Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 14: GẶP NẠN TẠI SA MẠC.

0
43

CHƯƠNG 14: GẶP NẠN TẠI SA MẠC.

Rốt cục thu thập đủ tử thạch, Tường Phong mất chút thời gian đem bốn khối đá đã nhìn không ra hình dạng ban đầu ráp lại một chỗ, lại kéo Niêm Hoa đến nghiên cứu đọc văn tự Thổ Hỏa La ngữ mơ mơ hồ hồ trên mặt.”… Mùa đông hằng năm… Hướng mặt trời lặn… Ba ngày… Lòng sông khô cạn… Thành bất tử… Hoa bất lão… Cấy ghép… Mới thành cổ trùng, vì thế tên là Tương Tư.”

“Chỉ có thế?” Chờ Niêm Hoa đứt quãng liên tục giải đoán kèm đoán mò phiên dịch xong ghi chép trên tử thạch, Tường Phong thoáng có chút thất vọng, nghĩ nghĩ, lại cầm lấy một khối đá vân vê chơi đùa, “Hiện tại chúng ta chỉ biết là Tương Tư cổ hoa và sâu này hẳn là có liên quan đến một tòa thành bất tử, cho dù thế nào cũng xem như là một manh mối quan trọng, vậy thì đi tìm thành bất tử nào đó ở hướng mặt trời lặn là được.”

Nghiêng đầu nhìn lại, đã thấy Niêm Hoa cầm một khối đá khác ngẩn người, nàng khua tay trước mắt y một lát, Niêm Hoa mới hồi phục lại tinh thần, sắc mặt hồ nghi nhìn Tường Phong, “Tường Phong cô nương, ta nhớ cô đã nói khi ở Lạc Dương trúng độc Tiêu dao tán, từng dùng cổ trùng áp chế độc tính.” Thấy Tường Phong gật đầu thừa nhận, y lại tiếp tục đề nghị, “Ta nghĩ, có lẽ hoa và trùng này tương sinh tương tức, nói không chừng nơi nào đó cũng tương khắc, có thể thử dùng hoa để giải trùng độc.”

Tường Phong ngẫm lại cũng đúng, bèn đứng dậy, giũ giũ quần áo, “Vậy được, lưu manh ngươi hãy ở lại trong giáo nghiên cứu hoa, ta mang vài người đi tìm thành Bất Tử, ngày mai xuất phát.”

Ngày kế, Tường Phong dắt theo Kha Minh Song cơ bản coi như quen thuộc địa hình, Thượng Quan Tích Phượng thấy có náo nhiệt, cũng chết sống nhất định đòi đi theo, vì thế lại thêm nàng ta và Đàn Trung Tiên. Một nhóm bốn người, mang đầy đủ lương khô túi nước ..v..v…vật phẩm cần thiết liên can, dắt lạc đà xuất phát. Đám người Long Thất bị Tường Phong ra lệnh ở lại Ly Thiên giáo, một là giúp đỡ cho Niêm Hoa, thuận tiện xử lý giáo vụ, hai là, đề phòng Nguyệt Tuyền thiên nữ Lan Huyên vẫn tâm hoài bất quỹ với vùng ốc đảo này tập kích bất ngờ, tuy rằng nghe nói nàng gần đây đều bận bịu chuyện cầu mưa Lâu Nam, an phận ở tại Nguyệt Nha quật, nhưng cẩn thận một chút bao giờ cũng tốt.

Bốn người đại khái phân rõ phương vị, vòng qua vương đô Lâu Nam, vẫn dọc theo phương hướng mặt trời lặn một đường về phía tây mà đi. Một hai ngày mới đầu đều bình an vô sự, bốn người còn nói cười đùa giỡn, đi một chút ngừng một chút, thường thường thưởng thức cảnh sắc sa mạc bốn phía cát vàng chảy. Ngay cả Đàn Trung Tiên cũng thu liễm rất nhiều, không có một lời không hợp liền vung loạn thuốc bột. Lúc đi ngang qua phía tây Nguyệt Nha tuyền và Nguyệt Nha quật, còn dừng lại lén lút dòm ngó minh châu sa mạc trong truyền thuyết, vì không để chậm trễ thời gian, cũng không dừng lại nhiều, mấy người còn thương lượng chờ sau khi trở về lại chạy tới nơi này chơi.

Nhưng ba ngày qua đi, trừ bầu trời xanh thẳm không có nửa đám mây, cùng một mảnh biển cát vàng óng ánh mờ mịt, đập vào mắt có thể thấy được, đừng nói thành Bất Tử, ngay cả lòng sông khô cạn kia đều không chút tung tích. Sau khi liên tục xác nhận không đi lệch phương hướng, Tường Phong cũng có chút do dự, theo lý thuyết sẽ không phải lỗi tại mặt trời, mà Niêm Hoa phiên dịch cũng không có vấn đề, tiền tiền tiền nhiệm Ly Thiên giáo chủ cũng không có khả năng đoán trước được hậu nhân sẽ đến tìm hoa, càng không có đạo lý viết bừa lừa gạt người, chẳng lẽ… Thành Bất Tử chuyển chỗ?

Đến ngày thứ năm, đến ngay cả Kha Minh Song cũng ngồi không yên, mọi người thương nghị nửa ngày, thừa dịp lương khô và nước uống còn có thể chống đỡ đến khi trở về, quyết định sẽ tìm nhiều nhất một ngày, rồi dẹp đường hồi phủ tính cách khác. Tường Phong mặc dù có chút không cam lòng, nhưng chung quy vẫn không đấu nổi trời, nàng và Thượng Quan Tích Phượng cũng chưa từng sống ở Tây Vực, đối mặt với khí hậu khắc nghiệt, sức chịu đựng đều có hạn, dù sao mạng nhỏ quan trọng hơn.

Nhưng mà, không dày vò bọn họ rõ ràng sẽ không phải phong cách của đạo diễn vô lương, cho nên, đêm đó, một trận bão cát mãnh liệt không hề trì hoãn gặp gỡ bốn người. Vì thế, lạc đà không nói nghĩa khí ném bọn họ chạy trốn, gió bão tập kích trong đêm khuya, ngã trái ngã phải đứng thẳng không xong Tường Phong không cần biết người bên cạnh là ai túm chặt lấy cánh tay người đó, vừa hết sức mở mắt ra muốn tìm kiếm đồng bọn, nhưng, trừ tiếng gió rít vù vù bên tai, cùng với mở mồm là bụi cát đầy miệng, bốn phía một mảnh u tối rét lạnh…

Đến khi Tường Phong tỉnh lại lần nữa, phát hiện bản thân ngã sấp ở bên cồn cát, bão cát đã vùi lấp hơn phân nửa thân thể mình và Kha Minh Song bắt được duy nhất bên cạnh. Hai người cố gắng đào cát vàng ra, nhảy ra nhìn xung quanh, trừ một người bên cạnh với một cái túi nước, hai người Thượng Quan Tích Phượng đã không thấy tung tích, phỏng chừng là bị cuốn đi.

Tìm nửa ngày, vẫn không bóng dáng, vì tiết kiệm thể lực, hai người không nói nhiều, yên lặng đội mặt trời hướng trở về, ven đường có thể thấy được cây dương chết khô, lộ ra trên cát nửa xác động vật và xương trắng của thương lữ bất hạnh lạc đường. Không có lạc đà giúp tìm kiếm nguồn nước, hai người đối với túi nước càng đặc biệt quý trọng, trên đường đi đến chỗ râm mát, liền vội vàng nghỉ ngơi uống một ngụm nước nhỏ. May mà mọi người đều là người tập võ, bằng vào thể lực và độ nhẫn nại khác hẳn với người bình thường, miễn cưỡng cũng chống đỡ qua hai ngày.

Về sau, đã trải qua ảo ảnh mất niềm tin, nước cũng uống hết, người cũng không đủ hơi sức, Tường Phong và Kha Minh Song không dám ngừng, không dám ngủ, liền giống như cái xác không hồn dìu đỡ dắt díu lẫn nhau máy móc tiến về phía trước. Cuối cùng, Tường Phong rốt cục ngã xuống, Kha Minh Song cố chống đỡ kéo nàng như chó chết đi được một đoạn, chung quy cũng ngã xuống. Thời khắc mê muội khép mắt, bỗng nhiên nghe được một tiếng ưng kêu trên không trung, hai người đều mất đi tri giác…

Trong hoảng hốt, có bàn tay mềm mại thấm nước lau làn môi khô khốc của mình, tiếp theo như một dòng nước mát lành cứu mạng rót vào trong miệng. Tường Phong phản ứng bản năng kéo chặt tay đối phương liều mạng ngửa đầu đòi nước, chỉ nghe bên tai một tiếng nữ tử cười khẽ, “Uống chậm chút.” Nàng cũng từ từ chìm vào hôn mê.

Đến cuối cùng, Tường Phong là bị hàn khí ban đêm lạnh tỉnh, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy trong lều trại cách vài bước Kha Minh Song bình yên vô sự nằm ngủ, cảm thấy cũng yên tâm rất nhiều. Quấn một tấm thảm lông lớn, Tường Phong còn chưa khôi phục nguyên khí lê bước chân nặng nề ra khỏi lều trại. Bên đống lửa, Bảo Tử cùng Thiện Cao đang thấp giọng lén lút nói cái gì đó, thấy nàng đi ra, hai người lập tức nhất tề câm miệng. Bảo Tử nhanh chóng đứng dậy chạy tới đỡ lấy nàng lung lay sắp ngã, cười nói: “Chúng ta đang ở đánh cược, nói các ngươi vài ngày có thể tỉnh, Thiện Cao còn nói ngươi nhất định tỉnh lại trước, chậm nhất sáng mai, không nghĩ tới ngươi tỉnh trước thời gian.”

Tường Phong cười cười, đang muốn mở miệng bày tỏ lòng biết ơn, mới phát hiện cổ họng mình khàn khàn nói chuyện khó chịu. Thiện Cao đưa qua túi nước với lương khô, nàng cũng không khách khí nhận lấy, rót ừng ực một ngụm lớn, hung hãn cắn đồ ăn bổ sung thể lực. Cuối cùng một chầu thoả mãn, vỗ vỗ bụng, cũng không ngại giọng mình khó nghe, cười nói với hai người: “Lần này may mà gặp các ngươi, bằng không thì đi đời rồi.”

Thiện Cao cùng Bảo Tử liếc nhau, cười cười không nói thêm cái gì, chỉ nghe Tường Phong lại thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, các ngươi sao lại trùng hợp gặp chúng ta như vậy?”

Thiện Cao hơi gập ngừng, lại bình tĩnh cời đống lửa, “À, thấy các ngươi lâu như vậy không trở về, ta và Bảo Tử bèn nghĩ đi tiếp ứng, ai ngờ trên đường gặp được con Cự Ưng của Phi Ưng du hiệp, đi theo nó chúng ta mới tìm được các ngươi.”

Tường Phong ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của hắn, cười hì hì, “Vậy thật đúng là khéo mà, ta chỉ biết, vận khí của mình luôn luôn không tồi, thường xuyên gặp quý nhân. Mặc kệ nói thế nào, thiếu ngươi một mạng, Thiện Cao huynh đệ.”

Thiện Cao toét miệng răng trắng, ngại ngùng cười cười. Tường Phong liếc nhìn Bảo Tử tiến vào lều trại cho Kha Minh Song uống nước, quay đầu giống như vô tình hỏi: “Vẫn quên hỏi, Thiện Cao ngươi là người ở đâu? Nhìn màu tóc và mắt ngươi đều không giống như người Lâu Nam, ngược lại có vài phần giống người Trung Nguyên chúng ta, nhưng mà trông mũi và lông mày lại không giống người Hán.”

“À, mẹ ta là người Trung Nguyên, ta giống bà ấy nhiều hơn chút.” Thiện Cao ngẩn người, mở hai tay ra vừa sưởi ấm, vừa dường như lâm vào hồi ức, “Chính vì cái này, từ nhỏ cũng chịu không ít các huynh đệ ức hiếp, luôn mắng ta thằng Nam man.”

“Ngươi còn có rất nhiều huynh đệ?” Tường Phong càng tò mò.”Nguyên lai ngươi có một nửa huyết thống là người Hán, trách không được Hán ngữ cũng tiêu chuẩn như thế.”

“Mẹ ta là một trong rất nhiều vợ của cha ta, nơi nàng ở đều bố trí dựa theo thói quen cuộc sống Trung Nguyên, từ nhỏ đã dạy ta nói tiếng Hán, viết chữ Hán, tay nghề làm điểm tâm cũng là bà dạy ta.” Thiện Cao thản nhiên nói, “Cha ta ư, lại ghét nhất đám Trung Nguyên này, nhất định ép buộc ta cưỡi ngựa bắn tên, còn nói người Hán đều khốn khiếp, một ngày nào đó muốn tiêu diệt hết toàn bộ bọn họ.”

“Vậy còn ngươi? Là thích làm người Hán nhiều hơn, hay là người tộc mình nhiều hơn?”

“Cái này còn tùy vào ta chọn sao? Người tộc cha ta mắng ta là Nam man, người tộc mẹ ta cũng sẽ không thừa nhận ta.” Thiện Cao nâng đôi mắt nhìn hướng bầu trời đêm đen đặc, thong thả nói, “Luôn nghe mẹ nói Trung Nguyên tốt ra sao đẹp như thế nào, địa linh nhân kiệt, muôn vàn phồn hoa, tài tử phong lưu, giai nhân thùy mị, hồi nhỏ ta đã nghĩ, lớn lên nếu cũng có thể cưới một cô nương Trung Nguyên có tri thức hiểu lễ nghĩa giống như mẹ thì tốt rồi.”

Hắn dừng một chút, nghiêng đầu liếc mắt khinh miệt nhìn Tường Phong tóc tai bù xù, bọc chăn lông cắn lương khô, “Có điều, hiện tại xem ra, vẫn là cô nương trong tộc chúng ta tốt, vừa độ lượng vừa xinh đẹp lại tài giỏi, nào giống như nữ nhân Hán tộc các ngươi, một đám vừa thô tục vừa bưu hãn.”

“Phải phải phải, chúng ta đây làm sao so được với Bảo Tử linh lợi vừa lòng người, các ngươi là thanh mai trúc mã mà.” Đối với loại trào phúng ẩn ý này, Tường Phong đã tập mãi thành thói quen, không chút phật lòng, cầm lấy túi nước nốc một ngụm, kéo chăn lông lên lau miệng, không rõ cố ý hay vô tình tựa như thuận miệng hỏi: “Các ngươi khi nào thì trở về phương Bắc?”

Thiện Cao ngẩn ra, thần sắc trở nên dị thường kỳ quái, soạt một cái đứng lên, không buồn nhìn nàng, không nói lời nào đi thẳng vào trong lều trại. Tường Phong thấy thế, cũng không ngăn cản hắn, chỉ cười cười, quay đầu lại sưởi ấm, kéo cổ họng khản đặc nhìn trời la lên một câu: “Ê, ngày mai nhớ giúp chúng ta đi tìm bọn Thượng Quan.”

Hôm sau. Tường Phong và Kha Minh Song ở lại trong lều trại nghỉ ngơi dưỡng sức, Thiện Cao Bảo Tử thì chạy đi tìm Thượng Quan Tích Phượng và Đàn Trung Tiên. Một ngày một đêm qua đi, hai người dùng lạc đà vác hai người Đàn Trung Tiên đã bất động và Thượng Quan Tích Phượng dở sống dở chết trở lại. Nhìn thấy tuy rằng không còn bao nhiêu sức lực, Thượng Quan Tích Phượng lại vẫn có thể bổ nhoài lên người mình khóc lớn, Tường Phong cũng ăn một hồi kinh hãi.

Vừa nức nở vừa uống nước, Thượng Quan Tích Phượng mới đứt quãng kể rõ ràng sự tình đã trải qua. Phải nói Đàn Trung Tiên nam nhân này, tuy rằng tính tình nhỏ nhen lại cổ quái, nhưng thời điểm nguy nan cũng đâu ra đó. Sau khi hai người bị bão cát cuốn đi, thời gian lang thang trong sa mạc, hắn đem túi nước của mình tặng cho Thượng Quan Tích Phượng uống, bị Thượng Quan trâu nước này chỉ đầu heo uống hết túi nước của cả hai người, Đàn Trung Tiên còn cố chống đỡ thân hình gầy yếu của mình, cố gắng kéo Thượng Quan Tích Phượng liên tục ầm ỹ muốn nghỉ ngơi đi. Cuối cùng, hai người đều ngã xuống, nhưng mà bạn học Đàn Trung Tiên vĩ đại trước lúc lâm chung còn không quên, không không, trước lúc lâm vào hôn mê dứt khoát kiên quyết cắn nát cổ tay mình, miễn cưỡng lấy máu tươi đưa vào miệng Thượng Quan Tích Phượng đã hôn mê vẫn còn biết không ngừng đòi nước uống.

Đây là dạng tinh thần gì chứ, đây là tình cảm sâu đậm cùng tấm lòng rộng mở của tình yêu cao thượng bậc nhất, Đàn Trung Tiên không chút nào nương tay chuyên môn ngược tinh thần mình, biểu hiện ra nhiệt tình và yêu thích của mình đối với Thượng Quan Tích Phượng một cách cực đoan, xứng đáng là tấm gương sáng trong tình yêu cho mọi nam nhân học tập.

Nhìn Đàn Trung Tiên đang hôn mê, sắc mặt tái nhợt, môi tái nhợt, trên cổ tay quấn từng vòng mảnh vải từ vạt áo bọn Thiện Cao vội vàng tạm thời xé xuống. Tường Phong thở dài một hơi, vỗ vỗ Thượng Quan Tích Phượng đáng thương quỳ gối bên người hắn, “Thượng Quan à, kỳ thật nam nhân này vẫn thật sự không tồi. Ngươi chú ý chăm sóc hắn cho tốt.”

Ra khỏi lều trại, nâng tay phải che khuất ánh nắng chói mắt, hơi nóng từng đợt dâng lên hừng hực. Tường Phong kéo khăn trùm sau vai lên che mặt, ngồi xuống nhìn cát vàng, tuy nói lần này thám hiểm thất bại, song, cuối cùng cũng có thu hoạch một việc.

( Tính cách cổ quái nhưng đối với Thượng Quan XX mối tình thắm thiết – bạn học Đàn Trung Tiên)

=======================================

Mùng hai tháng tám, nên tắm rửa, không nên xuất hành, hung thần nên kị Du Họa. Bảy ngày đầu, gặp bão cát, không may li tán. Ngày mười một, may mắn được Thiện Cao Bảo Tử cứu.

Thượng Quan vò đầu viết: sao ta cảm thấy lần này trải qua nguy hiểm thuần túy là vì tác hợp ta cùng Đàn Trung Tiên mà thiết kế, Tiểu Phượng Hoàng ngươi không phải là cố ý chứ.

Phong khinh thường phỉ nhổ: ngươi quả thật suy nghĩ nhiều, con người mà, không học xấu lúc ngồi không, thì biến thái trong trầm mặc. Cho nên, chúng ta bình thường có thời gian rảnh nên đi ra ngoài nhiều một chút, không có chuyện thì tìm chuyện nói, chung quy ở nhà làm trạch nữ giang hồ không tốt. ——《 Bút kí Tây hành 》

Hôm qua, dạo chơi trong sa mạc không biết sau bao nhiêu ngày, lúc ta đã đói đến mức hấp hối, chúng ta rốt cục được cứu vớt. Buổi tối, ác nữ nhân kia tỉnh lại sau khi ngủ một ngày, nhìn ta lang thôn hổ yết gặm vụn lương khô, lại bắt đầu lẩm bẩm: “Tiểu Lục à, tên Thiện Cao kia nhất định đang nói dối, chuyện chúng ta đến phía Tây tìm kiếm thành Bất Tử, ngoại trừ Niêm Hoa chỉ nói cho Long Thất, lấy tính tình cẩn thận của hai người bọn họ, tuyệt đối sẽ không nói lộ hết. Bọn Thiện Cao có lẽ là lén lút theo đuôi sau chúng ta vào sa mạc, chẳng qua là, có đôi khi, người tới quan sát thì không ý đồ, ta dứt khoát trước hết giả bộ hồ đồ là được, xem bọn hắn còn có thể giở trò gian trá gì.” Ta không để ý nàng, tiếp tục lang thôn trùng yết lấp đầy bụng.

Trùng Trùng nói: nếu muốn học được chín chắn, trước học được bị thương nếu muốn học được kiên cường, cũng phải trước học được bị thương. Nếu muốn học được mạo hiểm, vẫn, vẫn là trước phải học bị thương. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here