Giang hồ bất ai đao – CHƯƠNG 07: ĐẢ THIẾT YẾU SẤN NHIỆT

0
26

CHƯƠNG 07: ĐẢ THIẾT YẾU SẤN NHIỆT

Phải biết cách nung khi rèn sắt

oOo

.

Khi đèn được thắp lên, mỹ nhân và khách khứa cũng vừa lúc đến.

Tiểu Đao không đến tiền viện, không có việc gì làm ăn xong quả dưa liền lấy vỏ khắc thành hình chiếc ***g đèn, tìm ngọn nến đến thắp lên, đặt trước mặt Hiểu Nguyệt, “Tặng cô.”

Hiểu Nguyệt cầm đèn qua đăng lên nhìn Tiểu Đao cười ngây ngô, lần đầu tiên nàng được nhận món quà đồ chơi như thế này.

(qua đăng: đèn quả dưa)

Tiết Bắc Phàm vừa mới bị Tiểu Đao đập vài nhát, đang thu dọn lại sân, nhìn thấy hai nha đầu đùa giỡn, lắc đầu —— Nhan Tiểu Đao này tính tình cũng rất trẻ con, hình như rất thích trừ bạo giúp kẻ yếu đuối.

“Sài Tử Diệu đã tới, lát nữa Phong Vô Ưu sẽ tìm cơ hội moi tin từ lời hắn nói.” Tiết Bắc Phàm nói cho Tiểu Đao biết, Hách Kim Phong đã âm thầm mai phục xong.

“Bắt được liền đưa hắn lên quan phủ, bắt không được thì bắt ngươi thay thế cũng được! Tốt xấu gì cũng đều vì dân trừ hại.” Giọng Tiểu Đao như có mùi thuốc súng.

Tiết Bắc Phàm biết nha đầu kia còn đang giận mình, tính khí nóng nảy lại dễ ghi thù.

“Cái cô Liễu Như Nguyệt kia, đẹp không?” Tiểu Đao đổi đề tài hỏi Tiết Bắc Phàm, không quên bổ sung một câu, “So với Hiểu Nguyệt.”

“Cô chưa từng nghe câu ‘Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’ sao?” Tiết Bắc Phàm lơ đãng hỏi lại.

Tiểu Đao lầm bầm một tiếng, đột nhiên hai tay tạo thành chữ thập, miệng huyên thuyên nói gì đó.

Tiết Bắc Phàm dựa gần lại nghe, nàng đang nói một mình: “Bồ Tát phù hộ, là độc phụ hồ ly tinh!”

“A.” Tiết Bắc Phàm nhịn không được hít vào, “Miệng cô thật xấu! Thế nào? Nếu là độc phụ hồ ly tinh, cô giúp Hiểu Nguyệt đuổi nàng đi sao?”

“Không thèm.” Tiểu Đao khinh thường ” Mặt mũi Thẩm Tinh Hải quan trọng vậy sao? Ta thấy, Thẩm Tinh Hải là bắt cá hai tay, đối phương là hảo nha đầu liền chà đạp! Giỏi lắm cũng chỉ là một kẻ xấu xa, cái đó gọi là một vật tìm một chủ, đất nhiễm mặn chỉ nuôi tôm càng!”

“Kỳ thật cô đối Thẩm Tinh Hải hình như có chút thành kiến.” Tiết Bắc Phàm khuyên Tiểu Đao, “Y cũng có nỗi khổ riêng.”

“Ừ, ta hiểu.” Tiểu Đao buông tay, “Hiểu được không có nghĩa là phải nhân nhượng? Ta đối hắn có thành kiến, thì sao?”

Tiết Bắc Phàm nhìn trời.

. . . . . .

Chỉ chốc lát sau, đằng trước yến hội liền bắt đầu, một hạ nhân đem đến một ít thức ăn ra hậu viện, nói là Trọng Hoa công tử phân phó.

Tên hạ nhân kia nhìn thấy khuôn mặt không mang mặt nạ của Hiểu Nguyệt thì choáng váng, lúc ra khỏi cửa liền đập đầu trúng cây cột, ôm đầu chạy đi.

Tiết Bắc Phàm dọn bàn trà ra tiểu viện, để giữa bàn đủ thứ dưa, Tiểu Đao cùng Hiểu Nguyệt vừa ăn vừa nói chuyện. Tiết Bắc Phàm một tay cầm bầu rượu, một tay cầm cây ngải, giúp hai vị cô nương đuổi muỗi.

“Tiểu Đao.” Hiểu Nguyệt ăn một ít món này nọ, hỏi nàng: “Cô vì cái gì một mình lưu lạc giang hồ?”

“À. . . . . .” Tiểu Đao do dự một chút, “Đi ra tiếp xúc việc đời.”

Hiểu Nguyệt gật đầu.

Một bên Tiết Bắc Phàm lại cười một tiếng, nhìn Tiểu Đao —— Cô thật vớ vẩn!

Tiểu Đao ném dưa vào hắn, Tiết Bắc Phàm thấy cũng đã đến lúc, liền đi ra giúp Hách Kim Phong, tránh lát nữa bị cả người đều bị dưa đập vào.

“Cô thích Tiết công tử sao?” Hiểu Nguyệt đột nhiên hỏi.

“Phụt. . . . . .” Tiểu Đao phun một ngụm nước, trợn tròn mắt, “Làm sao có thể?”

“Ta thấy cô vẫn đi theo hắn.” Hiểu Nguyệt thấy Tiểu Đao hình như giận, thanh âm liền nhỏ xuống.

“Ta là bị hắn lừa gạt.” Tiểu Đao nhắc tới điều này tra còn có chút căm giận.

“Tiết công tử quả thật rất có tiếng tăm.” Hiểu Nguyệt cùng Tiểu Đao nói một ít chuyện về Tiết Bắc Phàm, “Hắn là đệ đệ của Tiết Bắc Hải tiếng tăm lẫy lừng. Thế nhưng Thiếu chủ từng nói, Tiết Bắc Hải rất lợi hại, Tiết Bắc Phàm vô luận cùng người quen biết bao lâu, cũng không biết hắn rốt cuộc là người lợi hại thế nào.”

“Ý là nói hắn vô sỉ không có giới hạn sao?” Tiểu Đao xấu xa hỏi.

Hiểu Nguyệt cười lắc đầu, Tiểu Đao tựa hồ đối nam nhân luôn có ý thù địch, với ai cũng đều phải ầm ĩ một trận, nhưng đối với nữ nhân thì lại rất dịu dàng.

Đang nói chuyện, chợt nghe tiền viện truyền đến tiếng hỗn loạn, Tiểu Đao sửng sốt thầm nghĩ có chuyện, Hiểu Nguyệt liền xông ra ngoài.

Tiểu Đao nghĩ chắc là Hách Kim Phong cùng Tiết Bắc Phàm đang động thủ bắt Sài Tử Diệu, liền leo lên đầu tường, chuẩn bị xem kết quả.

Hiểu Nguyệt tới tiền viện, quả nhiên gặp Hách Kim Phong và Sài Tử Diệu đang đánh tới đây.

Sài Tử Diệu bị Vô Ưu phu nhân gạt đến chỗ không người, nói mấy câu, liền lộ ra chuyện giết vợ giá họa cho Tiết Bắc Phàm, Hách Kim Phong trốn ở một nơi bí mật gần đó lập tức xuất hiện truy bắt hắn.

Sài Tử Diệu chạy trốn, thì bắt gặp quận chúa cùng Thẩm Tinh Hải đang dạo hoa viên, nha hoàn bên cạnh công chúa khiếp sợ hét to.

Thẩm Tinh Hải bảo vệ Liễu Như Nguyệt, Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa ở một bên xem náo nhiệt, Hách Kim Phong bắt lấy Sài Tử Diệu. Hiểu Nguyệt nhìn tình thế, nghĩ không cần mình ra tay, liền đứng ở bên cửa, không nhúc nhích.

Liễu Như Nguyệt vừa lúc nhìn thấy, hỏi Thẩm Tinh Hải, “Vị cô nương kia là ai?”

Lúc này, Tiểu Đao đang ngồi trên nóc nhà xem náo nhiệt. Thấy Liễu Như Nguyệt liếc mắt một cái liền thấy Hiểu Nguyệt, còn hỏi Thẩm Tinh Hải, Tiểu Đao hơi nhướng mi —— Mắt rất tinh nha!

Đừng nói Liễu Như Nguyệt, Thẩm Tinh Hải cũng không biết Hiểu Nguyệt đến đây, Hiểu Nguyệt không đeo mặt nạ một thân mặc váy, thướt tha đứng ở sau cửa, Thẩm Tinh Hải chỉ cảm thấy ánh mắt dường như không dời đi được.

Hiểu Nguyệt thấy Sài Tử Diệu chỉ lát sau đã bị chế ngự, vội xoay người quay về hậu viện.

Liễu Như Nguyệt hình như không có việc gì, tựa hồ vẫn không hoảng sợ, chỉ cùng Thẩm Tinh Hải nói muốn tiếp tục đi dạo, liền hướng cửa hiên đi qua. Tiểu Đao kén ăn chọn một cái sủi cảo —— Ha hả, xem chừng không phải vị quận chúa này muốn ngắm đèn.

Lại nhìn Thẩm Tinh Hải, thấy y khẽ nhíu mày, nhưng lại lộ ra một chút tâm tình bản thân lúc này.

Tiểu Đao trở về hậu viện, chỉ thấy Hiểu Nguyệt đang chờ đổi nến cho qua đăng, ngọn nến đốt gần cháy hết.

“Sài Tử Diệu đã bị Hách Kim Phong bắt được.” Tiểu Đao nhảy vào trong viện, nói với Hiểu Nguyệt.

“Ừ, ta thấy rồi.” Hiểu Nguyệt đem phân nửa ngọn nến cắm vào trong vỏ dưa, thật cẩn thận, “Dù gì hắn cũng là Quận vương, Hách thần bộ có thể định tội hắn sao?”

“Đương nhiên, nhà mẹ đẻ của Uông Nhị phu nhân cũng không phải là dễ đối phó, phỏng chừng đủ khiến Sài Tử Diệu bị chửi một trận.”

Hiểu Nguyệt có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm đèn ngọn lửa trong đèn ***g thấp giọng nói, “Đã thành thân, Uông Nhị phu nhân cũng có thể cho hắn địa vị lẫn tài phú, không phải chính là thứ hắn muốn sao, vì sao còn nhớ Phong Vô Ưu, hắn đáng bị như vậy?”

Tiểu Đao chống cằm, nghe được bên ngoài có tiếng bước chân, cũng từ từ để ý điều chỉnh lại tâm tình, “Uông Nhị phu nhân nếu không có gia tài bạc triệu, Sài Tử Diệu cũng sẽ không lấy nàng. Nữ nhân sẽ già, nhưng bạc sẽ không già, bạc sẽ mất, nhưng mỹ nhân sẽ không mất, muốn giành được tự nhiên không phải việc lạ, không đụng tay vào, là tốt nhất.”

(Tiểu Ngạn: có lý nha)

Hiểu Nguyệt nghe xong như rơi vào trong sương mù.

Tiểu Đao cười, “Là nương ta nói.”

“Nương cô, nói chuyện rất có đạo lý.” Hiểu Nguyệt bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy nương của Tiểu Đao.

Lúc này, ngoài cửa viện có người đi đến, chính là Liễu Như Nguyệt cùng nha hoàn, đi theo sau đằng sau chính là Thẩm Tinh Hải.

Tiểu Đao thấy Liễu Như Nguyệt trên mặt thần sắc tự nhiên, tựa hồ cũng không vì lời mình vừa nói mà hờn giận, nhưng nha hoàn kia sắc mặt thật không tốt.

Liễu Như Nguyệt vào sân, liếc mắt một cái nhìn thấy hai vị cô nương xinh đẹp, liền mỉm cười hỏi Thẩm Tinh Hải, “Kim ốc tàng kiều nhỉ?”

Thẩm Tinh vội lắc đầu, “Quận chúa đừng nói đùa.” Nói xong, liền giới thiệu, “Vị này chính là bằng hữa của Tiết huynh, Nhan Tiểu Đao. Vị này trước kia người đã gặp qua, tùy tùng của ta Hiểu Nguyệt.”

Liễu Như Nguyệt vẻ mặt kinh ngạc, nhìn Hiểu Nguyệt, “Cô là Hiểu Nguyệt? Ngày thường đeo mặt nạ, ta cũng không nhận thức được .”

Hiểu Nguyệt đứng ở bên cạnh bàn, không biết nên đáp lại thế nào, đành phải gật đầu. Trong lòng buồn bực, Thiếu chủ như thế nào đưa quận chúa đến nơi này? Thẩm Tinh Hải từ trước đến nay không thích nàng chạm mặt Liễu Như Nguyệt.

Nhan Tiểu Đao đứng ở một bên nhìn, chỉ thấy Liễu Như Nguyệt đi tới, nhìn chằm chằm qua đăng, “Thật là đẹp, đây là cái gì?”

“Dưa hấu.” Tiểu Đao giúp Hiểu Nguyệt trả lời nàng một câu.

“Dưa hấu?” Liễu Như Nguyệt ngạc nhiên, “Dưa hấu không phải dùng để ăn sao?”

“Quận chúa.” Nha hoàn bên cạnh Liễu Như Nguyệt xen miệng vào, “Dưa hấu cũng có thể dùng để khắc hoa đăng, nha hoàn hạ nhân trong phủ chúng ta đều thích làm cái này.”

Tiểu Đao nhướng mi, lại âm thầm tấm tắc hai tiếng —— Một kẻ thẹn thùng, một kẻ phản diện, thú vị.

” Lần đầu mới nhìn thấy, thật đẹp, cho ta được không?” Liễu Như Nguyệt mở miệng.

Hiểu Nguyệt không nói gì, nhìn chằm chằm qua đăng, là Tiểu Đao làm cho mình. . . . . .

Liễu Như Nguyệt hỏi ra khỏi miệng, thấy Hiểu Nguyệt không đáp lại, có chút xấu hổ.

Thẩm Tinh Hải lại gần, “Tiểu hài tử thích chơi.”

Nói xong, y nhìn Hiểu Nguyệt, bốn mắt đối diện, Thẩm Tinh Hải không hiểu hình như có chút lo lắng, Hiểu Nguyệt chần chừ một lúc, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.

Tiểu Đao chắp tay sau lưng, nhìn, không xen vào.

Nha hoàn bên người Liễu Như Nguyệt cầm qua đăng, cười cùng Hiểu Nguyệt nói, “Đa tạ Hiểu Nguyệt cô nương bỏ những thứ yêu thích.”

Ánh mắt Hiểu Nguyệt vẫn nhìn theo qua đăng kia.

Liễu Như Nguyệt nhìn thấy, nhanh miệng nói, “Hiểu Nguyệt cô nương, ngày mai ta tặng lại cho cô đèn ***g trong cung đình trao đổi, được không?”

Hiểu Nguyệt không nói gì, nàng thích qua đăng Tiểu Đao chính tay làm hơn.

Thẩm Tinh Hải đứng ở một bên, vô thức không nhìn Hiểu Nguyệt, lại thấy Tiểu Đao có ý sâu xa khác nhìn mình cười.

Thẩm Tinh Hải cảm thấy nàng cười có chút khó hiểu, nha đầu kia rất có tâm tư, dường như chỉ liếc mắt một cái có thể nhìn thấu tâm tư, khiến người khác không được tự nhiên.

Bỗng, chợt nghe nha hoàn kia đột nhiên kêu “Ai nha” một tiếng.

Lập tức, “Bốp” một thanh âm vang lên, qua đăng rớt xuống đất vỡ nát, nha hoàn kia bắt đầu vẫy tay, “Nóng quá!” Vừa xin Liễu Như Nguyệt tha thứ, “Quận chúa, nô tỳ không phải cố ý.”

Liễu Như Nguyệt trừng nàng liếc mắt một cái, “Như thế nào không cẩn thận như vậy!”

“Đèn kia làm tay.” Nha hoàn nói thầm một câu, “May mắn quận chúa không có cầm.”

Tiểu Đao nhìn sang Hiểu Nguyệt, thấy nàng nhìn chằm chằm qua đăng bể nát trên mặt đất, bộ dáng khiến người khác động lòng. Tiểu Đao nhịn không được nở nụ cười, thấy Liễu Như Nguyệt đang nhìn về phía Thẩm Tinh Hải.

Thẩm Tinh Hải nhìn thấy Hiểu Nguyệt, mày nhăn lại, vẻ mặt phức tạp, có chút áy náy, mang theo chút tâm tình khó nói.

Liễu Như Nguyệt thu hồi tầm mắt, trách cứ nha hoàn, “Còn không nhận lỗi với Hiểu Nguyệt cô nương?”

Nha hoàn khóc lóc thảm thiết, đến bên cạnh Hiểu Nguyệt, “Hiểu Nguyệt cô nương, ta bị phỏng tay không phải cố ý. Ta thấy cô cũng đang cầm, không nghĩ tới lại nóng như vậy. . . . . . A, ta đã biết, trên tay cô có vết chai? Cũng may quận chúa không cầm.”

“Ai, cho nên mới nói, qua đăng quả nhiên không thích hợp với quận chúa.” Lúc này, bên ngoài Tiết Bắc Phàm đi đến, phía sau còn có Trọng Hoa.

Nha hoàn thấy Hiểu Nguyệt không trả lời, chạy đến bên người Liễu Như Nguyệt, “Quận chúa, Hiểu Nguyệt cô nương không giận, nô tỳ không cần phải chịu phạt đúng không?”

“Ai.” Thẩm Tinh Hải phục hồi tinh thần lại, xua tay, “Không phải chỉ là một cái qua đăng thôi sao.” Nói xong, nhìn Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt gật gật đầu, “Vâng” một tiếng, đi tới nhặt qua đăng.

Tiết Bắc Phàm ở bên cạnh Tiểu Đao nhìn nàng mấp máy môi, như là nói —— Hiểu Nguyệt kỳ thật cũng không ngốc nha!

Tiểu Đao ném cho hắn cái nhìn xem thường —— Ngươi mới ngốc.

Tiết Bắc Phàm vô tội chịu cái nhìn xem thường, có chút ủy khuất —— Ta đây không phải cũng bênh vực Hiểu Nguyệt sao?

Tiểu Đao quay mặt đi, rõ ràng chính là đang giận chó đánh mèo —— Xú nam nhân!

Trọng Hoa đi tới giúp Hiểu Nguyệt nhặt, vừa nói với nàng, “Đằng sau có ruộng dưa, lát nữa đem một xe đến để cho Tiểu Đao khắc, khắc đủ cầm tinh mười hai con được không?”

Hiểu Nguyệt khẽ cười.

Thẩm Tinh Hải sắc mặt so với vừa nãy càng u ám vài phần.

Tiết Bắc Phàm thấy Tiểu Đao không nói gì, dùng cánh tay nhẹ nhàng huých nàng một cái, bĩu môi —— Không phản kích? Không giống cô nha!

Tiểu Đao bỗng nhiên cười, nói với Thẩm Tinh Hải, “Thẩm viên chủ.”

Thẩm Tinh Hải quay đầu lại nhìn nàng, tựa hồ sớm có chuẩn bị, phỏng chừng Tiểu Đao sẽ nói vài câu gay gắt giúp Hiểu Nguyệt bớt giận, cũng tốt.

Không ngờ Tiểu Đao lại nói, “Chúng ta lần này đi xa có thể bị thiếu người, có thể để cho Hiểu Nguyệt cô nương theo giúp không?”

Nói xong, nhìn Tiết Bắc Phàm.

Thẩm Tinh Hải hoàn toàn choáng váng.

Tiết Bắc Phàm chưa kịp mở miệng Tiểu Đao liền âm thầm nhéo hắn một cái, khiến hắn đau đến nhe răng, vội vàng gật đầu, “Đúng vậy Thẩm huynh, Hiểu Nguyệt công phu tốt, ta có chút việc cần làm, muốn nhờ nàng giúp một tay.”

“Thẩm viên chủ không ngại chứ?” Tiểu Đao hỏi Thẩm Tinh Hải.

Thẩm Tinh Hải nhíu mày, thấy hắn do dự, Tiểu Đao nhướng mi khiêu khích nhìn Liễu Như Nguyệt. Liễu Như Nguyệt vẫn như cũ không nói tiếng nào, nha hoàn liền nói: “Thì ra Hiểu Nguyệt cô nương giỏi giang như vậy, khó trách Thẩm viên chủ không rời bỏ cô.”

Thẩm Tinh Hải nhìn Hiểu Nguyệt, “Ngươi đi giúp họ một chuyến.”

Hiểu Nguyệt đứng đó đang cầm nửa cái qua đăng, gật đầu, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như cũ, nhìn đèn.

Tiểu Đao nói trong lòng —— Ai nha nha đầu ngốc, đau lòng lâu không bằng đau lòng ngắn! Quận chúa này cũng không tha cho một cái đèn, nếu cô ở cùng một chỗ với ả, xem chừng khổ chết mất, Thẩm Tinh Hải thì lại ở một bên xem náo nhiệt.

Lúc sau, Thẩm Tinh Hải cùng Liễu Như Nguyệt mặt đang tươi cười ra cửa, ra đến cửa quay đầu lại nhìn Hiểu Nguyệt liếc mắt một cái, tựa hồ có chuyện muốn nói, đáng tiếc Hiểu Nguyệt đang cầm đèn, quay trở vào trong phòng.

Mọi người đi rồi, Tiết Bắc Phàm đối Tiểu Đao giơ ngón tay cái, “Thật giỏi nha! Một cú trí mạng, Thẩm Tinh Hải đêm nay phỏng chừng không cần ngủ.”

Tiểu Đao lấy tay đánh lên lưng hắn một cái, “Lập tức khởi hành!”

“Cái gì?” Tiết Bắc Phàm mở to hai mắt nhìn nàng, “Sao không để sáng mai, không cần vội!”

“Chỉnh người cũng phải thừa dịp, nói không chừng sáng mai y liền đổi ý.” Tiểu Đao không quan tâm nhún vai, thở dài, “Ngươi xem đủ rồi.”

Tiết Bắc Phàm há hốc miệng, một bên Trọng Hoa xoay người đi ra ngoài, “Ta đi thu dọn ít đồ rồi báo cho Hách Kim Phong, chúng ta ngồi thuyền đi.”

Tiết Bắc Phàm lắc đầu, hỏi Tiểu Đao, “Cô không phải chỉnh Thẩm Tinh Hải sao, y đưa quận chúa trở về chỉ thấy Hiểu Nguyệt không còn, tốt xấu gì cũng cáo biệt y một tiếng.”

“Nghĩ hay nhỉ!” Nhan Tiểu Đao nói lầm bầm một tiếng, “Đâm người một đao sẽ bị người quay lại đâm trả hai đao.”

“Nha đầu cô thật tuyệt.” Tiết Bắc Phàm cảm khái, “Về sau ai trêu chọc cô khẳng định sẽ chết rất thảm.”

Nhan Tiểu Đao nhướng mi, “Đó là dĩ nhiên! Nương ta dạy, phải biết khoan hồng độ lượng, cũng phải hiểu được đạo lý hoàn trả gấp đôi!”

.

oOo

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI