Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 15

0
31

CHƯƠNG 15

Một giờ sau, Philippe-Henry về đến đường Artois.

Amélie và Ombeline đang ngồi trong ghế bành, đối diện với lò sưởi vẫn reo lách tách, mặc dù chỉ còn vài ngày nữa là tới mùa xuân.

Amélie đứng dậy và lao ra gặp cha.

– Ombeline đã rất khổ sở vì cuộc gặp gỡ với ông Cyprien, – cô thì thầm vào tai ông – Lúc về đây chị ấy bị khó ở một chút. Con không biết nguyên nhân có phải do sự chênh lệch nhiệt độ giữa không khí bên ngoài và căn hộ quá nóng này, hay là do sự xúc động. Vú Madeleine đã cho chị ấy uống một ly rượu mùi để lại sức. Con cam đoan với cha là chị ấy đã hoàn toàn bình phục. Vả chăng con biết tại sao rồi! Con cũng đã nếm thử. Ngon tuyệt! Cha còn giấu con thứ đồ uống tuyệt vời đó đến bao giờ nữa?

– Cha thấy con còn quá nhỏ để uống rượu mùi, chỉ có vậy thôi. Chắc cha phải nói chuyện với bà quản gia nhà ta quá. Bà ấy không được phép cho con uống rượu. Nhưng cha sợ bà ấy lại có những lý do hay nhất trên đời để chống lại cha. Cha sẽ lại sai, như thường lệ! Với con và v* Madeleine, cha có cảm tưởng xấu rằng mình là chủ nhà mà chẳng làm chủ được cái gì hết!

Ông Schunck nhìn con gái với vẻ âu yếm và nhận ra đôi gò má cô đỏ hơn ngày thường. Sau những gì cô vừa thú nhận với ông, ông hiểu rằng ngọn lửa làm sáng đôi má của con gái mình không hẳn chỉ duy nhất do hơi nóng của lò sưởi. Rượu mùi rõ ràng cũng đóng góp ít nhiều vào đó! Ông không thể ngăn được nụ cười.

– Hãy đi thăm cô bạn trẻ của ta nào, – ông tuyên bố – Nhưng trước hết, con làm ơn, con gái yêu ạ, hãy bảo v* Madeleine giữ chai rượu mùi trong tầm tay. Với những gì mà cha phải thông báo cho Ombeline, chắc chúng ta còn phải cần đến nó.

Bối rối, Amélie đứng như trời trồng ngoài tiền sảnh và nhìn cha mình tiến về phía phòng khách.

– Người ta bảo với tôi là cô bị mệt trong người. Bây giờ cô thấy người ra sao? – ông hỏi một cách dịu dàng, khi đã ngồi xuống cạnh Ombeline.

Cả cô cũng có đôi má hồng lên!

– Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn ông.

– Hình như tôi chưa cảm ơn cô về cuốn sách, xin cô thứ lỗi. Tôi biết ơn cô lắm. Đúng là phép lạ mà cô tìm được cuốn sách. Nó trốn ở đâu vậy?

– Tối hôm qua, sau khi Amélie về, tôi không làm sao ngủ được. Tôi đã suy nghĩ lung lắm và, giữa đêm, tôi nảy ra một ý nghĩ: đọc lại mười tám trang của cái bảng liệt kê mà ông chưởng khế lập ra khi mẹ tôi mất. Xấp giấy đó được xếp trong cái bàn viết nhỏ ở phòng tôi. Tôi khơi lại ngọn đèn dầu và đọc nhanh từng tờ một. Tôi đã nhỏ nước mắt khi tìm lại danh mục của tất cả những vật được cha mẹ tôi dùng hàng ngày. Thế rồi, một dòng chữ đã thu hút ánh mắt tôi. Trong số hàng hà những vật mà xấp báo cáo đó liệt kê, có ghi: một cái hòm cũ có khóa và đồ bên trong. Do đó, trời vừa rạng sáng, tôi đến ngay cái kho dụng cụ của tôi. Dưới một núi những bao bố đựng cây khô, tôi tìm thấy một cái rương mà tôi chưa hề mở ra và giống như mô tả trong bảng liệt kê.

– Trước đó cô chưa bao giờ thấy nó à?

– Chưa bao giờ! Ở Vienne cũng không mà ở Paris cũng không. Không có gì lạ. Nó thuộc về cha mẹ tôi và tôi không để ý đến nó. Tôi chẳng có lý do gì để lục lọi đồ đạc của cha mẹ cả! Điều lạ là tôi cũng chẳng để ý đến nó khi được thừa kế, cũng không cả khi dọn đến đường La Perle.

– Chắc chị quá bận rộn trong việc dọn nhà mới – Amélie nhận xét.

– Đúng đấy, – Ombeline xác nhận – Và nhất là, tôi suy sụp vì đau buồn. Cái thân phận con côi làm tôi run sợ. Tôi phải làm gì đó để xóa đi những lo lắng đang tràn ngập lòng tôi. Mẹ đã tiết kiệm để tôi có thể ra nghề làm nước hoa, nhưng bà đã không có may mắn và thời gian để nhìn thấy mong ước của mình thành sự thật. Tôi đã phải xoay xở một mình với số tiền chắt bóp mà bà để lại. Cái tang này đã đẩy nhanh việc ra nghề của tôi. Mở một cửa hàng bán thuốc cây cỏ từ nay là mục đích duy nhất phải đạt được đối với tôi. Tôi dành hết sức lực và gần như toàn bộ thời gian cho nó. Đó rất có thể là lý do mà sự hiện hữu của cái rương đã ra khỏi trí óc tôi.

– Chị biết nó từ đâu đến không?

– Có, nhờ một huy hiệu mà tôi nhận ra khi phủi bụi trên nắp rương. Nó thuộc về ông bà ngoại của tôi, Adelaïde và Amaury de Champguyon. Có lẽ cái rương đã đi theo các cụ trong cuộc lưu vong, mất hút trong khối vật dụng mà các cụ mang theo. Nó đựng đầy sách. Cuốn mà tôi đưa cho các vị nằm ngay trên cùng.

– Sau đó, cha mẹ cô đã thừa hưởng chiếc rương, – ông Schunck suy luận – Và nó đã đi ngược lại con đường, cho đến Pháp, vào lúc họ trở về từ cuộc xa xứ, cách đây năm năm.

– Tôi cũng đi đến một kết luận như của ông, – Ombeline tuyên bố.

Cặp mắt của cô gái ngân ngấn lệ.

– Tôi thật hạnh phúc khi biết sự phát hiện này có thể giúp cho việc bảo quản trái tim của vua Louis XIV, – cô lại nói với giọng ỉu xìu – Và để trả lời cho câu hỏi mà Amélie đã đặt ra với tôi hôm qua, tôi chấp nhận tiến hành ướp hương lại. Nếu tôi đủ khả năng, tất nhiên.

– Cô sẽ làm được mà, tôi tin như vậy, mặc dù công việc xem ra không dễ dàng đâu, – Philippe-Henry khẳng định – với điều kiện chúng ta có thể khôi phục lại cách pha chế của Marion. Cậu Cyprien của cô chưa chịu nhường cho chúng ta nửa kia của tờ giấy. Ông ta đợi phải năn nỉ. Ông đòi phải được đền bù. Yêu cầu cao lắm!

Rất lúng túng, ông Philippe-Henry bắt đầu hết bắt tréo chân này đến bắt tréo chân kia một cách bồn chồn. Rồi ông lại chìm đắm trong việc ngắm nghía đôi giày như một cậu bé hư bị bắt quả tang. Ông không biết làm sao để tiết lộ với Ombeline về cách tống tiền của Cyprien.

– Vú Madeleine! Làm ơn mang cho chúng tôi hai ly rượu mùi, – ông hô to.

Một chút rượu mùi chỉ có thể làm giảm bớt chút căng thẳng trong trường hợp này.

Ông nốc một hơi cạn ly rượu, hít vào thật sâu, và kể lại cuộc nói chuyện của ông với Cyprien sau khi hai cô gái bỏ đi.

– Người đàn ông đó đúng là một quái vật… – Ombeline thút thít – Buộc tôi phải bán tài sản nghĩa là quăng tôi ra đường. Tôi sẽ ra sao nếu không được hành nghề? Cậu tôi sống trong cảnh khốn cùng đâu phải lỗi tại tôi… Tôi phải nói chuyện với cậu. Chúng ta trở lại nhà cậu được không?

– Đáng lo là ông ta không muốn gặp lại cháu, cháu gái ạ!

Ombeline kinh ngạc tột độ.

– Vì sao? – Cuối cùng cô cũng cất được tiếng nói – Tôi có làm gì ông ta đâu, không trộm cắp, không xin xỏ ông ta điều gì. Làm sao mà tôi khiến ông ta ghét bỏ tôi đến vậy?

Đến đây, Amélie mới kể cho cô nghe câu chuyện tình giữa bà Faustine và người anh em con dì của mình cho cô nghe.

– Trên thực tế, cô giống mẹ cô quá đến nỗi nhìn thấy mặt cô là một nỗi đau với ông ta, – Philippe-Henry kết luận – Gương mặt của bà Faustine làm sống lại quá nhiều kỷ niệm đau đớn khiến ông không thể chịu đựng nổi.

– Cậu Cyprien là tất cả những gì còn lại của gia đình dòng họ tôi, mà ông lại chối bỏ tôi trong lúc tôi chẳng làm gì cả. Không liên can gì đến cuộc Cách Mạng đã lấy đi cha mẹ và tài sản của ông, cũng không dính gì đến cái mà ông gọi là “sự bội phản của Faustine”.

Ombeline thở ra một hơi dài.

– Liệu ông ta có nghĩ đến điều ngược lại không?

– Chị muốn nói gì?

– Rằng chính ông là người đã phản bội mẹ Faustine! Chúng tôi có thể trách ông đã chọn ở lại Pháp. Mẹ Faustine đến Áo mười năm mới kết hôn. Có thể bà đã chờ đợi ông suốt từng ấy năm. Bà chắc đã đau khổ nhiều. Ông ta có viết thư cho mẹ cái nào không? Nếu ông ta yêu mẹ nhiều như ông khẳng định, vậy tại sao không đến đoàn tụ với mẹ ở Vienne?

– Ông có kể cho chúng tôi là có viết thư cho bà, và ông khẳng định là đã không nhận được bất cứ hồi âm nào, – Amélie tuyên bố – Có thể những lá thư ấy đã không đến nơi.

– Không có tin tức của bà Faustine, đáng lẽ ông ấy phải đến với bà, – Philippe-Henry bồi thêm – cô có lý đấy, Ombeline. Tôi thấy như là Cyprien đã trải qua ba mươi năm để mặc mình trong sự phiền muộn mà không tìm cách cứu chữa tình trạng đó. Nhưng câu chuyện cuộc đời ông cảm động đến mức thoạt đầu nó làm tôi thực sự xúc động. Sau đó, tất nhiên, những lời gièm pha của ông về cô đã làm tôi nổi giận.

– Bản thân tôi cũng bị rối loạn, – Ombeline thú nhận – Vì câu chuyện tình đó làm đảo lộn cuộc sống của tôi! Tóm lại tình hình: các vị đã tìm thấy trái tim của một nhà vua, những con đường không chắc chắn đã dẫn các vị đến với tôi, câu chuyện dòng họ tôi được khai quật, và tất cả để dẫn tới sự khánh kiệt của tôi… Vì cậu tôi cư xử như một kẻ ích kỷ, tôi cũng cư xử như vậy để tự bảo vệ mình. Tôi xin lấy lại quyết định của mình: tôi sẽ không ướp hương trái tim nhà vua nữa. Các vị cứ nhờ các quan ngự y của Ngài Ngự. Chuyện này chính là chuyện của họ. Nhờ vậy các vị cứu được một di vật quý báu còn tôi thì cứu được cửa của mình!

– Đừng sợ hãi quá như vậy! – ông Schunck thốt lên, hoảng hốt – Tôi buộc phải báo với cô những điều kiện do cậu của cô đưa ra, nhưng chúng ta sẽ không lùi bước trước trò tống tiền đó! Chúng tôi sẽ không bỏ rơi cô! May mắn là tôi có mối liên hệ dẫn tôi vào Hoàng Cung. Tôi sẽ thảo một bức thư trình bày mục đích mà tôi theo đuổi: ướp hương trái tim nhà vua. Tôi sẽ xin yết kiến ngài công tước d’Aumont, đệ nhất cận thần Nội cung nhà vua, tôi tự hào là một trong những bạn bè của ngài. Ngài sẽ dẫn tôi đến tận hoàng thượng. Vua Louis XVIII kính mến sẽ nghe tôi!

– Tốt lắm, nhưng ông sẽ khẩn nài điều gì? – Ombeline dò hỏi.

– Tôi sẽ cho cô biết chỉ một khi điều đó được chấp thuận. Trong trường hợp thất bại, tôi sẽ đứng về phía cô. Trái tim sẽ được giao cho các ngự y của vua, họ sẽ làm điều gì họ muốn. Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ rằng phương pháp ướp hương tốt nhất là phương pháp do Marion nghĩ ra.

– Yêu sách của ông Cyprien thật quá quắt, – Amélie thừa nhận – Nếu ông ta không chịu buông tha, chúng ta sẽ không thu được gì từ ông ta, và công thức của Marion sẽ mãi mãi mất đi…

Cô gái quay về phía Ombeline.

– Từ chối công việc ướp hương trái tim vua Louis XIV là quyền rất chính đáng của chị, – cô vừa cười vừa nói với bạn – Người ta không thể trách chị khi chị muốn tự bảo vệ mình. Chị đã chấp nhận làm một việc mà tôi biết, làm chị ghê sợ, vì tình bạn với tôi, và tôi xin cảm ơn chị từ đáy lòng vì điều đó.

– Tôi chấp nhận làm cũng vì muốn tưởng nhớ bà cố tổ của tôi, Marion, vì lòng kính trọng cụ và vì cái thiên tư tuyệt vời mà cụ truyền lại cho tôi.

– Tôi ý thức được điều đó, Ombeline ạ, – Amélie trả lời – Vả chăng, từ khi nhà phả hệ học hé lộ cho chúng tôi biết về sự hiện hữu của chị, và cả trước khi làm quen với chị, tôi chỉ có một ý nghĩ là giao lại cho chị cuốn nhật ký của Marion.

Amélie đứng dậy và mở ngăn kéo của cái bàn một chân. Cô lấy ra cuốn vở và đưa nó cho>

– Nó đây. Nó thuộc về chị. Tôi chỉ cho phép mình chép lại để giữ làm kỷ niệm cuộc điều tra của tôi về trái tim nhà vua. Chị sẽ thấy, chị sẽ tìm thấy hàng loạt những giai thoại rất xúc động. Nếu chị muốn, chúng ta sẽ nói chuyện về nó sau khi chị đã đọc hết.

Ombeline siết Amélie vào lòng và nói nhỏ vào tai cô:

– Cảm ơn! Tôi rất cảm kích và tự hào có một người bạn như bạn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here