Công tử vô sỉ – CHƯƠNG 6: GẶP LẠI TÔ TRẦM TRIỆT

0
39

CHƯƠNG 6: GẶP LẠI TÔ TRẦM TRIỆT

Ngày thứ năm bị nhốt ở đây, Thẩm Tri Ly bị lôi đến một thành lầu, để ngăn chặn nàng có hành vi bốc đồng, người nàng bị trói bởi mấy vòng xích sắt, nhưng may mà, kẻ trói nàng lại là tên đệ tử Ma giáo từng tìm nàng xin chữ ký, nên đã chọn loại xích nhẹ nhất, mới khiến Thẩm Tri Ly cảm thấy dễ chịu một chút.

Dưới tường thành là một đám nhân sĩ võ lâm tay lăm lăm binh khí.

Nhiều người trong đó rất quen, nàng vẫn nhớ đã từng gặp ở đại hội võ lâm.

Còn người ở vị trí tiên phong…

Là Tô Trầm Triệt.

Tà áo trắng như tuyết, mái tóc dài sạch sẽ búi gọn gàng trong mũ quan bằng ngọc, hai sợi dây lụa trắng theo vành tai rủ xuống, đai áo buộc vừa khít eo, toàn thân toát ra vẻ công tử quyền quý.

Lúc này, hắn đang ngồi trên lưng ngựa sừng sững trong gió, thanh trường kiếm sáng loáng trong tay, mắt khẽ ngước lên, hai sợi dây lụa trắng từ mũ quan cũng tung bay theo càng làm tăng phong thái anh tuấn, thoát tục như tiên.

Bão cát thổi vạt áo hắn bay bay, miếng ngọc bội dắt ở eo cũng phát ra tiếng lanh canh.

Còn ánh mắt hắn…

Ánh mắt hắn…

Tuy khóe miệng luôn nở nụ cười nhưng nụ cười đó dường như không hề xuất phát từ đáy lòng, chỉ hiện ra ngoài mặt, đôi đồng tử màu hổ phách ánh lên sự sắc bén không chút sợ hãi.

Hắn như thanh bảo kiếm đã được tuốt ra khỏi vỏ, ánh sáng sắc lạnh lan tỏa khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

Đây là Tô Trầm Triệt sao?

Lầu thành cách quá xa, Tô Trầm Triệt không nhìn thấy nàng, mà là nhìn một cô nương đang gảy đàn trước mặt.

Càn Đạt Bà Vương lấy tay che miệng, mỉm cười: “Quả là đã lâu không gặp rồi nhỉ, Thập Nhị Dạ công tử?”.

Tô Trầm Triệt cũng mỉm cười đáp lại: “Đã lâu không gặp”.

Càn Đạt Bà Vương đá mắt một cái: “Công tử dẫn theo nhiều người thế này, thật làm người ta sợ chết khiếp đó… Không biết công tử có hạ thủ lưu tình với một cô nương yếu đuối như người ta không?”.

Tô Trầm Triệt vẫn mỉm cười, nhưng mắt lại đầy băng giá: “… Muốn biết thì cứ tiến lên xem thử”.

“Thập Nhị Dạ công tử, đừng nhiều lời với con yêu nữ này nữa, xông thẳng vào đi!”

“Đánh đi đánh đi, lão tử lần này đến đây là để tiêu diệt Ma giáo, nói nhiều làm gì chứ!”

Tô Trầm Triệt nhún vai, hờ hững nói: “Thế thì đánh thôi”.

Càn Đạt Bà Vương lóe lên tia thâm độc, nhưng không đợi Tô Trầm Triệt phản ứng, ả đã lật tay gảy đàn, ra hiệu cho đám nữ đệ tử phía sau dàn kiếm trận, Càn Đạt Bà Vương là nhạc công, tấn công chủ yếu bằng tiếng đàn, ả khá tự tin vì trước đó Tô Trầm Triệt vất vả lắm mới chạy thoát khỏi tiếng đàn của ả, lần này cũng…

Đợi đã… á…

Càn Đạt Bà Vương không dám tin vào mắt mình nhìn thanh kiếm đang đâm vào vai ả, lại nhìn đám nữ đệ tử bị Tô Trầm Triệt chỉ bằng một chiêu đã văng ra tứ phía, trán rịn mồ hôi.

Ả chỉ mới so dây, sao đã…

Tô Trầm Triệt cười lễ độ: “Ta không định hạ thủ lưu tình…”.

Hắn rút trường kiếm ra, cổ tay vừa nhấc lên, nhắm thẳng vào tim Càn Đạt Bà Vương đâm tới.

Càn Đạt Bà Vương thảm hại né sang một bên, thanh kiếm trên tay Tô Trầm Triệt như một con rắn độc áp sát.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một thanh trường thương chặn kiếm của Tô Trầm Triệt lại, A Tu La Vương lôi Càn Đạt Bà Vương về, nói: “Ta đánh cùng bà”.

Càn Đạt Bà Vương giữ chặt vết thương trên vai, gương mặt xinh đẹp u ám: “Là ta đoán sai, ta nợ ông một ân tình”.

Nói xong, Càn Đạt Bà Vương liền dẫn người lùi về phía sau.

Tô Trầm Triệt không đuổi theo, chỉ đưa mắt nhìn A Tu La Vương một cái, bình thản nói: “Ngươi đánh không lại ta đâu”.

Chỉ vỏn vẹn mấy tiếng, nhưng kiên định và tự tin vô cùng.

A Tu La Vương cũng cười, tiếng cười hắc ám, khàn đục, nghe rợn cả người: “Cứ cho là đánh không lại đi, thì ta cũng có cách khác có thể thắng ngươi”.

Tô Trầm Triệt ngáp một cái quay người đi.

A Tu La Vương: “Ngươi đi đâu thế hả?”.

Tô Trầm Triệt không quay đầu lại: “Đánh mệt rồi, tìm người… kết kiếm trận”.

Thanh Hạnh ở đằng sau khẽ giọng nhắc: “Chủ thượng, chúng ta không biết thứ đó…”.

Tô Trầm Triệt nhướng mày cười, nói chắc nịch: “Học tại chỗ”.

Thanh Hạnh nhăn mặt, giáo chúng Thập Nhị Dạ phía sau cùng đầy vẻ khổ não…

Lôi Ảnh hai tay khoanh trước ngực, hừ một tiếng: “Kiếm trận cái gì… Muốn đánh ngươi tự đánh đi…”.

Nghe bên này có tiếng tranh cãi, các nhân sĩ chính đạo ở bên kia vội vàng khuyên nhủ – mọi người đều biết tay thủ hạ áo đen này của Thập Nhị Dạ công tử tính cách vô cùng khó ưa, luôn thích gây sự với Thập Nhị Dạ công tử, may mà Thập Nhị Dạ công tử tính tình ôn hòa lại nhân từ nên mới không so đo với hắn…

Chưởng môn phái Hành Sơn vết thương vừa lành, hào sảng lên tiếng: “Đã làm phiền Thập Nhị Dạ công tử đánh trận đầu, nhưng cũng không thể để mỗi mình Thập Nhị Dạ công tử ra sức được, chư vị, chúng ta cùng vây bắt tên yêu ma Ma giáo này, thế nào?”.

Câu nói này được tất cả mọi người hưởng ứng.

Bọn họ lần này đến đây chỉ là để thăm dò Ma giáo, nếu có thể công hạ bức thành này của Ma giáo, thậm chí có thể chặt đầu mấy tên pháp vương Ma giáo thì quả là một niềm vui ngoài dự liệu.

“Chỉ dựa vào các người sao?”

Cất tiếng cười hắc ám, A Tu La Vương đột ngột lùi về sau, tay chỉ về phía sau ra hiệu, chỉ thấy một hàng đệ tử Ma giáo tay lăm lăm cung tên bắn xuống.

Rừng tên chi chít nhắm thẳng vào nhân sĩ chính đạo ở phía dưới.

Không kịp đề phòng, nhân sĩ chính đạo hoảng loạn chống đỡ, cuối cùng do võ công cao cường, đại đa số đều tránh được tên, nhưng một số đệ tử võ công kém bị trúng đòn.

Mũi tên cắm vào cơ thể, đột nhiên nổ tung, hàng ngàn mảnh sắt vụn bắn ra tung tóe, tứ chi đứt lìa, loang lổ kịch độc, chỉ trong chớp mắt chất độc lan ra toàn bộ cánh tay, hoặc bị thối rữa, kẻ trúng tên ngã lăn ra đất kêu rên thống thiết.

Cảnh tượng thảm thiết đó gần trong gang tấc, khiến mọi người đều phẫn nộ.

Nhưng không đợi phản ứng, loạt tên thứ hai chuẩn bị bắn xuống.

Chúng nhân đang định chống đỡ, thì một giọng nói thanh thoát êm tai vang lên: “Bảo chúng dừng lại ngay”.

Không xa dưới tường thành, nam tử áo trắng tay cầm kiếm sắc kề vào cổ gã chột một bên mắt.

Lưới kiếm từ tốn, nhẹ nhàng cứa vào cổ họng gã chột, nam tử áo trắng mỉm cười lặp lại lần nữa, tâm thế thư thái, thong dong, như thể đang làm một việc gì đó rất phong nhã vậy.

Chẳng ai nhìn rõ làm thế nào Tô Trầm Triệt làm được, đến ngay cả bản thân A Tu La Vương chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì kiếm của Tô Trầm Triệt đã kề vào cổ gã.

… Một giọt mồ hôi chảy từ trán A Tu La Vương xuống.

Lúc này lão mới biết Tô Trầm Triệt danh bất hư truyền, mình quả thật không phải là đối thủ của hắn, tuy Tô Trầm Triệt lợi dụng lúc sơ hở ra tay nhưng chỉ luận tốc độ này thôi, đã không qua nổi mười chiêu dưới tay hắn.

Nhưng lúc trước… Tô Trầm Triệt rõ ràng chẳng lợi hại đến thế!

Đối với chính đạo mà nói, không cần phải nghi ngờ, đây là tin cực kỳ tốt.

Đại bộ phận đều thở phào nhẹ nhõm, cái gọi là muốn bắt địch thì phải bắt thủ lĩnh của chúng trước, thủ lĩnh đã bị bắt rồi thì còn sợ quái gì nữa!

Thế là mọi người nhớn nháo tán dương:

“Thập Nhị Dạ công tử, làm tốt lắm!”

“Thập Nhị Dạ công tử không hổ danh là đệ nhất võ lâm tân tú, thật là danh bất hư truyền!”

“Thập Nhị Dạ công tử thật hào sảng… ái chà, hình như chàng đang nhìn sang đây kìa!”

“Tránh ra, chàng không phải nhìn ngươi, mà đang nhìn ta.”

Tô Trầm Triệt làm như không nghe thấy, chỉ kề sát vào tai A Tu La Vương, nói khẽ nhưng lại như ra lệnh: “Bảo chúng lui xuống, mở cổng thành ra”.

A Tu La Vương cười gằn: “Cho dù ngươi có giết ta, đoạt được thành, thì cũng không đến được thánh giáo tổng đàn của ta đâu”.

Tô Trầm Triệt cười thờ ơ: “Cái đó không cần ngươi lo”.

Ngữ khí của hắn rất nhạt, không có chút xáo động nào, khiến A Tu La Vương thót tim.

Lão và Thập Nhị Dạ công tử có thể coi là người quen cũ.

Thập Nhị Dạ tồn tại là để tiêu diệt Ma giáo, còn Ma giáo cũng không tiếc sức lực truy sát Thập Nhị Dạ.

Lúc Thập Nhị Dạ công tử vẫn còn là một thiếu niên, họ đã từng giao đấu với nhau, thắng bại chỉ ở mức năm ăn năm thua, nhưng cũng khiến gã rất kinh ngạc, vì gã lớn hơn Thập Nhị Dạ công tử năm sáu tuổi, nếu Thập Nhị Dạ công tử đến tuổi gã, võ công còn đáng sợ đến mức độ nào.

Nhất định phải giết hắn…

A Tu La Vương thầm nghĩ.

Nhưng dù gã có cố sức thế nào thì cuối cùng Thập Nhị Dạ công tử cũng thoát được bằng nhiều cách, làm người ta phải trợn mắt.

Còn điều không thể lý giải được là, Thập Nhị Dạ công tử có bị truy sát thế nào cũng không thật sự có ý định muốn giết gã…

Đây chính là điều sỉ nhục mà A Tu La Vương với thân phận là một trong tứ đại pháp vương không thể nhịn nổi.

Nhưng bây giờ…

Sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ trên người Tô Trầm Triệt, lưỡi kiếm sắc lạnh kề trên cổ, A Tu La Vương hoàn toàn có thể chắc chắn một điều… Thập Nhị Dạ công tử thật sự muốn giết gã.

Cảm giác này mãnh liệt đến nỗi tay của A Tu La Vương túa đầy mồ hôi.

Giọng nói của Tô Trầm Triệt vẫn vang bên tai gã: “Thế nào, nghĩ kỹ chưa? Lòng kiên nhẫn của ta có hạn… ta đếm ba tiếng, sau ba tiếng nếu còn không hạ lệnh…”.

Hắn nheo mắt lại, cười ôn hòa nhưng lạnh lùng: “Ta sẽ giết ngươi”.

Giọng nói lảnh lót rung động của Càn Đạt Bà Vương từ trên thành vọng xuống, có hơi chút do dự.

“Thế nào rồi A Tu La Vương…”

Tô Trầm Triệt: “Ba…”.

A Tu La Vương bỗng nhiên nói: “Ngươi đợi đã, ta có con tin”.

Tô Trầm Triệt: “Hai…”.

A Tu La Vương hét lớn: “Càn Đạt Bà Vương, mau đẩy cô nương đó đến đây!”.

Tô Trầm Triệt: “Một…”.

Kiếm cứa sâu vào thịt gã.

Cái chết gần ngay trước mắt, đến lúc này, chẳng ai là không sợ, tim A Tu La Vương muốn rơi ra ngoài.

“Thả ta ra…”

Một giọng nữ yếu ớt từ trên thành vọng xuống.

Giọng nói đó rất nhỏ, thậm chí chỉ có người ở trên thành mới có thể nghe thấy loáng thoáng.

Đã không còn quan tâm đến hình tượng hắc ám, lạnh lùng của mình nữa, A Tu La Vương nhắm mắt lại hét to: “Nếu ngươi giết ta, ta sẽ băm vằm người trong lòng ngươi ra làm trăm mảnh”.

Trong cơn đau tột cùng, lưỡi kiếm cũng không cứa vào gã sâu thêm nữa.

A Tu La Vương đợi một lát rồi mới mở mắt ra.

Đập vào mắt gã là thần thái mơ màng của Thập Nhị Dạ công tử, hắn ngẩng đầu lên, chân mày khẽ động, như muốn xác định, hỏi: “Cốc chủ Hồi Xuân cốc… Thẩm Tri Ly?”.

Trên tường thành.

Thẩm Tri Ly bị Càn Đạt Bà Vương thô bạo lôi ra.

Vì bị đeo gông nên nàng cử động rất khó nhọc, suốt dọc đường bị lôi kéo, gông xiềng ma sát với cổ tay, trầy xước nhiều chỗ, thậm chí có chỗ còn rỉ máu.

Càn Đạt Bà Vương nắm tóc nàng lôi ra chỗ lan can trên tường thành, dùng sức mạnh đến nỗi Thẩm Tri Ly cảm thấy mình giống như bị đập vào tường thành, lục phủ ngũ tạng chấn động, l*ng ngực đau nhói, có cảm giác buồn nôn.

Vừa cúi đầu xuống, nàng nhìn thấy bóng dáng Tô Trầm Triệt, cách nàng không quá một bức tường.

Trong tích tắc, một cảm giác mơ hồ lan ra trong lòng nàng, hơi đắng hơi chát hơi chua cũng hơi ngọt… Nàng thích người đàn ông này, họ đã từng làm chuyện thân mật nhất với nhau, nàng vô thức dựa dẫm hắn, thương nhớ hắn, muốn sống trọn đời bên hắn, nhưng thậm chí không biết hắn có thật sự thích mình không.

Tin cũng tốt, không tin cũng chẳng sao, nàng đã có quyết định của mình.

Nàng không hối hận.

Lòng nàng trong chốc lát đã định.

Thẩm Tri Ly còn nhớ, lần gặp trước, Tô Trầm Triệt ôm nàng nói: “Đợi ta trở lại, Tri Ly, ta sẽ rước nàng về bằng hôn lễ đình đám nhất, hoành tráng nhất đời này”, nhưng nàng không biết lúc gặp lại, Tô Trầm Triệt có quên nàng hay không.

Thế nhưng, quên hay nhớ, bây giờ có thể biết được đáp án rồi.

Càn Đạt Bà Vương ấn Thẩm Tri Ly trên tường thành, một tay đoạt lấy thanh trường đao trong tay một đệ tử kề vào cổ Thẩm Tri Ly, giọng nói lảnh lót, yêu kiều nhưng lại vô cùng tàn độc: “Thập Nhị Dạ công tử, nếu ta muốn giết ả, ngươi tuyệt đối không thể ngăn được đâu”.

A Tu La Vương cười thâm độc, cao giọng nói: “Người trong lòng ngươi đang ở trong tay ta… ngươi không màng đến sự sống chết của ả rồi sao, còn không mau thả ta ra”.

Chúng nhân chính phái bắt đầu lo lắng.

Trong đại hội võ lâm, mọi người đều đã từng gặp Thẩm Tri Ly, cũng biết Thập Nhị Dạ công tử đối với cô nương này tình sâu nghĩa nặng, năm đó Diệp Thiển Thiển được yêu chiều thành ra như thế, nay cô nương này… hình như còn hơn cả Diệp Thiển Thiển.

“Thập Nhị Dạ công tử, hãy lấy đại sự làm trọng, chắc chắn người yêu chàng sẽ tha thứ…”

“Thập Nhị Dạ công tử, đây chỉ là một nữ tử thôi mà, người…”

Tô Trầm Triệt chớp mắt liên hồi, đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia sáng nhàn nhạt: “… Thế, nàng ta là người yêu của ta à? Sao ta không biết?”.

Giọng nói không lớn nhưng lại rất rõ ràng truyền đến tai của tất cả mọi người.

Nhất thời, dù là Ma giáo hay chính đạo đều xôn xao.

Thẩm Tri Ly dĩ nhiên cũng nghe thấy.

Giọng nói của Tô Trầm Triệt không chút bối rối, chỉ thuần túy là một câu nghi vấn.

Thất tình đơn.

Cho người bị trúng Thất tình đơn uống thuốc giải, trong vòng không quá nửa tháng, hắn sẽ từ từ quên đi mối tình mà Thất tình đơn mang lại.

Là… quên đi tình cảm đối với nàng sao?

Thẩm Tri Ly nghĩ thế bất giác cắn môi dưới, máu từ từ chảy ra.

A Tu La Vương lo lắng nói: “Ta từng tận mắt chứng kiến các ngươi không nỡ xa nhau… còn nữa trong giang hồ…”. Hắn nhất thời nghẹn họng, thật ra hắn chẳng qua chỉ nhìn thấy lần đó, thậm chí chuyện cô gái đó là người yêu của Thập Nhị Dạ công tử hắn cũng chỉ nghe giang hồ đồn mà thôi.

Tô Trầm Triệt trầm ngâm một lát: “Nhưng Thẩm cốc chủ từng cứu mạng ta…”.

A Tu La Vương hy vọng nhìn Tô Trầm Triệt, Tô Trầm Triệt mỉm cười với gã: “Thế thì ta đành giết ngươi trước, sau đó giết sạch Ma giáo để báo thù cho Thẩm cốc chủ!”.

Nói đoạn, hắn thuận tay cứa sâu thêm vào cổ A Tu La Vương.

Cùng với tiếng thét kinh hoàng của Càn Đạt Bà Vương, kiếm vừa vào đến ba phần thịt thì một chiếc bút phán quan ngăn lại.

Tô Trầm Triệt ngước mắt lên, là Thanh Hạnh.

“Ngươi đang làm gì thế hả?”

Thanh Hạnh mấp máy môi, ngữ khí giằng xé nhưng có chút mất kiên nhẫn: “Chúa thượng… Thẩm cô nương sẽ chết đó”.

Thẩm Tri Ly không đáp, chỉ nói: “Thẩm cốc chủ sẽ không chết oan đâu, ta nhất định sẽ báo thù cho nàng ấy”.

Địch Phụng đứng một bên không nhịn được nói: “Nhưng người chết rồi có báo thù cũng chẳng tác dụng gì!”.

Tô Trầm Triệt: “Hai ngươi định ngăn cản ta?”.

Người bên chính đạo bỗng lao nhao.

Trong thoáng chốc, hiện trường vô cùng hỗn loạn.

Càn Đạt Bà Vương trên tường thành đột nhiên gảy đàn.

Khúc nhạc réo rắt, cao v*t vang lên khiến người ta bất giác cảm thấy máu sôi sùng sục, huyết mạch căng ra, mọi người vội vàng bịt tai lại nhưng vẫn bị ảnh hưởng, những người có nội lực yếu trong phút chốc máu từ tai mũi mắt miệng ộc ra, người mềm nhũn ngã lăn ra đất.

Đến ngay cả Tô Trầm Triệt cũng hơi nhíu mày, A Tu La Vương dùng móng vuốt đánh lén Tô Trầm Triệt, Tô Trầm Triệt vừa đỡ được thì A Tu La Vương gỡ miếng che mắt ra nhìn Tô Trầm Triệt một cái.

Dưới miếng che mắt là một con mắt màu sắc kỳ dị như có sức thôi miên, Tô Trầm Triệt bị đôi mắt đó mê hoặc, động tác bỗng trì trệ trong giây lát. A Tu La vương đã dùng kế kim thiền thoát xác thoát khỏi lớp áo choàng chạy về hướng cổng thành, trong phút chốc đã biến mất vào trong.

A Tu La Vương vẫn còn chưa hoàn hồn giữ chặt vết thương đang chảy máu trên cổ thở dốc, thần sắc u ám: “Thật là… ngàn cân treo sợi tóc”.

Càn Đạt Bà Vương nói với giọng an ủi: “Có thể giữ được mạng là tốt rồi… Ơn cứu mạng của ông coi như ta đã trả xong”.

Nhìn người phụ nữ so đo tính toán từng chút một trước mặt, A Tu La Vương không nén được ai oán: “Biết rồi…”, lại nói, “Cô gái đó…”.

Càn Đạt Bà Vương dùng mũi chân di giày thêu hoa đá đá vào Thẩm Tri Ly: “Ta chưa hề giết ngươi, vẫn còn sống chứ?”.

Thẩm Tri Ly ngước gương mặt trắng bệch vì mất máu lên, yếu ớt nói: “Vẫn còn sống…”.

Càn Đạt Bà Vương tỏ vẻ rất hứng thú, đặt tay lên ngực: “Thập Nhị Dạ công tử không thừa nhận ngươi, ngươi có buồn không?”.

Giọng Thẩm Tri Ly yếu ớt: “Buồn…”. Nàng cố sức kéo lớp áo trước ngực Càn Đạt Bà Vương, “Nhưng nếu ngươi không cầm máu cho ta thì ta sẽ chết!”.

Ngực… ngực của ả…

Càn Đạt Bà Vương hét toáng lên một tiếng rồi giơ tay đánh thẳng vào đầu Thẩm Tri Ly, Thẩm Tri Ly nhanh chóng ngất đi.

Càn Đạt Bà Vương sắc mặt u ám: “Có cần giết ả không?”.

Thập Nhị Dạ công tử rõ ràng đã không bận tâm đến cô gái này, còn cô gái này sau khi nghe những lời của Thập Nhị Dạ công tử cả người trở nên ỉu xìu, ai phụ ai đã quá rõ ràng, Càn Đạt Bà Vương bình sinh ghét nhất loại đàn ông phụ tình, nên thấy thương xót không muốn giết Thẩm Tri Ly…

Nhưng… nàng lại dám đụng vào ngực ả!

“Hay là… thôi đi”, A Tu La Vương nói.

Hắn còn tiếc mấy bức tranh đó… Nàng chết rồi sau này gã xem gì chứ…

A Tu La Vương vừa để cho đệ tử Ma Giáo bôi thuốc cầm máu vào vết thương cho gã vừa vô thức vuốt ngực, haizzz!?

Cùng lúc đó, Tô Trầm Triệt cúi người nhặt một xấp giấy từ trong ngực áo A Tu La Vương rơi ra.

Đau…

Toàn thân đau đớn…

Thẩm Tri Ly rên khẽ một tiếng, ngón tay siết chặt, đột nhiên dùng sức, nàng mở trừng mắt ra.

Một đôi mắt hiền hòa đang nhìn nàng, bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Tri Ly không kịp nghĩ ngợi gì đã đấm thẳng tới.

Đối phương ôm mũi kêu đau.

Thẩm Tri Ly sửng sốt nhìn gương mặt quen thuộc.

Ấy, hình như có gì đó không đúng.

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, hai đệ tử Ma giáo đỡ lấy người trước mắt kinh ngạc kêu lên: “Vũ hộ pháp đại nhân, người làm sao thế…”.

“Đại nhân, để thuộc hạ gọi người đến…”

Thẩm Tri Ly bước xuống giường, đi đến trước mặt Vũ Liên, giơ tay ra.

Còn chưa đụng vào Vũ Liên thì tay nàng đã bị chụp lấy, đệ tử Ma giáo nhìn nàng đầy vẻ cảnh giác, tức giận nói: “Ngươi còn muốn làm gì Vũ hộ pháp đại nhân…”.

Thẩm Tri Ly đâm thẳng một chiếc ngân châm để hắn im miệng, thò tay nắn nắn sống mũi Vũ Liên, đầu ngón tay vừa dùng sức, sống mũi đã ngay ngắn trở lại.

Làm xong tất cả, nàng hơi cúi đầu xin lỗi: “Vừa rồi ta… không nhìn rõ”.

Vũ Liên ấn ấn mũi, đôi mắt hiền hòa không hề có nửa tia tức giận.

“Không sao… ta không để bụng đâu.”

Thẩm Tri Ly nhìn xung quanh: “Ta đã trở về tổng đàn rồi ư?”.

Vũ Liên lắc đầu: “Hiện giờ chúng ta đang ở trong Huy Nguyệt thành, một trong hai biên thành lớn của Thần giáo, đây là chỗ ta ở… Là A Tu La Vương bảo ta đến chữa trị cho cô”.

Thẩm Tri Ly ngẩn ra: “Chúng ta còn ở trong thành đó sao… thế nhân sĩ võ lâm…”.

Vũ Liên gật đầu: “Cũng đang ở đây”.

Đầu nàng bỗng đau trở lại

Thẩm Tri Ly lùi lại ngồi xuống giường, nhắm mắt nhớ lại…

Dưới tường thành, công tử áo trắng…

… Thế, nàng ta là người yêu của ta ư? Sao ta không biết?

… Thế ta đành giết ngươi trước… sau đó sẽ giết sạch Ma giáo báo thù cho Thẩm cốc chủ!

Thật ra nàng đã biết trước kết cục xấu nhất này… Tô Trầm Triệt đã quên tình cảm với nàng.

Điều thật sự khiến nàng buồn chính là, cho dù biết nàng đang ở phía trên lầu thành, Tô Trầm Triệt hôm đó cũng không hề liếc nhìn nàng lấy một lần, đôi mắt màu hổ phách từ đầu đến cuối bình thản, phẳng lặng, như thể chẳng bận tâm đến bất kỳ điều gì… Hắn không bận lòng, không chút bận lòng.

Thẩm Tri Ly cười đau khổ, đó chính là thuốc giải mà nàng tự tay bào chế ra…

Quên nàng… có lẽ là một chuyện tốt…

Dù gì nàng cũng chẳng sống được bao lâu nữa…

Quên rồi mới tốt…

Móng tay từ từ in dấu trong lòng bàn tay, nhưng… vẫn cảm thấy không thoải mái…

Vì sao ta vẫn nhớ, còn hắn thì đã quên hết rồi.

Giây phút này, Thẩm Tri Ly hơi có chút hối hận… Nếu hôm đó nghe lời Hoa Cửu Dạ quên Tô Trầm Triệt thì…

Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng bị nàng loại ra khỏi đầu…

Thì là vì nhớ mà đau buồn, thương cảm, nàng cũng không muốn đứng trước mặt Tô Trầm Triệt mà không nhớ bất kỳ thứ gì.

… Nếu đến cả nàng cũng quên, thì còn ai có thể nhớ nữa… Tất cả sẽ giống như chưa từng xảy ra thật.

Cứ phải có một người còn nhớ, nhớ mối tình đã từng xảy ra, đã từng đứt đoạn.

Như thế nàng chết cũng yên lòng… chí ít, trước khi chết, nàng đã từng yêu, không oán không hận.

Ở mấy ngày trời, Thẩm Tri Ly lần đầu tiên mới biết biên thành nhỏ này có tên là Huy Nguyệt thành.

Ngoài ra Ma giáo còn một tòa thành khác đối ứng với nó là Húc Nhật thành.

Hai tòa thành trì này bao bọc tổng đàn Ma giáo, là tấm lá chắn thứ nhất đề phòng kẻ địch của Ma giáo.

Vũ Liên nói với Thẩm Tri Ly Diệp Thiển Thiển đã biết nàng đang ở trong tay A Tu La Vương, chỉ là Diệp Thiển Thiển cùng với hai vị hộ pháp khác đang trấn giữ Húc Nhật thành nên mới không thể đến kịp.

Do dự hồi lâu, Thẩm Tri Ly mới hỏi: “Tình hình trận chiến thế nào rồi?”.

Vũ Liên nhè nhẹ lắc đầu, trong giọng nói có vài phần hoang mang: “Không được lạc quan cho lắm, dĩ nhiên ta nói như vậy có lẽ cô sẽ rất vui… Từ sau khi giáo phái tan rã hơn hai mươi năm về trước, sau khi giáo chúng tám bộ bị thương la liệt trong đó bốn bộ gần như bị tiêu diệt, Ma giáo đã rất nhiều năm không động can qua lớn thế này, đồng lòng chống lại kẻ địch bên ngoài cũng tốt, vì chưa chọn được giáo chủ nên đấu đá trong nội bộ Ma giáo cũng…”.

Thẩm Tri Ly buột miệng: “Hai mươi năm trước?”.

Vũ Liên gật đầu, lại cười: “E rằng lúc đó cô nương còn chưa ra đời, chuyện này liên quan đến một bí mật trong giáo… e rằng không tiện…”.

Thẩm Tri Ly hiểu ý gật đầu, ngập ngừng một lúc, nàng không nén được lại hỏi: “Thế…”.

Vũ Liên bật cười: “Cô muốn hỏi Thập Nhị Dạ công tử đúng chứ?”.

Thẩm Tri Ly im lặng.

Vũ Liên nói: “Chưởng môn phái Kỳ Sơn đã đến bên ngoài Huy Nguyệt thành, tay chân chính phái ở Húc Nhật thành không đủ, Thập Nhị Dạ công tử hôm qua hình như đã sang Húc Nhật thành rồi”.

Thẩm Tri Ly không biết nên tiếc nuối hay nên thở phào nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến Diệp Thiển Thiển cũng ở Húc Nhật thành, nàng lại có một dư vị không nói thành lời.

Có lẽ do Vũ Liên hoặc do thấy Thẩm Tri Ly không có khả năng thoát thân, nên nàng không bị canh gác nghiêm ngặt ở Huy Nguyệt thành, chỉ là lúc ra vào đều có đệ tử Ma giáo canh chừng, đề phòng tháo chạy.

Sự đối đầu giữa Ma giáo và chính phái không chỉ là một trận chiến, Thẩm Tri Ly lúc nào cũng thấy có người bị thương được khiêng vào.

Vũ Liên chạy ngược chạy xuôi chẩn bệnh kê đơn nhưng hắn rốt cuộc chỉ có một mình.

Thẩm Tri Ly có lòng muốn giúp một tay, nhưng nghĩ đến âm chiêu tàn độc của Ma giáo, lại nhớ đến thân phận của mình, cuối cùng chỉ đứng ngoài nhìn.

Buổi tối, Thẩm Tri Ly nhìn thấy A Tu La Vương, gã rõ ràng đang bị thương, mặt trắng bệch khó coi.

Thẩm Tri Ly cố gắng đè nén tấm lòng thánh mẫu của mình xuống…

Vì là đại phu nên vừa nhìn thấy bệnh nhân đã muốn bắt mạch kê đơn…

A Tu La Vương lặng lẽ móc ra một tập giấy trắng đặt trước mặt Thẩm Tri Ly, Thẩm Tri Ly giật giật khóe môi: “Tình huống này ông còn muốn ta…” vẽ tranh cho ông sao?

Mặt lạnh lùng, u ám, A Tu La Vương rất không vui nói: “Mấy cái lúc trước làm mất rồi”.

Thẩm Tri Ly thẳng thừng: “Không vẽ được”.

Tuy cố gắng bắt mình không để tâm, nhưng… bây giờ những thứ nàng vẽ ra e rằng sẽ rất khủng khiếp.

A Tu La Vương sa sầm quay đầu lại, trừng mắt với nàng: “Không vẽ thì nuôi ngươi có ích gì?”.

Thẩm Tri Ly mặt không biến sắc nói: “… Ông không phải đang nuôi ta, mà là đang bắt cóc ta! Hơn nữa, bắt kẻ bị giam cầm làm việc là một điều rất bất nhân…”.

A Tu La Vương: “Tâm trạng ta rất tệ”.

Thẩm Tri Ly: “Thì sao?”.

A Tu La Vương: “Muốn giết người”.

Thẩm Tri Ly: “…”.

Mắt A Tu La Vương lóe lên tia hung tợn: “Thập Nhị Dạ công tử đã không còn tình cảm với ngươi, ngươi đã không còn giá trị lợi dụng nữa”. Gã rút thanh đại đao sáng loáng sau lưng ra, “Không vẽ thì sẽ chết, tự chọn đi”.

Thẩm Tri Ly nhìn thanh đại đao không ngừng phát ra tia sáng sắc lạnh, nuốt nước bọt nói: “… Ông thắng rồi”.

Bảo dọn lên vài món điểm tâm và mấy hũ rượu ngon, A Tu La Vương vừa đặt thanh đao bên cạnh Thẩm Tri Ly vừa ăn bánh xem nàng vẽ tranh.

Thẩm Tri Ly ấm ức khịt khịt mũi, rồi vùi đầu vẽ tranh.

A Tu La Vương toét miệng, cười hắc ám: “Vẽ khiến bổn vương vui, sẽ thưởng ngươi ăn…”.

Nói đoạn giựt mấy tờ Thẩm Tri Ly vừa vẽ xong, A Tu La Vương vừa thích chí ngắm nghía, vừa uống vài hớp rượu cho khỏi nghẹn.

“Ha ha ha ha ha…”

Xem xong còn chưa thỏa mãn, A Tu La Vương chồm người sang hỏi: “Này, vì sao hôm nay tên bạch diện thư sinh lại thảm thế chứ… Ngày nào cũng bị tên áo đỏ đè xuống đánh, lại còn luôn gặp xui xẻo, rõ ràng là uống nước cũng mắc nghẹn”.

Thẩm Tri Ly không ngẩng đầu lên: “Vì tác giả nhìn hắn khó chịu”.

“Ta đúng là lần đầu tiên xem loại tranh này, đúng rồi…” A Tu La Vương lại hỏi, “Vì sao mỗi lần đều chủ yếu là hai tên nam tử này, dù là viết truyện hay viết kịch thì cũng nên có nhân vật nữ chứ”.

Thẩm Tri Ly xoạt xoạt rồi lại bực dọc ném một tờ sang: “Xem thì xem đi sao lại nói nhiều thế chứ…”.

Đại đao xoạt một nhát sáng loáng.

Thẩm Tri Ly: “Hi hi hi… là thế này, sư phụ ta nói với ta, con gái là để cưng chiều, con trai là để đánh… Đặt nhân vật nữ vào trong câu chuyện suốt ngày đánh đấm thế này có thích hợp không? Nhân vật nữ đó sẽ thảm biết bao nhiêu… cho nên hai gã đàn ông đánh nhau là vui rồi”.

A Tu La Vương quẹt vụn bánh dính trên mép, gật đầu: “Nói cũng phải…”.

Dừng bút một lát, Thẩm Tri Ly ngẩng đầu lên: “Này… ông không cảm thấy tên tiểu bạch diện này có chút quen quen sao?”.

A Tu La Vương ngước mắt lên: “Quen? Ai?”.

Loại người thích bị ngược đãi, giả vờ tội nghiệp còn thích giày vò người khác, đáng bị đá một cú bay đến tận chân trời nhất đó… không phải chỉ cần liếc nhìn một cái là nhận ra sao?

Dường như nhận ra sự nghi hoặc trong mắt Thẩm Tri Ly, A Tu La Vương đặt bức vẽ xuống: “Ngươi không phải là đang nói đến Thập Nhị Dạ công tử đấy chứ?”.

Thẩm Tri Ly chần chừ một lúc rồi gật đầu.

A Tu La Vương ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Ha ha ha ha ha ha…”.

Thẩm Tri Ly: “…”.

Tên này điên rồi chắc…

“Cái tên ngốc nghếch này lại là Thập Nhị Dạ công tử… ha ha ha ha ha ha, đại ngu ngốc…”

Thẩm Tri Ly nhìn A Tu La Vương bằng ánh mắt quái dị.

Cố nén cười, A Tu La Vương đưa nắm tay lên miệng giả vờ ho vài tiếng, nói: “Ta không ngờ là vì… tuy xảo quyệt hơn hẳn, nhưng cảm giác mà Thập Nhị Dạ công tử cho ngươi lại không phải như vậy”.

Thẩm Tri Ly ngồi ngay ngắn lại, im lặng dỏng tai lắng nghe.

Mắt A Tu La Vương lóe lên vài phần hiểm độc: “… Dù là kẻ thù, nhưng hắn lại mấy lần liền từ bỏ cơ hội lấy mạng ta… Đáng hận nhất là, ta không thể hiểu nổi hắn nghĩ gì, ánh mắt hắn nhìn ta như thể nhìn người trong cuộc, còn bản thân hắn thì lại ở ngoài cuộc, giống như chẳng có gì có thể lung lay tư tưởng của hắn… Thật sự khiến người ta không kiềm được ý muốn giết hắn ngay”.

Thẩm Tri Ly: Người chúng ta đang nói đến là cùng một người sao?

Vì sao người ông nói giống như một lão quái vật đã thành tiên vậy? Hắn rốt cuộc đứng ngoài cuộc lúc nào, không bị người khác làm cho lung lay lúc nào?

Hơi ngập ngừng, Thẩm Tri Ly nắm chặt cán bút: “Thế chuyện của hắn và Diệp hộ pháp là như thế nào…”.

A Tu La Vương sực tỉnh: “Diệp Thiển Thiển ấy à… Hắn với Diệp Thiển Thiển ở cùng nhau có chút kỳ lạ…”.

Thẩm Tri Ly áp sát: “Cái gì?”.

“Binh” một tiếng, cửa bị đạp tung.

Càn Đạt Bà Vương vận váy lụa mỏng ánh bạc nhướng cao mày nói: “Ta tìm ông cả buổi, hóa ra đang tư tình với cô nương này… Hừ, ta còn nói sao ban đầu ông lại cố chấp nằng nặc đòi Vũ hộ pháp cứu sống ả ta…”.

Dưới ánh trăng, vẻ đẹp diễm lệ thoát tục như tiên nữ từ cung trăng giáng trần – dĩ nhiên tiền đề là không nghe những lời bà ta nói.

A Tu La Vương mặt sa sầm: “Có chuyện gì?”.

Càn Đạt Bà Vương: “Nhặt giày rách của Thập Nhị Dạ công tử à?”.

A Tu La Vương đứng phắt dậy, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Bà muốn ăn đòn không?”.

Càn Đạt Bà Vương nghiêng người, rút cây đàn vũ khí của ả ra: “Ông muốn vì con ả này mà đánh nhau với ta à?”.

A Tu La Vương: “Đúng là mụ đàn bà gàn dở… Này này, ai cho phép ngươi đi đấy? Tranh còn chưa vẽ xong mà”.

“Tranh gì?”

Càn Đạt Bà Vương bước tới trước giựt lấy xấp giấy trên bàn, liếc nhìn một cái rồi chuẩn bị xé nát…

Í… Đây là cái gì…

Sau hai tuần nhang.

Càn Đạt Bà Vương thò bàn tay ngọc ngà thon thả ra bốc một miếng bánh, cho vào trong chiếc miệng xinh đẹp, hồng hào mềm mại, trên mặt không giấu nổi nụ cười: “Phì… cái này buồn cười quá… còn nữa không, còn nữa không… sao mới xem được một chút đã hết rồi… Này này, cô nương kia, ngươi vẽ nhanh lên một chút, lão nương đang chờ xem đây…”.

Thẩm Tri Ly: “…”.

Xem xem xem chỉ biết xem thôi… xem cho chết luôn đi!

A Tu La Vương thở dài hớp một ngụm rượu: “Tiếc là xấp tranh trước đó rơi vào tay Thập Nhị dạ công tử rồi… haizzz…”.

Càn Đạt Bà Vương giằng lấy hũ rượu trong tay A Tu La Vương, cũng nốc một ngụm to: “Không sao… cướp lại là được mà… lão nương thích nhất cướp đồ của người khác”.

A Tu La Vương mặt mày nhăn nhó, u ám: “Đây là hũ Nữ Nhi Hồng cuối cùng đó! Bà ói rượu ra cho ta!”.

Càn Đạt Bà Vương hai má ửng đỏ: “Nữ Nhi Hồng, Nữ Nhi Hồng, ta uống không phải là thích hợp nhất sao?”.

Một canh giờ sau.

A Tu La Vương đã ngồi bẹp trên ghế lờ đờ muốn ngủ, Càn Đạt Bà Vương nhìn gã cười chế giếu: “Đồ bỏ đi… say nhanh thế kia à?”.

Thẩm Tri Ly đặt bút xuống, nắn nắn cổ tay mỏi nhừ của mình, nói: “Bà cũng say rồi”.

Càn Đạt Bà Vương cười hềnh hệch: “Ta chưa say, tiểu nha đầu đừng hòng tháo chạy, bị lão nương tóm lại lão nương sẽ cho ngươi nếm mùi ngay… ồ, nấc…”.

Kéo tay áo Thẩm Tri Ly lại, Càn Đạt Bà Vương lảo đảo thân người như không xương: “Tiểu nha đầu, ngươi từng thích người nào chưa?”.

Thẩm Tri Ly còn chưa lên tiếng, Càn Đạt Bà Vương đã vỗ trán nói: “Ồ, đúng rồi… ngươi thích Thập Nhị Dạ công tử, ta suýt nữa thì quên mất… Bị hắn bỏ rơi cảm giác thế nào… Có muốn lột… hức… lột da rút gân chặt tứ chi hắn và… hức, cái phía dưới…”.

Nghiêm túc suy nghĩ một lát, Thẩm Tri Ly: “Thật lòng mà nói… có chút chút”.

Càn Đạt Bà Vương cười khẽ: “Thật ra, hức…”.

Thẩm Tri Ly: “Cái gì?”.

Càn Đạt Bà Vương: “Thật ra ta cảm thấy Thập Nhị Dạ công tử cũng không hoàn toàn là không bận tâm đến ngươi…”.

Thẩm Tri Ly: “?”.

Càn Đạt Bà Vương: “Hức… ngươi không phát hiện đúng không, hắn ta hôm đó… thôi, dù gì hắn cũng là kẻ phụ tình, nói gì đi nữa cũng không thể thay đổi được, loại nam nhân này không cần…”.

Thẩm Tri Ly mím môi: “Ta biết… là bà buông ta ra trước đúng không? Ta muốn đi ngủ rồi…”.

Càn Đạt Bà Vương thả tay áo nàng ra: “Được rồi, được rồi… xin lỗi nhé, vừa nãy nói ngươi là giày rách… thật ra là nghe người khác nói ta tiện miệng nói theo mà thôi…”.

Thẩm Tri Ly nói dứt khoát: “Không sao”.

Lảo đảo vài cái nữa, Càn Đạt Bà Vương ngã phịch xuống.

Thẩm Tri Ly thấm mực, vẽ lên bầu ngực lấp ló của Càn Đạt Bà Vương một con rùa đen vô cùng hình tượng.

Đặt bút xuống, Thẩm Tri Ly nói khẽ “xin lỗi” rồi ra ngoài.

Sáng hôm sau, tiếng hét của Càn Đạt Bà Vương vang vọng khắp Huy Nguyệt thành: “Ngực của ta!!!”.

Thẩm Tri Ly nằm trên giường dụi dụi mắt, khóe mắt vừa đỏ vừa rát. Tối qua không cẩn thận nàng lại nằm mơ thấy cảnh tượng Tô Trầm Triệt ở dưới lầu thành… thật đáng ghét.

Ở Huy Nguyệt thành thêm mấy ngày nữa, cục diện bên ngoài thế nào, Thẩm Tri Ly không muốn hỏi, vì chuyện này vốn dĩ không phải là chuyện nàng có thể hỏi được.

Hồi Xuân cốc không chính không tà, bất luận là Ma giáo hay chính phái, thật ra nói cho cùng cũng chẳng liên quan gì đến nàng…

Chỉ có một người duy nhất liên quan là Tô Trầm Triệt…

Thẩm Tri Ly lặng lẽ cụp mắt xuống…

Ba hôm sau, sáng sớm, tiếng vó ngựa lộc cộc ngoài phòng, theo sau đó là một tràng âm thanh dữ dội, kịch liệt.

Thẩm Tri Ly đang ngủ mơ mơ màng màng thì có người lôi ra khỏi giường.

Thẩm Tri Ly hơi nhíu mày: “Sao thế?”.

Càn Đạt Bà Vương lôi Thẩm Tri Ly, phóng ra ngoài: “Huy Nguyệt thành có lẽ không giữ được rồi… Chúng ta đến Húc Nhật thành”.

Động tác của ả rất nhanh, Thẩm Tri Ly còn chưa kịp phản ứng đã ngồi trên xe ngựa tròng trành.

Trên xe chỉ có nàng và Càn Đạt Bà Vương, kéo rèm nhìn ra ngoài, chỉ thấy một số ít đệ tử Ma giáo đi theo, ngập ngừng một lát, Thẩm Tri Ly mới hỏi: “A Tu La Vương và Vũ hộ pháp thì sao?”.

Nàng đã biết Ma giáo phái A Tu La Vương, Càn Đạt Bà Vương và Vũ Liên trấn giữ Huy Nguyệt thành.

Càn Đạt Bà Vương nói ngắn gọn: “A Tu La Vương đi sau, Vũ hộ pháp đã dẫn theo đa số đệ tử về tổng đàn Thần giáo rồi…”.

Nói xong, ả đưa thế tay khó coi về phía lầu thành, miệng liên tục chửi bới, mắng nhiếc, đối lập hoàn toàn với hình tượng diễm lệ tuyệt trần của ả.

Thẩm Tri Ly lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nàng không nghe thấy gì.

Chửi mệt rồi, Càn Đạt Bà Vương ngồi xuống rót cho mình tách trà, trong hương trà thơm phảng phất, Càn Đạt Bà Vương lấy tay khều khều Thẩm Tri Ly: “Kể vài chuyện cười nghe đi”.

Thẩm Tri Ly: “Không biết”.

Càn Đạt Bà Vương: “Lừa quỷ à! Vẽ tranh buồn cười thế kia mà! Ta không cần biết, dù sao nếu ngươi không thể chọc cười ta, ta sẽ vứt ngươi ra khỏi xe”.

Thẩm Tri Ly mặt tỉnh bơ: “Tối qua ta nhìn thấy một con rắn, nó bò… bò…”.

Càn Đạt Bà Vương rất hứng thú: “Sau đó thì sao?”.

Thẩm Tri Ly: “… rồi té ngã”.

Càn Đạt Bà Vương ngớ ra một giây rồi ôm bụng: “Ha ha ha ha ha… một con rắn… ha ha ha ha… bò… ha ha… rồi té ngã…”, cười chảy cả nước mắt.

Thẩm Tri Ly nhăn mặt nhìn bà ta…

… Ma giáo đều là loại người vô vị thế này sao?

Quẹt quẹt mắt, Càn Đạt Bà Vương nhịn cười nói: “Ngươi đúng là thú vị thật”.

Thẩm Tri Ly: “Cảm ơn…”.

Càn Đạt Bà Vương: “Rõ ràng là ngươi lạnh lùng xa cách thế kia mà lại vẽ ra được những thứ buồn cười như vậy…”.

Thẩm Tri Ly: “Cảm ơn”.

Cõ lẽ là vì ta có một trái tim thích chọc cười thiên hạ chăng.

Càn Đạt Bà Vương chống tay lên chiếc cằm xinh đẹp: “Bây giờ nghĩ lại, Thập Nhị Dạ công tử thích ngươi thật ra không có gì kỳ lạ cả”.

Thẩm Tri Ly: “… Vì sao lại nói như vậy?”.

Càn Đạt Bà Vương: “Vừa nhìn đã biết hắn là một kẻ cuộc đời chẳng có gì thú vị bla bla bla… hê hê… ở cùng với ngươi chắc sẽ thấy rất vui vẻ”.

Trầm ngâm một lúc, Thẩm Tri Ly cười: “Cảm ơn”.

Lần này đến lượt Càn Đạt Bà Vương trầm ngâm: “Ngươi thật sự… rất thích hắn ta nhỉ”.

Điều này chẳng có gì phải ngại không thừa nhận cả.

Thẩm Tri Ly bật cười gật đầu: “… Thật lòng mà nói, ta cũng không ngờ mình sẽ thích loại người như vậy… vô lại vô sỉ, vô cớ hờn mát, bám dai như đỉa, dù có cự tuyệt thế nào cũng vô dụng, nói chuyện với ta lúc nào cũng Tri Ly thế này Tri Ly thế kia, những lời mật ngọt chết ruồi cứ tuôn ra ào ào như chẳng cần phải trả tiền, mười câu thì đã hết chín câu là giả, nhưng chỉ một câu thôi cũng đủ khiến người ta…”, mắt hơi cụp xuống, “đủ khiến người ta động lòng”.

Thật vậy, từ trước đến giờ nàng chưa từng nghĩ đến.

Từ nhỏ đã đem lòng thương thầm nhớ trộm sư phụ, Thẩm Tri Ly có khái niệm rất rõ ràng đối với người mình thích, chắc chắn phải là mẫu người điềm đạm, đáng tin cậy, biết chăm sóc người khác và có thể tuổi phải lớn hơn nàng.

Nhưng… Tô Trầm Triệt thật đến một nửa cũng không có.

Chắc chẳng thể tìm được mấy người đàn ông không đáng tin như hắn…

Thậm chí đến cả mình cũng quên…

“Đợi đã…”, Càn Đạt Bà Vương ném sang nàng ánh mắt hoài nghi, “Người mà ngươi nói có thật là Thập Nhị Dạ công tử không?… Vì sao vô lại vô sỉ, vô cớ gây sự, bám dai như đỉa, hắn nhìn bề ngoài hoàn toàn không giống loại người đó…”.

Đến cả nhan sắc của nàng cũng có thể vờ như không thấy…

Thẩm Tri Ly ngạc nhiên: “Không phải lúc trước hắn cũng đối với Diệp Thiển Thiển như vậy sao?”.

Càn Đạt Bà Vương trầm ngâm: “… Hắn đối với Diệp Thiển Thiển ấy à, hình như cũng rất tốt, nhưng nghiêng về yêu chiều hơn chứ không phải vô lại vô sỉ vô cớ gây sự bám dai như đỉa…”.

Thẩm Tri Ly: “… Có khác biệt sao?”.

Càn Đạt Bà Vương liếc xéo, không đáp mà hỏi ngược lại: “Vì sao ngươi lại bình thản như thế? Không bộc lộ một chút đau khổ vì bị bỏ rơi nào?”.

Giọng Thẩm Tri Ly rất lý trí: “… Hắn không phải là bỏ rơi, chỉ là quên mà thôi”, ngừng một lát, khóe môi nhướng lên thành nụ cười nhẹ, “Hơn nữa, cứ cho là vậy đi, vì một người đàn ông bỏ rơi mình mà phải đau khổ đến chết đi sống lại có vẻ như là không cần thiết lắm…”.

Chẳng qua chỉ là bị bỏ rơi thôi mà.

… So với nỗi đau bị bỏ rơi từ khi vừa mới sinh ra, chuyện này có đáng là gì.

Bị cha mẹ ruột vứt bỏ, bị mẹ nuôi bỏ rơi, bị người ta chê cười, bị sư phụ bỏ rơi… Nàng đã từng trải qua cảm giác bị bỏ rơi đau khổ hơn thế này nhiều, bây giờ tuy buồn nhưng rời xa Tô Trầm Triệt nàng vẫn có thể sống, cũng không phải là không thể chịu đựng nổi.

Tô Trầm Triệt không nợ nàng thứ gì, không có lý do phải tốt với nàng… Hắn chỉ là thu hồi lại tình cảm mà thôi.

Càn Đạt Bà Vương đột nhiên cười, kéo Thẩm Tri Ly lại, tiếng cười lảnh lót vui tai: “Ta thích tính cách của ngươi, hợp với khẩu vị của ta… thật là càng ngày càng thích ngươi rồi”.

Được mỹ nhân quan tâm là một việc tốt, nhưng được mỹ nhân ôm vào lòng chính là một việc khiến người ta sởn gai ốc.

Thẩm Tri Ly ngắc ngứ: “Bà đừng như vậy mà pháp vương đại nhân…”.

Càn Đạt Bà Vương lấy tay che miệng, cười thẹn thùng: “… Coi ngươi sợ hãi kìa, hê hê, nhìn bộ dạng ta giống như sẽ làm chuyện không tốt với ngươi lắm hả?”.

Thẩm Tri Ly: “…”.

Bà giống! Bà rất giống!

Đi trên sa mạc suốt mấy ngày trời, nhìn ra xa thấy một tòa thành nguy nga, sừng sững đón ánh mặt trời đỏ ối nơi chân trời, giống như một tòa thánh thành vậy.

Thẩm Tri Ly ngẩng đầu lên, không nén được cảm thán: “… Đẹp quá, nhưng… sao lại khác xa Huy Nguyệt thành như thế”.

Có lẽ là vì suốt dọc đường bắt nạt Thẩm Tri Ly rất sảng khoái, Càn Đạt Bà Vương giải thích cặn kẽ đến không ngờ: “Đó là hiển nhiên, Huy Nguyệt thành chỉ là một thành nhỏ so với Húc Nhật thành mà thôi… Húc Nhật thành mới là thành lũy thật sự của Thần giáo, được rồi, nghỉ ở ngoài một đêm nay nữa”. Bà ta quay đầu sang dặn dò các đệ tử khác, “Mau dựng lều, ngày mai chúng ta vào thành”.

Tối đó, Thẩm Tri Ly nhìn bầu trời bao la… mãi không ngủ được.

Húc Nhật thành… Tô Trầm Triệt đang ở Húc Nhật thành, ngày mai có khi nào sẽ gặp hắn không?

Trằn trọc một hồi, Thẩm Tri Ly đứng dậy đến một khe suối bên cạnh rửa mặt… Màn đêm thâm sâu, cô tịch không một bóng người, nhìn ra rừng cây tối đen không xa, nàng khẽ động lòng, chẳng có thời cơ tháo chạy nào tốt hơn bây giờ…

Có nên chạy không?

Chỉ do dự một giây, Thẩm Tri Ly ngoái nhìn phía sau rồi đứng dậy cắm đầu chạy về phía rừng cây.

… Tuy lúc đầu đồng ý ra đi với Diệp Thiển Thiển, nhưng nói cho cùng cũng là vì nàng sợ ả sẽ đại khai sát giới Hồi Xuân cốc, bất luận thế nào, tự đáy lòng nàng vẫn muốn trở về Hồi Xuân cốc, đây không phải là vùng đất hoang liêu của tổng đàn Ma giáo, nên chắc có cơ hội trốn thoát.

Chạy không biết bao lâu, Thẩm Tri Ly thở dốc dừng lại.

Đột nhiên nghe thấy tiếng lá cây bị giẫm lên lạo xạo, trong rừng cây tối đen đến mức thò tay ra không thấy nổi năm ngón, tiếng bước chân vang lên rất rõ.

Có người!

Thẩm Tri Ly trở nên cảnh giác, hơi cúi người xuống, thận trọng nín thở.

Phía sau bỗng có một cánh tay thò ra, trước khi Thẩm Tri Ly kịp phản ứng đã bịt miệng nàng lại, có thứ gì đó theo cuống họng nuốt xuống, một giọng nói truyền vào tai Thẩm Tri Ly.

“Đừng la.”

Giọng nữ lảnh lót, Càn Đạt Bà Vương.

Cùng với giọng nói của ả, một giọng nói khác cũng khác cũng vang lên.

“Còn chưa quyết định sao?” Giọng nói trầm ấm rung động, hơi khàn nhưng lại rất có sức hút.

Tay bất giác siết chặt lại, giọng nói này…

“Quan trọng là… ta quyết định rồi thì chàng có bảo đảm không, Thập Nhị Dạ công tử?”

Trong giọng nữ bình thản ẩn chứa sự sắc bén, thấp thoáng vài phần chất vấn.

“Nàng không phải thích gọi ta là Tô Trầm Triệt sao?”, giọng nói mang tiếng cười khẩy.

Người Thẩm Tri Ly run lên.

Móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay nhưng không hề có chút cảm giác, bỗng chốc lòng nàng trào dâng cảm xúc phức tạp mà chính nàng cũng không thể phân định rõ.

Thế này rốt cuộc là thế nào…

Phẫn nộ, oán hận, đau buồn, tổn thương, đố kỵ hay là thứ gì khác…

Nói không để tâm, nhưng khi thật sự đối diện, mấy người có thể giữ được bình tĩnh?

Tô Trầm Triệt, ngươi đã quên ta rồi, lại vẫn còn nhớ ả ta sao…

Tô Trầm Triệt, ngươi đã nhờ ả ta chăm sóc ta, thế thì lúc biết ta bị áp giải ở trên lầu thành, sao ngươi không hề chất vấn…

Tô Trầm Triệt, ngươi thật đã…

Nàng vùng vẫy kịch liệt một lúc, Càn Đạt Bà Vương nhanh tay lẹ mắt điểm vào huyệt đạo của nàng.

Giọng nói vẫn truyền thẳng vào tai nàng: “Ngươi điên rồi à, chẳng lẽ ngươi muốn bị họ phát hiện sao…”, ngừng một lát, “Ngươi tưởng Thập Nhị Dạ công tử sẽ cứu ngươi ư? Không nhìn thấy hiện giờ hắn đang ở cùng Diệp Thiển Thiển sao, cứ cho là hắn có tình cảm với ngươi đi, cũng không cứu ngươi vào lúc này…”.

Cuộc đối thoại bên kia vẫn đang tiếp diễn.

Diệp Thiển Thiển hình như trầm ngâm một lát: “Ta dựa vào cái gì mà tin chàng, chàng bây giờ đang dẫn quân áp sát thành, nếu chàng muốn giết sạch tứ vương, ta cũng chẳng có cách nào ngăn chàng”.

“Nàng biết mục đích của ta chỉ là báo thù mà.” Tô Trầm Triệt cười, “Ma giáo thuộc về ai, đối với ta chẳng có chút quan trọng nào”.

Xuyên qua đám lá đan xen, có thể lờ mờ nhìn thấy bóng hai người.

Cô gái áo đỏ ngồi bên cạnh chàng trai áo trắng, ánh trăng dịu dàng chiếu rọi, hắt bóng lên người họ, thanh tịnh mà đẹp lạ lùng, như thể một bức họa dưới trăng, vô cùng tương xứng.

Không thể nhúc nhích, Thẩm Tri Ly đờ đẫn nhắm mắt lại.

“Vậy thứ gì mới quan trọng đối với chàng?”, Diệp Thiển Thiển hỏi, ngữ khí sắc bén.

Tô Trầm Triệt ngừng một lát, mới chậm rãi lên tiếng: “Ta không muốn nói với nàng cho lắm, sao, nàng muốn biết à?”.

Một lúc sau, Diệp Thiển Thiển đột nhiên hỏi: “Chàng thích ta không?”.

Tô Trầm Triệt hình như cười khẽ một tiếng: “Ta hình như đã trả lời nàng rồi”.

“Thế trả lời lại lần nữa!”, giọng Diệp Thiển Thiển có phần gấp gáp.

Thở dài một tiếng, Tô Trầm Triệt nói: “Thích… người thông minh xinh đẹp tính tình cao ngạo dám yêu dám hận trên đời này có người đàn ông nào là không thích nàng chứ?”.

Câu trả lời này hình như không làm Diệp Thiển Thiển hài lòng.

“Tô Trầm Triệt?”, giọng nữ gọi khẽ.

“Ừm?”, giọng nam dịu dàng.

Thẩm Tri Ly cắn môi mình rỉ máu, bất giác mở mắt ra.

Ngón tay Diệp Thiển Thiển nâng cằm Tô Trầm Triệt lên, nghiêng người, cánh tay dùng sức ấn Tô Trầm Triệt xuống thảm cỏ mềm mại, khuôn mặt đẹp đến mê hồn với biểu cảm phức tạp áp sát xuống.

Thẩm Tri Ly bỗng nhắm tịt mắt lại, chỉ nghe thấy tiếng y phục cọ sát vang lên.

Phía bên đó, Tô Trầm Triệt lấy tay chặn giữa hai người, giữ vai Diệp Thiển Thiển, từ từ đẩy ả ra, chầm chậm nhưng là sự cự tuyệt dứt khoát.

Diệp Thiển Thiển dường như không cam tâm, nhưng Tô Trầm Triệt chỉnh lại y phục, ngồi thẳng người lên.

Gập gối lại, Tô Trầm Triệt cười nhẹ: “Được rồi, chúng ta nên quay về rồi”, nói xong đứng lên.

Diệp Thiển Thiển ngước đầu lên: “Chàng rốt cuộc…”.

Ánh trăng soi rọi những đường nét tuyệt đẹp trên gương mặt chàng trai, ấm áp, dịu dàng rung động lòng người.

Lúc không nói chỉ khẽ mỉm cười, hắn đẹp hoàn hảo như một vị thần không nhiễm chút bụi trần.

Nhìn hồng trần vạn trượng, cầm hoa mỉm cười.

Nhưng lúc này, chàng trai đó nheo mắt lại, nụ cười trên khóe miệng không biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu muôn vàn vì sao trên trời, có gì đó hiu quạnh: “Tri Ly của ta… nàng bây giờ, nhất định là đang rất hận ta”.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here