Bí mật của hoa hạnh – CHƯƠNG 1

0
36

CHƯƠNG 1

Trong Tuyệt Vân Cốc hoa hạnh rơi đầy, hôm nay tàn hồng khắp nơi không giống hôm qua.

Trong giang hồ, ai cũng biết, ở bên trong Tuyệt Vân Cốc có một rừng hoa hạnh, giữa rừng hoa hạnh lạc hồng vô số.

Trong giang hồ, ai cũng biết, Tuyệt Vân Cốc chủ, có kiếm ba thước kinh hồn, tay nâng kiếm rơi, vong hồn vô số.

Tuyệt Vân Cốc, là cấm địa của võ lâm, ác mộng của bạch đạo. Truyền thuyết nói, nơi rừng hoa hạnh kia có một trăm ngàn dặm Hoa Hạnh, cho nên khi nở hoa diễm lệ như vậy là uống máu của trăm ngàn hiệp sĩ. Truyền thuyết nói, mỗi gốc cây hạnh cũng chôn lấy một xác người, cho nên, Hoa Hạnh nơi này mới đỏ đến thê lương.

Tám năm trước, bạch đạo võ lâm, dốc toàn lực vây công Tuyệt Vân Cốc. Một cuộc gió tanh mưa máu, cao thủ của chín Đại Môn Phái, Tứ Đại Thế Gia gần như ngã xuống hơn phân nửa, mà Cốc chủ Tuyệt Vân Cốc đời trước Dung Dịch Thiên cũng bị thương nặng mà chết.

Vậy mà, mặc dù Dung Dịch Thiên chết rồi, Tuyệt Vân Cốc vẫn là Tuyệt Vân Cốc như cũ.

Mà nay, trời chiều vừa ngả, dịu dàng rắc vầng sáng hoàng hôn mờ nhạt. Trong rừng hoa hạnh, một óng dáng màu lam nhàn nhạt đang từ từ bước chậm rãi. Vào lúc này, sẽ nhàn nhã xuất hiện tại rừng hoa hạnh như thế, nếu như ăn mặc giản dị như thế, chỉ có công tử Tuyệt Vân Cốc —— Nhạn Hành Sơ.

Dáng vẻ của hắn rất nhu hòa, mặt mày tuấn tú mà tao nhã, màu da trắng nõn gần như trong suốt. Áo lam giản dị, tay áo bay theo gió, bước chậm rãi trong rừng hoa hạnh tươi đẹp như vậy, lại làm cho người cảm giác lạnh lẽo.

Lành lạnh trong thê lương.

Nhạn Hành Sơ dừng lại trước trước một tảng đá màu trắng. Trên tảng đá trắng, hoa rụng rực rỡ, hoa hạnh đỏ tươi. Miễn cưỡng dựa vào tảng đá trắng lớn, tuyệt mỹ. Hắn nhặt một cánh hoa lên, nở nụ cười nhàn nhạt.

Gió nhẹ nhàng thổi qua, cánh hoa bị bóp nhẹ trong ngón tay rung động, như muốn theo gió bay đi. Nhạn Hành Sơ ngẩn ra, buông tay. Cánh hoa trong gió nhẹ, dần dần đi xa, rơi xuống trong một đám lạc hồng trên đất, cũng không tìm được bóng dáng nữa.

Lông mi mơ hồ mỏi mệt, Nhạn Hành Sơ nhẹ nhàng ho khan. Hắn nhíu nhíu mày, lấy ra một mảnh lụa vuông màu trắng che miệng. Qua một lúc lâu, hắn mới lấy khăn tay ra, trên mảnh lụa trắng tinh đã dính vào vết đỏ thê diễm (thê lương + xinh đẹp).

Nhạn Hành Sơ cười khổ, cười khổ mang theo u buồn cùng không muốn khó có thể dùng lời diễn tả được. Xem ra, thời gian của hắn thật sự không còn nhiều lắm.

“Công tử, Cốc chủ đang trở mặt cùng với các vị Đường chủ trên đại đường rồi, người mau đến xem một chút.” Sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, gã sai vặt Tiêu Vũ của hắn vội vã chạy tới.

Thở dài như có như không, sự mỏi mệt giữa hai lông mày của Nhạn Hành Sơ càng tăng lên, “Ta hiểu, vậy qua đó thôi.”

