì cha nói đến điều đó, nên con mới có thể cung cấp cho cha câu trả lời mà con đã nói với Ombeline.

– Con đang đùa với thần kinh của cha đó nghe, cái kiểu cứ nhỏ giọt thông tin như thế này, hả con gái ngoan!

– Bộ không phải là cha muốn vậy sao? Với cuốn nhật ký của Marion, cha chỉ thèm đọc những trang mà con chỉ cho cha thôi. Do đó, con sẽ tiếp tục kích thích óhiếu kỳ của cha cho đến khi chấm dứt cuộc điều tra của chúng ta!

– Lại là một cực hình mà không hẳn cha đã không thích, con gái yêu ạ! Cha nghe con đây. Có gì mà con đã cho Ombeline biết mà chưa tiết lộ với cha nào?

Amélie cầm lấy cuốn tập đang chèn giữa tay ghế và một cái gối rồi giơ ra một cách tự hào.

– Marion tả cho chúng ta biết về cơn hấp hối của nhà vua năm 1715. Chúng ta hãy trở lui một chút, về tám năm trước. Thưa cha, con sẽ giúp cha khám phá ra những gì đã diễn ra lúc đó. Nhờ đó cha sẽ hiểu cái gì đã làm Ombeline chán ngán…

Thứ Bảy ngày 28 tháng Năm năm 1707

Phu nhân de Montespan đã chết.

Bà đã tắt thở hôm qua, lúc ba giờ sáng, tại làng Bourbon – l’Archambault, nơi bà đến ở để chữa bệnh bằng nước.

Nữ tiểu vương phương Đông vĩ đại, như nhiều người gọi bà trong triều, nàng Athénaïs xinh đẹp tuyệt trần đã không còn!

Khi bay đến Versailles, tin này đã gây chấn động.

Hơn hai mươi năm nay, hoàng thượng đã chán cái nàng ái nương rực rỡ của mình. Ngài còn lấy lại cả dãy phòng đã từng cho bà ở trong cung. Bà lui về ở nhà mình, lâu đài Clagny, và đôi khi vào ở ẩn trong các nhà dòng.

Mặc dù bị thất sủng, trong triều không ai quên được bà.

Làm sao có thể quên một phụ nữ như vậy chứ?

Bà để lại một dấu ấn không phai trong tâm trí những ai đã gặp bà một lần nào đó.

Thế mà, vào giờ phút bà lâm chung, mọi người đều chối bỏ bà. Con cái bà. Đức hoàng thượng. Vài người bạn mà bà vẫn tin mình có.

Đến nỗi chẳng có người nào muốn trả chi phí cho đám tang của bà!

Hoàng thượng không thốt một lời khi nghe tin bà mất. Trong cung, người ta kháo nhau rằng ngài đã không cho phép mình nhỏ dù chỉ một giọt lệ. Nhưng ngài có muốn vậy không đã? Ngài có khóc không trong sự riêng tư của chốn ngự phòng? Chẳng bao giờ ai biết cả.

Những triều thần, săm soi mọi dấu hiệu yếu đuối dù nhỏ nhất của ngài, đã nhìn đăm đắm vào mặt ngài suốt ngày. Hoài công vô ích! Không có gì trong thói quen của ngài thay đổi. Giờ khởi hành cho cuộc đi săn vẫn diễn ra như thường lệ. Chỉ khi trở về, quân vương mới làm cho mọi người ngạc nhiên…

Thay vì sai người thay giày ống, ngài lại đi dạo một mình trong ngự viên, lúc chiều tà.

Có lẽ ngài cần những phút giây cô độc đó. Cần cái khoảnh khắc tĩnh tâm cuối cùng này dành cho người đã làm rạng rỡ tuổi trẻ của ngài và đã cho ngài bảy đứa con. Một khoảng lặng cuối cùng, dành riêng để trải qua trong kỷ niệm về nàng Athénaïs tuyệt vời.

Chúa ơi, bà đã đẹp làm sao khi tôi vào phục vụ bà năm 1674!

Đẹp không phải là từ chính xác. Nói về bà, thì từ đó nghe còn có vẻ thô thiển nữa.

Đẹp ư? Chắc chắn là không. Bà còn hơn cả đẹp nữa…>

Những vị thần, chủ trì cho số mệnh của bà, đã trao cho bà một nhan sắc hiếm thấy, rực rỡ và huy hoàng, một trí óc lanh lợi, tràn đầy sự thông minh, một đôi mắt sáng, lấp lánh sự ranh mãnh. Không có nhiều người dám khoe rằng mình có thể làm hoàng thượng cười. Bà hầu tước đã làm được điều đó giỏi hơn bất kỳ ai!

Bất hạnh thay, những cô tiên không phải chỉ là những thần linh duy nhất biết đến sự chào đời của bà. Với tất cả những nét duyên dáng yêu kiều mà bà có, bọn quỷ dữ khi đi ngang qua, cho rằng tốt hơn là nên thêm vào đó cái đen tối của tâm hồn, sự bỉ ổi, mưu mô xảo trá, sự nham hiểm, mánh khóe và thích vu khống… Cả sự tàn ác nữa. Tôi đã là nạn nhân của nó.

Mụ Voisin đã tuân theo lệnh của bà hầu tước khi mụ cho tay chân bắt tôi.

Người đẹp Athénaïs muốn tôi phải chết. Điều đó đã xảy ra rất lâu rồi nhưng tôi không thể xua đuổi nó ra khỏi trí nhớ được.

Hôm nay, tôi còn sống đây, trong lúc bà đã bước vào vương quốc bóng tối.

Tôi có thể nhìn thấy ở đó một cuộc báo thù công bằng, một sự trả thù khắc nghiệt. Nó có thể làm tôi thỏa chí một cách chính đáng. Nhưng, không phải vậy. Tôi chỉ cảm thấy thanh thản, như cảm giác khi người ta vứt bỏ khỏi người một vật rất nặng.

Bây giờ tôi nhẹ nhàng. Được giải thoát. Con người duy nhất trên trái đất này mong muốn tôi chết vừa rời khỏi vũ đài.

Từ giờ trở đi, tôi tin rằng mình sẽ hiện diện trên cõi đời này tốt hơn.

Amélie ngước mắt lên khỏi cuốn nhật ký và nhìn cha chăm chú.

Ông bĩu môi>

– Nghe con đọc cha chẳng thấy có gì ghê tởm cả, – ông nói.

– Chờ con một chút, thưa cha, con chưa đọc xong, đó mới chỉ là nhập đề. Sau đây là những gì Marion viết một tháng sau, – Amélie nói trước khi đọc tiếp.

Thứ Năm ngày 30 tháng Sáu năm 1707

Buổi trưa.

Bầu không khí thật nặng nề.

Mùa hè vừa mới chớm mà không khí đã nhớp nháp như giữa tháng Tám.

Tôi mệt mỏi vì cái nóng và vì xúc động.

Hy vọng cơn giông đang chực chờ sẽ sớm đổ xuống và đem đến một chút mát mẻ.

Trở về phòng, tôi dùng một miếng bọt biển thấm đẫm nước lạnh đắp lên gương mặt tái mét, lên cổ và hai vai của mình.

Tôi xúc động đến nỗi phải đứng vững lại. Phải trấn tĩnh lại. Loại bỏ những ý nghĩ đen tối khiến tôi buồn nôn.

Sáng nay, sau khi họp Hội đồng Nội Các, hoàng thượng cho người gọi tôi.

Ngài chờ tôi trong thư phòng.

Tôi hiếm khi thấy ngài có vẻ nặng trĩu như vậy. Và tình trạng đó chẳng liên quan gì đến sự ngột ngạt của không kh

– Người ta vừa đem đến cho ta tức thì một tin tức thật đáng buồn, – ngài nói với tôi bằng một giọng yếu xìu.

– Con thấy rất buồn vì nghe thế, tâu Bệ hạ, – tôi đáp.

– Chuyện này liên quan đến phu nhân de Montespan.

Khi thấy tôi mở to đôi mắt, Ngài Ngự cho rằng phải nói thêm:

– Cô đừng nghĩ đây là trò ma quỷ gì cả, nhé Marion, bà ta không hề sống lại đâu – ngài thì thầm.

Ngài thở dài và ném một cái nhìn buồn bã lên bức thư đã được mở niêm đặt trên bàn giấy.

– Người ta vừa báo cho ta biết về những gì xảy ra với di hài của bà hầu tước. Như với những người sinh ra trong các dòng họ quý tộc, thi thể bà đã được ướp thơm, trái tim và nội tạng cũng vậy. Theo ý nguyện của bà, cái hũ cốt đựng nội tạng sẽ được đặt trong một tu viện mà, bằng động tác này, bà mong muốn được tôn vinh. Hỡi ôi, thi thể bà, ngày xưa xinh đẹp bao nhiêu, lại được giao cho một nhà phẫu thuật vụng về và khá dốt nát. Cô cũng biết ta nghi ngại bọn lương y và phẫu thuật gia đến mức nào… Trong trường hợp này, tên này đã không tôn trọng những quy tắc của nghề. Vị linh mục của giáo xứ Bourbon-l’Archambault sau đó giao hũ cốt cho một tên đánh xe ngựa có nhiệm vụ vận chuyển nó đến tu viện Thánh-Menoux, cách đó ba dặm. Đang đi, bỗng tên này bị khó chịu vì một mùi hôi thối. Đầu tiên hắn nghĩ có một miếng thịt thối đang phân hủy trong cái hố ven đường. Nhưng hắn mau chóng nhận ra rằng mùi hôi thối đuổi theo hắn. Lúc đó, hắn ngừng ngựa để xem lại đồ đạc chất trong xe.

Hoàng thượng lại thở dài một tiếng nữa rồi nhìn thẳng vào mắt tôi trước khi nói tiếp:

– Những gì mà hắn phát hiện ra, đúng là ghê tởm… Những vết bánh xe trên đường khiến cỗ xe ngựa của hắn bị dằn xóc đến mức làm cho cái nắp của hũ cốt xê dRõ ràng nó đã bị bung niêm, và làm thoát ra một mùi hôi thối kinh tởm. Không ngần ngại, tên đánh xe đã thẳng tay vứt hũ cốt xuống hố, ở đó những gì bên trong bị đổ hết ra ngoài. Và rồi…

Tôi nín thở. Không thể tưởng tượng được một sự hãi hùng như vậy… Tôi bắt đầu run bắn lên, cả người ớn lạnh. Quân vương muốn hé lộ điều gì với tôi đây? Tôi phải chờ để được biết một phát hiện quái gở gì nữa?

– Chắc cô đã hiểu điều gì rồi, Marion ạ, việc ướp xác đã được thực hiện rất tồi. Điều này vừa làm ta ngao ngán vừa làm ta kinh hãi. Người ta báo cáo với ta rằng những vụ việc khác tương tự đã từng xảy ra. Hỡi ôi, hình như việc này không phải là hiếm. Kể cả khi chính những ngự y trong triều tiến hành. Ta ngờ rằng khoa Y đã không dạy họ phương pháp tiến hành đúng. Cô sẽ hiểu khi giờ lâm chung của ta đến, ta hoàn toàn không muốn giao cho họ cái quý giá nhất của ta. Trái tim ta. Đó là lý do tại sao, Marion ạ, ta muốn giao tận tay cô một cuốn sách. Ta cảm ơn cô nếu cô nghiên cứu nó và rút tỉa từ đó ra những gì tốt nhất.

Nhà vua chìa cho tôi tác phẩm vừa nói đến.

Tôi giật nảy mình…

Tôi sẽ nhận ra nó ngay giữa tất cả mọi cuốn! Cuốn sách này đã ở nhà mụ phù thủy Voisin khi tôi là tù nhân của mụ. Mụ ta đã nói với tôi về thuật ướp xác, mụ có dự định sẽ dạy cho tôi những điều căn bản của thuật này. Thế rồi, một đêm tôi bị nhốt trong thư phòng của mụ chuyên đánh thuốc độc đó, tôi đã lưu ý đến cuốn sách để trên kệ.

“Phương pháp và cách sử dụng thuật ướp xác người quá vãng”. Chủ đề khiến tôi quan tâm. Tập sách đó mê hoặc tôi.

Sau vụ bắt giữ mụ vợ của Monvoisin, tháng Ba năm 1679, tôi đã cầu xin để nó được ban cho tôi thay vì bị phá hủy.

Nhưng đức vua chưa bao giờ chấp thuận lời thỉnh cầu của tôi… cho đến hôm nay. Hai mươi tám năm s>

Vừa nghĩ đến đó thì Ngài Ngự lại nói tiếp:

– Ta hy vọng Thượng đế sẽ cho ta sống đến khi những tìm tòi của cô về thuật ướp xác tiến xa đến mức cho phép cô giao kết quả nghiên cứu của mình cho những nhà phẫu thuật. Họ sẽ có nhiệm vụ bảo quản trái tim của ta. Nếu không thì chính cô là người ta sẽ chọn để làm công việc ấy. Ta chưa quyết định gì cả. Ta sẽ cho cô biết quyết định của ta sau. Còn bây giờ, thì cô bắt tay ngay vào việc đi!

