Yêu thương lạc về nơi anh – CHƯƠNG THỨ :PHIÊN NGOẠI NHIẾP TRỌNG CHI – TƯỞNG CHÍNH TUYỀN: NGÀY SAU HẠNH PHÚC…

0
8

CHƯƠNG THỨ :PHIÊN NGOẠI NHIẾP TRỌNG CHI – TƯỞNG CHÍNH TUYỀN: NGÀY SAU HẠNH PHÚC…

Sau khi hai người kết hôn không lâu, chuyện của ông Tưởng cũng có chuyển biến tốt. Mấy tháng sau, cuối cùng thuận lợi được minh oan. Nhiếp Trọng Chi liền cùng Tưởng Chính Tuyền đi hưởng tuần trăng mật, khi đi là hai người nhưng khi về đã thành ba. Bởi vì sau khi khám bác sĩ, kết quả là trong bụng mang theo một quả “Cầu” trở về.

Mỗi ngày cuối tháng, theo thường lệ là ngày đôi vợ chồng trẻ về nhà họ Nhiếp ăn cơm. Ông Nhiếp đón lấy chén trà trong tay Tuyền Tuyền, vừa nghe được tin tốt Nhiếp Trọng Chi báo cáo, vẻ mặt xưa nay chưa từng lộ dù chỉ một tia vui buồn hay tức giận cũng trở lên kích động, không ngừng nói: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi.”

Vạn Thục Bình nhìn liếc qua bụng Tưởng Chính Tuyền một cái, cười dài nói: “Đây đúng là chuyện vui lớn của nhà họ Nhiếp. Ông cũng lo sớm mà về hưu, học ông thông gia ngậm kẹo đùa cháu, càng thanh nhàn càng nhiều phúc đó”.

Bà ta đang có ý nhắc đến tình trạng thất thế hiện nay của nhà họ Tưởng. Trong lòng Tưởng Chính Tuyền và Nhiếp Trọng Chi đều hiểu rõ.

Ông Nhiếp Canh Lễ quét mắt liếc nhìn bà Vạn Thục Bình một cái, vẻ mặt thản nhiên.

Nhiếp Trọng Chi nắm tay Tưởng Chính Tuyền mỉm cười nói: “Dì nói đúng, bố vợ con hiện tại đúng là vô cùng nhàn hạ, sáng sớm chiều hôm cùng mẹ vợ con tản bộ tập thể dục, buổi sáng thì dẫn cháu nội đi nhà trẻ, chiều lại đón về, khi nào rảnh lại xem kinh kịch, nghe người ta xướng côn khúc, cũng có thể nói bận không một lúc nào là rảnh rỗi cả. Ngoài ra thỉnh thoảng còn đi du lịch, nói là khi còn trẻ chưa tận hưởng tuần trăng mật nên bây giờ tiện khi gân cốt còn khỏe mạnh cố gắng bù đắp lại. Kỳ nghỉ đông này ngày mai hai vị còn định đưa hai đứa nhóc đi Tô Châu, chính là muốn đi nghe vở kịch “Du viên kinh mộng”, còn bảo là để thế hệ sau tiếp nối truyền thống quốc gia. Con thấy hiện tại bố vợ con so với trước kia thể trạng không chừng còn tốt hơn vài phần.”

Nhiếp Canh Lễ nhấp một ngụm trà nóng, khóe miệng lộ ý cười: “Đây chính là di truyền, năm đó khi dì Bạch còn sống, à chính là bà nội Tuyền Tuyền đó, dì ấy rất thích nghe côn khúc. Hồi đó mỗi khi ghé qua nhà bên đó cũng thấy tiếng hát i i a a, đến bây giờ ta vẫn còn nhớ chút chút.”

Vạn Thục Bình thấy Nhiếp Canh Lễ lên tiếng, liền im lặng ngồi một bên xem diễn biến.

Tưởng Chính Tuyền nghe thấy ông nhắc đến bà nội mình liền cười tươi nói: “Đúng vậy bà nội con rất thích nghe côn khúc.”

Ánh mắt ông Nhiếp Canh Lễ quét ngang qua thắt lưng Tuyền Tuyền, sâu trong đáy mắt hiện lên ý cười: “Nhắc đến cặp song sinh kia, lần trước ba cũng đã gặp một lần, mặt mũi cũng khôi ngô đáng yêu lắm.”

Nhắc đến cặp bảo bối của anh trai cô, Tưởng Chính Tuyền đầy kiêu hãnh cười nói: “Vâng ạ, Tuấn Văn, Tuấn Hữu thật sự rất đáng yêu, hiện tại ba mẹ con yêu quý lắm, chỉ hận không có bốn cánh tay mà cùng lúc ôm hai đứa chúng nó thôi.”

Vạn Thục Bình cười nhạt nói: “Cũng đúng nha, nếu đổi lại là ta, đang không mà lại có tới hai đứa cháu nội, ta cũng mừng phải biết.”

Nhiếp Canh Lễ nhướng mày, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn. Ông quay đầu hỏi: “Tuyền Tuyền, ba mẹ con khi nào thì đi Tô Châu trở về?”

Tưởng Chính Tuyền mỉm cười trả lời: “Dạ chắc là cuối tuần sau sẽ về đến nhà ạ.”

Ông Nhiếp Canh Lễ trầm tư một hồi sau đó quay đầu nói với bà Vạn Thục Bình: “Ngày mai bà đi thăm Dịch Hoành Sinh phu nhân, cả Lương phu nhân nữa, nhờ họ ra mặt giúp chúng ta cầu hôn với bên nhà họ Tưởng đi.”

Nhiếp Canh Lễ khi nói những lời này trên mặt đầy vẻ ý cười từ ái, nhìn Tưởng Chính Tuyền nói: “Tuyền Tuyền, con đừng cho là ba cổ hủ, có câu ‘cấp bậc, lễ nghĩa không thể bỏ’. Chuyện hai con tổ chức hôn lễ là phần của tuổi trẻ các con, thế hệ già chúng ta cứ theo tục lệ mà làm. Mở tiệc đãi khách là chuyện không thể cho qua được. Nhân đây tết âm lịch sắp đến, hai nhà chúng ta phải gấp rút chuẩn bị đi thôi.”

Tầm mắt ông dừng ở Nhiếp Trọng Chi, thấp giọng nói: “Trọng Chi là con lớn của ta, những năm gần đây ta đã thiếu nó rất nhiều, cho nên lúc này ta nhất định phải bù đắp, tổ chức cho hai con một lễ cưới vang danh, khiến cho cả thành phố Lạc Hải này đều biết ta yêu thương coi trọng nó mới được.”

Đây là lần đầu tiên ông Nhiếp Canh Lễ nói ra mình thua thiệt Nhiếp Trọng Chi. Vạn Thục Bình nghe thấy cố gắng áp chế chính mình nhưng sắc mặt cũng không khỏi có biến vài phần.

Tưởng Chính Tuyền cảm giác được bàn tay đang nắm tay mình có chút run rẩy, phản ứng của cô là gắt gao nắm thật chặt tay hắn. Xem ra ba chồng không phải là không thương Nhiếp Trọng Chi, chẳng qua là thế hệ đi trước có thói quen không bày tỏ ra mặt tình cảm của bản thân nên trước giờ đều bị cho là lãnh đạm.

Hiện giờ ba chồng chính miệng nói ra, nhất định trong lòng Nhiếp Trọng Chi vô cùng cảm động. Đây là chuyện vô cùng tốt.

Tương lai nhất định là con đường đầy ánh mặt trời đang chờ cô và hắn bước tiếp. Có lẽ sẽ còn nhiều nhấp nhô khúc chiết nhưng cô và hắn đã từng trải qua nhiều như vậy, cô tin tưởng hai người nhất định sẽ tràn đầy hạnh phúc.

Ông Nhiếp Canh Lễ dường như nhớ tới chuyện gì đó, quay sang nói với bà Vạn Thục Bình: “Ở khu phía đông đường Hoàn Hồ có một căn nhà của ta phải không?” Quay đầu lại, thần sắc ôn hòa nói với hai vợ chồng Nhiếp Trọng Chi: “Căn nhà đó ngày trước là của hồi môn của bà nội con. Trước tới giờ khu nhà nằm trên đường Hoàn Hồ đều để cho thuê, căn nhà này, năm đó được một vị kiến trúc sư người Anh thiết kế xây dựng đấy.”

Khu đường Hoàn Hồ bây giờ tấc đất tấc vàng, căn nhà kia lại là biệt thự cổ từ thời dân quốc, quả thật dù có tiền cũng chưa chắc mua được. Vạn Thục Bình âm thầm giấu đông giấu tây, trong lòng đã sớm có dự định giữ lại cho con trai mình sau này. Bây giờ ông Nhiếp Canh Lễ lại nói ra như vậy, bà ta quả thực như muốn cắn răng cắn lợi, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười thản nhiên như trước, giả bộ cực kỳ khó xử nói: “Chà, nhắc đến căn nhà đó, dạo trước cách đây không lâu có một tập đoàn ẩm thực đến thương thảo với tôi, nói muốn thuê để làm hội sở cấp cao, đã tới giai đoạn ký hợp đồng rồi. Ông nói xem nếu làm ăn thất tín với người ta…Không được hay cho lắm…”

Bụng dạ hẹp hòi gian giảo của Vạn Thục Bình lẽ nào ông Nhiếp Canh Lễ không biết, ông “Hừ” lạnh một tiếng, không vội vàng nói: “Nhà ta hiện nay thiếu ăn hay là thiếu uống sao? Người ngoài nghe được đúng là chuyện cười cho thiên hạ. Những bất động sản khác trong tay bà muốn bán thế nào thì bán, muốn cho ai thuê thì thuê nhưng căn hộ này tôi nhất định phải tặng cho Tuyền Tuyền con dâu tôi. Nếu bà cho người ta thuê rồi thì mau chóng tìm cách thu hồi lại cho tôi ngay.”

Sắc mặt Vạn Thục Bình thoáng chốc biến sắc rõ rệt, mọi người nhất thời đều im lặng. Sau vẫn là Nhiếp Trọng Chi mở lời lên tiếng giảng hòa: “Thôi không cần đâu ba, bây giờ chỗ ở của con và Tuyền Tuyền rất tốt, nhất thời chưa muốn chuyển đi đâu cả.”

Nhiếp Canh Lễ nói: “Chuyện này phải nghe lời ta. Hơn nữa căn nhà này là ta tặng cho Tuyền Tuyền chứ không phải cho con.” Xoay người giục Vạn Thục Bình: “Bà mau lên lầu lấy chùm chìa khóa của căn hộ đưa cho tôi. Hôm nay tôi phải giao chìa khóa cho hai đứa, để Trọng Chi dẫn Tuyền Tuyền đến đó xem nhà xem cửa.” lại nhìn Tuyền Tuyền nói: “Hai con muốn trang hoàng như thế nào thì cứ làm theo ý mình, còn về chi phí cứ đưa về đây là được.”

Nhiếp Trọng Chi vội nói: “Ba, thực sự không cần đâu.” Nhiếp Canh Lễ thấy Vạn Thục Bình không nhúc nhích, vợ chồng vớin hau mấy chục năm, trong lòng bà ta như thế nào ông lại chẳng thuộc như bảng cửu chương, liền giận tái mặt: “Còn không đi mau.”

Vạn Thục Bình thấy bộ dạng của ông lúc này, trong lòng biết Nhiếp Canh Lễ đã hạ quyết tâm thì có chín trâu mười hổ cũng không kéo lại được, cũng không dám thực sự chọc giận ông, đành phải lên lầu.

Mới kết hôn không lâu, ba chồng liền đã gieo mầm tai họa “mẹ chồng nàng dâu”.

Nhưng dù có không có mầm tai họa này cô biết bà Vạn Thục Bình cũng chẳng thể thật lòng yêu thương gì chính mình. Nghĩ như vậy, cô liền cực kỳ hào phóng mà tiếp nhận món quà này của ông Nhiếp, đứng dậy nhận lấy chìa khóa trong tay Vạn Thục Bình nói: “Con cám ơn dì, cám ơn ba.”

Ông Nhiếp Canh Lễ “Ai” một tiếng thở dài vẻ mặt vui mừng nhưng tựa như trong lòng vô vàn phiền muộn.

Sau khi ăn xong, Nhiếp Trọng Chi và Tưởng Chính Tuyền dắt tay nhau chào ra về.

Ông Nhiếp Canh Lễ nhìn bóng xe hai người khuất khỏi đại viện, theo thói quen lên lầu đi vào thư phòng của mình. Đây là thời gian riêng tư của ông Nhiếp Canh Lễ, bà Vạn Thục Bình cũng không dám quấy rầy. Hàng ngày ông đều ngồi ở ban công thư phòng nhìn về phía xa ngắm cảnh đẹp hồ Nhật Nguyệt, khi vui vẻ có hứng còn hát lên vài câu hát.

Nhưng hôm nay lại khác, ông mở giá sách cũ ra. Lấy ra một quyển “Lịch sử Trung Quốc tổng quát” dày cộm đã cũ. Lại lấy kính lão ra, ngồi xuống bàn làm việc bằng gỗ lim, thật cẩn thận mở cuốn “Lịch sử Trung Quốc tổng quát” ra, thế nhưng cuốn sách lịch sử dày này lại bị khét rỗng ruột bên trong, chỉ có một ít ảnh chụp đã cũ.

Trên cùng để một tấm ảnh đen trắng đã phai màu. Trong ảnh là một cô gái có khuôn mặt thanh tú mặc đồng phục màu xanh hòa bình, hai bím tóc tết lại buông trước ngực, yêu kiều lộ ra một nụ cười kiều diễm nhìn về phía ống kính máy ảnh. Còn có một bức ảnh chụp chung hai người, khi đó cô gái này mặc áo sơ mi màu trắng, khoác một chiếc áo len màu đỏ, chàng thanh niên có khuôn mặt rất giống Nhiếp Trọng Chi, mặc áo sơ mi màu trắng bên ngoài mặc một chiếc áo len gi-lê màu đen, nhìn có vẻ như là người yêu của nhau. Hai người thân mật đứng sát vào nhau, sau lưng là vườn hoa nở rộ như chiếc thảm gấm trồng cạnh bụi hoa hải đường.

Nhiếp Canh Lễ cực kỳ cẩn thận lấy bức ảnh ra, chăm chú nhìn một hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Bích vi. . . . . . Bích vi. . . . . .”

Nếu ngày đó ông không cả tin lời nói dối cha bị bệnh nặng phải nhập viện, nếu ngày đó ông không rời trường học về nhà, ông và Bích Vi nhất định sẽ không phải đi đến tình cảnh bây giờ.

Ý nghĩ của Nhiếp Canh Lễ càng bay càng xa, bay về hơn ba mươi năm trước. . . . . .

Sau khi nhập học đại học không lâu Nhiếp Canh Lễ liền nghe được tin khóa bọn họ lần này có một cô sinh viên diện mạo so với Trương Du trong “Lư Sơn luyến” còn xinh đẹp hơn vài phần.

Một buổi tối nọ, Nhiếp Canh Lễ đang ôn tập dưới ánh đèn mờ ảo liền nghe thấy tiếng nói cười của đám Hồ Vệ Quốc từ bên ngoài đẩy cửa đi vào. Hồ Vệ Quốc ồn ã nói: “Nhiếp Canh Lễ, tiểu tử nhà cậu không theo chúng tôi đi đến xem thi ngâm thơ, cuộc thi hôm nay đúng là mệt quá, cậu có biến bọn tôi gặp ai ở đó không?” Nhiếp Canh Lễ không buồn ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Ai tôi cũng không có hứng thú, ngày mai phải thi ba môn, tôi còn bận ôn tập.”

Buổi tối trước ngày tới trường nhập học, Nhiếp lão gia đã ân cần dạy bảo: “Đến trường làm việc gì cũng đừng khiến ta phải mất mặt. Bất kỳ trường hợp nào cũng không được lôi tên của ta ra làm lá chắn.” Nhiếp Canh Lễ cũng cố chấp hồi đáp: “Ba cứ yên tâm, không có ba con cũng có thể sống rất tốt.”

Thấy tình hình hai cha con chỉ cần nói thêm vài lời sẽ “chĩa giáo vào nhau”, Nhiếp phu nhân liền vội hòa giải: “Mệt với cha con nhà ông quá, mỗi lần ngồi nói chuyện với nhau là không khác gì đi đánh trận. Được rồi, được rồi, mỗi người hãy ít đi một câu cho tôi.” Bà Nhiếp vội sai con trai: “Canh Lễ, mau đi thu dọn hành lý đi con.”

Bà Nhiếp thấy Nhiếp Canh Lễ đi ra ngoài, quay đầu nhìn ông Nhiếp đang thong thả bước đi khuyên nhủ: “Ông thật là, cũng đã ở tuổi này rồi mà tính tình cũng chẳng khác đi là mấy, ông còn tưởng mình là tướng quân cầm binh đánh giặc lúc xưa nữa sao? Canh Nguyên đi bộ đội coi như là kế thừa chí hướng của ông rồi. Canh Lễ dựa vào chính bản thân mình thi đỗ vào đại học, chuyện này đáng tự hào biết mấy. Ông không động viên con thì thôi, mỗi lần gặp lại dạy dỗ một hồi. Bọn trẻ bây giờ đều đã lớn, có ý thức có lòng tự trọng, ông phải sửa cách dạy dỗ đi thôi, không thể cứ động tý là đe dọa hay dạy dỗ nghiêm khắc quá được.”

Nhiếp lão gia chân tình nói: “Cũng không phải là tôi lo nó tới trường học hành không ra gì sao? Ông bà ta có câu không đòn roi không ra con hiếu thuận. Nếu con cái mà thua kém người ta thì người sầu lo chẳng phải là tôi với bà hay sao?” Bà Nhiếp bưng chén trà đưa cho ông, sẵng giọng: “Chẳng lẽ tôi không hiểu được ý tứ của ông chắc, cái chính là Canh Nguyên và Canh Lễ bây giờ đều đã lớn rồi, chẳng lẽ ông chưa từng nghe hai chữ “khuyến khích” bao giờ sao?”

Ông Nhiếp trừng mắt: “Dùng cái gì mà dụ dỗ với chả khuyến khích, tôi là cha chúng nó, sinh chúng nó ra, cho chúng nó ăn học. Nếu không học giỏi, đánh chết cũng không oan.” Dứt lời, liền “ừng ực” uống hết mất ngụm trà, bà Nhiếp bật cười: “Bao nhiêu năm vẫn không biết thưởng thức trà, đúng là uổng trà ngon. Thôi được rồi, sáng mai con nó đi ông cố gắng nói dễ nghe một chút, nó đi là đi liền một học kỳ đừng làm cho lòng nó không thoải mái, thôi tôi đi dọn hành lý cùng con nó đây.”

Ngày hôm sau, như thường ngày Nhiếp Canh Lễ đi vào nhà ăn, vừa vào tới nơi, ông bà Nhiếp đã ngồi chỉnh tề ở đó. Người hầu bưng bữa sáng còn nóng hổi lên, Nhiếp Canh Lễ nói: “Mời cha mẹ ăn cơm.” Cúi đầu, bánh bao ba miếng thành hai liền giải quyết xong.

Nhiếp Canh Lễ hạ đũa, xách hành lý định bước đi, trước khi đi chào: “Ba, mẹ, con đi đây.” Bà Nhiếp cũng đứng dậy theo, tha thiết dặn dò: “Một mình ở bên ngoài nhớ phải chăm sóc chính mình, ăn đúng giờ, mặc thêm quần áo vào, cẩn thận cảm lạnh.”

Nhiếp Canh Lễ đáp: “Mẹ, con biết rồi. Con lớn thế này rồi sẽ không để mình bị đó bị lạnh đâu, mẹ cứ yên tâm đi.”

Ông Nhiếp tuy rằng tuổi đã cao nhưng tác phong quân đội thời trẻ vẫn không thay đổi, đứng ở cửa lớn, bóng dáng cao lớn uy phong, nói với con trai: “Lại đây.”

Nhiếp Canh Lễ vai đeo ba lô, tay xách hành lý đến gần ông: “Cha, con tới trường đây.”

Ông Nhiếp nhìn hắn thật lâu, sau một lúc lâu, vươn tay vuốt lại vạt áo cho hắn, vỗ vỗ bả vai con trai, sau đó xua tay: “Đi đi thôi.”

Ở ngã rẽ, Nhiếp Canh Lễ quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy hình ảnh mẹ hắn ôm cánh tay ba đứng ở cửa một mực yên lặng nhìn chăm chú vào hắn. Nhiếp Canh Lễ nhìn hai người mỉm cười, giơ tay khẽ tạm biệt, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi vào đại học, Nhiếp Canh Lễ vùi đầu vào chuyện học, một lòng quyết tâm giành được kết quả tốt nhất.

Người ít lời nhất phòng Trương Chí Anh là người Miền Nam lúc này cũng ra lời nói: “Canh Lễ, đó là tiểu Trương Du đại danh đỉnh đỉnh nổi tiếng của trường ta. Cậu biết không tiểu Trương Du đó nha.” Nhiếp Canh Lễ quay đầu nói: “Đi, đi, đi, cho dù là Trương Du thật đến đây, tôi cũng không cảm thấy hứng thú, càng đừng nói cái gì là tiểu Trương Du.”

Tất nhiên Nhiếp Canh Lễ không thể nói cho bọn họ biết hắn đã gặp Trương Du ngoài đời thật, thực sự phong cách phương Tây thanh lịch lại xinh đẹp so với trong phim ảnh còn diễm lệ hơn vài phần. Hơn nữa ngày đó cô ấy còn cười vui vẻ bắt tay hắn thân thiết nói: “Nhiếp Canh Lễ tiên sinh, xin chào.”

Hồ Vệ Quốc cười: “Đúng rồi nha, Nhiếp Canh Lễ có hứng thú với sách vở hơn, trong sách chẳng phải đều có Lâu đài vàng, cũng có mỹ nữ như ngọc sao?”

Những người khác cũng không có nói gì với Nhiếp Canh Lễ nữa, đều xúm lại bàn luận về tiểu Trương Du, nói rằng tuy xinh đẹp nhưng chưa từng có ý tứ gì với nam sinh cùng lớp, đối với những người theo đuổi mình chỉ một mực không nói không cười, lạnh lùng như băng.

Đừng nhìn nhóm người này vẻ bên ngoài đều hào hoa phong nhã, lịch sự lễ phép, nhưng khi trở lại phòng, nói chuyện nữ sinh xinh đẹp tên nào tên đó mắt đều xanh rờn sáng quắc như lang như báo.

Nhiếp Canh Lễ vẫn vùi đầu ôn tập, đối với cái gì tiểu Trương Du trong lời nói của bọn họ hắn không có chút hứng thú. Nhưng vài ngày sau, khi thật sự gặp mặt ở căn tin trường học hắn không khỏi có chút kinh diễm.

Hôm đó như thường lệ Nhiếp Canh Lễ sau khi lấy đồ ăn xong, một mình bưng khay thức ăn tìm góc vắng người ngồi xuống, đang ăn, không hiểu sao căn tin vốn ồn ào tự dưng lại im lặng như tờ, Nhiếp Canh Lễ cảm thấy khó chịu liền ngẩng đầu, thế mới biết ánh mắt mọi người đều bị mấy nữ sinh xinh đẹp ở cửa hấp dẫn, cho nên lặng ngắt như tờ.

Liếc mắt một cái nhìn lại, trong đó có một cô gái tóc tết hai bên, bộ dáng vô cùng đáng yêu xinh đẹp. Làn da trắng hồng, ánh mắt to sáng ngời long lanh, một bộ đồng phục màu xanh cực kỳ bình thường khi mặc trên người cô cũng trở lên rất đẹp mắt.

Nhiếp Canh Lễ nhìn cô gái kia không chớp mắt, trong lúc nhất thời quên cả cơm nước. Sau lưng đột nhiên có người vỗ vỗ bờ vai của hắn, Nhiếp Canh Lễ giật mình thìa xúc cơm liền rơi cạch xuống bàn.

Hồ Vệ Quốc cười hì hì ngồi xuống: “Nhìn mà rớt cả mắt hả? Mở to mắt mà nhìn đi, cô ấy chính là tiểu Trương Du nổi tiếng của trường ta đó.” Nhiếp Canh Lễ cụp mắt nói: “Cái gì mà rớt mắt với chả không, tôi là bị cậu dọa giật mình thôi. Đột nhiên vỗ vai người ta như thế ai mà chả kinh hồn. Người dọa người mà chết đó, biết không hả?”

Hồ Vệ Quốc cũng không buồn cãi cọ với hắn: “Được rồi, cậu nói không là không thôi, bây giờ tất cả nam sinh trong trường hầu như đều bị cô ấy hớp hồn rồi, thêm cậu hay bớt đi một mình cậu cũng chả chết ai. Cậu không thích cô ấy là tốt nhất tôi lại đỡ đi một địch thủ.”

Ánh mắt Nhiếp Canh Lễ đột nhiên dừng trên người hắn ta: “Cậu thích cô ta?” Hồ Vệ Quốc chế nhạo: “Cậu hỏi thừa à? Mấy anh em trong phòng chúng ta ai lại không thích cô ấy?” Nhiếp Canh Lễ im lặng không lên tiếng tiếp tục ăn cơm. Chẳng qua cơm trong miệng lúc này cũng trở lên vô vị.

Nhiếp Canh Lễ ăn cơm xong, không như cũ vội vàng chạy đi rửa khay mà là ngồi tại chỗ lấy quyển sách tiếng Anh ra. Thỉnh thoảng ngẩng đầu hắn có thể nhìn thấy bóng dáng mềm mại nhỏ nhắn màu xanh kia.

Thì ra cô ấy chính là tiểu Trương Du. Quả là đám người Hồ Vệ Quốc nói không sai, cô ấy thực sự còn xinh đẹp hơn Trương Du thật vài phần. Không luận về khí chất lẫn tướng mạo cô còn phiêu dật thanh lệ hơn.

Từ ngày đó trở đi, hình ảnh màu xanh đó liền in vào đáy lòng hắn. Khi ngủ bóng dáng đó lại trộm chạy vào trong giấc mơ của hắn.

Lần nữa gặp mặt, là một buổi tối, tình huống có chút bất ngờ.

Tối hôm đó đã sắp đến giờ tắt đèn, bỗng nhiên thầy chủ nhiệm khoa – giáo sư Từ liền đi vào ký túc xá của bọn họ: “Nhiếp Canh Lễ mau mặc áo khoác vào theo thầy đến bệnh viện.”

Nhiếp Canh Lễ thấy thầy giáo có vẻ vội vã liền vội mặc áo khoác vào: “Thầy Từ, có chuyện gì thế ạ?” Thầy Từ vừa bước nhanh vừa nói: “Bệnh viện có người cần tiếp máu, nhưng nhóm máu của người này là nhóm máu hiếm, cả trường chỉ có em và một nữ sinh nữa là có nhóm máu phù hợp.”

Ba bước thành hai đã ra tới cửa ký túc xá, thầy Từ nhảy lên xe, vỗ vỗ phía sau ý bảo Nhiếp Canh Lễ ngồi lên: “Mau, tôi chở em tới bệnh viện. Cứu người như cứu hoả, một khắc cũng không được chậm trễ.”

Từ giáo sư chạy xe rất nhanh. Đêm tháng mười hai gió lạnh gào thét phả vào người, Nhiếp Canh Lễ có cảm giác như đang bị đao cắt qua người.

Một hồi lâu sau mới chạy tới bệnh viện, có mấy người đang chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu, thầy Hoàng ở trường vội vã chạy ra đón: “Hai người mau lên, bác sĩ vừa báo cho tôi biết ngay bây giờ phải truyền máu, học trò Lý Bích Vi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”

Lý Bích Vi tên này nghe có chút quen quen. Bất quá Nhiếp Canh Lễ không có thời gian nghĩ nhiều, liền theo hai vị giáo sư tới phòng lấy máu.

Phòng lấy máu đã có một nữ sinh ngồi sẵn ở đó đang cúi đầu sắn tay áo, lộ ra một bên cánh tay, trắng noãn mềm mại, nữ sinh kia nghe thấy tiếng động của bọn họ liền nhẹ nhàng mà quay đầu lại.

Khuôn mặt so với ánh trăng còn sáng ngời hơn, ánh mắt đen láy tựa như ánh sao chiếu thẳng vào đáy mắt Nhiếp Canh Lễ, Nhiếp Canh Lễ chỉ cảm thấy “bộp” một tiếng, tựa như có thứ gì đó trong ***g ngực rụng xuống. Lý Bích Vi thế nhưng lại chính là tiểu Trương Du mà đám Hồ Vệ Quốc luôn miệng nhắc đến.

Bác sĩ mặc áo choàng trắng bưng khay đi đến: “Có thể lấy máu rồi, hai người ai lấy trước đây?” Nhiếp Canh Lễ vội giật mình nói: “Bác sĩ lấy của tôi đi, tôi là nam sinh, thân thể khỏe mạnh hơn.”

Ánh mắt trong veo sáng ngời của Lý Bích Vi đảo lại đây. Nhiếp Canh Lễ phải cố gắng lắm mới bình tĩnh được, nhưng trong lòng vui mừng tựa suối nguồn tuôn ra. Trong lòng hắn gào thét: “Cô ấy vừa mới nhìn mình, đang nhìn mình đó.”

Đáy lòng Nhiếp Canh Lễ dâng lên cảm giác khó tả, hắn thiết nghĩ hắn có thể vì ánh mắt này mà sinh tồn cũng có thể vì nó mà tìm đến cái chết.

Khi có thể về trường thì trời đã rạng sáng. Bởi vì hai vị giáo sư phải về khu tập thể giáo viên cho nên ở ngã ba gần trường học giao cho hai người một chiếc xe đạp, dặn dò Nhiếp Canh Lễ: “Em Nhiếp Canh Lễ, em nhất định phải đưa Lý Bích Vi về ký túc xá an toàn đó.”

Tất nhiên Nhiếp Canh Lễ vui vẻ đồng ý: “Thầy Từ yên tâm, em cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”

Trên đường về Lý Bích Vi ngồi ở sau lưng hắn, trên người cô có hương thơm thoang thoảng ngạt ngào theo gió thổi đến khiến hắn hoảng hốt, tựa như là một giấc chiêm bao ngọt ngào.

Đường nhỏ đang sửa chữa, đá lớn nhỏ lô nhô, tâm tình Nhiếp Canh Lễ vốn phiêu dật cho nên không để ý, vô tình vấp phải tảng đá bên đường hai người ngã lăn xuống dưới. Nhiếp Canh Lễ che chở cho cô, đầu gối đập vào hòn đá lớn, vô cùng đau đớn.

Nhiếp Canh Lễ bất chấp đầu gối bị thương, nâng cô dậy trước: “Bạn học Lý Bích Vi, bạn có sao không? Thực xin lỗi, thực xin lỗi, đều tại tôi không cẩn thận.” Lý Bích Vi ngượng ngùng lắc đầu: “Tôi không sao, còn bạn thế nào?”

Nhiếp Canh Lễ cũng lắc đầu, xin lỗi vạn phần: “Tôi cũng không có việc gì. Thật sự rất xin lỗi, hại bạn ngã đau như thế.” Lý Bích Vi mỉm cười: “Chuyện này không thể trách bạn được. Đoạn đường này đang tu sửa, hơn nữa ngay cả đèn đường cũng không có, mới có thể hại bạn bị ngã. Bạn đỡ xe chúng ta đi bộ trở về đi.”

Chuyện tốt đẹp vậy Nhiếp Canh Lễ quả là muốn còn không được. Từ nơi này đi bộ về ký túc xá nữ phỏng chừng cũng phải mất hơn hai mươi phút, vừa rồi khi đi hắn thực sự cố tình đi rất chậm chính là muốn cho hai người có thời gian ở chung dài hơn một chút, nhiều hơn một chút.

Nhiếp Canh Lễ lên tiếng, lảo đảo nâng xe dậy khiến cho Lý Bích Vi chú ý hỏi: “Bạn không sao chứ? Có phải đầu gối bị thương rồi không?” Nhiếp Canh Lễ: “Không sao cả, không sao cả.”

Hiển nhiên Lý Bích Vi để ý đến chân hắn cho nên cố gắng đi rất chậm. Nhiếp Canh Lễ cùng cô bàn luận về lịch sử, thơ ca, rồi thi cử ngày xưa, nguồn gốc nhà họ Mộ Dung, truyện của Quỳnh Dao, cả Đặng Lệ Quân. Lời lẽ khi nói của hai người khá tương đồng, rất là cùng chí hướng, Nhiếp Canh Lễ có cảm giác hận khi đã gặp cô quá muộn.

Đêm đông rét lạnh, một đoạn đường ngắn ngủn hai người cư nhiên đi đến hơn nửa giờ mới hết. Khi về đến cửa lớn trường học, Lý Bích Vi nhẹ nhàng mà hỏi hắn: “Bạn có biết hát bài ‘Câu chuyện thành phố nhỏ’ của Đặng Lệ Quân không?”

Khi đó ca khúc của Đặng Lệ Quân thịnh hành cả nước. Nhiếp Canh Lễ ngại ngùng trả lời: “Tôi chỉ biết vài câu.”

Lý Bích Vi ngóng nhìn hắn mỉm cười, nụ cười kia so với pháo hoa đêm giao thừa còn chói mắt hơn vài phần. Cô nhỏ giọng, cực nhẹ ngâm nga: “Chuyện kể rằng thành nhỏ khi xưa tràn ngập vui vẻ hân hoan ….. Mời bạn gần xa cùng nhau đến thăm thành phố nhỏ chúng tôi ……”

Giọng hát của cô trong veo, mềm mại mà duy mỹ, ngọt ngào giống như Đặng Lệ Quân. Hơi thở ấm áp tựa như mật ngọt đêm đông làm cho người ta như trở về thành phố nhỏ trong bài hát.

Ánh trăng đêm đó dịu dàng trong veo như chậu nước bằng men sứ, mang theo ánh sáng mát lạnh, còn có những ánh sao lấp lánh khắp bầu trời tựa như những hạt kim cương đính đầy trên màn nhung màu đen tuyền.

Hiện giờ nhớ lại, những giai điệu bài hát kia tựa như vang vọng trong không gian. Nhiếp Canh Lễ chậm rãi ngâm nga: “Chuyện kể rằng thành nhỏ khi xưa tràn ngập vui vẻ hân hoan, mời bạn gần xa cùng nhau đến thăm thành phố nhỏ của chúng tôi ……”

Bây giờ tuổi đã cao, chỗ đầu gối năm đó bị đập xuống đường mỗi khi trái gió trở trời liền âm ỉ đau nhức. Tuy rằng đau nhức nhưng Nhiếp Canh Lễ thực sự thích cảm giác đau đớn này, giống như bất chợt nhắc nhở ông, ông cũng đã từng có một tình yêu khắc cốt ghi tâm.

Cảm giác đau đớn này là của Bích Vi mang đến cho ông. Mỗi lần tê rần, ông liền cảm thấy được giống như Bích Vi đang ở bên cạnh mình, vĩnh viễn vĩnh viễn bầu bạn bên ông.

Nhiếp Canh Lễ vuốt ve đầu gối, cúi đầu nói: “Bích Vi, hôm nay Trọng Chi đến nói cho anh biết, con dâu của chúng ta có thai rồi.”

“Bích Vi, hiện giờ chúng ta có cháu nội rồi . . . . . .”

“Bích Vi, đó là cháu nội của em và anh …. Em có vui không?”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI