Dạ Đàm Bồng Lai điếm – CHƯƠNG 5 – QUÁN TRỌ

0
43

CHƯƠNG 5 – QUÁN TRỌ

Ánh nắng xuyên qua tán lá, tạo thành quầng sáng, theo nhịp điệu của gió, cùng bóng cây loang loáng nhảy múa nhịp nhàng.

Đã là hoàng hôn, ánh mặt trời tuy còn rực rỡ nhưng đã mất đi sát khí lẫm liệt, lại trải qua tầng tầng lớp lớp cành lá ngăn trở, cũng không còn khó chịu nữa.

Nghe tiếng vó ngựa, chim chóc vội bay dáo dác. Một phiến lá phiêu lãng đáp nhẹ xuống vai Vi Trường Ca, xanh mướt.

Y đưa tay phủi.

Tiếng ve râm rang từ ngọn cây cao truyền tới.

“Chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Đi đâu còn không biết, vậy mà huynh cũng dám theo?”

Người trả lời tâm tình không tệ, lời nói mang theo ý cười.

Vi Trường Ca nghiêng đầu nhìn y nữa buổi, lại cũng cười đầy bí hiểm.

Người vừa buông lời chọc ghẹo ban đầu còn thấy khó hiểu, vừa muốn hỏi lại đột nhiên nhận ra, mím chặt môi, bỗng dưng đỏ mặt.

Vi Trường Ca “ha ha” cười lớn, nhìn Tô Vọng Ngôn lần nữa, lòng càng lúc càng dễ chịu.

Y giơ roi chỉ về phía trước. “Đây chẳng phải là đường tới Hán Dương(1) sao? Chẳng phải ngươi đã bảo Vi Kính cùng Thi Lý cưỡi ngựa chạy tới Lục Gia trấn? Không phải muốn tìm hiểu cái chết của Hoa Hòa Thượng à, sao lại đi đường này?”

(1) Hán Dương: Thuộc tỉnh Hồ Bắc, phía Đông Nam Trung Quốc, nằm phía tây Trường Giang.

Tô Vọng Ngôn cố làm ra vẻ bình tĩnh nói: “Chúng ta vẫn phải tới Hán Dương.”

“Sao?”

“Nếu ta đoán không lầm thì cái chết của Hoa Hòa Thượng, lời nhắn của Tang Thanh, thật ra là cùng một việc.” Y suy nghĩ một lúc lại nói thêm: “Kể cả không phải cùng một việc thì cũng là có liên quan. Tìm được Tang Thanh, cái chết của Hoa Hòa Thượng coi như sáng tỏ được phân nửa.”

Vi Trường Ca im lặng gật đầu, bỗng nhiên quay lại, cau mày hỏi: “Lý quả phụ kia, cũng chính là Tang Thanh, rốt cuộc nàng ta là ai? Còn Cố tẩu nữa, ngươi quen nàng ta từ lúc nào? Sao ta lại không biết?”

Tô Vọng Ngôn không trả lời, thản nhiên nói: “Dưới chân Thạch Thành(2) có một quán trọ, chính là nơi Hoa Hòa Thượng qua đời.”

(2) Thạch Thành: Tên gọi khác của thành Nam Kinh tỉnh Giang Tô, nằm phía đông Trường Giang.

Dưới chân Thạch Thành có một quán trọ.

Trong Thạch Thành đương nhiên không chỉ có một quán trọ. Nhưng quán trọ mà Tô Vọng Ngôn nhắc tới cũng chính là quán trọ nổi danh nhất nơi đó.

Bước chân qua cổng thành, từ tháp canh đi dọc theo đường chính khoảng nửa khắc, có thể thấy quán trọ nằm ngay ven đường, đối diện tiệm vải Vương Ký và quán rượu Khánh Nguyên.

Biểu hiện nền đen chữ vàng, tên cũng chính là ba chữ rồng bay phượng múa: “Bồng Lai đ**m”.

Bồng Lai đ**m nổi tiếng chính là nhờ cái biển hiệu ấy, cái tên ấy.

Khách qua đường bình thường, chẳng phải ai khác ngoài những người tất bật lo cơm áo gạo tiền, hoặc kẻ xa quê phiêu bạt đã trải qua thói đời hiểm ác, lòng người giá lạnh, vừa vặn nhờ vào cái tên trên tấm biển dài sáu thước, rộng ba thước để tạm quên phiền não. Về phần tao nhân mặc khách, bọn họ chạm qua tường xanh, lại nhìn đầu tường nước chảy liền cũng ngâm một câu “Trời đất khôn cùng(3)”, trốn dưới mái hiên của nơi gọi là “Bồng Lai”, đọc sách thưởng rượu, hoài niệm thịnh suy thành bại của tiền triều, so với các khách đ**m khác, dù chẳng đặc biệt hơn là bao nhưng cũng có thêm vài phần thơ mộng.

(3) Nguyên văn: “Thiên địa chi du du”, trích từ câu “Niệm thiên địa chi du du” trong bài Đăng U Châu đài ca (Bài ca lúc lên đài U Châu) của tác giả Trần Tử Ngang (thời Đường).

Mắt thấy còn chừng mười ngày nữa là lập xuân, thường không phải mùa mưa bão, chẳng ngờ hai ngày trước đột nhiên trút xuống một trận mưa lớn, tiết trời vốn đang dần ấm áp lại trở nên lạnh lẽo đáng sợ.

Sau khi an táng Hoa Hòa Thượng, lại tiễn Vô Thị Phi trở về, trời đã tối, đêm đó Tô Vọng Ngôn đành trọ lại Bồng Lai đ**m. Nghĩ tới nguyên nhân cái chết có phần kỳ quặc của Hoa Hòa Thượng, y trằn trọc không ngủ được, bèn khoát lên người chút y phục đơn bạc, ra khỏi phòng hít thở không khí.

Tô Vọng Ngôn bước tới ngoài cửa, hít vào một hơi lạnh. Y ở phòng hảo hạng, là phòng trong cùng trong số ba phòng khách của Bồng Lai đ**m, giữa có một sân nhỏ, các gian khác vây xung quanh, cách xa mặt đường, vô cùng yên tĩnh. Hơn nữa, vì cái chết của Hoa Hòa Thượng, phần lớn khách trọ đều dọn ra ngoài, trong sân tối đen, chỉ có phòng sát vách còn sáng đèn. Xung quanh im lặng, thính lực của Tô Vọng Ngôn lại cực kỳ tốt, không cần cố gắng cũng có thể nghe rõ tiếng nói chuyện trong phòng bên.

“Cô ta đi đâu? Ra ngoài đã nửa ngày rồi, chẳng lẽ là đi luôn?”

“Vật chưa tới tay, ả sao nỡ bỏ đi chứ?”

Tiếng nói chuyện dừng trong chốc lát, người đó lại nói: “Ta thấy, gần đây ả bắt đầu có chút bất thường, chúng ta phải cẩn thận hơn mới được.”

Đối phương “hừ” một tiếng, cuối cùng đáp: “Ngươi không cần lo, ả chạy không thoát đâu. Nhưng ngươi nói không sai, nếu ả biến mất thật, nhất thời cũng không ổn…”

Cuộc nói chuyện dừng tại đây.

Người nói là một nam một nữ, lời nói đầy vẻ lơ đãng, không mấy nghiêm trọng, nghe cách nói có thể thấy là đề tài thường xuyên được nhắc tới, nội dung thực ra cũng không có gì đặc biệt, cùng lắm chẳng qua cũng chỉ là bàn luận một ít chuyện ân oán tầm thường trong giang hồ.

Nhưng l*ng ngực Tô Vọng Ngôn không khỏi lạnh buốt. Hai giọng nói truyền ra từ trong phòng vừa cao vừa nhỏ, giọng nữ lại có kiểu ngọng nghịu rất riêng. Tô Vọng Ngôn biết, chỉ có trẻ con đang thay răng, khi nói chuyện vì hở lợi, mới có kiểu nói ngọng này!

Người đang nói chuyện trong phòng, hẳn là hai đứa bé!

Nhưng, nếu là trẻ con, sao lại có thể thản nhiên nói ra mấy lời này?

Tô Vọng Ngôn không kìm được rùng mình một cái.

Lúc y lấy lại tinh thần, trong phòng đã không còn tiếng nói chuyện, nhưng loại không khí quỷ dị ấy cũng đã lặng lẽ lan ra, không tiếng động mà lẩn khuất khắp ngõ ngách của bóng tối. Trong khoảnh khắc, có cảm giác máu toàn thân đều đông lại, hoặc sôi trào. Tiếng cỏ cây lay động, bóng đen trên mặt đất nặng nề đung đưa, tiếng mèo kêu thảm thiết chẳng biết từ đâu truyền tới, tất cả đề ẩn chứa trùng trùng nguy hiểm, tầng tầng quỷ quyệt.

Tô Vọng Ngôn trừng mắt, lại nhìn tia sáng thoát ra từ căn phòng đó, rồi đột nhiên đi tới, dùng sức đẩy cửa.

Y bình thản nhìn vào trong.

Gian phòng không quá lớn, ánh sáng cũng không tệ, chỉ một cái liếc mắt, y đã có thể kín đáo xem xét tất cả mọi ngóc ngách. Sự bày trí cũng giống như các phòng khác, cạnh giường đặt một bọc y phục làm bằng vải hoa màu xanh lam, ngọn đèn dầu nằm trên bàn gỗ ở giữa phòng, hai đứa bé ngồi hai bên.

Trong phòng không còn một ai.

Đột nhiên có người xông vào, hai đứa trẻ đều giật mình, trong ánh mắt của đứa bé gái nhỏ tuổi hơn bỗng hiện lên một tia hung ác, độc địa.

Tim Tô Vọng Ngôn chợt giật thót một cái.

Nhìn kỹ thì ánh mắt của cô bé đã ngây ngô trở lại, đôi chân không chạm đất hờ hững đung đưa. Bé trai lớn hơn một chút cũng không quá tám, chín tuổi, mặt đầy vẻ trẻ con, chỉ quay sang chẳng nói gì. Hai đứa bé đều có gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt đen láy, trông cực kỳ đáng yêu, nhưng Tô Vọng Ngôn chỉ cảm thấy khó thở.

Y cố ý chậm rãi quan sát hai đứa bé từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới tươi cười, nói: “Tiểu quỷ từ đâu tới? Khiến ta giật cả mình! Hai đứa chạy đến phòng ta làm gì vậy? Lạc đường sao? Cha mẹ các ngươi đâu?”

Cô bé bật cười khanh khách, kéo kéo tay cậu bé, giọng líu lo: “Ca ca, thúc thúc này đi lạc à?”

Cậu bé cũng cười phá lên, đỏ cả mặt mũi.

Tô Vọng Ngôn mơ hồ nhìn hai đứa trẻ, rồi làm bộ như vừa nhận ra điều gì đó, nhìn xung quanh một lượt, “a” một tiếng, vỗ trán nói: “Thì ra ta đi nhầm…” Rồi vội vàng bước ra, tiện tay khép cửa lại, sau đó chạy nhanh về phía phòng, cố ý lớn tiếng đẩy cửa, rồi dùng lực đóng sập lại, bàn thân thì điểm nhẹ mũi chân, xoay người bật lên nóc nhà, cẩn thận lật một viên ngói, nín thở nhìn xuống dưới.

Lúc này tiếng đóng cửa nặng nề mới truyền tới, nghe như quả thực có người bên trong sập mạnh.

Hai đứa trẻ vốn đang nhìn cánh cửa chằm chằm, nghe thấy âm thanh đó mới quay lại.

Tô Vọng Ngôn nằm trên nóc nhà, không nhìn thấy biểu hiện trên mặt hai đứa trẻ, chỉ nghe thấy đứa bé trai thở phào một tiếng, ra chiều yên tâm. Tô Vọng Ngôn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cũng phát hiện lòng bàn tay đã đổ mồ hôi lạnh. Mười năm nay, y một mình đi khắp Giang Nam Bắc, gặp nhiều việc, nghe nhiều chuyện, nhưng chẳng biết vì lý do gì mà hai đứa trẻ trong căn phòng đó lại khiến y căng thẳng đến vậy.

Cậu bé bỗng nói: “Cô ta về rồi.”

Quả nhiên, chỉ một lát sau, có tiếng bước chân khe khẽ từ xa tiến lại. Tiếng bước chân dừng trước cửa một lúc mới nghe tiếng cửa kêu kẽo kẹt, một người đàn bà chậm rãi bước vào.

Bé trai lạnh lùng nói: “Ngươi xem, ta đã bảo cô ta sẽ trở lại mà.” Hóa ra kẻ nãy giờ bọn họ nhắc tới chính là người đàn bà này.

Tô Vọng Ngôn nhìn từ trên xuống, thấy nàng ta mặc áo hồng đào, váy nguyệt hoa, trông không rõ mặt mũi, tần ngần ở cửa hồi lâu mới do dự bước tới ngồi xuống cạnh giường. Bé gái cười khẽ một tiếng, hai đứa trẻ không nói nữa, đều quay qua chơi đồ chơi dưới ánh đèn dầu. Không gian yên ắng, ngay cả Tô Vọng Ngôn cũng có thể cảm nhận áp lực đè nặng trong phòng. Người đàn bà vặn vẹo mười đầu ngón tay, hết đan vào nhau lại tách ra, rồi đột nhiên nói, giọng run rẩy: “Ta không muốn sống kiểu này nữa!” Chẳng biết có phải vì quá hồi hộp hay không mà giọng nàng ta trở nên nặng nề cao v*t, có chút lạc giọng.

Cô bé kia bật cười ha ha. “Người nói gì cơ? Mẹ…” Chữ “mẹ” kéo dài như đang làm nũng, mềm mại, thánh thót lại hơi ỡm ờ, tựa như giọng đứa trẻ bướng bĩnh đang ôm gối mẹ đùa giỡn, trộn lẫn giữa ỷ lại và thân mật. Một tiếng “mẹ” đó có thể làm dấy lên ý nghĩ yêu thương trong lòng bất cứ người mẹ nào. Nhưng người đàn bà kia nghe xong, ngón tay đan vào nhau lại không tự chủ được mà run lẩy bẩy.

Tô Vọng Ngôn chỉ thấy hơi lạnh toát lên từ đầu ngón chân.

Bàn tay càng lúc càng run bần bật, nàng ta vẫn cố gượng mà lặp lại: “Ta không tính tiếp tục sống kiểu này! Ta không muốn tiếp tục sống kiểu này! Ta phải đi!”

Bé trai thản nhiên nói: “Ngươi muốn đi thì cứ đi. Chúng ta có bảo không cho ngươi đi đâu?”

Người đàn bà im bặt.

Đang lúc Tô Vọng Ngôn bối rối không hiểu, liền nghe thấy cậu bé cười lạnh. “Chẳng qua, trước khi đi ngươi hãy nhớ cho kỹ, chỉ còn ba tháng, ngươi cam lòng sao?”

Nàng ta lắp bắp: “Ta… ta…”

Cậu bé thản nhiên tiếp lời: “Ngươi hiểu được là tốt nhất. Chỉ còn ba tháng, ngươi cứ hoàn thành việc của ngươi, chuyện đã hứa, chúng ta nhất định sẽ làm. Ngươi lo lắng cái gì? Chẳng phải đã quen rồi sao? Ta là Cố Niệm, nàng là Cố Phán, còn ngươi? Ngươi là mẹ chúng ta, mọi người gọi ngươi là Cố tẩu. Cha đã chết, ngươi thành quả phụ, nhưng ngươi không muốn ở lại chốn khiến người đau lòng đó, liền mang huynh muội chúng ta chuyển tới nơi khác. Nhìn xem, không phải rất dễ sao?”

Người đàn bà đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng hạ quyết tâm, nói từng từ: “Được! Còn có ba tháng!” Nàng vội vàng quay sang hai đứa trẻ, hơi thở dần trở nên gấp gáp, lớn tiếng nói: “Dù là thêm một ngày, một ngày thôi. Không, chỉ là thêm một canh giờ, ta cũng không chịu!”

Bé trai nhẹ nhàng nói: “Yên tâm đi, những ngày còn lại, ngươi chỉ cần giống như trước là được. Đến lúc đó, chúng ta quyết không giữ ngươi…”

Bé gái vỗ tay đứng lên, nũng nịu kêu một tiếng “Mẹ”. Người đàn bà đang đứng đó sợ sệt bỗng che mặt khóc nức nở, xoay người chạy khỏi phòng. Nàng vừa giật cửa, một chân bước ra ngoài, giọng nói sắc nhọn của cô bé đã vang lên: “Tang Thanh, ngươi nhớ cho kĩ, trên đời này không có người mẹ nào lại vứt con một mình trong phòng đâu!” Bàn tay đang nắm khung cửa nhất thời mất hết sức lực, thân thể nàng run rẩy, lung lay, nhưng vẫn đứng nơi bậc cửa không nhúc nhích.

Tiếng gió đập bồm bộp vào khung cửa giấy.

Rốt cuộc nàng không kìm được lạc giọng thét lên: “Không, không, ta không muốn sống ở đây nữa! Cái phòng này, một giây ta cũng không ở lại được!” Rồi cứ thế không khép cửa mà xông ra ngoài.

Hau đứa bé lạnh lùng nhìn theo, đúng lúc đó một trận gió thổi tới, khung cửa phát ra tiếng kẽo kẹt, kẽo kẹt, chậm rãi khép lại.

Tô Vọng Ngôn lẳng lặng xếp viên ngói lại như cũ, không một tiếng động nhảy xuống đất. Mắt thấy bóng lưng người đàn bà sắp biến mất sau tường viện, y chẳng cần suy nghĩ, vội vàng đuổi theo. Nàng ta đi cũng thực nhanh, qua ba sân nhỏ, ra khỏi Bồng Lai đ**m. Cảnh vắng người yên(4), cả dãy phố dài trống trơn không ai qua lại, cách một đoạn, lại có ánh đèn vàng tỏa ra từ một, hai quán rượu hoặc khách đ**m chưa đóng cửa. Tiểu nhị gác đêm ủ rũ gục mặt lên quầy, thẫn thờ nhìn bóng người đàn bà áo hồng đào, váy nguyệt hoa lướt qua vội vã.

(4) Nguyên văn: “Lậu đoạn nhân sơ tĩnh”. Trích câu thứ hai trong Bài từ theo điệu Bốc toán tử của tác giả: Tô Thức (Thời Tống).

Khoảng chừng nữa khắc, người đàn bà đột nhiên dừng lại, hai vai rũ rượi, dường như bao nhiêu sức lực đều dùng hết khi vùng chạy, giờ đã hết hơi hết sức, ngẩn ngơ đứng bên đường.

Tô Vọng Ngôn nghe đứa bé gái gọi nàng là Tang Thanh, lúc này từ trong bóng tối bước ra, cũng gọi một tiếng: “Bọn chúng rốt cuộc là ai?”

Câu hỏi ấy dù ai nghe qua cũng sẽ cho là không đầu không cuối, nhưng Tang Thanh vừa nghe đã lúng túng kinh hoàng, trên mặt lập tức hiện lên vẻ sợ hãi, môi nhiều lần khép mở, cuối cùng mới nói: “Chúng… chúng là… chúng là con ta…”

Tô Vọng Ngôn cười lạnh. “Con của ngươi? Sao ngươi biết ta hỏi về con của ngươi?”

Tang Thanh bỗng tái mặt.

Tô Vọng Ngôn truy hỏi: “Rốt cuộc chúng là ai? Chúng có gì kỳ lạ?”

Tang Thanh chẳng nói gì, lát sau mới run run trả lời: “Chúng đương nhiên là con ta, còn có thể là gì?”

Tô Vọng Ngôn hỏi ngược lại: “Phải, còn có thể là gi?” Ngừng lại một chút, y lạnh lùng nhìn sắc mặt nàng ta, rồi tiếp: “Bọn chúng hứa với ngươi chuyện gì? Còn lại ba tháng, rồi chuyện gì sẽ xảy ra? Lẽ nào người mẹ như ngươi chỉ cần dùng trong ba tháng? Hay là bọn chúng căn bản không phải con của ngươi?”

Tang Thanh một mực im lặng.

Tô Vọng Ngôn đứng khoanh tay, chợt hiểu ra, liền khẽ cười.

Tang Thanh ngẩn đầu hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

Tô Vọng Ngôn nhìn nàng đầy ý tứ, thở dài thương xót, thản nhiên nói: “Bọn chúng là gì, ngươi là người rõ nhất. Chúng nói không sai, đến lúc ấy, chúng cũng quyết không giữ ngươi lại…” Thực ra y cũng chẳng biết câu chuyện của ba người đó ám chỉ cái gì, chẳng qua thấy nàng có vẻ vô cùng sợ hãi hai huynh muội đó, liền nhân cơ hội nói xen vào.

Tang Thanh quả nhiên chấn động, vẻ mặt cũng cực kỳ khó coi. “Ngươi… sao ngươi biết? Ngươi đã biết những gì?”

Tô Vọng Ngôn không trả lời, chỉ nhìn nàng mỉm cười.