Nhà vua tin tưởng vào tôi để hướng dẫn các ngự y của ngài hay có thể là đích thân tôi sẽ ướp trái tim của ngài!

Như vậy thì, những hiểu biết của tôi về nước hoa và hương liệu sẽ đi đến kết quả cuối cùng là công việc bảo quản trái tim của đức vua.

Những lời tiên đoán của Bastien Florac đúng quá. Anh ấy đã có dự cảm về một hũ cốt bằng kim loại…

Sau một lúc, tôi lấy lại tâm trí để khẽ nói:

– Tâu bệ hạ, ngài cho con vinh dự to lớn quá. Nhưng… tại sao lại là con? Con không biết mình có khả năng nghiên cứu như vậy không.

– Ta tin cô sẽ làm việc với sự nghiêm cẩn và kiên trì, với lòng can đảm và sự quả quyết. Ta đặt tin tưởng vào cô. Nhờ sự thành thạo của cô, trái tim ta sẽ không chịu chung số phận với di hài của phu nhân de Montespan. Cô có biết điều gì đã xảy ra với nội tạng cao quý của bà không, khi bị đổ xuống hố ven con đường nông thôn?

Tôi nghe mình trả lời trong một hơi thở:

– Con không biết, thưa hoàng thượng.

– Nội tạng của bà ấy đã bị bọn heo và chó hoang nhai nghiến ngấu.

Amélie khép cuốn nhật ký lại.

– Con ngừng đọc ở đây. Phần tiếp theo không quan trọng mấy cho công việc của chúng ta. Giờ cha đã biết điều gì gây sốc cho Ombeline và ngăn không cho cô trả lời con.

Philippe-Henry Schunck mở to hai mắt.

– Một chuyện thật quái gở! Vậy mà con còn cười ư? Cha hiểu sự nghi ngại của vua Louis XIV trước bọn lang vườn bao quanh ông ta. Cũng như chia sẻ phản ứng chán ngấy của Ombeline. Trái lại cha khó tìm được câu giải thích thỏa đáng trước vẻ dửng dưng mà con phô diễn, con gái ạ! Những chi tiết trong câu chuyện nhớp nhúa này có vẻ như không làm con khó chịu chút nào. Con gan góc thật đấy! Ở tuổi mười sáu, không lẽ trái tim con bằng đá khiến câu chuyện không làm con xúc động sao?

– Sao cha biết con không xúc động? Con xúc động chứ, lẽ đương nhiên. Nhưng những sự kiện đó không gây cho con một chút ghê tởm nào nữa. Con thú thật đã bị sốc khi họa sĩ Saint-Martin nhắc đến xác ướp mà ông dùng như màu vẽ cho tranh của mình. Nhưng từ lúc đó con đã tìm hiểu, và con suy nghĩ. Bây giờ con biết rằng, ở nước ta, việc ướp xác là một thông lệ phổ biến trong hoàng gia và trong giới quý tộc đỉnh cao. Trái tim của vị vua Louis XIV tốt lành của chúng ta rồi ra cũng sẽ chịu xử lý như vậy. Và con đi đến kết luận như sau: nếu xác ướp của những vị pharaoh Ai Cập không làm ai tởm lợm, thì tại sao trái tim ướp thơm của những ông hoàng bà chúa Pháp sẽ gây ra một sự buồn nôn nào đó?

– Dù sao thì, Amélie! – Philippe-Henry phản đối – Nội tạng của bà de Montespan đã bị heo và chó ăn! Thật khiếp đảm!

– Con đồng ý với cha, nhưng đó là chuyện xưa rồi. Cha tha thứ cho con nếu con thấy chuyện này có phần tức cười hơn.

– Cha cha! Tôi đã từng được nghe những cuộc chuyện trò dễ chịu hơn vầy! – Vú Madeleine Bellart chen vào – Sau khi đã khai vị như vậy rồi, nếu ông chủ còn một chút thèm ăn, thì xin mời ông qua bàn, bữa tối đã sẵn sàng!

SHARE
Previous articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 8
Next articleVì trái tim nhà vua - CHƯƠNG 10

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI