Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – BRADY

0
28

CHƯƠNG THỨ – BRADY

Heaven và tôi ăn sáng tại một nơi gọi là Griddle Café. Chúng tôi đều gọi bánh kếp. Khăn trải bàn làm bằng giấy, và họ có bút màu trên bàn cho những ai thích tô vẽ. Rất tự nhiên, Heaven cầm một chiếc bút màu lên, và bắt đầu vẽ.

Khi thức ăn đến, trước mặt chúng tôi đã có ti tỉ những chiếc bánh kếp.

“Có người đang đói chết đi kìa”, tôi nói.

“Vậy chúng ta không nên phí thức ăn.”

“Tôi sẽ không ăn hết chỗ này đâu.”

“Tôi cá là tôi ăn được nhiều hơn cậu”, cô nàng nói.

“Tôi nghi lắm”, tôi nói, biết rất rõ sức ăn của mình vượt xa cô nàng.

“Và nhanh hơn nữa”, cô nàng nói thêm.

“Tôi không đua với cô đâu”, tôi nói. “Tôi chỉ muốn thưởng thức chỗ bánh kếp của mình, nếu cô không phiền.” Nhưng trước khi tôi kịp nói xong câu này, cô nàng đã tống miếng bánh vào miệng như một con sóc chuột.

Và cuộc chiến bắt đầu. Tôi cũng tống thức ăn vào miệng, nhưng ít ra tôi còn nhai. Cô nàng thì có nhiều thức ăn trong miệng tới mức không tài nào nhét thêm được nữa. Thế mà cô nàng vẫn cố nhét. Lại thêm một nĩa đầy. Tôi chưa bao giờ trông thấy người nào như thế.

“Nhai đi”, tôi ra lệnh, miệng cũng đầy thức ăn.

“Đang nhai”, cô nàng nói. Ít ra tôi nghĩ đó là điều cô nàng nói, dù nó nghe chỉ giống như “ugn-aaahn”. Nhưng bằng khả năng suy diễn cùng biệt tài thấu hiểu những người có quá nhiều thức ăn trong miệng (nhờ đã sống với Phil Của quý cong suốt bốn năm), tôi khá chắc chắn cô nàng nói “đang nhai”.

Và khi tất cả đã xong xuôi, tôi phát hoảng khi phải nói rằng Heaven ăn nhiều hơn tôi gấp cả chục lần. Cô nàng ngồi đó, cười hớn hở và xoa chiếc bụng tròn như bụng Ông Địa – tưởng tượng thôi. Mặt cô nàng dính đầy xi rô, và cả vài mẩu vụn bánh kếp.

“Cô bẩn quá”, tôi nói. Cô nàng đưa lưỡi l**m quanh miệng, cố gắng làm sạch một chút, nhưng vô vọng. Tôi nhúng khăn ăn của mình vào ly nước, rồi chùi mặt cho cô nàng. Cô nàng để tôi làm thế, cứ ngồi đó, mặt đưa về phía trước, mắt nhắm lại, hàm ngước lên, để tôi lau cho như một đứa trẻ.

Trong khoảnh khắc đó cô nàng trông thật ngây thơ, và vừa làm, tôi vừa cảm thấy muốn bảo vệ cô nàng. Tôi cảm thấy như thể mình đã biết cô nàng từ khi còn là đứa trẻ. Và rồi tôi nghĩ, đứa bé ngọt ngào này đã ngủ với Darren Rosenthal tối qua. Bao tử tôi quặn lại.

“Đi thôi”, tôi nói, ném tiền lên bàn. Cô nàng đưa tay vào túi, lấy ra ít tiền, đặt lên bàn, cầm tiền tôi vừa để xuống lên, nhét vào túi tôi.

“Tôi trả tiền bánh kếp”, cô nàng nói.

“Không, cô ăn bánh kếp. Tôi nghĩ tôi đã lau đi gần hết chỗ bánh luôn ấy chứ”, tôi chọc vào sườn cô nàng.

“Đừng”, cô nàng bật cười.

“Cô không cần trả tiền”, tôi nói.

“Cậu đã trả tiền khách sạn rồi”, cô nàng nói.

“Nhưng tôi vẫn sẽ trả tiền ngay cả khi cô không có ở đây.”

“Sao cũng được. Tôi trả tiền bánh kếp”, cô nàng nói. “Thêm nữa, cậu thậm chí chẳng thưởng thức được chúng.”

“Thật nhỉ! Và tôi đoán kẻ thua nên trả chứ”, tôi nói, biết tỏng mình đã bị cô nàng đánh bại.

“Xin lỗi?”, cô nàng nói.

“Cô nghe rồi mà.”

“Ồ, tôi biết cậu không hề nói điều tôi nghĩ cậu vừa nói.”

“Tôi nghĩ cô nghe đúng điều tôi vừa nói đấy.”

“Vui thật”, cô nàng nói. “Tôi đoán chúng ta sẽ có trận tái đấu vào bữa trưa.”

“Bữa trưa? Sau bưa ăn mới nãy ấy à? Tôi không cần ăn nữa, ít nhất cho tới bữa tối. Có thể thậm chí tới thứ ba tuần sau ấy.”

Cô nàng bắt đầu cục tác như gà. Tôi làm ngơ.

Điện thoại di động kêu, là luật sư tôi thuê trong tuần nghỉ việc, người này nói với tôi rằng thương hiệu Sữa quế đã được thông qua. Đây là mẩu tin tốt đầu tiên sau bấy lâu. Rồi máy điều hòa trong chiếc xe hơi thuê của chúng tôi tắt ngúm. Lẽ nào mọi thứ đều phải trả giá vậy sao?

Heaven và tôi vào siêu thị Ralph’s, tôi đứng đơ tại chỗ. Họ bán Jolt Cola. Đây là món cola ưa thích của tôi hồi những năm tám mươi, từ đó tới giờ tôi không hề thấy nó nữa. Thế mà nó đây, hết hàng này nối tiếp hàng khác. Có một số loại thức ăn, thức uống không được sản xuất tiếp nữa và tôi nhớ chúng nhiều hơn mức cho phép.

Aspen Soda là một loại soda có vị táo, gần giống như 7-UP vị táo. Nó được Pepsi sản xuất như một thức uống thử nghiệm, và tôi phải lòng nó, song ngay trong năm đó nó lại bị ngưng sản xuất. Rồi có cả ngũ cốc Quisp, ngũ cốc Team, có kẹo Reggie, loại kẹo thỏi mà Reggie Jackson là người đại diện, Munchos, thứ khoai tây chiên nhẹ, xốp trong túi màu cam sáng, Funyons, khoai tây chiên vị hành bên trong các vòng hành rán (hiện tại thỉnh thoảng bạn vẫn có thể trông thấy), và tất nhiên cả pizza vị Taco tại Pizza Hut. Thật đau đớn khi phải nghĩ rằng tôi sẽ chẳng bao giờ được nếm những thứ đó nữa. Tôi gần như nghe được bài nhạc nền của phim Brian’s Song khi nhớ đến chúng.

Nhưng đây, ngay trước mắt tôi, là cả một núi Jolt. Tôi có điên mới không mua hết từng lon một. Tôi đi lấy giỏ hàng, bắt đầu tóm lấy chúng từ trên kệ.

“Cậu đang làm gì đấy?”, Heaven hỏi khi thấy tôi cùng chiếc giỏ đã đầy phân nửa.

“Họ bán Jolt!”

“Thì sao?”

“Cô không nhớ Jolt sao? Nó là món soda tôi thích nhất từ trước tới nay. Nó có nhiều caffeine tới mức có thể đánh thức được cả một cái xác chết.”

“Không, nhưng tôi nhớ Tab”, cô nàng buồn rầu nói. Tôi dám chắc hiện tại cô nàng đang lướt qua danh sách của chính mình trong đầu về các món đồ không được sản xuất nữa. “Cả Bắp rang Maisie’s White nữa.” Thấy chưa? “Thế cậu định làm gì? Mua hết từng lon một à?”, cô nàng hỏi.

“Ừ”, tôi nói thẳng thắn, tiếp tục chất Jolt vào giỏ hàng.

“Được thôi”, cô nàng nói. Rồi không lỡ một nhịp, cô nàng bắt đầu cùng tôi thu thập những lon Jolt, chất vào giỏ hàng. Tôi biết cô nàng sẽ hiểu và hẳn sẽ làm điều tương tự.

Bất chợt, tôi cho rằng điều quan trọng nhất thế giới đối với tôi là tìm một ít Tab cho cô nàng.

Trong lúc chúng tôi đứng xếp hàng chờ thanh toán với hai giỏ đầy Jolt, Heaven quay sang tôi, đầy phấn khởi, với dấu hiệu của một chiếc bóng đèn sáng lóa trên đầu, cho thấy cô nàng đang có một ý tưởng.

“Muốn chơi đấu vật bằng ngón cái không?”, cô nàng hỏi. Đây là điều khiến cô nàng phấn khởi. Đầu óc tôi quay mòng mòng.

“Ở đây à? Người ta đâu có chơi vật ngón cái khi đứng xếp hàng mua tạp hoá.”

“Cậu không làm thế à?”

“Không, giống như vật tay ấy. Cô cần phải ngồi xuống.”

“Tôi không biết đấy.”

“Giờ cô biết rồi đấy”, tôi nói, lập tức bắt đầu nhúc nhích ngón cái để khởi động cho trận đấu sắp tới.

Khi chúng tôi ra ngoài, điện thoại của tôi kêu, đó là Phil.

“Chào, bạn yêu”, cậu ta nói.

“Chào, Phil”, tôi nói, không chắc chắn mình nên đối mặt thế nào với tình huống về Sarah.

“L.A. thế nào?”, cậu ta hỏi.

“Tuyệt lắm”, tôi nói. Tôi đảo mắt với Heaven, cô nàng có vẻ bối rối vì không hiểu tại sao tôi đảo mắt.

“Vậy, ờ…”, cậu ta lắp bắp, “Ban nhạc thế nào?”.

“Đưa bọn nó hợp đồng rồi. Thực ra, có tới hai hợp đồng trên bàn bọn nó.”

“Hai à?”

“Ừ. Darren Rosenthal cũng ngỏ lời.”

“Chết tiệt”, cậu ta mắng.

“Ừ”, tôi nói. “Thế nên bây giờ phải chờ xem.”

“Chết tiệt”, cậu ta lại nói.

“Ừ”, tôi đáp. Rồi chúng tôi im lặng trong một phút. Có một con voi khổng lồ đứng thăng bằng trên một quả bóng, hát theo giai điệu, nhưng chẳng ai trong chúng tôi nhắc tới nó. Và tôi sẽ không lên tiếng.

“Được rồi, người anh em. Nghe ngóng được gì thì gọi cho tôi nhé”, cậu ta nói.

“Vậy thôi à? Cậu không định nói đến sự thật rằng cậu đang ‘chơi’ Sarah sao?” Thật quá khó để tôi không nói gì.

“Ổ”, cậu ta nói, rồi im lặng một lúc lâu.

“Gì cơ?”, Heaven hét lên. “Cậu ta ‘chơi’ Sarah? Sarah của cậu à? Sarah điên ấy à?” ‘

“Suỵt”, tôi nói với Heaven, vẫy tay xua cô nàng.

“Bạn yêu à, tớ có thể nói gì đây?”, Phil nói. “Nó đã xảy ra rồi.”

“Ừ”, tôi nói.

“Ôi Chúa ơi!”, Heaven nói. Tôi bắn cho cô nàng ánh mắt ngụ ý bảo cô nàng im lặng. Cô nàng che miệng bằng cả hai tay, trông rất sốc.

“Nghe này, đại khái là nó đã xảy ra”, cậu ta nói. “Tớ không đổ lỗi cho cậu về việc cảm thấy bực bội. Nhưng hãy nhớ hồi học đại học, khi tớ mê mệt Marnie Williams, và cậu lại đi hẹn hò cô ấy? Hoặc… hoặc… lần nọ khi cả hai chúng ta thấy cô nàng tóc vàng tại làng Ngốc nghếch ấy? Cô nàng đã cởi áo ngực và để trên quầy bar ấy?”

“Món đồ mà cậu nhét vào túi khi cô nàng đi vào nhà vệ sinh ấy à? Có, tớ nhớ.”

“Đúng, chính xác”, cậu ta nói. “Tớ có được chiếc áo ngực, và cậu thì dắt được cô nàng về nhà.”

“Phil, những việc đó chẳng liên quan gì cả. Đừng đùa nhau. Tất cả những điều cậu nhắc tới chỉ để phục vụ cho mục đích duy nhất là che giấu kiểu xét nét vớ vẩn của cậu, cùng sự coi thường trắng trợn tình bạn giữa chúng ta. Giống như một gã đến cửa hàng tạp hóa và mua hai mươi đô đồ đạc mình không cần, để che giấu sự thật rằng gã tới đó mua băng vệ sinh cho bạn gái. Hãy đàn ông một chút đi. Hãy bước đến quầy thu ngân chỉ với một hộp Tampax to, như thế ít nhất tớ cũng sẽ có một chút tôn trọng dành cho cậu.”

“Sarah cần Tampax? Thật kỳ lạ, vì…”

“Ôi, trời ơi”, tôi nói. Ẩn dụ với Phil chỉ hoàn toàn phí công. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại bận tâm làm như thế nữa.

“Cậu bực à?”, cậu ta hỏi.

Tôi suy nghĩ một phút. Và sự thật là, tôi không hề. Sarah là cơn ác mộng, gạt bỏ được cô ta thực sự là một giải thoát. Ban đầu cô ta rất tuyệt, như hầu hết mọi cô gái, nhưng ốc đảo tuyệt vời đó sẽ nhanh chóng hóa thành ảo ảnh. Tôi đã trải qua những năm sau đó sống một cuộc đời khô khan, bước đi trong sa mạc đầy cay đắng, thi thoảng chạy loạn như một gã điên, đuổi theo bóng ma hạnh phúc mình từng có, nhưng khi giơ tay ra chỉ chụp được một nắm cát. Hiện giờ ấy à? Sau khi đến với Phil, cô ta sẽ không bao giờ cố gắng quay lại với tôi nữa, tôi biết mà. Và việc đó, bản thân nó, đã là một sự cứu rỗi với đời.

“Không, không hề. Tớ không bực. Nếu cô ta khiến cậu hạnh phúc, thì tớ chúc phúc cho cả hai người.”

“Tốt. Nghe được thế thật tốt. Đó là lý do tại sao vụ về Tampax lại kỳ lạ, vì nếu cô ta cần nó, thì bọn tớ sẽ ở trong hoàn cảnh hoàn toàn khác.”

“Cậu đang nói cái gì vậy?”

“Sarah có thai”, Phil nói. Tim tôi lập tức đập dồn. Tôi nghĩ lại thời gian cô ta và tôi có cuộc tình cờ – tôi thật là quá thiếu suy xét – cuộc l*m t*̀nh quá ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc kia. Tôi nghĩ thật kỹ để nhớ xem mình có dùng áo mưa không.

“Có thai kiểu gì?”, tôi hỏi.

“Ồ, thôi nào. Cậu biết chuyện đó thế nào mà. Làm gì có ai có thai ít hay có thai nhiều. Hoặc có thai, hoặc không, vậy thôi.”

“Ý tớ là… bao nhiêu ngày… tuần… lạy Chúa, bao nhiêu tháng?”

“Câu hỏi hay đấy”, Phil nói. Tôi thấy choáng.

“Tớ cúp máy đây, Phil.”

“Được thôi. Nhưng cậu giận tớ à?”

“Không, tớ không giận cậu”, tôi nói. Tôi cúp máy, nghĩ rằng mình sắp nôn tới nơi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here