Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

0
25

CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

Brady xanh mét. Và tôi không có ý xanh kiểu tươi tắn hay thiếu kinh nghiệm. Ý tôi là, cậu ta xanh mét như tàu lá chuối. Màu xanh lá cây. Và cậu ta trông như sắp nôn tới nơi.

“Cậu biết ‘vagina dentata – răng âm đạo’ là gì không?” Tôi hỏi để cậu ta phân tâm khỏi điều đang quấy rầy trong tâm trí.

“Hả?” Cậu ta hỏi lại, hoàn toàn mơ hồ.

“Vagina dentata – răng âm đạo”, tôi nói lại.

“Ơ… chẳng phải đó là một album của Cảnh sát sao?” Cậu ta vẫn có thể tư duy khi bị áp lực.

“Không, đó là Zenyatta Mondatta”, tôi nói.

“Vậy thì không. Tôi không biết ‘vagina gì đó’ là gì.”

“Dentata. Đó là một chứng sợ hãi ở đàn ông. Họ nghĩ rằng âm đạo phụ nữ có những chiếc răng nhọn. Thế nên họ sợ, không dám đưa của quý vào, vì sợ sẽ bị cắn đứt.”

“Vui thật đấy.”

“Tôi không dựng chuyện đâu.”

“Chuyện đó thì sao?”

“Tôi chỉ tự hỏi liệu cậu đã từng nghe tới nó chưa.”

“Vì… sao?”

“Tôi không biết. Có vẻ như cậu cần phân tâm một chút”, tôi nói trong lúc đọc thành phần nguyên liệu trên một lon Jolt.

“Thế nên cô nói với tôi về âm đạo có răng?”

“À ha”, tôi nói.

“Cô biết không? Cái kiểu phân tâm như vậy, tôi không cần.”

“Được thôi. Xin lỗi. Xì”, tôi nói. “Giờ muốn chơi vật ngón cái không?”, tôi hỏi.

“Không.” Cậu ta mở cốp xe, bắt đầu chất Jolt vào. Thế nên tôi giúp.

“Tôi có ba mươi răng”, tôi nói trong lúc nâng một lốc sáu lon Jolt đặt vào cốp xe. “Không phải ở âm đạo, hiển nhiên rồi – mà ở trong miệng.” Brady không nói gì. “Hầu hết mọi người có hai mươi tám răng. Nhưng một khuôn răng hoàn chỉnh có ba mươi hai răng. Bốn cái bị nhổ khi răng khôn mọc lên.”

“Vậy sao?”, Brady vờ tỏ ra hứng thú.

“Tôi từng có ba mươi hai răng. Và rồi khi một chiếc răng khôn bị nhổ, tôi còn ba mươi mốt. Tôi ghét việc đó. Nó không đều. Suốt cả năm tôi luôn cảm thấy miệng mình bị lệch. Tôi nghĩ đó là năm 1998. Nhưng rồi năm 1999 tôi được xử lý nốt bên kia, thế là mọi thứ tốt hơn nhiều.”

“Vui ghê.”

“Giống như phong thủy trong miệng ấy.”

“Phải rồi.”

“Nhưng tôi chưa bao giờ nhổ cả hai cái răng kia để có khuôn răng hai mươi tám chiếc bình thường. Việc đó cũng không sao. Ba mươi cái là tôi hạnh phúc rồi.” Brady vẫn không nói gì. “Cá mập thì có nhiều hàng răng.”

“Dừng lại đi”, Brady bỗng nhiên nói. “Tôi không thể nghe thêm nổi về răng nữa. Tôi không muốn nghe về răng trong miệng cô… răng trong âm đạo… răng cá mập… đừng nói về răng nữa.”

“Tôi không có răng trong âm đạo”, tôi đảo mắt với cậu ta. “Cậu có biết tôi được sinh vào lúc 5 giờ 21 phút chiều không?”

“Cô đang làm gì vậy?”, cậu ta hỏi.

“Ý cậu là sao?”, tôi hỏi lại.

“Cô cứ nói mãi về những chuyện ngớ ngẩn. Tại sao?”

“Tôi chỉ đang trò chuyện thôi.”

“Thôi, đừng”, Brady nói. Và chúng tôi chất nốt lốc Jolt cuối cùng vào xe.

Có một bãi tắm cho chó ở đây, thứ mà tôi nghĩ Strummer cần được trải nghiệm. Thứ nhất là, nó chỉ mới từng tới công viên cho chó, chưa bao giờ tới bãi biển cho chó. Nhưng tôi cũng không biết liệu nó đã bao giờ thấy biển chưa.

Brady và tôi bắt đầu đi về phía tây. Khi tới bãi biển, chúng tôi thấy một thứ mình chưa bao giờ trải nghiệm. Toàn chó là chó. Tôi chưa bao giờ thấy chó ở cùng một chỗ nhiều như vậy. Strummer phát cuồng lên.

“Thằng nhóc đang ở trong thiên đường chó nhỉ”, tôi nói với Brady, cậu ta nhìn Strummer và mỉm cười.

“Có một gã bước vào phòng khám thú y cùng con chó, đặt nó lên bàn khám”, Brady nói. “Bác sĩ nhìn con chó và nói, ‘Tôi xin lỗi, nhưng con chó của ngài chết rồi’.”

Tôi lập tức nhìn quanh xem có con chó nào trong tầm nghe không, và quả thực có một con Border Collie cách chúng tôi khoảng ba bước chân.

“Suỵt!”, Tôi nói với Brady. “Đừng nói về chó chết ở đây. Cậu sẽ làm mấy con cún đáng thương không vui.”

“Đùa thôi mà.”

“Chó chết không phải chuyện đùa.”

“Cô không chịu để tôi kể cho hết.”

“Con chó có sống lại không?”, tôi hỏi.

“Tôi kể nốt được không?”

“Được thôi”, tôi nói.

“Thế là bác sĩ thú y nói, ‘Tôi xin lỗi, nhưng con chó của ngài đã…'”, Brady thì thào, “‘chết’. Gã kia nói, ‘Tôi muốn kết quả chẩn đoán thứ hai’. Thế là bác sĩ thú y mở chuồng, thả ra một con chó tha mồi. Con này hít ngửi con chó kia, lấy chân đụng vào nó, rồi đồng tình rằng nó đã chết. Thế là gã kia lại nói, ‘Tôi muốn kết quả chẩn đoán thứ ba’. Bác sĩ thú y mở một chuồng khác, thả ra con mèo. Con mèo đi vòng quanh con chó, quan sát. Xong, nó cũng đồng ý con chó đã chết. ‘Được rồi’, gã kia nói. ‘Vậy tôi phải trả bao nhiêu tiền đây?’ ‘Năm trăm đô’, bác sĩ thú y nói. ‘Gì cơ? Ông lấy của tôi năm trăm đô chỉ để nói với tôi rằng con chó của tôi đã chết à?’ ‘Này’, bác sĩ thú y nói, ‘ngài mới là người đòi báo cáo từ con chó tha mồi và kết quả soi của con mèo mà’.”

Và rồi chúng tôi im lặng một lúc, chỉ xem lũ chó chơi đùa. Strummer có vẻ sợ nước. Nó chạy dọc theo mép nước, nhưng rụt chân lại mỗi lần sóng đánh vào.

Tôi xắn quần jean, bước xuống một chút để nó thấy rằng không sao, nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Cho tới khi nó thấy một con chim. Một con hải âu bay sà xuống, Strummer bắt đầu đuổi theo, đuổi đến tận biển. Tất nhiên con hải âu đang bay, nên Strummer sẽ chẳng có cơ hội nào tới gần được, nhưng nó không biết việc này. Chỉ thoáng chốc, tôi đã thấy Strummer lội trong nước. Đó là điều đáng yêu nhất tôi từng chứng kiến. Tôi cảm thấy như một vị phụ huynh đầy tự hào, và tôi nghe tiếng Brady hoan hô từ chỗ cậu ta đang ngồi.

“Hú! Được lắm, Strummer! Nhóc con!”, cậu ta hét. Tôi quay lại, thấy Brady nhảy nhót trong niềm tự hào tương tự. Tôi vẫy cậu ta lại, cậu ta bước xuống chơi cùng chúng tôi dưới nước.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Giờ thì Strummer đang vui vẻ tới mức không muốn lên bờ. Chúng tôi té nước, chơi thêm một giờ nữa. Dường như chúng tôi đã quên đi hết mọi vấn đề của mình. Ngay khoảnh khắc này, chỉ có ba chúng tôi, chơi đùa tại bãi biển dành cho chó dưới ánh nắng California.

Và rồi điện thoại của Brady rung lên.

“Chào?”, cậu ta nói. “Chào, Sam! Em thế nào?” Tôi nhìn biểu cảm của cậu ta chuyển từ phấn khởi sang giận dữ chỉ sau khoảng năm giây. “À ha. À ha. Wow… Ừ, thế hẳn là rất tuyệt. Ừ, Eddie Vedder… cậu ta xịn đây. Nhưng, tất cả những sản phẩm gần đây của cậu ta hoàn toàn nhảm nhí, đó lại là chuyện khác…” Cậu ta nghe thêm một lúc, nhặt lên một viên đá lẫn trong cát và ráng sức ném nó thật mạnh. “Nghe này, chiều tối nay em gặp anh được chứ? Đừng ký thứ gì với hắn cả. Hứa nhé?”

Brady đang đổ mồ hôi, tôi ghét phải thấy cậu ta căng thẳng thế này. Cậu ta cúp máy, trông như thể sắp phát nổ tới nơi.

“Chuyện gì vậy?”, tôi hỏi.

“Bạn trai cô dẫn bọn nhỏ ra ngoài uống rượu tối qua cùng Pearl Jam.”

“Anh ta không phải bạn trai tôi.”

“Sao cũng được. Thằng Darren Rosen khốn-kiếp đó đã sắp xếp để bọn nhỏ được gặp Eddie Vedder tối qua. Nói xem, làm thế quái nào tôi có thể cạnh tranh được với chiêu đó?”

“Mặc xác Pearl Jam chứ”, tôi nói. “Ai mà quan tâm?”

“Bọn nhỏ quan tâm! Cô phải nghe được bọn nó phấn khích đến cỡ nào.”

“Bọn nhỏ sẽ gặp cậu hôm nay chứ?”

“Ừ”, cậu ta nói. “Chúng ta phải quay về Hollyweird.”

“Tốt. Nghe này, phút 89 vẫn chưa hết trận mà. Tôi hoàn toàn có niềm tin rằng cậu sẽ tóm được nhóm này. Tôi biết mà.”

“Vậy sao?” Brady hỏi với niềm tin tưởng ngang ngửa với lúc một kẻ ba chục tuổi được nghe rằng Thỏ Phục sinh có thật.

“Thật mà. Tôi là bà đồng đấy. Chính hiệu luôn. Từ trước giờ rồi. Và tôi biết cậu sẽ ký được hợp đồng với nhóm này. Thế nên tôi có chút niềm tin. Tôi hứa đấy.”

“Nếu cô đã nói vậy…”, cậu ta miễn cưỡng. Rồi chúng tôi lấy đồ, rời khỏi đó.

Trên đường trở lại khách sạn, chúng tôi ghé vào một cửa hiệu 7-Eleven vì tôi muốn mua Slurpee. Bỗng nhiên, bất thình lình, Brady quỳ sụp xuống.

“Ôi Chúa ơi”, Brady thốt lên. “Không thể nào! Giống như hôm nay là sinh nhật của tôi, kết hợp chung với cả Giáng sinh nữa!”

“Cậu đang nói cái gì vậy? Đứng lên!” Tôi nói, kéo Brady đứng dậy khỏi sàn.

“Nhìn kìa!”

“Nhìn cái gì mới được?”

“Munchos! Và Funyons. Bây giờ cô không thể mua chúng nữa.”

“Rõ ràng là có thể mà”, tôi nói.

“Thật không thể nào tin nổi”, cậu ta nói trong lúc bắt đầu tóm những gói khoai chiên ra khỏi kệ, theo đúng nghĩa đen. “Gì thế này? Đây thật là một thành phố vàng! Los Angeles là vùng đất của đồ ăn vặt sao?”

“Ôi, không. Làm ơn nói với tôi là cậu sẽ không mua sạch tất cả chỗ này đi.”

“Dẹp đi, tôi mua hết.”

“Chúa ơi”, tôi nói. Và rồi tôi giúp cậu ta tóm những gói Funyons, Munchos còn lại.

Giờ thì chiếc xe thực sự bị trĩu xuống ở phần sau. Chúng tôi thuê một chiếc xe bốn cửa, nhưng giờ không còn chỗ để bất cứ ai hoặc bất cứ một gói đồ ăn đồ uống nào lách vào được nữa. Sáng mai chúng tôi cũng sẽ tới Seattle, nên tôi không chắc Brady định làm gì với tất cả những thứ này.

Điện thoại của tôi kêu, là Sydney. Kể từ lúc đến đây tôi vẫn chưa nói chuyện với cô ấy, và cô ấy giận.

“Ừm… chào. Còn nhớ mình không?”, cô ấy hỏi.

“Tất nhiên rồi!”, tôi đáp. “Vụ gì vậy? Vẫn đang bám trụ ở New York nhỉ?”

“Ừ. Cậu nên gọi cho tớ chứ!”

“Tớ xin lỗi. Tớ phải chạy quanh suốt.”

“Đoán xem tớ mới làm gì?”, cô ấy hỏi.

“Tớ không tưởng tượng được.”

“Tớ vừa tạo một tài khoản PayPal.”

“Để mua sắm trên eBay à?” Tôi hỏi, vì đây chính là lý do tôi tạo tài khoản PayPal.

“Không”, Sydney nói, hoàn toàn nghiêm túc. “Đoán lại đi?”

“Tớ không biết.”

“Tớ vừa tạo một Quỹ ngực”, cô bạn tôi tự hào tuyên bố. Tôi dời chiếc điện thoại xa khỏi tai, nhìn nó. Tôi cũng không biết tại sao mình làm vậy. Có lẽ để tự làm mình thấy hứng thú. Khi tôi đưa điện thoại trở lại tai, cô ấy vẫn đang nói. “Thế thì đến sinh nhật hai mươi sáu tuổi, để tặng quà cho chính mình, tớ đã quyết định mua cho bản thân một bộ ngực mới.”

“Ôi trời…”, tôi nói.

“Nhưng tớ không có đủ tiền, thế nên tớ tạo một website để mọi người có thể quyên tiền cho Quỹ ngực mới tặng Sydney, tớ đặt link từ trang Friendster và MySpace của tớ tới đó.”

“Cậu đùa chắc.”

“Không, tớ hoàn toàn nghiêm túc. Và mọi người đã quyên góp rồi! Cậu tin nổi không? Có một trăm năm mươi ba đô và sáu mươi bảy xu trong tài khoản.”

“Không, tớ hoàn toàn không tin. Và ai mà quyên sáu mươi bảy xu nhỉ, tớ muốn biết cái đó.”

“Ai bận tâm chứ? Tuyệt thật đấy. Sao tớ không nghĩ tới việc này trước đây nhỉ?”

“Vì lúc đó cậu tỉnh táo hơn chăng?”

“Nồi… ấm đun… xin chào”, cô ây nói. “Sao cũng được… đất thánh bên kia thế nào?”

“Tốt. Bọn tớ rất vui.”

“Nếu cô dám gọi việc Darren Rosenthal diễu mấy thằng ngôi sao nhạc rock trước mặt ban nhạc tiềm năng của cô là vui, thì đúng là vui thật đấy”, Brady hét lên.

“Cậu ta hét cái gì vậy? Darren Rosenthal, Darren Rosenthal của cậu ấy à?”, Syd hỏi.

“Không, không phải Darren Rosenthal của tớ, nhưng đúng, là người cậu biết đấy.”

“Ôi, chính là Darren Rosenthal của cô ấy đấy”, Brady xen vào. “Cô sẽ rất vui nếu biết Heaven và Darren đã tái hợp!” Rồi cậu ta bắt đầu hát một bài hồi thập niên bảy mươi của Peaches & Herb, “Tái hợp, cảm giác thậậật vuuuui!”.

“Cái gì?”, Sydney hỏi.

“Cậu im miệng được không?”, tôi nói với Brady. “Chẳng có gì đâu”, tôi nói vào điện thoại. “Nghe này, ít phút nữa Brady sẽ gặp ban nhạc, tớ sẽ gọi lại cho cậu sau.”

Tôi cúp máy, trừng mắt nhìn Brady, cậu ta đang lái xe, nhìn thẳng về phía trước.

“Cậu bị cái gì vậy hả?”, tôi nói.

“Ngoài mọi thứ ra ấy à?”, cậu ta hỏi lại.

“Tôi đã nói gì với cậu lúc nãy chứ? Thôi căng thẳng đi. Cậu sẽ có được hợp đồng. Cậu sẽ bước khỏi buổi hẹn với cái hợp đồng.”

“Ừ… thì cô nói thế.”

“Tôi tin vào cậu”, tôi nói. Cậu ta nhìn sang tôi, lần đầu tiên. “Chuyện đó sẽ xảy ra. Tôi hứa đấy.”

“Cảm ơn”, cậu ta nói. Chúng tôi lái xe vào lối xe chạy của khách sạn Hyatt, Strummer và tôi nhảy xuống, còn Brady lại xe đi gặp ban nhạc.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here