Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 23 – KẾT THÚC.

0
60

CHƯƠNG 23 – KẾT THÚC.

Ngày mười lăm tháng chín, nên viễn du, không nên kết bạn.

Ngay hôm đó khi sắc trời còn chưa rạng, Tường Phong hiếm khi dậy sớm cõng cái bọc nhỏ nhẹ chân nhẹ tay mở cửa đá, cẩn thận từng li từng tí bước chân rón rén, khép cổng chính, sau đó, quay đầu, nhìn thấy người nào đó cách vài bước đồng dạng rón ra rón rén phủ phục đi tới. Ôi, quả nhiên là chớ nói anh đi sớm, còn có người đi sớm hơn.

“Tường Phong cô nương, sớm.”

“Ha ha, thật là trùng hợp, lưu manh ngươi cầm bao đồ muốn chạy đi đâu hả?”

“Việc nơi đây đã xong, tiểu tăng tự nhiên phải về Trung Nguyên, trước giải tiêu dao tán, tiếp đó lại tìm kiếm phải chăng có phương pháp trị liệu tật mắt, sau tiếp tục dạo chơi tứ phương, phổ độ người có duyên. Nhưng không biết Tường Phong cô nương sớm như vậy lén lút xuất phát là vì chuyện gì đây?”

“Khụ khụ, sao lại lén lút! Là ta không muốn đánh thức mọi người, đỡ phải tiễn đông tiễn tây, giản lược hết thảy, không ép buộc, không ép buộc mà.”

“À, tiểu tăng còn tưởng rằng Tường Phong cô nương là vì không muốn bị Y Như Bạch cô nương bám lấy khóc sướt mướt, hay là bởi vì không muốn quấy rầy thế giới hai người của Thượng Quan cô nương, hay là bởi vì tối hôm qua cùng An Lộ Nhiên thí chủ cùng nhau chuốc say Kha Minh Song thí chủ sau đó cạo sạch râu của hắn mà chạy tội, hay là bởi vì bị Long Thất các vị thí chủ quấn lấy không muốn tiếp tục tiếp quản Ly Thiên giáo mới bỏ trốn mất dạng.”

“Lưu manh ngươi ít nói móc ta, ngươi dám nói ngươi không phải vì lát nữa A Bất Tư muốn tới giáo, lấy Ly Thiên giáo ban giấy chứng nhận cố vấn danh dự của quốc chủ Lâu Nam mới chạy trốn ? !”

“A Di Đà Phật, chiêu này của Tường Phong cô nương không tồi, từ nay về sau Ly Thiên giáo và chính giáo Lâu Nam hợp nhất, giúp đỡ lân nhau đôi bên cùng có lợi, có ích vô hại, kiến thiết “cua đồng”[1] Tây Vực ở trong tầm tay, thiện tai thiện tai.”

“Ha ha ha ha, đúng thế, ta là ai chứ. Khụ khụ, ngươi đừng có chuyển chủ đề.”

“A Di Đà Phật, nếu mọi người đều có mục đích giống nhau, thì chớ nên nội chiến, nắm thời cơ cùng đi thôi, nếu không đánh thức mọi người, ai cũng không đi được.”

“Được rồi, chờ một chút, dắt ngựa đến, chạy mau đi.”

Mấy ngày sau. Vừa về tới giao lộ hướng Tây, Tường Phong nhảy xuống lưng ngựa, vạch khăn che mặt, lấy lương khô và túi nước xuống phân chia, đưa cho Niêm Hoa, “Lưu manh, chúng ta chia tay ở đây đi.”

Niêm Hoa mỉm cười tiếp nhận các thứ, “A Di Đà Phật, Tường Phong cô nương cô thật sự không theo ta cùng về Trung Nguyên gặp cố nhân sao? Có lẽ còn có thể thuận đường đi Lạc Dương, đi kinh thành gì đó.”

“Cắt, có gì đẹp, lại không bằng người ta một cái miệng.”[2] Tường Phong liếc y khinh bỉ, đá cát đất dưới chân tức giận lẩm bẩm nói.

“A Di Đà Phật, ngược lại, dù sao đã thăm nom cả một đêm rồi.” Thấy Tường Phong nhíu mày trầm mặt, Niêm Hoa vội cười vô hại khoát tay, “Tiểu tăng chỉ là làm thời gian hơi sớm hơn người khác một chút, một chút thôi, Tường Phong cô nương yên tâm, tiểu tăng nhất định sẽ giúp cô giữ bí mật, tuyệt đối sẽ không lỡ miệng ở trước mặt Đằng Vân huynh.”

“Ta nhổ, ai sợ Hồ Ly chết tiệt kia, cư nhiên dám phái ngươi giám thị ta!”

“A Di Đà Phật, Đằng Vân huynh cũng là huynh muội tình thâm, sợ Tường Phong cô nương trẻ người non dạ, bị người ta lừa.”

“Ngươi cứ nghe huynh ấy chém gió đi, ta nói lưu manh à, ngươi thích phổ độ chúng sinh như vậy, nếu ngày nào đó có thể độ Hồ Ly chết tiệt kia đi làm hòa thượng, thì cám ơn trời đất.”

“A Di Đà Phật, tiểu tăng luôn luôn vì thế mà cố gắng, hơn nữa, tiểu tăng cũng rất muốn độ hóa Tường Phong cô nương.”

“Làm trò, cho dù ta ngày nào đó luẩn quẩn trong lòng, muốn độ cũng là đi phái Nga Mi. Ta nói lưu manh à, ngươi làm sao dọc đường đi luôn muốn lừa ta đến Thiếu Lâm tự các ngươi, các ngươi vốn đã khẩn trương như thế ư?”

“Vậy cũng bị Tường Phong cô nương nhìn ra, quả nhiên là người có duyên. Thiện tai thiện tai, thực không dám dấu diếm, nay giang hồ tài nguyên nhân lực thiếu thốn hiếm hoi, chúng ta và phái Nga Mi vẫn cạnh tranh kịch liệt, năm nay lại chiêu sinh khó khăn. Phương trượng truyền mệnh lệnh đặt chỉ tiêu chính cho mỗi người, tiểu tăng cũng chỉ thiếu một người cuối cùng. Chỉ cần Tường Phong cô nương chịu gật đầu, chúng ta có thể thương lượng cửa sau, ở trong mắt Phật tổ, chúng sinh bình đẳng, nam nữ không thành vấn đề.”

“Ôi, chốn giang hồ này, bất cứ ai cũng dễ ô trọc. Lưu manh ta thông cảm với ngươi, nếu không, ngươi hãy cứ đi quấy rầy ca ca ta đi, ta còn chưa chơi đã đâu. Hơn nữa, nếu huynh ấy vào Thiếu Lâm tự, tiền đèn dầu khẳng định cực kỳ nhiều.”

“Nói cũng đúng, vậy từ biệt tại đây, Tường Phong cô nương nay đi Bắc cương, đi đường cẩn thận.”

“Ừ, ta thuận đường đi dạo chơi thảo nguyên, dù sao đã xuất quan, không đi thì uổng phí. Lưu manh, ta đi đây, sau này còn gặp lại.”

Dứt lời, Tường Phong dắt ngựa qua, vẫy vẫy tay, xoay người phất roi mà đi. Niêm Hoa mỉm cười, lắc đầu kéo ngựa của mình, hướng về phương ngược lại chậm rãi xuất phát.

Tịch dương ánh trên thương đạo không một bóng người, chiếu hai dấu chân đi ngược chiều càng đi càng xa, một trận gió cát cuốn qua, rất nhanh, dấu chân trên cát tan biến không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Trên đường giang hồ mờ mịt, cho tới bây giờ không thiếu nhất chính là cô đơn.

Có người, đem cô đơn khắc lên người gỗ mượn rượu tiêu sầu, có người, đem cô đơn treo tại khóe môi đến phong hoa tuyết nguyệt, có người, đem cô đơn gánh trên vai như bóng với hình, có người, đem cô đơn giẫm dưới chân mỉm cười tiếp tục tiến về phía trước.

(COS Tiểu Phụng muội muội của Lục Đại Phụng ca ca)

[1] Ta từng đọc ở một số truyện, đây là đồng âm của từ gì đó (là “chính sách” thì phải, ko nhớ nữa) bị cấm nên dân mạng TQ viết chệch đi.

[2]Ý là anh Hầu gia chỉ đc cái mặt đẹp, còn mồm miệng không khéo léo.

[3] Câu cuối trong (.) ta ko hiểu tác giả nói đến ai nữa (=”= )

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here