Trên đại sảnh của tuyệt Vân Cốc, đường đường chính chính treo một tấm biển, vết trên đó hai chữ “Thiện Ác”.

Chính giữa Thiện Ác đường, có một ghế dựa bằng cây lim đẹp đẽ quý giá mà uy nghiêm. Đó là ghế ngồi của Cốc chủ Tuyệt Vân Cốc. Dung Úc Ảnh lạnh lùng ngồi ở chỗ đó, ngay cả đang cố giữ vững bình tĩnh vẫn không thể làm thế nào để che giấu được sự phẫn nộ trong đáy mắt.

“Hoàng Hà lũ lụt, bệnh dịch khắp nơi, mà ở bên trong Tuyệt Vân Cốc, tồn kho tràn đầy, lấy ra một triệu lượng bạc trắng giúp thiên tai, có gì không thể? Các ngươi ngăn cản như vậy là có ý gì?” trước đó vài ngày nàng xuất cốc một chuyến, trên đường thấy nhiều cảnh bán con bán vợ, vợ con ly tán, sau khi trở về cốc chuyện thứ nhất, chính là phát bạc cứu trợ thiên tai, không ngờ một đám Đường chủ lại cùng nhau phản đối. Bảo nàng không tức giận thế nào đây.

Đường chủ Tư Đồ Tiếu của một trong Tứ đường – Liệt Phong đường chắp tay nói: “Cốc chủ, chuyện này thật sự không thể được. Mặc dù tồn kho của Tuyệt Vân Cốc còn nhiều, nhưng là phải dùng cho lúc chi cần. Hơn nữa, tất cả mua bán lớn nhỏ dưới cờ của chúng ta cũng đều có nguy hiểm. Nếu như lấy ra toàn bộ giúp thiên tai, ngộ nhỡ trong cốc có cái gì cần dùng gấp, hoặc là muốn quay vòng trên phương diện làm ăn, chỉ sợ không kịp thời đáp ứng rồi.”

“Không tệ, Tư Đồ Đường chủ nói rất đúng, tiền bạc tồn trữ trong cốc không hơn hai trăm vạn, nếu như giúp nạn thiên tai như lời nói, ăn mặc đi lại của các huynh đệ phải làm sao đây? Kính xin Cốc chủ nghĩ lại.” đường chủ Kinh Lôi đường Mạc Việt Bằng gật đầu nói phụ họa.

“Các ngươi chưa từng thấy này tình trạng lầm than thê thảm của dân chúng, dù trong cốc như thế nào đi nữa, mọi chi phí chi tiêu cũng có không có trở ngại. Nhưng mà, nạn dân bên ngoài cũng đã sắp tới nông nỗi đổi con mà ăn rồi. Tất cả các ngươi đi xuống đi, tâm ý ta đã quyết, ngày mai lập tức phát bạc cứu trợ thiên tai.”

“Cốc chủ, phát bạc cứu trợ thiên tai nên chuyện của lão tử Hoàng đế, liên quan đến chúng ta, người đâu cần lao tâm lao lực như vậy? Tin tưởng nếu để cho công tử biết chuyện này, nhất định hắn cũng sẽ không đồng ý.” Tư Đồ Tiếu xem thường nói.

“Đúng vậy. Cốc chủ, không phải người nên mời công tử tới thương lượng một chút, sau đó sẽ làm định đoạt sao? Nếu không, chỉ sợ huynh đệ phía dưới cũng sẽ không phục.” đường chủ Tật Điện đường Hoa Lạc Nguyệt cười tươi duyên dáng, đùa bỡn ngón tay, khẽ cười nói. Nàng ngoái đầu nhìn về phía cửa, trong lòng âm thầm thấy kỳ quái, công tử người sao còn chưa tới chứ.

Trong Tứ đường, chỉ còn lại đường chủ Tinh Vũ đường Đông Phương Duyệt không nói được lời nào, chỉ đứng bình tĩnh một bên, dùng ánh mắt lo lắng nhìn Dung Úc Ảnh.

“Công tử công tử, trong mắt các ngươi chỉ có công tử, cũng không có Cốc chủ ta đây sao?” Dung Úc Ảnh tức giận, dùng sức vỗ khay trà. Chỉ nghe “Ầm” một tiếng, tách trên bàn nát hết, nước trà rơi đầy đất.

