Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 18: THÁNH MẪU VÔ ĐỊCH (1)

0
42

CHƯƠNG 18: THÁNH MẪU VÔ ĐỊCH (1)

Từ trong nhà đá đi ra, hai người Tường Phong và Niêm Hoa yên lặng dọc theo đường cũ ngược về, tuy rằng, một trận tán loạn vừa rồi, cũng không biết đâu là đường cũ. Ở đầu lối rẽ nào đó, đột nhiên phía trước mơ hồ truyền đến một hồi tiếng gầm nhẹ dị thường, Tường Phong nhất thời ngừng cước bộ, khó có thể tin nghiêng đầu chỉ vào Niêm Hoa hỏi: “Lưu manh, ngươi, ngươi không phải mới vừa nói thu phục con sư tử rồi sao? Vậy, hiện tại chúng ta đây nghe thấy là cái gì? ! Người xuất gia không được nói dối.”

Niêm Hoa nghiêm trang gật gật đầu, “Là thu phục, nhưng tiểu tăng lại chưa nói sát sinh.”

Tường Phong nghiến răng nghiến lợi lườm y một cái, bẻ bẻ cổ tay tới gần y, lộ ra biểu tình dữ tợn, “Nhưng mà, ta hiện tại vô cùng vô cùng muốn, sát, sinh!”

“A Di Đà Phật, ban nãy khi tiểu tăng lại đây, dường như phát hiện một lối đi bí ẩn, có lẽ không cần đi đường này…”

“Sao ngươi không nói sớm, đi mau!”

“Thật không ngờ, lại còn có một cái mật đạo loạn thạch như vậy, không biết có thể đi ra ngoài hay không, chỉ có thử xem xem, chúng ta đi, lưu manh ngươi đi lên trước.”

“Nơi này càng đi càng hẹp, Tường Phong cô nương, Tường Phong cô nương?”

“Gọi cái gì, ta đi theo đây, có thể cảm giác được gió thổi, hẳn là thông bên ngoài, xem ra đây là một con đường dự phòng xây để ngừa vạn nhất.”

“Tường Phong cô nương, xin đừng sát sinh, thả mấy con rắn này đi.”

“Rắn to béo như vậy buông tha thực đáng tiếc. Lưu manh, thật kỳ quái, hiện tại đang mùa thu, lại là ban ngày, những con rắn này sao lại cứ hướng ra ngoài động, ta nhớ rõ bình thường vẫn nói ban ngày ban mặt đại xà xuất động, không quá hai ba ngày sẽ mưa to. Nhưng hiện tại vẫn luôn nóng hạn như vậy, theo kinh nghiệm của ta một chút cũng không giống vẻ có mưa.”

“Tường Phong cô nương quả nhiên biết nhiều hiểu rộng, ngay cả những chuyện nhỏ vụn vặt cũng đều biết.”

“Ha ha, đó là tự nhiên, cái gì cũng biết một chút, cuộc sống sẽ càng tuyệt vời hơn. Mau mau mau, ta nhìn thấy ánh sáng.”

Hai người Tường Phong và Niêm Hoa vận chưởng đánh bay loạn thạch xây đắp lấp cửa, lăn ra khỏi hang đá, đập vào mắt là hiện trường cầu mưa bị đá vụn văng một mảnh hỗn độn. Tế phẩm rơi đầy đất, cờ vải xiêu vẹo, sát lối ra là một đám người binh lính và Lâu Nam quốc chủ đều che đầu ngồi trên mặt đất, thậm chí có người cá biệt tố chất tâm lý không tốt miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Đá bay tứ tung, ông trời nổi giận rồi.”

Hai người lúng túng xấu hổ muôn phần nhìn lại đại điển cầu phúc bị mình phá hỏng, đối diện Nguyệt Tuyền thiên nữ Lan Huyên trên tay nắm một khối đá vụn, ánh mắt đỏ lên, trợn mắt nhìn hai người bọn họ (bạn học Lan Huyên người ta thật sự là không dễ dàng, liên tục hai lần chủ trì tiết mục quan trọng, hai lần đều bị Tường Phong lòi ra chen ngang một đòn đá quán, gạt lệ. Cái gọi là người lưu lạc ở giang hồ, bình an chính là phúc, chuyện gì cũng khó có thể đoán trước, bảo hiểm nhân mạng “Tiếng Vang”, bảo đảm tài sản nhân thân của ngài và gia đình an toàn, đáng tin cậy).

Tường Phong nặn ra một nụ cười vẫy vẫy tay, “Lan Huyên, thật là khéo quá, hang đá này chất lượng không tồi, không tồi, ừm, không phải bã đậu, ta còn có việc đi trước.”

Đang muốn lôi kéo Niêm Hoa chuồn đi, Lan Huyên giơ khối đá lên nện qua, “Bắt hai kẻ ác đồ phá hoại đại điển này cho ta.”

“Chờ một chút.” Thấy binh lính bốn phía xúm lại, đám thuộc hạ cũng chen chúc một đoàn, Tường Phong vội vàng kéo đấu lạp đội trên đầu Niêm Hoa xuống, “Này, đây là Lâu Nam quốc sư của các ngươi, ai dám lộn xộn.”

“Quốc sư! Thật sự là ngươi.” Vẫn luôn vỗ ngực thuận khí cho Lâu Nam quốc chủ, công chúa A Bất Tư đẩy những người khác ra, vọt lại đây, “Dừng tay cho ta, quốc sư mới rời đi ba năm, các ngươi đã không nhận ra ? !”

Lan Huyên hơi cắn môi, nhìn Tường Phong vẻ mặt đắc ý, xoay người đi đến trước mặt Lâu Nam quốc chủ, “Quốc chủ, hai người kia liên tiếp phá hỏng đại điển cầu phúc, thần linh trách tội, năm nay khô hạn xem ra sẽ không giảm bớt, nếu không nghiêm trị bọn họ, chỉ e còn có thể mang đến đại họa cho Lâu Nam.”

“Ê ê ê, ngươi đừng nói lung tung!” Tường Phong vẫn cố sức lôi kéo Niêm Hoa bất đắc dĩ đến trước mặt Lâu Nam quốc chủ, quay đầu nhìn lại, A Bất Tư hết sức phấn khởi đang xiết chặt ống tay áo Niêm Hoa không buông tay, khó trách nặng như vậy. Nàng cũng không để ý nhiều, chỉ hất cằm nhìn Lan Huyên, “Bản thân ngươi không cầu được mưa, đừng có đổ vạ cho chúng ta.”

“Hoa ngôn xảo ngữ, ta cầu không được, chẳng lẽ ngươi có thể cầu được?” Lan Huyên cười lạnh một tiếng, “Quốc chủ, nàng ta yêu ngôn hoặc chúng, chọc giận thần linh, chỉ có lấy nàng tế trời, mới có thể chuộc lỗi, Lâu Nam cũng mới có cam lộ.” Dứt lời, nhìn về đám người xì xào phía dưới, cao giọng nói, “Ta là Nguyệt Tuyền thiên nữ, khi nãy yêu nữ Ly Thiên giáo này phá hủy đại điển cầu phúc, thần linh đã tức giận, không lấy nàng tế lễ, Lâu Nam sẽ vĩnh viễn không có an bình nữa.”

“Thúi lắm!” Nhìn đoàn người châu đầu ghé tai, có người trên mặt đã tỏ vẻ tin tưởng, Tường Phong vội xông lên phía trước vài bước, nhảy lên bàn tế, dùng thanh âm còn lớn hơn so với Lan Huyên quát lên: “Ta là Ly Thiên thánh mẫu, nghe thấy tên liền rõ ràng cao hơn Nguyệt Tuyền thiên nữ kia không chỉ một cấp bậc. Vừa rồi thần thạch của thần linh rơi xuống, nói cho ta biết, trong vòng ba ngày, tất có mưa xuống.”

“Ngươi, ngươi nói bậy!” Lan Huyên giơ ngón thay thon thon phẫn nộ run rẩy chỉ vào nàng, trong đôi mắt lam đã phủ đầy hàn khí.

Tường Phong đẩy ngón tay nàng ra, nhảy xuống khỏi bàn, chẳng hề để ý hất hất tóc, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng hổn hển, “Có phải nói bậy hay không, chúng ta đến lúc đó sẽ thấy kết quả rõ ràng. Nhiều lời vô ích, đến tột cùng ai pháp lực cao cường, so tài thì biết.”

Nói xong, nàng quét mắt qua dân chúng Lâu Nam đều đang nhìn về phía mình, cuối cùng trở lại trên mặt Lan Huyên, ngẩng đầu ưỡn ngực, kéo miệng tươi cười sáng lạn, phun ra từng chữ từng lời khiêu chiến:

“Chúng ta sẽ đấu, pháp, cầu, mưa!”

Hoàng cung Lâu Nam. Niêm Hoa khí định thần nhàn ghi nhớ kinh văn, Tường Phong thì giống một con sư tử con bị nhốt, chắp tay sau lưng tới tới lui lui không ngừng bước. Ở Nguyệt Nha quật, Lâu Nam quốc chủ bị hai nữ nhân Tường Phong và Lan Huyên trái một lời phải một câu làm cho đầu choáng váng đầu óc cuối cùng không có cách nào khác, bèn hạ lệnh đưa Tường Phong và Niêm Hoa cùng nhau về hoàng cung, tạm hoãn vấn tội, chờ xem nàng cầu mưa.

“Tường Phong cô nương, cô nghỉ một chút đi. Vừa rồi xem cô nương dáng vẻ tự tin tràn đầy, dám thề son sắt trước toàn dân đảm bảo với quốc chủ. Tiểu tăng còn tưởng rằng cô sớm đã định liệu trước, mười phần chắc chín, mới chắc chắn trong vòng ba ngày tất có mưa to như thế.”

“Ông trời lại không do ta quản, ta đâu biết lúc nào chắc chắn mưa rơi. Lại nói, ta không phải vì không có cách nào khác sao, Lan Huyên biết ta ở Ly Thiên giáo, nếu giờ ta chạy trốn, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ à.” Tường Phong hết cách, đặt mông ngồi xuống, cầm lấy dưa mật trên mâm trái cây, một chưởng bổ ra, chọn nửa to hơn đưa lên miệng cắn, “Hiện tại chỉ hi vọng con rắn bố đinh có thể đổi màu kia là có thật, nhanh chóng xảy ra trận mưa cứu mệnh ta.”

“Nếu ba ngày sau vẫn không mưa xuống, hoặc là Nguyệt Tuyền thiên nữ lên đài cầu mưa thành công trước thì làm sao?” Niêm Hoa gẩy Phật châu cười hỏi.

“Ta đây cũng không có cách nào, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, mặc kệ. Nay chỉ có một trái tim kiên định, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tốt để trốn chạy.” Tường Phong ném vỏ dưa qua một bên, tiếp tục lang thôn hổ yết tiêu diệt nửa nhỏ còn lại, thuận tay lau chùi nước hai bên má, hàm hồ nói, “Chẳng qua là, vận cá cược của ta luôn luôn rất tốt, cho dù không ra Lão thiên, bình thường chơi bài Cửu cũng có thể liên tục lấy Báo tử thông sát.”

Nàng ở thuận tay lau tay phải ướt sũng lên quần áo, vỗ vỗ bả vai Niêm Hoa an ủi, “Ngươi tính xem, căn cứ tình huống mấy ngày nay chúng ta nhìn thấy rắn ẩn hiện khác thường, mấy ngày tới có mưa thắng cuộc đến sáu phần. Chúng ta tốt xấu cũng có võ công mà, cho dù thất bại, cùng lắm thì không cần tòa Thạch thành kia chạy thoát thân là xong, như vậy lại tăng thêm một phần thắng. Hơn nữa ngươi cùng công chúa A Bất Tư có giao tình không tầm thường, nàng nhất định sẽ cầu xin nể tình cho chúng ta, vì thế, chúng ta lại thêm một phần thắng…”

“Đợi chút.” Niêm Hoa nghe ra trong đó có hàm ý khác, “Làm sao lại dính đến ta với A Bất Tư ?”

Tường Phong cười nhạt một tiếng, khảy cằm liếc mắt nhìn chằm chằm y, “Lưu manh ngươi muốn không thừa nhận?! Ba năm trước ngươi nán lại ở Lâu Nam không bao lâu thì bỏ chạy là vì sao? A Bất Tư kia thấy ngươi thì hai mắt đăm đăm, còn kém không xông lên ưỡn ẹo gọi Ngự đệ ca ca, ngươi tưởng ta chưa từng xem tiền triều dã sử 《Đại thoại Tam Tạng 》 à? Khán giả đều nhìn ra ái muội, ngươi còn muốn giả vờ thuần khiết?”

Nghe vậy, Niêm Hoa thiếu chút nữa bị sặc, không nhịn được nhắc nhở: “Tường Phong cô nương, tiểu tăng là người xuất gia.”

“Người xuất gia sao? Lúc ngươi theo ta cùng nhau ăn thịt uống rượu sao không nói ngươi là người xuất gia!” Tường Phong bĩu môi, đứng dậy, tâm trạng cuốn hút, “Hơn nữa, không phải còn có sức mạnh của tình yêu sao. Tình yêu vĩ đại biết bao, có thể khiến cho một đám soái ca mỹ nam đều lởn vởn vây quanh một cô gái lạc đường, có thể khiến cho nữ nhân bị ngược cửa nát nhà tan chết đi sống lại vẫn say đắm không hối hận. Ở trước mặt tình yêu, hết thảy đều là nhỏ bé, thời gian không gian không là khoảng cách, giới tính không là vấn đề, hơn nữa loại người như ngươi, không phụ Như Lai không phụ khanh trong truyền thuyết, tình yêu cấm kị vang dội vạn ngàn…”

Thấy nàng tự biên tự diễn sinh động như thật, cuối cùng Niêm Hoa bị đánh bại triệt để, vô lực vùi đầu kêu rên một tiếng “Tường Phong cô nương” .

Đang càng nói càng hăng say Tường Phong không kiên nhẫn lườm y một cái, “Đừng nhìn ta, đây đều là Thủy Trung Nguyệt sư muội của Đàn Trung Tiên giảng, dựa vào những gì nàng bám lấy ta không tha, suốt cả đêm nghe những câu chuyện tình yêu thê lương đẹp đẽ vĩ đại, ta cũng phải giúp đi truyền bá tình yêu mới được.”

“A Di Đà Phật, vì yêu nên sinh ra sợ hãi, nữ nhân là hổ, A Di Đà Phật.” Niêm Hoa liên tục lau mồ hôi, nhanh chóng nói sang chuyện khác, “Kỳ thật, Tường Phong cô nương sao không trực tiếp lật tẩy thân phận thực sự của Nguyệt Tuyền thiên nữ? Có lẽ sẽ không phải phiền toái như vậy.”

“Ta cùng Lan Huyên lại không có thù không đợi trời chung gì, không cần thiết đùa chết nàng.” Tường Phong cuối cùng dừng miệng, tùy tiện nằm nghiêng xuống, tiện tay kéo chuỗi Phật châu trong tay Niêm Hoa gẩy chơi, “Hơn nữa, chỉ bằng cuốn da dê này, ai tin? Nếu như bị Lan Huyên trả đũa, đầu năm nay, tùy tiện viết vài chữ chôn xuống đất, qua một thời gian đào ra nói là đồ cổ, thừa thãi. Không phải là bày đặt tạo dáng cầu mưa sao, giả dạng thần thánh này ta vẫn làm được, cam đoan chuyên nghiệp hơn Lan Huyên.”

Nàng nghĩ nghĩ, ngoắc ngón tay ra hiệu Niêm Hoa tới gần, thấp giọng hỏi: “Ngày trước, khi ngươi giảng kinh ở Lâu Nam không phải từng giở trò bách điểu triều phượng[1] gì gì đó sao…”

Niêm Hoa bả vai bị kiềm hãm, đang muốn thẳng thân, Tường Phong một phen túm áo y, giọng điệu uy hiếp, “Bớt giả bộ hồ đồ cho ta, đừng cho là ta không biết chuyện gì xảy ra, lúc mười tuổi có gánh xiếc đã từng dạy ta kỹ thuật giấu chim trong ống tay áo này.”

Niêm Hoa mỉm cười, xem như cam chịu, nàng lại trầm ngâm một lát, buông tay ra, “Có điều hiện tại mùa này, nhất thời cũng không tìm được nhiều chim như vậy, màn này khỏi cần. Trong kinh Phật của các ngươi không phải có thiên nữ tán hoa sao, cái này làm được.”

Tiếp theo, nàng lại tiếp tục lẩm bẩm: “Lại tiếp đến điểm tạo tư thế gì. Lưu manh, ngươi đi nói một tiếng với Lâu Nam quốc chủ, đã nói ta muốn về Ly Thiên giáo trước tắm gội dâng hương, sau đó tuyệt thực ở trên nóc nhà hấp thu tinh hoa trời đất, ba ngày sau, chính thức lên đài cầu mưa.”

(Còn tiếp…)

[1] Trăm loài chim hướng về phượng hoàng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here