Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – BRADY

0
29

CHƯƠNG THỨ – BRADY

Tôi để Heaven ở lại The Coffee Bean, cô nàng đang kinh ngạc trước nước Không chất béo. Tôi nói sẽ gặp lại ở khách sạn sau vài giờ nữa.

Tôi đi gặp ban nhạc để nói chuyện hợp đồng. Tôi nghĩ mình bị lạc đường. Chúng tôi sẽ gặp ở Hollywood, tại một nhà hàng Mexico trên đường Sunser Strip tên là El Compadre, chỗ mà bọn nhỏ rất thích. Tôi nhận ra mình đã đi quá sâu vào Hollywood khi tới góc giữa Crack Whore và Gangbanger, thế nên đành quay ngược lại, cuối cùng cũng tìm thấy chỗ kia.

Trong lúc lái vòng quanh khu nhà để tìm chỗ đỗ xe, tôi gọi nhanh cho Phil qua di động, vì chợt nhận ra mình chưa liên hệ với cậu ta sau show diễn tối qua.

“Chào?” Một giọng nữ trả lời, giọng điệu nghe cực kỳ giống Sarah.

“Xin lỗi, chắc tôi gọi nhầm số”, tôi nói. Tôi nhấn nút “Ngưng cuộc gọi nhanh tối đa”, vì tưởng mình vô tình gọi cho Sarah. Cô ta phá lên cười khi tôi ngắt máy, hẳn vì nghĩ rằng tôi cố tình làm thế. Tôi sẽ gọi lại sau để nói với cô ta rằng tôi không cố ý, nhưng thôi, cũng chẳng đáng.

Tôi gập điện thoại, lại mở ra, để bảo đảm kết nối đã ngắt. Rồi tôi lục trong danh bạ, tìm tên Phil. Tôi nhấn “Gọi”, nhìn màn hình hiện chữ “Đang gọi Phil” rồi tới “Đang nói chuyện với Phil”.

“Chào?” Giọng nữ kia lại đáp. Tôi giật điện thoại khỏi tai để nhìn màn hình, bảo đảm rằng nó vẫn còn hiện là “Phil”.

“Sarah?”, tôi hỏi.

“Ừ, Brady?”, cô ta hỏi lại.

“Xin lỗi, tôi đang muốn gọi cho Phil.”

“Gọi được rồi đấy.”

Hả?

“Cô ở với Phil?”, tôi hỏi, vô cùng bối rối.

“Đúng.”

“Được rồi… tôi nói chuyện với cậu ta được không?”

“Cậu ta đang tắm”, cô ta trả lời với chất giọng lả lơi, ẩn chứa thông điệp tôi-vừa-chơi-cậu-bạn-lâu-năm-nhất-của-anh-đấy.

“Ra thế”, tôi nói. Rồi có một khoảng im lặng rất khó chịu. Tôi có nên nhờ cô ta bảo cậu ấy gọi lại? Có nên phản ứng với tình huống chết tiệt này không? Không. Tôi sẽ phớt lờ. Không liên quan gì tới tôi mà.

“Chúng tôi đang chơi với nhau”, cô ta nói.

“Tôi tưởng cậu ta đang tắm”, tôi nói.

“Đúng. Nhưng ý tôi là, nói chung cơ. Chúng tôi đang chơi với nhau.”

“Chẳng liên quan gì tới tôi cả”, tôi nói bằng chất giọng điềm tĩnh, phớt lờ đến mức chính mình cũng ngạc nhiên.

“Hmm”, cô nàng nói. “Anh có biết cái ấy của Phil cong sang phải không?”

“Cô có hiểu câu ‘chẳng liên quan gì tới tôi’ không vậy hả?” Tôi nói, giờ thì giọng ít điềm tĩnh hơn nhiều.

“Tôi nghe mà. Tôi chỉ nghĩ là nó buồn cười thôi.”

“Rằng cô đang chơi với bạn tôi, hay rằng cái ấy của cậu ta cong sang phải?”

“À, cả hai, tôi đoán vậy.”

“Được rồi”, tôi nói. “Không, Sarah… Tôi không hề biết cái ấy của Phil cong sang phải. Nhưng cô nói cậu ta gọi cho tôi khi có thể, được chứ?”

“Chắc chắn rồi”, cô nàng nói.

“Tuyệt”, tôi nói. Tôi ngắt cuộc gọi, mở radio rồi nhấn chân ga trong lúc Violent Femmes hát về những vết rộp do ánh nắng.

Khi đã đỗ lại, tôi ngồi trong chiếc xe mình thuê trong ít phút để “tiêu hóa” cuộc trò chuyện ban nãy. Sarah thật xấu xa. Ai cũng biết. Phil thật ngu ngốc. Cái này mọi người cũng biết. Do đó, cả hai hành vi đều có thể đoán được. Được rồi, không hẳn là đoán được, nhưng hiểu được. Chắc chắn không đoán được.

Nhưng, tôi vẫn phải nói… chỉ nghĩ đến thôi đã thấy ngứa mông rồi. Tôi không đếm xỉa đến cô ta. Thực sự không. Nghĩa là, nếu tôi có từng bị yếu lòng và cảm thấy muốn l*m t*̀nh với cô ta, thì từ giờ trở đi tôi sẽ không bao giờ làm thế nữa. Tôi sẽ không bao giờ đặt cái của quý của mình vào bất cứ chỗ nào đã từng có sự hiện diện của cái của quý cong vẹo của Phil. Đó là sự thật.

Thế nên, vâng… tôi thất vọng về Phil, ở vai trò bạn bè. Nhưng tệ hơn, là tôi bực vì cậu ta vừa vĩnh viễn cắt đứt chỗ chơi miễn phí của tôi. Và trên hết, là giờ tôi sẽ nghĩ tới cái của quý bị cong của cậu ta bất cứ khi nào thấy mặt cậu ta. Đây chính xác là lý do tại sao đàn ông không nhìn vào hạ bộ của thằng khác trong phòng tắm. Bạn sẽ không bao giờ muốn hình dung tới của quý của thằng nào khi nhìn vào mặt nó. Dưới bất cứ góc độ nào, việc này cũng thật tệ.

Tôi bước vào El Compadre, bọn nhỏ đang uống margarita. Dù tôi nhận ra cậu nhóc chơi trống có vẻ giống mười hai tuổi hơn là hai mươi mốt tuổi, nhưng tôi không nói gì, chỉ gọi phần cho mình.

Sam là người phát ngôn cho nhóm. Trong lúc tôi lấy bánh snack bỏ vào miệng, cậu nhóc nói với giọng rất bình thường, “Anh muốn nghe chuyện cực hay không?”.

“Gì thế?”, tôi hỏi.

“Có vẻ như bọn em có tới hai hợp đồng thu âm trên bàn. Darren Rosenthal gặp bọn em sáng nay, và anh ta đưa lời mời. Luật sư của bọn em đang cân nhắc cả hai.”

Chết tiệt!

Tôi không chỉ nghẹn miếng bánh, mà còn ngứa họng. Hôm nay đang dần biến thành một ngày tệ hại đây.

Sam nhìn tôi, đánh giá phản ứng sau khi đã đưa tin sốc về Rosenthal một cách rất bình tĩnh. Tôi chơi kiểu tỉnh bơ.

“Tuyệt đấy”, tôi nói. “Bất cứ ai từng nghe các em chơi thì chỉ có nước ngu mới không muốn ký hợp đồng.” Câu trả lời này bắn trúng hai mục tiêu. Nó cho thấy tôi không hề nhụt chí trước lời mời từ Rosenthal, và lại còn làm tôn cái tôi của bọn nhỏ, điều mọi ban nhạc đều cần.

“Cảm ơn”, cậu bé nói. Tôi biết phản ứng của mình là chính xác. Vấn đề duy nhất là, tôi đang thực sự sợ đến muốn tè ra quần. Darren Rosenthal chết-tiệt-đê-tiện làm việc cho một hãng ghi âm nổi tiếng. Tôi không thể cạnh tranh nổi. Điều duy nhất tôi có thể làm bây giờ là cầu Chúa rằng bọn nhỏ sẽ không phải lòng những lời đường mật của gã. Và cũng cầu Chúa nói với bọn nhỏ những sự thực lạnh lùng, tàn nhẫn của ngành này.

“Vấn đề là”, tôi nói trong lúc nhấp ly margarita mình đang rất cần để trấn tĩnh, “Các nhãn hiệu lớn rất hấp dẫn. Họ có quyền lực và rất hay ho. Các em nhìn vào một số ban nhạc trong danh mục của họ, và không thể không bị choáng ngợp”.

“Hiển nhiên”, cậu nhóc nói.

“Và em sẽ cực kỳ muốn được làm cho những thương hiệu như họ.”

“Còn phải nói”, Ethan xen vào.

”Anh biết. Anh đã từng như thế. Anh cũng từng ở trong ban nhạc.”

“Anh chơi nhạc cụ gì?”, Sam hỏi.

“Guitar.”

“Giống nhau”, cậu nhóc nói. Chúng tôi cụng ly, vì tài năng giống nhau. “Anh phát chán vì không tìm được chỗ tỏa sáng à?”

“Đại khái vậy”‘, tôi nói, rồi lại nhấp một ngụm trước khi tung đòn quyết định. “Nhóm của anh có tên Crooked, và bọn anh được ký hợp đồng với Warner khoảng sáu năm trước.”

“Vậy sao?” Thằng nhóc hoàn toàn bất ngờ.

“Ừ”, tôi đáp, đặt chiếc ly xuống như thể để ra hiệu mình muốn tiết lộ điều cực kỳ quan trọng vào lúc này, chỉ riêng với nó (dù tôi đã thử với mười ngôi sao đang lên khác giống như nó). “Bọn anh ký một hợp đồng ra ba đĩa, họ hứa rằng bọn anh sẽ là Rolling Stones tiếp theo.”

“Rồi chuyện gì xảy ra?”, cả nhóm hỏi.

“Gì cơ, các em chưa bao giờ nghe tới tên nhóm Crooked?”

“Chưa”, chúng nói.

“Chính xác. Chuyện gì đã xảy ra? Anh sẽ nói cho các em biết.” Cả nhóm nhấp nhổm trên ghế. “Bọn anh ký hợp đồng rồi vào studio thu album. Bọn anh ghi âm tất cả những bài nhạc hay nhất của mình, làm ra một đĩa nhạc tuyệt cú mèo. Vấn đề duy nhất là họ đã ký hợp đồng với khoảng mười bảy ban nhạc cùng lúc với bọn anh, và không muốn bỏ quá nhiều tiền vào việc lăng xê bọn anh. Thực ra là không muốn bỏ tiền cho bất cứ ai. Họ đã có ban nhạc ngôi sao của họ rồi, và với bọn anh, gần như là kiểu thế này: Để xem các cậu bán được bao nhiêu đĩa mà không cần tới trợ giúp của chúng tôi.”

“Tệ thật”, Sam nói.

“Đúng, là như vậy, nhưng việc đó vẫn xảy ra tại các hãng đĩa lớn. Cả trăm ban nhạc mới có một nhóm nổi được. Các hãng tóm hết, vì họ không muốn bỏ lỡ các cơ hội, nhưng họ không dành thời gian để nuôi nấng các ban nhạc, để thực sự giúp họ thành công. Và nếu các em không có bài mới trong vòng, chẳng hạn như, sáu tháng hoặc một năm – mà sao có thể làm nổi điều đó – thì các em sẽ bị bỏ rơi. Các em không chỉ mất hợp đồng… mà còn mất những bài hay nhất của mình.”

“Lạy Chúa”, cậu nhóc nói.

“Ừ, và nhân tiện… các lợi thế em có ấy à? Có qua có lại thôi. Nghĩa là nếu em không kiếm lại được số tiền họ chi cho em, kết cục sẽ là em mắc nợ họ đủ thứ tiền, mà em làm gì có đủ chừng đó tiền.” Được rồi, lần này có vẻ tôi nói hơi nghiêm trọng.

“Chết tiệt thật”, Sam nói.

“Anh biết. Rất tệ. Đó là lý do tại sao anh chuyển sang bên kia chiến tuyến”, tôi nói. Tôi bắt đầu cảm nhận được điều mà mình không hề nghĩ sẽ cảm nhận được trước đây. Không phải sự sùng bái anh hùng, mà là sự tôn trọng từ vô thức, không hề chủ ý đối với một người từng trải.

Lúc này ngay cả cậu nhóc chơi trống cũng ngước lên nhìn. Tất cả những gương mặt ngây thơ đều nhìn vào tôi. Chúng ngô nghê tới mức trong một giây, tôi không biết mình có thực muốn dụ dỗ chúng ký hợp đồng không, hay chỉ muốn cho chúng chocolate sữa. Tôi đứng dậy, chúng sững sờ. Ngay lúc này, có người bắt đầu ngâm nga bài The Battle Hymn of the Republic.

“Để thực sự giúp các ban nhạc khác, anh đã làm điều anh từng tự hứa lúc trước – nuôi dưỡng và giúp họ phát triển. Giúp họ xây dựng lượng fan hâm mộ, đặt nền móng cho sự nghiệp lâu dài, chứ không chỉ là một chặng đường ba tháng rồi sau đó biến quách đi. Chuyện nổi tiếng chỉ sau một đêm hiếm hoi lắm. Đôi khi các em sẽ phải ra vài ba đĩa mới thực sự nhận ra mình nên theo dòng nhạc nào. Anh thì… anh cho họ thời gian đó. Anh không đòi hỏi kết quả ngay lập tức. Anh chỉ muốn đưa ra thị trường những bài nhạc mà anh yêu mến. Thứ âm nhạc anh tin tưởng, và mong rằng những người khác nên được nghe.” Cả ba đứa nhỏ nhìn nhau, gật đầu.

“Tất nhiên rồi”, Sam đồng ý.

“Anh cũng nghĩ vậy. Thế nên anh không thể mời gọi các em bằng một hợp đồng hào nhoáng như các công ty khổng lồ. Nhưng anh có thể cho các em lòng trung thành. Và nếu các em ký hợp đồng với Sleestak, các em sẽ có được mái nhà cho đến khi chán thì thôi. Chúng ta sẽ tiếp tục ra đĩa cho tới khi các em không muốn nữa. Bọn anh sẽ dành hai trăm phần trăm công sức để quan tâm đến các em, làm mọi thứ trong khả năng để khiến các em giàu có và nổi tiếng.”

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Tôi rời khỏi nhà hàng với tâm trạng tốt hơn khi mới ngồi xuống, nhưng vẫn còn cảm giác băn khoăn, rằng Darren có thể quyến rũ bọn nhỏ bằng số tiền mà tôi không có. Tôi hy vọng điều mình nói sẽ ngấm vào đầu bọn nhỏ. Thực sự ngay lúc này tôi chỉ có mỗi hy vọng mà thôi. Hy vọng, cùng với thứ tôi đã nói, là tài nói dối khi cần thiết.

Sự thực là, tôi đã phóng đại tình cảnh của nhóm nhạc của tôi. “Crooked” ấy à? Chà, tôi nghĩ đó chính là lòng tôn kính dành cho cái của quý vẹo vọ của Phil. Đừng hiểu nhầm! Tôi từng ở trong ban nhạc, và từng bị giày xéo bởi một hãng đĩa. Nhưng không tới mức như tôi miêu tả, và đó hiển nhiên cũng chẳng phải Warner. Dù sao, mọi thứ tôi nói với chúng cũng diễn ra hằng ngày trong ngành âm nhạc, nên ngay cả khi nó không diễn ra chính xác như thế với tôi, thì vẫn có thể xảy ra với bọn nhỏ.

Khi tôi trở về Hyatt, nơi tôi và Heaven đang ở, tôi chẳng thấy Heaven đâu cả. Lần đầu tiên tôi chợt nhận ra – wow, chúng tôi ở chung một phòng. Nhưng đồng thời tâm trí tôi cũng nói – wow, trong tình thế này chúng ta không ngủ ở công viên hay ngủ chung băng ghế với một kẻ nghiện đánh bạc là đã đáng kinh ngạc rồi đấy.

Thế là, tôi chờ đợi.

Ba giờ sau, cô nàng vẫn chưa về. Điện thoại di động thì được cho thẳng vào tính năng để lại lời nhắn, tôi bắt đầu lo lắng. Cô nàng này thật cứ dọa người khác. Có Chúa mới biết cô nàng đã gây nên thứ rắc rối gì, mà chúng tôi lại đang ở trong một thành phố xa lạ nữa chứ.

Năm giờ sau, cô nàng rón rén vào phòng, thấy đèn vẫn sáng, và thấy tôi – với bộ mặt nhăn nhó.

“Cậu dậy rồi à?”, cô nàng hỏi.

“Không, tôi đang ngủ”, tôi trả lời. “Cô đã ở đâu vậy? Tôi rất lo.”

“Tôi xin lỗi”, cô nàng nói. “Tôi tưởng cậu sẽ bận rộn với ban nhạc.”

“Chẳng phải tôi đã nói sẽ gặp lại cô ở đây trong vòng ít giờ sao?”

“Hình như thế.”

“Ừ. Và, như thế có nghĩa là tôi sẽ gặp lại cô trong vòng ít giờ. Theo nghĩa thông thường, nó ngang bằng với một trăm tám mươi phút.”

“Hiểu rồi”, cô nàng nói.

“Ừ”, tôi nói. Rồi tôi nhìn thoáng qua cô nàng trong lúc chờ được nghe cô nàng nói mình đã ở đâu. Nhưng cô nàng đứng dậy, bước vào phòng tắm, và bắt đầu rửa mặt.

Tôi đi theo sau. Cô nàng ngước khỏi bồn rửa, mặt ướt đẫm. Tôi đưa cho cô nàng một chiếc khăn.

“Cảm ơn”, cô nàng nói, cầm lấy khăn.

“Vậy cô đã ở đâu?”, tôi hỏi.

“Với Darren”, cô nàng đáp, và tôi giật chiếc khăn lại. Tôi không hiểu tại sao, nhưng tôi đã làm thế.

“Đưa tôi cái khăn được chứ, làm ơn?” Cô nàng suýt bật cười. Tôi chẳng thấy có gì khôi hài cả.

“Cô ở với Darren?”

“Ừ.”

“Rosenthal?” Tôi hỏi, biết rõ ràng đó là Rosenthal.

“Ừ.”

“Tại sao?”

“Anh ta gọi cho tôi”, cô nàng nói, kéo tóc, vuốt tóc, nhưng không hề nhìn vào mắt tôi. “Muốn gặp nhau. Trò chuyện.”

“Chắc chắn rồi nhỉ.”

“Ừ”, cô nàng nói. “Thì thế.”

“Ừ. Biết mà”, tôi đáp gọn, vì không biết nói gì ngay lúc này. Ý là, đó thực sự đâu phải vấn đề gì lớn, nên tôi cũng không hiểu tại sao mình bực bội. Họ đã từng hẹn hò lúc xưa. Cô nàng hẳn sẽ chẳng làm gì với anh ta. Không thể nào. Tôi chắc chắn.

“Trò chuyện có dính líu gì tới việc cởi đồ không?”

Cô nàng nhét buộc tóc vào túi đồ trang điểm. “Chúa ơi, Brady.”

“Có không?”, tôi hỏi tới.

“Chà, tôi có thể nói thế này”, cô nàng xoay lại đối mặt tôi. “Hoặc là tôi đã quên mất việc ở cạnh anh ta là thế nào, hoặc là anh ta đã học được thêm vài chiêu trong mấy năm qua.”

“Không, cô không phải vừa nói như thế”, tôi bỗng nhiên chuyển sang giống như một bà mẹ trông con trong chương trình của Jerry Springer.

“Có, tôi vừa mới nói”, cô nàng thoa kem dưỡng ẩm lên mặt hơi mạnh tay. Tôi nửa muốn nghe cô nàng nói, “Biến đi, cái vết chết tiệt này! Đã bảo là biến đi mà!”. Nếu chắc chắn không phải như vậy, thì tôi suýt thề là động tác này của cô nàng được dùng để quệt đi một giọt nước mắt. “Tôi mừng là đã đến đây với cậu. Tôi thực sự thích chuyến đi này.” Nói tới đó, cô nàng bước khỏi phòng tắm, ngã người xuống giường.

“Hừ, tôi thì thực sự không thích cô lúc này”, tôi nói, hằm hằm theo ra.

“Vụ hợp đồng của cậu thế nào?” Cô nàng đang vờ cứng rắn, nhưng trong giọng nói vẫn có một chút run rẩy.

“Hợp đồng của tôi?”

“Ừ”, nàng nói.

“Tôi sẽ nói với cô về hợp đồng của tôi.”

“Nói đi.”

“Chúa ơi! Tôi không thể tin nổi cô!”, tôi nói. Tôi chợt nhận ra, trong tất cả những cảm xúc cô nàng gây ra cho tôi, cơn giận dữ hoặc tưởng như giận dữ mà tôi cảm thấy chưa bao giờ thực sự nghiêm trọng. Cho tới lúc này.

“Sao cơ?”, cô nàng hỏi. “Cậu giải thích vấn đề của cậu được chứ?”

“Nghe này, tôi không quan tâm cô làm gì, cô l*m t*̀nh với ai. Không quan tâm. Đó không phải việc của tôi”, tôi nói lần thứ hai, dù cả hai lần tôi đều hoàn toàn cảm thấy có liên quan.

“Tốt. Vì đúng là như vậy.”

“Đúng. Đấy, vấn đề là… người mà cô vừa cùng làm cái việc mà tôi không thèm nghĩ tới cũng chính là người đề nghị ký hợp đồng thu âm với Superhero sáng nay.”

“Cái gì?” Cô nàng hoàn toàn ngạc nhiên.

“Đúng, thế đấy”, tôi nói. “Nên nói ngắn gọn, là hắn ta thực ra đã chơi cả cô lẫn tôi. Chỉ khác nhau là tôi thì không có lựa chọn.”

“Chúa ơi… tôi chưa từng được l*m t*̀nh như thế này kể từ hồi còn đi học.”

– Marla, Fight Club

“Cố gắng đừng có dính lấy thằng nào trên đường ra bãi đỗ xe đấy.”

– Dante, Clerks

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here