“Thuộc hạ không dám, xin Cốc chủ bớt giận.” Tứ đường Đường chủ cùng nhau khom người, tuy nhiên vẫn trấn định tự nhiên, không hề có vẻ mặt kinh hoàng.

“Các ngươi chớ quên, ngày trước, Cốc chủ Tuyệt Vân Cốc là Dung Dịch Thiên, mà nay, là Dung Úc Ảnh ta, cho tới bây giờ cũng không phải là Nhạn Hành Sơ hắn. Các ngươi được lắm, mọi chuyện đều xin phép công tử, khắp nơi dùng cái vị công tử này tới dọa ta, xem ra đã sớm không coi Dung Úc Ảnh ta là gì cả rồi.” Cho tới bây giờ đều là như vậy. Kể từ sau khi phụ thân qua đời vào tám năm trước, quyền hành trong Tuyệt Vân Cốc đã bị Nhạn Hành Sơ vững vàng nắm lấy, hắn từng bước tự mình bồi dưỡng thế lực, từng bước một lấy đi quyền lực của nàng. Đến nay, người phía dưới gặp chuyện luôn luôn xin ý kiến công tử trước, mà chuyện cốc chủ là nàng đây phân phó cũng nhất định phải được sự đồng ý của hắn mới có thể làm.

“Người là Cốc chủ, nên vì các huynh đệ trong cốc mà suy tính.” âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa, Nhạn Hành Sơ thản nhiên đi vào. Giữa lông mày hắn đã không có trạng thái mỏi mệt, giơ tay nhấc chân đều là uy nghiêm. Vị công tử u buồn bị bệnh yếu ớt mới vừa ở giữa rừng hoa hạnh và hắn dường như không phải là cùng một người.

“Thuộc hạ bái kiến công tử.” Đường chủ Tứ đường lần nữa khom người, lần này, cũng là chân chính cung kính.

“Ừ.” Nhạn Hành Sơ nhàn nhạt trả lời một câu, con ngươi sắc bén nhìn về phía cô nương trên ghế lim, “Nghe nói, Cốc chủ ở trên Thiện Ác đường này trở mặt với các vị Đường chủ, có phải hay không?”

“Công tử, thuộc hạ gan lớn như trời, cũng không dám chống đối Cốc chủ, chỉ là, Cốc chủ quyết tâm muốn phát bạc giúp thiên tai, công tử, người xem chuyện này làm như thế nào cho phải.” Mạc Việt Bằng cúi đầu, kính cẩn nói.

Khẽ nhíu mày, Nhạn Hành Sơ tìm cái ghế ngồi xuống, uống một ngụm trà xanh, vừa mở miệng nói: “Ta hiểu rõ các vị Đường chủ cũng là vì Tuyệt Vân Cốc, chỉ là, nếu nổi lên xung đột với Cốc chủ, đó cũng là không nên. Về phần Cốc chủ, ngài làm việc cũng không nên chỉ dự vào suy nghĩ nhất thời, nếu không, làm sao có thể làm cho Tuyệt Vân Cốc phát dương quang đại (có thể hiểu như ngày càng lớn mạnh hơn).”

Tứ đại Đường chủ chống đối Cốc chủ, hắn chỉ là hời hợt nói một câu “Không nên” , mà đối với chuyện Dung Úc Ảnh cứu trợ thiên tai, lời của hắn nói lại vô cùng nặng, hoàn toàn không có để người cốc chủ này vào trong mắt.

“Ta dựa vào suy nghĩ nhất thời? Nhạn Hành Sơ ngươi chụp cho ta cái mũ thật to. Xem ra, nếu như Tuyệt Vân Cốc hưng thịnh, đều là công lao của Nhạn Đại công tử ngươi, nếu là suy bại, chính là do Dung Úc Ảnh ta mất rồi.” Dung Úc Ảnh lạnh lùng thốt lên.

Thầm lạnh lùng liếc nàng một cái, Nhạn Hành Sơ nhàn nhạt nở nụ cười, “Xem ra tâm tình của Cốc chủ hôm nay không tốt, bốn vị Đường chủ lui hết ra trước đi, để Cốc chủ tỉnh táo lại một chút cũng tránh cho nàng phiền lòng.”

Hắn phất phất ống tay áo, thừa dịp lúc Dung Úc Ảnh lơ đãng mà chắp tay, cũng không đợi nàng đồng ý, đã xoay người dẫn đầu đoàn rời đi.

Đối mặt với Thiện Ác đường trong nháy mắt đã không còn lại một người, hai mắt xinh đẹp của Dung Úc Ảnh tràn đầy hận ý và lửa giận vô tận.

“Nhạn Hành Sơ , một ngày nào đó, ta muốn ngươi quỳ rạp xuống dưới chân ta. . . . . . .”

“Khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . . .” Vừa trở lại trong phòng, sắc mặt của Nhạn Hành Sơ lập tức thay đổi, tái nhợt khác thường, trong nháy mắt không còn huyết sắc, mãnh liệt ho khan. Ngực giống như có lửa thiêu đốt, buồn bực lại khó chịu. Hắn chống bàn, không thể ho được, trên mặt từ từ hiện lên bệnh trạng đỏ ửng. Sau đó, đỏ ửng dần dần rút đi, thay vào đó là sắc mặt tái xanh kinh người.

“Công tử, thuốc của ngài.” Tiêu Vũ vội vàng lấy tới đan dược, lại rót một ly nước, cho hắn uống thuốc.

“Được rồi, ta không sao.” Mệt mỏi nhắm mắt, Nhạn Hành Sơ ngồi xuống bàn, nhẹ giọng nói ra.

Lỗ mũi Tiêu Vũ ê ẩm, mắt đã sớm đỏ một vòng, hắn nức nở nói: “Công tử, ngài nghỉ ngơi một chút đi, những chuyện làm phiền người khác kia, ngài cũng đừng quan tâm, bằng không, thân thể của ngài cũng không chịu đựng được đâu.” Hắn rõ ràng nhìn thấy, mảnh lụa trắng che miệng này đã là đỏ thẫm một mảnh.

“Ngươi biết cái gì?” Nhạn Hành Sơ khe khẽ thở dài một tiếng, lại nói, “Tháng này, ngươi đi qua chỗ phu nhân rồi chứ, lão nhân gia nàng liệu có cái gì muốn phân phó không?”

“Bẩm công tử, nô tài dĩ nhiên đã đi qua đó, phu nhân thật sự không có gì phân phó, chỉ nói công việc quan trọng nhưng ngài phải chú ý nhiều đến thân thể, chớ mệt nhọc. Công tử, ngay cả phu nhân cũng nói như vậy, ngài tốt xấu cũng nghe một chút. Cốc chủ cũng rõ là. . . . . .” Tiêu Vũ hít mũi một cái, khàn giọng nói. Trong cốc này từ trên xuống dưới, nào có ai biết công tử đã sớm gần tình cảnh đèn đã cạn dầu đâu. Từng người một có việc gì cũng sẽ tới xin phép, Cốc chủ lúc nào cũng làm cho công tử bị tức giận, hắn chỉ làm hạ nhân cũng không nhìn được.

“Ăn nói linh tinh gì đó, Cốc chủ là người có thể bình luận sao?” Nhạn Hành Sơ quở nhẹ một tiếng.

“Nhưng. . . . . . .” Hắn không hiểu, công tử hoàn toàn không phải là người mưu cầu danh lợi quyền thế, tại sao lại ra vẻ giọng khách át giọng chủ ở trước mặt Cốc chủ cơ chứ.

“Chớ nhưng là.” Nhạn Hành Sơ lắc đầu một cái, “Ngươi đi xuống đi, để cho ta yên tĩnh tỉnh táo một lát.”

Tiêu Vũ cắn cắn môi, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn lui ra ngoài.

Trong phòng to như vậy chỉ còn lại một mình Nhạn Hành Sơ, hắn nhàn nhạt nở nụ cười, đi tới cửa sổ phía trước, mở cửa sổ chạm trổ hoa ra, đập vào đáy mắt chính là một hồ nước xanh ngắt.

Đối diện phòng ngủ của hắn chính là Huyễn Nguyệt hồ, Hồ cũng không lớn, giữa hồ lại có một đảo nhỏ, trên đảo có một tòa Tiểu Lâu trắng như tuyết đứng nghiêm, tên gọi Cúc Mộng Hiên. Đó là Tiểu Lâu của nàng.

Gió nhẹ lay động, thổi qua mấy đóa sen. Tiểu Lâu giữa hồ chỉ lẳng lặng đứng nghiêm ở nơi đó, gió thổi bất động.

Mấy sợi tóc phất phơ theo gió, che trước mặt hắn, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ cười khổ.

Kiếp này, nhất định chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi. . . . . .

“Boong boong. . . . . . Tranh. . . . . .” trong Cúc Mộng Hiên, truyền đến tiếng đàn y hệt tiếng kim loại va chạm nhau. Ngón tay của Dung Úc Ảnh không ngừng kích thích ở trên dây đàn, chưa hết khúc nhạc, trên dây đàn cũng đã nhuộm đỏ tươi.

Hồi lâu, nàng ngừng lại, nhìn đôi tay đầy vết máu của chính mình, cười ha ha lên. Nàng cũng không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy buồn cười, thì ra là nàng yếu ớt như vậy, ngay cả khảy đàn cũng sẽ làm cho mình đầm đìa máu tươi .

Cầm ly rượu mạnh bên án lên, nàng uống từng hớp từng hớp. Đều nói, uống rượu giải sầu, say nên sẽ không nghĩ cái gì nữa, cũng không cần phiền não cái gì nữa.

Mê đắm trong hơi rượu, hắn giống như vẫn là chính hắn, là Nhạn sư huynh luôn luôn một thân áo trắng thanh nhã, dịu dàng như vậy.

Hắn sẽ bắt chim hoàng oanh cho nàng chơi, sau đó hai người ngồi ở trên cây thật cao, cùng nhau thả chim nhỏ để cho nó bay đi, nhìn con chim đánh một vòng trên không trung, xòe cánh dần dần bay xa.

Nàng sợ nhất là lạnh, mùa đông, hắn sẽ nắm tay của nàng, dẫn nàng đến bên lò sưởi, hai người cùng nhau hơ lửa. Nhưng mà, nàng vẫn sẽ lạnh. Khi đó, hắn sẽ ôm nàng vào trong ngực, dùng áo lông chồn màu trắng vô cùng dầy của mình bao bọc nàng thật chặt. Mà phụ thân, Đại Ma Đầu rất tàn ác trong truyền thuyết võ lâm kia, luôn luôn rất hiền lành ngồi trên ghế bành to lớn ở bên cạnh nhìn bọn họ rồi cười ha hả.

Đó đều là những chuyện rất lâu trước kia rồi, phải là rất nhiều năm trước rồi. Khi đó, nàng còn là một cô bé con, phụ thân vẫn chưa chết. Sau này, khi nàng mười hai tuổi, phụ thân bị cái gọi là võ lâm chính đạo giết chết, nàng khóc thật đau lòng, hắn ôm nàng vào trong ngực, một lần lại một lần nói hắn sẽ chăm sóc nàng cả đời. Lúc ấy, nàng vừa khóc, vừa ghi vào trong lòng hắn là người sau này nàng sẽ ỷ vào.

Nhưng tại sao, không lâu sau đó, tất cả đều đã thay đổi ? Hắn bắt đầu ép buộc nàng luyện võ, nàng không cần, vẫn khóc suốt. Thế nhưng hắn lại không để ý tới nàng, vẫn ép buộc nàng. Hắn không còn là đại ca ca dịu dàng nữa, tay của nàng cầm kiếm đến mức bị sưng đỏ, hắn cũng không an ủi nàng, còn ép nàng tiếp tục luyện tiếp. Thậm chí, nàng có lúc lén lút lười nhác một chút, hắn sẽ lập tức mắng nàng, mắng nàng rất hung ác. Sau đó, nàng đến chỗ mẫu thân khóc, khóc vô cùng đau lòng, vô cùng đau lòng. Nàng si ngốc ở trong phòng chờ hắn tới xin lỗi, thế nhưng hắn lại không hề tới.

Sau đó, hắn không hề buộc nàng luyện võ nữa, một mình nắm giữ quyền hành trong Tuyệt Vân Cốc, người người đều nghe hắn, không có ai để ý đến tiểu cốc chủ là nàng đây. Nàng cũng vui vẻ, ngày ngày vui đùa nơi này một chút, vui đùa nơi đó một chút, nhưng vẫn không thấy sung sướng, là vì hắn không để ý tới nàng nữa rồi. Cho dù là như vậy, nàng vẫn sẽ lặng lẽ trốn, len lén nhìn hắn. Cho đến có một ngày, một tiểu cô nương không lớn tuổi hơn nàng bao nhiêu ẩn vào trong cốc ám sát nàng, bởi vì phụ thân của nàng đã từng giết phụ thân của tiểu cô nương này. Nhưng mà, tiểu cô nương kia lại bị hắn tóm được. Hắn sai người đưa nàng đến Thiện Ác đường, buộc nàng dùng chủy thủ giết cô nương kia. Nàng khóc gào, dù thế nào cũng không chịu động thủ, nhưng mà, hắn lại nắm tay của nàng thật chặt, cắm cây chủy thủ vào l*ng ngực của cô nương ấy. Nàng vĩnh viễn không quên được, cảm giác dòng máu đỏ tươi, ấm áp dính đầy đầu đầy mặt nàng. Thế nhưng hắn lại chỉ lạnh lùng cười cười, sai người kéo thi thể đi.

Rồi sau đó, hắn vậy mà lại giam lỏng lấy mẫu thân nàng, không bao giờ để cho nàng nhìn thấy mẫu thân nữa. {Min?na..ddl|q|d] Nàng tìm rồi lại tìm, tìm khắp tất cả nơi lớn nhỏ trong cốc, làm thế nào cũng không tìm được mẫu thân. Nàng khóc lớn chạy đi tìm hắn, mắng hắn, đánh hắn, thế nhưng hắn dùng một tay đẩy nàng té xuống đất, phẩy tay áo bỏ đi.

Từ đó về sau, nàng thay đổi, nàng trở nên hận hắn. Nàng muốn học võ, nàng muốn tự tay đánh bại hắn, sau đó, cứu mẫu thân ra. Cốc chủ Tuyệt Vân Cốc là nàng, mà không phải là hắn.

“Ha ha. . . . . .” Vẫn là một miệng lớn uống một ngụm lớn rượu, Dung Úc Ảnh cố gắng muốn trục xuất những việc cũ này ra khỏi đầu, đáng tiếc, làm thế nào cũng làm không được. Cuối cùng trong lòng tràn đầy bóng dáng của hắn.

Một bàn tay thon dài mà trắng nõn lấy đi chai rượu trong tay nàng, nhẹ giọng nói: “Cốc chủ, đừng nữa uống.”

Dung Úc Ảnh ngước mắt, trông thấy một gò má tuổi trẻ, hắn là đường chủ Tinh Vũ đường Đông Phương Duyệt.

“Duyệt đại ca, sao huynh lại tới đây?” Nàng tự vịn vào giường đứng dậy, hơi run run đứng lên, chào hỏi, “Huynh ngồi đi, đứng ở đó làm gì?”

“Cốc chủ, cẩn thận. . . . . . .” Đông Phương Duyệt vịn thân thể lắc lư của nàng, “Ngài nghỉ ngơi trước một chút đi, ngày mai ta tới nữa.”

“Không cần, ta không sao. Huynh gọi người bưng giúp ta chậu nước tới đây.” Dung Úc Ảnh khoát tay, kéo ghế ngồi xuống.

Chỉ chốc lát sau, một cái chậu nước lạnh lớn đã đưa lên. Dung Úc Ảnh ngâm mặt trong nước lạnh, sau đó vắt khăn mặt sạch nước. Khi nàng ngẩng đầu lên lần nữa đã không còn men say.

” Vài năm nay quả thật là muội thay đổi rất nhiều.” Đông Phương Duyệt thở dài.

Nhìn hắn một cái, Dung Úc Ảnh nhàn nhạt nói: “Thật sao? Thật ra thì, so cới người khác huynh là người hiểu rõ mã, ta là vì cái gì mà biến thành như bây giờ. Nếu như ta thoáng thư giãn thôi, có lẽ, không sống nổi đến ngày mai nữa rồi.”

“Tại sao nói vậy?” Đông Phương Duyệt hơi kinh hãi, có ai muốn giết nàng?

Nhìn hắn một cái đầy kỳ lạ, Dung Úc Ảnh nói: “Huynh cho rằng, Nhạn Hành Sơ hắn muốn để lại cái đinh trong mắt, đâm trong thịt là ta đây sao? Ta sống một ngày, bất kể như thế nào cũng vẫn là Cốc chủ. Hắn muốn vị trí Cốc chủ, trước tiên nhất định phải giết chết ta, ta và hắn, cuối cùng có một ngày sẽ chính thức trở mặt.”

Đông Phương Duyệt ngẩn ra, trong mắt thoáng qua một tia kỳ lạ. Hắn muốn mở miệng, hình như muốn nói gì, nhưng cuối cùng lại không nói ra.

“Ban đầu, nếu không phải là huynh mạo hiểm dạy ta võ công, lại lặng lẽ sao chép Thiên Địa Cửu Trọng Tâm Pháp cho ta, chỉ sợ một Cốc chủ trên danh phận ta đây chỉ có thể mặc cho người chém giết.” Đối với Đông Phương Duyệt, nàng chỉ có cảm kích. Lúc nhỏ, Nhạn Hành Sơ và Đông Phương Duyệt đều là đồ nhi phụ thân thu nhận, cả hai đều là sư huynh của nàng. Chỉ là, khi đó, phụ thân thiên ái rất nhiều đối với Nhạn Hành Sơ, chính mình cũng thích chơi cùng Nhạn sư huynh. Ở dưới ánh hào quang của Nhạn Hành Sơ, Đông Phương Duyệt tồn tại giống như là có cũng được mà không có cũng không sao. Vậy mà sau đó, Nhạn Hành Sơ đoạt quyền vị, sau khi nàng bị cô lập, người không hãi sợ nguy hiểm phía trước lặng lẽ giúp nàng ngược lại chỉ có Nhị Sư Huynh nàng chưa bao giờ để ở trong lòng.

Nhẹ nhàng rũ mắt, Đông Phương Duyệt nói: ” Cốc chủ nói quá lời. Vì Tuyệt Vân Cốc mà tận trung, vốn là việc nằm trong phận sự của Đông Phương Duyệt.”

“Tốt lắm, hôm nay huynh tới chỗ này của ta, chắc không phải là vì mấy lời khách sáo thôi chứ.” Dung Úc Ảnh tự mình rót ly trà xanh, nắm ly trà bằng sứ trắng, nhưng cũng không uống. Nàng nhìn thoáng qua nước trà, hỏi “Ta muốn biết, hôm nay ở trong Tuyệt Vân Cốc này ta có thể điều động bao nhiêu người. Nói cách khác, còn có bao nhiêu huynh đệ thần phục với ta.”

“Ngoại trừ người củaTinh Vũ đường ta ra, có Cừu Diễm của Hình đường đã thần phục lão Cốc chủ, sớm có bất mãn với việc Nhạn Hành Sơ làm, là nhất định đứng ở về phía Cốc chủ. Tam đại hộ pháp trong cốc, Lạc Vân hộ pháp năm xưa là tỷ muội của phu nhân, cũng nhất định sẽ hết sức trợ giúp Cốc chủ. Hai người hộ pháp thì có thái độ không rõ ràng. Mà ba đường Liệt Phong, Kinh Lôi, Tật Điện đã sớm là người của Nhạn Hành Sơ. Về phần những đàn chủ phân đàn khác, bọn họ hàng năm đóng ở bên ngoài, bất kể đứng ở bên nào, đều là ngoài tầm tay với, không có ảnh hưởng gì với toàn cục.”

“Nói cách khác, nếu như chúng ta trở mặt với Nhạn Hành Sơ, đối thủ chủ yếu chính là ba đường Liệt Phong, Kinh Lôi, Tật Điện, phải hay không?” Dung Úc Ảnh trầm ngâm nói. Nếu là như vậy, thực lực phía bên nàng cũng chẳng yếu đâu, thế lực của hai phe đều lớn mạnh ngang nhau, không có ai mạnh hơn ai cả.

“Cũng không thể nói như vậy. Phải biết, mặc dù thực lực của ba đường đó hùng hậu, nhưng cao thủ chân chính cũng là Nhạn Hành Sơ. Tám năm trước hắn đã luyện thành Thiên Địa Cửu Trọng, trong vòng ba chiêu đánh chết Võ Lâm Minh Chủ Nam Cung Trác – người xâm phạm Cốc. Công lực của hắn đã đạt tới trình độ lô hỏa thuần thanh.” Đông Phương Duyệt khẽ nhíu mày một cái, lo lắng nhắc nhở.

Dung Úc Ảnh lạnh lùng cười cười, nếm cạn ly trà xanh, nói: “Nếu như là tám năm trước, ta sẽ không phải là đối thủ của hắn, nhưng mà, những năm gần đây, huynh vì ta mà sao chép Thiên Địa Cửu Trọng Bí Tịch, ta vẫn đang không ngừng tu tập. Coi như không thắng được hắn, cũng không nhất định sẽ thua.”

“Xem ra Cốc chủ đã hạ quyết tâm nhất định phải đối mặt với Nhạn Hành Sơ. Chẳng lẽ chuyện này thật sự không thể vãn hồi chút nào sao? Dù sao, dầu gì Nhạn Hành Sơ hắn cũng là sư huynh của người, nếu hai người thật sự làm đến cùng, chỉ sợ sư phụ dưới cửu tuyền cũng khó mà an tâm.” Thật sự muốn đi đến bước này rồi sao? Hắn không hiểu, tại sao chuyện lại phát triển đến tình hình này.

“Huynh cũng nhìn thấy tình hình hôm nay rồi đó, ta cũng chỉ là muốn phát bạc giúp thiên tai, bọn họ cùng kêu lên phản đối, nơi có để Cốc chủ ta đây trong mắt. Nếu tiếp tục như vậy nữa, qua không bao lâu nữa, người ở vị trí cốc chủ này cũng đã bị đổi rồi. Huống chi, mẫu thân của ta còn đang trong tay hắn, bảo ta làm sao có thể không lo lắng.” ánh mắt Dung Úc Ảnh lướt qua cửa sổ đang mở một nữa, nhìn về phía ảo mộng bên kia hồ, trái tim chua xót ê ẩm, nói không ra là cái tư vị gì. Tại sao phải đi tới bước này? Làm sao nàng biết chứ.

“Chuyện này. . . . . .” Đông Phương Duyệt sợ run một lát, suy tính hồi lâu, vẫn quyết định nói ra cách nhìn của mình, ” Thật ra chuyện ngày hôm nay bọn họ cũng có suy tính của bọn họ.”

“Suy tính cái gì?” Dung Úc Ảnh nhíu mày.

“Giúp thiên tai, là chuyện của hoàng đế, trong mắt người ngoài Tuyệt Vân Cốc chúng ta cũng chỉ là Tà Ma Ngoại Đạo, cần gì phải loại bỏ tai tiếng này? Hơn nữa, theo ta được biết, quan phủ ngân lượng giúp nạn thiên tai ít ngày nữa sẽ tới nơi, không cần chúng ta phải đi quan tâm.” Hắn dừng một chút, lại nói, “Về phần phu nhân, ta tin tưởng ngay cả Nhạn Hành Sơ có gan lớn như trời cũng không dám bất kính với lão nhân gia nàng.”

“Mẫu thân ta cũng bị hắn giam lỏng rồi, huynh còn nói hắn không dám đối với ta mẹ như thế sao?” Dung Úc Ảnh không nhịn sự tức giận, gò má hơi ửng hồng. “Còn nữa, huynh không nhìn thấy thảm trạng của những người dân chịu thiện tai kia, làm sao biết bọn họ sống ngày qua ra sao. Ta chỉ là muốn dùng một chút năng lực non yếu của mình chẳng lẽ cũng sai lầm rồi sao? Chúng ta là Tà Ma Ngoại Đạo, đó là cái mũ bọn người bạch đạo đội cho Tuyệt Vân Cốc, đâu có liên gian gì đến những người bình dân kia. Trước kia cha vẫn nói, làm chuyện gì, chỉ cần không phụ lòng mình là được, cần gì đi để ý người ta nói như thế nào.”

“Nhưng. . . . . .”

“Được rồi, huynh lui ra đi, ta cũng hơi mệt mỏi rồi. ” Dung Úc Ảnh phất tay một cái, cắt đứt lời hắn chưa nói hết.

Đông Phương Duyệt không nói gì nữa, khép cửa phòng lại cho nàng, yên lặng rời đi.

Uống một hơi cạn sạch trà lạnh trong tách, Dung Úc Ảnh cau mày.

Trà này, miệng thật là chát. . . . . .

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here