Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – BRADY

0
27

CHƯƠNG THỨ – BRADY

Heaven đang ngủ thiếp đi trong nhà tôi. Suốt cả đêm, cô nàng cuộn tròn như quả bóng trong chiếc ghế lười cùng với Strummer. Thực ra như thế trông dễ thương kinh khủng!

Tôi đang uống cà phê thì Strummer ngáp một cú to muốn sái quai hàm, rồi đi về phía tôi.

“Chào, nhóc”, tôi nói. “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng”, Heaven nói.

“Dậy rồi à?”

“Tôi không chắc”, cô nàng nói. Cô nàng ngồi dậy, để lộ một vết hằn trên mặt do tỳ vào mép của chiếc ghế lười.

“Một đêm khổ sở nhỉ?”

“Ừ”, cô nàng nói.

“Tối qua cô say quá, hay là còn có gì không ổn ở trong nhà cô?”

“Ồ”, cô nàng nói như thể sực nhớ ra. “Ôi, không. Tôi quên mất.”

“Ừ, tối qua cô đang nói gì đó về nấm mốc ấy, rồi cô cứ thế thiếp đi luôn.”

“Ừ… nấm mốc.”

“Muốn nói rõ không?”

“Tôi nghĩ nhà bị nhiễm mốc đen”, cô nàng nói.

“Mốc đen là cái quái gì?”

“Nấm mốc độc.”

“Sao cô nghĩ nhà cô bị như thế?”

“Mẫu xét nghiệm cho kết quả là không kết luận được. Tôi không muốn ở bên đó.”

“Chà, vậy cô sẽ phải đi California với tôi rồi”, tôi nói (tất nhiên là đùa thôi).

“Được”, cô nàng nói.

“Quá đã”, tôi nói, không hề nghĩ cô nàng nói thật. Tôi đưa cô nàng một cốc cà phê.

“Tôi đi gói đồ.”

“Thật á?” Giờ thì tôi tự hỏi cô nàng có nghiêm túc thật không.

“Ừ. Tôi nghiêm túc không muốn ở trong căn hộ của tôi. Và theo như tôi thấy, biết đâu ở đây cậu cũng bị nhiễm nấm mốc đấy.”

Chúa ơi, cô nàng nghiêm túc. “Tôi đùa thôi. Cô tới California làm gì?”

“Cậu làm gì tôi làm nấy. Tôi mất việc rồi mà. Tôi tự do đi thôi.”

Không thể tin nổi là cô nàng nghiêm túc. Cô nàng không thể đi chung với tôi. Ý tôi là, tất nhiên cô nàng có thể đến California xem ban nhạc, hẳn vậy, nhưng tôi còn có việc quan trọng cần làm, nên không đời nào cô nàng được đến Seattle. Tôi không thể để cô nàng tới đó làm rối tinh mọi thứ. Cô nàng dường như có dớp là luôn gây rắc rối, bất kể có cố tình hay không. Không, tuyệt đối không. Cô nàng không thể đi cùng với tôi.

“Tôi không nghĩ đó là ý hay lắm đâu”, tôi nói. IH

“Tại sao? Cậu sẽ có bạn đồng hành. Và Strummer chưa bao giờ thấy California cả.”

Strummer? Vụ này thì cô nàng không thể nào nghiêm túc rồi. “Strummer chắc chắn không thể đi cùng.”

“Tại sao không?”

“Mọi thứ đi quá xa rồi đấy. Chúng ta chưa từng trao đổi việc này một cách nghiêm túc đúng không nhỉ?”

“Đúng là vậy. Tại sao Strummer không thể đi cùng?”

“Bởi vì”, tôi nói, “Nó không thể”.

“Quỷ tha ma bắt”, cô nàng nói.

“Cô cũng không được đi.”

“Tại sao?”

Tôi muốn đưa ra một câu trả lời nghe thật người lớn, cho hạ màn luôn. “Bởi vì tôi còn có công việc quan trọng cần làm.”

“Tôi nghe được phần đó mà. Chuyện đó liên quan gì tới tôi và Strummer?”

“Cô không được đi, hiểu chứ?”

“Được thôi”, cô nàng nói.

“Được rồi”, tôi kết thúc câu chuyện.

Tôi đang ngồi trên chuyến bay số 3 của hãng Hàng không Mỹ, trên đường đến California, và Heaven đang ngồi cạnh tôi. Strummer ở trong một chiếc cũi dưới khoang máy bay. Vé cho nó tốn một trăm đồng. Rõ ràng là Heaven cũng thích ngồi ghế gần lối đi. Nhưng tôi đặt vé trước, tôi sẽ không nhường. Cô nàng có thể ngồi chỗ khác mà. Không liên quan gì đến tôi. Thứ liên quan đến tôi lại là việc cô nàng giở đủ trò để giành lấy chỗ.

Cô nàng đã nhổm dậy trèo qua người tôi khoảng bảy mươi lăm lần kể từ lúc chúng tôi lên máy bay. Cô nàng ra lệnh cho tôi đưa cô nàng gói hạnh nhân Smokehouse của tôi, vì nghĩ rằng gói của mình bị gian lận. Và cô nàng nghe kênh tiếng Hoa bằng headphone, rồi cố gắng lặp lại thứ người ta nói. Chuyện này càng không thú vị với mấy người châu Á ngồi ngay bên cạnh chúng tôi.

Tôi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh. Trong lúc rửa mặt, tôi chú ý thấy bảng ghi nói “Vui lòng lau chậu rửa sau khi dùng để dành cho người sau”. Tôi làm theo, dù không chắc mình hiểu được tại sao phải thế. Tất nhiên nếu tôi cạo râu hay gì đó thì đúng, nhưng tôi chỉ rửa mặt rửa tay thôi mà, tại sạo phải lau khô bên trong bồn rửa, chỉ để người vào sau lại tiếp tục làm ướt?

Điều đó khiến tôi nghĩ: Bồn tự làm khô thì sao nhỉ? Có thể nó sẽ có lỗ giống như pho mát Thuỵ Sĩ, gió thổi qua được. Thậm chí còn hơn thế. Gió nhiều tới mức nếu vẫy tay phía trước nó, tay cũng khô, như thế sẽ loại bỏ được việc có thêm máy sấy riêng. Nhưng rồi thì làm sao nước được giữ lại trong bồn nhỉ? Ý tưởng dở quá!

Đến lượt tiếng xả nước, hẳn là âm thanh xả to nhất tôi từng được nghe. Nó khiến tôi suy nghĩ về việc xả nước bồn cầu. Thật khó chịu, ồn ào, khiếm nhã. Đáng lo ngại, thật đấy! Ngay khoảnh khắc đó, tôi bừng tỉnh. Nếu tôi sáng chế ra được một thiết bị Xả bồn cầu MP3 thì sao. Nó sẽ chơi nhạc khi nhấn nút xả thay vì tiếng ùng ục kinh điển. Cũng không cần chơi hết cả bài. Thế sẽ phiền lắm, chắc chỉ cần phần điệp khúc, hoặc một câu hay ho thôi.

Water of Love của Dire Straits, Big Balls của AC/DC, Smell Like Teen Spirit của Nirvana, Tush của ZZ Top… thậm chí My Way của Sinatra. Tôi dám cá Old Blue Eyes sẽ thấy rất vinh hạnh. Cũng có thể sẽ không. Có thể ông ấy sẽ trăn trở dưới mồ, trong tình huống đó tôi sẽ dùng phiên bản của Sid Vicious. Vô số lựa chọn. Tôi có cả một kho sáng kiến. Cái này thậm chí có thể ăn đứt Sữa quế lẫn Catch-It Cone. Không chỉ vì nó quá thiên tài, mà còn vì nó liên quan đến đam mê nhất hạng của tôi: Âm nhạc.

Tôi quay lại chỗ ngồi của mình, thấy Heaven đang ngự ở đó.

“Cậu đang cười nhăn nhở cái gì vậy?”, cô nàng hỏi.

“Chuyển chỗ khác, không là tiêu đấy”, tôi nói.

“Ngon thì thử xem”, cô nàng nói. Tôi nhấc cô nàng ra khỏi ghế của mình, đặt vào ghế kia. Cô nàng ngồi đó phụng phịu, nhưng nhanh chóng vui trở lại. “Ban nãy cậu cười cái gì vậy? Tự sướng trong đó à? Nghe này, cậu chỉ được chính thức gia nhập Câu lạc bộ Trên không nếu lôi kéo thêm được ai đó tham gia.”

“Hừ”, tôi nói. “Thế tôi sẽ được gia nhập câu lạc bộ gì nếu có thêm đến hai người tham gia, và cả hai đều là tiếp viên hàng không?”

“Câu lạc bộ Huyễn hoặc hay Tự sướng chăng?”, cô nàng đáp. “Thật tình, có chuyện gì trong nhà vệ sinh mà cậu lại cười hơn hớn như vậy?”

“Tôi nảy ra một ý tưởng nữa, có vậy thôi.”

“Ý tưởng kiểu gì?”

“Tôi không nói với cô được.”

“Cái gì”, cô nàng nói. “Cậu nghĩ tôi sẽ cướp nó chắc?”

“Không.”

“Vậy nói đi.”

“Không được, ít nhất là không phải ở đây. Quá nhiều người xung quanh.”

“Được rồi. Nhưng về sau tôi sẽ bắt cậu phải nói”, cô nàng cảnh cáo.

“Được thôi.”

“Và tôi sẽ không quên đâu.”

“Dám cá là cô không quên.”

“Tôi không bao giờ quên”, cô nàng nói.

“Hiển nhiên rồi.”

“Đặc biệt là những thứ thế này.”

“À há.”

“Nhưng tôi có quên chỗ để chìa khóa.”

“Ai chẳng có lỗi lầm”, tôi nói.

“Tôi không xem đó là lỗi lầm.”

Tôi để ý thấy cô nàng đang ghi một danh sách lên cái túi nôn của tôi trong khi tôi vắng mặt. “Cái gì đây?”, tôi hỏi.

“Danh sách cập nhật những người không được mời tới lễ tang của tôi.”

“Ra thế”, tôi nói.

“Đi máy bay nguy hiểm lắm. Nên cần phải có một bản cập nhật ở bên cạnh.”

“Nghĩa là còn có các bản khác nữa à?” Tôi hỏi, rướn cổ để nỗ lực – bất thành – xem thử tên mình có trong danh sách không.

“Đúng.”

“Và cô muốn phiên bản cuối cùng đó được ghi trên một cái túi nôn?”

“Chỗ nào cũng tốt như nhau”, cô nàng kiểm tra danh sách từ trên xuống dưới.

“Và giả sử chúng ta gặp bi kịch trên máy bay, cô không nghĩ cái danh sách đó sẽ bị hủy diệt cùng với chúng ta… lẫn chiếc máy bay sao?”

“Biết đâu được.”

“Biết đâu được. Nhưng cô đang nghĩ tới một bi kịch gì đó sẽ khiến chúng ta mất mạng và cái danh sách của cô thì còn nguyên.”

Cô nàng suy nghĩ một giây. “Chỉ để phòng hờ thôi”, cô nàng nói.

“Buồn cười quá.”

“Có ai hỏi ý cậu đâu.”

“Thì thôi vậy”, tôi nói rồi mở quyển catalog mua sắm miễn thuế ra xem có thứ gì mới kể từ lần trước tôi đi máy bay không.

Chúng tôi tới phi trường Long Beach. Nhóm nhạc kia sẽ chơi ở Costa Mesa, thế nên chúng tôi bay đến Long Beach thay vì phi trường Los Angeles.

Chúng tôi tụ họp với Strummer, và tôi thề con chó đã cười khi trông thấy chúng tôi. Cho đến giờ tôi mới hoàn toàn hiểu, rằng con chó này có tâm hồn. Cùng một nụ cười tuyệt hảo. Nó nhảy xổ vào Heaven, và cô nàng nhắng nhít lên cưng nựng nó. Tôi vỗ đầu nó, cố gắng tỏ ra điềm đạm, nhưng phải nói, tôi cũng phải lòng nó rồi.

Chúng tôi chui vào chiếc xe hơi tôi thuê, và Heaven lôi ra một chiếc đĩa CD tuyển tập cô nàng đã làm cho chuyến đi này. Bài đầu tiên là của Spoon, vô tình lại là một trong những nhóm tôi thích nhất. Bài thứ hai là của Wilco, một nhóm gần như hoàn hảo nữa. Rồi cô nàng còn có Come on Home của Franz Ferdinand, tiếp là Heart of Glass của Blondie, khiến tôi kinh ngạc, vì tôi ngỡ mình là người duy nhất nhận thấy mối tương đồng giữa hai bài hát này. Tôi sợ là nếu phần còn lại của cái đĩa CD này cũng tuyệt như phần đầu, thì tôi sẽ phải hỏi cưới cô nàng này mất. Điều đó thật là quá sức tưởng tượng. Ngay khi tôi nghĩ tới đây, nhạc chuyển sang bài Little Guitars của Van Halen. Thực sự xứng đáng để cầu hôn rồi đây, nhưng tôi sẽ giữ bí mật.

Chúng tôi lái thẳng tới quán Fatburger gần nhất, đây rõ ràng là điểm dừng chân đầu tiên của tôi. Thực lòng, tôi ưu tiên In-N-Out Burger hơn – thứ ngon nhất thế giới. Nhưng Fatburger gần hơn, và cũng là thứ ngon đệ nhị. Ngày mai chúng tôi sẽ ăn In-N-Out Burger. Đã lâu tôi không tới L.A., nhưng đã từng dành nhiều thời gian ở đây, nên tôi biết các cửa hàng burger nằm ở đâu.

©STENT

Ít ra là tôi tưởng mình biết. Thật không may, cửa hàng Fatburger tôi chọn đã bị thay thế bằng một khu trung tâm mua sắm, và nơi gần nhất tiếp theo nằm ở Orange, cách đây vài dặm. Thế là chúng tôi lái – hoặc nên nói là bò – trong dòng xe cộ thêm nửa giờ. Trong thời gian này, tôi tiếp tục ngạc nhiên với lựa chọn âm nhạc của Heaven: Somebody to Shove của Soul Asylum, tiếp là Beat My Guest của Adam Ant, mặt B của chương trình Stand and Deliver. Cả hai bài hát đều bắt đầu với phần guitar gần như giống hệt nhau. Cách chọn bài này khiến tôi không hề nghi ngờ rằng cô nàng này cảm thụ âm nhạc mình nghe rất tốt. Có khi cô nàng nên làm DJ thay vì phục vụ bàn ấy nhỉ?

Cuối cùng chúng tôi cũng đến Fatburger. Tôi gọi một chiếc Double Fatburger, khoai chiên giòn, và sữa lắc vani. Fatburger đã biến thế giới thành nơi tốt đẹp hơn. Tôi nói Heaven là cô nàng cũng phải gọi một chiếc Double Fatburger. Cô nàng làm theo, nhưng lại gọi khoai chiên ít béo. Đúng là con gái.

”Cậu không nghĩ người ta nên đặt cái tên hay hơn cho chỗ này à?”, cô nàng hỏi.

“Tên quá hay mà”, tôi nói.

“Đâu có”, cô nàng nói. “Thà họ gọi luôn là ‘Burger Làm Tăng Cỡ Mông’ còn hơn.”

“Không, nghe này… hồi năm 1952, khi chỗ này mới mở, Fat – béo – đồng nghĩa với sự sung sướng đấy. ‘Fat City’, ‘Fat Times’, ‘Fat Cat’… Toàn là thứ tốt cả.”

“Giống như phat với âm ‘ph’ bây giờ ấy hả”, cô nàng so sánh.

“Chính xác.”

“Vậy chữ phat – âm ‘ph’ – xuất hiện vài năm nay là người ta hoàn toàn bắt chước hồi thập niên năm mươi à? Thật chẳng độc đáo gì cả. Nên có người phản ánh đi chứ.”

“Cô cứ tự nhiên đi.”

“Có thể tôi sẽ làm thế đấy”, cô nàng nói.

“Tôi không nghi ngờ gì đâu.”

Chúng tôi mua thêm một cái burger cho Strummer, và ngồi trên thảm cỏ tại một công viên nhỏ bên kia phố. Không phải mặc áo khoác mùa đông thật thoải mái. Los Angeles là mội nơi thật tuyệt. Nếu không tính tới sương mù… động đất… và con người… lẫn giao thông.

Thôi, nói chung không tuyệt đến vậy, nhưng riêng thời tiết thì rất thích.

“Cái burger này ngon thật”, cô nàng nói sau khi cắn miếng đầu tiên, như thể bị ngạc nhiên.

“Nói như thể tôi sẽ mách sai cho cô ấy.”

“À… thì cậu biết đấy…” Cô nàng cười ngại ngùng.

“Ừ, ừ”, tôi đáp. Chúng tôi yên lặng, thật dễ chịu, và ăn những chiếc Fatburger dưới bầu trời California đầy nắng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here