Miễn cưỡng tiểu yêu tinh, Vương gia, Ta lại muốn ở trên ngươi – CHƯƠNG 14:

0
26

CHƯƠNG 14:

“Sao lại không mất đồ!” Cảnh Hiên lớn giọng nói, “Không phải mất Tuyết Tuyết sao!”

Bình Tử lau mồ hôi, thầm nghĩ, chủ tử à, ai lại chỉ đến để trộm một con cá chứ? Con cá kia của người nhỏ như vậy, ninh hầm để ăn cũng không đủ bữa, người ta trộm nó làm cái gì?

Nhưng những lời này hắn chỉ dám nghĩ ở trong đầu, không dám nói ra.

Cảnh Hiên thấy hắn không trả lời liền thở dài một tiếng, khoát tay nói:

“Lui xuống đi!”

Bình Tử dập đầu cáo lui, ánh mắt Cảnh Hiên lại lần nữa dừng ở chỗ thùng đựng nước kia.

Mới vừa rồi nghe Bình Tử thuật lại lời nha hoàn nói, không biết vì sao, trong lòng hắn lại sinh ra một chút chờ mong.

Loại chờ mong này là gì đối với hắn cũng đều không tốt, hoặc là nói ra sợ làm mọi người kinh hãi. Tóm lại, có một số ý nghĩ ẩn chứa trong tim hắn đang dần dần lộ ra ngoài.

Đẩy cửa ra, thong thả đi thẳng đến hồ cá nhỏ.

Cái hồ cá nhỏ này, vốn là nơi hắn đặc biệt cho người sửa lại vì Tuyết Tuyết.

Bởi vì nước trong hồ bị nha hoàn đổ nước mực xuống nên hắn liền dời Tuyết Tuyết vào trong phòng.

Về sau hắn sai người đổi nước ở nơi này, lại thường xuyên mang Tuyết Tuyết đến đây chơi.

Cảnh Hiên chăm chú nhìn chỗ nước cạn và tảng đá lớn, hắn biết, mỗi lần Tuyết Tuyết đến đây chơi đều thích nằm ở chỗ đó.

Mặc dù hắn không rõ vì sao một con cá có thể lười như vậy, nhưng nhìn bộ dạng lười nhát của Tuyết Tuyết nằm úp sấp trên tảng đá, mình lại cảm thấy rất an tâm, thậm chí bản thân cũng cảm thấy rất mãn nguyện.

Hắn ra ngoài đánh trận tám tháng, thậm chí ở biên thành còn mang theo rất nhiều đồ ăn ngon trở về cho nàng ăn.

Những thứ này là đặc sản chỉ ở biên thành mới có thể mua được, tất cả hắn đều tự mình nếm qua rồi mới mang về cho nàng.

Tuyết Tuyết không ăn trùng, không sợ ăn kiêng, hơn nữa hắn thích ăn cái gì nàng thích cũng ăn cái đó.

Hắn biết Tuyết Tuyết thích nhất thịt xào khô, vì thế trước khi đi đặc biệt dặn dò Bình Tử, cứ cách ba ngày thì làm cho nó ăn.

Trong lòng vốn tràn đầy vui mừng trở về gặp nàng, nhưng hiện tại không thấy Tuyết Tuyết đâu nữa, trong lòng Cảnh Hiên mất mát không sao hình dung được.

Mười năm, hắn đã sớm có thói quen, trong phòng luôn có sự tồn tại của một người khác. Dù cho đó không phải là người, nhưng hắn vẫn cảm thấy ấm áp.

Thật ra hắn cũng cảm thấy mình rất kỳ lạ, tại sao lại như vậy, lời của hạ nhân nói đều truyền đến tai hắn, người ta nói: Một con cá thôi mà, vì sao lại có thể làm cho Vương gia thương tâm đến như vậy?

Đúng vậy! Chỉ là một con cá mà thôi, nhưng đối với hắn mà nói, kia thật sự chỉ là một con cá thôi sao?

Cửa thành biên giới Đại Tề, một năm bốn mùa đều bị bão cát bao phủ, bầu trời luôn tối. Thỉnh thoảng cũng có mưa, nhưng mưa to đi qua, không đến một canh giờ sau bão cát liền lập tức xuất hiện.

Rốt cuộc Tuyết Tuyết cũng từ bên trong khoang thuyền bước ra, hai tay bị người ra trói lại.

Cho đến khi bị hay người nam tử cường tráng kia mang đi, lúc này mới phát hiện, thì ra ngoài mình còn có chín nữ tử nữa.

Vì nhớ mang máng hai người kia từng nói qua chuyện chủ nhân của họ muốn tìm mười nữ tử gì đó.

Xem ra, mười người chính là các nàng rồi.

Lại nhìn bốn phía, sau đó tuyệt vọng phát hiện ra đây hoàn toàn là một nơi xa lạ. Mà những người nhìn qua tất cả đều có bộ dạng hung dữ, ngay cả dáng dấp của nữ nhân cũng thật là cao lớn, tuyệt không yểu điệu giống như nữ tử kinh thành.

Chín nữ tử đi cùng đồng thời bị kéo lên trên bờ, qua một lát, liền nhìn thấy cách đó không xa có hai chiếc xe ngựa đang chạy tới bên này.

Hai chiếc xe ngựa kia rất lớn, trên xe còn kéo theo hai các ***g sắt rất lớn.

Khi chạy đến trước mặt các nàng thì dừng lại, nam tử to lớn trên thuyền bắt đầu phân năm nữ tử thành một tổ đưa vào hai chiếc ***g.

Tuyết Tuyết ngồi ở trong ***g lớn, tủi thân đến mức nghĩ muốn đập đầu vào hàng rào.

Lúc nàng còn làm cá đến giờ chưa từng bị người giam lại như vậy, dựa vào cái gì khi làm người lại bị ném vào trong ***g sắt giống như tiểu thú vậy chứ?

Nhìn những nữ tử bên cạnh một chút, có đang có, có ngây người, còn có người không ngừng cố gắng tháo dây thừng trói tay ra.

Nàng không dám động, tối hôm qua nàng cũng từng vùng vẫy, nhưng đổi lại chỉ là vũ nhục, cho nên Tuyết Tuyết không dám động.

Nàng nghĩ, vùng vẫy cũng vô dụng, không bằng liền thuận theo tự nhiên đi xem chủ tử muốn mua các nàng là ai, có lẽ khi đến trong phủ kia còn có cơ hội chạy trốn.

Nghĩ đến đây, xe ngựa liền chạy qua một cây cầu nhỏ, trên cầu có rất nhiều người, xe liền dừng lại.

Xe chạy tới cầu Tuyết Tuyết chợt cảm thấy dưới nước hình như có đồng loại đang tập trung niệm lực, trong lòng nàng khẽ động, biết rõ trong nước này nhất định có đồng loại của nàng đang tu luyện.

Vì vậy liền tĩnh tâm, nhắm hai mắt lại, yên lặng sử dụng niệm lực, không lâu sau, liền có thể cảm nhận được tiếng động từ đồng loại.

“Đây là đâu?” Đầu tiên Tuyết Tuyết sử dụng niệm lực hỏi.

Con cá nhỏ đang tu luyện kia, đầu tiên còn phát ra tiếng nghi ngờ, sau đó lập tức khéo léo trả lời:

“Nơi này là thành Thông Quan! Biên thành của nước Đại Tề.”

“Thành Thông Quan?” Trong đầu Tuyết Tuyết có một dấu hỏi chấm, tên này với nàng mà nói cũng không có tác dụng lắm.

“Ngươi là ai?” Con cá nhỏ kia sinh lòng tò mò, “Ngươi cũng là cá sao? Trời ơi? Niệm lực của ngươi thật mạnh, hơn ra rất nhiều, ra tu luyện hơn một trăm năm mới có một chút pháp lực như vậy.”

Tuyết Tuyết xấu hổ.

Hơn một trăm năm… Ngươi tu luyện hơn một trăm năm mà đã có pháp lực, nếu nàng nói cho người kia biết nàng tu năm trăm năm mới được thế này, liệu con cá kia có thể thấy rất công bằng hay không?

“Ta… Ta tên là Tuyết Tuyết.” Cố ý tránh chủ để tu luyện, Tuyết Tuyết tiếp tục nói: “Ta cũng là cá, chỉ là cá đã biến thân thành người. Hiện giờ ta bị người ta bắt, không biết đây là đâu, cũng không biết làm thế nào để chạy trốn, ngươi có thể giúp ta…”

Lời của nàng còn chưa nói xong, đột nhiên lại phát hiện niệm lực của mình biến mất, không cảm nhận được sự tồn tại của con cá kia nữa.

Tức giận mở mắt ra, thì ra xe ngựa đã chạy tiếp, dần dần cách xa cây cầu nhỏ kia.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI