Vì trái tim nhà vua – CHƯƠNG 5

0
33

CHƯƠNG 5

– Con gái ạ, đây là một phát hiện thật đặc biệt! Chúng ta có tấm biển đ hũ cốt đựng trái tim của một ông vua, và cuốn nhật ký của người đã tiến hành việc ướp nó. Cha thấy điều này là một điềm báo. Chúng ta có một cuộc điều tra cần thực hiện, một nhiệm vụ phải hoàn thành. Cuộc sống hàng ngày của chúng ta sẽ bị xáo trộn, tin cha đi! Bởi vì từ giờ, chúng ta phải khôi phục lại câu chuyện của tấm biển và khám phá xem hũ cốt và trái tim đã lưu lạc ở đâu!

– Cha muốn làm gì với chúng khi chúng ta tìm được?

– Trả di vật đó về cho hoàng gia, gia đình của nó.

– Còn tấm biển? – Amélie hỏi tới.

Ông Schunck do dự một lúc rồi trả lời:

– Sự trung thực đòi hỏi ta phải trả lại nó luôn. Nhưng sao cha vẫn rất muốn giữ nó! Cha chưa biết quyết định sao.

– Cha cứ suy nghĩ về chuyện đó đi. Trong khi chờ đợi, cha để con kể cha nghe những gì con biết thêm trong cuốn nhật ký, những sự kiện xảy ra sau cái chết của nhà vua.

Làm tung tóe lên một chùm tàn lửa, bà Madeleine bỏ thêm củi vào lò sưởi. Ngọn lửa bắt đầu yếu đi rồi bùng lên mạnh mẽ.

Gương mặt được lửa rọi sáng tuyệt đẹp, Amélie co mình lại trong chiếc ghế bành và kể lại những gì cô đã đọc:

– Ngay sau chuyến viếng thăm của Marion, ngày 28 tháng Tám năm 1715, vua Louis XIV không còn biết gì nữa. Ông không tìm lại được tinh thần và mất ngày 1 tháng Chín lúc tám giờ mười lăm phút sáng. Marion túc trực bên giường cùng các vị ngự y. Suốt ngày hôm đó, các ông hoàng, các sĩ quan và triều thần diễu hành qua căn phòng để tỏ lòng tôn kính lần cuối cùng vị vua vĩ đại. Sau đó, theo đúng truyền thống, các nhà phẫu thuật thực hiện công việc của mình: họ tiến hành mổ xác. Marion đã chứng kiến cái cảnh tượng rùng rợn đó, nhưng, với sự ngạc nhiên cao độ, cô hiểu rằng theo dự kiến thì cô không được tham gia vào đó. Rõ ràng là, đức vua đã không còn đủ sức lực và thời gian để sửa đổi chúc thư. Giống như đối với những vị vua khác của Pháp, nội tạng và trái tim được tách khỏi cơ thể, và đem đi ướp. Sau đó họ để chúng vào hai hũ cốt khác nhau. Hũ thứ nhất được đóng lại cùng lúc với quan tài… Cha ơi, cha có đoán được những gì xảy ra ngay sau đó không?

– Cha không biết, nhưng con sẽ nói cha biết ngay b phải không, con gái yêu của cha.

– Không, con sẽ không nói thêm gì nữa. Con thích để Marion tự nói cơ.

Amélie mở cuốn vở ra.

– Cha hãy đọc đoạn cuối này đi.

Tôi nhìn trái tim của vua Louis, Người Vĩ Đại. Trái tim cách đây bảy mươi năm đã đập rộn ràng vì mẹ tôi. Lúc này, tôi bị một tình cảm kính trọng sâu xa xâm chiếm mình.

Tôi có một cảm giác không thể diễn tả được.

Đôi mắt tôi đẫm lệ.

Tôi xin người thợ có nhiệm vụ niêm nắp hũ cốt ra ngoài chốc lát để tôi có thể tĩnh tâm.

Khi còn một mình, tôi tháo dây ruy băng cột quanh cổ ra. Từ bao năm nay, ngoài ba ngày bị giam trong sào huyệt của mụ Voisin, chiếc mề đay của mẹ Marie chưa bao giờ rời khỏi tôi.

Nhẹ nhàng, bằng đầu ngón tay, tôi tháo chiếc mề đay đạo ra khỏi mảnh vải bao trái tim của nhà vua rồi thay chiếc mề đay của tôi vào.

Tôi chỉ cần cào nhẹ vào cửa là người thợ lại xuất hiện. Ông bắt tay vào việc ngay lập tức, gấp gáp cho xong công việc của mình.

Hũ cốt đựng nội tạng được đem đến nhà thờ Notre-Dame ở Paris còn xác thì đem đến đại thánh đường Saint-Denis.

Về phần chiếc hũ cốt đựng trái tim, như đức vua mong muốn, được đem đến nhà thờ Saint-Louis của Dòng Tên trên đường Saint-Antoine.

Nó sẽ ở đó cho đến muôn đời, tuân theo truyền thống của các vị vua nước Pháp.

Tôi cảm thấy hạnh phúc và yên lòng. Tôi đã làm những gì mà tôi cho là đúng. Như vậy, nhờ chiếc mề đay nhỏ đó, trái tim của Đức Vua-Mặt Trời sẽ mãi mãi được an ủi đến vĩnh hằng bằng hồi ức của mẹ Marie, tình yêu thơ dại của ngài.

– Cha là người muốn tìm lại trái tim của vua Louis XIV, thì bây giờ cha đã có một dấu vết cho phép cha nhận biết nó. Đó chính là chiếc mề đay!

– Con đừng quên là những trái tim được ướp đã trải qua thời Cách Mạng. Có thể chúng đã bị phá hủy và chỉ còn lại những tấm biển, vì chúng bằng đồng, do đó có thể buôn bán. Mà dù trái tim có thoát khỏi sự cướp phá cuồng loạn đã xâm chiếm hành vi của công chúng lúc đó, chiếc mề đay ấy cũng có thể đã bị lấy cắp. Chắc nó phải bằng vàng. Và trong trường hợp này, làm sao chúng ta có thể nhận biết được trái tim của nhà vua?

Ông Schunck thở dài.

– Cứ cho là chúng ta biết tìm nó ở đâu đi – ông nói thêm, vẻ chán chường.

– Con có ý này! – Amélie reo lên.

Nhướng cặp lông mày, cha cô nhìn cô với vẻ dò hỏi.

– Ông họa sĩ! – Cô thốt lên. – Cái ông Saint-Martin mà cha đã làm quen ở buổi bán đấu giá đó! Cha nói ông ấy là bạn thân nhất của chủ nhân những tấm biển. Chắc ông ấy phải biết gì đó chứ!

– Con nói đúng. Ông ta cảm mến cha vì cha đã nẫng tay trên hoàng gia một tấm biển đồng. Ngoài ra ông ta còn hào phóng muốn vẽ tặng cha một bức chân dung. Nhưng cái lão này tính nết kỳ quặc lắm! Liên quan đến vụ mấy trái tim, chắc gì lão ta đã chịu hé môi. Trừ phi… nếu cha chịu tặng lão một chai rượu ngon! Cha đoán qua gương mặt đỏ từng mảng của lão cộng với hơi thở nặng mùi thì loại quà cáp này sẽ khiến lão quan tâm đấy.

– Cha biết xưởng vẽ của ông ấy ở đâu không? – Amélie hỏi.

– Đương nhiên là biết, con yêu ạ! Một nghệ sĩ sẽ không có lời đề nghị như vậy nếu không chỉ rõ nơi người ta có thể tìm anh ta. Ông ta có nhà ở đường Montparnasse.

Gương mặt ông Philippe-Henry sáng bừng lên một nụ cười.

– Con yêu ạ, chính chân dung của con chứ không phải của cha mà lão Saint-Martin sẽ vẽ. Chúng ta sẽ đến thăm lão ngay ngày mai”>

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here