Yêu thương lạc về nơi anh – CHƯƠNG 2: SỢ HÃI TÌNH YÊU CỦA ANH

0
7

CHƯƠNG 2: SỢ HÃI TÌNH YÊU CỦA ANH

Trước đây khi còn học ở trong nước, Nhiếp Trọng Chi vẫn thường ba hôm hai bận chạy đến Tưởng gia, thậm chí khi đó trên lầu còn có một căn phòng đặc biệt chuẩn bị cho hắn. Sau khi du học trở về, Tưởng Chính Nam ban đầu còn ở trong đại trạch, Nhiếp Trọng Chi cũng thường thường lại đây, Tưởng Chính Tuyền vì vậy mà cũng hay được gặp hắn.

Lại sau nữa, Tưởng Chính Nam được thừa kế hoàn toàn sự nghiệp của ông ngoại Lục Hồng Nghiệp, hơn nữa cuộc sống cá nhân trở nên muôn màu muôn vẻ, không muốn bị gò bó mãi trong nhà, nên hắn đã chuyển ra ngoài. Bắt đầu từ lúc đó, Tưởng Chính Tuyền và Nhiếp Trọng Chi dường như không tiếp xúc với nhau là mấy, ngay cả cơ hội gặp mặt vốn ít lại càng ít hơn.

Tưởng Chính Tuyền mấy năm qua vẫn luôn xem Nhiếp Trọng Chi giống như một người anh trai của mình.

Từ quán bar hốt hoảng chạy về nhà, đến mấy ngày sau mà cô vẫn còn bị vây hãm trong cảm giác kinh hoàng, thất thố không thể chấp nhận được sự thật. Anh trai Tưởng Chính Nam ở một ngày hè kia bỗng gặp phải tai nạn xa cộ bất ngờ, mẹ cô là bà Lục Ca Khanh mỗi ngày đều phải chạy đi chạy lại từ nhàđến bệnh viện rồi lại từ bệnh viện về nhà, lo lắng bên này, bận tâm bên kia, cho nên cũng không có thời gian để nhận ra sự khác thường của cô.

Tưởng Chính Nam sau khi tỉnh lại trong phòng chăm sóc đặc biệt, hai chân thế nhưng lại mất đi tri giác, không thểđi lại. Bác sĩ chữa trị chính cho hắn giải thích nói là vì vụ tai nạn kia đã hình thành một khối máu đông chèn ép lên dây thần kinh trong não, cho nên hai chân tạm thời không thể cửđộng được. Thế nhưng rốt cục là phải mất bao lâu mới có thể khôi phục như trước kia, bác sĩ chữa trị cho hắn cũng không dám chắc chắn đểđưa ra một kỳ hạn chính xác, chỉ nói muốn theo dõi tình trạng hồi phục của bệnh nhân, còn có mức tiêu giảm của khối máu đông trong đầu.

Nếu khối máu đông đó cảđời không thể biến mất thì sao? Bác sĩ tỏ vẻ bất đắc dĩ, ông cũng không dám cam đoan là loại tình huống này sẽ không xảy ra.

Nhưng ngộ nhỡ bệnh tình đi theo hướng đó, vậy chẳng phải là cảđời này Tưởng Chính Nam không thểđi lại được nữa hay sao? Nghĩđến vậy, bà Lục Ca Khanh lại lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Ngay cả người xưa nay chỉ lo mải làm việc, không màng đến những chuyện trong nhà nhưông Tưởng Triệu Quốc đang trong kỳ công tác hội nghị, hành trình cũng phải rút lại phân nửa, buông tha công việc trong tay, vội đến bệnh viện riêng cùng viện trưởng và bác sĩ phụ trách trị liệu gặp mặt bàn bạc.

Sau khi đóng cửa nhốt mình trong nhà suốt một tuần không ra ngoài, Tưởng Chính Tuyền mới quyết định đem chuyện giữa cô và Nhiếp Trọng Chi quên đi, coi như chưa từng xảy ra bao giờ. Ngày đó trước khi côđi ra ngoài, vìđể cố chứng minh mình đã quyết tâm không còn nghĩđến chuyện kia nữa, nên đãđặc biệt chăm chút ăn mặc trang điểm, sau đóđến bệnh viện thăm anh trai đang chữa trị.

Khoảng thời gian đó, mỗi người đều biết tính tình Tưởng Chính Nam kém tới cực điểm. Một người vốn đang sinh khí dồi dào bỗng trở thành người bệnh tật nằm một chỗ, đả kích như vậy người thường đều khó có thể chấp nhận được, huống chi là người vẫn luôn kiêu ngạo, lòng tự trọng mạnh mẽ như Tưởng Chính Nam, chuyện này quả thực so với giết hắn đi còn khó chịu hơn.

Tưởng Chính Tuyền mới bước ra khỏi thang máy, từ xa đã nghe thấy tiếng rống giận dữ của Tưởng Chính Nam: “Đi ra ngoài, các người đi ra ngoài hết cho tôi…” Xem ra cơn nóng nảy của anh trai cô lại phát tác rồi!

Tưởng Chính Tuyền vội vàng bước nhanh chạy tới làm cứu cánh, vừa muốn đẩy cửa, chỉ nghe thấy bên trong lại truyền ra mấy tiếng ‘rầm rầm’.

Đoàn người bác sĩ y tá lắc đầu thở dài, sắc mặt không chịu nổi nữa đi ra. Tưởng Chính Tuyền liền đi lại mỉm cười xin lỗi từng người một. Chờ tình hình bên trong yên ắng hẳn, cô mới nhẹ nhàng màđẩy cửa đi vào.

Còn chưa đi được vài bước, một cái gối đầu bỗng từđâu bay tới: “Đi ra ngoài, tôi đã nói làđi ra ngoài, tôi không muốn gặp bất cứ kẻ nào hết!”

Tưởng Chính Tuyền vội đón lấy chiếc gối, lóđầu ra, e dè dịu giọng nói: “Anh hai, là em.”

Quả nhiên, trong phòng là một đống lộn xộn bừa bãi, bình hoa trên tủđầu giường, chén đĩa nằm ngang dọc trên mặt đất, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ, hẳn là vừa bị cơn lốc Tưởng Chính Nam quét qua.

Tưởng Chính Nam thấy người đến là cô em gái mà mình vẫn luôn yêu thương chiều chuộng, cơn giận dữ liền hạ xuống, cau mày nhìn cô: “Mẹ nói mấy ngày nay thân thể em không thoải mái, sao không ở nhà nghỉ ngơi mà lại đến đây?”

Tưởng Chính Tuyền săn sóc đem gối đầu mềm mại nhét vào sau lưng anh trai, lại lấy chăn lông thú trải trên đùi anh. Vừa nghe anh trai hỏi, trong đầu Tưởng Chính Tuyền lại giống như một bộ phim quay chậm chiếu lên cảnh ngày đó cô tắm nước lạnh buốt, động tác trong tay tạm dừng vài giây: “Em….em khỏe hơn rồi.”

Cô sợ Tưởng Chính Nam tiếp tục truy vấn, liền đổi sang đề tài khác, lôi kéo cánh tay Tưởng Chính Nam ngọt ngào làm nũng: “Anh, mới vài ngày không gặp anh, người ta nhớ anh muốn chết. Còn anh nữa, anh có nhớ em gái này không?”

Cơn bực bội cực độ trong lòng Tưởng Chính Nam cuối cùng cũng vơi đi ít nhiều, khẽ mỉm cười, xoa tóc của cô: “Cuối cùng vẫn còn chút lương tâm, không uổng công anh trai thương em như vậy. Đứa ngốc này, anh trai đương nhiên cũng nhớ em rồi.”

Sợi dây chuyền đặc chế trên cổ Tưởng Chính Tuyền từ trong áo lấp ló chui ra, đung đưa trước mắt hắn. Tầm mắt Tưởng Chính Nam ngừng lại, nét mặt thoáng lạnh đi. Đây là bộ trang sức hắn nhờ nhà thiết kế nổi tiếng thế giới làm ra, bên trong có hệ thống định vị toàn cầu. Ngoại trừ em gái Tưởng Chính Tuyền, hắn còn nhờ làm thêm một chiếc nữa, cái đó tự tay hắn đãđeo lên cổ người kia.

Lại nghĩ tới côấy! Lại nghĩ tới người kia!

Hắn chưa bao giờ nghĩđến một người nhiều như vậy. Nhưng từ sau trận tai nạn đến nay, cô nhưđám bọt biển mà biến mất khỏi bên người hắn, chưa từng xuất hiện đến gặp hắn lần nào.

Hai tay Tưởng Chính Nam nắm thành nắm đấm thật chặt, âm thầm nện lên đệm giường, tức giận chính mình không biết ngừng lại. Côấy không cần mày, côấy vốn dĩ không cần mày. Tưởng Chính Nam, mày chính là một kẻ ngốc.

Hắn luôn dễ dàng nổi giận như vậy, lại hay thay đổi thất thường. Ngay cả người nhàđều cho rằng hắn là bởi vì không thể chấp nhận được sự thật bản thân trở nên tàn phế nên mới thế. Nhưng sự thật thì chỉ hắn là người biết rõ nhất, hắn như vậy là vì người kia đã rời đi. Hắn trọng thương đến mức này, nhưng khi vừa tỉnh lại, lại biết được côđã bỏđi không chút lưu luyến nào.

Không ai biết, chuyện cô bỏ hắn màđi, so với chuyện đôi chân của hắn không thể cửđộng được, lại càng làm hắn cảm thấy thống khổ hơn vạn phần!

Đôi khi trong phút tình cờ, Tưởng Chính Nam lại nghĩ: Ở trong nháy mắt nào đó, có khi nào cô chợt nhớđến hắn hay không? Thế nhưng khi ý niệm này dâng lên trong đầu thì ngay giây tiếp theo, Tưởng Chính Nam lại cảm thấy tự giễu mà nhếch khóe miệng, cười nhạo bản thân đang tự mình đa tình lại còn không biết lượng sức. Từ trước tới giờ, trong lòng cô vẫn luôn mong mỏi thời khắc được rời khỏi hắn, sao có thể nhớđến hắn được đây.

Tưởng Chính Tuyền liếc mắt nhìn đống rác rưởi dưới đất, đáy lòng âm thầm thở dài. Cô cúi người xuống chuẩn bị dọn dẹp sơ qua một chút. Tưởng Chính Nam thấy thế, liền quát: “Đừng chạm vào, em lộn xộn chuyện này để làm gì, cẩn thận bị cắt vào tay. Cứđể cho đám y tá và bảo mẫu tới thu dọn làđược rồi.”

Tưởng Chính Tuyền “Vâng” một tiếng, liền gọi y tá vào làm. Còn mình thì ngồi ở bên giường bệnh của anh trai, tiện tay hái một quả nho, thật cẩn thận lột vỏ: “Anh, em biết trong lòng anh không thoải mái, nhưng anh trút giận lên người bọn họ cũng vô dụng. Mấy vị bác sĩđều đã nói qua, tình hình lúc này của anh chỉ là tạm thời. Chỉ cần anh nghe theo lời bác sĩ, chăm chỉ chữa trị luyện tập, cơ thể nhất định sẽ bình phục như trước kia.”

Nói tới đây, côđem trái nho vừa bóc vỏ xong đút cho Tưởng Chính Nam, Tưởng Chính Tuyền bĩu môi, giống như trước kia mà nũng nịu nói: “Anh, anh đã hứa với em rồi cơ mà, chờđến lúc em kết hôn, anh phải cùng ba ba khoác tay em, đưa em vào lễđường. Anh mà không làm được như lời hứa, em sẽ vô cùng vô cùng tức giận, sau này không thèm đểý tới anh nữa.”

Tưởng Chính Nam ăn trái nho vừa ngọt vừa thơm, sau một hồi lâu im lặng, sắc mặt dường như bình tĩnh hơn: “Em gọi điện thoại bảo người ở Khả Tụng Hiên mang chút đồăn tới đây.” Khó có khi nào anh trai chủđộng muốn ăn đồ này nọ, Tưởng Chính Tuyền vội vàng lấy khăn tay lau sạch tay, sau đó lấy di động ra, bấm số gọi người ta đưa cơm tới.

Đang dặn dò vị quản lí của Khả Tụng Hiên làm những món ăn mà anh cô thích ăn, điện thoại còn chưa cúp máy, liền nhận thấy được bên ngoài vừa có người đẩy cửa đi vào. Cô nghĩ là y tá, liền lơđễnh mỉm cười xoay người lại nhìn xem.

Kết quả, người tới lại là Nhiếp Trọng Chi.

Ngay khi Tưởng Chính Tuyền còn chưa kịp chuẩn bị gì, gương mặt Nhiếp Trọng Chi liền xông vào tầm mắt của cô.

Từ sau chuyện kia, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại. Tưởng Chính Tuyền nhất thời bất ngờ không kịp phòng bị, từng hình ảnh đêm đó như ngọn lửa ‘hừng hực’ bốc lên trong đầu cô, cô cảm giác được trên mặt mình đang trở nên nóng rực.

Ánh mắt Nhiếp Trọng Chi lúc lướt qua dường như có dừng lại trên người cô một chút. Nhưng không đến một giây sau, hắn lại làm như không có việc gì mà rời mắt đi, mỉm cười trêu đùa với Tưởng Chính Nam: “Tưởng, vài ngày không gặp cậu, còn tưởng rằng cậu không đi được nữa chứ, con bà nó, kết quảđến đây lại phát hiện khí sắc của cậu còn tốt hơn cả tôi.”

Tưởng Chính Nam tức giận bất mãn liếc hắn một cái: “Thằng nhóc cậu mới không đi được ấy.” Nhiếp Trọng Chi cười đùa: “Xem kìa, vẫn còn khí lực màđấu võ mồm với tôi, chứng tỏ sức khỏe cậu hồi phục không tồi chút nào.”

Nhiếp Trọng Chi vừa nói chuyện vừa đi đến bên cạnh giường bệnh, hắn từng bước từng bước tới gần, Tưởng Chính Tuyền lại cảm giác như không khí trong phòng như bịđèép dần, bốn phía bỗng dưng trở nên nặng nề, hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn. Nhưng phải giả vờ trước mặt anh trai, chút lễ phép cơ bản cô nhất định phải có, vì thế cụp mắt xuống, ngượng ngùng gọi một tiếng: “Nhiếp đại ca.”

Tầm mắt Nhiếp Trọng Chi lúc này mới dừng hẳn trên mặt cô, cười cười: “Tuyền Tuyền, Nhiếp đại ca lâu rồi không gặp em. Dạo này thế nào?” Thần thái, ngữ khí của Nhiếp Trọng Chi vẫn như ngày thường, giống như chuyện kia căn bản là chưa bao giờ xảy ra, Tưởng Chính Tuyền bất giác thở phào nhẹ nhõm: “Em cũng tạm được. Cảm ơn anh, Nhiếp đại ca.”

Tiếp sau đó, Nhiếp Trọng Chi gợi lên mấy đề tài cùng Tưởng Chính Nam trò chuyện vài câu. Bỗng nhiên nhớ tới chuyện gìđó, hắn vỗ vỗ cái trán của mình: “Đúng rồi, có tin tức tốt quên nói cho cậu biết: Tên Chúc An Bình kia vừa sinh được một đứa con trai bụ bẫm đó.”

Nhiếp Trọng Chi mở di động lấy tấm ảnh chụp bên trong ra, làm bộ nghiến răng ken két nói: “Cậu xem đi, xem đi, biết chúng ta ai cũng chưa có, lại còn mang đến hết người này người kia để khoe. Cậu ta muốn ăn đòn đây mà? Cậu nhìn cậu ta ôm con trai mà cười không thấy mặt trời đây này, chắc làđang mừng không biết trời đất gì. Quên đi, chúng ta chịu đựng cậu ta lần này, bây giờ cứđể cho cậu ta đắc ý. Chờ khi nào cậu bình phục, đám người chúng ta đến Tam Nguyên tụ tập, đem hết số rượu 82 năm của cậu ta ra uống sạch, cho cậu ta đau lòng chết thì thôi.”

Tưởng Chính Nam nhìn đứa trẻ phấn nộn đáng yêu đang chảy nước dãi trong hình, khóe miệng bất tri bất giác phảng phất ý cười, đáp lại một tiếng: “Được.”

Tưởng Chính Tuyền thấy vậy, đáy lòng nhẹ nhàng thở ra. Cũng may có Nhiếp Trọng Chi lợi hại, một hồi rốt cục cũng làm cho anh trai cô mỉm cười.

Sau một lúc lâu, phục vụ của Khả Tụng Hiên đã mang đồ ăn tới. Tưởng Chính Tuyền múc một chén cháo trắng, khẽ thổi qua cho bớt nóng rồi mới đưa cho anh trai. Nhiếp Trọng Chi ngồi bên cạnh buồn chán lấy hộp đồ ăn tráng miệng mở ra xem, vừa nhìn thấy bánh sầu riêng, hai mắt liền sáng lên: “Cũng chỉ có Khả Tụng Hiên này là có món bánh sầu riêng xem như tạm ăn được.” Hắn đưa tay lấy một cái định bỏ vào miệng, Tưởng Chính Nam lãnh đạm liếc hắn một cái: “Muốn ăn thì tự đi mua mà ăn, đây là gọi riêng cho Tuyền Tuyền đấy.”

