Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 17: CHUYỆN XƯA PHỦ BỤI.

0
43

CHƯƠNG 17: CHUYỆN XƯA PHỦ BỤI.

Ngày hôm nay, gánh vác niềm mong mỏi thoát ly khổ hải của toàn thể mọi người trong giáo, Tường Phong rốt cục kéo Niêm Hoa trầm mê nghiên cứu thuốc đã lâu rời khỏi Ly Thiên giáo một mảnh sầu mi khổ kiểm. Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, vì thế, Tường Phong đi thăm quan Nguyệt Nha tuyền.

Nguyệt Nha tuyền ở ngoại ô phía Tây thành đô Lâu Nam, lộ trình ước chừng nửa ngày, cồn cát nhấp nhô liên miên, hồ nước quanh co khúc khuỷu dài đến trăm mét, như một vầng trăng non rớt xuống sa mạc. Cồn cát vàng óng ánh, thanh tuyền xanh biếc, cỏ xanh lay động, ngược bóng trời xanh thẳm, kỳ quan đẹp đẽ.

Khi hai người Tường Phong tới nơi, chỉ thấy một đợt tiếp một đợt dân chúng Lâu Nam vội vàng hướng về bên hồ, vừa hỏi mới biết được, nguyên lai hôm nay trùng hợp là ngày lành do Nguyệt Tuyền thiên nữ Lan Huyên tuyển định, muốn ở bên Nguyệt Nha tuyền cầu mưa vì Lâu Nam. Lâu Nam quốc chủ lại lần nữa bất chấp thân thể bệnh tật, kéo cả triều văn võ hoàng thân quốc thích đến đây ( nhìn xem Lâu Nam quốc chủ người ta, đây là cán bộ lãnh đạo chuyên nghiệp vì nước vì dân cỡ nào chứ, đáng giá học tập. Thuận tiện hỏi một câu, có tài trợ thương nhân mong muốn đầu tư không, nơi này có thể nhập đồ uống / Đại Lực Thần / Dương Tham Hàm quảng cáo tất cả các loại dược phẩm).

Xen lẫn trong đám người, đặc biệt thật cẩn thận tránh mặt Lan Huyên, Tường Phong liếc mắt ra hiệu cho Niêm Hoa, hai người bèn sử dụng tay chân chậm rãi phủ phục luồn lách phía sau vòng vây của dân chúng. Thừa dịp mọi người đều thành kính cầu nguyện, Tường Phong và Niêm Hoa né được thị vệ trông coi, thuận lợi nhảy lên đỉnh Nguyệt Nha quật bên cạnh Nguyệt Nha tuyền.

Nguyệt Nha quật chia làm ba tầng, hai tầng trên là về sau xây dựng thêm, chuyên để cho mọi người cầu phúc và tín đồ lặn lội đường xa mà đến nghỉ ngơi. Tầng thấp nhất phía dưới vỗn dĩ trước đây là chỗ ở của Lan Huyên, phân cách với hai tầng phía trên bằng một cửa đá, mà người bình thường tự nhiên cũng sẽ không tò mò đi quấy rầy Nguyệt Tuyền thiên nữ. Đi thăm quan một phen động cầu phúc không một bóng người trong Nguyệt Nha quật, thưởng thức các loại bích hoạ Phật giáo trông rất sống động và cúng bái người vẽ tượng, lại chạy đến trung tâm tiểu động lạnh lẽo làm bộ làm tịch ngồi xuống tĩnh tọa trong chốc lát. Tường Phong cùng cực nhàm chán bèn lôi kéo Niêm Hoa vẫn luôn trầm mặc xuống phía tầng cuối cùng, tiến đến nơi ở của Lan Huyên.

Hai thị nữ Đậu Giáng và Thược Băng của Lan Huyên cũng ở bên ngoài cầu phúc, một đường thông suốt, hai người men theo bậc đá đi xuống tầng dưới cùng âm u. Đẩy mở cửa đá không người gác, toàn bộ đường hầm đều vọng tiếng Tường Phong chậc chậc cảm thán: “Thế mới nói, con người nếu như liên tục ở lại cái nơi cả ngày không thấy được ánh mặt trời này, tính tình cũng sẽ trở nên quái gở, nói dễ nghe chút thì là không hiểu thế sự, nói khó nghe thì chính là một kẻ đần độn. Vẫn là Ly Thiên giáo chúng ta tốt, tuy rằng là thành đá, nhưng mà còn có nóc nhà với cửa sổ ở mái nhà, có thể leo lên phơi nắng ngắm trăng.”

Đi vào sảnh nhỏ trống rỗng, Tường Phong bỗng dưng im miệng, quay đầu lại nhìn Niêm Hoa đi theo sau mình suốt dọc đường, bỗng chốc trở nên im lặng là vàng.”Ơ, lưu manh, sao nãy giờ ngươi không nói gì?”

Không đợi Niêm Hoa mở miệng, nàng đột nhiên sắc mặt trầm xuống, “Đừng lên tiếng.” Nghiêng tai chăm chú nghe một lát, lặng lẽ ngoắc tay, thấp giọng hỏi: “Lưu manh, ta nghĩ đến một việc, vừa rồi chúng ta ở bên ngoài, có phải hay không dường như, không thấy con sư tử của Lan Huyên?”

Niêm Hoa trịnh trọng gật gật đầu, Tường Phong nhất thời rên khóc một tiếng. Tiếp theo, một trận sư tử rống vang lên từ hành lang bên sườn phải, mang theo gió tanh ập tới đối diện, hai người lập tức xoay người co giò chạy về hướng hành lang bên trái…

Chạy ôi chạy ôi, Tường Phong thân pháp nhẹ nhàng, hơn nữa lại phải chạy trối chết, tự nhiên là Lưu đại ca phụ thể, nhanh chóng chạy lên trước Niêm Hoa. Nàng cũng không ngó nghiêng phân biệt phương hướng, gặp khúc quanh bèn quẹo, gặp thang đá bèn lăn, rất nhanh chạy tới một góc chết. Tường Phong dừng chân đánh giá xung quanh một phen, chỉ nghe phía sau sư tử rống càng ngày càng gần, Niêm Hoa theo sau đột nhiên biến mất, hoàn toàn không một tiếng động.

Nàng vểnh tai nghe ngóng nửa ngày, phía sau tựa hồ cũng không có động tĩnh nữa. Tường Phong trong lòng càng khẩn trương, không thể nào, chẳng lẽ Niêm Hoa cứ như vậy bị sư tử ăn mất rồi, dù sao cũng phải có động tĩnh khi ăn chứ. Nàng vội vàng quay trở lại vài bước, trong lúc nóng vội vô tình đụng phải bức thạch bích nào đó phía bên phải, kích động cơ quan, mặt thạch bích ban nãy vốn là góc chết lập tức chuyển động hướng vào phía trong, lộ ra bên trong có động tiên khác.

Không chút do dự, Tường Phong xoay người chui luôn vào trong phòng đá. Đây là một gian phòng ngủ vô cũng lớn của nữ tử, hơn nữa trên cơ bản là phong cách tộc Hán, bàn đá giường đá ghế đá bàn trang điểm, cơ hồ không khác Trung Nguyên là bao. Tiện tay sờ sờ cái bàn, ừm, không có chút bụi nào, xem ra có người thường xuyên quét tước. Lại liếc mắt bốn phía, cũng không có bày biện trang trí vật dụng hàng ngày gì đặc biệt, ngoại trừ một điểm, gian phòng này treo đầy màn sa mành vải, toàn bộ đều là màu đen, lại phối với đồ gia dụng toàn bằng đá, một cỗ hàn khí âm lãnh truyền từ chân lên đến đầu.

Tóm lại một câu, chính là không có nhân khí, xem ra là bỏ không quá lâu rồi, có điều là cho dù nơi này từng có người ở, phỏng chừng cũng là một vị nữ nhân tính tình quái dị. Thiếu nữ như Lan Huyên vừa trẻ tuổi lại yêu thích cái đẹp, khẳng định sẽ không chọn nơi này để ở. Vậy còn có ai từng là chủ nhân nơi này đây?

Tường Phong vuốt cằm đi đến trước bàn trang điểm, phía trên không để vật phẩm trang sức của nữ tử, chỉ có một chậu lá cây. Nàng thử kéo ngăn kéo gương, nó bất động. Tường Phong cười khà khà, ôm lấy cái gương cao hai thước ngồi vào trước bàn, lấy ra sợi thép giấu ở trong Du Long kiếm bắt đầu chọc ngoáy. ( Dán tờ quảng cáo: cửa bị khóa phải làm sao, tìm 110 quá phiền toái, hãy đến trường dạy nghề Nha Đầu Xấu Xa, cái nôi của nhân tài kỹ thuật, mười lăm ngày cam đoan ngươi thành tài, bất kể khóa đồng lớn nhỏ, đảm bảo nhất loạt mở ra. )

Rất nhanh, hộp gương đã bị cạy mở không chút hư tổn. Tường Phong lấy ra một ít chuỗi ngọc trang sức linh tinh, ôm hòm lật qua lật lại tỉ mỉ dò xét trong chốc lát, lại lắc lắc sức nặng, cuối cùng xác định hẳn là còn có ngăn kép. Nàng lại thật cẩn thận lấy ra một tấm da dê cất giấu trong ngăn kép, sau đó mở từng cái xem qua, may mà, bút tích bên trên bảo tồn hoàn hảo, vả lại còn viết bằng chữ Hán, chỉ là bút pháp trúc trắc, dùng từ đơn giản, lực cổ tay nhẹ, phỏng chừng người viết hẳn là nữ nhân hiểu sơ Hán ngữ.

“Mùa thu năm Bính Ngọ, binh lính Lâu Nam công phá quê nhà ta, phụ vương mẫu hậu đều mất, ta được bà v* ôm, trà trộn vào trong đám đông may mắn trốn thoát.”

“Mùa xuân năm Mậu Thân, ta và bà v* rốt cục tìm được Nguyệt Nha tuyền, đây là thánh địa đông nam Ma Đăng Già tộc chúng ta ghi lại trong văn hiến, tuy rằng nơi này cách Lâu Nam rất gần, nhưng những người đó vẫn chưa từng phát hiện ra.”

“Mùa đông năm Nhâm Tí, ở Nguyệt Nha quật đã năm năm, bà v* thường thường khâu ít tranh thêu đi vào thành Lâu Nam bán, sau đó đổi chút đồ ăn trở về, có đôi khi chúng ta cũng ăn cá trong Nguyệt Nha tuyền. Có một ngày nàng cao hứng chạy về mà nói, lũ Lâu Nam khốn nạn hại chết người thân của chúng ta đã chết.”

“Mùa hè năm Đinh Tị, bà v* qua đời, thế nhưng, Lâu Nam vẫn tồn tại, còn có quốc chủ mới, mà người thân của ta lại đã chết cả, ta muốn báo thù.”

“Mùa thu năm Nhâm Tuất, ta ở bên suối Nguyệt Nha gặp gỡ vương tử của ta, tóc chàng đen nhánh, nụ cười rất đẹp, còn mang theo một thanh trường kiếm. Chàng dùng tiếng Tây Vực sứt sẹo ba hoa, nói chàng là người Trung Nguyên, lần theo dấu vết ma giáo gì đó lạc đường, tình cờ tìm đến nơi này. Chàng biết bay, còn biết giết người, nhưng lại vẫn rất mê người, ta thích chàng. Chàng ở Trung Nguyên đã lập gia đình, nhưng ta mặc kệ, ta yêu chàng, vậy là đủ rồi.”

“Mùa xuân năm Tân Dậu, chúng ta sống chung ba tháng, chàng dạy ta nói tiếng Hán viết chữ Hán, nguyên lai tên của ta dùng chữ Hán viết là ‘ Vi Vi ’. Sau đó, ta dùng chữ Hán ghi lại những chuyện trước kia, giấu ở trong hộp trang điểm chàng làm cho ta. Ta muốn thời khắc nhắc nhở bản thân, không thể quên báo thù. Ta quấn quít lấy chàng dạy ta một ít quyền cước kiếm pháp đơn giản, chàng còn làm rất nhiều cơ quan tại nơi chúng ta ở. Về sau, ta phát hiện mình mang thai .”

“Mùa xuân năm Quý Hợi, ta sinh ra một bé trai, ta đặt cho nó một cái tên Ma Đăng Già tộc gọi là Xa Khúc Âu Vưu, ý nghĩa chính là báo thù. Chàng hỏi ta là có ý nghĩa gì, ta không nói cho chàng. Chờ thân thể ta tốt lên, ta lén lút chạy tới thành Lâu Nam, đợi ba ngày, rốt cục đợi được quốc chủ đi Tuần Sát, nhưng mà binh lính rất nhiều, ta đánh hết sức khó khăn, sau đó, chàng đến đây, cứu ta đi. Đêm đó, chàng đã biết hết thảy, cực kì tức giận, muốn ta chấm dứt loại báo thù vô dụng này. Ta không bằng lòng, ta muốn chàng giúp ta báo thù, chàng cũng không đồng ý.”

“Mùa đông năm Bính Dần, ta ở bên suối Nguyệt Nha nhặt được một con sư tử con, gào khóc canh giữ bên một con sư tử mẹ đã chết, ta mang sư tử con về Nguyệt Nha quật. Đứa nhỏ ba tuổi. Chàng thường xuyên bôn ba giữa Nguyệt Nha quật và Trung Nguyên, đến thăm ta và con. Chúng ta vẫn chiến tranh lạnh, chàng nói ta càng ngày càng không thể hiểu được. Có một ngày, ta ôm con, bảo con đáp ứng ta về sau trưởng thành giúp ta báo thù, chàng nghe thấy được, vì thế đùng đùng nổi giận. Sau đó, chàng mang theo đứa nhỏ rời đi.”

“Mùa hè năm Đinh Mão, chàng và con không trở về, dù sao từng ở một mình, ta cũng quen rồi. Khi ta luẩn quẩn ở phụ cận thành Lâu Nam, phát hiện một bé gái bị vứt bỏ, tóc xanh lam, tựa như bầu trời, cha mẹ nàng thật là nhẫn tâm. Ta ẵm nàng về nhà, ta muốn nuôi nàng lớn, dạy nàng võ công, bảo nàng thay ta báo thù. Ta đặt tên bé gái là Lan Huyên, Lan chính là màu lam, Huyên, là vì chàng từng nói, người Trung Nguyên thích dùng cỏ Huyên để biểu đạt nhung nhớ của mẫu thân với con cái.”

“Mùa thu năm Mậu Dần, chàng đã trở lại, nhưng chỉ có một mình. Chàng nói đứa nhỏ tốt lắm, phó thác cho người rất tin cậy chiếu cố, về sau nhất định sẽ là đại hiệp nhân phẩm võ công đều rất mạnh. Chàng bảo ta đừng báo thù, cùng chàng trở về Trung Nguyên, mẫu tử đoàn viên, vợ chồng đoàn tụ. Ta không đồng ý, với ta mà nói, báo thù tựa như rễ đâm trong lòng, đã không nhổ ra được, rút ra, ta cũng sẽ chết. Sau đó vài năm, chàng lại lục tục đến thăm ta vài lần nữa, thấy ta khăng khăng, liền dần dần không thường đến đây nữa.”

“Mùa thu năm Kỷ Mão, Lan Huyên mười bốn tuổi, có một ngày từ bên ngoài tha về một thiếu niên nửa hôn mê. Lan Huyên khó được gặp gỡ người ngoài, rất cao hứng, cả ngày chơi đùa cùng thiếu niên. Thiếu niên ấy nghe nói là gặp bão cát tình cờ bị cuốn đến nơi đây, ta nghĩ giữ hắn lại cũng không tồi, Lan Huyên có bạn, về sau cũng có thể giúp ta báo thù. Nhưng mà, thiếu niên kia lại nói, hắn là quý tộc Lâu Nam, cần phải trở về. Ta rất kinh ngạc, nhưng cũng âm thầm cao hứng, rốt cục ông trời mở mắt, đưa kẻ thù đến bên cạnh ta. Ta làm mắt thiếu niên bị thương, từ từ tra tấn. Nhưng là, Lan Huyên lại lén lút để cho hắn chạy mất, nàng vẫn rất nghe lời, lần này lại dám vi phạm mệnh lệnh của ta. Chờ nàng tiễn người trở về, ta rất tức giận, đánh Lan Huyên một trận thật nặng, mấy tháng cũng không để ý nàng.”

“Mùa xuân năm Tân Tị, chàng đã rất lâu rồi không trở về thăm ta, Lan Huyên cả ngày luyện tập quyền pháp kiếm phổ chàng lưu lại, cũng không thích nói chuyện, khi không thì ôm sư tử chơi đùa. Nàng lại từ phụ cận Nguyệt Nha tuyền lục tục cứu trở về hai cô gái trẻ, ta cũng không hơi đâu quản nàng, dù sao nàng đã lập thề độc tương lai nhất định giúp ta báo thù. Hàng năm ta đều làm quần áo và giầy cho bé trai, tưởng tượng thấy con của ta trưởng thành như thế nào, có lẽ, ta không chịu nổi qua mùa thu. Hôm nay, Lan Huyên cùng ta, rốt cục bằng trí nhớ tìm được phế tích thành Ma Đăng Già tộc chúng ta, từ nơi đó đào một gốc cây hoa song sinh ta thích nhất trở về, ôi, thật muốn sau này còn có thể trở lại xem lần nữa.”

Từ sau năm Tân Tị, thì không có ghi chép nữa. Tường Phong buông quyển da dê, thở dài một tiếng. Năm Bính Ngọ? Đó hẳn là chuyện bốn mươi năm trước, Lâu Nam diệt Ma Đăng Già tộc, một tiểu công chúa tên là Vi Vi trốn thoát. Sau vẫn nhớ mãi không quên đại nghiệp báo thù, kết quả bức trượng phu bỏ đi cùng đứa con, bốn năm trước rốt cục tâm lực tiều tụy qua đời. Lan Huyên chính là người báo thù kế nhiệm do nàng thu dưỡng, ai có thể dự đoán được Nguyệt Tuyền thiên nữ người bảo vệ Lâu Nam, cũng là người một lòng muốn giết hết hoàng thất Lâu Nam. Một mớ rối loạn ôi một mớ rối loạn.

Song, có một điểm có thể khẳng định, xem ra Nguyệt Nha tuyền quả nhiên là bảo địa phong thuỷ, quả thực có thể làm thành “Đơn vị thu nhận người mất tích ở Tây Vực “.

Đang than thở, chợt nghe nội lực truyền âm ngoài cửa đá, “Tường Phong cô nương, Tường Phong cô nương.” Đi theo độ trượt của thạch bích, Niêm Hoa liền vội vã đi đến.

Thấy trên người y cũng không có vết máu, thần sắc cũng không có vẻ chật vật chạy trốn, Tường Phong cười cười, thuận miệng hỏi: “Thu phục con sư tử kia rồi?” Thấy Niêm Hoa gật đầu, lại hướng y vẫy vẫy tay, “Đến xem mấy quyển da dê này, nơi này từng là phòng ngủ của Vi Vi công chúa, nữ chủ nhân của Ma Đăng Già tộc, hóa ra Lan Huyên là đồ đệ của bà ấy.” Tiếp theo, nàng nhảy lên, bỏ Niêm Hoa một mình xem tấm da dê, mình lại chạy đến bàn trang điểm ôm bồn lá cây kia tỉ mỉ quan sát.

“Đây chắc hẳn chính là hoa song sinh đào ra từ phế tích nhắc tới trên tấm da dê.” Tường Phong lẩm bẩm. Nói là hoa, nhưng trong bồn lại chỉ nhìn thấy một gốc cây cỏ nhỏ màu xanh nhạt, ngọn tròn vo giống như tú cầu, thợt nhìn cũng không có gì đặc biệt, nhìn kỹ lại, nguyên lai nhánh cỏ nhỏ bé yếu ớt là quấn trên một cây hoa khác tương đối thô mà sinh trưởng, nàng thật cẩn thận đẩy viên cầu trên ngọn lá cây ra, một tầng lại một tầng, cuối cùng, lộ ra hoa hồng ở trung tâm. Tường Phong than nhẹ một tiếng, hóa ra, hoa hồng bao bọc trong lá cây vậy mà lại chính là Tương tư cổ hoa cực kì quen thuộc, chỉ là, hoa tâm không có tơ hồng.

“Lưu manh, ngươi xem xem cái này có hữu dụng không?” Tường Phong ôm chậu hoa quay ra, lại không thấy người đâu. Niêm Hoa đang đối diện một đống đồ trên giường ngẩn người, Tường Phong tò mò lại gần, mới nhìn rõ nguyên lai đều là một ít quần áo, mũ, tất, giày kiểu nam, có lớn có nhỏ bày trên giường. Nàng cầm lấy một bộ quần áo nhỏ, khẽ thở dài: “Nói vậy đây là Vi Vi công chúa làm cho đứa con của mình nhỉ, đáng tiếc, nếu như nàng không quá cố chấp báo thù, có lẽ sẽ hạnh phúc rất nhiều.”

Niêm Hoa không lên tiếng, nửa quỳ xuống, vươn tay từ từ vuốt ve áo mũ giày tất hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Ba cái hại nhân thế, tham sân si, mọi phiền não cũng bởi vậy mà sinh, A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.” Dứt lời, chắp hai tay, nhắm mắt khấn thầm.

Thấy thế, Tường Phong khó được một lần không châm biếm y, cũng đi theo buông đồ trên tay, thu liễm cợt nhả, ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt chước Niêm Hoa chắp tay, thấp giọng thì thầm: “Vị công chúa này, hiện tại có vị cao tăng Trung Nguyên này siêu độ cho ngươi, hy vọng ngươi đến bên kia, sẽ không ngày ngày nhớ đến báo thù nữa. ừm, hy vọng con của ngươi ở Trung Nguyên cũng có thể sống được vô tư vô lự.”

Một lát sau, hai người đứng lên, Tường Phong vội lấy bồn hoa cỏ ban nãy qua, “Lưu manh ngươi xem xem, nghe nói đây là hoa song sinh đào được từ phế tích thành của Ma Đăng Già tộc, ngươi xem hoa hồng ở giữa có phải rất giống hoa Tương tư hay không.”

Niêm Hoa gật gật đầu, “Đây là hai cây hoa cỏ khác nhau tương sinh mà thành, trước mang về nghiên cứu nói sau.” Dứt lời, liền bứt rễ hoa song sinh lên.

“Ồ, trên rễ hoa có gì đó.” Tường Phong tinh mắt, sáp lại, thật cẩn thận nhặt lên một con tiểu trùng màu đỏ ngọ ngoạy không thôi, “Ha ha, vừa vặn, theo Tiểu Lục nhà ta làm bạn, gọi là Tiểu Hồng đi.”

Niêm Hoa và con sâu nào đó gọi là “Tiểu Lục”, cùng với mẫu tiểu trùng vừa bị gọi là “Tiểu Hồng”, nhất thời đồng loạt hắc tuyến rào rào.

( Sư phụ công chúa Ma Đăng Già tộc và bạn học Tiểu Lan Huyên đáng yêu)

=======================================

Ngày hai mươi tháng tám, nên cầu phúc, không nên đào hầm, hung thần nên kị Thổ Phù. Ở Nguyệt Nha quật được biết chuyện xưa của Ma Đăng Già tộc, hoa song sinh và hồng trùng.

Niêm Hoa thở dài viết: Tường Phong cô nương cô thật sự là không nói nghĩa khí, tốt xấu cũng quay đầu nhìn xem an nguy của ta chứ.

Phong bĩu môi nói: nếu ngươi đã chết, ta quay lại cũng không thể nào cứu được ngươi. Nếu ngươi không chết, ta trở lại chính là làm điều thừa thãi. Nếu ngươi gần chết, ta trở lại còn phải cùng sư tử cướp đoạt ngươi, thật sự rất phiền toái cũng không an toàn. Cho nên, ngươi hãy cứ tự cứu mình đi. ——《 Bút kí Tây hành 》

Hôm nay, ta ta ta có bạn, nàng nàng nàng tên Tiểu Hồng. Nàng nàng nàng rất đáng yêu rất phóng khoáng, chúng ta vừa nhai rễ hoa vừa kể cho nhau những chuyện mình trải qua. Ta cùng rất nhiều huynh đệ đều sinh ra ở Ly Thiên giáo, trải qua vài phen chém giết lẫn nhau, ta sống sót trở thành Cổ vương, huynh đệ còn lại một số thành tử trùng làm phân bón hoa, một số thành thủ hạ của ta. Nàng thì thật lâu thật lâu trước kia lúc chơi đùa xen lẫn trong rễ hoa bị hai nữ nhân mang đến nơi đây, nàng cũng không biết rõ vì sao màu sắc của ta với nàng không giống nhau. Nàng nói, tại nơi nàng ở lúc đầu, cũng có hàng xóm màu sắc giống như ta, nơi đó có rất nhiều rễ hoa có thể ăn, còn có một dòng sông không nhìn thấy đầu nguồn có thể uống. Chúng ta có rất nhiều rất nhiều tiếng nói chung, cuối cùng nhất trí cho rằng, trình độ chọn tên của chủ nhân nhà ta quả thực cần phải nâng cao.

Trùng Trùng nói: không vì háo danh mà làm việc cẩu thả, không vì thù hận mà làm người cay nghiệt. ——《 Thế giới trong mắt sâu 》

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here