Bí mật của hoa hạnh – CHƯƠNG 6:

0
31

CHƯƠNG 6:

Đêm khuya.

Một cánh cửa phòng trong hậu viện khách sạn chợt từ trong mở ra. Một bóng bóng người mảnh khảnh vọt ra, trên người mặc y phục dạ hành bó sát màu đen, khăn đen che mặt, lộ ra vẻn vẹn một đôi đôi mắt sáng ngời.

“muội muốn đi đâu?” giọng nói uể oải vang lên.

Sau lưng là ánh trăng, Nhạn Hành Sơ đứng chắp tay, gió đêm thổi lên tay áo to lớn, hắn nhàn nhạt ngưng mắt, nhìn bóng dáng kia không nên xuất hiện ở chỗ này.

“Nhạn. . . . . .” Bật thốt lên, gở bỏ mặt nạ, dưới ánh trăng chính là dung nhan kiều diễm của Dung Úc Ảnh, giật mình mà nhìn hắn, “Trễ như vậy, tại sao huynh không ngủ?”

“nếu muội bỏ ý niệm đêm khuya xông vào Hầu phủ, ta sẽ lập tức đi ngủ.”

“Huynh. . . . . . Huynh biết rõ muội không bỏ được.” Tiến lên vài bước, Dung Úc Ảnh cắn cắn môi, đưa tay dò lên trán hắn, nhiệt độ lạnh lẽo làm cho nàng kinh hãi, oán giận nói, “huynh thì không thể nghỉ ngơi thật tốt, cứ phải đày đọa thân thể của mình như vậy mới vui vẻ saosao?”

Đã canh ba, hắn đã nơi này đứng bao lâu? Gió đêm lành lạnh, nội lực trong thân thể của hắn đã tan hết, làm thế nào ngăn cản được. Nhắm lại mắt, nàng vĩnh viễn cũng không hiểu hắn đang nghĩ cái gì.

Vươn tay cầm tay nàng, nhìn chăm chú mắt của nàng, Nhạn Hành Sơ nói: “Muội đã đồng ý, không hề nhúng tay vào chuyện này nữa. Nhưng kết quả thì sao, muội lại muốn gạt ta len lén làm việc. Như vậy muội muốn ta làm sao an tâm nghỉ ngơi đây?”

“Huynh cho rằng huynh đứng ở chỗ này, mà có thể ngăn cản muội sao?” Lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, nàng tức giận nói.

“Nếu như muội còn để ta ở trong mắt, hãy ở trong phòng nghỉ ngơi một đêm thật tốt, sáng sớm ngày mai lập tức quay vể Tuyệt Vân Cốc.” Nhạn Hành Sơ nhàn nhạt nói.

“Huynh. . . . . .” dung Úc ảnh giật mình, không ngờ hắn lại nói ra lời nói nặng này với nàng.

Không được, nếu nàng thật sự muốn đêm khuya xông vào Hầu phủ, bằng việc hắn đứng ở chỗ này lại có thể sao? Thương tổn suốt ấy năm qua đã sớm phá hủy một thân võ công cao tuyệt của hắn, thậm chí nàng chỉ cần xuất nhẹ nội lực là có thể làm hắn bay ra ngoài. Nhưng mà làm sao nàng có thể động thủ với hắn, hắn chính là nhìn thấu điểm này, mới dám không hề sợ hãi như thế chứ?

Nghĩ tới đây, không khỏi vừa tức giận, vừa bất đắc dĩ. Bỗng nhiên rút tay ra khỏi bàn tay lạnh lẽo của hắn, nàng lạnh lùng quay đầu lại, không nhìn dung nhan tái nhợt trong trẻo lạnh lùng của hắn nữa, cắn răng nói, “Được, ta mặc kệ. Ngày mai quay về Tuyệt Vân Cốc là được.”

Sáng sớm ngày thứ hai, khi Dung Úc Ảnh tâm bất cam tình bất nguyện thu thập đồ đạc xong, chuẩn bị theo Nhạn Hành Sơ cùng nhau quay về Tuyệt Vân Cốc, không ngờ lại có thiệp muốn bọn họ lưu lại.

“Vĩnh Lạc hầu mời tham gia Bách Hoa yến vào mười ngày sau?” Quan sát tỉ mỉ tấm thiệp mạ vàng trong tay, Dung Úc Ảnh không hiểu hỏi.

“Không ngờ ta mới đến Dương Châu không lâu, không ngờ hắn lại nhận được tin tức.” Nhạn Hành Sơ âm thầm thở dài, buôn bán của Phong Diệp trai càng làm càng lớn, không phải một ngày hay hai ngày mà có thể thu tay. Nếu bị Vĩnh Lạc hầu theo dõi, Bách Hoa yến này không thể không đi. Hắn phải tranh thủ được thời gian rộng rãi mới có an trí thích đáng buôn bán ở Giang Nam.

“Làm sao hắn biết huynh là chủ nhân Phong Diệp trai? Chẳng lẽ các người trước kia. . . . . . Biết?” Chần chờ mở miệng. Phong Diệp trai là do Tuyệt Vân Cốc thiết lập mua bán trong bạch đạo, mặc dù từ trước đến giờ do Nhạn Hành Sơ kinh doanh, nhưng đương gia chủ tử trên danh nghĩa cũng là đường chủ Tật Phong đường hao Lạc Nguyệt. Nhạn Hanh Sơ gần như chỉ âm thầm thao túng, có cực ít người biết Phong Diệp trai là sản nghiệp của Tuyệt Vân Cốc.

“Có thể leo tới địa vị hôm nay, đương nhiên hắn không phải người thường, ta từng có gặp mặt hắn một lần, sau đó trong lúc lại vô tình phát hiện hắn đang âm thầm điều tra tư liệu của ta, bất đắc dĩ, chỉ đành phải để lực chú ý của hắn đặt Phong Diệp trai.”

Năm đó Vĩnh Lạc hầu bị người đuổi giết, bản thân thấy không thuận mắt, ra tay cứu giúp. Vốn là chỉ là một cái nhấc tay mà thôi, không ngờ chấp niệm của hắn lại khắc sâu như thế, nếu không phải biết được thân phận chủ nhân Phong Diệp Trai của hắn, chỉ sợ còn kém việc đuổi theo dồn sức đánh, khó bảo toàn việc không liên luỵ đến Tuyệt Vân Cốc.

“Huynh biết hắn, lại chưa từng nói cho ta biết. Huynh cùng hắn tư giao rất dày, cho nên mới nhiều lần ngăn muội tìm hắn gây phiền toái phải hay không?” Lòng tràn đầy cảm giác không đúng, biết rõ không phải là như vậy, lại không thể không nghĩ tới phương diện kia.

Tư giao rất dày, suy nghĩ của nàng bay đi nơi nào rồi? Nhạn Hành Sơ bật cười, nắm lấy tay của nàng, nói: ” ngày hôm qua không để cho muội vào dò xét Hầu phủ vào ban đê, quyết không do duyên cớ này. Tổng cộng ta mới thấy hắn một lần, ngay cả bằng hữu cũng không đáng xưng nữa là.”

“Có thật không?”

“Thật.” Nhạn Hành Sơ mỉm cười, lại nghe được xa xa truyền tới tiếng bước chân thì con ngươi trầm xuống.

Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông mặc đồ bông vội vã mà đến, trong khoảnh khắc nhìn thấy Nhạn Hành Sơ nở ra nụ cười thân thiện, “Nhiều năm không gặp, Nhạn huynh vẫn phong hoa tuyệt thế như cũ, vi huynh cũng đã già mất rồi.”

“Hầu Gia mạnh khỏe.” Không để lại dấu vết tránh khỏi đôi tay nhiệt tình của hắn, Nhạn Hành Sơ cười nhạt, “Hầu Gia quá khiêm nhường rồi. Mấy năm gần đây uy danh Hầu Gia như mặt trời ban trưa (cực kỳ hưng thịnh), chính là lúc có tương lai.”

Cười ha hả, Vĩnh Lạc hầu không để ý mà nói, “Nhạn huynh quá mức khách khí, lại không nói năm đó nhạn huynh cứu giúp, cho dù là Chủ Nhân của Phong Diệp Trai, cũng không kém chút nào với bổn hầu, đúng rồi, vị cô nương này là . . . . . ?”

Dung Úc Ảnh lặng lẽ tiến lên một bước, âm thầm cầm tay Nhạn Hành Sơ, lạnh lùng nhìn hắn một cái, không nói một lời. Nàng không thích người này, không chỉ là bởi vì chuyện ngày hôm qua, mà còn bởi vì ánh mắt của hắn. Nàng ghét thấy ánh mắt của hắn nhìn Nhạn Hành Sơ, tối tăm mà nóng bỏng, không biết cất dấu cái gì.

Ánh mắt xẹt qua hai bàn tay đang nắm, Vĩnh Lạc hầu cười sang sảng nói, “Thì ra là hồng nhan tri kỷ của Nhạn huynh. Nhạn Đại công tử quả nhiên phong lưu phóng khoáng, bên ngoài có Hoa tổng quản xử lý tất cả, bên trong có hồng nhan xinh đẹp như hoa.”

Âm thầm bị nàng bấm một cái, cười khổ trong lòng, trên mặt không chút nào không biến sắc, Nhạn Hành Sơ nói: ” Hầu Gia thật ưu ái. Chỉ không biết, hôm nay Hầu Gia đại giá tới đây là vì. . . . . . ?”

“Thứ nhất, buổi sáng ngày hôm nay thiệp nên đưa đến, chỉ là bổn hầu sợ Nhạn huynh không chịu nể mặt, cho nên đến đây một chuyến, Nhạn huynh cũng sẽ không từ chối.”

“Hầu Gia nâng đỡ, Nhạn mỗ nếu từ chối nữa, chính là không biết điều.” Cười nhạt, Nhạn Hành Sơ nói.

“Được, có những lời này của huynh, bổn hầu cũng an tâm. Còn thứ hai, ta huynh cũng có thật nhiều năm chưa từng gặp nhau, lần này huynh tới Giang Nam, bất kể như thế nào cũng để cho ta làm chủ nhà. Huynh đệ ta ngươi du lịch mười dặm đê dài này, Tây Hồ xuân sắc, chẳng phải hay sao?” Vĩnh Lạc hầu phóng khoáng cười nói, đáy mắt lại di chuyển lóe ra ánh sáng.

“Đáng tiếc xuân sắc đẹp nhất Dương Châu này đã bị Hầu Gia phá hư gần như không còn gì cả.” Dung Úc Ảnh lạnh lùng thốt lên.

“Cô nương ý là?” Vĩnh Lạc hầu nhíu nhíu mày, hỏi.

“Trong mắt của ta, xuân sắc đẹp nhất Giang Nam chính là trăm mẫu rừng hạnh thôn Hạnh Hoa, đáng tiếc mấy ngày trước đã hóa thành tro bụi.” Giễu cợt cười một tiếng, Dung Úc Ảnh nhìn hắn nói gay gắt.

“Hả? Rừng hạnh này, chẳng lẽ là vật trân ái của Nhạn huynh?” Vĩnh Lạc hầu không hiểu, hỏi.

“Nữ oa nhi nói xằng nói bậy, Hầu Gia không cần để ở trong lòng.” Nhạn Hành Sơ nhàn nhạt nói, không muốn nhiều lời.

“Ha ha, khó trách người của Phong Diệp trai hôm qua tới nói muốn lấy giá cao mua ngọn núi nơi thôn Hạnh Hoa kia. Nếu biết rừng hạnh này có liên quan với Nhạn huynh, đừng bảo là trăm mẫu rừng hạnh, mà ngàn mẫu vạn mẫu, ta cũng quyết sẽ không động đến. Nhạn huynh yên tâm, hôm qua ta đã nói với Hoa tổng quản rồi, nếu Phong Diệp trai muốn, ngọn núi kia coi như bổn hầu chắp tay đưa tặng, cũng coi như đền đáp việc Nhạn huynh cứu giúp năm đó.” Đến gần một bước, Vĩnh Lạc hầu vỗ vỗ bả vai Nhạn Hành Sơ, cười nói, “Về phần tỳ nữ kia, nếu Nhạn huynh thích, cũng lấy đi được.”

“Đa tạ Hầu Gia.” Nhạn Hành Sơ mỉm cười lễ độ , trái tim cũng đang âm thầm thở dài.

Xem ra, trong khoảng thời gian sắp tới nhất định không về được Tuyệt Vân Cốc rồi.

Nếu như nói, xuân sắc thiên hạ đều tập trung vào Giang Nam, như vậy xuân sắc Giang Nam đều tập trung vào Vĩnh Lạc Hầu phủ. núi đá rừng giả lịch sự tao nhã lung linh, thỉnh thoảng có khe suối nhỏ chảy qua, rêu xanh như bút vẽ tô điểm đầy vườn Sơn Thủy càng thấy ý vị. Phồn hoa rực rỡ, hồng phớt xanh lá đan xen, thỉnh thoảng có thể thấy được bươm buớm bay múa, làm cho xuân sắc mê ly này tăng thêm ra một ít Linh động.

Ngồi ở trong đình giữa hồ, sóng xanh dập dờn trong hồ nước sen trắng phất nhẹ, mùi thơm ngát tràn đầy trong không gian, vậy mà tâm tư Dung Úc Ảnh lại hoàn toàn bị người nọ từ từ đi tới từ nơi xa chiếm cứ.

Áo trắng tóc đen, bước chân trầm ổn mà ưu nhã, gió mát nhẹ thổi, nâng lên ống tay áo to lớn của hắn, mang theo một phần thanh thản, hai phần Thanh Nhã, bảy phần mơ hồ.

Nhìn lại bên cạnh hắn, quả nhiên, đúng là nam nhân âm hồn bất tán mấy ngày qua nhắm mắt theo đuôi, chốc lát không rời. Tức giận nhíu mày, dùng sức cắn cắn môi, nàng không hiểu rốt cục Vĩnh Lạc hầu mưu tính chuyện gì, mấy ngày qua, hắn dường như đem tất cả thời gian đều đặt trên người Nhạn Hành Sơ, đánh cờ phẩm trà, khảy đàn tấu tiêu, chèo thuyền du ngoạn Tây Hồ, tâm sự chuyện Thiên Hạ. Ngay cả thái độ của hắn luôn là lạnh nhạt lễ độ, Vĩnh Lạc hầu như cũ không để ý, thậm chí còn làm không biết mệt.

Biết Nhạn Hành Sơ thích Hoa Hạnh, hiện tại trong Triêm Y các ở Hầu phủ, đổi thành trồng lại một mảnh rừng hạnh lớn, nói là bồi thường cho thôn Hạnh Hoa. Hắn cho là bọn họ sẽ ở nơi này bao lâu? Dung Úc Ảnh lạnh lùng hừ một tiếng, trong lòng ngầm hạ quyết định, sau Bách Hoa yến ngày mai, bất kể như thế nào cũng phải thúc giục Nhạn Hành Sơ rời khỏi nơi này.

“Ảnh nhi, đang suy nghĩ gì?” Vào đình giữa hồ, Nhạn Hành Sơ mỉm cười hỏi.

Thói quen thăm dò lòng nhiệt độ trong bàn tay của hắn, cũng may, hẳn không có bị lạnh, nàng thoáng an tâm, âm thầm trợn mắt nhìn Vĩnh Lạc hầu một cái, dùng miệng làm nũng nói, “là muội đang nghĩ, Nhạn ca ca không phải đã quên Tiểu Ảnh Nhi rồi chứ ? Tới Dương Châu lâu như vậy, mà lại không bớt thời giờ đưa Ảnh nhi ra ngoài đi dạo một chút.”

Nhạn Hành Sơ hơi ngẩn ra.

Hôm nay nàng sao vậy? Vậy mà lại dùng cái giọng điệu này nói chuyện. Hắn đã quên nàng đã rất lâu không nũng nịu kêu hắn một tiếng Nhạn ca ca, tuổi càng lớn, hình như bọn họ càng xa cách, cho dù sau đó hiểu lầm tiêu tan, cũng bởi vì thủ đoạn xử lý chuyện bất đồng mà lúc đó có xung đột lẫn nhau. Hắn chưa bao giờ từng hoài nghi cảm tình của mình với nàng, cũng không có hoài nghi nàng. Vậy mà trong lúc vô tình, bọn họ lại càng ngày càng xa. Mà nay nàng dùng giọng diệu mềm mại dịu dàng, lại bỗng nhiên khiến cho hắn có một loại cảm động, như trân bảo mất rất lâu, chợt trở lại bên cạnh lần nữa.

“Thế nào?” Kéo tay nhỏ bé của nàng qua, vuốt ve mi tâm nhíu lại của nàng, cười nhẹ, “Nếu như muội muốn đi nơi nào, chỉ để ý mở miệng là được. Cần gì học này Tây Thi cau mày nâng tâm, chỉ sợ. . . . . .”

“Chỉ sợ ở biến thành Đông Thi có đúng hay không?”

Đông Thi: người đẹp cùng thời với Tây Thi. Tây Thi bị bệnh, bị đau nên nhíu mi, nhưng nàng càng nhíu càng đẹp. Đông Thi học theo nhưng nàng càng nhíu lại càng xấu.

Hừ, lại dám cười nàng bắt chước bừa. Dùng sức nắm hắn một cái, Dung Úc Ảnh trừng mắt.

Cổ họng hô thanh đau, nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của nàng, Nhạn Hành Sơ có chút buồn cười, mở lời đề xuất, nói: ” Ảnh nhi muốn đi nơi nào? Khó được tới Giang Nam một lần, nên dẫn muội đi vui đùa thỏa thích một lần.”

Liếc Vĩnh Lạc hầu một cái, chỉ cần người này không theo phía sau, đi nơi nào cũng tốt. Lôi kéo tay áo Nhạn Hành Sơ, Dung Úc Ảnh nhẹ giọng nói, “Nhạn ca ca, muội không muốn có người đi theo, một mình huynh đưa muội có được hay không?”

Nàng khống chế âm lượng rất tốt, dường như nói a rất nhẹ, nhưng lại đủ để cho Vĩnh Lạc hầu nghe tiếng. Lại không nghĩ rằng, sự kiềm chế của Vĩnh Lạc hầu quả thực là không tệ, dường như không nghe chút nào, lại cười nói, “Ảnh cô nương muốn đi chỗ nào, cứ nói cho bổn hầu là được. Đúng rồi Nhạn huynh, ngày hôm nay ta mua thức ăn chay ở Lưu Vân Các, không bằng cùng nhau đi thì thế nào?”

“Ta ghét thức ăn chay.” Dung Úc Ảnh nhàn nhạt nói.

Thật ra thì nàng cũng hẳn thật sự không thích. Việc ăn uống của Nhạn Hành Sơ từ trước đến giờ đều rất thanh đạm, không nhận ra được mùi vị ở bên trong, nàng cũng không thích vị nặng. Lưu Vân Các ở Giang Nam là quán thức ăn chay nổi danh nhất, nàng đã muốn đi thử một lần từ sớm rồi, chỉ là, có một Hầu Gia áo gấm theo sát người như vậy, tuyệt đối nàng sẽ không nuốt trôi cơm.

“Đa tạ ý tốt của Hầu Gia. Hầu Gia chính vụ bận rộn, quấy rầy mấy ngày, Nhạn mỗ đã là băn khoăn. Hôm nay sao dám làm phiền Hầu Gia nữa?” Nhạn Hành Sơ khẽ mỉm cười, dùng ngôn từ uyển huyển để từ chối ói.

“Ha ha, chỉ sợ là hai vị muốn một chỗ, sợ bổn hầu đứng ở một bên phá hư phong cảnh thôi.” Vĩnh Lạc hầu cười nói.

Nhạn Hành Sơ chỉ cười không nói.

“Được, đã như vậy, bổn hầu chúc hai vị chơi tận hứng, đừng để bỏ qua xuân sắc tuyệt đẹp của Giang Nam này.”

Ôm cánh tay Nhạn Hành Sơ, Dung Úc Ảnh âm thầm làm mặt quỷ, trên mặt lại lạnh nhạt như cũ, “Đa tạ Hầu Gia.”

Cáo từ một tiếng, Nhạn Hành Sơ mỉm cười mặc cho nàng lôi kéo rời đi.

Nhìn bóng lưng hai người càng lúc càng xa, giống như thân mật không kẽ hở, ánh mắt Vĩnh Lạc hầu tối sầm lại, trên khuôn mặt cương nghị anh tuấn lộ ra một nụ cười lạnh âm trầm.

Bách Hoa yến, gần như tất cả danh sĩ Giang Nam đều góp mặt trong thịnh yến lần này.

Bữa tiệc đặt ở bên trong Bách Hoa Viên ở Hầu phủ, trong bữa tiệc trăm hoa đua nở, mùi hương mê nhân. Ăn uống linh đình, trang phục thơm ngát, đều là lỗng lẫy xa hoa.

Nhạn Hành Sơ ngồi ở ghế đầu, nói chuyện trên trời dưới biển, ứng phó những lời khen tặng nịnh nọt của những người bên cạnh. Cho dù trong bụng vô cùng chán nản, trên mặt lại mỉm cười như cũ, không lộ ra dấu vết một chút nào. Trong bữa tiệc một câu Chủ nhân của Phong Diệp Trai của Vĩnh Lạc hầu làm cho hắn trở thành tiêu điểm của Bách Hoa yến. Phong Diệp trai từ trước đến giờ luôn làm việc khiêm tốn, bản nhân Nhạn Hành Sơ càng chưa bao giờ lấy thân phận Chủ nhân Phong Diệp Trai công khai lộ diện. Mà thường thường vật càng thần bí, càng dẫn tới hứng thú của người bên cạnh, vì vậy một cuộc Bách Hoa yến này, hắn chỉ cảm thấy gò má cứng ngắc, đầu đau muốn nứt, chỉ muốn mau chóng thoát đi mới tốt.

Thật vất vả viện cớ rời chỗ, đi tới đình nghỉ mát trong hậu viện, lại phát hiện Dung Úc Ảnh đã sớm chờ ở nơi đó.

Bàn tay trắng nõn nhỏ bé khẽ xoa lên trán hắn, Dung Úc Ảnh oán giận nói, “Nếu như huynh không thích, thì không cần phải tham gia Bách Hoa yến bỏ đi này, cần gì miễn cưỡng mình.”

Bách Hoa yến này, một khắc nàng cũng không tiếp tục chờ được nữa, mỗi người đều giống như mang theo mặt nạ, toàn là nụ cười dối trá, làm khó hắn phải nhịn lâu như vậy.

“Giang Nam là địa bàn của Vĩnh Lạc hầu, Phong Diệp trai đặt chân chỗ này, cũng không thể không nể mặt hắn.” Nhạn Hành Sơ cười nhạt, không khí trong hậu viện lẫn vào mùi hương Hoa Hạnh vô cùng mát mẻ, làm cho thần kinh của hắn run lên.

“Huynh không cần gạt muội.” Trừng mắt, giả vờ tức giận nói, “Huynh cho là muội không biết sao? Mấy ngày nay, huynh đê Hoa Lạc Nguyệt thu hồi buôn bán của Phong Diệp trai, hiện tại tất cả trai tử, chỉ sợ chỉ còn lại cái thùng rỗng thôi.”

“Nhưng mà không thể để cho người khác nhìn ra là một cái thùng rỗng.” Cầm tay của nàng, đi vào đình nghỉ mát, Nhạn Hành Sơ cười nói, “Tham dự Bách Hoa yến lần này, chắc chắn Vĩnh Lạc hầu sẽ giới thiệu ta cho mọi người biết, Chủ nhân Phong Diệp Trai lần đầu tiên lộ diện, ai có thể nghĩ đến một trai tử kinh doanh tốt như mặt trời ban trưa đã chỉ còn cái thùng rỗng thôi hả ?”

“Huynh đánh chủ ý.” Dung Úc Ảnh thẳm lặng thở dài, “Lúc nào thì huynh mới có thể không để ý tới những chuyện đấu đá lẫn nhau này, huynh muốn lùa gạt muội đến bao giờ?”

“Chờ muội thực sự trưởng thành.”

“Không, chờ muội thực sự trưởng thành, huynh cũng không buông tay được. Qua nhiều năm như vậy, thanh thế Tuyệt Vân Cốc càng lúc càng vang dội, việc kinh doanh của Phong Diệp trai càng ngày càng tốt, bởi vì chút danh tiếng này, trong tay huynh nhuộm bao nhiêu máu, vụng trộm làm bao nhiêu chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng ánh sáng.” Dung Úc Ảnh quay lưng đi, yếu ớt nói: ” Huynh biết không? Muội ghét như vậy, chán ghét huynh tiếp xúc với những thứ xấu xa bẩn thỉu này.”

“Ta hiểu rõ. Nhưng đã như vậy, bất kể muội có thích hay không. Mặc dù muội oán trách ta hận ta, cũng không thay đổi được.” Nhạn Hành Sơ thản nhiên nói.

“Oán hận sao? Thật sự muốn oán hận, muội cũng chỉ có thể oán hận mình. Là muội thật sự không hữu dụng, không giúp được bất cứ cái gì, vẫn còn muốn chọc giận huynh thương tâm khổ sở. Huynh nói, chờ muội thực sự trưởng thành, huynh có thể để những thứ này xuống, nhưng mà không thể nào.”

Dung Úc Ảnh lắc đầu, bi ai nói: ” Huynh đã quá ôm công việc lên người mình, ngay cả khi muội trưởng thành, có thể một mình đảm đương một phía thì đã sao? Huynh lại vẫn không hạ được quyết tâm để cho muội đi làm những thứ này. Thật ra thì muội hiểu rõ, huynh cũng không thích những thứ này, lại miễn cưỡng chính mình tự đi làm. Cho dù chọc muội ghét, huyhnh cũng cái gì cũng không nói.”

Hai ngày nay, vẫn luôn hầu ở bên cạnh hắn, nhìn nụ cười thản nhiên của hắn, vậy mà trong lòng lại càng ngày càng khó chịu. Hắn làm tất cả, nàng không phải là không hiểu. Cho dù khó có thể đồng ý, lại biết hắn không làm sai chuyện gì. Mà một số chuyện, vốn nên là nàng làm. Nàng không làm được, vì vậy hắn làm thay nàng. Mà nàng làm cái gì, quang minh chánh đại oán hắn hận hắn chỉ trích hắn?

“Muội muốn ta nói cái gì?” Hắn thản nhiên cười, đưa tay vuốt mái tóc dài của nàng giống như khi còn bé, “Ảnh nhi, bất kể từ lúc nào, muội cũng phải nhớ, muội không phải là một người bình thường, muội phải gánh vác kế sinh nhai của trên dưới mấy ngàn người trong Tuyệt Vân Cốc.”

“Muội không làm được.”

“Muội còn nhỏ.”

“Muội không làm được, huynh biết.” Dùng sức cầm lấy cánh tay hắn, Dung Úc Ảnh lắc đầu, “Không làm được chính là không làm được, đây không phải là vấn đề tuổi tác. Lũ lụt ở Hoàng Hà, muội biết rõ tồn kho của Tuyệt Vân Cốc không còn bao nhiêu, lại muốn dốc sức giúp nạn thiên tai như cũ. Lúc ở thôn Hạnh Hoa, thấy nơi nơi là rừng hạnh cháy đen, dân chúng trôi dạt khắp nơi, muội biết rõ không nên đi quan tâm, lại hận không phóng tới Hầu phủ để róc xương lóc thịt Vĩnh Lạc hầu được. Ở bên ngoài Hầu phủ, thấy bọn họ cướp đoạt dân nữ, nếu không phải huynh lôi kéo ngăn muội, nhất định là muội sẽ cùng bọn họ xung đột chính diện. Muội hiểu rõ muội là chủ nhân Tuyệt Vân Cốc, nhưng thân là chủ tử phải làm được chuyện, muội lại ngay cả một chuyện cũng làm không được.”

“Lúc còn rất nhỏ, ta hi vọng muội có thể vui vẻ mà sống, nhưng mà. . . . . .” Hắn thở dài, vuốt mái tóc dài của nàng, “Thật xin lỗi, lại buộc muội đối diện với mấy cái này như cũ.”

“Không thể thay đổi sao? Hoặc là, có thể giống như Phong Diệp trai vậy, chúng ta khiến Tuyệt Vân Cốc dần dần rút ra khỏi giang hồ, tìm một nơi thanh tĩnh, sống cuộc sống mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi. . . . . .”

Nhạn Hành Sơ thản nhiên nhìn nàng, cũng không bác bỏ, cũng không phụ họa, vậy mà, dưới ánh mắt trong suốt nhu hòa của hắn, Dung Úc Ảnh lại dần dần không nói được gì, nàng biết, tất cả đều là một mình nàng tình nguyện. Chớ nói những thứ kia tự mình cho siêu phàm kia người trong bạch đạo sẽ không bỏ qua bọn họ, cho dù là bản thân Tuyệt Vân Cốc, lại có bao nhiêu người chịu là người bình thường? Phong Diệp trai có thể âm thầm rút ra khỏi Giang Nam, đó là bởi vì sau lưng nó còn có một Tuyệt Vân Cốc, mặc dù không hề đặt chân vào Giang Nam nữa, cơ nghiệp vẫn còn đó. Tuyệt Vân Cốc nếu mà rút ra khỏi giang hồ, chỉ sợ là cái gì cũng không có.

“Chẳng lẽ. . . . . . Cả đời cũng chỉ có thể như vậy phải không?” Cúi đầu, Dung Úc Ảnh lẩm bẩm nói.

“Đây là trách nhiệm trên người muội. Ta muội, đều không thể né tránh.”

“Trách nhiệm chết tiệt.” Đẩy ra hắn, nhìn Bách Hoa yến nơi xa đèn đuốc sáng trưng, Dung Úc Ảnh dậm chân, cũng không quay đầu lại chạy ra.

Nhìn bóng lưng bực tức của nàng rời đi, Nhạn hành Sơ âm thầm thở dài.

Nàng, dù sao vẫn chưa lớn lên.

“Nhạn huynh!”

Theo một tiếng kêu hùng hậu một, một cẩm y nam tử từ bóng cây lắc lư nơi xa đi tới.

“Hầu Gia.” Nhạn Hành Sơ cười nhạt nói.

Gió đêm lớn, lá cây phát ra tiếng vang ào ào.

Vĩnh Lạc hầu nhìn trời một chút, nói: ” gió nổi lên, sợ rằng có trận mưa lớn.”

“Trời có âm tình, trăng có tròn khuyết, đây đều là chuyện không thể can thiệp.” Khẽ mỉm cười, Nhạn Hành Sơ chắp tay nói, “Sắc trời đã tối, tại hạ cáo lui trước. Hầu Gia cũng xin nghỉ ngơi sớm.”

“Nhạn huynh dừng bước.” Vĩnh Lạc hầu tiến lên trước một bước, vừa đúng ngăn trở đường Nhạn Hành Sơ đi, cười nói, “Bách Hoa yến đã xong, ngày mai Nhạn huynh và Ảnh cô nương cùng nhau rời đi, tối nay vi huynh bày rượu ở Triêm Y các, tiễn Nhạn huynh.”

“Hầu Gia khách khí.”

“Nhạn huynh chẳng lẽ không chịu nể mặt?”

“Hầu Gia nâng đỡ, Nhạn mỗ đâu dám không nể mặt?” Nhạn Hành Sơ cười nói.

“Thật tốt.” Trở nên cười một tiếng, cầm cánh tay của hắn, Vĩnh Lạc hầu phóng khoáng nói: ” tối nay huynh đệ ta huynh hai người nâng cốc nói cười, uống không say không về.

Nhạn Hành Sơ cười nhạt, theo hắn đi về phía Triêm Y các.

Triêm Y các ở trong góc tĩnh lặng nhất ở Hầu phủ, lại được Vĩnh Lạc hầu thích nhất. Trong ngày thường trồng rất nhiều Mẫu Đan Phú Quý, rảnh rỗi tới nơi này ngắm hoa uống rượu, tự nhiên tự nhạc. Vậy mà, khi Nhạn Hành Sơ vào, Vĩnh Lạc hầu lại dùng bản lĩnh hơn người, di dời tất cả Mẫu Đan đi nơi khác, trong Triêm y các, chỉ thấy vô số Hoa Hạnh.

Mước mưa đánh vào cửa gỗ khắc hoa, phát ra âm thanh “lách tách” nhỏ nhẹ.

Trong Triêm Y các, ánh nến lung linh, chiếu lên rượu càng thấy thuần bích. Mỹ thực mỹ tửu, mặc dù độ phong phú kém trong Bách Hoa yến, nhưng lại càng thêm tinh xảo, hơn nữa lại thanh nhẹ, lộ vẻ tốn công phu.

“Nhạn huynh, ngày mai thật sự phải đi?” Vĩnh Lạc hầu hớp một chút rượu, hỏi, “Ở lại Hầu phủ giúp ta không tốt sao? Nếu có Nhạn huynh giúp đỡ, Vĩnh Lạc Hầu phủ tất nhiên như hổ thêm cánh, vi huynh tự nhiên càng sẽ không bạc đãi ngươi.”

Không có bữa ăn nào là miễn phí, Nhạn Hành Sơ sớm đã biết rõ. Hôm nay trong Triêm y các này quyết không chỉ đơn giản vì tiễn hắn đi như vậy. Hắn chấp chưởng Tuyệt Vân Cốc nhiều năm, tự nhiên biết địa vị của Phong Diệp trai . Giang Nam là đất lành, là nơi giàu có nhất trong thiên hạ. Phong Diệp trai không chỉ là hộ kinh doanh lớn nhất Giang Nam, lại thêm mở thư viện tư thục, mấy năm qua có vô số đệ tử, trong triều ngoài triều đều có rất nhiều nhân tài. Trong triều đình, muốn thắng được thế lực của Phong Diệp trai không chỉ một người, vậy mà Phong Diệp trai làm việc khiêm tốn, người chủ trì hành tung bất định, vì vậy mặc dù có tâm, cũng không có cửa mà vào. Hôm nay Vĩnh Lạc hầu biết hắn là người đứng đầu Phong Diệp trai, tất nhiên sẽ dụng tâm lôi kéo, không chịu dễ dàng buông tay. Dù sao có được Phong Diệp trai, chính là có được tài phú Phú Khả Địch Quốc, cùng với đông đảo nhân tài có một không hai có thể gặp mà không thể cầu.

phú khả địch quốc: dịch nghĩa là giàu đến nỗi địch nổi với nhà nước

Nâng chén lên môi, mùi rượu thuần hậu tràn ngập chóp mũi, trong mắt mơ hồ thoáng qua một tia dị sắc, Nhạn Hành Sơ không theo lẽ thương mà hạ ly ngọc, cười nói, “Hầu Gia rất ưu ái, Nhạn mỗ tài sơ học thiển, sợ rằng không chịu nổi trách nhiệm nặng nề.”

“Nhạn huynh chẳng lẽ là cố ý từ chối?” Ánh mắt lấp lánh theo dõi hắn, Vĩnh Lạc hầu nói.

“Không dám. Nhạn mỗ chỉ là sĩ đồ vô ý.” Quan trường hắc ám, hắn tránh chỉ sợ không kịp. Huống chi, Vĩnh Lạc hầu lôi kéo như thế, chỉ sợ không đơn giản chỉ là muốn hắn làm quan như vậy.

“Ba năm trước đây, bổn hầu bị người đuổi giết, nếu không phải Nhạn huynh cứu giúp, hiện tại đã là một đống xương trắng. Lúc ấy uy danh của ta đang lung lay, một nửa binh quyền triều đình đều ở tay ta, địa vị cực cao, ai dám trêu khẽ râu cọp. Huynh có biết vì sao lại có người muốn ám sát ta?” con ngươi Vĩnh Lạc hầu u ám, trầm giọng nói.

Sao lại không biết, vậy mà, làm sao lại có thể nói ra miệng.

Nhạn Hành Sơ cười nhạt, “Hầu Gia, Nhạn mỗ hương dã thảo dân, không bàn chánh sự. Cuộc đời này không muốn đòi hỏi gì, chỉ cầu sống yên phận cũng đủ rồi.”

“Ngươi không nguyện ý nghe? Vậy mà những nguyên nhân này, ta lại chỉ nguyện nói cho một mình ngươi biết.” Vững vàng theo dõi hắn, Vĩnh Lạc hầu nói từng chữ từng chữ, “Gặp nguy hiểm họa sát thân, chỉ vì bốn chữ công cao chấn chủ (công lao, cao, chấn động, chủ nhân).”

“Hầu Gia, ngài say.” Nhạn Hành Sơ đứng dậy. Không thể ở lại chỗ này nữa. Có mấy lời, Vĩnh Lạc hầu có thể nhiều lời, nhưng hắn lại không thể nghe nhiều.

Một tay đè tay của hắn lại, Vĩnh Lạc hầu hít một hơi thật sâu, nói: “Lúc Vĩnh Lạc Hầu phủ hiển hách, tiên phụ là đại thần dưới trướng tiên đế, phụ tá tiểu hoàng đế lên ngôi. Chính tại năm ta mười sáu tuổi ấy đã dẫn Binh xuất chinh, xây dựng chiến công hiển hách. Vì Vạn Lý Giang Sơn này, cha ta dốc hết tâm huyết, cúc cung tận tụy. Ta ăn gió nằm sương, chinh chiến sa trường, chỉ cầu giữ được gia quốc bình an. Vậy mà lấy được là cái gì? Một câu công cao chấn chủ, tiểu hoàng đế lập tức không chút do dự ra tay lấy tính mạng của ta. Sự tích bại lộ, sợ ta trong lòng sinh oán trách, vì vậy tùy ý tìm một Hình nhân thế mạng, lăng trì xử tử đã bình ổn tâm trạng của ta. Đáng hận cũng thật buồn cười.”

Nghe hắn nói tiếp một câu lại một câu, Nhạn Hành Sơ âm thầm thở dài, ngược lại không hề vội vã rời đi nữa. Nhiều cơ mật Hoàng thất người khác không cách nào biết được như vậy, hôm nay tất cả cho hắn biết, chỉ sợ Vĩnh Lạc hầu đã quyết tâm muốn nhét mình vào dưới trướng, ngay cả nửa đường lui cũng không lưu lại cho hắn.

“Ba năm nay, nhân gian nói Vĩnh Lạc hầu hoang d*m vô đạo, dung túng người hầu hành hung, bá chiếm ruộng đất, tiếng xấu gì ta đều nhận hết. Là vì cái gì? Chính là không muốn lại bị giữ lại cái mũ công cao chấn chủ, nếu như vậy có thể để cho tiểu hoàng đế yên tâm, ta nhận danh ác hầu thì như thế nào? Ngươi thấy người trong phủ của ta đốt cháy rừng hạnh, nhìn thấy người làm của Hầu phủ cướp đoạt dân nữ, nhưng mà ngươi cũng đâu biết nỗi khổ tâm riêng của ta?”

“Hầu Gia muốn thế nào?” Nhạn Hành Sơ thản nhiên hỏi.

“Ta đã chán ghét cuộc sống luôn mang theo mặt nạ .” Vĩnh Lạc hầu ngẩng đầu, lạnh lùng thốt, “Vì thoát khỏi cuộc sống như thế, ta không ngại kéo tiểu hoàng đế xuống khỏi ghế vua. Mà nay trong tay ta đã nắm giữ 70 vạn binh lực, nếu được ngươi giúp đỡ lần nữa, Vạn Lý Giang Sơn này đã nắm chắc trong lòng bàn tay.”

“Chiến tranh lại bùng lên, trăm họ lầm than, dân chúng rơi vào trong nước sôi lửa bỏng. Hầu Gia nhẫn như thế nài? Triều ta giàu có và đông đúc, một khi nội loạn, bốn phía đều như hổ rình mồi, Hầu Gia không sợ làm mướn không công, làm Sơn Hà tươi đẹp này rơi vào tay ngoại tộc sao?” Lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt trong suốt mà kiên định.

“Có ngươi giúp đỡ, cần gì sợ hãi những quốc gia dã man kia?” Vĩnh Lạc hầu thiết tha mà nhìn hắn, cam kết, “Nhạn huynh, đại trượng phu đứng ở thế gian, nên có thành tựu oanh oanh liệt liệt. Nếu như ngươi giúp ta, tương lai vi huynh sẽ cùng ngươi hưởng Sơn Hà vạn dặm này.”

Nhạn Hành Sơ cười nhạt, mờ mịt mà không màng danh lợi, “Kiếp này nếu thắng cúc Vu Đông ly, đã đủ. Chuyện tranh giành thiên hạ, Hầu Gia ngàn vạn đừng nhắc lại.”

“Thắng Cúc Đông Ly, Hồng Tụ Thiên Hương, đây chính là khát vọng cuộc sống thanh thản của ngươi?” Con ngươi từ từ tối tăm, Vĩnh Lạc hầu âm trầm nhìn hắn, “Chỉ không biết, người phương nào có thể trở thành như hoa mỹ quyến của Nhạn huynh ngươi? Ảnh cô nương sao?”

Ánh mắt Nhạn Hành Sơ dịu xuống, khóe môi hiện lên một nụ cười dịu dàng, thêm chút ngọt ngào, lại có chút khổ sở. Vậy mà nụ cười như vậy, lại chọc giận Vĩnh Lạc hầu. hoàn toàn

Trong mắt hắn, hình như Nhạn Hành Sơ vĩnh viễn đều là lạnh nhạt mà không thân, treo nụ cười ưu nhã, nhưng cũng không thân cận bất cứ kẻ nào. Cố tình cô gái điêu ngoa bốc đồng đó lại có thể chiếm cứ tất cả tâm trí hắn đang có, dường như trong lòng trong mắt của hắn cũng có một mình nàng, không còn ai khác nữa.

Một phát bắt được cổ tay của hắn, Vĩnh Lạc hầu hung hăng nhìn hắn chằm chằm, “Nhạn Hành Sơ, ngươi thật sự không biết cất nhắc sao?”

“Hầu Gia bớt giận.” Âm thanh thản nhiên không nghe ra phập phồng, tuy là cổ tay bị hắn lôi kéo xương đau nhức, gương mặt tuấn tú thanh nhã vẫn bình tĩnh không gợn sóng.

Như vậy làm người ta thật tức giận.

L*ng ngực không ngừng phập phòng, Vĩnh Lạc hầu cắn răng nhìn hắn, dưới ánh nến dung nhan của người nọ Như Ngọc, áo trắng như tuyết, chiếu lên một thân tuyệt thế phong hoa. Trái tim căng thẳng, thở hổn hển, một tay ôm lấy hắn vào trong ngực, sức lực nặng nề giống như muốn nhét cả hắn vào trong người.

Bỗng nhiên chấn động, Nhạn Hành Sơ ngước mắt, lạnh lùng nhìn hắn, “Hầu Gia đây là ý gì?”

“Ngươi còn không biết sao? Hành Sơ, ba năm trước đây ngày ngươi cứu ta ấy, nên. . . . . .” Thở dài, duỗi ra ngón tay, vuốt ve hai gò má của hắn, nói nhỏ, “Một ngày kia, ngươi mặc áo bào lam nhạt, tay áo bay theo gió, cả người cũng sạch sẽ như vậy. Ta khi đó là cái dạng gì? Một thân máu, khắp người vết đao vết kiếm, quần áo lam lũ, tóc tai bù xù, cả đời này ta cũng chưa từng chật vật như vậy. Một chiêu của ngươi đẩy lùi quân địch, nước chảy mây trôi. Sau đó ngươi lại chăm sóc ta một ngày, tuy chỉ có mười mấy canh giờ ngắn ngủn, lại làm cho ta. . . . . .” Hắn nhắm lại mắt, nói tiếp, “Chỉ là, tại sao ba năm sau được gặp lại ngươi… trong mắt ngươi lại càng tăng lên mệt mỏi? Bước chân yếu ớt, ngay cả tuyệt thế võ công cũng mất? Là vì nữ nhân kia sao? Trả lời ta?”

Hắn dùng lực đưng đứa thân thể hắn, giọng căm hận nói.

Nghiêng mặt sang bên, ngực một hồi buồn bực đau đớn, Nhạn Hành Sơ ho khan mấy tiếng thật thấp, lạnh nhạt nhìn hắn, “Hầu Gia, ta lấy quân tử đối đãi ngươi, ngươi chính là như vậy hồi báo?”

“Ở phương diện tình cảm, ngươi quá trì độn, lần này nếu không thể giữ ngươi , chỉ sợ về sau không có cơ hội nữa. Huống chi, có ngươi ở trên tay ta, còn sợ Phong Diệp trai không ngoan ngoãn mà đi vào khuôn khổ sao?” Nhớ lại tình cảnh năm đó được cứu giúp, lại nghĩ đến được Phong Diệp trai trợ lực, hôm nay hắn thề nhất định giữ hắn lại.

“Ngươi chờ cái gì, giống như luyến đồng nuôi ta trong hầu phủ?” Nhạn Hành Sơ cười lạnh một tiếng, hắn vạn lần không ngờ, Vĩnh Lạc hầu lại ôm ý nghĩ như vậy với hắn. Vốn cho là mấy ngày nay tất cả lấy lòng muôn vàn ân cần của hắn chỉ là vì cơ nghiệp của Phong Diệp trai, bây giờ nghĩ lại, hẳn là. . . . . .

Nhìn gần dung nhan anh tuấn đó trong gang tấc, hắn nhắm mắt lại, đè xuống kích động hoa mắt mà muốn ói.

“Sai lầm rồi, Hành Sơ. Ngươi lấy quân tử đối đãi ta, lúc này ta lấy quốc sĩ báo, Sao lại coi ngươi như luyến đồng mà đối đãi. Vẫn là câu nói kia, sau ngày hôm nay, tất cả của ta đều là của ngươi. Ta nếu xưng đế, ngươi chính là ta hoàng. . . . . .”

“Câm mồm.” Nhạn Hành Sơ lạnh lùng quát lên, “Hầu Gia, Nhạn mỗ xác thực không có võ công, nhưng sẽ không mặc cho người tùy ý đùa giỡn. Nếu như ngươi buộc ta động thủ, nhấc tay lên cũng có ít nhất ba biện pháp để cho ngươi nằm xuống.”

“Nói đúng lắm.” Vĩnh Lạc hầu lại mỉm cười gật đầu, cầm lên ống tay áo của hắn nói: ” nói thí dụ như, trong tay áo của ngươi bắn ra một Lôi Hỏa, cũng đủ để nổ bay hai chúng ta. Thật ra thì như vậy không tồi, trên đường hoàng tuyền có ngươi làm bạn, đáng giá. Chỉ là, Vĩnh Lạc hầu đã bị chết ở trong phủ, triều đình truy cứu, chẳng những Phong Diệp trai không trốn thoát, Tuyệt Vân Cốc sau lưng Phong Diệp trai, chỉ sợ cũng không thoát khỏi liên quan thôi.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here