Một miếng bánh sầu riêng, cũng be bé thế thôi. Nhưng nghe vậy, động tác của Nhiếp Trọng Chi lập tức ngừng lại, cầm miếng bánh sắp vào miệng mình bỏ lại vào hộp bánh: “Nếu đã như vậy thì tôi không giành của Tuyền Tuyền nữa.”

Tưởng Chính Tuyền thấy đầu lưỡi của Nhiếp Trọng Chi rõ ràng đã liếm vào miếng sầu riêng rồi cư nhiên còn thả lại hộp. Trong nháy mắt hình ảnh hai người dây dưa đêm đó loáng thoáng hiện lên trong đầu cô càng lúc càng nhiều, cô vội vàng dời tầm mắt đi, không dám nhìn Nhiếp Trọng Chi thêm chút nào nữa: “Em…Em không đói bụng, Nhiếp đại ca cứ ăn đi.”

Tưởng Chính Nam và Nhiếp Trọng Chi từ trước đến nay thân nhau còn hơn anh em trong nhà, thong thả uống xong một chén cháo, liền nói với em gái: “Em khách khí với cậu ta làm gì, đem chút canh thừa thịt dư cho cậu ta cũng thấy uổng phí nữa.” Dùng chiếc đũa gắp một miếng bánh, đưa tới bên miệng Tưởng Chính Tuyền: “Nào, ăn một miếng.”

Món điểm tâm này của Khả Tụng Hiên làm một cách tinh xảo khéo léo như ở xứ Cảng Thơm (Hongkong), miếng bánh sầu riêng nho nhỏ, phụ nữ cắn một miếng liền vừa miệng. Nhưng vấn đề là miếng bánh này chính là miếng bánh mà Nhiếp Trọng Chi mới bỏ lại vào hộp…

Tưởng Chính Tuyền lại không thể không ăn, hai má ửng đỏ không còn cách nào khác đành phải há miệng.

Đôi môi Tưởng Chính Tuyền đỏ hồng đầy đặn, miệng mở ra hết mức, ẩn ẩn đầu lưỡi phấn hồng. Nhiếp Trọng Chi vốn đang nhàn nhã bắt chéo chân ngồi trên sô pha đối diện giường bệnh. Ánh mắt lơ đãng lướt qua liền nhìn thấy được hình ảnh này.

Nhiếp Trọng Chi bỗng nhiên nhớ tới đêm đó cô hôn lên môi hắn, ngốc nghếch ôm lấy cả người hắn vừa hôn lại vừa liếm. Giây phút ấy trong lòng tựa như có trăm ngàn chiếc móng vuốt nho nhỏ cào khẽ lên tim hắn, khó chịu không nói nên lời. Cổ họng hắn trượt lên lại trượt xuống, không dám nhìn thêm nữa, âm thầm vội rời ánh mắt đi, thực mất tự nhiên mà đổi chân này chéo lên chân kia.

Tưởng Chính Tuyền từ khi Nhiếp Trọng Chi đến đã cảm thấy xấu hổ vô cùng, vẫn cố hết sức tránh né ánh mắt hắn, trong lòng không ngừng cầu nguyện mong hắn mau mau rời đi. Nhưng mà Nhiếp Trọng Chi hôm nay lại có vẻ như rất nhàn nhã, ngồi trên sô pha hết câu này đến câu khác trò chuyện cùng Tưởng Chính Nam. Cứ như vậy cho tới lúc gần sẩm tối.

Nhiếp Trọng Chi ở lại mãi tới lúc này, Tưởng Chính Tuyền rốt cuộc không chịu đựng thêm được nữa. Cô thấy bác sĩ y tá đến đây để kiểm tra định kì liền nhân cơ hội nói với Tưởng Chính Nam: “Anh, bây giờ em về nhà, ngày mai lại đến thăm anh.”

Lời của cô vừa nói ra, Nhiếp Trọng Chi cũng đứng dậy: “Tưởng, cũng đến lúc mình phải về đây.” Tưởng Chính Nam sau trận tai nạn kia vẫn còn đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, nói chuyện cả hồi lâu cũng đã cảm thấy uể oải, đành xua tay: “Cũng được, nhân tiện cậu đưa Tuyền Tuyền về nhà giúp tôi.”

Cả ngày hôm nay Nhiếp Trọng Chi đợi chính là những lời này, vì thế liền nhận lời ngay lập tức.

Suốt một đường xe chạy, Tưởng Chính Tuyền ngồi ở một bên chỉ một mực nhìn chằm chằm về phía trước, không hề chớp mắt. Nhiếp Trọng Chi nhìn cô một hồi, chủ động mở miệng: “Tuyền Tuyền, chúng ta tìm chỗ nào tán gẫu chút đi.”

Kỳ thật trong nội tâm Tưởng Chính Tuyền đang đấu tranh không ngừng từ đầu tới giờ, cô không muốn mở miệng, chỉ cần trong đầu vừa lóe lên hình ảnh đêm đó, mặt cô liền nóng lên, cảm thấy chuyện như vậy xảy ra vô cùng ngượng ngùng khó xử, cô quả thực không cách nào đem chuyện kia ra nói. Hiện giờ Nhiếp Trọng Chi đã mở miệng, cô chỉ biết gật gật đầu.

Nhiếp Trọng Chi dừng xe ở ven đường, đang muốn đẩy cửa xe đi xuống. Tưởng Chính Tuyền liếc qua thấy tiệm cà phê ở gần đó, cắn môi do dự không thôi, sau mới nhẹ giọng nói: “Nhiếp đại ca, chi bằng chúng ta nói luôn ở trong xe này đi.”

Nhiếp Trọng Chi trầm mặc không đáp. Hồi lâu sau hắn mới lên tiếng: “Tuyền Tuyền, chuyện kia em định như thế nào?”

Cái gì mà định như thế nào? Tưởng Chính Tuyền không hiểu ý Nhiếp Trọng Chi muốn nói, đôi mắt đen láy ngước lên, nhìn về phía Nhiếp Trọng Chi. Ai ngờ Nhiếp Trọng Chi vẫn đang nhìn cô chăm chăm từ nãy giờ, bên trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ dò xét làm cho cô cực kì không tự nhiên. Tưởng Chính Tuyền chợt tránh né ánh mắt đi: “Em không rõ ý anh là gì?”

Đôi mắt của cô trong vắt là vậy, tựa như dòng suối nhỏ chỉ cần nhìn qua là có thể thấy đáy. Cô đêm đó, nằm dưới thân hắn, con ngươi mị hoặc hơi hé mở, ánh mắt mê ly… Nhiếp Trọng Chi thất thần vài giây, mới tỉnh lại từ trong mạch suy tư của mình: “Em muốn giải thích với Diệp Anh Chương về chuyện này như thế nào?”

Giải thích…. Giải thích chuyện đã xảy ra giữa cô và hắn sao? Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng có ý niệm sẽ đem chuyện này nói cho Diệp đại ca biết. Không, tuyệt đối không thể để cho Diệp đại ca biết được. Tưởng Chính Tuyền kích động vô thố: “Em….Em….” Một chữ “Em” hồi lâu cũng không nói được câu tiếp theo.

Biểu tình và phản ứng của cô đã khiến Nhiếp Trọng Chi hiểu rằng cô không muốn để cho bất cứ người nào biết được chuyện này, đặc biệt là Diệp Anh Chương.

Trong nháy mắt kia, trong ngực Nhiếp Trọng Chi bỗng trở nên hiu quạnh, một tư vị không thể nói thành lời. Hắn đã mở miệng thay cô nói trước: “Em căn bản không muốn cũng như sẽ không để cho Diệp Anh Chương biết chuyện này?”

Tưởng Chính Tuyền trầm mặc quay đầu đi, thật lâu sau, mới thấp giọng nói: “Nhiếp đại ca, chúng ta có thể xem như chuyện đêm hôm đó chưa từng xảy ra có được không?”

Ý cầu xin quá rõ ràng trong lời của cô. Con ngươi đen như mực tàu của Nhiếp Trọng Chi trầm xuống, tầm mắt hắn có thể nhìn thấy được những ngón tay trắng nõn của cô, đang vô cùng căng thẳng mà giữ chặt lấy chiếc vòng đeo tay.

Thanh âm Tưởng Chính Tuyền lí nhí, vô cùng dè dặt: “Nhiếp đại ca, chúng ta quên chuyện kia đi, được không?”

Những chuyện như thế này, phụ nữ đều nói chúng ta hãy xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, còn bên đàn ông như nghe vậy thì hẳn là nên thở phào nhẹ nhõm vì trút được gánh nặng. Dù sao thân phận cô gái này cũng có chút đặc biệt, là em gái của người anh em tốt nhất của hắn, là người mà hắn đã nhìn cô lớn lên. Hắn đã nhúng chàm cô em gái mà Tưởng Chính Nam vẫn luôn cưng nựng trong lòng bàn tay, nếu để cho Tưởng Chính Nam biết được, cho dù là lúc này đang phải nằm trên trên giường bệnh thì cậu ta cũng sẽ nhảy dựng lên lập tức, đánh cho hắn một trận thân tàn ma dại cũng nên.

Nhưng Nhiếp Trọng Chi lại không biết vì sao trong lòng hắn lại rầu rĩ như vậy, cực độ cực độ không thoải mái, đó là một loại cảm giác mà hắn chưa từng thấy, vừa buồn bực, vừa khó chịu, lại vừa có chút mất mát. Nhiếp Trọng Chi dừng một lát, sau mới phun ra một chữ: “Được.”

Nhiếp Trọng Chi nhận thấy tiếng nói hắn vừa dứt, Tưởng Chính Tuyền bên cạnh giống như nhẹ nhàng thở ra, mấy ngón tay trắng bệch cũng buông lỏng khỏi vòng tay.

Cô lại sợ hãi như thế! Sợ hãi hắn nói không đồng ý!

Loại cảm giác không thoải mái càng ngày càng mãnh liệt, trái tim hắn như đang bị ai đó siết chặt, Tưởng Chính Tuyền hóa ra từ đầu đến cuối vẫn chỉ sợ duy nhất một điều, cô chỉ sợ Diệp Anh Chương biết chuyện.

Hai người không nữa mở miệng nói thêm gì nữa, suốt quãng đường còn lại chỉ giữ nguyên im lặng. Tưởng Chính Tuyền cảm thấy không khí có phần kì dị, mỗi giây trôi qua tựa như cả năm trời. Từ sau chuyện kia, cô bây giờ mỗi lần nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi, đều có cảm giác như mình là một con cá đang bị đặt vào lò nướng, dày vò khôn kể.

Đi mãi cuối cùng cũng về được đến nhà. Xe Nhiếp Trọng Chi vừa dùng lại hẳn, Tưởng Chính Tuyền đã nhẹ giọng nói “cảm ơn”. Không đợi Nhiếp Trọng Chi phản ứng gì, liền đẩy cửa ra, như một cơn gió, xuống xe rồi chạy vào nhà. Tốc độ nhanh giống như đằng sau có sói già gian ác đuổi theo vậy.

Nhiếp Trọng Chi ngây ngốc nhìn theo bóng lưng của cô biến mất trong sân nhỏ. Cảm giác không thoải mái lại càng quanh quẩn bám chặt ở trong lòng, bây giờ Tuyền Tuyền tránh hắn như tránh rắn rết vậy.

Kỳ thật đã nhiều ngày qua hắn vẫn không ngừng nghĩ về chuyện đã xảy ra giữa hai người, cũng đã tính đến chuyện chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Nếu Diệp Anh Chương để bụng, hắn liền đơn giản cưới cô nhóc kia, cả đời yêu thương chăm sóc cho cô ấy. Dù sao họ đều đã trưởng thành, đến tuổi thành gia lập thất, sớm muộn gì cũng phải kết hôn. Nếu cưới cô nhóc Tuyền Tuyền, có vẻ…. có vẻ cũng không tệ lắm.

Nhưng Tưởng Chính Tuyền vừa mở lời đã nói hắn hãy xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Rõ ràng là cô vô cùng để ý đến Diệp Anh Chương kia, để ý quá mức tưởng tượng của hắn.

Nhiếp Trọng Chi thậm chí dám quả quyết một chuyện: Tưởng Chính Tuyền tuyệt đối sẽ không dám nói chuyện này cho bất cứ người nào biết, cũng có nghĩa hắn vĩnh viễn không cần đi giải thích với Tưởng Chính Nam. Theo lý thuyết, hắn nên cảm thấy vui mừng vì tránh được gánh nặng mới đúng, dù sao chuyện đó đến nước này cũng có thể xem như đã đến lúc phải nói ra rồi.

Nhưng giờ phút này Nhiếp Trọng Chi lại cảm thấy mình thực khó hiểu. Trong lòng hắn buồn bực không để đâu cho hết, lại có cảm giác không cam lòng kì lạ. Hắn chỉ cần nghĩ đến Tưởng Chính Tuyền nói ra câu khi nãy “Nhiếp đại ca, chúng ta xem như chuyện đêm đó chưa từng xảy ra được không?” Trong lòng hắn liền nổi giận vô cùng, hận không thể tìm tên nào đó cho hắn một trận đòn cho hả dạ, phát tiết cơn giận kia.

Hắn làm sao thế này?!

Nhiếp Trọng Chi hung hăng khởi động xe, chân ga đạp mạnh, vòng tay lái sang con đường vắng người bao quanh thành phố mà chạy như bay.

Diệp Anh Chương ở đơn vị bận rộn thì khỏi nói, bảy tám ngày không liên lạc với Tưởng Chính Tuyền cũng là chuyện vô cùng bình thường. Lần này bởi vì sợi dây đeo tay mà dẫn tới chiến tranh lạnh, hơn nữa Tưởng Chính Tuyền bởi vì áy náy, cũng không chủ động gọi điện thoại cho anh ta, thế nên hai người họ đã hơn mười ngày mà chưa nói với nhau câu nào.

Ngày hôm đó, Diệp Anh Chương bỗng dưng gọi điện đến cho cô: “Tuyền Tuyền, buổi tối em có rảnh không? Anh đã đặt sẵn nhà hàng, mình cùng đi ăn cơm được không?” Sau một thời gian ngẫm nghĩ lại, Diệp Anh Chương cũng hiểu được ngày đó phản ứng của mình có hơi thái quá. Dù sao Tuyền Tuyền cũng không biết chuyện liên quan đến sợi dây đeo tay đó, có lẽ chỉ là vô tâm ném đi.

Như vậy cũng xem như Diệp Anh Chương nhận sai với cô. Tưởng Chính Tuyền im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng đáp một tiếng “Vâng.”

Diệp Anh Chương cúp mày, phó đội trưởng Ngô Thiên Vĩ đang đứng trước anh ta nhân tiện nói: “Đội trưởng Diệp, cũng không thể mải lo công việc mà lạnh nhạt với chị dâu. Vụ án này đã điều tra lâu như vậy, hôm nay ấy mà, anh nhất định phải biểu hiện cho thật tốt đấy.”

Mấy người trẻ tuổi trong đội, không phải là độc thân thì cũng là người đang dần trên đường thoát ly khỏi tình trạng này. Vừa nghe đội phó Ngô nói, liền có người nói theo: “Cũng đúng, Ngô đội phó nói tôi lại mới nhớ, chị dâu đã lâu không thấy mang điểm tâm đến cho chúng ta nhỉ.”

“Anh phải mau mau nhận lỗi với chị dâu đi, nếu không từ nay về sau bánh ngọt, bánh bích quy, trà sữa của chúng tôi cũng chẳng còn. Vì hạnh phúc của các đồng chí trong đội, anh phải dỗ cho chị dâu vui vẻ đấy.”

Lại mồm năm miệng mười? Còn đưa ra đủ loại đề nghị: “Mang chị dâu đi dạo phố mua quần áo. Phụ nữ thích nhất là đi dạo phố, tâm tình đảm bảo sẽ như nở hoa, không vui cũng sẽ phải vui.”

“Mời chị dâu đi ăn cơm, đi xem phim.”

”Nếu không anh xin mấy ngày nghỉ đưa chi dâu ra nước ngoài du lịch cũng được.”

“Tôi cảm thấy mời đi ăn cơm vẫn là được nhất, tìm nơi nào đó có ánh nến lung linh, không khí thật lãng mạn, mua một bó hồng thật lớn, sau đó thật chân thành thật thâm tình mà nói với cô ấy một câu ‘Anh yêu em’…”

Cô gái duy nhất trong đội Kỉ Hiểu Thanh cuối cùng cũng lên tiếng. Cô thấy ánh mắt mọi người lộ ra vẻ đầy ý vị thâm trường, đầu liền ngước lên, khó chịu nói: “Nhìn cái gì vậy, tôi không có bạn trai thì đã làm sao, chẳng phải phim truyền hình đều diễn như vậy sao? Tục ngữ nói, không có kinh nghiệm thì xem nhiều TV một chút. Các anh có hiểu hay không?”

Mọi người đều mỉm cười trêu chọc, nói: “Đúng, đúng, Diệp đội trưởng, chủ ý này hay, chủ ý này rất hay.”

“Đúng, cứ theo ý của “nữ hán tử” đi. Tốt xấu gì cô ấy cũng là cô gái duy nhất trong đội chúng ta.”

Diệp Anh Chương sau một hồi được các anh em dự mưu, cuối cùng quyết định sẽ mời Tuyền Tuyền đi ăn ở nhà hàng Italy trên đường Vọng Hồ.

Khi bước xuống xe Tưởng Chính Tuyền sửng sốt hồi lâu. Trước đây Diệp Anh Chương nếu có đặt trước, thì đều là những nhà hàng bán toàn thức ăn nhanh, đặc điểm đều là mấy kiểu tốc chiến tốc thắng, cô từ trước đến nay cũng đã quen. Nhưng không nghĩ tới hôm nay Diệp Anh Chương lại hẹn cô đến một nhà hàng lãng mạn như vậy, quả thực là có chút bất ngờ.

Nhà hàng ba mặt là nước bao quanh, tường và sàn đều làm bằng thủy tinh trong suốt, gió khẽ lướt trên mặt hồ, màn sương trắng giống như dải sa mỏng. Không gian lớn như vậy cũng không có được bao nhiêu bàn, ngay trung tâm được trang trí tỉ mỉ bằng những cây xanh, mỗi một bàn đều nằm trong một không gian riêng tư yên tĩnh.

Trong bầu không khí thư thái vang lên những giai điệu giản đơn, giống như những hạt cát nhẹ nhàng chảy xuống bầu dưới của đồng hồ cát, từng chút từng chút một. Trên bàn đặt một chân nến cao, ánh nến lung linh, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Gương mặt mờ ảo của Diệp Anh Chương dần dần hiện lên rõ ràng trong ánh nến, ánh mắt Tưởng Chính Tuyền nhìn vào nét mặt quen thuộc kia, sau đó liền rời mắt đi.

Con người rốt cuộc không thể làm chuyện gì trái với lương tâm mình. Bây giờ cô như vậy lại mặt đối mặt với Diệp đại ca, cô cảm thấy hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào anh.

Còn nhớ ngày Diệp Anh Chương mới được điều đến Lạc Hải, đến nhà chào hỏi gia đình cô, bầu trời xanh biếc không một gợn mây. Khi đó cô mới vào năm nhất đại học, cuộc sống vẫn còn nhẹ nhàng đơn giản.

Vì hôm đó là ngày cuối tuần, Tưởng Chính Tuyền tận gần trưa mới chịu rời giường, từ cầu thang đi xuống, xa xa cô đã thấy trong nhà có khách tới chơi. Bà Lục Ca Khanh đang trò chuyện cùng người ta, còn có một thanh niên trẻ mặc đồng phục cảnh sát ngồi ngay ngắn đưa lưng về phía cô.

Theo tầm mắt của cô, cô chỉ thấy được mái tóc đen nhánh và một bờ vai rộng lớn. Mẹ vừa nhìn thấy cô, mỉm cười gọi cô lại: “Tuyền Tuyền, mau tới đây, nhìn xem có còn nhận ra anh trai nhà bác Diệp ở trong đại viện trước kia hay không?”

Ngay giây tiếp theo, Diệp Anh Chương mỉm cười đứng dậy, chậm rãi quay đầu lại phía cô. Tưởng Chính Tuyền nhìn thấy một gương mặt anh khí đến bức người, tựa như một luồng sáng lóe lên từ trong một mảnh hỗn độn, bất ngờ rực lên, không hề nhiễm một tia bụi trần.

Từ cái nhìn đó, một mối tình đã chớm nở, từ đó về sau chẳng thể nào quên. Diệp Anh Chương đã trở thành một vầng sáng rực rỡ trong suốt nhất trong những ngày khi cô còn là thiếu nữ.

Nhưng mà hiện giờ… mỗi lần phải đối mặt với Diệp Anh Chương, trong đầu cô lại không ngừng hiện lên những hình ảnh kinh khủng của cô và Nhiếp Trọng Chi đang quấn lấy nhau.

Cô đã vấy bẩn mối tình cảm thuần khiết này. Diệp đại ca nếu biết được sẽ như thế nào? Nếu Diệp đại ca biết, anh ấy nhất định sẽ không cần cô nữa.

Trong lòng Tưởng Chính Tuyền luôn quanh quẩn bên mối bất an lo âu này suốt bữa cơm. Lúc gần đi cũng không chú ý xung quanh, bỗng có một người phục vụ hai tay đang bưng khay rượu vang đỏ từ sau lùm cây đi ra, Tưởng Chính Tuyền không để tâm thấy, đâm thẳng vào người ta. Người phục vụ kia quả là đã được huấn luyện chuyên nghiệp, hai tay vội vàng nhấc lên quá đầu, động tác nhanh nhẹn lui về phía sau mấy bước, tránh được cú va chạm này.

Tưởng Chính Tuyền lại bị làm cho quá bất ngờ, lảo đảo người mấy bước, cả người liền va vào lùm cây xanh. May mắn Diệp Anh Chương bên cạnh bình thường cũng đã được luyện tập phản ứng nhanh, tay mắt lanh lẹ, đỡ lấy cô: “Cẩn thận.”

Người phục vụ kia vội vàng cúi người xin lỗi: “Tiểu thư, thật ngại quá, tôi rất xin lỗi. Là do tôi bất cẩn.” Cách đó không xa vị quản lí nhà hàng đã muốn nhìn thấy chuyện vừa xảy ra, ông ta đi nhanh về phía này, cũng gập người tạ lỗi: “Vị tiểu thư này, cô không sao chứ?”

Tưởng Chính Tuyền biết chuyện này là do mình đã không chịu tập trung, sợ gây ra hiểu lầm không cần thiết, cô vội vàng hé ra một nụ cười: “Không có việc gì, là lỗi của tôi không cẩn thận, thật ngại quá.”

Ra khỏi nhà hàng, Diệp Anh Chương lấy tay sờ sờ cái trán của cô, nghi hoặc nhíu mày: “Tuyền Tuyền, sắc mặt em hôm nay không tốt lắm. Có phải trong người cảm thấy không thoải mái gì hay không?”

Lòng bàn tay Diệp Anh Chương nóng ấm, tựa như hơi ấm áp tỏa ra từ lò than, khiến cô ngẩn người. Cô chột dạ cụp mắt xuống: “Không….em không sao.” Diệp Anh Chương thản nhiên mỉm cười: “Ừ, không sao là tốt rồi. Không còn sớm nữa, để anh đưa em về nhà.”

Tại sao cô lại khiến bản thân mình rơi vào tình cảnh trớ trêu này?! Hiện giờ thế nhưng còn không biết xấu hổ mà đứng bên cạnh Diệp đại ca, làm như chưa từng xảy ra chuyện gì mà hưởng thụ sự quan tâm chăm sóc của anh ấy.

Tưởng Chính Tuyền ơi Tưởng Chính Tuyền, trên thế giới này còn có người nào không biết liêm sỉ, không biết xấu hổ như mày không?

Bởi vì trong lòng có phiền muộn, thời gian này Tưởng Chính Tuyền cả người gầy xuống rõ rệt. Người bên ngoài không biết nguyên do, lại còn chậc chậc khen ngợi với bà Lục Ca Khanh: “Tuyền Tuyền nhà chị trổ mã càng ngày càng xinh đẹp đó nha.” Ngay cả người dì họ ở Lương gia khi đến thăm Tưởng Chính Nam, thấy cô, cũng tấm tắc: “Tuyền Tuyền dạo này gầy đi, nhưng lại xinh đẹp hơn nhiều.” Sau cùng lại nắm nắm bàn tay thở dài với bà Lục Ca Khanh: “Sao hai nhà chúng ta lại có quan hệ huyết thống cơ chứ?! Nếu không em nhất định sẽ cướp Tuyền Tuyền nhà chị về nhà làm con dâu em.”

Mấy tuần nữa trôi qua, Tưởng Chính Tuyền lại gặp lại Nhiếp Trọng Chi, vẫn là ở trong bệnh viện, có điều hôm ấy Diệp Anh Chương cũng có mặt ở đó. Tưởng Chính Tuyền thấy Nhiếp Trọng Chi đẩy cửa đi vào, vẻ mặt lập tức cứng đờ, lại không thể giả vờ như không nhìn thấy, đành phải chào hỏi nhưng ánh mắt lại né tránh sang nơi khác: “Nhiếp đại ca.”

Đập vào mắt Nhiếp Trọng Chi đầu tiên chính là nét mặt bối rối rõ ràng của Tưởng Chính Tuyền, biết cô sợ để lộ dấu vết trước mặt Diệp Anh Chương. Trong lòng Nhiếp Trọng Chi chợt dấy lên tư vị không nói nên lời, hắn khẽ gật đầu xem như chào hỏi với Diệp Anh Chương. Hai người thỉnh thoảng đến Tưởng gia cũng gặp nhau, cũng chỉ coi như là có quen biết, không hẳn gọi là thân thiết với nhau.

Sắc mặt Tưởng Chính Nam thản nhiên, vừa thấy Nhiếp Trọng Chi, tựa tiếu phi tiếu mở miệng: “Nhiếp, dạo này lương tâm của cậu thức tỉnh hay sao thế, ba ngày hai bận chạy tới đây? Đừng nói là cậu yêu tôi đấy nhé, nói trước tôi là “thẳng nam”, không phải GAY.”

Nhiếp Trọng Chi nghe vậy cười to, không hề tức giận mà chế nhạo hắn: “Được lắm, thẳng như cậu, may ra được mấy người có thể chịu được. Nếu có cong thì có lẽ chắc không ai chịu nổi. Cậu nên chết tâm cái tư tưởng muốn “cong” này đi.”

Tưởng Chính Nam lắc đầu thở dài: “Vậy chẳng lẽ công ty của cậu phá sản rồi sao? Đường đường là một vị CEO mà lại nhàn rỗi thế này.” Nhiếp Trọng Chi cười lưu manh: “Im cái miệng xui xẻo của cậu lại đi! Có cậu phá sản chứ tôi còn lâu. Cái tên vô lương tâm này, từ ngày mai trở đi tôi không thèm tới thăm cậu nữa, cho cái tên nhà cậu ở thui thủi trong này, buồn chán nghẹn chết cậu!”

Diệp Anh Chương ngồi ở bên cạnh cũng biết hai người đang đấu võ mồm đùa giỡn, bất giác bật cười. Trong lòng anh ta bỗng nhiên sinh ra chút hâm mộ, tình cảm thân thiết như anh em như vậy không phải nói gặp được là có thể gặp được, cũng không phải một sớm một chiều là có thể dưỡng thành.

Nhiếp Trọng Chi còn đang ra sức đấu võ mồm với Tưởng Chính Nam, đúng lúc này di động của Diệp Anh Chương đổ chương, liền nói: “Em xin phép.” Sau đó cầm điện thoại đi ra ngoài. Chẳng mấy chốc đã thấy anh ta quay lại, vẻ mặt áy náy nói với Tưởng Chính Nam: “Anh Nam, thật là ngại quá, đơn vị em có việc gấp, lãnh đạo gọi em quay về ngay.”

Tưởng Chính Nam khách khí cười cười: “Ngay cả anh mà em còn ngại nữa sao, chuyện ở đơn vị em đương nhiên quan trọng hơn, mau đi đi.” Diệp Anh Chương ‘dạ’ một tiếng, lại quay sang nói với Tưởng Chính Tuyền: “Anh về đơn vị trước đây.” Tưởng Chính Tuyền thân thiết dặn dò: “Anh nhớ lái xe cẩn thận đấy.”

Lén hai người họ ân ái không thôi, bộ dạng như thể mong đây là chốn không người để ôm hôn nhau tạm biệt, Tưởng Chính Tuyền mấy ngày trước vào bar uống rượu chẳng qua là vì hai người họ đang chơi trò yêu đương giận hờn, bây giờ đã sớm làm lành thân thiết như lúc đầu. Nhiếp Trọng Chi cảm thấy mình hẳn là nên mừng cho Tuyền Tuyền, nhưng sự thật lúc này hình cô và Diệp Anh Chương quấn quýt lọt vào mắt hắn lại khiến hắn khó chịu nhức nhối.

Tưởng Chính Tuyền đưa Diệp Anh Chương ra tới cửa, vừa xoay người lại ngước mắt lên, liền chạm phải ánh mắt Nhiếp Trọng Chi đang ngẩn ngơ nhìn mình, tuy rằng chưa đến hai giây, nhưng trong đó ngoài chút dò xét làm người ta không hiểu được, dường như còn có gì đó thật khác thường, cô không thể nghĩ ra được đó là gì. Tưởng Chính Tuyền chỉ cảm thấy loại ánh mắt này khiến cô có phần sợ hãi kì lạ.

Từ sau khi gặp phải chuyện kia, mỗi lần Tưởng Chính Tuyền gặp Nhiếp Trọng Chi đều cực kì không thoải mái. Lúc này cô chỉ ước cho bản thân mình có thể tàng hình, để không lộ ra chút bất thường nào, khiến anh trai phát hiện. Vì thế, Tưởng Chính Tuyền chủ động chịu khó giúp anh trai đi lấy nước, rồi vắt khăn mặt giúp anh trai lau mặt, lau người, rồi mát xa chân.

Tưởng Chính Nam không biết tâm tư của cô, thấy cô vừa nhu thuận lại rất hiểu chuyện, săn sóc mình như vậy, trong lòng trấn an, cười nói: “Tuyền Tuyền, không cần mệt nhọc như vậy, có hộ công và bảo mẫu rồi, nếu hai người đó không có thì còn y tá mà. Em ngoan ngoãn ngồi xuống, trò chuyện với anh hai là được rồi.”

Nhiếp Trọng Chi thấy Tưởng Chính Tuyền ngồi xuống cũng không yên lòng, biết cô chướng mắt mình, thế nên nói: “Đã có Tuyền Tuyền ở đây, tôi về trước đây. Xem cậu có vẻ chưa chết ngay được, mấy ngày sau tôi lại tới.”

Tưởng Chính Nam tức giận trợn mắt nhìn hắn: “Cút! Mau cút đi! Miệng chó không thể khạc ra ngà voi.” Hai người xưa nay vui đùa đã quen, Nhiếp Trọng Chi vỗ vỗ bả vai Tưởng Chính Nam, mỉm cười xoay người: “Tôi cút ngay đây, xa được chừng nào thì sẽ cút chừng đó! Gấp gì chứ?!”

Cửa phòng sau khi Nhiếp Trọng Chi rời đi, nhẹ nhàng “cạch” một tiếng khép lại, Tưởng Chính Tuyền lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tưởng Chính Tuyền lúc từ phòng bệnh đi ra, sắc trời đã dần chuyển bóng xế tà.

Có tiếng xe khởi động ở xa xa, chậm rãi đến gần cô, rồi cửa sổ xe chợt hạ xuống: “Lên xe, để tôi đưa em về.”

Đây rõ ràng là giọng nói của Nhiếp Trọng Chi. Hắn chẳng phải đã về từ lâu rồi sao? Tưởng Chính Tuyền ngạc nhiên quay đầu lại, vừa nhìn thấy đã ngây ngẩn cả người.

Quả thật là Nhiếp Trọng Chi! Sao hắn vẫn còn ở nơi này?

Tuy rằng hoàng hôn bắt đầu tối, thế nhưng khoảng cách mặt đối mặt gần như vậy Nhiếp Trọng Chi vẫn tinh tường nhìn thấy vẻ do dự bất an trên mặt cô, rõ ràng là không muốn lên xe. Nhiếp Trọng Chi nghiêm mặt nói: “Lên xe, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Tưởng Chính Tuyền thấy sắc mặt hắn cực kì nghiêm túc, không giống như đang nói đùa, đành phải mở cửa lên xe.

Xe Nhiếp Trọng Chi chạy ra đường vòng bên ngoài, hiển nhiên là đang đi đường xa hơn. Tưởng Chính Tuyền cũng không biết hắn muốn nói chuyện gì, thấy nét mặt hắn vẫn rất bình tĩnh, không nói tiếng nào mà nhìn chằm chằm về phía trước, liền cụp mắt xuống, nhẹ giọng hỏi: “Nhiếp đại ca, anh muốn nói chuyện gì?”

Lúc này Nhiếp Trọng Chi mới quay đầu sang nhìn cô một cái, trầm giọng đáp lại: “Em có uống thước chưa?” Hỏi một câu không đầu không đuôi, Tưởng Chính Tuyền căn bản không biết ý hắn là thế nào.

Thấy cô ngu ngơ không hiểu gì, trong lòng Nhiếp Trọng Chi thầm thở dài, cô là lần đầu tiên, làm sao có thể biết đến thứ đó. Vì thế, hắn giả vờ hắng giọng một cái, thanh lọc cổ họng: “Thuốc tránh thai khẩn cấp!”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, Tưởng Chính Tuyền liền hoảng sợ hít một hơi thật sâu, quay ngoắt đầu lại nhìn hắn, trên mặt huyết sắc dường như rút đi trong tích tắc. Mấy ngày nay cô vẫn bị vây hãm trong cơn sợ hãi, căn bản không nghĩ đến chuyện này. Hiện tại nghe hắn nói như thế, tựa như có một chậu nước đá lạnh dội thẳng xuống đầu cô, cả người lập tức đóng băng.

Làm sao bây giờ? Tâm trí Tưởng Chính Tuyền giờ phút này hoàn toàn trống rỗng.

Với khả năng trúng hay không trúng này, chính Nhiếp Trọng Chi cũng không hoàn toàn nắm chắc. Nhìn bộ dạng thất kinh của cô, trong lòng thương tiếc không thôi, tầm mắt hắn hạ xuống bụng cô, thanh âm trầm thấp trấn an: “Em không cần lo lắng như vậy, có lẽ không trùng hợp thế đâu.”

Tưởng Chính Tuyền vẫn không nói gì. Cô kỳ thật đang sợ muốn chết, chân tay đều lạnh run. Trước đây mỗi lần xem phim truyền hình, rất hay có những tình tiết cẩu buồn cười như thế này, vợ chồng ở cùng với nhau cả mấy chục năm cũng không thể sinh con, đi kiểm tra cũng không ra nguyên nhân gì ngẫu nhiên một đêm tình, lại bỗng trúng thưởng. Người ta nói nghệ thuật sáng tác phải gần gũi với cuộc sống thực, như vậy có khi nào cô lại xui xẻo đến thế không, mới một lần liền trúng?

Ngộ nhỡ mang thai thì phải làm sao bây giờ? Nếu mang thai, chuyện bị bại lộ ra ánh sáng. Cô không dám nghĩ tiếp nữa, đành phải thầm cầu nguyện: Ngàn vạn lần đừng mang thai, ngàn vạn lần đừng trúng thưởng.

Nhiếp Trọng Chi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch tựa như trong suốt, biết cô đang lo lắng sợ hãi, trong ***g ngực bất chợt dâng lên tư vị không thể nói thành lời, chỉ biết lúc này hắn rất muốn rất muốn ôm cô vào lòng mà nhẹ nhàng dỗ dành. Hắn vươn tay về phía cô, nhưng được nửa đường lại khựng lại giữa không gian tối đen như mực trong xe. Đầu ngón tay hắn thậm chí đã chạm được đến vài sợi tóc mềm mại của cô, nhưng hắn lại không dám chạm tiếp dù chỉ là một chút.

Hắn vẫn duy trì động tác này, khẽ giọng nói: “Tuyền Tuyền, đều là lỗi của anh. Em đừng lo nghĩ quá, nếu em thật sự mang thai, để anh chịu trách nhiệm với em, được không?” Thanh âm hắn không nặng, nhưng nói ra tựa như đinh đóng cột, từng chữ một thật rõ ràng.

Tưởng Chính Tuyền hai mắt vô hồn nhìn hắn, cô không còn tâm trí đầu để đi cẩn thận lý giải ý tứ trong lời nói của hắn. Hắn muốn phụ trách cái gì? Cô mới không cần hắn phụ trách. Tưởng Chính Tuyền chỉ cảm thấy mình như bị chìm vào hố sâu mông lung, ý niệm duy nhất trong đầu lúc này đó là: Ông trời, con xin ông, van xin ông, ngàn vạn lần không bị mang thai.

Tưởng Chính Tuyền thất hồn lạc phách quay về phòng ngủ của mình, để cơ thể đang run lên bần bật chui vào trong chăn làm nhộng: “Không, không thể nào, không có khả năng mình lại xui xẻo như vậy được.”

Nếu chuyện đó xảy ra thật thì sao? Tưởng Chính Tuyền hận không thể cứ như vậy buồn bực đến chết để quên luôn đi!

Tưởng Chính Tuyền ngày sợ đêm lo, cơm nước không màng. Cô đặc biệt lên mạng tìm hiểu về thời kì an toàn, tới tới lui lui xem đến mấy ngàn mấy vạn lần, cảm thấy có lẽ mình vẫn đang ở kì an toàn. Lại lén lút đi mua đủ loại que thử thai, nghe nói chỉ cần mang thai, vài ngày là có thể xét nghiệm được. Đo cái này thử cái kia, chẳng khác gì lấy mình ra làm chuột bạch. Tuy rằng mỗi lần đều cho kết quả như nhau là không có, nhưng cô mỗi ngày vẫn không khỏi lo lắng đề phòng, tựa như chim sợ cành cong vậy.

Cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Sau một thời gian Tưởng Chính Tuyền ngày đêm cầu nguyện, vị khách hàng tháng ghé thăm một lần kia rốt cục cũng đến. Lần đầu tiên cô cảm thấy vô cùng nhiệt liệt hoan nghênh nó như thế. Những ngày sầu thảm triền miên vây quanh cô cuối cùng cũng qua đi, cô có cảm giác vui sướng muốn rơi lệ.

Chuyện không thể mở miệng nói cho ai rốt cục thì cũng đã xong. Tưởng Chính Tuyền tin tưởng, cô sẽ mau chóng quên được nó. Cô tin đây chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua mà thôi.

Sau đó không lâu, tin tức tốt từ bệnh viện được truyền tới. Vị bác sĩ chuyên gia sau một đột kiểm tra kĩ càng đã báo cho người nhà họ Tưởng đang chờ đợi biết, Tưởng Chính Nam có thể xuất viện, nhưng mỗi ngày phải đến bệnh viện tập bài tập vật lý trị liệu để hồi phục như trước kia.

Người nhà họ Tưởng từ trên xuống dưới đều mừng rỡ vô cùng. Đầu tiên là khối máu đông trong đầu Tưởng Chính Nam đã tan dần, ước chừng trị liệu khoảng nửa năm, hai chân nhất định sẽ chuyển biến tốt hơn, bây giờ nếu có người bên cạnh giúp đỡ cũng có thể đi được vài bước. Thứ hai, người Trung Quốc quan niệm đầu năm mới thì nên có bầu không khí vui mừng viên mãn, trong nhà lại có người bệnh nằm lại trong bệnh viện đón năm mới thì cho rằng đó là điềm xấu.

Thế cho nên, chuyện Tưởng Chính Nam xuất viện khiến cho nhà họ Tưởng mùa đông này vô cùng náo nhiệt tưng bừng.

Hôm nay, Diệp Anh Chương khó được lúc rảnh rỗi, liền mang theo hoa tươi và quà cáp đến thăm Tưởng Chính Nam mới xuất viện. Phòng khách nhà họ Tưởng bởi vậy so với bình thường mà đông vui hơn vài phần.

Mọi người đang dùng trà và điểm tâm, nhìn xa xa xuyên qua bức tường thủy tinh ở phòng khách, thấy một chiếc xe đang tiến vào sân nhà. Nhiếp Trọng Chi cả người đầy vẻ phong trần mệt mỏi bước xuống xe.

Tưởng Chính Nam có chút kinh ngạc, vừa thấy Nhiếp Trọng Chi bước vào liền hỏi: “Thằng nhãi cậu sao lại tới đây? Cậu chẳng phải đang đi nghỉ ở vùng biển Ca-ri-bê sao?” Nhiếp Trọng Chi mặc một chiếc áo ba-đờ-xuy màu đen phong cách quân đội, cúc kim loại đính trên vai giống như dẫn theo ánh mặt trời bên ngoài, bóng loáng tỏa sáng. Hắn cởi áo ba-đờ-xuy ra, tiện tay đưa cho dì Lan, ánh mắt mỉm cười thản nhiên lướt qua mọi người: “Có chút việc phải xử lý, cho nên mình quay về trước. Biết cậu xuất viện, thế nên vừa mới xuống máy bay liền chạy tới đây.”

Nhiếp Trọng Chi quay đầu nửa thật nửa giả nói với bà Lục Ca Khanh: “Dì Khanh, thật ra hôm nay cháu tới đây chủ yếu là đi ăn chực cơm nhà dì. Dì mà không cho cháu ăn thì cháu cũng không về.” Lục Ca Khanh biết thằng bé này đang nói đùa, mỉm cười tiếp lời: “Nơi này dì Khanh lúc nào cũng hoan nghênh cháu tới ăn chực. Dì Khanh chỉ sợ cháu không muốn tới thôi.”

Nhiếp Trọng Chi khấp khởi vui mừng nhanh miệng: “Cảm ơn dì Khanh, cháu biết là dì Khanh sẽ không để cháu đói bụng mà.” Lục Ca Khanh rót cho hắn ly hồng trà, thân thiết đưa tới tận tay hắn: “Uống một ngụm trà cho nhuận hầu.”

Ngay khi vào nhà, Nhiếp Trọng Chi đã đem dung nhan Tưởng Chính Tuyền chiếu vào đáy mắt, thật tỉ mỉ, không một tia bỏ sót. Cô tự nhiên mà buông lơi ngồi bên cạnh Diệp Anh Chương, nhàn nhã thoải mái, nụ cười trong suốt luôn hiện trên gương mặt, khóe mắt cong cong. Nhưng bởi vì thoáng nhìn hắn, cả người cô liền trở nên cứng nhắc.

Đây là một loại phòng bị bản năng. Cô nhóc kia không những không muốn gặp hắn, mà còn luôn luôn đề phòng hắn. Trong lòng Nhiếp Trọng Chi thoáng lạnh đi.

Nhiếp Trọng Chi bưng ly trà và đế ly, ung dung thản nhiên mà ngồi xuống ghế sô pha đơn bên cạnh Tưởng Chính Tuyền, cặp chân thon dài lẳng lặng để bên chân Tưởng Chính Tuyền. Không hề bất ngờ, thân mình cô chợt chấn động lần nữa.

Tưởng Chính Tuyền vốn đang ngồi bên cạnh Diệp Anh Chương, tay bưng ly gốm sứ, miệng ăn bánh pút-đing hương chanh. Từ sau khi Nhiếp Trọng Chi xuất hiện trong phòng khách nhà cô, Tưởng Chính Tuyền liền cảm giác đĩa bánh pút-đing ban đầu đủ vị chua ngọt thơm ngon, trơn mềm thì giờ này tựa như miếng xương đang mắc trong cổ họng, cố gắng thế nào cũng không thể nuốt xuống được.

Trong khoảng thời gian này, hai người họ không gặp nhau lần nào, cô chỉ gửi cho Nhiếp Trọng Chi một tin nhắn với mấy chữ ít ỏi: “Không có chuyện gì!” Một tin nhắn ngắn ngủn như vậy giống như mật mã được mã hóa, trên thế giới này cũng chỉ có Nhiếp Trọng Chi xem mới hiểu nó là gì. Sau khi tin nhắn gửi đi, liền bặt vô âm tín không thấy trả lời.

Tưởng Chính Tuyền đang cố gắng học cách quên chuyện đó đi, chỉ cần không có gì là tốt rồi, cô không quan trọng chuyện Nhiếp Trọng Chi có đọc được tin nhắn đó hay không, có trả lời lại cô không, mục đích duy nhất cô gửi tin nhắn đó đến cho anh ta, chính là vì không muốn phải mặt đối mặt với anh ta để nói về chuyện đó một lần nào nữa.

Cô vẫn nghĩ rồi cũng đến lúc kết thúc, chuyện đã xảy ra cuối cùng cũng không để lại hậu quả phát sinh gì ngoài một dấu chấm tròn trĩnh. Cô cũng vì thế mà âm thầm cảm thấy may mắn.

Thế nhưng, Nhiếp Trọng Chi đường đường chính chính mà ngồi xuống bên cạnh cô, cô liền có cảm giác hoang mang sợ hãi. Đây giống như có một con mãnh thú hung tợn không ngừng lao tới rồi rít gào trước mắt cô.

Nhiếp Trọng Chi ung dung ngồi đó, ngón tay thon dài chậm rãi khuấy ly trà, nhấp một ngụm nhỏ, mới ngẩng đầu lên cười chào với Diệp Anh Chương: “Khó khi nào được gặp Diệp tiên sinh ở đây như hôm nay.”

Diệp Anh Chương gật nhẹ: “Anh Nhiếp cũng vậy.”

Nhiếp Trọng Chi quan sát tấm chăn chùm lên hai chân Tưởng Chính Nam, nói: “Tưởng, thế nào rồi? Bác sĩ nói gì?”

Lục Ca Khanh vui vẻ ra mặt mà thay Tưởng Chính Nam trả lời: “Bác sĩ nói, dựa theo tốc độ bình phục của Chính Nam, chỉ cần kiên trì tập luyện, không đến mấy tháng là có thể như trước kia rồi.”

Tinh thần Nhiếp Trọng Chi phấn chấn, vẻ vui mừng tràn ngập giọng nói: “Đúng là tin tức tốt. Tưởng, tôi chờ cậu cùng đi cưỡi ngựa đánh bóng.” Tưởng Chính Nam nghe vậy mà cười: “Nhớ đấy, cậu chính là đối thủ của tôi, đến lúc đó tôi mà không đánh cho cậu thua tơi bời khói lửa thì không còn là tôi nữa.” Nhiếp Trọng Chi: “Được, tôi đây chờ cậu. Đến lúc đó cậu có thua tôi cũng sẽ không khách khí đâu.”

Dứt lời, tầm mắt hắn bất chợt lướt qua Tưởng Chính Tuyền, sau đó dừng lại trên đĩa bánh của cô, ý cười thản nhiên hỏi: “Tuyền Tuyền, làm sao vậy? Bánh pút-đing này không hợp khẩu vị của em sao?”

Tưởng Chính Tuyền đang bị nhấn chìm trong bầu khí tức đặc trưng của Nhiếp Trọng Chi làm cho tâm phiền ý loạn, lúc này nghe được hắn hỏi như vậy, cô theo bản năng né tránh ánh mắt của hắn: “Đúng vậy.” Cô lại bồi thêm một câu: “Hôm nay bánh pút-đing chanh có vị hơi chua quá.”

Tưởng Chính Tuyền giương mắt liền nhìn thấy trong mắt Nhiếp Trọng Chi ẩn ẩn ý cười khó hiểu. Oxy trong không khí trong nháy mắt như bị rút đi hết, Tưởng Chính Tuyền hoảng hốt, cầm đĩa bánh trong tay đưa sang cho Diệp Anh Chương, đứng dậy nói: “Diệp đại ca, anh giúp em ăn hết đĩa bánh pút-đing này đi. Em quay về phòng một chút.”

Tưởng Chính Tuyền lên lầu được vài bước, mới quay lại mỉm cười khéo léo, nói một câu khách sáo với Nhiếp Trọng Chi: “Nhiếp đại ca, anh cứ ngồi chơi đi ạ.” Trong đầu cô kỳ thật rất muốn rất muốn hắn mau nói cáo từ, nhanh nhanh rời đi, đi càng xa càng tốt. Chỉ mong sao Nhiếp Trọng Chi từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt cô nữa.

Một câu “Nhiếp đại ca” nói còn máy móc hơn giọng người máy nói, Nhiếp Trọng Chi làm sao lại không hiểu ý cô là gì. Trong lòng hắn trở nên hiu quạnh, một cảm giác không biết nên diễn tả thế nào. Hắn nhàn nhạt đáp một tiếng “Ừ”, tầm mắt từ đĩa bánh pút-đing trong tay Diệp Anh Chương chuyển sang người cô.

Thấy Tưởng Chính Tuyền vừa tự nhiên lại vô cùng thân thiết mà đưa đĩa bánh mình đang ăn dở cho Diệp Anh Chương ăn tiếp, Nhiếp Trọng Chi chỉ cảm thấy hai mắt phát đau, vị chua trong lòng không ngừng lên men. Chốc chốc, vị chua này thật kì lạ đã bị tia phẫn nộ lại không cam lòng dần dần thay thế. Giờ phút này, hắn hận không thể vọt lên mà đoạt lấy đĩa bánh pút-đing kia.

Nhiếp Trọng Chi nhấp từng ngụm trà để che dấu tâm tư mình, nhưng ly trà này giống như bị ai đó đổ cả một bình dấm chua thật lớn vào, chua đến mức làm răng hắn như muốn vỡ vụn. Tay bỗng nhiên khựng lại, Nhiếp Trọng Chi bất giác như nhận ra: Hắn đang ghen.

Hắn là đang ghen với Diệp Anh Chương!

Loại cảm giác ghen tuông nồng đậm cầu không được, ước chẳng thấy này dường như đang từng bước một khiến hát phát điên.

Tại ngày hôm đó, lần đầu tiên Nhiếp Trọng Chi chân chính hiểu ra được bản thân mình thời gian qua bất thường là vì nguyên nhân gì.

Lục Ca Khanh đương nhiên không biết chuyện là thế nào, thấy vẻ mặt Nhiếp Trọng Chi mờ mịt, bà nghĩ rằng hắn vừa bay một chặng đường dài nên mệt mỏi, liền cười cười đề nghị: “Trọng Chi, ngồi máy bay lâu như vậy mệt rồi đúng không? Nếu vậy cháu lên phòng khách trên lầu tắm rửa một cái rồi xuống dùng cơm. Dù sao nhà dì Khanh cũng không nhiều phép tắc câu nệ quá đâu.”

Nhiếp Trọng Chi vui vẻ đáp ứng, đứng dậy hôn một cái lên trán bà Lục Ca Khanh: “Cháu biết dì Khanh tốt với cháu nhất mà, vậy cháu không khách sáo nữa.” Bà Lục Ca Khanh nghe Nhiếp Trọng Chi dỗ vậy mặt mày hớn hở, vỗ tay lên vai hắn nói: “Mau đi đi.”

Tưởng Chính Nam ở phía sau giả bộ tức giận bồi thêm một câu: “Thằng nhóc kia bớt lề mề đi, động tác nhanh lên. Rồi xuống ăn cơm, Tuyền Tuyền còn chưa ăn sáng đâu.”

Bà Lục Ca Khanh nâng ấm trà, châm hồng trà vào ly cho Diệp Anh Chương, cười nói: “Anh Chương, cháu ăn khối điểm tâm này lót dạ trước đi. Đừng chê cười, Chính Nam và Trọng Chi trước giờ vẫn bằng vai bằng lứa như vậy, dì quen rồi.”

Diệp Anh Chương khẽ cười: “Thật ra cháu rất hâm mộ tình cảm giữa anh Nam và Nhiếp đại ca.”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI