Yêu thương lạc về nơi anh – CHƯƠNG THỨ :PHIÊN NGOẠI NHIẾP TRỌNG CHI – TƯỞNG CHÍNH TUYỀN: HẠNH PHÚC CỦA CHÚNG TA

0
9

CHƯƠNG THỨ :PHIÊN NGOẠI NHIẾP TRỌNG CHI – TƯỞNG CHÍNH TUYỀN: HẠNH PHÚC CỦA CHÚNG TA

Giây phút đầu tiên Nhiếp Trọng Chi tỉnh lại, xung quanh chỉ một màu trắng toát. Hồi lâu sau hắn mới phản ứng lại thì ra mình đang ở trong bệnh viện.

Bên tai mơ hồ vang lên tiếng kêu sợ hãi của hai người phụ nữ, đoạn trí nhớ mất đi dần dần hiện lên trước mắt hắn: hắn nhìn trong bụi cỏ có một tia sáng ánh lên, hắn cúi người xuống nhặt… Kết quả phía sau lưng truyền đến một cơn đau nhói… Hắn bị bọn người kia đấm đá liên hồi…rồi sau đó hôn mê bất tỉnh…

Nhưng trước một giây cuối cùng bị mất đi ý thức, hắn nhớ rằng mình đã nhặt được chiếc nhẫn! Giữ nó thật chặt vào lòng bàn tay mình!

Nắm chặt nó, giống như… Giống như đang nắm lấy hạnh phúc của mình!

Nhẫn đâu rồi? Nhẫn đi đâu rồi?

Lúc này là thứ gì mềm mại ấm áp đang nắm tay mình vậy? Nhiếp Trọng Chi cố gắng chuyển động cái đầu nặng nề tựa như đang đeo cả ngàn cân, ngay sau đó, hắn liền nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Tưởng Chính Tuyền đang gần ngay trước mắt.

Cô sao lại ở nơi này? Hắn mở mắt thật lớn, không dám nháy mắt lấy một cái.

Hắn gọi cô: “Tuyền Tuyền?” Hắn nghe thấy thanh âm của mình phát ra khàn khàn lại nhỏ như tiếng muỗi kêu. Hắn muốn ngẩng đầu lên, muốn dùng bàn tay gạt đi sợi tóc đang phủ trên má của cô, nhưng thân thể lại yếu ớt như sợi bông, hắn vừa muốn nâng tay lên liền bất lực rũ xuống.

Tưởng Chính Tuyền vốn đang ngủ mơ màng, lúc này động tĩnh của Nhiếp Trọng Chi tuy rằng rất nhỏ, nhưng cô vẫn cảm giác được. Tưởng Chính Tuyền vừa mở mắt, liền chìm vào cảm xúc vui sướng mãnh liệt: “Anh đã tỉnh rồi sao?”

Nhiếp Trọng Chi vẫn có chút không thể tin được như trước, suy yếu hỏi: “Em…Làm sao lại…Ở nơi này?” Tưởng Chính Tuyền: “Trong di động của anh chỉ có số điện thoại của em, cho nên bệnh viện thông báo đến cho em trước.” Tưởng Chính Tuyền vừa nói vừa bấm chuông gọi người tới.

Đúng vậy, trong di động của hắn chỉ lưu duy nhất một dãy số điện thoại của cô. Không biết bao nhiêu đêm, hắn đã vô số lần bấm dãy số này, nhưng vừa bấm gọi lại xóa đi ngay lập tức. Cứ như thế một lần, hai lần rồi không biết bao nhiêu lần.

Một người thêm một người biến thành hai người, giống như một bài toán số học, lời giải cực kỳ đơn giản dễ dàng. Nhưng hai người một lần nữa trở thành một người, ôm nhau mà ngủ đến vĩnh hằng liền biến thành đôi hạc đỉnh hồng độc nhất thế gian, nghĩ tới khiến người ta trí mạng.

Hạc: tượng trưng cho sự trường thọ, hạnh phúc, có đôi.

Mỗi lần nhớ tới cô, hắn sẽ lại lấy di động bấm lên từng số điện thoại của cô, bấm phím gọi, lại hủy, lại gọi, lại hủy… Hắn dùng cách này để vượt qua một ngày cô đơn một mình.

Rất nhanh, bác sĩ phụ trách và một đám y tá vội vã chạy lại đây: “Bệnh nhân phòng số sáu đã tỉnh, lập tức chạy đi thu xếp một chút, chuẩn bị kiểm tra.”

“Anh cảm thấy thế nào? Có đau đầu không? Có thấy trong người không thoải mái ở chỗ nào…”

Giữa một tràng câu hỏi của bác sĩ ập xuống, Nhiếp Trọng Chi chỉ thấy Tưởng Chính Tuyền chậm rãi rời khỏi phòng bệnh.

Bác sĩ phụ trách còn chưa làm kiểm tra xong, cánh cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, Nhiếp Trọng Chi ngẩng đầu thật mạnh, nhưng không phải là cô! Là ba hắn ông Nhiếp Canh Lễ, gương mặt xưa nay lúc nào cũng nghiêm nghị lúc này lại trần ngập vẻ vui sướng kích động không chút che giấu nào, trong hốc mắt thậm chí còn loang loáng hơi nước: “Trọng Chi…Trọng Chi, con tỉnh rồi sao? Cuối cùng thì con cũng tỉnh rồi!”

Sau lưng ba hắn là bà Vạn Thục Bình, ngay cả Nhiếp Khải Chi cũng đến, nhưng lại không hề có cô.

Ánh mắt Nhiếp Trọng Chi buông xuống, cảm thấy trong lòng trĩu nặng. Cô đi rồi! Tuyền Tuyền đi rồi!

Cô chẳng qua chỉ là tới thăm bệnh, đương nhiên là phải đi. Hắn vẫn sẽ chỉ lại có một mình mà thôi!

Cuối cùng bác sĩ phụ trách cùng ba hắn ông Nhiếp Canh Lễ và đoàn người đi ra ngoài, nói chuyện một hồi lâu. Lại có y tá đi vào kiểm tra nhiệt độ cơ thể, đổi nước biển, cho hắn uống thuốc…

Nhiếp Trọng Chi mơ mơ màng màng lại ngủ say một lần nữa, đến khi tỉnh lại, dường như đã là lúc khuya muộn.

Cô không còn ở đây! Dường như việc ngủ hay tỉnh, đối với hắn mà nói cũng không khác biệt nhau là mấy.

Khóe mắt hắn bỗng nhiên đảo tới một thân ảnh vô cùng quen thuộc, hắn lấy hết sức chuyển động chầm chầm chiếc cổ cứng ngắc của mình, là cô.

Thật sự là Tuyền Tuyền, cô vậy mà lại vẫn còn ở đây!

Tưởng Chính Tuyền nhận thấy hắn vừa tỉnh, xoay người đối mặt với hắn, biểu tình của cô thực thản nhiên: “Anh có khát không? Có muốn uống chút nước không?”

Nhiếp Trọng Chi khó khăn gật nhẹ đầu. Tưởng Chính Tuyền lấy một ly nước ấm, tự mình thử qua nhiệt độ vừa hay chưa, sau rồi mới thật cẩn thận đem ống hút đặt bên môi hắn. Nhiếp Trọng Chi uống vào từng ngụm, lấy hết sức mình ra để hút. Tưởng Chính Tuyền cụp mắt xuống, che giấu đi tất cả những cảm xúc trong lòng: “Anh uống chậm một chút…”

Nhiếp Trọng Chi lại uống thêm mấy ngụm nữa, rồi ra hiệu cho cô bảo không uống nữa. Tưởng Chính Tuyền lấy khăn tay nhẹ nhàng giúp hắn lau đi chút nước tràn ra ngoài khóe môi của hắn. Tựa như sợ làm hắn bị đau, mỗi một động tác của cô đều ôn nhu dịu dàng đến cực điểm.

Chỉ là, thái độ của cô rất lãnh đạm, so với loại cảm xúc mừng rỡ lần đầu khi cô nhìn thấy hắn tỉnh lại hoàn toàn khác biệt, giống như hai người khác nhau. Cho dù Nhiếp Trọng Chi đang bị thương nặng, hắn vẫn có thể nhận ra được.

Nước dù nhiều tới đâu rồi cũng uống hết, cơn buồn ngủ mệt nhọc sau cuộc phẫu thuật lại ùn ùn kéo đến, Nhiếp Trọng Chi cố gắng giữ cho mình được thanh tỉnh. Hắn không thể nhắm mắt, hắn sợ chỉ cần mình vừa nhắm mắt lại, cô lại sẽ biến mất như những lần trước.

Rốt cục hắn vẫn không thể kiên trì được, mệt mỏi đi vào giấc ngủ.

Cũng không biết giấc ngủ này kéo dài bao lâu, trong khoảnh khắc Nhiếp Trọng Chi vừa mở mắt, còn chưa tỉnh hẳn, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Tưởng Chính Tuyền. Không được rồi, hắn ngủ một giấc lâu như vậy, cô nhất định đã đi rồi!

Nhiếp Trọng Chi mở bừng mắt, trong phòng bệnh quả nhiên không còn ai.

Đang chìm trong cơn thất vọng vạn phần, cáu giận chính mình hết sức, cánh cửa toilet bỗng nhiên bị đẩy ra, trái tim hắn như đang ấp ủ ngàn nụ hoa đang đợi nở tung thành đóa hoa tươi thắm, tầm mắt hắn sau một giây chạm nhau liền che giấu tất cả cảm xúc mà nhanh chóng rời đi.

Cô còn ở đây! Cô còn ở đây!

Nhiếp Trọng Chi không hiểu được Tưởng Chính Tuyền, cô cư nhiên mỗi ngày đều đến thăm hắn. Còn Diệp đại ca của cô đâu? Nhiếp Trọng Chi không dám hỏi, hắn chỉ cảm thấy mình như đang trộm hạnh phúc của người khác, trộm đi hạnh phúc của Diệp Anh Chương!

Một mình nằm trong bệnh viện, có phải sẽ trở nên cực kỳ yếu đuối bất lực hay không, Nhiếp Trọng Chi không biết.

Nhưng chỉ cần cô ở đây, cho dù là cô đang đáng thương hắn, cho dù là cô đang bố thí cho hắn, cho dù là cô đang lạnh nhạt vô cùng, cũng không để ý nhiều tới hắn, Nhiếp Trọng Chi cũng hiểu được chính mình đang ở thiên đường, một nơi ngập tràn ánh nắng mặt trời.

Từng ngày từng ngày trôi qua, Tưởng Chính Tuyền chẳng quản ngại mưa gió vẫn tới chăm sóc hắn đều đặn, mang cho hắn đủ món canh bổ dưỡng, mang đồ hầm đồ chưng, sau đó trông chừng hắn ăn đến hết.

Đáng thương thì cứ đáng thương đi, cho dù là đáng thương, cũng là đáng thương có kỳ hạn. Nhiếp Trọng Chi lại nhịn không được mà nghĩ như vậy.

Hắn vô cùng nghe lời phối hợp, Tưởng Chính Tuyền cho hắn uống thuốc hắn liền uống thuốc, cô bảo hắn làm trị liệu hắn liền làm trị liệu. Có lẽ là bởi vì như thế, bệnh tình của hắn bình phục rất nhanh.

Chẳng mấy chốc đã tới ngày trước lúc xuất viện một ngày. Hôm đó thời tiết không được tốt, âm âm u u, giống như muốn kéo mây kéo mưa tới.

Thần sắc Tưởng Chính Tuyền cũng kỳ quái giống như thời tiết, cô đứng cạnh cửa sổ một hồi thật lâu, mãi sau mới lên tiếng: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

Nhiếp Trọng Chi chờ cô nói tiếp, nhưng chỉ mấy phút sau thôi hắn lại tình nguyện mình chưa bao giờ phải nghe điều đó. Lời cô nói rất chậm, từng chữ từng chữ một: “Em muốn kết hôn với Diệp đại ca.”

Kết hôn! Cô muốn kết hôn. Cô thật sự muốn được kết hôn cùng Diệp Anh Chương.

Nhiều năm như vậy, cuối cùng cô cũng được thỏa lòng ý nguyện!

Hắn biết rõ cô sẽ cùng Diệp Anh Chương kết hôn, nhưng khi thời khắc này thật sự tiến đến, Nhiếp Trọng Chi lại cảm thấy mình như hóa thành một bức tượng đá. Cũng có thể hắn hy vọng mình sẽ được trở thành một bức tượng đá, như vậy hắn sẽ không phải nghe không phải thấy nữa.

Nhưng mà hắn không có, hắn trơ mắt nhìn Tưởng Chính Tuyền lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp hồng, hai tay trịnh trọng đưa cho hắn, mời hắn đến tham dự đúng giờ.

Thiệp cưới hồng phớt như cánh hoa anh đào, bên trên gắn một nụ hồng bằng ren lụa… Mười ngón tay nhỏ nhắn thon dài của cô nâng lên trước mặt hắn, cô mỉm cười xinh đẹp dịu dàng, trong mắt ánh lên màu hồng hồng trắng trắng của hoa anh đào.

Tờ thiệp cưới mỏng manh lại nặng tựa ngàn cân, nặng nề áp chế hắn xuống phía dưới, lại đè nặng xuống… Nhiếp Trọng Chi chỉ nghe thấy tiếng mình cười nói: “Chúc mừng.” Hắn rõ ràng cảm thấy chính mình trả lời rất nhanh, thanh âm rất nặng, nhưng khi truyền vào trong tai lại thấy xa xôi yếu ớt như ở tít chân trời.

Cô ở trước mặt hắn mỉm cười nhàn nhạt, vừa khách khí lại lễ phép như vậy: “Nói tới đây mới nhớ, còn có một chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ. Bởi vì trong khoảng thời gian này Diệp đại ca vẫn còn đang đi giao lưu ở nước ngoài…”

Thì ra Diệp Anh Chương vẫn còn đang đi giao lưu ở nước ngoài, cho nên cô mới có thời gian để chạy tới bệnh viện chăm sóc hắn, cũng chỉ có thế mà thôi!

“Diệp đại ca phải đến trước hôn lễ một ngày mới trở về, cho nên anh ấy không có cách nào đi thử lễ phục. Khuôn người của anh và anh ấy cũng không khác nhau là mấy, em có thể nhờ anh giúp anh ấy đi thử đồ cưới được không?”

Rốt cục thì đã biết, cái gì gọi là trên đầu chữ nhẫn có một chữ đao, đao kề trên tâm. Nhưng cho dù lúc này tim đau như cắt, Nhiếp Trọng Chi lại vẫn nở nụ cười: “Đương nhiên là được. Khi nào thì đi? Em cứ gọi điện đến cho tôi. Em chăm sóc tôi lâu như vậy, tôi cũng chưa báo đáp em được lần nào…”

chữ nhẫn ( 忍 ) có bộ đao ( 刀 )phía trên như biểu hiện của những nỗi thống khổ sâu sắc như dao nhọn, chúng có thể khía vào trong tâm trí, trong con tim ta, làm cho ta đau đớn, tủi nhục và khó chịu.

Hắn cũng không biết ngay lúc đó chính mình đã làm thế nào mà có thể nói xong lời này một cách trôi chảy không bị lúng túng. Sau này nhớ lại, vẫn cảm thấy được khoảnh khắc đó như bị khuyết đi.

Tưởng Chính Tuyền trầm ngâm một chút: “Thứ tư tuần này có thể chứ?” Nhiếp Trọng Chi cố gắng mỉm cười, cố gắng trả lời cho ra một chữ “Được”.

Cô muốn kết hôn rồi, kết hôn rồi!

Năm ấy, ve sầu kêu như muốn đốt cháy cả ngày hè, điều hòa chạy làm vang lên tiếng vù vù, hắn đang chơi trò chơi. Tại thời điểm trọng yếu nhất sắp giết được địch, một tiểu công chúa nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, từ khi đó cũng chính là lúc cô đi vào thế giới của hắn…

Năm ấy, giữa quán bar huyên náo mê ảo, đôi mắt cô đẹp mê ly, cả người lười biếng phất tay với hắn: “Nhiếp đại ca, nơi này.” Đó là lần đầu tiên hắn ý thức được tiểu công chúa đã trưởng thành, đuôi mắt chân mày đều hiện lên vẻ phong tình quyến rũ lại thật thanh thuần, khiến người ta muốn chiếm lấy làm của riêng mình…

Năm ấy, cô quấn quít lấy hắn, đầu lưỡi sợ hãi mà tiến vào trong, hôn hắn không hề có chút kỹ thuật… Từ đó về sau hắn như rơi vào ma chướng, không bao giờ tỉnh lại được nữa…

Ngày còn ở Ninh Thành, cô nói: “Tôi không đi, tôi ở lại nơi này cùng anh, được không?”

Cô lấy tay chọc vào vết đau của hắn, đáy mắt dòng lệ loang loáng: “Anh không biết đau, anh không biết đau có phải hay không?”

Thế nhưng hiện giờ, tiểu công chúa lại muốn kết hôn! Chỉ còn một tuần nữa là sẽ kết hôn.

Từ nay về sau, sẽ có một người nắm tay cô, ôm eo của cô, hôn lên đôi môi xinh đẹp của cô!

Từng đám mây đen âm u ùn ùn kéo tới giăng kín cả bầu trời. Cách đó không xa tiếng sấm rền vang lên, đì đẹt ầm ầm, mỗi một tiếng giáng xuống giống như đang đánh vào tim hắn.

Ngày đó đi thử lễ phục, bầu trời quang đãng không một gợn mây, thời tiết thật trong lành.

Bác Từ lái xe, đưa Tưởng Chính Tuyền và Nhiếp Trọng Chi đến tiệm áo cưới của Thư Mạn.

Thư Mạn mặc một chiếc váy vải dệt bó sát người thấp cổ màu đen, đem dáng người hoàn mỹ quyến rũ hoàn toàn bộc lộ ra ngoài, bước từng bước từ bên trong ra bên ngoài tiếp đón: “Nhiếp Trọng Chi, cuối cùng anh cũng xuất hiện. Tôi còn tưởng rằng anh…” Thư Mạn cười khanh khách đưa tay lên cổ cắt xoẹt một cái, làm động tác đi đời nhà ma. Chẳng qua ý cười thật lòng thật dạ của cô từ đáy mắt tràn ngập ra ngoài, một chút cũng không thấy giả dối.

Nhiếp Trọng Chi: “Thư Mạn, đã lâu không gặp, dạo này cô thế nào?” Thư Mạn khẽ nhún vai: “Anh thấy tôi thế nào?” Nhiếp Trọng Chi ung dung mỉm cười: “Không tệ chút nào, có điều tôi nghĩ mỗi ngày của vị tiên sinh nào kia có lẽ không được dễ chịu cho lắm.”

Thư Mạn liếc xéo hắn một cái, tức giận nói: “Nhiếp Trọng Chi, anh vẫn làm người ta thấy ghét như thế. Trách không được người ta thường nói: Người tốt đoản mệnh còn tai họa thì sống cả ngàn năm. Anh chính là mình chứng điển hình cho câu nói đó.” Cô xoay người mỉm cười với Tưởng Chính Tuyền: “Tưởng tiểu thư, mọi thứ đều đã được chuẩn bị xong xuôi. Để tôi bảo Tiểu Vi đưa mọi người vào trong thử đồ.”

Kỳ thật hắn mặc tuxedo màu trắng trông đẹp vô cùng. Anh tuấn khôi ngô, phong lưu phóng khoáng… Không chừng nếu đem so với Diệp Anh Chương cũng chẳng kém cạnh nửa phần, Nhiếp Trọng Chi đứng trước gương, ngốc nghếch tự nói trong lòng như vậy.

Tuxedo: Bộ quần áo lịch sự, sang trọng, bao gồm áo khoác đuôi tôm. Vạt áo là lụa hoặc satin.

Thế nhưng là vì cái gì, trong mắt cô lại vĩnh viễn không bao giờ có hắn?

Cánh cửa phòng thử đồ sau lưng lúc này chậm rãi mở ra, Tưởng Chính Tuyền một thân lụa trắng từ từ đi ra.

Hô hấp của Nhiếp Trọng Chi nhất thời như ngưng lại!

Tưởng Chính Tuyền mặc một bộ áo cưới cổ điển vô cùng thanh khiết, mái tóc dài xoăn nhẹ như tảo biển lúc này được buông xuống, khăn voan đội đầu tinh xảo thanh tân thoát tục uyển chuyển rũ xuống…Thuần khiết như ánh trăng, nở rộ như hoa sen, lẳng lặng đứng ở kia, tựa như một bức tranh tươi đẹp mỹ miều.

Trong khoảnh khắc đó, Nhiếp Trọng Chi rất muốn nói với cô: “Tuyền Tuyền, đừng gả cho Diệp Anh Chương. Gả cho anh, được không?”

Chỉ thấy Tưởng Chính Tuyền nhấc tà váy, khoan thai đến gần, cánh môi khẽ mỉm cười, khóe môi cong cong. Cô đưa tay lên giúp hắn chỉnh lại nơ trên cổ, khăn voan khe khẽ cô lên mặt hắn, một chút tê dại, không khỏi làm cho hắn nhớ tới nụ hôn của cô, đôi môi mềm mại của cô…

Trong lòng Nhiếp Trọng Chi lúc này ngập tràn chua sót đau đớn, vừa muốn mở miệng, đã thấy cô mỉm cười ngẩng đầu lên: “Bộ lễ phục này không tệ chút nào. Em nghĩ Diệp đại ca mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.”

Một khắc kia, lúm đồng tiền ẩn hiện như hoa, so với mật còn ngọt hơn vài phần!

Như có một xô nước đá dội thẳng xuống đầu hắn, tất cả xúc động trong tích tắc đó lập tức hóa mảnh tro tàn. Nhiếp Trọng Chi nghe thấy tiếng mình nhẹ nhàng mà đáp: “Đúng vậy, cậu ta mặc vào nhất định là đẹp.”

Nhiếp Trọng Chi không nhớ mình đã làm thế nào để về nhà, cũng không biết mấy ngày sao làm sao trôi qua được, ngây ngô ngốc nghếch lại ngốc nghếch ngây ngô, đợi từng ngày trôi qua.

Buổi tối ngày hôm đó, dì giúp việc nhẹ nhàng gõ cửa đi vào phòng hắn: “Nhiếp tiên sinh, có vị Tưởng tiên sinh đến tìm cậu.”

Nhiếp Trọng Chi từ sô pha ngây ngốc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tưởng Chính Nam một thân tây trang giày da chỉnh tề. Tưởng Chính Nam đứng tựa vào khung cửa, lại cười nói: “Nhiếp, đêm nay mấy anh em làm một bữa tụ hội, nói là ai cũng không được vắng mặt. Đi thôi, mọi người đều đang đợi cậu đấy.”

Nhiếp Trọng Chi uể oải đến cực điểm, hắn không chút nào che dấu: “Tôi mệt lắm rồi, không đi được. Cậu giúp tôi nói một tiếng xin lỗi với mấy anh em.”

Tưởng Chính Nam tiến lên: “Nhiếp, ngày mai chính là ngày Tuyền Tuyền kết hôn, tôi bận bịu nhiều chuyện lắm, sợ tiếp đón không chu toàn, cho nên đêm nay tiếp đón các anh em chúng ta trước.”

Huyết sắc trong nháy mắt như rút sạch khỏi mặt Nhiếp Trọng Chi, hắn thì thào lặp lại một câu: “Ngày mai?” Tưởng Chính Nam: “Đúng vậy.”

Ngày mai, ngày mai chính là ngày Tuyền Tuyền kết hôn.

Trốn không thoát, tránh không được! Hắn đã nhận lời cô sẽ đến tham dự. Hắn phải làm được.

Nhiếp Trọng Chi sau một hồi trầm mặc thật lâu, bèn nói: “Xin lỗi, Tưởng. Là tôi đã làm lãng phí thời gian tốt đẹp của hai người họ nhiều năm như vậy.”

“Nhiếp, nếu là anh em với nhau thì không nhắc lại chuyện đã qua nữa.” Tưởng Chính Nam tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn, rồi kéo hắn đi ra ngoài: “Đi thôi, mấy người anh em chúng ta lâu như vậy chưa xôm tụ cùng nhau, đêm nay dù thế nào cũng phải vui vẻ no say mới được.”

Xuống xe mới biết được địa điểm Tưởng Chính Nam tiếp đón bọn họ là một biệt thự tư nhân màu trắng tinh cạnh bãi biển. Đám người Sở Tùy Phong, Chúc Bình Anh, Lộ Dịch Chu, Đỗ Duy An đều đã ở đây, vừa thấy hắn, cả bọn đều tiến lên, không nói gì mà ôm chầm lấy hắn.

Anh em với nhau nhiều năm, tất cả đều không cần nói cũng đã thấu hiểu!

Bên ngoài biệt thự là một bãi cát trắng tinh mềm mịn, thời khắc thuỷ triều xuống, bãi cát dài trở nên mênh mông vô tận, tựa như một dải lụa trải dài đến chân trời. Giờ phút này bởi vì màn đêm đã buông xuống, cho nên không gian xung quanh tối như mực, không còn thấy gì được nữa.

Ngày mai, ngày mai, cô ấy sẽ cử hành hôn lễ ở tại nơi này!

Một buổi tối hôm đó, Tưởng Chính Nam cực kỳ cao hứng, liên tiếp khui nắp rất nhiều chai rượu. Cả đám anh em ai cũng cao hứng phấn chấn, hắn cũng uống không ít.

Kỳ thật uống nhiều rượu cũng tốt, đầu óc choáng váng mơ hồ, giống như đang bồng bềnh trong cõi mộng, làm người ta quên hết thảy phiền não ưu sầu.

Trong mộng, hắn nhìn thấy Tưởng Chính Nam đẩy cửa đi vào, trang phục đã chỉnh tề gọn gàng, trên người cũng là một bộ tuxedo, tinh thần sảng khoái: “Nhiếp, động tác nhanh nhanh lên một chút, nghi thức hôn lễ còn hơn một tiếng nữa là bắt đầu rồi.”

Chỉ một giờ đồng hồ nữa thôi, Tuyền Tuyền sẽ trở thành vợ người khác!

Tưởng Chính Nam đẩy mạnh hắn vào phòng tắm rửa mặt chải đầu. Hắn nhìn thấy chính mình trong gương, đáy mắt là một mảnh ưu thương không cách nào che giấu được.

Trên bờ cát hắn cũng nhìn thấy Diệp Anh Chương, cậu ta đang mặc bộ lễ phục mà hắn đã đi thử hôm trước, khí thế khí vũ hiên ngang đứng ở một bên cùng mọi người mỉm cười hàn huyên. Diệp Anh Chương thậm chí còn tươi cười lại đây bắt tay cùng hắn: “Nhiếp ca, chào anh.”

Bục hôn lễ màu trắng, bách hợp màu trắng, trên thân những chiếc ly thủy tinh bóng loáng đựng rượu cũng thắt một dải lụa màu trắng, mọi thứ trang trí trong tiệc đều là một màu trắng tinh khôi…

Đây là hôn lễ trắng thuần của Tuyền Tuyền!

Chỉ mấy phút sau, hành khúc hôn lễ chậm rãi vang lên, mỗi một nốt nhạc như gõ vào trong tim hắn.

Diệp Anh Chương đang đứng dưới đài nghiêng người mỉm cười, Tưởng Chính Tuyền tựa như đóa sơn chi thuần khiết thanh tịnh được Tưởng Chính Nam đưa lên, từng bước một đi đến bục hôn lễ, đuôi váy cưới trải dài thành một đường uốn lượn, như cái đuôi của hạnh phúc, thật dài thật dài như vậy.

Đó là hạnh phúc mà Tuyền Tuyền muốn.

Tiểu công chúa ôm gấu bông, mặc một bộ váy nhiều tầng, chân để trần đi đến… giờ đã kết hôn!

Đột nhiên, Sở Tùy Phong và Lộ Dịch Chu bên cạnh ôm lấy cánh tay hắn, một trái một phải kéo hắn lên bục hôn lễ, sau đó lại cười vang lui xuống.

Đây là có chuyện gì?

Nhiếp Trọng Chi mờ mịt nhìn xung quanh, rồi sau đó hắn nhìn thấy đôi mắt trong suốt động lòng người của Tưởng Chính Tuyền, hắn không thể nào dời đi được nữa.

Có người hỏi hắn: “Nhiếp Trọng Chi, con có nguyện ý lấy Tưởng Chính Tuyền làm vợ, cả đời yêu thương cô ấy, an ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy, giống như yêu thương chính mình. Cho dù cô ấy đau ốm hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng, vẫn luôn thủy chung với cô ấy, cho tới khi hai người không còn trên cõi đời này hay không?”

Đây là mơ, hắn đang nằm mơ!

Hắn tha thiết trìu mến nhìn cô gái xinh đẹp động lòng người trước mặt mình: “Tôi nguyện ý, tôi nguyện ý, tôi nguyện ý.”

Người nọ lại hỏi: “Tưởng Chính Tuyền, con có nguyện ý lấy Nhiếp Trọng Chi làm chồng, cả đời yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, chăm sóc anh ấy, giống như yêu thương chính mình. Cho dù anh ấy đau ốm hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng, vẫn luôn thủy chung với anh ấy, cho tới khi hai người không còn trên cõi đời này hay không?”

Cả đời yêu thương hắn! Không phải là đáng thương hắn hay thương hại hắn!

Hắn nhìn thấy Tuyền Tuyền mỉm cười, nghe được cô nói: “Tôi cũng nguyện ý.”

Có người mang lên một chiếc khay, trên đó là một đôi nhẫn, chiếc nhẫn nữ hắn vô cùng quen thuộc, chính là chiếc nhẫn có gắn trái tim mà hắn đã đánh mất…

Chỉ thấy Tuyền Tuyền nhẹ nhàng đến gần, ghé vào tai hắn khẽ nói: “Nhiếp Trọng Chi, đồ ngốc này, tất cả mọi người đang nhìn chúng ta… Anh còn không đeo nhẫn cho em…Anh đã thành ông chú rồi, nếu bây giờ không cưới em, anh sẽ thành ông lão mất!” Thanh âm của cô nũng nịu như mang theo chút giận hờn, lại mềm mại yếu ớt, uyển chuyển du dương.

Nếu có thể, Nhiếp Trọng Chi nguyện ý để mình chìm đắm trong giấc mộng đẹp này, cả đời cũng không cần tỉnh lại.

Không thể tưởng tượng được đang trong cơn tuyệt vọng cùng cực, hắn lại có được kết cục tuyệt vời như thế.

Tưởng Chính Tuyền cười mỉm nhìn hắn: “Anh đang ghen à?” Nhiếp Trọng Chi không nói lời nào. Tưởng Chính Tuyền xoay gương mặt tuấn tú của hắn lại, không chịu buông tha cho hắn: “Nói mau!”

Thật lâu sau, hắn mới nói: “Đúng vậy, anh đang ghen, lúc nào anh cũng ghen. Năm đó là ghen với Diệp Anh Chương, sau lại với cậu Ninh Hi kia, đến bây giờ vẫn còn đang ghen với bọn họ… Ai bảo trước kia em từng nói, Diệp Anh Chương cái gì cũng tốt hơn anh…”

Trên khuôn mặt Tưởng Chính Tuyền như đang giận mà không phải giận, cười như không cười: “Vậy anh có tức giận hay không?”

Nhiếp Trọng Chi nhẹ nhàng mà đáp: “Anh không giận.”

Ngón tay trắng noãn của Tưởng Chính Tuyền nhéo má hắn, lạnh nhạt ‘hừ’ một tiếng: “Giận thì giận, ai sợ ai! Ai bảo người nào kia nói không cần em, còn giả vờ hào phóng mà chúc phúc cho em với Diệp đại ca, em chính là cô gái có thù tất báo, ai làm cho em không vui, em cũng sẽ làm cho người đó không thể sống một cách dễ chịu, hơn nữa…”

Cho nên cô mới len lén sắp đặt hôn lễ này, để cho hắn phải nếm thử tư vị khổ sở của cô ngày đó.

Tưởng Chính Tuyền nặng nề mà bổ sung thêm: “Hơn nữa, em còn làm cho người đó cả đời không dễ chịu.”

Hai chữ ‘cả đời’ giống như một mũi tên vô cùng chính xác bắn trúng ngay chỗ mềm mại nhất trong trái tim Nhiếp Trọng Chi, ngọt ngào tê dại, tựa như chỗ rượu mới uống vừa rồi đã bắt đầu lên men.

Hai tay Nhiếp Trọng Chi dịu dàng vuốt ve gương mặt của cô, lẳng lặng nhìn cô tha thiết, từng chữ từng chữ nói: “Được, một lời đã định, cả đời này của anh là giành cho em. Đã nói cả đời thì chính là cả đời, cho dù thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, một phút hay một giây cũng không được…”

Bỗng nhiên có thứ gì đó mềm mại ướt át chặn lên môi hắn, uyển chuyển dịu dàng dò xét tiến vào, đụng vào răng của hắn.

Tưởng Chính Tuyền dụ dỗ quyện lấy đầu lưỡi hắn, vừa hút lại vừa mút vào, thấy hắn hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì, bỗng nhiên giận dỗi, nặng nề mà đẩy hắn ra: “Nhiếp Trọng Chi, hôm nay là động phòng của chúng ta, rốt cuộc anh muốn ầm ĩ thế nào?”

Tưởng Chính Tuyền xoay người muốn đi, Nhiếp Trọng Chi từ phía sau một phen ôm lấy cô, dùng hai cánh tay ôm chặt cô vào lòng. Thật lâu sau, mới thấy hắn cúi đầu nói: “Tuyền Tuyền, nói cho anh biết đây là thật phải không? Đây là thật phải không? Anh sợ chỉ cần mình vừa động, giấc mộng này sẽ biến mất.”

Hắn không dám tỉnh lại! Tình nguyện cả đời chìm đắm trong giấc mộng hoàng lương này.

Hoàng lương mộng: giấc mơ đẹp về những gì mình muốn, tỉnh dậy sẽ bị vỡ mộng vì hoàn toàn không có thật.

Hắn luôn luôn sợ hãi cô sẽ rời đi. Trong lòng Tưởng Chính Tuyền nhất thời mềm mại như bông, cô quay ngược lại ôm lấy hắn thật chặt: “Đồ ngốc, đây không phải là mơ. Em đang ở đây, sẽ mãi ở nơi này cùng anh.”

Không xa không rời, cả đời bên nhau!

Hắn nhẹ nhàng hỏi: “Vậy em có yêu anh không?” Tưởng Chính Tuyền không trả lời, cô chỉ nhắm mắt hôn lên môi hắn…

Dù sao cô còn có thời gian cả đời này để trả lời hắn kia mà!

Rất nhiều năm sau, khi tỉnh lại, ánh nắng mặt trời xuyên qua những khe hở của bức rèm mà tiến vào phòng, tiết trời tháng tư, ánh mặt trời sáng rực rỡ tươi đẹp, khiến người ta hân hoan vui mừng.

Tưởng Chính Tuyền thoải mái mà trở mình một cái, bên cạnh trống không. Cô miễn cưỡng ngáp một cái thật dài, người trong thư phòng rõ ràng đã nghe thấy động tĩnh bên này, dịu dàng lại đây, hôn một hồi mới hỏi: “Anh vừa hầm nồi cháo cá được hai tiếng rồi, có muốn ăn không?”

Tưởng Chính Tuyền nhẹ nhàng mà ‘uhm’ một tiếng, lại bị hắn hôn tiếp: “Em có yêu anh không?”

Hắn đến giờ vẫn còn chưa từ bỏ, cho dù bây giờ đã công thành danh toại một lần nữa, nhưng mỗi ngày hắn vẫn không quên hỏi cô vấn đề này. Tưởng Chính Tuyền lại ‘uhm’ một tiếng, Nhiếp Trọng Chi hỏi tiếp: “Có bao nhiêu yêu?”

Tưởng Chính Tuyền ôm lấy khuôn mặt hắn: “Rất yêu rất yêu.” Vấn đề này có lẽ cô phải dùng cả đời này để trả lời hắn.

Kỳ thật cả đời cũng rất nhanh, chẳng mấy chốc là hết thôi.

Chỉ mong đời này an ổn, mỗi ngày cứ như vậy trôi qua, lại lặp lại như thế… Mãi cho tới khi hai người bảy mươi tuổi, đầu bạc răng long.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI