Yêu thương lạc về nơi anh – CHƯƠNG 7: SAO NỠ NHẪN TÂM OÁN HẬN

0
25

CHƯƠNG 7: SAO NỠ NHẪN TÂM OÁN HẬN

Nhiếp Trọng Chi tên khốn này!

Lẽ ra cô không nên đáng thương hắn. Hết thảy đều là cô tự làm tự chịu, sẹo vừa liền đã quên đau!

Hắn uống say đến chết cũng không liên quan tới cô! Từ nay về sau, cô không bao giờ quan tâm đến hắn sống hay chết nữa.

Không bao giờ quan tâm nữa!

Nhưng sau khi tái ngộ cô vì sao lại muốn để ý tới hắn? Không phải nhất thời mềm lòng, là bởi vì…. Là bởi vì đứa bé kia. Là vì trong lòng cô vẫn luôn tồn tại sự áy náy mà cô không dám nghĩ tới, không dám đối diện.

Đứa bé đó, đã từng ở trong bụng cô gần ba tháng. Vì cô chưa từng nghĩ muốn có con, cho nên cô chưa hề nghĩ sẽ che chở, bảo vệ cho nó.

Năm kia lúc bước vào toilet, cô rõ ràng nhìn thấy trên gạch men sứ có vết nước, cô biết rõ là nguy hiểm, nhưng cô vẫn lờ đi mà bước lên… Rõ ràng thời điểm đó, bác sĩ đã nói cho cô, tình trạng thai nhi của cô không ổn định… Nếu là một người khác sắp làm mẹ, ai lại làm như thế?

Là cô, chính tay cô giết chết đứa nhỏ của mình, cô là hung thủ giết người!

Sau đó là rời đi. Khi đến New York, nhiều lúc lơ đãng cô lại nhớ tới đứa bé đã mất đi, nhớ đến rất nhiều chuyện đã qua. Nhớ tới hắn từng ôm lấy cô, thì thào nói với cô: “Tuyền Tuyền, xin em đừng bỏ đứa bé. Đó là cốt nhục duy nhất của tôi, cũng là người thân duy nhất của tôi. Xin em hãy sinh nó ra, tôi sẽ đối xử với em và con thật tốt, cả đời này sẽ yêu thương hai người.”

Nhiếp Trọng Chi trên danh nghĩa tuy rằng vẫn còn cha mẹ, hắn còn có một người em trai cùng cha khác mẹ nữa. Thỉnh thoảng một nhà bốn người cùng nhau tham dự yến tiệc, dạ tiệc, có nhiều người không biết chuyện gia đình họ nhìn vào, lại cảm thấy Nhiếp gia họ cha hiền con hiếu, một gia đình mô phạm trong giới thượng lưu.

Nhiếp Trọng Chi tuổi còn trẻ đã gây dựng nên một mảnh trời riêng, không hề dựa dẫm vào gia tộc, tự mình lập nghiệp còn vươn ra thị trường ở Mĩ khiến người ta nghe thấy cũng phải tặc lưỡi.

Thế hệ sau nhà giàu có, bình thường đều nhờ vào gia tộc ký thác hoặc có quan hệ căn thâm hiệp mậu để tìm việc làm, năng lực tốt một chút thì có thể như cá gặp nước trong cái vòng luẩn quẩn giới thượng lưu, năng lực cường đại như đám người Tưởng Chính Nam, Sở Tùy Phong thì đều như chim tung cánh, chẳng mấy chốc mà vươn lên, đó là điều đương nhiên không cần nói. Nhưng Nhiếp Trọng Chi lại dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, tay không tự lập ra cho mình cả một mảnh trời riêng, khiến đám thế gia muốn học theo cũng không được.

Nhiếp Trọng Chi ngoại trừ tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tướng mạo xuất chúng ra, cách đối nhân xử thế lại rất được lòng người, xử sự chu toàn, bất kể là gặp ai đều khiêm nhường đủ lễ, tiến thoái đủ mực, các vị trưởng bối thế gia khác mỗi khi nhắc đến đứa con trai đầu hào hoa phong nhã này của Nhiếp Canh Lễ, đều không quên khen ngợi hết lời.

Tưởng Chính Tuyền từng nghe thấy anh trai Tưởng Chính Nam của cô trêu đùa Nhiếp Trọng Chi: “Nghe nói, cậu được đứng đầu trong danh sách kén chọn con rể của mấy ông già kia. Xem ra mắt của mấy ông già đó mờ thật rồi! Với cái bộ dạng đức hạnh này của cậu mà được ưu tiên xếp đầu cơ đấy?”

Ngày đó Nhiếp Trọng Chi có lẽ đã uống quá chén, nghe Tưởng Chính Nam trêu ghẹo, chỉ nâng cốc rượu lên ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, một hồi lâu sau mới nhẹ nhàng đáp lại: “Cậu tưởng tôi vui lắm sao? Tôi chỉ không muốn để người khác nói: Nhìn đi, đứa con trai nhà họ Nhiếp này có người sinh mà không ai dạy. Nói cho cùng thì cũng chỉ là một đứa con riêng. Tưởng, những người đó đều chỉ biết nghe nói chuyện của tôi và mẹ tôi, nhưng bọn họ không hề biết chúng tôi đã phải trải qua những gì.” Giọng điệu của hắn tràn ngập sự cô đơn!

Nhiếp Trọng Chi cuối cùng nói xa xăm: “Tưởng, tôi không phải là cậu.”

Sau đó cả căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh mịch.

Về sau lại có một lần, cô nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi uống rượu, thấy hắn ôm chai rượu, uống hết ly này đến ly khác. Cô chỉ dám đứng xa xa nhìn, không biết đã xảy ra chuyện gì, không dám đến gần.

Anh trai Tưởng Chính Nam vỗ bả vai của cô, nhẹ nhàng mà nói một câu: “Cứ để cậu ta như vậy đi, hôm nay là ngày giỗ của mẹ cậu ta.”

Dưới ánh đèn nhạt, trên mặt hắn loang loáng vệt chất lỏng trong suốt. Có lẽ là rượu! Tưởng Chính Tuyền nghĩ như vậy. —

Sự thật thì, ai mà biết được một Nhiếp Trọng Chi giống như thần thoại trong mắt mọi người, đưa công ty của mình lên sàn giao dịch NASDAQ lại chính là một cô nhi. Sau khi học thành tài rồi về nước, số lần hắn tới Tưởng gia phải gấp N lần so với quay về Nhiếp gia.

Tất cả đám hỗn loạn năm đó sau khi kết thúc, Tưởng Chính Tuyền một mình phiêu bạt bên ngoài. Mỗi khi cô nhớ tới đứa nhỏ kia, nhớ tới Nhiếp Trọng Chi, trong lòng cô đều dâng lên một loại cảm giác không thể nói thành lời, không thể thoát ra được.

Thực ra cô nên hận Nhiếp Trọng Chi, nhưng có lẽ là bởi vì loại cảm giác áy náy này quấn lấy, cho nên tới tận lúc này, cô phát hiện rằng dường như cô không hận hắn.

Lần gặp lại sau này, cô ngoại trừ cảm thấy kinh hoàng ra, thì không còn tìm thấy một chút cảm giác hận hắn như trước kia nữa, thậm chí vẻ bộ dạng suy sụp chán chường không chịu nổi của hắn, hay khi hắn cố tình làm vẻ hung tợn, tất cả chỉ khiến cô cảm thấy đau lòng hơn.

Tưởng Chính Tuyền không biết chính mình bị làm sao, vì cái gì lại trở thành thế này?

Cô thật sự không biết chính mình muốn làm gì, vì sao lại đau lòng vì hắn.

Nghĩ lại những chuyện hắn đã gây ra cho mình, đáng lý ra cô lý nên hận hắn, chán ghét hắn mới phải.

Ngày hôm sau, Tưởng Chính Tuyền cả ngày tinh thần hoảng hốt, không thể làm được chuyện gì ra hồn. Trên đường ngồi taxi quay về khách sạn, chợt nhìn thấy tiệm cafe “Tình cũ”, cô ra hiệu cho tài xế dừng xe.

Bà chủ xinh đẹp của tiệm vẫn như vậy, mỉm cười dịu dàng nhẹ nhàng đứng lên đón khách, vừa thấy cô, hai mắt sáng ngời: “Hôm qua cô rời đi vội quá, ngay cả tiền thừa cũng không kịp trả lại cho cô.”

Tưởng Chính Tuyền mỉm cười: “Không có việc gì, chị cứ giữ lại đi.” Tưởng Chính Tuyền vẫn chọn vị trí ngồi gần cửa sổ như hôm qua, thả mình vùi sâu vào trong ghế sôpha mềm mại. Cô cần một nơi thật yên lặng, để suy nghĩ thật kỹ về chuyện vừa qua.

Bà chủ rất nhanh bưng cà phê đưa lên, đồng thời đem theo một phần bánh ngọt vị chuối: “Bánh ngọt này là món tôi mới làm chiều nay, cô là chuột bạch của tôi vậy, giúp tôi nếm thử một chút rồi cho vài lời nhận xét nhé.”

Tưởng Chính Tuyền biết bà chủ tiệm đang khách sáo, được ăn bánh ngọt miễn phí, vì thế liền mỉm cười nói cảm ơn.

Một mình lẳng lặng ngồi trong tiệm cà phê thư thái, nhìn dòng người qua lại ngoài kia, Tưởng Chính Tuyền bỗng nhiên cảm thấy một loại cảm giác mệt mỏi chưa từng thấy tràn về. Rốt cuộc cô phải làm sao bây giờ? Phải bắt tên vô lại Nhiếp Trọng Chi kia làm gì bây giờ?

Nhiếp Trọng Chi lúc này cô không thể mặc kệ hắn được.

Bởi vì trong lòng còn chưa cân nhắc rõ ràng, thế cho nên Tưởng Chính Tuyền vẫn chưa gọi điện thông báo cho anh trai Tưởng Chính Nam. Theo như sự hiểu biết của cô với Nhiếp Trọng Chi trước kia, với tình trạng trước mắt của hắn, hắn sẽ không muốn gặp bất cứ người quen nào. Cho dù nói cho anh trai biết, Nhiếp Trọng Chi đang ở Ninh Thành, anh trai cô có tìm được hắn, có lẽ hắn sẽ lại biến mất một lần nữa. Hắn rời khỏi Lạc Hải, không để lại chút tung tích dấu vết nào, đơn giản chính là vì muốn trốn tránh mọi người.

Tưởng Chính Tuyền đột nhiên nghĩ đến, cô hiện tại đã biết nơi hắn dừng chân, Nhiếp Trọng Chi có khi nào lại rời đi nữa không?

Ý niệm này mới vừa xuất hiện trong đầu, Tưởng Chính Tuyền nhất thời không ngồi yên được nữa. Cô xách túi của mình lên, lần này ngay cả lấy tiền ra để trả cũng không kịp, chạy như bay ra khỏi tiệm “Tình cũ”: “Bà chủ, ngày mai tôi đến trả tiền sau.”

Tưởng Chính Tuyền nghĩ tới chuyện có thể sẽ không còn được gặp lại Nhiếp Trọng Chi nữa, trong lòng đã nóng như lửa đốt, không để ý đến dưới chân đang mang một đôi giày cao gót bảy tám phân, cô chỉ mải chạy thật nhanh đến dưới tòa nhà Nhiếp Trọng Chi đang ở.

Cô không dám nghỉ ngơi một phút nào, không quan tâm đến hình tượng thục nữ nữa mà lao lên trên tầng cao nhất, cả người như bị kiệt sức mà thở hổn hà hổn hển. Cánh cửa kia vẫn ở tình trạng nửa mở nửa khép như ngày hôm qua.

Tưởng Chính Tuyền thở hồng hộc giương mắt nhìn lên, kinh ngạc phát hiện rác rưởi trong phòng cư nhiên đã được dọn dẹp sạch sẽ, thậm chí còn được lau chùi cẩn thận, nếu để ý kĩ còn có thể nhìn thấy được gạch lót sàn trong phòng khách có màu vàng nhàn nhạt, tuy rằng nhìn qua có chút cũ kĩ, nhưng cũng đã nhìn ra được màu vốn có của nó.

Tưởng Chính Tuyền nhất thời kinh hãi mà hít sâu một ngụm khí lạnh, chẳng lẽ mình đã đến chậm một bước Nhiếp Trọng Chi hắn đã chuyển đi nơi khác rồi? Chủ cho thuê nhà đến quét tước dọn vệ sinh, cho nên mới sạch sẽ như vậy?

Nhưng trong lúc cô đang đoán chừng, buồng trong có người đi ra. Thân hình cao lớn quen thuộc, làm cho Tưởng Chính Tuyền chậm rãi thở dài một hơi nhẹ nhõm. Thật may quá, hắn vẫn chưa chuyển đi. Ít nhất, trước mắt lúc này vẫn chưa!

Im lặng quan sát một lúc lâu, Nhiếp Trọng Chi trong phòng dường như đang vô cùng nôn nóng, cứ đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa. Tưởng Chính Tuyền sợ bị hắn phát hiện, đành phải thật cẩn thận nép vào một bên mà nhìn lén.

Lúc sau, Nhiếp Trọng Chi dường như cảm thấy tuyệt vọng, bụm mặt ngồi phịch xuống sô pha. Cũng không biết ngồi thừ ở đó bao lâu, Nhiếp Trọng Chi đứng dậy, từ trong tủ lấy ra một lon bia, lại giống như ngày hôm qua, bắt đầu không hề tiết chế mà nốc từng ngụm từng ngụm.

Tưởng Chính Tuyền đứng sau bóng cánh cửa, trơ mắt nhìn Nhiếp Trọng Chi uống hết lon này sang lon kia, cứ ném lon này đi lại lấy lon khác, rồi lại đập phá, cuối cùng cả người xiêu vẹo đổ ập lên sô pha, không thấy động tĩnh gì nữa. Sau một hồi, lon bia trong tay hắn từ từ trượt ra, chậm rãi từ lòng bàn tay rớt xuống mặt đất, vang lên một tiếng ‘cạch’, ngay lập tức bia trong lon im lặng chảy lan ra một mảng trên sàn nhà…

Trong suốt quá trình, Nhiếp Trọng Chi cũng không hề tỉnh lại, thậm chí ngay cả động đậy cũng không có lấy một lần. Xem ra lại say như chết rồi.

Nội tâm Tưởng Chính Tuyền không ngừng giao chiến, rốt cuộc có muốn quan tâm hay không quan tâm đến hắn đây?

Nhớ lại chuyện ngày hôm qua, Tưởng Chính Tuyền lại nghiến răng nghiến lợi nghĩ: Tưởng Chính Tuyền, mày đúng là kẻ không biết tự trọng, còn muốn quan tâm đến tên vô lại này! Nhưng vừa xoay người đi được hai bước, cô lại suy sụp nhắm mắt.

Rốt cục, Tưởng Chính Tuyền vẫn là mềm lòng.

Tưởng Chính Tuyền chậm rãi tiến lên. Chân của cô dừng lại ở cửa một lát, cuối cùng hít sâu một hơi, giống như hạ quyết tâm, nhấc chân sải bước đi vào.

Nhiếp Trọng Chi nhíu mày ngủ say, cư nhiên đã cạo râu, tắm gội sạch sẽ. Để lộ ra gương mặt sáng sủa, khoan khoái hơn rất nhiều. Cặp lông mày của hắn vẫn y như trong trí nhớ của cô, nhưng có lẽ vì thường xuyên nhíu mày, giữa mi tâm để lại một nếp nhăn nhàn nhạt. Mấy năm qua có lẽ cuộc sống của hắn cũng không được vui vẻ gì.

Tưởng Chính Tuyền thở dài xa xăm. Thời gian qua, quyết sách trọng đại của công ty hắn liên tiếp mắc sai lầm. Cho dù là một công ty bình thường thì cũng khó có thể tồn tại tiếp được, huống chi là ở giữa môi trường cạnh tranh khốc liệt, từng giây từng phút trang web xã hội không ngừng đổi mới. Năm đó khi My Space đang trong thời kỳ phát triển rực rỡ lại bị tập đoàn truyền thông Murdoch mua lại chỉ với năm trăm tám mươi triệu đô, nhưng phát triển được một vài năm liền bị Facebook vượt mặt.

Tưởng Chính Tuyền buông túi da, đi đến thùng rác ở góc nhà, cúi người ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gom nhặt những vỏ lon bia bị hắn ném đầy trên mặt đất. Chẳng khác gì ăn trộm, vừa làm vừa quan sát động tĩnh của hắn.

Phòng bếp thật sự rất đơn sơ, chỉ quá hai cái tủ bát. Tưởng Chính Tuyền lần lượt mở cửa tủ ra, ngoại trừ chút mì ăn liền còn có một ít bánh bích quy thừa, ngay cả những gia vị nấu ăn cơ bản như dầu ăn, muối, xì dầu hay dấm chua cũng không có. Nghĩ lại, dù có mấy thứ đó cũng vô dụng, hắn chẳng lẽ lại vào bếp nấu ăn?!

Nếu còn cứ tiếp tục như thế này, thân thể hắn sẽ suy sụp. Hắn trước kia rất thích các loại rèn luyện tập thể hình, quyền anh hay Taekwondo không cái nào là không thích, thân hình tuy rằng không đến mức vạm vỡ, nhưng cơ bắp trên người đều rắn chắc như thép như đồng, mỗi lần đánh hắn cô chỉ cảm thấy tay mình tê rần… Tưởng Chính Tuyền bỗng dưng ngẩn ra, lấy lại tinh thần, cảm giác trên mặt nóng bừng, không hiểu sao đột nhiên lại nghĩ đến mấy chuyện đó.

Bất thình lình lúc này, trong căn phòng im lặng đột ngột vang lên tiếng chuông di động thật quen thuộc. Thảm rồi, quên tắt điện thoại. Tưởng Chính Tuyền cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Tiếng nữ giới lanh lảnh cất cao như vậy, đến thần ngủ cũng bị đánh thức, huống chi là người.

Tưởng Chính Tuyền gấp gáp chạy nhanh ra phòng khách, muốn lấy di động trong túi xách ra để tắt tiếng chuông.

Bất thình lình lúc này, trong căn phòng im lặng đột ngột vang lên tiếng chuông di động thật quen thuộc. Thảm rồi, quên tắt điện thoại. Tưởng Chính Tuyền cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Tiếng nữ giới lanh lảnh cất cao như vậy, đến thần ngủ cũng bị đánh thức, huống chi là người.

Tưởng Chính Tuyền gấp gáp chạy nhanh ra phòng khách, muốn lấy di động trong túi xách ra để tắt tiếng chuông.

Nhưng hành động của cô vẫn chậm một bước. Nhiếp Trọng Chi từ trên sô pha ngồi bật dậy, có lẽ là vì nghe được động tĩnh của cô, hắn chậm rãi quay đầu. Hai người cùng lúc bốn mắt nhìn nhau.

Trong khoảnh khắc đó, một cây kim rơi có lẽ cũng nghe được tiếng động, chỉ có tiếng chuông di động vẫn vang lên không ngừng. Mấy giây sau, tiếng chuông im bặt. Không gian trong phòng lại tĩnh lặng như tờ.

Nhiếp Trọng Chi không hề nhúc nhích mà vẫn nhìn cô ngay từ giây phút đầu tiên, trong mắt dường như có sóng gợn nhấp nhô, tựa như có thứ gì đó muốn trào ra. Nhưng chỉ vài giây sau, hắn giống như nhớ tới cái gì, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề.

Hắn chậm rãi cụp mắt xuống, nét mặt không chút cảm xúc lạnh lùng phun ra mấy từ: “Đi ra ngoài, cô đi ra ngoài cho tôi.”

Từ sau lúc gặp lại, hắn như một con nhím thân đầy gai, làm cho người ta không thể đến gần.

Nhiếp Trọng Chi tiến lên túm lấy cánh tay của cô: “Đi ra ngoài, cút khỏi chỗ của tôi.” Hắn thấy Tưởng Chính Tuyền vẫn bất động như trước, chăm chú nhìn cô hồi lâu, sâu trong đáy mắt lóe lên tia cảm xúc khác lạ. Nhưng rất nhanh, loại cảm xúc này đã bị hắn giấu đi. Nhiếp Trọng Chi lại bày ra điệu cười không đứng đắn, ngả ngớn đến gần cô: “Chuyện ngày hôm qua, chẳng lẽ cô lại quen ăn khó nhịn? Có muốn làm thêm lần nữa hay không?”

Toàn bộ những gì xảy ra hôm qua như thủy triều ập tới trước mắt, chí ít heo cũng thông minh hơn mình, sẽ không dâng lên tận cửa cho người ta làm nhục. Tưởng Chính Tuyền thẹn quá thành giận lui về phía sau từng bước, giọng điệu lạnh tanh: “Anh yên tâm, tôi sẽ đi ngay, sáng mai tôi sẽ lên máy bay quay về Lạc Hải.”

Thì ra, ngày mai cô sẽ quay về Lạc Hải, Nhiếp Trọng Chi ngẩn người. Tưởng Chính Tuyền nhân cơ hội này rút tay của mình ra, không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, liền tông cửa xông ra ngoài.

Ngày mai cô sẽ rời khỏi Ninh Thành. Đây cứ xem như là lần cuối hai người gặp mặt đi.

Nhiếp Trọng Chi ngẩn người đứng ở cửa, si ngốc nghe từng tiếng bước chân ‘cộp cộp cộp cộp’ của Tưởng Chính Tuyền càng ngày càng xa, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa.

Hắn rốt cuộc làm sao vậy? Đã nói rằng cả đời sẽ hận cô, cả đời này sẽ không gặp lại cô nữa. Nhưng từ ngày đó tới hôm nay, trong tim hắn vẫn âm thầm chờ đợi. Cho nên hắn sửa sang lại phòng ốc, quét tước vệ sinh. Hắn tự nói với mình là vì quá bẩn mà thôi, nhưng thực sự thì là vì cái gì?

Sự thật chính là hắn đã điên rồi nên mới muốn được nhìn thấy cô.

Những năm qua, ở vô số vô số đêm không ngủ được, vừa nhắm mắt, hắn lại vụng trộm nhớ tới cô, vụng trộm nghĩ tới tất cả thuộc về cô. Sau đó, sáng ngày hôm sau tỉnh lại từ cơn mơ, hắn lại bắt đầu tự dối mình rằng: Mình chỉ là vì không quên được đứa bé kia mà thôi.

Nhìn ngoài cửa phòng không một bóng người, trong phòng chỉ còn lại một mình Nhiếp Trọng Chi, một mình hắn lẳng lặng rơi lệ đầy mặt.

Không, hắn không phải nhớ cô!

Hắn chỉ là quá cô đơn lẻ loi mà nhớ tới đứa nhỏ kia.

Nhiếp Trọng Chi lại một lần nữa nói với chính mình như vậy!

Sau khi trở lại khách sạn, Tưởng Chính Tuyền ép mình phải bận rộn luôn tay, tắm gội sấy tóc xong lại bắt đầu sửa soạn hành lý. Bởi vì chỉ đi công tác một tuần lễ, cho nên quần áo của cô cũng không nhiều, hơn nữa mấy năm sống ở Mĩ đã rèn luyện cho cô cuộc sống tự lập, nếu không sẽ vẫn là cô gái mười ngón tay chẳng bao giờ đụng tới việc nhà, cái gì cũng không biết làm như mấy năm trước. Vì thế, tay làm thuần thục chưa đến mấy phút liền thu dọn xong xuôi.

Nhưng vẫn còn mất ngủ, mất ngủ mà không hiểu được vì đâu.

Đứng cạnh cửa sổ nhìn vọng ra bên ngoài, bóng đêm thâm trầm mông lung, đèn đường mờ mờ ảo ảo ẩn trong đám sương mù. Tưởng Chính Tuyền oán hận nghĩ: mặc kệ Nhiếp Trọng Chi sau này thế nào, sống hay chết đều không liên quan gì tới cô, một chút quan hệ cũng không có!

Nhưng mà cho dù nghĩ như vậy, nỗi lòng cô vẫn phập phồng không yên, không cách nào buông xuống được.

Bởi vì hơn chín giờ sáng phải lên máy bay, hơn nữa thời tiết nơi đây sương mù dày đặc, Tưởng Chính Tuyền quyết định gọi xe đến sân bay chờ từ sớm, cũng đỡ phải ngồi một mình trong phòng lại suy nghĩ miên man.

Trước lúc lên xe Tưởng Chính Tuyền bất giác do dự một chút, ngoái đầu lại nhìn về phía tòa nhà Nhiếp Trọng Chi đang ở. Cả thành phố lúc này đắm chìm trong sương mù, tầm nhìn không đến hai trăm mét, cô chỉ nhìn thấy ánh đèn đường nhợt nhạt mơ hồ trong lớp sương dày.

Xe chạy trên đường chầm chậm như rùa bò. Tài xế thấy cô thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, thần sắc thoạt nhìn có chút lo âu, liền mỉm cười trấn an: “Cô đừng lo lắng, chín giờ hai mươi phút máy bay mới cất cánh, bây giờ lại mới năm giờ. Từ nơi này đến sân bay bình thường chỉ cần mấy chục phút, cho dù hôm nay sương mù dày đặc thế này phải đi mất ba tiếng thì cô vẫn tới kịp. Vả lại, với thời tiết này, máy bay cũng không cất cánh được, cô tới sân bay rồi lại phải ngồi chờ. Cô cứ an tâm trăm phần trăm đi.”

Tưởng Chính Tuyền lễ phép mỉm cười đáp lại, trong lòng lại trĩu nặng, rối rắm không yên. Cô thừa biết mình tuyệt đối không phải vì lo trễ giờ bay. Cô chính là vì nghĩ tới Nhiếp Trọng Chi, nghĩ hắn có khi nào biến mất không một dấu vết lần nữa hay không.

Rất nhiều thời điểm, chỉ một cái xoay người, giữa người với người liền vuột mất. Từ đó về sau, cả đời không còn gặp lại nhau, cũng không còn liên quan gì tới nhau nữa.

Về sau hắn cứ sống cuộc sống ngu ngốc như vậy sao? Mỗi ngày mượn rượu giải sầu, say như chết, để rồi đến một ngày nào đó thành nghiện rượu nặng… Trong đầu Tưởng Chính Tuyền hiện lên hình ảnh một người đàn ông ăn mặc bẩn thỉu nằm li bì trong con hẻm tối ở New York.

Không! Trong ngực chợt ập tới một cơn sợ hãi, Tưởng Chính Tuyền hai tay bụm mặt, hít thở dồn dập. Vùi đầu như vậy một hồi lâu, Tưởng Chính Tuyền rốt cục ra quyết định. Cô chậm rãi buông tay xuống: “Bác tài, làm phiền bác tìm chỗ nào đó quay đầu xe lại, đưa tôi về khách sạn khi nãy được không?”

Một lần nữa cô nói với chính mình, tất cả chỉ là vì cô không muốn áy náy cả đời mà thôi.

Tỉnh táo lại, Tưởng Chính Tuyền lấy di động từ trong túi xách ra, cũng không thèm để ý lúc này mới hơn năm giờ sáng, bấm số gọi anh trai Tưởng Chính Nam. Giọng nói của Tưởng Chính Nam mang theo vẻ ngái ngủ, hiển nhiên là bị cô đánh thức: “Tuyền Tuyền, làm sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Tưởng Chính Tuyền cắn cắn môi: “Anh, em ở Ninh Thành nhìn thấy người kia…”

Tưởng Chính Nam ban đầu còn chưa kịp phản ứng lại, nhưng rất nhanh, hắn cảm thấy tim mình đập gia tốc: “Ai, em nhìn thấy ai? Nói mau!”

Tưởng Chính Tuyền ngập ngừng một lúc, nói: “Anh, em nhìn thấy Nhiếp…Nhiếp đại ca.”

Thì ra là Nhiếp Trọng Chi! Không phải cô ấy! Trái tim Tưởng Chính Nam phút chốc như chìm vào đáy vực. Hắn lắc đầu muốn xua đi suy nghĩ miên man, khi mở miệng nói chuyện, đã hoàn toàn thanh tỉnh: “Cậu ta ở Ninh Thành! Nhiếp Trọng Chi cư nhiên trốn ở Ninh Thành! Tuyền Tuyền, em đừng để cậu ta rời đi, anh lập tức chạy qua đó.”

Tưởng Chính Tuyền: “Anh, em không biết anh ấy có còn ở chỗ đó không nữa. Bây giờ em đang ở trên xe taxi, để khi khác em lại liên lạc với anh.”

Tưởng Chính Nam: “Ừ, lúc nào gọi cho anh cũng được. Em đến gặp cậu ta, thì nói cho cậu ta biết. Cho dù cậu ta không một xu dính túi thì vẫn còn có anh, có mấy người anh em Sở Tùy Phong, Chúc Bình Anh, Lộ Dịch Chu nữa. Nói cho cậu ấy biết, có các anh ở đây, không có gì là không thể vượt qua được.”

Cho dù anh trai và mấy người kia tìm được Nhiếp Trọng Chi, nhưng một người trưởng thành muốn biến mất là một chuyện rất dễ dàng, giống như một người đã quyết tâm tìm đến cái chết, anh có ngàn lần vạn lần đề phòng thì cũng không ngăn hết được. Có lẽ, Nhiếp Trọng Chi đã rời đi từ sớm rồi.

Suốt dọc đường quay về, bởi vì thời tiết sương mù, đến nơi cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ. Không biết có phải vì trong lòng đang vô cùng lo lắng hay không, Tưởng Chính Tuyền chỉ cảm thấy đoạn đường này dường như dài đến hơn nửa đời người.

Kéo theo vali hành lý chậm rãi leo lên tầng cao nhất với tốc độ sên bò, rốt cục cũng lên tới phòng Nhiếp Trọng Chi đang ở. Cửa phòng khép chặt, Nhiếp Trọng Chi thì không thấy đâu.

“Nhiếp Trọng Chi, anh mau mở cửa cho tôi.”

“Nhiếp Trọng Chi…Nhiếp Trọng Chi…”

Trong phòng hiển nhiên không có người, Nhiếp Trọng Chi thực sự đã đi rồi. Bàn tay Tưởng Chính Tuyền đập cửa đến đỏ bừng đau nhức, mới không cam lòng thừa nhận chuyện này. Cô suy sụp ngồi xuống vali đồ của mình, trái tim nặng nề, tựa như rơi vào vực sâu không đáy.

Sau này hắn sẽ vẫn tiếp tục sống như thế, sống trong đám bùn lầy… Tưởng Chính Tuyền vừa nghĩ tới lại cảm thấy rùng mình một cái.

Trên đời này hắn không còn một người thân nào! Mẹ hắn năm đó mắc bệnh nan y, bất đắc dĩ mới đưa hắn về nhà họ Nhiếp. Hy vọng rằng sẽ có ai đó thật lòng quan tâm đến hắn, trân trọng hắn, nhưng rồi sao? Cha hắn Nhiếp Canh Lễ, với tính tình quật cường của mình hắn tuyệt đối sẽ không đến gần. Mẹ kế Vạn Thục Bình, bởi vì con trai ruột Nhiếp Khải Chi của bà ta cái gì cũng không sánh bằng đứa con riêng này, trong lòng có lẽ đã hận đến cực điểm. Nhưng vì trước mặt phải giữ thể diện, sau lưng sợ người ta bêu rếu, e là ngay cả một chữ cũng không dám nói. Em trai cùng cha khác mẹ Nhiếp Khải Chi, tuy rằng từ nhỏ cũng coi như cùng nhau lớn lên, nhưng không hề thân thiết. Người sáng suốt chỉ cần nhìn qua là sẽ hiểu được.

Hiện tại hắn bộ dạng đức hạnh này, phỏng chừng Vạn Thục Bình còn vui như mở cờ trong bụng, cầu cho hắn mãi nghèo hèn sa sút, lưu lạc dưới tận đáy cùng của xã hội, vĩnh viễn không gượng dậy được nữa.

Hắn vẫn cô đơn lẻ loi như vậy! Ngoại trừ mấy người anh em với anh trai cô ra, không còn ai thật lòng quan tâm đến sống chết của hắn.

Một mình Tưởng Chính Tuyền ngồi ở trên tầng cao nhất ngồi đợi suốt một ngày cho tới khi màn đêm buông xuống. Nhiếp Trọng Chi vẫn không thấy bóng dáng đâu, có lẽ hắn đi thật rồi. Tưởng Chính Tuyền bắt đầu tuyệt vọng, cô tự nói với mình rằng nên đi được rồi, không cần đợi thêm nữa, hắn đã không còn ở đây.

Nhưng tận sâu nơi đáy lòng cô vẫn không tin hắn đã thật sự rời đi, cô lại một lần nữa trấn an mình: “Đợi thêm một lát nữa vậy… Đợi thêm một lát nữa.. Nhất định hắn sẽ quay về, nhất định sẽ quay về…” Vì thế, cô lại ngồi chờ, hết một lát lại thêm một lát nữa, sau vô vàn cái một lát, Tưởng Chính Tuyền vẫn còn ngồi trên chiếc vali của mình, đợi cho tới tận đêm khuya tối mịt, cuối cùng vẫn là tuyệt vọng.

Cứ như vậy đi, rất nhiều chuyện cưỡng cầu không được!

Tưởng Chính Tuyền tự nói với mình, đến khi kéo hành lý muốn rời đi, từ ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng bước chân thất tha thất thểu. Đêm đen như mực, người ngoài kia đã sớm chìm vào mộng đẹp. Thanh âm đột ngột lại thực chối tai đến như vậy. Tưởng Chính Tuyền thấy mình giống như người du mục rốt cục cũng đợi được con cừu non lạc đường quay về, bỗng chốc đứng lên, vịn lan can chậm rãi xuống lầu, ngay sau đó trong màn đêm đen kịt cô nhìn thấy bóng dáng Nhiếp Trọng Chi.

Một thân nồng nặc mùi rượu, Nhiếp Trọng Chi này quả nhiên đã uống đến say mèm.

Đột ngột mà đối diện nhau như thế này, Nhiếp Trọng Chi cũng ngẩn ra, chân dừng bước, cả người xiêu vẹo tựa vào trên tường dọc hành lang.

Sắc trời cực tối, mặc dù Tưởng Chính Tuyền vẫn đứng trong bóng đêm, cố tập cho mắt nhìn quen trong bóng tối, nhưng vẫn chỉ nhìn được loáng thoáng khuôn mặt hắn, nét được nét không. Tưởng Chính Tuyền im lặng đứng một chỗ nhìn hắn, trong lòng lại dâng lên một cỗ đau nhói như có con kiến đang gặm cắn bên trong. Hắn cam chịu sống cuộc sống như thế này, chẳng sớm thì muộn cũng sẽ mất hết tất cả.

Tưởng Chính Tuyền trầm mặc mà bước tiến lên, muốn đỡ lấy hắn, nhưng khi tay cô vừa chạm vào người Nhiếp Trọng Chi, người hắn giống như bị giật điện mà trở nên kích động. Giấy tiếp theo, Nhiếp Trọng Chi giống như có phản ứng lại, dùng sức đẩy mạnh cô ra, gầm lên: “Cút ngay, đừng chạm vào tôi. Chẳng phải hôm nay cô phải quay về Lạc Hải sao? Cô còn tới đây quan tâm tôi làm gì?”

Tưởng Chính Tuyền bị đẩy một cái, cả người đụng mạnh vào tường. Ngoại trừ cảm thấy đau ra, chỗ khuỷu tay vừa rát lại vừa xót, Nhiếp Trọng Chi hiển nhiên dùng hết lực. Tưởng Chính Tuyền không hiểu sao lại nhớ lại ngày trước, hắn của những ngày đó. Thật sự hắn đã thu mình rất nhiều, cho dù là mỗi ngày rèn luyện, đã đạt đến đai đen cửu đoạn Taekwondo, nhưng ngoại trừ lần ở bệnh viện, hắn chưa bao giờ đành lòng mạnh tay với cô.

Bước chân Nhiếp Trọng Chi loạng choạng trên mặt đất, kề sát vào vai cô, giọng lầm bầm: “Cô cút đi, cút đi ngay! Cô nếu đã đi rồi thì còn muốn quay về đây làm gì?”

Tưởng Chính Tuyền sợ hắn ngã xuống, muốn đỡ lấy hắn. Nhiếp Trọng Chi giống như say khướt, lại một lần nữa hất tay cô ra.

Tưởng Chính Tuyền đang đứng ở bậc thang, bị hắn đẩy xuống một bậc, hụt chân nên ngã ‘bịch’ một tiếng thật nặng nề, cô té ngã ngay chỗ chiếu nghỉ của cầu thang.

Tiếng vang rầu rĩ này lại khiến Nhiếp Trọng Chi kinh hãi, cảm giác ngà say thoáng chốc tiêu tán. Hắn dừng tất cả động tác lại, thân mình rắn chắc sững sờ tại chỗ, hồi lâu vẫn không thấy lên tiếng.

Tưởng Chính Tuyền xuýt xoa hít từng ngụm khí lạnh, chỉ cảm thấy cái mông đau nhức tê rần, còn lòng bàn tay chạm lên mặt đất lại nóng rát như bị lột một lớp da.

Bên trong bầu không khí yên tĩnh, thanh âm của Nhiếp Trọng Chi vang lên từng chữ một, ngữ khí thật sự lạ kì: “Nếu em đã đi rồi, sao còn muốn quay về đây? Chính em đã nói là em thương hại tôi, vậy lần này quay về, em định thương hại tôi tới khi nào?”

Sớm hay muộn cô cũng sẽ rời đi, nếu như vậy thì hà cớ gì lại cho hắn hy vọng?

Vốn dĩ, không có thì cứ để không có đi, hắn cứ sống thế này, vô tri vô giác cho qua ngày. Thế nhưng hắn chịu không nổi cô cho hắn một chút hy vọng, sau đó lại cương quyết lấy đi. Nếu như vậy, hắn tình nguyện ngay từ lúc ban đầu đã không có gì.

Đúng vậy, Tưởng Chính Tuyền cô điên rồi. Điên rồi nên mới đi thương hại hắn, điên rồi nên mới đau lòng vì hắn.

Bà Lục Ca Khanh dạy dỗ rất tốt, Tưởng Chính Tuyền từ nhỏ đến lớn không hề có một chút tính tình tiểu thư. Nhưng tượng đất còn có ba phần là đất, hơn mấy năm trải qua cuộc sống tự lập, cô đã không còn là Tưởng Chính Tuyền trước kia. Giờ phút này bị hắn làm cho nổi trận lôi đình, nhịn không được quát lên: “Nhiếp Trọng Chi, anh uống rượu rồi phát điên đã xong chưa? Rốt cuộc có mở cửa hay không? Nếu anh không mở cửa, tôi sẽ đi ngay lập tức, để anh muốn làm gì thì làm!”

Nhiếp Trọng Chi cũng không biết làm sao, bị cô quát lên như vậy, cư nhiên ngoan ngoãn nghe lời đi mở cửa.

Công tắc điện ‘tách’ một tiếng cả phòng liền sáng trưng, Tưởng Chính Tuyền nhìn xuống thấy bàn tay mình bị trầy một mảng da lớn, máu đã bắt đầu rơm rớm chảy ra. Ngẩng đầu lên, liền gặp ánh mắt Nhiếp Trọng Chi cũng đang yên lặng dừng trên tay cô.

Tưởng Chính Tuyền đau đến xuýt xoa, miệng thổi thổi, thấy hắn giống như đầu gỗ vẫn đứng ngẩn người tại chỗ. Cô đợi một hồi lâu, vừa đói lại vừa lạnh, khẩu khí vì vậy cũng khó nghe hơn: “Còn không mang hành lý của tôi vào trong nhà.” Nhiếp Trọng Chi chầm chậm ngẩng đầu, ánh mắt khó hiểu nhìn cô một cái, theo lời cô đi kéo cửa ra rồi mang hành lý vào, cẩn thận để cạnh sô pha.

Tưởng Chính Tuyền nhìn quanh bốn phía, hiển nhiên nơi này không thể nào lại có cồn i-ốt hay băng dán cá nhân gì đó. Cô còn đang tự hỏi phải xử lý miệng vết thương như thế nào, Nhiếp Trọng Chi bỗng lấy một lon bia ra, tiến lên cầm lấy cổ tay cô, kéo cô đi về phía toilet.

Tưởng Chính Tuyền: “Anh muốn làm gì?” Nhiếp Trọng Chi không giải thích lấy một lời, kéo cô vào trong toilet nhỏ hẹp.

Nhiếp Trọng Chi cầm mấy đầu ngón tay non mịn của cô nhẹ nhàng mà giữ lấy trong lòng bàn tay mình, thật cẩn thận đổ bia lên miệng vết thương. Thì ra hắn muốn giúp cô khử trùng vết thương. Chỗ da bị trầy bị cồn có trong bia kích thích truyền đến cảm giác bứt rứt nhói đau, Tưởng Chính Tuyền khẽ rụt tay lại.

Nhiếp Trọng Chi giữ tay rất chặt, không cho cô tránh né. Đầu hắn buông xuống, nét mặt vô cùng chuyên chú, cẩn thận giống như đang trong giai đoạn thực hiện phần quan trọng nhất của công trình khoa học, trong lòng Tưởng Chính Tuyền chợt dâng lên một loại cảm giác hoảng hốt khó hiểu, tựa như việc xử lý miệng vết thương cho cô đối với hắn là một chuyện quan trọng nhất thế gian vậy.

Những ngón tay trắng nõn thon dài của cô cứ mặc cho hắn nắm thật chặt, vô cùng ngoan ngoãn, cho tới bây giờ cũng chưa từng như thế. Cổ họng Nhiếp Trọng Chi khẽ giật giật.

Dòng bia lạnh róc rách chảy qua lòng bàn tay cô, rồi chảy vào trong bồn rửa mặt, chỉ một thoáng liền không còn cảm giác đau đớn. Nhiếp Trọng Chi không đầu không đuôi hỏi một câu: “Còn chỗ nào không?” Tưởng Chính Tuyền lỡ nhịp mất một giây mới ý thức được hắn đang hỏi về vết thương của mình. Vì thế chầm chậm lắc lắc đầu.

Nhiếp Trọng Chi buông tay cô ra, xoay người đi ra ngoài. Bước chân của hắn dừng lại ngay cửa toilet, lưng đưa về phía cô, nhẹ nhàng mà nói một câu: “Xin lỗi.”

Tưởng Chính Tuyền không khỏi sững sờ. Trước kia hắn đã từng làm biết bao nhiêu chuyện quá đáng với cô, nhưng hắn chưa từng nói với cô một câu xin lỗi. Hôm nay cư nhiên vì một chuyện cỏn con này mà nói với cô hai chữ đó.

Đến khi Tưởng Chính Tuyền đi ra ngoài, chỉ thấy Nhiếp Trọng Chi đang tựa cả thân mình vào trong ghế sô pha, bên chân đã có hai cái chai rỗng. Phần đời còn lại của hắn, dường như ngoài uống rượu ra thì không còn chuyện gì để làm nữa.

Đối mặt với một Nhiếp Trọng Chi như vậy, cô lại cảm thấy thực đau lòng. Trước kia cô từng ác độc mà nghĩ để hắn lái xe thì xe đụng, uống nước thì nước sặc, tóm lại, chuyện gì cô cũng từng nghĩ qua, từng cầu khấn, từng nguyền rủa, chỉ hy vọng hắn vĩnh viễn không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa. Nhưng mà hiện tại, nếu hắn lại biến mất một lần nữa, đi đến nơi nào đó sống cả đời thế này, cô chỉ vừa nghĩ tới thôi trái tim đã đau đớn đến mức không thể kiểm soát nổi.

Cô bị làm sao vậy?! Cô đang bị bệnh sao?

Tưởng Chính Tuyền vẫn trầm mặc không lên tiếng mà bước lên phía trước, nắm lấy chai rượu trong tay hắn. Cả người Nhiếp Trọng Chi vẫn giữ nguyên tư thế kỳ quái, cô nhẹ nhàng dùng một chút lực, chai rượu đã bị rút ra thật nhẹ. Nhiếp Trọng Chi chậm rãi ngước lên nhìn cô, ánh mắt mê ly.

Nét mặt Tưởng Chính Tuyền không chút cảm xúc nhìn hắn: “Dạ dày của tôi không thoải mái.” Ở bên ngoài đợi suốt một ngày, cô đã đói đến mức da bụng dính da lưng. Sợ hắn quay về lại không gặp được nhau, Tưởng Chính Tuyền ngồi đời ròng rã từ sáng tới tối không dám rời đi lấy một phút, cho nên đến một giọt nước cũng không có mà cho vào bụng.

Nhiếp Trọng Chi nhíu mày, ánh mắt bày ra vẻ chưa hiểu. Tưởng Chính Tuyền nhẹ nhàng bồi thêm một câu: “Tôi đói bụng.”

Hai mắt Nhiếp Trọng Chi nhìn cô tha thiết, giây tiếp theo, hắn đứng dậy cầm lấy áo khoác đang vắt trên sô pha liền đi ra ngoài, đi đến cửa hắn bỗng dừng lại, lại đi vòng vào trong phòng trong, chốc chốc lại thấy đi ra: “Tôi sẽ lập tức quay về.”

Nghe tiếng bước chân ‘cộp cộp cộp’ của hắn đi xa dần, Tưởng Chính Tuyền vẫn thấy rất lo lắng, sợ hắn đi mà không quay về nữa, vì thế liền đứng dậy đi theo. Cô mang một đôi giày đế bằng thoải mái, bước chân nhẹ ngàng không gây ra tiếng động. Hơn nữa cô giữ một khoảng cách đủ xa với Nhiếp Trọng Chi, cho nên Nhiếp Trọng Chi không hề phát hiện ra là có người đang đi theo mình.

Nhiếp Trọng Chi rẽ năm bảy con phố, cuối cùng đi vào một ngõ tối, bước vào một tiệm nhỏ đèn đuốc sáng trưng. Tưởng Chính Tuyền ẩn mình sau thân cây gần đó, nhìn thấy hắn cởi thứ gì đó từ cổ tay của mình ra, xa xa nhìn lại có lẽ là đồng hồ, đưa cho người đang đứng sau quầy. Người nọ lấy một cái kính lúp, cầm đồng hồ lên soi tới soi lui hồi lâu. Hai người nói chuyện với nhau một lát, xem ra đã thỏa thuận với nhau xong. Người nọ liền lấy tiền, đếm từng tờ từng tờ một đưa cho Nhiếp Trọng Chi.

Tưởng Chính Tuyền bỗng nhiên như sáng tỏ, hắn đang dùng đồng hồ để đổi lấy tiền. Cô nheo mắt cố nhìn cho ra cái tên tiệm trên bảng hiệu, loáng thoáng đọc được năm chữ “Hiệu cầm đồ Kim Thị”. Có lẽ mấy cửa hiệu này so với hiệu cầm đồ bình thường còn có thêm khoản cho vay lãi, ẩn sau lớp vỏ tiệm cầm đồ.

Nhiếp Trọng Chi cầm được tiền liền ra khỏi tiệm, bước nhanh băng qua một con đường cái, đi về phía một nhà hàng Quảng Đông sang trọng xa họa.

Một nhà hàng như vậy, với bộ dạng cùng cách ăn mặc hiện tại của Nhiếp Trọng Chi chắc chắn sẽ không được đi vào. Ý nghĩ trong đầu Tưởng Chính Tuyền còn chưa xong, quả nhiên liền nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi bị nhân viên tạp vụ chặn ngoài cửa, hai bên bắt đầu to tiếng với nhau. Lập tức, quản lý nhà hàng là một người phụ nữ từ bên trong đi ra, đứng ra xử lý. Một lát sau, Nhiếp Trọng Chi bị dẫn tới ngồi đợi ở ghế sô pha trong góc khuất.

Đường đường là người của Nhiếp gia ở Lạc Hải, thiên tài IT một thời tiếng tăm lừng lẫy, lúc này cư nhiên bị chặn ngay cửa nhà hàng.

Hắn rốt cuộc là bị làm sao, đã gặp phải chuyện gì, để bây giờ lưu lạc đến bước đường này?

Tưởng Chính Tuyền vừa mới quay về phòng chưa được bao lâu Nhiếp Trọng Chi cũng về tới nơi. Hắn mang về một tộ cháo nhỏ, một phần cơm chiên và hai phần canh, bày khắp lên chiếc bàn nhỏ coi như là dọn cơm xong.

Tưởng Chính Tuyền ngồi xuống, cúi đầu nhìn tộ cháo trắng tinh mê người để trước mặt mình, biết là hắn thật vất vả mới mua được. Hắn uống nhiều rượu như thế, nửa tỉnh nửa say, nhưng hắn vẫn nhớ cô đói sẽ bị đau dạ dày, không thể ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ.

Nhiếp Trọng Chi lập tức vào phòng bếp rửa tay, ngồi xuống bới một nửa cơm chiên vào chén của mình, bắt đầu ăn.

Hai người yên lặng ăn cơm. Trong khoảnh khắc đó, cả căn phòng yên tĩnh đến mức cây kim rơi cũng nghe thấy tiếng.

Khung cảnh này, cho dù là trước kia cũng hiếm khi nào gặp được. Thời điểm đó mỗi khi cô gặp hắn đều giống như chuột nhìn thấy mèo, trăm phương nghìn kế trốn tránh. Thế nhưng, hắn thật sự rất có bản lĩnh, bất kể cô trốn như thế nào, chỉ cần hắn muốn tìm cô thì đều có thể tìm thấy được.

Tỷ như, cô trốn ở nhà, hắn sẽ chủ động tới tận cửa thăm hỏi, lại mua một căn hộ ở tòa nhà gần nhà cô, hy vọng có thể thường xuyên đến ăn chực. Mẹ cô không biết chuyện, từ trước tới nay vẫn luôn quý mến hắn, vừa nghe hắn nói như vậy, đương nhiên là cực kì vui vẻ mà đáp ứng: “Đứa ngốc này, cũng chỉ là thêm một đôi đũa thôi, dì Khanh vui mừng còn không kịp, sao lại chê cháu quấy rầy được chứ. Nếu nói dì Khanh ghét cháu, thì mấy năm trước ngày nào cháu cũng đến nhà dì, dì đã ghét rồi, cần gì phải chờ tới lúc này.”

Nhiếp Trọng Chi tiện đà khoe mẽ: “Cháu cảm ơn dì Khanh, cháu biết dì Khanh sẽ không ghét cháu đâu mà.” Lục Ca Khanh trìu mến vỗ nhẹ tay hắn: “Thằng bé này, bất cứ lúc nào cháu muốn thì cứ tới đây. Chuyện khác không nói, chứ ăn bữa cơm nhỏ thì dì Khanh sẵn sàng nấu cho cháu ăn.”

Vì thế, hắn liền không biết xấu hổ ba ngày hai bữa lại chạy tới cửa. Trước mặt người khác thì nho nhã lễ độ như vậy, nhưng khi hắn mỉm cười nhìn phía cô, trong mắt hắn chợt lóe lên, mỗi lần như vậy đều khiến cô đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.

Nhiếp Trọng Chi hắn đâu chỉ đến để ăn chực, trong lòng hắn toan tính gì chỉ có một mình Tưởng Chính Tuyền biết, có điều Nhiếp Trọng Chi ở Tưởng gia cũng biết thu mình lại, chỉ khi tới nhà trọ của hắn hắn mới làm những chuyện vô sỉ với cô.

Nhớ lại lúc đó, ở trong nhà trọ cô và hắn cũng có mấy lần ngồi mặt đối mặt ăn cơm mà không nói gì như bây giờ.

Bởi vì đói, Tưởng Chính Tuyền ước chừng ăn hết hai chén cháo mới buông đũa. Nhiếp Trọng Chi đã ăn sạch cơm chiên từ lúc nào, thấy thế liền vươn tay ra đem những thứ cô không ăn, cả phần canh cô uống còn lại một ít, hai ba lượt liền ăn hết. Ngay cả việc này cũng giống với trước kia!

Sau khi ăn xong, Nhiếp Trọng Chi đã mở miệng trước: “Chừng nào thì em đi?” Tưởng Chính Tuyền ngạc nhiên nhìn hắn. Hắn cứ muốn cô đi như vậy sao?

Nhiếp Trọng Chi liếc nhìn cô một cái, khóe miệng khẽ cong lên, ngữ điệu nặng nề, bộ dạng như đã sáng tỏ: “Hôm nay em đến đây chẳng qua là vì muốn giữ chân tôi, để tôi không chạy đi được, nếu tôi đoán không sai, đám người anh trai em có lẽ đã lên đường tới Ninh Thành rồi, phải không?”

Tưởng Chính Tuyền không nói một lời nào, điều này chứng minh hắn đã đoán đúng. Chính hắn ngu ngốc còn tưởng rằng cô quay lại đây là vì hắn, Nhiếp Trọng Chi bật cười trào phúng: “Bây giờ em đi luôn hay đợi đến ngày mai?”

Tưởng Chính Tuyền không đáp. Nhiếp Trọng Chi lại khôi phục lại bộ dạng chán chường như cũ, ngồi phịch xuống sô pha, hai chân khoát lên chiếc bàn gỗ đơn sơ, túm lấy lon bia, kề vào miệng uống ừng ực: “Khi nào đi nhớ đóng cửa lại giúp tôi.”

Hai ba ngụm hắn đã giải quyết xong một lon, lại nghiêng người muốn với lấy lon nữa, giật nắp lon, nhắm mắt lại kê vào miệng.

Chốc chốc, trước mặt hắn đã có ba bốn vỏ lon rỗng.

Hắn là người chứ không phải cái chai thủy tinh, cứ uống liên tục như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày chết vì bia vì rượu.

Tưởng Chính Tuyền hít sâu một ngụm khí lạnh, cô hạ giọng xuống, nhẹ nhàng nói: “Đừng uống nữa, được không?”

Năm chữ vô cùng đơn giản như vậy, Nhiếp Trọng Chi lại ngẩn ra. Nhưng hắn lại quay đầu đi, nét mặt vẫn không chút cảm xúc như trước: “Đi đi, đừng bận tâm đến tôi nữa.” Tưởng Chính Tuyền vẫn nhẹ nhàng: “Đừng uống nữa. Anh cứ uống như vậy, đời anh sẽ hỏng mất.”

Nhiếp Trọng Chi ngửa đầu uống một ngụm lớn: “Em đi nhanh đi! Đừng quan tâm đến tôi nữa. Tôi không cần em phải quan tâm.” Tưởng Chính Tuyền một phen đoạt lấy lon bia trong tay hắn, lớn tiếng gầm lên: “Tôi nói anh đứng uống nữa.”

Nhiếp Trọng Chi tạm ngừng lại, hắn xoay mặt qua lẳng lặng nhìn cô, trong đôi mắt có gì đó mà cô không hiểu được. Trầm mặc một lát, hắn bỗng nhiên trở nên kì lạ nói một câu: “Cho dù hôm nay tôi không uống thì ngày mai tôi vẫn sẽ uống. Em ngăn được tôi hôm nay, nhưng em ngăn được tôi ngày mai sao? Mà cứ cho là em ngăn được tôi ngày mai thì những ngày sau nữa em quản được thế nào?! Thế giới này đã không còn ai quan tâm tôi sống hay chết. Em đi đi, dù sao sớm hay muộn em cũng sẽ đi.”

Nếu cô không thể bố thí cả đời cho hắn, hắn tình nguyện để cô chưa từng bố thí một chút nào, tựa như đêm đông lạnh lẽo, không một ai ấm áp, chỉ có hắn run rẩy ôm lấy chính mình sưởi ấm. Nếu có người nào đó cho hắn một chút hơi ấm, hắn sẽ giống như cô bé bán diêm, sẽ bắt đầu tham niệm… Tham niệm có nhiều thêm chút nữa, thêm chút nữa, thêm nhiều hơi ấm hơn.

Loại đau lòng không rõ từ đâu này giống như tia chớp đánh trúng trái tim Tưởng Chính Tuyền, cô không biết mình bị làm sao, bất giác thốt lên: “Tôi không đi, được không?”

Nhiếp Trọng Chi tựa như bị những lời này của cô làm cho chấn động, ngừng tất cả động tác, vẫn duy trì tư thế kia. Sau một lúc lâu, hắn mới nâng cặp mắt đen tuyền của mình lên, nhìn chăm chăm vào cô. Nhiếp Trọng Chi bật cười cay đắng, tiếng cười yếu ớt phảng phất như hoa quỳnh giữa đêm khuya, chỉ được vài giây liền biến mất.

Hắn cụp mắt xuống, nét mặt cứng ngắc: “Em không cần vì thương hại tôi mà dùng những lời này để dỗ dành, lừa gạt tôi. Em đi đi, tôi sẽ ở lại đây chờ gặp mặt anh trai em một lần. Còn sau này bọn họ có tìm được tôi hay không thì để nói sau.”

Hắn quả nhiên lại chuẩn bị biến mất lần nữa. Tưởng Chính Tuyền ngồi xổm xuống trước mặt hắn, lẳng lặng cùng hắn đối diện, thật chân thành nói: “Tôi không lừa gạt anh. Tôi ở lại nơi này cùng anh, được không?”

Tay phải lại không kiềm chế được bắt đầu run run, Nhiếp Trọng Chi dùng hết sức mình nắm chặt thành quyền, không muốn cô nhìn ra sự bất thường của mình. Hắn thản nhiên dời mắt sang nơi khác, tự giễu: “Đủ rồi, đừng dỗ dành tôi nữa, em đi đi, đi nhanh đi.”

Nếu cô phát hiện hắn…. Rồi cô cũng sẽ đi thôi. Cô chẳng qua là đang thương hại hắn mà thôi!

Tưởng Chính Tuyền thở dài, nghĩ bụng bây giờ có nói thêm với hắn điều gì thì cũng lãng phí thời gian. Vì thế, cô không để ý tới hắn nữa, tự mình đi vào phòng ngủ của hắn. Cô tới nơi này mấy lần, nhưng đây là lần đầu tiên bước vào phòng ngủ của hắn. Nhìn qua rõ ràng là đã được thu dọn, tuy rằng vẫn còn rất bẩn, nhưng đỡ hơn vẻ ‘càng bẩn’ mà hôm trước Tưởng Chính Tuyền đã gặp qua. Có gốc ‘càng bẩn’ kia tham chiếu, cô thật sự cảm thấy nơi này đã bớt hơn rất nhiều, ít ra còn tốt hơn so với trong tưởng tượng của cô.

Tưởng Chính Tuyền mở tủ quần áo ra, muốn tìm chăn đệm sạch sẽ, nhưng không hề có. Bên trong tủ quần áo, ngoại trừ quần áo bẩn của hắn xếp lung tung lộn xộn đổ ập ra, phát ra từng trận mùi hôi khó chịu thì không tìm thấy cái gì khác nữa.

Tưởng Chính Tuyền quả thực luống cuống chân tay, nghĩ một hồi, đành móc di động ra bấm gọi 114. Bên trong điện thoại truyền đến một giọng nữ mềm mại. Tưởng Chính Tuyền: “Nhờ cô tìm giúp tôi một công ty dọn nhà.”

Sau nhiều lần chuyển máy, cuối cùng cũng tìm được. Người nọ đang ngủ say lại bị đánh thức, nên nổi giận: “Cô có bệnh hả, đầu óc bị đập ở đâu nên hỏng rồi có phải không? Có người nào nửa đêm lại muốn dọn nhà?”

Tưởng Chính Tuyền hạ giọng nói: “Bây giờ tôi cần ba nhân viên dọn dẹp nhà cửa, lập tức tới đây. Giá cả tùy theo yêu cầu của cô, cô có muốn làm hay không?” Người nọ thấy cô không giống như đang nói đùa, liền tức giận ra bừa một cái giá: “Giá cả gấp mười lần ban ngày! Cô đồng ý thì tôi lập tức sắp xếp người qua.” Tưởng Chính Tuyền dứt khoát đáp một tiếng: “Được, mặc cả xong.”

Người nọ định cúp máy rồi vẫn còn nửa tin nửa ngờ, giả vờ uy hiếp cô: “Cô đó, nếu để tôi biết cô giở trò đùa giỡn, tôi cho cô biết tay.”

Theo yêu cầu của Tưởng Chính Tuyền, công ty dọn nhà sau đúng một giờ đồng hồ đã cử ba người đến dọn dẹp, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới liên tục cho tới khi trời sáng, cuối cùng cũng làm cho căn phòng sạch sẽ, tinh tươm.

Suốt quá trình, Nhiếp Trọng Chi chỉ đứng tựa người vào tường, có chút đăm chiêu nhìn Tưởng Chính Tuyền giống như bà chủ nhà chỉ huy ba người kia.

“Đem tất cả quần áo bẩn của anh ấy ném vào trong máy giặt, giặt sạch.”

“Đem chăn nệm trên giường đi vứt hết.”

“Đem mấy thứ bẩn trong góc kia dọn sạch đi!”

“Những gì nằm trong tủ bát trong phòng bếp ném đi hết.”

“Toàn bộ các góc trong nhà tiêu độc một lần cho tôi.”

Cho tới sáng sớm ngày hôm đó, ba bà dì dọn nhà cuối cùng cũng làm xong phần công việc mết đến chết người này. Đem không gian hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh, một phòng bếp quét tước sạch bóng.

Tưởng Chính Tuyền nhìn quanh bốn phía, tuy rằng hơi cũ, nhưng cuối cùng cũng có thể ở được.

Từ sau khi gặp lại Nhiếp Trọng Chi, căn bản là không có được phút nghỉ ngơi tử tế nào, Tưởng Chính Tuyền quả thật cũng đã mệt mỏi tới cực điểm, nhưng nhìn xung quanh, vẫn còn nhiều chuyện chưa xong, tối thiểu cũng phải đi mua chăn nệm mới trải giường đã.

Tưởng Chính Tuyền xách túi đeo lên vai, xoay người nói với Nhiếp Trọng Chi đạo: “Cùng tôi đi mua đồ ăn.” Nhiếp Trọng Chi không nói một tiếng đi theo sát phía sau lưng cô.

Hai người gọi taxi đi thẳng đến siêu lớn nhất gần đó. Nhiếp Trọng Chi giúp đẩy xe, một mực đi theo sau. Tưởng Chính Tuyền cầm theo một bản danh sách đồ đạc cần mua, đồ dùng trong phòng tắm là sữa tắm, xà phòng, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, các loại khăn tay trong phòng bếp là chén đũa xoong chậu, gia vị dầu muối tương dấm, các loại thực phẩm và đồ uống.

Tưởng Chính Tuyền vừa chọn nhãn hiệu, rồi lại cầm bỏ vào trong xe đẩy. Thỉnh thoảng lơ đãng ngẩng đầu lên, cô chợt bắt gặp ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Nhiếp Trọng Chi, mỗi khi thấy cô nhìn về phía mình, hắn lại lập tức tránh đi.

Dép đi trong nhà và chăn nệm trải giường đều được người ta chú trọng về độ mềm mại thoải mái cùng với sự riêng tư quá mức, bà Tưởng trước kia đều dùng những thiết kế đặc biệt của nước ngoài. Tưởng Chính Tuyền đương nhiên chưa từng làm những chuyện như thế, nên chỉ nghĩ mua đồ dùng tương đối thoải mái là được. Cô đặc biệt lưu tâm chuyện này nên lúc còn ngồi trên taxi, cô có để ý vài cửa tiệm chuyên bán đồ tơ lụa ở hai bên đường.

Đến lúc ra quầy tính tiền, nhân viên thu ngân của siêu thị đọc lên một vài con số: “Một ngàn ba trăm tám mươi lăm tệ lẻ tám hào.” Tưởng Chính Tuyền lấy ví ra, chuẩn bị quét thẻ. Nhiếp Trọng Chi bỗng ngăn cô lại: “Để tôi.”

Hắn ngoại trừ việc ngày hôm qua đến tiệm cầm đồ để mượn tiền thì lấy đâu ra tiền nữa? Những tấm thẻ tín dụng thấu chi giá trị kếch xù chắc chắn đã bị khóa. Tất cả nhà, xe và bất động sản dưới danh nghĩa của hắn đều đã bị đem ra bán đấu giá để trả nợ. Cho dù lúc ấy trên tay hắn còn lại chút tiền, đến giờ đã hơn nửa năm, chỉ có tiêu xài mà không có thu vào, núi vàng cũng có ngày dùng hết, huống chi là tình trạng của hắn lúc này.

Nhưng mà người như Nhiếp Trọng Chi và anh trai Tưởng Chính Nam của cô, thiết đãi nhiệt tình cũng rất trọng sĩ diện. Năm đó câu lạc bộ xa xỉ nổi tiếng ở Lạc Hải kia của hắn chính là để chiêu đãi mình bạn tốt, thời điểm đó những ai được hắn chiêu đãi đều cảm thấy cực kì hãnh diện.

Tưởng Chính Tuyền không ngăn được hắn, đành phải đứng một chỗ, nhìn hắn móc tiền từ túi này sang túi kia, lại bắt đầu sờ đông sờ tây, sau một lát cư nhiên cũng lấy ra được đúng một khoản tiền như vậy.

Nếu cô không gặp được hắn, về sau hắn phải làm sao bây giờ? Tiếp tục uống rượu một cách dại dột, cho tới một ngày nào đó bỏ mạng đổi lấy một góc nho nhỏ trên báo chí thành phố đưa tin sao?

Trên đường về nhà lại ghé vào cửa tiệm bán đồ tơ lụa để mua chăn nệm các thứ. Sau cùng mua được một đống đồ lớn, Nhiếp Trọng Chi phải mang vác bốn lượt lên lên xuống xuống, mới đưa được tất cả đồ đã mua lên căn phòng ở tầng trên cùng của mình. Căn phòng nhỏ như vậy, lập tức đã bị một đống đồ vật này nọ chiếm cứ.

Thấy Nhiếp Trọng Chi đi ra ngoài, Tưởng Chính Tuyền gọi hắn lại, nói: “Bên dưới chuyển xong hết rồi.” Nhiếp Trọng Chi nhìn cô một cái: “Tôi đi mua cơm.”

Tưởng Chính Tuyền lúc này mới nhớ ra từ sau buổi tối hôm qua ăn được nửa phần cơm chiên tới bây giờ đến một ngụm nước cô cũng chưa được uống.

Nhiếp Trọng Chi khép hờ cửa lại, ánh mắt hắn lại dừng trên người cô: “Tôi sẽ quay về ngay.”

Cách nói chuyện như vậy, quả thật làm cho Tưởng Chính Tuyền ngẩn người hồi lâu. Trước kia hai người ở chung, cô cảm thấy vô cùng không tự nhiên, hắn truy cô trốn, cô giống như con chuột nhỏ nằm dưới móng vuốt của mèo, tránh kiểu gì cũng không thoát khỏi bàn tay của hắn.

Kỳ thật ngay từ ban đầu, cô vốn dĩ cũng không ghét hắn. Lần đầu tiên xảy ra chuyện, thật sự thì cô có một nửa phần trách nhiệm. Thời điểm đó, cô vừa nhìn thấy hắn, liền cảm thấy vô cùng ngượng ngùng xấu hổ, trong lòng có gì đó thật lạ. Mỗi ngày cô đều cầu nguyện để cho chuyện này có thể trôi qua thật nhanh, để cô sớm quên được nó.

Sau nữa, hắn lại lấy chuyện ở quán bar ra để uy hiếp cô, cứ như vậy không chịu buông tha cho cô, quan hệ giữa hai người liền trở nên bế tắc. Nhưng rồi cô lại không biết làm thế nào, từ lúc đó cô bắt đầu vừa hận vừa giận lại chán ghét hắn, mỗi khi nghĩ tới, đều hận không thể khiến hắn lập tức biến mất khỏi thế gian này.

Cô luôn không hiểu nổi, với điều kiện gia thế của hắn, chỉ cần hắn nguyện ý, bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ vì hắn mà như con thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng hắn vì sao luôn không chịu buông tha cho cô?

Sau này, khi tới New York rồi, thỉnh thoảng cô lại ngồi một mình lẳng lặng nhớ tới những chuyện trước kia, cô luôn luôn nghĩ, hắn vì cái gì lại đối với cô như vậy. Mỗi khi nghĩ lại, cô vẫn không thể hiểuổi.

Tưởng Chính Tuyền bắt đầu sửa sang lại đồ đạc, đầu tiên đem những thực phẩm linh tinh bỏ vào tủ lạnh, sắp xếp chén đũa xoong chậu vào bếp. Lại đem đồ dùng tắm rửa vào phòng tắm, đặt từng chai từng lọ lên kệ ở bồn rửa tay.

Tưởng Chính Tuyền mở hộp xà phòng ra, lấy bánh xà phòng bỏ vào khay đựng, rồi đặt lên kệ góc phòng tắm. Hắn tắm rửa hình như chưa dùng sữa tắm bao giờ, mỗi lần gặp nhau trên người hắn đều toát ra một mùi hương xà phòng nhẹ nhàng mà khoan khoái.

Không gian nho nhỏ, vì có những đồ sinh hoạt này nọ để vào, lập tức có hương vị của gia đình.

Đến lúc Nhiếp Trọng Chi trở về lại thấy Tưởng Chính Tuyền không có ở phòng khách, không ở phòng bếp, trái tim như bị treo lơ lửng. Chợt nghe thấy tiếng động vang lên trong phòng tắm, xoay người nhìn vào liền thấy cô đang cúi đầu, cẩn thận bóc hộp đựng xà phòng. Có phải cô vẫn còn nhớ hắn thích dùng xà phòng hay không?

Tưởng Chính Tuyền ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt đen bóng sáng rực của Nhiếp Trọng Chi. Cô giật mình, ánh mắt này hôm qua vẫn còn đục ngầu không chút sức sống, hôm nay lại có tinh thần hơn rõ ràng đến vậy, tựa như ánh sáng chung quanh đều hút vào đó, sáng ngời đến mức làm người ta phải đui mù.

Nhiếp Trọng Chi thoáng quay mặt đi: “Ăn cơm.”

Vẫn theo thường lệ một nồi canh nấu theo cách thức của người HongKong, vài món xào, thêm hai phần cơm, ngoài ra… Tầm mắt Tưởng Chính Tuyền chợt dừng lại, cư nhiên còn có thêm một đĩa bánh sầu riêng. Tưởng Chính Tuyền thật sự đói bụng, cô ăn nửa chén cơm, hai cái bánh sầu riêng, uống thêm hai chén canh nữa, còn bao nhiêu đồ ăn không hết đều do Nhiếp Trọng Chi quét sạch.

Sau khi ăn xong, tựa như thật ăn ý, Nhiếp Trọng Chi thu dọn bàn ăn, còn cô đi vào phòng ngủ bắt đầu sửa sang, trải đệm lên giường.

Nếu là hơn bốn năm trước, phỏng chừng cô chỉ biết ngồi một chỗ để nhìn người ta làm. Trải qua cuộc sống bốn năm ở New York, cô được rèn luyện rất nhiều. Trải đệm trải chăn, mặc dù không thể nói là thuần thục quen tay, nhưng không đến mức tay chân luống cuống. Đợi đến lúc làm xong xuôi, thời gian đã là hơn hai giờ chiều. Tưởng Chính Tuyền cũng mặc kệ Nhiếp Trọng Chi, cô mệt đến mức vừa nằm lên giường đã thở đều đều. Là vì quá mệt, chưa được một lát, Tưởng Chính Tuyền đã khép lại hai mí mắt nặng trịch, lập tức chìm vào giấc ngủ.

Cô ngủ thật sự rất say, lông mi thật dài cong cong vểnh lên, giống hệt như năm đó.

Hắn đã từng khát khao mong mỏi, mỗi khi mở mắt ra là có thể nhìn thấy cô đang ở bên cạnh mình.

Nhưng vì quá mong chờ, cho nên trước khung cảnh này, với hắn mà nói, tốt đẹp tựa như ảo ảnh. Chỉ khi hắn nhìn thấy cô thật sự, mới dám tin tưởng cô đang ở nơi này.

Nhiếp Trọng Chi im lặng không một tiếng động như một con mèo, lẳng lặng đứng ở đầu giường ngắm nhìn cô say ngủ. Cô thật sự ở đây, cô thật sự đang ở bên cạnh hắn! Toàn bộ thế giới tựa như bước vào mùa xuân, trăm hoa đua nở, ánh mặt trời ấm áp, tươi đẹp không cách nào tả xiết đang nhảy nhót vui mừng, nhưng Nhiếp Trọng Chi lại quá sợ hãi lo được lo mất, hắn sợ cô sẽ không cần hắn, sợ cô sẽ rời khỏi hắn bất cứ lúc nào.

Hắn trước kia khi còn là thiên chi kiêu tử, tuổi trẻ khôi ngô lại tài năng nhưng cô vẫn không thèm nhìn tới. Hắn bây giờ còn có gì để níu kéo được cô?

Vui mừng cùng sợ hãi, như hai dòng nước xiết ấm lạnh không ngừng chảy vào người hắn. Dần dà, nỗi sợ hãi đã chiếm đóng toàn bộ tâm trí của hắn.

Đúng vậy, cô bây giờ chỉ là đang thương hại hắn mà thôi, bất cứ lúc nào cô cũng có thể không cần hắn. Nếu cô phát hiện tình trạng thực sự của hắn, cô sẽ bỏ hắn đi ngay tức thì.

Nhiếp Trọng Chi phát hiện bản thân hắn từ đầu tới cuối là một tên ngốc chỉ biết lừa mình dối người. Biết rõ cô chỉ đang thương hại mình, hắn vẫn vui mừng như vậy. Biết rõ cô nói câu ở lại đây, chẳng qua là lừa hắn. Nhưng hắn vẫn một mực cam tâm tình nguyện để cô lừa.

Năm đó, ở bên ngoài phòng cấp cứu, khi hắn biết cô có con của hắn, trong bụng cô đang có cục cưng của hắn, cục cưng của hai người, Nhiếp Trọng Chi liền ngây ngốc, vui vẻ đến phát ngốc!

Hắn bị Tưởng Chính Nam đánh cho mặt mũi bầm dập, quỳ rạp trên mặt đất không đứng dậy nổi. Hắn nói với Tưởng Chính Nam: “Tưởng, mặc kệ cậu có tin hay không, tôi thật lòng yêu Tuyền Tuyền, không hề thua kém cậu yêu thương cô ấy.” Tưởng Chính Nam hung hăng đáp trả lại hắn bằng mấy quyền.

Khi đó, tất cả mọi chuyện bị lộ ra, những gì nên biết mọi người đều đã biết. Rốt cuộc cô không đến được với Diệp Anh Chương, mà cô lại đang mang thai con của hắn, trong lòng Nhiếp Trọng Chi vẫn nghĩ rằng cô sẽ lựa chọn mình.

Nhưng không, thậm chí ngay cả cục cưng cô cũng không muốn.

Hắn cầu xin cô, vô số lần cầu xin cô. Thậm chí hắn còn từng nghĩ rằng, chỉ cần cô sinh đứa nhỏ ra, cho dù sau đó phải mang theo đứa nhỏ biến mất khỏi đây, cả đời cũng không xuất hiện bên cạnh cô nữa, hắn cũng cam lòng.

Nhưng mà, bất luận hắn cầu xin thế nào, cô vẫn không muốn giữ đứa nhỏ lại.

Lúc ở bệnh viện, thiếu chút nữa hắn đã bóp chết cô, thật sự chỉ còn thiếu một chút nữa mà thôi.

Từ sau lần đó, cuộc sống của hắn như mất đi tất cả ánh sáng. Hắn như cái xác không hồn, mỗi ngày mượn rượu tiêu sầu, bỏ mặc tất cả những gì xung quanh mình.

Tiền, thứ duy nhất thời điểm đó hắn có là tiền, nhiều đến mức có thể xếp thành một dãy dài con số Ả rập. Nhưng hắn cần những con số đó để làm gì, thứ hắn muốn, hắn lại không có được.

Cô chưa bao giờ yêu hắn, người cô yêu chính là Diệp Anh Chương, cô vẫn luôn tâm niệm được gả cho Diệp Anh Chương, làm vợ hắn ta. Cho dù có đứa nhỏ của hắn rồi, cô cũng dứt khoát kiên quyết không muốn nó.

Hắn kỳ thật hiểu được, nói cô không cần đứa nhỏ kia, chi bằng nói cô không cần hắn! Cô vẫn luôn chán ghét hắn, cho nên cũng chán ghét đứa nhỏ kia, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng! (nguyên văn: Hận ốc cập ô)

Năm đó hắn bị tiêm một mũi thuốc an thần, việc đầu tiên sau khi hắn tỉnh lại là chạy đi tìm bác sĩ chữa trị cho cô. Bác sĩ nói cô là vì không cẩn thận bị trượt chân nên mới sinh non. Hắn nghe xong, phản ứng đầu tiên đó là ‘ha ha ha ha’ cười thật to, “Không cẩn thận” bị trượt chân, bên trong cái “Không cẩn thận” này cô không có chút cố ý nào sao? Cả thế gian này chỉ có mình Nhiếp Trọng Chi hắn là biết rõ.

Đó là đứa nhỏ còn chưa được sinh ra, là cốt nhục của hắn và cô. Chỉ cần qua mấy tháng nữa, nó sẽ chào đời, sẽ khóc, sẽ cười, sẽ chơi đùa ầm ĩ.

Đứa nhỏ đã không còn, đứa nhỏ của cô và hắn đã không còn, không bao giờ còn nữa!

Trái tim đau đớn như có ngàn mũi tên xuyên qua, trước mắt hắn dần dần tối đen như mực! Hắn đưa tay ôm lấy ngực mình, muốn ngăn lại, nhưng làm cách nào cũng không ngăn được vết thương đang chảy máu đầm đìa.

Hắn đứng ở hành lang bệnh viện, lại giống như đang kẹt giữa cánh đồng hoang vô tận trong ngày tận thế, cuồng phong gào thét, mặc cho hắn gọi như thế nào, hét lên như thế nào, trong khoảng không này, dường như chỉ còn lại một mình hắn lẻ loi cô độc.

Có lẽ không còn ai cần hắn, người duy nhất thương hắn, yêu hắn là mẹ đã không còn trên cõi đời này, cho nên trên thế gian này, đã không còn ai yêu thương hắn, không còn nữa!

Từ thời điểm đó, trái tim hắn như một mảnh tro tàn, cuộc sống của hắn đã sa vào đầm lầy không có lối ra.

Nhưng hôm nay, cô đã trở lại! Cô nói cô muốn ở lại cùng hắn!

Nhiếp Trọng Chi si ngốc nhìn Tưởng Chính Tuyền chỉ cách mình trong gang tấc, vài lần muốn đưa tay ra chạm vào gương mặt non mềm của cô. Nhưng rồi lại không dám, hắn sợ quấy nhiễu cô, sợ làm kinh động đến mộng đẹp của cô, ngay cả hô hấp cũng rất nhẹ.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI