Bí mật của hoa hạnh – CHƯƠNG 4:

0
31

CHƯƠNG 4:

Cả Tuyệt Vân Cốc to như vậy nhưng mà Dung Úc Ảnh lại không biết có thể đi đâu. Cứ đi không có mục đích như vậy, lúc phục hồi lại tinh thần, đã lại trở lại trong rừng hạnh một lần nữa. Lúc này mặt trời sắp lặn xuống, ánh tà dương đỏ quạch như máu nơi chân trời, lạc hồng bay đầy trời như mưa. Cảnh tượng đẹp đẽ mà thê lương hiếm thấy như vậy không hề được nàng để vào mắt. Nàng chỉ lẳng lặng bước đi chầm chậm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bên môi mơ hồ là nụ cười khổ trong trẻo mà lạnh lùng.

Bỗng nhiên, nàng dừng bước, dùng vẻ mặt phức tạp ngắm nhìn tảng đá trắng trước mắt. Trên tảng đá trắng, toàn là tàn hồng, rơi xuống thành một tầng hoa hạnh thật dày. Dung Úc Ảnh dịu dàng cười một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng phất nhẹ chúng, rồi sau đó hơi vận lực, tảng đá trắng chợt dịch sang nửa thước, lộ ra một hố cạn bên dưới. Trong hố cạn trên mặt đất, một hộp ngọc lẳng lặng nằm đó, cả hộp ngọc trắng như tuyết, tinh xảo đặc sắc, quả thực là bảo vật hiếm có. Vậy mà, một món đồ quý báu như vậy, vậy mà lại hơi có tỳ vết. Góc trên bên phải, góc dưới trái cùng với bên dưới hộp ngọc mơ hồ có vết xước. Vết xước nhỏ rõ ràng đã từng được người nào đó tỉ mỉ sửa chữa, nhưng lại khó có thể hoàn hảo như lúc ban đầu.

Dung Úc Ảnh nhắm mắt lại rồi nhẹ nhàng lấy hộp ngọc ra. Hộp ngọc này là ước mơ thời niên thiếu, khi đó, nàng và hắn cùng ước định, viết tâm sự của chính mình lên những mảnh giấy màu tím nhạt, sau đó bỏ vào hộp ngọc, vùi sâu xuống dưới tảng đá trắng. Đợi đến 15 mỗi tháng, ở dưới ánh trăng bọn họ sẽ trao đổi bí mật với nhau. Vậy mà, sau đó nàng tức giận hắn buồn hắn, trong cơn nóng giận lập tức chạy vào trong rừng, lấy hộp ngọc ra, ném xuống thật mạnh trên mặt đất, khi đó hộp ngọc, gần như bị phá thành mảnh nhỏ. Không nghĩ tới, hắn lại ghép nó lại lần nữa, lại vùi sâu xuống dưới tảng đá trắng lần nữa.

Nàng do dự một chút, rốt cuộc khẽ run run, chậm rãi mở hộp ngọc ra. Trong hộp là vài chục mảnh giấy màu tím nhạt, có tờ đã hiện lên màu ố vàng, có tờ lại là vết mực như mới. Bàn tay trắng nhỏ nhắn lấy ra mảnh giấy phía trên cùng mở ra, nét chữ quen thuộc mà thanh tú, lại hơi khẽ run rẩy đập vào mắt: “Yên Vũ Giang Nam, cây hạnh mười năm, nghĩ mà nay, đang là lúc lạc hồng vô số. Từ biệt mấy năm, vốn mong đợi tay trong tay cùng quay trở về chốn cũ, nhưng tạo hóa trêu ngươi, cuộc đời này không còn cơ duyên. Giờ hợi tối nay, cùng khanh (từ dùng cho vợ chồng, vua tôi) quyết chiến trước cửa thiện ác đường, không thể có may mắn. Thương bệnh của ta đã kéo dài triền miên gần hơn mười năm, đã không thể yêu, chỉ còn một mình khanh lẻ loi, lo lắng bận tâm. . . . . . .”

Liên tiếp mở ra một mảnh giấy rồi lại một mảnh giấy, Dung Úc Ảnh lấy lần lượt từng mảnh giấy ra đọc, cuối cùng cũng nhịn không được nữa mà rơi lệ lã chã. Tám năm huyết lệ (máu và nước mắt) đan xen, hắn không thể nói với bất kì ai, chỉ có thể dùng bút giãi bày nỗi lòng, sau đó, vùi sâu, thật sâu xuống dưới đất. Mà nàng, lại chỉ làm hắn bị thương.

Nước mắt, cứ thế chảy xuống không thể ngừng, rơi xuống những nét mực trên tờ giấy.

Tỉ mỉ xếp lại những mảnh giấy bị mở ra, đè lại cho bằng, lại bỏ vào trong hộp ngọc lần nữa, Dung Úc Ảnh lau đi nước mắt trên mặt, ôm lấy hộp ngọc, vịn vào tảng đá trắng mà đứng lên. Trong mắt đã không còn nước mắt, mơ hồ hiện ra vẻ kiên quyết kiên nghị. Cái gì, tạo hóa trêu ngươi, cái gì không còn cơ duyên, cái gì đã không thể yêu? Mệnh là do ta, không phải trời, thường ngày nàng không tin số mệnh, dù là đoạt, nàng cũng muốn đoạt lại hắn từ trong tay Diêm Vương.

“Ngươi ở đây khóc?” Giọng nói trong trẻo từ sau người vang lên, Dung Úc Ảnh ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Đông Phương Duyệt lẳng lặng đứng ở một bên, trong mắt tràn đầy tình cảm không nói rõ được.

“Vậy thì sao?” Nàng tròn mắt, nhàn nhạt nói.

“Vì Nhạn Hành Sơ sao?” Đông Phương Duyệt hỏi tiếp, một đôi mắt trong suốt, đè nén khổ sở mơ hồ.

Nhìn hắn thật lâu, Dung Úc Ảnh nói: “Sư huynh, ngươi cho rằng, trừ hắn ra, còn có ai có thể làm ta rơi lệ?” Nàng hiểu tâm ý của hắn đối với nàng, nhưng nàng đã không thể đáp lại. Trong lòng của nàng, sớm đã có người nhớ thương cả đời. Cho nên, nếu nàng không thể cho hắn hi vọng, cũng chỉ có thể cho hắn chết tâm. Nếu không, đối với nàng, đối với hắn, thậm chí đối với Nhạn Hành Sơ, đều không công bằng.

“Ảnh nhi. . . . . . .” Đông Phương Duyệt gầm nhẹ ra tiếng, giống như con thú bị trọng thương, không cam lòng nhưng lại không thể cứu vãn. Tại sao, hắn vì nàng không chừa một việc gì, nhưng người trong lòng nàng cũng không phải hắn?

“Sư huynh, ngươi vượt qua rồi.” Dung Úc Ảnh lạnh lùng thốt lên, ” Tên của Cốc chủ Tuyệt Vân Cốc không phải tên ngươi gọi .” Nói xong, nàng ôm hộp ngọc, xoay người rời đi.

“Ảnh nhi. . . . . . .” Cũng không nhịn được bi thương trong lòng nữa, Đông Phương Duyệt té quỵ xuống đất, mắt thấy nàng càng lúc càng xa, lại không giữ được nàng. Hắn không hiểu, vì sao nàng lại có thể tuyệt tình như thế.

Rất lâu sau đó, sắc trời dần tối, Đông Phương Duyệt vẫn ngồi chồm hỗm ở nơi đó như cũ, kinh ngạc nhìn, không nói không động. Cho đến khi ánh trăng dịu dàng rơi xuống, hắn mới hơi giật giật thân thể, lấy ra một hộp gỗ đàn từ trong ngực. Cẩn thận từng li từng tí mở hộp gỗ ra, nhất thời bốn phía trong rừng hạnh toàn mùi thuốc. Trong ánh trăng dịu dàng, chiếu vào viên thuốc trắng như ngọc như băng tuyết.

“Ảnh nhi, chỉ sợ như thế nào ngươi cũng không nghĩ ra, cao cây tục đoạn ngươi trăm phương ngàn kế muốn tìm lại sẽ ở trên tay của ta.” Hắn nhẹ nhàng cười lên, rồi sau đó cười to, cuối cùng là cười như điên. Vậy mà, trong tiếng cười cuồng liệt lại nồng nặc bi ai.”

Tỉnh lại từ trong bóng tối vô biên, yếu ớt mở mắt, ánh mắt mê ly dần dần rõ ràng, bốn phía là một màu lam nhạt. Nhạn Hành Sơ nhẹ nhàng cười cười, hắn biết nơi này là Cúc Mộng Hiên. Chỉ có chỗ của nàng, mới có màu lam tinh khiết như thế.

Thân thể vẫn nổi lân từng cơn lạnh lẽo như cũ, trong đan điền (vùng bụng) trống rỗng, không hề có một tia chân lực, thân thể lại càng thêm yếu đuối gần như ngay cả giơ tay lên cũng không có lực. Vậy mà, hắn lại nắm mép giường, dám dựa vào đó nhấc người lên từng chút một, cố hết sức xuống đất, khó khăn đứng thẳng người. [lê#quy$don)Nhưng chỉ vẻn vẹn một bước đi ra, hai chân nặng nề giống như đổ chì đã không chịu được sức nặng của bản thân, nặng nề ngã nhào xuống đất.

Cố gắng gượng người đứng lên lần nữa, đứng lên, lại đi không tới hai bước, lại nặng nề ngã nhào xuống. Cứ như vậy, khi Nhạn Hành Sơ cắn răng đi tới trước cửa thì cả người đã sớm chồng chất vết thương.

Mà Dung Úc Ảnh bồi hồi hồi lâu ở ngoài cửa, lúc rốt cuộc quyết định đẩy cửa phòng ra lại nhìn thấy một màn như vậy.

“Ngươi điên rồi, đứng dậy làm cái gì? Ngươi không cần mạng sao?” Vội vàng kiểm tra thương thế của hắn, Dung Úc Ảnh không khỏi vừa giận vừa sợ lại hoảng loạn. Khóe môi đầy vết máu, vệt hằn trên cổ tay do còng sắt lưu lại, vết thương do kiếm gây ra trên đầu vai lại vỡ toang lần nữa, vì lúc nãy hắn mới vừa ngã nhào mà va chạm vào vết thương, máu chói mắt gần như làm nàng rơi lệ.

“Ta chỉ. . . . . Không muốn nằm ở trên giường.” Nhạn Hành Sơ vẫn cười nhạt như cũ, giống như đau đớn do thương thế gây ra kia đều không ảnh hưởng đến hắn. Chỉ là hắn muốn thấy nàng mà thôi, hắn biết nàng ở ngoài cửa, không có lý do gì, chỉ là một cảm giác, cảm giác nàng đang ở ngoài cửa. Vậy mà, lại không biết vì sao nàng chậm chạp không chịu đi vào. Cho nên, hắn đứng dậy mở cửa cho nàng. Hắn đã không có bao nhiêu thời gian, mà khát vọng duy nhất, chính là nhìn thấy dung nhan như ngọc của nàng.

“Không muốn, ngươi không muốn? Ngươi muốn nằm trên giường, cho nên làm cho mình thương tích khắp người, ngươi không muốn Tuyệt Vân Cốc không có ai bảo vệ, cho nên tình nguyện chết ở trên tay ta, ngươi không phải muốn ta lo lắng ưu cấp, cho nên bị đả thương đau đớn cũng chưa bao giờ nói, chỉ biết viết lên mảnh giấy chôn xuống đất.” Dung Úc Ảnh ôm lấy hắn thật chặt, nức nở nói: “Ngươi cho rằng mình thật vĩ đại sao? Vì ta, vì Tuyệt Vân Cốc, ngươi để cho mình chịu tình cảnh thương tổn như vậy, ngươi cho rằng ta có thể vui vẻ không? Nhạn Hành Sơ ngươi khốn kiếp.” Nàng vừa mắng, vừa rơi lệ không ngừng, giống như khi còn bé, bị uất ức, cứ mặc cho mình dựa vào ngực hắn khóc không ngừng.

“Ảnh nhi, đừng khóc.” thân thể Nhạn Hành Sơ cương cứng một chút, rồi sau đó cười khổ. Hắn không biết rôt cục nàng biết chân tướng từ đâu, nhưng nếu nàng đã biết tất cả, bất kể nàng biết được từ đâu, đều đã không có ý nghĩa gì nữa. Hắn cố hết sức giơ tay lên, lau đi nước mắt cho nàng, khàn khàn mà nói: “Bây giờ ngươi là Cốc chủ, tại sao còn thích khóc như vậy?”

Dung Úc Ảnh chỉ khóc, cho đến âm thanh dần dần ngưng lại, lại vẫn khóc như cũ.

Khẽ cau mày, thấy nàng đầm đìa nước mắt, trái tim không biết là tư vị gì. Dường như hắn sẽ chỉ làm cho nàng đau lòng. Không muốn lại thấy nước mắt của nàng, Nhạn Hành Sơ mở câu chuyện, “Ảnh nhi, những chuyện này, làm sao ngươi biết được.”

“Là Như Ngọc, nô tỳ Như Ngọc trong phòng mẫu thân ta. Nàng cố ý lưu lại đủ loại nghi ngờ, kích ta đi tìm mẫu thân ta đối chất.” Dung Úc Ảnh nhẹ giọng nói, “Sau đó lại thấy tờ giấy trong hộp ngọc mới biết thì ra Như Ngọc chính là người thiếu nữ ngươi buộc ta tự tay giết chết nhiều năm trước kia. Không ngờ sau đó ngươi lại cứu sống nàng rồi còn an trí nàng ở trong phòng mẫu thân ta, để cho nàng buông xuống thù hận. Nghĩ đến lần này nàng làm như thế, cũng là muốn làm thứ gì đó cho ngươi thôi.”

“Thì ra là nàng.” Nhạn Hành Sơ có chút bất đắc dĩ, khe khẽ thở dài, “Năm đó ta nhân ái, không giết nàng, không ngờ mấy năm sau, cục diện ta khổ cực bày ra lại bị nàng phá.”

“Cục diện khổ cực bày ra? Tại sao ngươi nhẫn tâm bày ra cục diện như vậy? Ở trong cục diện này, ngươi khổ sở, ta làm sao vui vẻ? Ngươi cho rằng, ngươi chết đi thì ta sẽ sống vui vẻ không. Ta thật hận chính bản thân ta, nếu như mà ta chưa từng có mặ trên cuộc đời này, như vậy, cuộc đời của ngươi sẽ không khổ sở như thế.” Bỗng nhiên kích động, Dung Úc Ảnh khẽ run, chua chát nói.

“Ngươi nói cái gì vậy? Chuyện này có liên quan gì tới ngươi?” Nghe nàng trách móc tự mình như vậy, hắn không khỏi có chút tức giận, nhưng mà càng nhiều hơn chính là thương tiếc, cuối cùng nhẹ nhàng nói, “Chung quy ta vẫn phải chết, tám năm trước, lúc khí huyết nghịch chuyển, chân lực cắn trả, đã định sẵn tính mạng của ta, ta không thể sống lâu trên đời nữa. Nếu không, ta nhất định sẽ chăm sóc ngươi một đời, làm sao nhẫn tâm buộc ngươi luyện võ, để cho ngươi đau lòng?”

“Ta không hiểu, lê quý đôn cho tới hôm nay ta vẫn không hiểu như cũ.” Dung Úc Ảnh lắc đầu, “Tại sao tám năm trước bạch đạo võ lâm lại dốc sức đột kích, tại sao ngươi lại kiêng kỵ bọn họ như vậy? Bọn họ thật sự là vì Trừ Ma Vệ Đạo (bảo vệ cái đúng) sao?”

“Tuyệt Vân Cốc tự lập, không cùng hai nhà hắc bạch, không thể nói là ma. Sở dĩ bạch đạo gương cờ Trừ Ma Vệ Đạo, vây quét Tuyệt Vân Cốc, nói một cách thẳng thừng, chỉ có chữ tham lam.” Nhạn Hành Sơ lạnh lùng cười một tiếng, trong mắt mơ hồ hiện ra sát khí, “Lúc ấy Tuyệt Vân Cốc ngẫu nhiên có được bí tịch thiên địa Cửu Trọng, lại không biết vì sao tin tức bị truyền đi. Thiên hạ đều biết người có thiên địa Cửu Trọng là võ lâm Chí Tôn. Vậy thì sao bọn họ không dốc sức cướp đoạt cho cam? Cho tới bây giờ, mắt bọn họ vẫn nhìn chằm chằm bí tịch như cũ, cho nên ta mới buộc ngươi trở nên mạnh mẽ. Bởi vì, nếu như ngươi không đủ khả năng để bảo vệ chính mình, như vậy, thì trong võ lâm này, ngay cả quyền lợi sinh tồn ngươi cũng không có.”

“Nhạn.” Dung Úc Ảnh cắn môi, ngẩng đầu nhìn thẳng tròng mắt của hắn, “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ mình, bảo vệ Tuyệt Vân Cốc. Nhưng mà. . . . . . .” Nàng dừng một chút, nói từng chữ từng câu, “Ngươi phải đồng ý với ta, bất kể như thế nào, ngươi cũng phải tiếp tục sống cho ta. Cho dù chỉ có một hy vọng mong manh, ngươi cũng phải chống đỡ hết sức. Ngươi nhất định phải đồng ý với ta.”

Ánh mắt của nàng tràn đầy kiên trì, vẻ mặt như vậy làm trái tim hắn run lên.

“Được, ta đồng ý với ngươi.” Hắn nhàn nhạt cười một tiếng, mong manh giống như lúc nào cũng sẽ biến mất .

Trong Cúc Mộng Hiên, cũng không thấy màu xanh dương nữa, vốn là màu lam thuần túy, đã bị thay thế bởi màu trắng thuần khiết nhất trong trời đất. Giường màu trắng, màn lụa màu trắng, ngọc câu (minna: cũng không biết là cái gì nữa) màu trắng, giống như ảo mộng.

Khi Dung Úc Ảnh đang vui mừng, vội vã chạy tới Cúc Mộng Hiên thì Nhạn Hành Sơ đang nghiêng người dựa vào giường hẹp, lật xem quyển sách trên tay. Trông thấy nàng đi vào, hắn ngẩng đầu khẽ mỉm cười với nàng, để sách vở xuống.

“Nhạn. Ta để cho tú nương dùng tơ Thiên Sơn Băng Thiền làm một Băng Thiền bảo y, Băng Thiền sống ở đỉnh Thiên Sơn, năng lực chống lạnh vô cùng tốt, vừa đúng khắc chế hàn độc của ngươi.” Nói xong, nàng mở hộp trong tay ra, lấy ra một áo bào trắng như băng như ngọc, toàn thân óng ánh trong suốt .

Hơi ngẩn người một chút, hắn cười hỏi, “Ngươi lấy được bảo bối như vậy ở đâu? Tơ Thiên Sơn Băng Thiền cũng không phải có thể lấy được dễ dàng như vậy.”

“Lúc ấy ngươi thích áo trắng, cho nên ta rất đã sớm muốn tặng cho ngươi một chiếc áo độc nhất vô nhị, để cho ngươi mặc lên người, sau đó thời thời khắc khắc đều nhớ ta. Nhưng mà, sau đó ngươi không mặc nữa, rồi lại tàn nhẫn với ta như vậy. Cho nên, cho tới hôm nay ta mới lấy nó gấp gáp chế tạo cho ngươi.” Dung Úc Ảnh nhìn hắn một cái, trong mắt có oán có giận, có si có thương.

“Ảnh nhi. . . . . . .” Nhạn Hành Sơ cúi đầu, mơn trớn áo bào trắng thêu vân thanh nhã lại tinh tế, im lặng không nói gì.

Như có như không than nhẹ một tiếng, Dung Úc Ảnh đặt bàn tay nhỏ nhắn mềm lên mu bàn tay hắn.

“Thấm thoát 3000 ngày trời, trần thế làm cho dính đầy bụi bậm. Huyết Hải làm bẩn màu sắc, không dám yêu quần áo trắng.” Nàng khẽ rên, đó là câu thơ hắn viết, cẩn thận đặt trong hộp ngọc, chôn dưới Tảng đá trắng. Lại bị nàng nhìn thấy, cũng nói lên nguyên nhân nhiều năm qua hắn không mặc áo trắng. Nàng cười nhạt, nói tiếp, “Huyết Hải ô nhan sắc, vị cảm mộ bạch y. Khó trách kể từ tám năm trước ngươi đã không nữa áo trắng nữa. Nhớ lúc phụ thân còn sống, ngươi vĩnh viễn là một thân áo trắng, mẹ muốn ngươi đổi, ngươi cũng không chịu, sau đó cũng không mặc nữa.”

Không ngẩng đầu lên, Nhạn Hành Sơ chỉ sâu xa nói, “Nhuộm đầy máu người, làm sao có thể mặc màu sắc thanh tịnh như vậy được.”

Nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, phủ tay trên lên áo bào trắng theo hắn, dịu dàng nói, “Biết không? Cõi đời này không có màu sắc nào không ngươi mặc được. Áo trắng, làm sao bì kịp được sự sạch sẽ của ngươi.” Nàng đứng lên, cầm áo bào trắng lên, “Nhạn, vì ta, mặc nó vào.”

Ngước mắt nhìn nàng, trong ánh mắt yên tĩnh có bất đắc dĩ, có khổ sở, vậy mà, cuối cùng hắn đưa tay mà tiếp nhận áo bào trắng, ấm áp cười với nàng một tiếng.

Mặt trăng lên cao, lại một ngày trôi qua. Kỳ hạn ba tháng chỉ còn dư mười ngày, mà vị trí của cao cây tục đoạn lại vẫn hoàn toàn không có tin tức. Thân thể Nhạn Hành Sơ càng ngày càng yếu, gần như mỗi ngày đều có hơn một nửa thời gian là ngủ mê man. Dung nhan Dung Úc Ảnh cũng càng ngày càng tiều tụy, vậy mà, nàng vẫn không chịu buông bỏ hi vọng như cũ.

Ngày hôm đó, tinh thần Nhạn Hành Sơ khá tốt, chống đỡ thân thể xuống giường, cũng không nói với ai, một mình rời khỏi Cúc Mộng Hiên, đi vào trong rừng hạnh. Hoa hạnh vẫn như cũ, hồng vũ đầy trời, hắn vịn cây mà đứng, trong đôi mắt mang theo sự thê lương nhàn nhạt, giống như muốn ngắm trọn vẹn buổi hoàng hôn ngày cuối xuân này.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ, Nhạn Hành Sơ cũng không quay đầu lại. Hắn biết không phải nàng, bước chân của nàng, hắn sẽ không nhận lầm.

Người tới cũng không có quấy rầy sự yên tĩnh của hắn, chỉ đứng lẳng lặng ở nơi nào, không nói một lời. Cho đến lúc hắn cười nhạt rồi quay đầu lại, người nọ mới mở miệng kêu: “Nhạn Hành Sơ.”

“Đông Phương.” Nhạn Hành Sơ ho nhẹ, mang một ít khổ sở, nhìn về phía sư đệ đã lâu không gặp.

“Tại sao ngươi còn không đi?” Đông Phương Duyệt rủ mắt xuống, giọng nói mang chút lạnh lùng. Mỗi lần đối mặt với người sư huynh này, cho dù là khi hắn nhếch nhác nhất tiều tụy nhất, hắn vẫn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ như cũ. Nhạn Hành Sơ, cho tới bây giờ đều là thiên chi kiêu tử. Sư phụ thiên vị cưng chiều hắn, sư nương yêu thương hắn, ngay cả trong mắt của Dung Úc Ảnh vĩnh viễn cũng chỉ có một Nhạn sư huynh. Đối với hắn, hắn có ghen tỵ, có sợ hãi, nhưng cũng có kính trọng.

Thiên chi kiêu tử [天之骄子]: Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư.

Nhìn sư đệ một cái thật chăm chú, Nhạn Hành Sơ vô tình cười cười, hỏi, “Ngươi muốn ta đi tới chỗ nào?”

“Nơi nào cũng được, chỉ cần không phải Tuyệt Vân Cốc, chỉ cần sư muội không vì ngươi hao hết chân lực nữa, ngươi đi đâu cũng được.” Đông Phương Duyệt cắn răng, sợ bây giờ mình không nói, những lời nói làm tổn thương người khác như vậy sẽ không thể nói ra miệng.

Lại ho nhẹ một hồi, trên dung nhan như bạch ngọc thoáng hiện lên vệt đỏ thắm do bệnh trạng, hết sức thê diễm. Nhạn Hành Sơ vẫn cười nhu hòa như cũ, “Nên làm như thế nào, tự ta biết, không phiền sư đệ lo lắng.” Cho dù Đông Phương Duyệt không nói, trong lòng hắn từ lâu đã suy tính. Thân thể của Ảnh nhi thực sự không chịu nổi giày vò nữa, nếu như tiếp tục vận chân lực chữa thương cho hắn, chỉ sợ một thân công phu của nàng sẽ thành vô dụng. Có lẽ, chỉ có rời đi mới là điều tốt nhất cho nàng.

“Ngươi. . . . . . .” Đông Phương Duyệt hơi mở miệng, lại có không biết nói gì nữa, chỉ cứ đứng tại nơi đó, nói cũng không được, không nói cũng không được.

“Ta mệt mỏi, sư đệ cũng nên trở về nghỉ ngơi rồi.” Từ tốn nói một câu, Nhạn Hành Sơ xoay người, chậm rãi rời đi.

Nhìn bóng lưng hao gầy mà yếu đuối đó, Đông Phương Duyệt chợt có chút hối hận, xúc động đưa tay ra, cũng đã không chạm tới ống tay áo của hắn.

Bàn tay nhỏ nhắn nhón lấy tờ giấy lam nhạt, hơi hơi run rẩy, trong mắt của Dung Úc Ảnh đã mơ hồ đầy nước.

Ánh sáng hoàng hôn soi sáng lên chữ viết quen thuộc, ý nghĩa sâu xa mà đầy lạnh lẽo.

“Tiểu châu tòng thử thệ, giang hải ký dư sinh.”

đây là một câu thơ. Minna cũng không hiểu rõ lắm. Chắc là ở đây ý nói muốn từ biệt đi tìm tự do từ nay không cần gặp mặt. “Thuyền nhỏ trôi dạt từ đây, cuộc sống còn lại gửi trên sông biển.”

Cuối cùng hắn vẫn lừa nàng, hắn nói sẽ cùng nàng tiếp tục cố gắng chịu đựng, vậy mà, nhưng mà cuối cùng, hắn lại để lại một tờ giấy như vậy rồi im lặng rời đi. Mỗi một lần đều là như vậy, cái gì cũng không nói, đã tự tiện quyết định thay nàng. Hắn cho rằng tất cả cũng là vì tốt cho nàng, nhưng mà lại chưa từng hỏi nàng cần cái gì.

Nhìn tờ giấy trong tay, nàng lạnh lùng cười một tiếng.

Đây là cái gì? Xa nhau sao? Nàng không cần. Cho dù là chân trời góc biển, nàng cũng muốn tìm hắn trở về.

Không để ý sắc trời tối tăm, mặt trời chiều dần dần lặn xuống, Dung Úc Ảnh chạy thẳng tới chuồng ngựa, dắt con ngựa yêu thích ra, xoay người lên ngựa.

Chỉ nghe một tiếng hí, tuấn mã tung vó mà chạy, bụi mù đầy trời, chạy nhanh về phía ngoài cốc.

Vậy mà, một đường chạy thẳng tới rừng hạnh, bảo mã ngàn dặm hí một tiếng, vó ngựa hơi ngửa về phía sau, thật sự đành ngừng lại. Cách tuấn mã mười bước, thoáng một bóng người màu xanh nhạt đứng đó.

“Đông Phương Duyệt, tránh ra.” Dung Úc Ảnh lạnh lùng quát lên. Không ai có thể ngăn cản nàng đi tìm hắn, cho dù là Đông Phương Duyệt, thậm chí là mẫu thân cũng không thể.

“Không phải ta ngăn muội.” Đông Phương Duyệt tiến lên vài bước, đi tới bên người của nàng, nhìn ánh mắt phòng bị của nàng, ánh mắt trầm xuống, nói.

“Vậy ngươi lập tức tránh ra, ta không có thời gian dây dưa cùng ngươi.” trong lòng Dung Úc Ảnh đã sớm như có lửa đốt, người khác đợi được, nhưng Nhạn Hành Sơ không đợi được. Thân thể của hắn, không có nàng đưa chân lực vào, thời gian chống đỡ được căn bản là không có bao nhiêu.

“Muội sợ hắn chết sao?” Ngưng mắt nhìn nàng, Đông Phương Duyệt cười lạnh.

“Câm mồm.” Trái tim run lên, Dung Úc Ảnh nhẹ nhàng quát lên.

“Muội tức giận? Hay là nói, muội lại sợ hãi? Ta và muội đều hiểu, không có cao của chín đoạn cây tục đoạn, hắn không thể sống quá mười ngày. Coi như muội tìm được hắn thì như thế nào, muội cứu được hắn sao?” nhìn nàng đầy châm chọc, trong mắt hình như đè nén cái gì, Đông Phương Duyệt nói tiếp, “Ảnh nhi, trước giờ muội chưa hề lớn hơn. Muội biết rõ hắn sẽ chết, lại cố chấp không muốn thừa nhận. Thậm chí ngay cả nghĩ muội cũng không dám nghĩ tới.”

Mặt lạnh như nước, tay phải nắm dây cương xiết chặt, nàng lạnh lùng thốt lên, “Không cần ngươi quan tâm. Tránh ra.”

Bi ai cười một tiếng, Đông Phương Duyệt nhảy lại gần một bước, bắt được ngựa bí, nói ” ta không hiểu rõ, tại sao trong lòng muội vẫn luôn chỉ có hắn? Ngay cả hắn soán quyền đoạt vị, muội đều không hề thực sự trách hắn. Không sai, hắn là Nhạn sư huynh của muội, hắn vì muội mà bỏ ra rất nhiều, nhưng mà tại sao muội không nhìn ta…ta cũng là sư huynh của muội, cũng thương muội yêu muội giống vậy, một mực nguyện ý vì muội mà bỏ ra tất cả. Tại sao muội lại. . . . . . Cho tới bây giờ cũng không nhìn thấy.”

“Duyệt đại ca, thật xin lỗi.” Rũ mắt, Dung Úc Ảnh hít một hơi thật sâu, nói: ” Muội biết rõ huynh một mực đối xử rất tốt với muội, lúc muội tứ cố vô thân, huynh vẫn một mực đứng bên cạnh muội, muội rất cảm kích. Nhưng mà, lòng của muội có lẽ đã nộp ra rất sớm, cũng không thu về được nữa rồi. Xin để muội đi đi, bất kể muội có thể tìm được hắn hay không, cũng không bàn về việc muội có thể cứu được hắn trở về, kiếp này muội cũng sẽ không yêu thương người khác.”

“Muội. . . . . . Vẫn muốn đi ư? Biết rõ không có một chút hi vọng nào, muội vẫn muốn đi?” Hắn kinh ngạc nhìn nàng.

“Trên trời dưới đất trời xanh suối vàng, muội sẽ theo cùng hắn.” Âm thanh kiên định không chút do dự, âm thanh như vàng ngọc va chạm.

Trầm mặc một hồi lâu, hắn quay lưng lại, “muội đi đi.”

“Duyệt đại ca. . . . . . Bảo trọng.” Nhìn hắn một cái, Dung Úc Ảnh chắp tay từ biệt.

“Đợi chút.” Bỗng nhiên, hắn gọi nàng.

“. . . . . .” Ghìm chặt dây cương, quay đầu lại.

Tròng mắt Đông Phương Duyệt ngắm nhìn cô gái trước mắt thật lâu, giấu đi cay đắng trong đáy mắt, một hồi lâu, hắn mở miệng nói, “Ta có đồ cho muội, muội nên dùng đến.”

Dung Úc Ảnh cau mày, thấy hắn lấy ra một hộp gỗ từ trong ngực, đưa tới tay nàng. Nàng mang theo hoài nghi, chậm rãi mở hộp gỗ ra, trong nháy mắt, mùi thuốc bay ra bốn phía, trong mũi chỉ hít vào chút ít đã sảng khoái tinh thần. Nàng nhìn vật trong hộp, bật thốt lên cả kinh nói: ” cao cây tục đoạn!”

“Không sai.” Nhàn nhạt nói một câu, Đông Phương Duyệt nặng nề vỗ dưới háng tuấn mã của nàng, “Bây giờ, muội nên đi đi.”

Tuấn mã cất vó, trong nháy mắt đã chạy ra thật xa.

Dung Úc Ảnh vừa khống chế dây cương, vừa ngoái đầu nhìn lại phía Đông Phương Duyệt. Nhưng mà, bóng dáng của hắn, lại càng ngày càng nhạt, cuối cùng biến mất ở ngoài tầm mắt.

Gió thổi nhè nhẹ, hoa hạnh như mưa. . . . . .

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here