Anh chàng ngu ngơ và Cô nàng rắc rối – CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

0
30

CHƯƠNG THỨ – HEAVEN

Tôi đã đọc ở đâu đó, có thể trong quyển DSM-III-R, rằng một người trung bình là người bình thường, đại diện cho hầu hết cá thể con người. Nghĩa là nếu một người trung bình ăn hai thỏi chocolate một tuần, thì có một số người ăn nhiều hơn, và một số ăn ít hơn, nhưng hầu hết sẽ ăn hai thỏi một tuần.

Tôi thực ra còn không ăn thỏi chocolate nào. Thế nên theo lý luận này, tôi không bình thường. Hoặc là không trung bình, ít ra là thế. Và như American Beauty đã dạy, không gì tệ hơn việc ở mức trung bình. À, nó nói rằng không có gì tệ hơn việc bình thường, thế thì cũng đồng nghĩa thôi.

Giờ thì, ăn mừng là điều mà người trung bình sẽ làm khi đạt được thứ gì đó. Người trung bình sẽ nấu một bữa tối ngon lành hoặc dẫn ai đó ra ngoài ăn một bữa ngon. Như vậy dễ đoán quá. Quá điển hình. Tôi – người không trung bình – quyết định sẽ làm điều gì đó khác biệt để ăn mừng việc Brady có được ban nhạc này, vì sâu trong tim, tôi biết rằng cậu ta sẽ quay lại với tin vui.

Nhưng sáng hôm sau chúng tôi sẽ tiếp tục lên đường, vậy thì không có nhiều thời gian. Suy nghĩ đầu tiên của tôi là dùng những món Brady thích, làm cho cậu ta một chiếc bánh. Nhưng tôi không có lò nướng. Thế nên tôi nghĩ, có thể là một món đồ uống. Có lẽ tôi sẽ lấy một ít Munchos, Funyons, nghiền chúng vào trong một ly Jolt, biến nó thành món đồ uống ăn mừng cho cậu ta. Tôi sẽ gọi nó là Munyon Cola. Munyon. Đọc lên nghe cũng vui nữa. Thấy chưa?

©STE.NT

Tôi dám cá một người trung bình sẽ không có cảm hứng pha ra được món tinh tế như vậy. Tôi dám cá một người trung bình thậm chí còn không muốn uống nó nữa ấy. Tôi sẽ gộp cả Brady và mình vào số đó, vì có thể nó sẽ là món uống kinh tởm nhất tôi từng nghĩ ra. Thế nên cân nhắc lại, thì tôi sẽ không pha nó. Munyon Cola sẽ không bao giờ ra đời, và tôi sẽ nhường việc sáng tạo đồ uống cho Brady.

Nhưng tôi muốn làm gì đó để ăn mừng. Mấy ngày nay Brady đã rất căng thẳng rồi, chúng tôi cần làm gì đó vui vẻ. Không chỉ vì cậu ta căng thẳng, mà còn vì, thẳng thắn nào, ngay lúc này tôi đang được xả hơi khỏi cuộc sống của chính mình. Khi quay lại, tôi sẽ chẳng có việc làm, chẳng có cách nào trả tiền thuê nhà mà không bị lấn vào quỹ dành cho lúc rủi ro, không có bạn trai, và không có phương cách nào để có được những thứ kể trên.

Nói tới lo lắng, thường thì tôi không vạch rõ được các ưu tiên của mình. Có lẽ đây là cảm giác nên có khi lo lắng. Thường thì tôi chỉ lo về sự thật là thợ cắt tóc của mình sắp nghỉ sinh tuần này, vậy có Chúa mới biết đến khi nào tôi mới cắt được một mái tóc cho ra hồn – thật đấy nhé!

Chúng tôi cần một bữa tiệc. Quá tệ, chúng tôi chẳng quen ai tại L.A. Bạn biết gì không? Tiệc tùng là tiệc tùng. Dù sao thì trong hầu hết các trường hợp, bạn sẽ không biết hết mọi người tại một bữa tiệc. Tiệc tùng là thế mà, hòa trộn vào nhau thôi. Kết bạn mới. Thật là một ý tưởng tuyệt hảo! Tôi sẽ mời tất cả những người thú vị tại khách sạn này tới phòng. Để ăn mừng.

Brady bước vào căn phòng của chúng tôi – đang chật ních người. Cậu ta bước ngược ra, kiểm tra biển trên cửa để bảo đảm đúng phòng. Rồi khi bước trở vào, cậu ta tìm thấy tôi nơi góc phòng. Tiếng nhạc ầm ầm, mọi người đang uống và tận hưởng. Tôi vẫy Brady lại. Cậu ta chen qua đám đông để đến chỗ tôi.

“Có chuyện gì vậy?”, cậu ta hỏi.

“Ngạc nhiên không!”, tôi hét. Tôi thổi chiếc còi tiệc mà những người ở phòng 801 đã tốt bụng mang tới.

“Cái gì đây?”

“Tiệc của cậu đấy! Đây là Brady”, tôi nói với mọi người gần đó. Mọi người đưa chai bia của mình lên.

“Chúc mừng, anh bạn!” Một anh chàng nói, giơ tay lên chờ Brady đập vào.

“Những người này là ai?”, Brady hỏi tôi.

“Đừng để anh ta chờ!” Tôi nói với Brady, cậu ta nhìn anh chàng nọ – người đang giơ tay lên chờ cậu ta phản ứng lại. Cuối cùng Brady cũng đập tay với anh chàng, rồi anh chàng lại tiếp tục chuyện mình đang làm.

“Cậu đã sẵn sàng để tận hưởng thả cửa chưa?”, tôi hỏi Brady.

“Heaven!”, Brady nói. “Đây là gì vậy?”

“Tiệc của cậu đấy”, tôi nói. “Chúng ta không thể ở trong một khách sạn có ghi ‘Riot House[1]’ mà lại không bùng nổ theo đúng cái tên đó. Với lại… chúng ta ăn mừng!”

[[1]] Có nghĩa là “Căn nhà náo nhiệt”.

“Ăn mừng cái gì?”

“Superhero! Bọn nhỏ sẽ hợp tác cùng cậu.”

“Làm sao cô biết?”

“Tôi biết chứ. Tôi có lòng tin mà”, tôi nói. “Tôi đúng, phải không?”

“Ừ, cô đúng”, cậu ta nói, nụ cười hớn hở nở trên môi. Tôi nhảy lên, ôm chầm lấy cậu ta.

“Nhưng lỡ nếu như bọn nhỏ không đồng ý thì sao?”, cậu ta hỏi.

“Vậy thì đây sẽ là bữa tiệc động viên Brady.”

“Tôi phải hỏi lại… những người này là ai vậy?”

“Hàng xóm”, tôi hét. “Những người đang ở trong khách sạn. Những người hay ho tôi gặp ở dưới sảnh, họ đến Chi, quán bar của Justin Timberlake ấy. Cậu biết không? Cái quán ngay tầng dưới là nhà hàng – bar mới của anh ta đấy.”

“Tôi không biết.”

“À… anh ta bận. Nên không dự được.”

“Cô mời Justin Timberlake?”, cậu ta nói.

“Không, anh ấy không có ở đó. Nhưng Kevin Dillon thì ở đó.”

“Là ai?”

“Anh em của Matt Dillon. Cậu ấy ở đằng kia kìa”, tôi chỉ tay. “Mặc áo sơ mi chơi bowling màu đỏ. Cạnh cô nàng có ngực giả ấy. Khoan, cô nào trong phòng chẳng thế.” Tôi đưa Brady một chai bia. “Cạn đi, bạn yêu. Đêm cuối của chúng ta ở L.A. đấy, và đây là bữa tiệc dành cho cậu, bạn tôi.”

“Cô làm thế này chỉ mất ít giờ?”

“Ừ. Tôi chỉ việc đưa số phòng ra, còn họ chỉ việc tới thôi.”

“Cô là kẻ kỳ lạ và tuyệt vời thật đấy”, Brady nói. Cậu ta cầm chai bia, chúng tôi cụng một phát. “Tôi đoán đây là bữa tiệc tự góp vào ăn nhậu à?”. Cậu ta hỏi trong lúc nhìn quanh, thấy tất cả chỗ bia bọt. Rồi cậu ta chú ý thấy một bàn đầy Effen Vodka. “Cái đó thì ở đâu ra?”

“Jon”, tôi đáp.

“Và Jon là…?”

“Là anh chàng xịn nhất trên đời! Tôi đang ở dưới lầu, gặp hai anh chàng đang ngồi chơi trong nhà hàng, nên tôi mời họ. Hóa ra một người trong số họ đã tạo ra loại vodka mới này, tên Effen Vodka. Tên hay đúng không? Mà, tôi ngồi với họ nửa giờ, chúng tôi nói chuyện về kế hoạch ra mắt nó, đại khái là chuyên môn của tôi đấy. Tôi đưa ra vài ý tưởng họ rất mê.”

“Chẳng hạn như?”

“Các món đồ, quần áo ‘Effen Cool’, một chuyến du đấu bài xì dách quốc tế do Effen tài trợ… đại khái thế. Mấy cậu lính lác của anh ta đang làm vài thứ quảng bá dưới lầu tại quán Chi, có vẻ không gây ồn ào gì lắm, thế nên tôi tìm cho họ một nhóm khách hàng mục tiêu, đã sẵn sàng, những ứng viên tiềm năng đúng chuẩn.”

“‘Nghĩa là?”, cậu ta nói.

“Tôi bảo anh ta rằng anh ta họa có ngu mới không đưa đồ uống miễn phí vào tiệc của cậu. Thế nên… chúng ta là những người đầu tiên được thưởng thức Effen Vodka nguyên hương và cherry đen.”

“Effen được đấy”, Brady nói. “Chỉ có cô mới dựng lên được vụ này, có cả một công ty rượu tài trợ nữa chứ.” Cậu ta lắc đầu kinh ngạc. Chúng tôi dùng năm tiếng đồng hồ tiếp theo để làm quen những người bạn mới, bốc phét về ban nhạc mới của Brady.

Cả hai chúng tôi thức dậy với cơn nhức đầu từ món đồ uống cherry đen. Điện thoại reng, đánh thức chúng tôi, như một cái còi siêu to chĩa thẳng vào tai. Chúng tôi chui vào giường ngủ chỉ mới tầm bảy mươi tám phút trước.

“Tắt quách đi!”, tôi nói. Strummer nhìn tôi như thể tôi đang nói với nó. Nó nghiêng đầu sang bên. “Không phải mày, cậu bé.”

“A lô?”, Brady rên rỉ trả lời điện thoại. “Cảm ơn”, cậu ta nói rồi cúp máy. “Dậy đi. Đến giờ rồi. Chúng ta phải ra sân bay trong vòng một giờ nữa.”

“Ôi”, tôi rên lên, lê xác khỏi giường.

Tôi nghe tiếng vòi sen bật mở trong phòng tắm. Tôi bước tới cửa, đẩy mở.

“Tôi vào đây”, tôi nói, bước về phía bồn rửa mặt.

“Vào đây à? Mới lạ đấy”, cậu ta nói.

“Không, đồ ngốc. Cậu còn say à. Tôi chỉ rửa mặt thôi.”

“Chà, tôi mừng là bây giờ chúng ta có thể thoải mái dùng chung phòng tắm”, giọng cậu ta đầy giễu cợt.

“Đâu phải tôi thấy được cái gì trong kia. Mà tôi cũng chẳng muốn thấy. Cậu có tè khi tắm không?”

“Không”, cậu ta hung hăng đáp.

“Xạo quá”, tôi nói lại.

“Sao cũng được”, cậu ta nói.

“Madonna làm thế đấy”, tôi nói.

“Cô ta nói với cô à?”

“Không, tôi nghĩ mình đã từng thấy trong chương trình Letterman. Cô ta nói với Dave. Rõ ràng là làm như thế rất tốt. Cô ta nói vậy.”

“Thú vị đấy nhỉ”, Brady nói.

“Nó ngăn bệnh nấm kẽ chân đấy.”

“Được rồi.”

“Vậy… tôi nói thế thôi. Lỡ như cậu có đi tè trong khi tắm… thì có thể hơi ghê, nhưng cũng có lợi.”

“Tôi không bị nấm kẽ chân”, cậu ta nói. “Nhưng cảm ơn thông tin của cô.”

“Không có gì”, tôi nói. Rồi tôi thêm vào, “Cậu hẳn đang tè đấy nhỉ. Nhớ nhắm trúng vào chân đấy”.

“Cô biến thái quá”, cậu ta nói. Tôi rời khỏi phòng tắm, bắt đầu gom túi đồ của mình. Tôi nhét bốn lốc Jolt sáu lon vào đáy túi của mình cho Brady. Cậu ta hẳn cũng chẳng uống hết ở Seattle, nhưng có còn hơn không. Tốt đấy chứ!

Khi đến sân bay, chúng tôi vẫn còn chút thời gian rỗi rãi. Chúng tôi bèn làm thủ tục check in, xem họ có thể nâng cấp miễn phí không. Không. Một lần nữa, Brady lại ngồi ở chỗ gần lối đi. Cậu ta không chịu chuyển đi, mà tôi thì không muốn lại mắc kẹt nơi cửa sổ. Thế là tôi hỏi liệu còn ghế nào khác gần lối đi không. Hóa ra có một ghế trống ngay phía trước Brady. Thế là tôi đổi chỗ.

Khi chúng tôi lên máy bay, chẳng có ai ngồi cạnh Brady, còn bên cạnh tôi thì có một gã nhỏ thó rũ rượi. Gã không quá mập, nhưng trông như đã từng bị thừa cân. Gã làm tôi cảm giác như gã là anh chàng Jared giảm cân bằng cách ăn sandwich Subway ấy. Tôi gần như có thể thấy cảnh gã tự hào giơ chiếc quần jean ngoại cỡ to đùng lên và hiện diện với cơ thể mảnh dẻ mới có. Nhắc mới nhớ, quảng cáo mới của Subway chiếu hình Jared không sơ vin, có lẽ để che giấu gì chăng?

“Chào, cô thế nào?”, gã hỏi. “Tôi là Evan.” Gã có mùi như mỳ gà vậy.

“Tôi ổn”, tôi đáp. Biết rằng tên tôi cùng vần với tên gã sẽ khiến gã trở nên hào hứng, và sẽ dẫn tới ít nhất ba mươi phút nói chuyện nữa, nên tôi quyết định không xưng tên thật. “Tôi là Belinda.”

“Chà, tên lạ thật đấy”, gã nói. Tôi lập tức ước gì mình đã đáp là Jean, hay Mara, hay Cathy gì đó. Hay là Sue. “Cô biết đây là ghế quay mặt vào tường chứ, Belinda?”

“Ừ”, tôi nói. “Càng có thêm không gian. Nhân tiện, ngài nghe lầm rồi. Tên tôi là Sue.”

“Chà… ồ”, nét mặt gã hơi kỳ lạ. “Nhưng nghe này… khi tiếp viên tới, cô ta sẽ hỏi liệu chúng ta có đồng ý mở cửa thoát hiểm và giúp mọi người thoát khỏi máy bay khi có trục trặc hay không.” Gã rướn lại gần. “Cô nhớ nói đồng ý”, gã dặn.

“Được thôi…”, tôi đáp.

“Chà, một cậu bạn phi công từng nói với tôi rằng nếu bị đâm… cửa thoát hiểm cũng vô dụng thôi. Với nữa, sẽ có nhiều vết rạn nứt trên thân máy bay, tốt nhất chúng ta cứ bò qua một trong những lỗ thủng đó.”

“Ừm… được thôi”, tôi không chắc lắm việc tại sao gã lại nói chuyện này với mình ngay lúc máy bay sắp cất cánh. Tôi đang tự hỏi tại sao lần nào gã cũng bắt đầu bằng từ “chà”, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy rằng gã này hoàn toàn không ổn.

“Còn về việc giúp đỡ các hành khách khác… tôi nói cô nghe.” Rồi gã thực ra chẳng nói gì cả, chỉ tỏ thái độ khinh bỉ toàn bộ loài người bằng một cái vẫy tay. Gã này bị làm sao vậy? Tôi thậm chí còn nghe được tiếng Brady cười khúc khích phía sau. Cùng với cái chỗ trống chết tiệt bên cạnh.

“Cảm ơn về mẹo đó”, tôi nói. Tôi mở một tờ tạp chí trên máy bay, vờ đọc một bài báo về Queen Latifah để gã thôi nói với tôi về máy bay rơi. Tất nhiên, việc này không hiệu quả.

“Chà, còn khi họ bắt đầu cái bài minh họa về thiết bị phao nổi ấy à? Cứ việc bịt tai lại tự hát la la la, vì nếu chúng ta lao xuống biển… chà, cái đệm ghế của cô cũng chỉ hiệu quả cỡ, chà, nói chung là vô dụng. Nếu đâm đầu xuống nước, là chết sạch. Chuyến bay số 21 tử thần.”

Được rồi, hẳn phải có cách cư xử chuẩn mực trên máy bay chứ. Có một điều nho nhỏ mà tôi thích gọi là “Jetiquette”, điều luật quy định về hành vi đúng chuẩn khi ngồi trên máy bay. Tôi không biết Evan vì sao thành ra như thế, nhưng rõ ràng trong tư duy của gã, giáo dưỡng và lịch thiệp xã hội không được ưu tiên lắm. Rồi ngay khi tôi định đứng lên và chiếm lại chỗ ngồi cạnh Brady, một mụ béo nhất tôi từng thấy trên đời tiến đến, ngồi cạnh cậu ta. Mụ nhét mình khít rịt vào chỗ lẽ ra là của tôi. Và tuyệt đỉnh hơn nữa là mụ đem theo một đứa trẻ con. Thánh thần ơi!

“Tao đã từng mặc những bộ váy tinh tế hơn, nhưng mày nghĩ rằng mày thông tuệ lắm à, đồ tinh tinh?”

-Wanda, A Fish Called Wanda

“Không, không, cậu luôn hiểu nhầm về tôi rồi đấy. Tôi thực sự nông cạn cỡ này này.”

– Will, About a Boy

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here