Tường Phong truyền kỳ Tây Cương khúc – CHƯƠNG 9: BẠN CŨ BẠN MỚI.

0
40

CHƯƠNG 9: BẠN CŨ BẠN MỚI.

Bốn phía một mảnh yên tĩnh.

“Ngươi… Không phải là người kia…” Tường Phong khẽ nhíu mày, chỉ tay vào Kha Minh Song một thân chiến bào kinh diễm rực rỡ đối diện.

Kha Minh Song tức khắc âm thầm sợ hãi, hai tròng mắt nhấp nháy bất định, lòng bàn tay đổ mồ hôi, chẳng lẽ bị nữ ác ma này nhận ra rồi? Hắn đang do dự có nên cứng rắn ngẩng đầu lên nhận người hay không, không ngờ Tường Phong xông tới, hai tay nắm chặt tay hắn, lắc qua lắc lại, “Đại hiệp thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi, nếu chúng ta có duyên như thế, vậy thôi chi bằng khỏi phải đánh nhau, lát nữa ta mời khách uống rượu…”

Không đợi nàng hưng trí bừng bừng lôi kéo làm quen xong, Kha Minh Song dùng sức dãy tay nàng ra, khinh thường liếc nàng một cái, chung quy vẫn không nhịn được, dùng Hán ngữ thuần túy kỳ quái hỏi: “Ngươi không biết ta ? !”

“Biết, làm sao có thể không biết chứ.” Tường Phong vội vàng cười lớn vỗ vỗ vai hắn, “Phi Ưng du hiệp mà, phóng mắt toàn bộ Tây Vực, có ai không biết ngài đây.”

Lúc này, Thượng Quan Tích Phượng bên cạnh kéo kéo tay áo Tường Phong, nhỏ giọng tò mò hỏi: “Tiểu Phượng hoàng, người quen của ngươi à?”

“Thì dọc đường biết một đại thúc, tính tình rất quái đản.” Tường Phong ghé vào lỗ tai trả lời, nghĩ nghĩ lại bổ sung nói, “Thật không nghĩ tới, hắn còn muốn lôi kéo tình cảm hơn ta, trên đường đi đối với ta xa cách, đến lúc này sắp đánh nhau, lại làm bộ như rất quen thuộc với ta.”

Kha Minh Song thính tai nghe được nàng thì thầm với Thượng Quan Tích Phượng như thế, khóe miệng run rẩy, gân xanh nổi lên, nửa ngày nặn ra một câu: “Ta, là, Kha, Minh, Song.”

“Biết biết, đại danh của ngài như sấm bên tai ta.” Tường Phong lập tức xoay người qua cười tủm tỉm đáp, lại gãi gãi đầu, nhỏ giọng than thở, “Quái lạ, cái tên này hình như từng nghe ở đâu đó.”

Kha Minh Song hừ lạnh một tiếng, chậm rãi rút đại đao từ trên lưng ra, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn nàng: “Không sao, ngài lập tức có thể nhớ lại.” Dứt lời, nâng đao quá đầu, chém thật mạnh xuống Tường Phong mặt lộ kinh ngạc khó hiểu đối diện…

“Chờ một chút!” Tường Phong nghiêng đầu, phản ứng bản năng nhảy né qua một bên, lại quay đầu xem, chỗ đứng vừa rồi, một thanh đại đao trực tiếp cắm nghiêng, nàng nuốt nuốt nước miếng, lửa giận dâng lên, chống nạnh hướng về phía Kha Minh Song chửi ầm lên, “Ngươi đùa thật à! Ít nhất thông báo một câu trước chứ, may mắn ta phản ứng nhanh nhẹn…”

Kha Minh Song cũng không để ý tới nàng nói cằn nhằn liên miên, tự rút đại đao ra, lại thêm một đao bổ ngang tới. Tường Phong vừa thấy, lập tức im miệng, căn cứ danh sách tổng hợp võ lực, bản thân cố liều khẳng định là đánh không lại, vì thế nàng nhanh chóng xoay người, điểm mũi chân, nhảy tới chỗ nhiều người, bỏ trốn mất dạng.

Mấy người Ly Thiên giáo ngây ngẩn đứng tại chỗ, mắt nhìn Kha Minh Song hoàn toàn không đém xỉa quy tắc trận đấu, truy đuổi theo sau Tường Phong không để ý trình tự quy tắc chém lung tung loạn xạ một trận, dẫn đến đại hỗn loạn toàn trường. Thượng Quan Tích Phượng rụt cổ lui về sau, gật đầu liên tục nói: “Ta dám cam đoan, người này nhất định quen biết Tiểu Phượng Hoàng từ trước, hơn nữa chém dữ dội như vậy, khẳng định tình tiết không nhỏ.”

Triệu Ngôn yên lặng nhìn chăm chú vào Tường Phong bị đuổi gà bay chó sủa, nghiêng đầu nhìn Long Thất, thấp giọng hỏi: “Giáo chủ không phải đối thủ của Kha Minh Song, có cần chúng ta tiến lên hỗ trợ hay không?”

Long Thất lắc lắc đầu, “Cho dù Kha Minh Song trái quy tắc trước, dẫu sao đây là đại hội Hắc bang, được làm vua thua làm giặc, cũng không chú ý nhiều như vậy, hiện tại dù là hắn trực tiếp khiêu chiến giáo chủ.”

“Nhưng rõ ràng giáo chủ không đánh lại hắn, nếu không làm sao phải chạy trốn quanh sân đây.” Tô Dự Mạch ghé đầu qua, “Cứ thế này, chúng ta nhất định thua, rõ là mất mặt.”

Người các phái xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ hai người trên sân đấu bô bô nghị luận, vừa rồi Tường Phong kia ra sân hoa lệ vô cùng còn ở trước mắt, trong chớp mắt đã thành đối tượng chạy trối chết vừa chạy vừa mắng, so ra sự tương phản này thật sự quá mức mãnh liệt, hơn nữa ngay cả Kha Minh Song cũng một mạch đánh loạn, thế nào mà hai đại giáo chủ luận võ, ngược lại giống như những kẻ tầm thường đánh lộn ngoài đường.

Lại rượt thêm một vòng, Tường Phong bỗng nhiên dừng bước, xoay người đối diện Kha Minh Song phía sau thở hồng hộc vừa đuổi tới trước mặt, không đợi hắn bình ổn hơi thở, sắc mặt nàng đột ngột trầm xuống, rút Du Long kiếm ra từ trong tay áo, cổ tay giật nhẹ, trực tiếp hướng hai tròng mắt hắn đâm tới. Lần tập kích này vừa nhanh vừa độc, Kha Minh Song chỉ kịp nhấc đao lên chắn, không ngờ Tường Phong chỉ đánh hư chiêu, tay phải bỗng dưng buông kiếm, song chưởng xoay tròn xuất ngang, biến thành đánh lén bụng hắn. Kha Minh Song vội vàng đảo ngược chuôi đao muốn ép nàng thu chưởng, mắt thấy sẽ đánh lên cổ tay nàng là lúc, Tường Phong đột nhiên trở mình một cái lăng không ra sau, rút hai tay về tiếp được Du Long kiếm trong không trung, đồng thời đá thật mạnh lên sống đao của hắn. Kết quả Kha Minh Song ngược lại bị bức lui vài bước, mà Tường Phong lại mượn lực dùng lực, lông tóc không tổn hao gì mà trượt ra.

Động tác liên tiếp nhẹ nhàng lưu loát, liên tiếp vài cái hư chiêu, đã thay đổi tình cảnh bị động chịu đòn lúc trước, hơn nữa Tường Phong tay áo phiêu phiêu đáp xuống trên dãy đá, đối lập Kha Minh Song chật vật thiếu chút nữa bị đại đao cồng kềnh của chính mình nện vào, nàng còn cố ý hất hất tóc mái, một bộ dạng khí định thần nhàn, nhất thời dành được tiếng hò reo tán thưởng đầy khắp sảnh đường. Tường Phong cười tủm tỉm nhìn Kha Minh Song há miệng thở dốc đối diện, chậc chậc thở dài: “Ài, nói ngươi thật là, làm sao chọn đao nặng như vậy, may mắn ta thủ hạ lưu tình, chi bằng chạm đến là dừng, Kha Minh Song… Đợi chút, ngươi tên là Kha Minh Song? !”

Thấy nàng nhíu mày suy tư, Kha Minh Song lại tức giận không thôi, nhấc đại đao phạt ngang một phát nữa. Biết rõ sức lực của hắn, Tường Phong không dám đón đỡ, nhảy loi choi liên tục né tránh, miệng cũng không nghỉ ngơi, kêu to oai oái: “Ngươi lại nữa? ! Có chuyện từ từ nói mà, chờ một chút, ta nhớ ra rồi, Kha Minh Song ngươi là ai.”

Kha Minh Song ngừng tay, nhưng không thu lại lực đạo, Tường Phong hơi nghiêng người, đại đao mang theo quán tính nện xuống thật mạnh sát bả vai nàng, lập tức chém hòn đá cao bằng nửa người bên cạnh thành hai đoạn. Tường Phong trợn mắt há hốc mồm, chỉ vào Kha Minh Song liên tục dậm chân, thấp giọng quát: “Kha, tiểu, muội, ngươi cư nhiên dám đánh ta? !”

Kha tiểu muội…

Nghe được tiếng xưng hô quen thuộc, Kha Minh Song như hóa đá đương trường, âm thanh cơn ác mộng ngày xưa nhất thời lại ùa về, thời thơ ấu bảy tuổi trước kia nghĩ lại mà kinh, một màn quá khứ chua xót tái hiện trước mắt, hắn bi ai đứng tại chỗ không nhúc nhích. Thấy hắn thất thần, Tường Phong ngắm chuẩn cơ hội, lập tức bay lên một cước, dùng tới toàn bộ sức lực, hung hăng đá trúng đầu hắn, theo đó lại bổ thêm một cước thẳng vào ngực. Ầm một tiếng, Kha Minh Song bị đá bay ra ngoài vài thước, nặng nề ngã trên đất, nửa ngày cũng không bò lên.

Kèm với bụi đất đầy đầu, những người giáo phái khác bị liên lụy cả buổi không phản ứng lại, nhìn nhìn Kha Minh Song quỳ rạp trên mặt đất, lại ngó ngó xa xa Tường Phong ngửa mặt lên trời cười to, cuối cùng có mấy người cơ trí tựa hồ hiểu được gì đó, lén lút nghị luận: “Nguyên lai Ly Thiên giáo chủ lợi hại như vậy, lại có thể một cước đã đá Phi Ưng giáo chủ nằm bò.”

“Thế ban nãy làm sao nàng ta còn chạy thục mạng?” Cũng có người không nắm rõ tình hình nhỏ giọng đặt câu hỏi.

“Xì, ngươi chẳng hiểu gì cả.” Người từng trải đa mưu túc trí kia vội giải thích nghi hoặc cho tên đồ đệ đần độn của hắn, “Trước tiên nàng giả vờ tỏ ra yếu thế, lấy tuyệt đỉnh khinh công tiêu hao thể lực của Phi Ưng giáo chủ, sau đó la hét nhiễu loạn tâm thần kẻ địch, cuối cùng tập kích bất ngờ, đó mới là thể hiện thực lực và trí tuệ, có dũng có mưu thâm tàng bất lộ cao thủ hàng đầu, bội phục bội phục.”

Người chung quanh nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, nhất tề nhìn về phía Tường Phong đang đắc ý dào dạt chắp tay chào tứ phương, ánh mắt càng phát ra kính nể.

Thấy trận chiến mở màn của Tường Phong giành thắng lợi bất ngờ, đám người Long Thất vội vàng nghênh đón, “Chúc mừng giáo chủ, chúc mừng giáo chủ, thắng ngay trong trận đầu! Một trận đã đánh bại Phi Ưng giáo khó giải quyết nhất!”

“Ha ha ha ha.” Tường Phong liếc liếc Kha Minh Song nơi xa đã từ từ bò dậy, tự động xem nhẹ ánh mắt thù mới hận cũ của hắn, quay đầu lại không ngờ hiếm thấy khiêm tốn vài câu, “Ừm, chúng ta vẫn đừng nên kiêu ngạo, lát nữa các ngươi ra thi đấu phải học tập tấm gương mẫu của ta nhiều hơn, phải trầm lặng khiêm tốn.”

Mọi người chốc lát im lặng, tiếp theo từng người đều nhìn trời tản đi, Triệu Ngôn vẫn lau kiếm như trước, Tử Vận Y vẫn mài giũa hồng giáp như trước. Long Thất coi như nể tình, miễn cưỡng nặn ra một câu: “Giáo chủ, ngươi quả nhiên rất, trầm, lặng.”

Kế tiếp chính là các phái xa luân chiến, ngươi đánh ta, ta đánh hắn, hắn đánh ngươi, nhất thời hỗn loạn mịt mùng, nhật nguyệt vô quang —— bởi vì đánh một mạch tới ban đêm. Sau, mọi người đốt đuốc, tiếp tục trận so đấu sức chịu đựng và nghị lực này.

Đến sáng sớm hôm sau, ánh ban mai hé lộ, Tường Phong nằm bò trên tảng đá ngủ khò khò bị Thượng Quan Tích Phượng dùng sức lay tỉnh. Nàng xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, không kiên nhẫn hỏi: “Sao thế ? Không phải đều sắp đặt nhân tuyển tốt rồi sao?”

Thượng Quan Tích Phượng dẩu môi rõ cao, một phen kéo Tường Phong lại muốn nằm xuống, “Hừ, vì sao ngươi để cho Đàn Trung Tiên đối trận tiểu sư muội?”

“Hai người bọn họ được cùng một sư phụ dạy dỗ, đương nhiên phải để cho bọn họ tự giết lẫn nhau.” Tường Phong buồn cười nắm mũi Thượng Quan Tích Phượng lắc lắc, “Ngươi xem ngươi, miệng có thể treo hũ dầu rồi, không phải ngươi vẫn luôn chê họ Đàn vướng bận sao? Hiện tại lại luyến tiếc?” Thượng Quan Tích Phượng một chưởng phủi tay nàng ra, quay mặt qua một bên không chịu nói.

Tường Phong cười cười, cũng duỗi thắt lưng đứng lên, vừa ngáp vừa bắt đầu đá tỉnh mọi người Ly Thiên giáo nằm ngổn ngang lộn xộn trên đất, “Dậy đi, dậy đi, mau đứng dậy cổ vũ Đàn Trung Tiên! Nhớ kỹ khẩu hiệu ta dạy cho các ngươi, Ly Thiên Ly Thiên…”

“Phượng Vũ Cửu Thiên!” Khẩu hiệu tập luyện vô số lần giáo chúng tức khắc vực lại tinh thần, phản xạ có điều kiện trăm miệng một lời tiếp nối vế câu dưới, “Nhất thống Tây Vực, thiên thu vạn niên!”

“Tốt lắm!” Tường Phong phi thường vừa lòng gật đầu, nhìn xem, đây mới là thanh thế thân là ma giáo nên có, sau đó nàng bèn xoay người chạy tới xem Đàn Trung Tiên quyết đấu với Thủy Trung Nguyệt.

Giữa sân, tiểu sư muội một thân áo lam mỏng thanh lệ đang lòng đầy căm phẫn lên án: “Sư huynh, làm sao huynh có thể phản bội sư môn gia nhập giáo khác chứ? Nhìn xem sư môn cũng chỉ có hai người chúng ta, cho dù không phát triển ra một đoạn tình yêu huynh muội kinh động thiên địa quỷ thần khóc thương, huynh cũng không thể bỏ rơi muội một mình, nhẫn tâm như thế, vì sao? Vì sao?”

Tường Phong dừng bước đúng lúc đi đến bên cạnh Đàn Trung Tiên, nhìn ngắm Thủy Trung Nguyệt đã có khuynh hướng rít gào, giật tay áo Đàn Trung Tiên đang hắc tuyến đầy đầu không nói gì, thấp giọng hỏi: “Sư muội ngươi làm sao vậy? Hình như rất bị kích thích.”

Không đợi Đàn Trung Tiên mở miệng giải thích, Thủy Trung Nguyệt lại nhìn trên người Tường Phong nửa ngày, dường như tỉnh ngộ, lập tức thu nước mắt thiếu chút nữa tràn mi, chớp ngôi sao nhỏ hồng phấn, nắm tay bộ dạng sùng bái nhìn Đàn Trung Tiên: “Muội hiểu rồi, sư huynh là vì yêu nên không chùn bước, bất chấp lỗi lầm lớn trên thiên hạ, thà phụ sư môn không phụ nàng, huynh đệ tương tàn vội vàng bức bách nhau, muội thật sự cảm thấy tự hào vì huynh, quá mức cảm động mà.”

Nghe vậy, Đàn Trung Tiên và Tường Phong đồng thời lảo đảo một cái, Tường Phong vội chỉ vào Thượng Quan Tích Phượng ở phía sau vài bước: “Tiểu sư muội, sư tẩu nhà ngươi là người đàng sau kia, đừng nhận sai người.” Đàn Trung Tiên bỗng dưng đỏ mặt, nghiêng đầu len lén liếc Thượng Quan Tích Phượng hai mắt trừng như hạt đậu một cái.

Đáng tiếc, Thủy Trung Nguyệt không chút để ý tới lời của Tường Phong, bưng khuôn mặt thanh tú tự mình chìm đắm: “Quá tuyệt vời, quả nhiên giống như đúc trên sách viết. Sư huynh à, chờ thời điểm sư tẩu bị kẻ thù biến thành nửa chết nửa sống, huynh hãy mang nàng đến cầu xin muội trị liệu đi. Sau đó muội bèn mọi cách gây khó dễ, yêu cầu huynh ở lại cùng muội, huynh vì sư tẩu dứt khoát đồng ý, tiếp theo vì không để nàng áy náy, còn cố ý tạo ra biểu hiện giả dối chúng ta tình cũ lại rực cháy huynh thay lòng đổi dạ, khiến cho sư tẩu hiểu lầm bất chấp mưa gió thương tâm rời đi.” Tạm dừng chút, ngập ngừng nói, “Vậy kế tiếp muội nên bi tình hay là ngược tình đây…”

Tường Phong nghe đến hai mắt trợn trừng, thấy Thủy Trung Nguyệt một bộ dạng đắm đuối ảo tưởng mơ mộng tình yêu cẩu huyết, trong người đột nhiên dâng lên hàn ý. Nàng dùng khửu tay chọc chọc Đàn Trung Tiên đồng dạng khóe mắt run rẩy: “Sư muội nhà ngươi không phải thần y sao? Làm sao ta xem nàng dường như ngay cả chính mình còn không chữa nổi?”

Đàn Trung Tiên thở dài một tiếng, “Sư môn bất hạnh, đều là lỗi của ta.” Theo đó bất đắc dĩ kể ra ngọn nguồn.

Nói rất lâu rất lâu về trước, sư phụ của sư phụ của sư phụ Đàn Trung Tiên và Thủy Trung Nguyệt là một thần y XX nào đó, căn cứ chỉ thị tôn chỉ quan trọng của quy tắc thần y, an cư Thiên Ẩn phái ở tại trên Thiên Sơn không thấy nấy một con chim bay, nơi đó tuyết trắng trắng như tuyết, gió lạnh lạnh thấu xương, đừng nói bệnh tật không dễ dàng tìm đến, ngay cả cuộc sống cơ bản đều thành vấn đề. Vì thế, ba năm trước đây, sau khi kế tục sư phụ, bạn học Đàn Trung Tiên cũng rốt cục không thể nhịn được nữa, giận dữ rời khỏi Thiên Sơn lang bạt bên ngoài. Lúc gần đi, vì vùng thoát khỏi sư muội Thủy Trung Nguyệt cứ quấn lấy hắn không tha, hắn từ dưới núi ôm một đống lớn tiểu thuyết ngôn tình lên ném cho Thủy Trung Nguyệt nhàm chán tịch mịch. Vì thế, một tay sách thuốc, một tay thư tình, bạn nhỏ Thủy Trung Nguyệt dần dần lớn lên trở thành thiếu nữ mười sáu tuổi hoa, cả ngày đều khát khao một ngày nào đó, một vị có tiền có thế lại rất tuấn tú tốt nhất còn có một bạch y thiếu hiệp là vị hôn thê làm vật hi sinh, vết thương chồng chất ngã vào cửa nhà mình…

Nghe Đàn Trung Tiên rầu rĩ nói xong, Tường Phong vỗ vỗ bả vai hắn, chân thành khuyên nhủ cảm khái nói: “Cho nên nói, ngôn tình tiểu thuyết hại chết người mà.” Tiếp theo mang theo giọng điệu tiếc hận bổ sung một câu, “Ngươi nén bi thương.” Dứt lời, chạy tới kéo tay Thủy Trung Nguyệt, hòa ái dễ gần thuyết giải: “Tiểu sư muội à, yên tâm, chuyện bao thiếu hiệp để ta lo, Ly Thiên giáo chúng ta cái khác không dám nói, soái ca mỹ nam túm một cái được cả đống. Đến đây nào, chúng ta cũng không so đấu nữa, ngươi trực tiếp nhập giáo chúng ta được không?”

Lúc này, rốt cục Thủy Trung Nguyệt cũng ảo tưởng xong, khôi phục thái độ bình thường, liếc Tường Phong đang cười ha ha một cái, dứt khoát gọn gàng cự tuyệt nói: “Không được.” Nói xong quay qua Đàn Trung Tiên, “Sư huynh, dựa theo quy củ, muội muốn khiêu chiến huynh, nhìn xem đến tột cùng là y thuật của muội ưu việt, hay là độc dược huynh học ở bên ngoài lợi hại. Huynh thắng, muội liền gia nhập môn hạ của nữ nhân này.” Đàn Trung Tiên hừ lạnh một tiếng, gật đầu xem như đồng ý .

Tường Phong đụng phải cái đinh mềm cũng không nổi giận, thấy chiến thư đã hạ, không có cách nào khác thay đổi, vội vàng xoay người trở lại trận doanh bên ta, phe phẩy cây quạt, che miệng nhẹ giọng hỏi Long Thất: “Rốt cuộc y thuật của Thủy Trung Nguyệt này thế nào?”

“Cũng không tệ.” Long Thất nghĩ nghĩ, chọn một câu tương đối thận trọng trả lời, “Có điều nói đến thông thường, trong số bệnh nhân của nàng, nam hay nữ, trẻ hay già, đẹp hay xấu, tình hình được chữa trị khá cao. Bất kể như thế nào, ở nơi nhiều bang phái như thế này, vẫn nên tích góp chút nhân khí.”

“Ra vậy, xem ra muốn trực tiếp đánh ngất mang đi là không được.” Tường Phong hơi hơi nhíu mi, đã như thế, muốn không đánh mà thắng trận này, cần hao tốn chút thủ đoạn . Khà khà, có rồi…

Thủy Trung Nguyệt và Đàn Trung Tiên mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, chợt thấy Tường Phong vội vã chạy lại đến trước mặt bọn họ: “Hai vị hai vị, các ngươi một người học y, một người dùng độc, làm sao tính so tài công bằng đây? Theo ta thấy, đều dùng sở trường của mình thì không tính là có bản lãnh, so với không phải sở trường của mình.” Nhìn Thủy Trung Nguyệt ánh mắt tỏa sáng, nàng đã biết chiêu khích tướng này có hiệu quả, bèn tiếp tục cổ xuý tiếp, “Chi bằng thế này đi, hai bên chúng ta mỗi phái một người, Đàn Trung Tiên sẽ hạ độc dược lợi hại nhất của mình đối với người của chúng ta, tiểu sư muội ngươi ư, sẽ đánh cho người của bên ngươi trọng thương tàn phế, sau đó trao đổi cho nhau trị liệu, ai chữa được trước người đó thắng.”

Thủy Trung Nguyệt còn chưa mở miệng, thủ lãnh giáo phái khác bên cạnh đã kêu lên: “Biện pháp này được lắm, thú vị, cũng công bằng, Thuỷ thần y yên tâm, người của mấy phái chúng ta làm bia đỡ tùy tiện cho nàng một tên thủ hạ là được.”

“Được.” Thủy Trung Nguyệt gật đầu thật mạnh đáp.

“Sảng khoái.” Tường Phong vỗ tay một cái, đi trở về bên cạnh Đàn Trung Tiên, lạnh nhạt quét một vòng xem chúng nhân Ly Thiên giáo của mình, lại quay đầu nhìn nhìn mấy phái đối diện đều nhao nhao lui về phía sau những giáo chúng ấy. Nàng bước về phía trước từng bước, ý cười bên môi càng tăng thêm, “Có điều là, mạng của các tiểu huynh đệ cũng là mạng, loại chuyện liều mạng này, chúng ta làm lão đại càng phải xung phong đi đầu, làm tấm gương mẫu.” Nói xong chuyển qua Đàn Trung Tiên, chậm rãi nói, “Bên phía chúng ta, dĩ nhiên là do ta ra mặt thử độc, Đàn Trung Tiên ngươi động thủ đi.”

Nàng vừa nói ra, toàn trường ồ lên, tất cả mọi người ngây ngẩn tại chỗ. Không chỉ có bên phía Ly Thiên giáo kinh ngạc vạn phần, mà ngay cả Thủy Trung Nguyệt với giáo phái khác cũng đều bị hành động lần này của Tường Phong làm sững sờ. Những người này tuy rằng bình thường đánh đánh giết giết, nhưng mà phải làm vật thí nghiệm chơi đùa tính mạng thế này, đa số đều là không cam tâm tình nguyện. Ngộ nhỡ hai sư huynh muội này vì thắng không từ thủ đoạn, chết còn tốt, sợ nhất muốn chết cũng không chết được, cho nên, thủ lãnh các phái tuyệt đối sẽ không chịu làm cái chày gỗ này. Về phần đám thủ hạ, hiển nhiên là chỉ sợ bị chọn giết, trên mặt mỗi người đều lộ ý khiếp sợ. Ai ngờ, Tường Phong lại ra thủ đoạn như vậy, xung phong đảm nhận lấy mình thử độc…

Sau một hồi trầm mặc, người từng trải có kinh nghiệm vừa nãy lại bắt đầu thuyết giáo tiểu bằng hữu bên cạnh: “Nhìn thấy chưa, vị Ly Thiên giáo chủ này quả nhiên là nữ trung hào kiệt, dũng khí thật quý, càng khó có được quan tâm thủ hạ như thế, thật sự rất cảm hóa lòng người.”

“Nhưng mà, nàng không sợ ngộ nhỡ xảy ra sơ sót ngoài ý muốn?”

“Cho nên nói nàng quyết đoán kinh người, khí thế này, vẻ độ lượng này, tự tin này, có ai hơn được? ! Hơn nữa trận đấu này, không chỉ liều bản lãnh cá nhân, so ra vẫn còn tinh thần tập thể với ý chí kiên cường, nổi bật điểm này, Ly Thiên giáo đã giành được toàn thắng .” Người từng trải vẻ mặt tán thưởng.

Tiểu bằng hữu như được khai sáng, cái hiểu cái không gật gật đầu: “Rõ ràng, sư phụ, chúng ta cùng nhau đến Ly Thiên giáo đi ăn máng khác đi, tiền đồ vô lượng ôi vô lượng.”

Bên này, Đàn Trung Tiên phục hồi lại tinh thần, nhìn thẳng Tường Phong nhỏ giọng hỏi: “Ngươi lại làm cái quỷ gì?”

“Không có việc gì, ngươi cứ phụ trách hạ độc là được.” Tường Phong thoải mái xua tay đáp, chớp ánh mắt long lanh, hai tròng mắt đen nháy không nhìn ra chút ý sợ hãi, sau đó thấp giọng bổ sung một câu, “Trẻ nít sao đọ được sói, ván cược này, vận khí của ta luôn luôn không tệ đâu.”

Thấy nàng khăng khăng như thế, Đàn Trung Tiên cũng không làm sao được, đành phải vung tay bắn ra dược phấn. Tường Phong chịu đựng ngứa ngáy trên người, tức giận lườm hắn một cái, “Ngươi nha làm sao vừa đến thời khắc mấu chốt thì dây dưa không dứt khoát ? ! Dứt khoát chút, trực tiếp dùng loại độc nhất của ngươi, như bình thường coi ta thành kẻ thù mà vung phấn! Mau lên, đừng lằng nhằng tốn thời gian !”

Đàn Trung Tiên nhất thời giận dữ trong lòng, hai tay vung lên, “Phấn thương tâm bản nâng cấp của phấn ngứa chỉ chết không sống, cái này ngươi vừa lòng chứ! Ta khẳng định không chế thuốc giải !”

Dược phấn phủ khắp từ đầu đến chân, Tường Phong cố chống đỡ đi đến trước mặt Thủy Trung Nguyệt, phun ra dược phấn không cẩn thận dính đầy miệng, hướng Thủy Trung Nguyệt ngây như phỗng phất phất tay, “Tiểu sư muội, đến lượt ngươi đánh người tàn phế rồi!” Dứt lời nhìn lướt một vòng xung quanh, nhe hàm răng trắng tinh, bày ra mục đích cuối cùng của bản thân, “Ta lấy thân phận Ly Thiên giáo chủ thử độc, yêu cầu phía ngươi cũng phái ra thủ lãnh thân phận địa vị ngang nhau, chẳng hề quá nhỉ? Không biết vị thủ lãnh nào sẵn lòng đi lên làm dược nhân đây? Nếu không có người, tiểu sư muội ngươi nên ngoan ngoãn nhận thua.”

Thủy Trung Nguyệt nhìn các thủ lãnh bang phái khác, một đám vội vã nhìn trời nhìn trời, tán gẫu tán gẫu, đều làm bộ như không chú ý tới ánh mắt xin giúp đỡ của mình. Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Tường Phong mồ hôi hòa cùng dược phấn, nhếch nhác vô cùng vẻ mặt lại cười âm hiểm tràn đầy tự tin nhìn thẳng mình.

Thủy Trung Nguyệt cười khẽ một tiếng, dựng thẳng ngón cái: “Ngươi điên rồi, cũng dám liều, ta nhận thua.”

( Thích nằm mơ giữa ban ngày – thần y tiểu la lị bạn học Thủy Trung Nguyệt)

=======================================

Ngày hai mươi lăm tháng bảy, thích hợp động thổ, không thích hợp an táng, hung thần nên kị Chu Tước. Lấy thân thử độc, thắng hiểm Thủy Trung Nguyệt.

Thượng Quan khó hiểu hỏi: ngươi nói những thần y cao nhân này, vì sao cứ thích ở tại vùng hoang vu dã ngoại cỏ dại um tùm, hoặc là vách núi treo leo hiếm vết chân người, nếu không thì là băng tuyết ngập trời gì đó.

Phong trịnh trọng đáp rằng: bởi vì chỉ có giày vò như vậy, mới có thể biểu hiện ý thức của các cao nhân thời nay ăn no rỗi việc gây sự, mới có thể thể hiện phẩm vị tao nhã và tình cảm sâu đậm thanh bạch của bọn họ, mới có thể hiệu nghiệm công khai gây khó dễ người bệnh một thân bệnh tật vẫn còn trèo non lội suối, mới có thể tiện tay là túm được một bó to tuyết liên Thiên Sơn với nhân sâm ngàn năm. ——《Bút kí Tây hành 》

Hôm nay, nữ nhân hung ác này điên rồi, lại có thể chủ động yêu cầu thử độc ở chính trên thân mình. Ta là cổ vương mà, thứ không phải cổ độc có thể không tiêu diệt được, nàng rốt cuộc không hiểu rõ tình hình. Thật sự là không làm rõ ràng, nữ nhân hung ác này lấy tự tin cùng dũng khí ở đâu đến, được rồi, mặc kệ nói thế nào, nàng quả thật có dũng khí, dược phấn độc như vậy cũng kiên cường chống đỡ không ngã xuống, coi như không mất mặt. Tuy rằng, về sau ta mới biết, chân tướng kỳ thật không phải như thế.

Trùng Trùng nói: ảo tưởng của một người là lý tưởng, ảo tưởng của hai người là mộng tưởng, ảo tưởng của ba người là vọng tưởng, một đám người ảo tưởng, thì nhất định là YY. —— 《Thế giới trong mắt sâu 》

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here