Tang Thanh do dự một lúc, cuối cùng vẫn lí nhí nói: “Chúng… chúng là con ta.”

Nghe tới đây, Tô Vọng Ngôn hơi thất vọng, nhưng cũng có chút không cam lòng, bèn thở dài. “Được, nếu ngươi không chịu nói thì thôi vậy. Chừng nào nghĩ kĩ hãy tới tìm ta. Có điều, bọn chúng là gì, chính ngươi cũng rõ.” Đây là lần thứ hai y nhắc lại những lời này. Tang Thanh giương mắt nhìn, gò má trắng bệch bị gió thổi qua ửng lên màu đỏ khác lạ, con ngươi trong nháy mắt đảo qua đảo lại liên hồi, sau một hồi giãy dụa, ánh mắt cuối cùng vẫn ảm đạm cụp xuống.

Nàng khẽ hỏi: “Ngươi là ai?”

Tô Vọng Ngôn sửng sốt, lập tức hiểu ý. “Ta..” Nghĩ một chút bèn nhìn xung quanh, đi tới bên cạnh, cúi xuống nhặt một hòn đá rồi quay lại cười. “Nếu ngươi có việc cần giúp đỡ, hãy mang thứ này tới Thiên Hạ Bảo tìm Vi Trường Ca.”

Tang Thanh chần chứ một lát rồi đưa tay nhận lấy, bỏ vào túi thơm mang theo bên mình, rồi xoay người vội vã bỏ đi.

“Cho nên Tang Thanh nhờ Thi Lý chuyển hòn đá tới Thiên Hạ Bảo, hay mẹ hai đứa trẻ trong Bồng Lai đ**m cũng chính là Cố tẩu đã trò chuyện cùng Hoa Hòa Thượng. Đệ làm sao đoán ra được những điều này?”

“Lúc đầu, ta cũng không ngờ, chỉ thoáng nghĩ, chuyện của Hoa Hòa Thượng, chuyện của Tang Thanh, một trước một sau đều xảy ra ở Bồng Lai đ**m, hai chuyện này liệu có liên quan? Nếu liên quan, Lục Sửu, nhất là Vô Thị Phi, bọn họ có khi nào biết được chút manh mối? Sau đó, Vô Thị Phi cho ta hay, ở làng kia, Hoa Hòa Thượng liên tục truy hỏi đến cùng điều gì đó, người đàn bà ấy ngoài câu “Không biết” cũng chỉ lặp lại câu “Chúng là con ta”. Vì thế ta mới nghĩ tới Tang Thanh, đêm đó nàng cũng trả lời: “Chúng là con ta”. Vô Thị Phi không biết gì về “Cố tẩu”, còn nói nhìn Hoa Hòa Thượng nói chuyện cùng Cố tẩu có vẻ không phải người quen, nhưng cũng chính lúc ấy. Hoa Hòa Thượng chết ở Bồng Lai đ**m, thời gian không chênh nhau nhiều lắm, Tang Thanh mang theo hai đứa con cũng xuất hiện ở Bồng Lai đ**m! Hỏi lại thì, quả nhiên người đàn bà mà Vô Thị Phi và Hoa Hòa Thượng đã gặp chính là Tang Thanh.”

“Vậy vì sao Tang Thanh thay đổi thái độ, nhờ Thi Lý mang tín vật tới tìm đệ?”

“Không biết. Khi ta cũng nhìn thấy túi thơm Tang Thanh nhờ đưa tới thì mới nghĩ đến chuyện này… Nói như vậy, ba tháng sớm đã qua, không biết hai đứa bé hiện giờ sao rồi, có còn ở cùng Tang Thanh không?”

Tô Vọng Ngôn thành thật trả lời.

Bên tai y, vài sợi tóc mai thi nhau rớt xuống, theo lưng ngựa nhấp nhô, bị làn gió thổi lướt qua mặt làm cho lay động.

Còn cách Hán Dương hai ngày đường, mùa hè trời quang, vừa cao lại xa, giữa không trung, một điểm đen trong nháy mắt lao tới, đảo một vòng trên đỉnh đầu rồi đáp xuống.

Ý cười trong mắt Vi Trường Ca bỗng trở nên sâu hơn.

Bồ câu đưa tin đậu chính xác vào lòng bàn tay y, bên chân nó có một tờ giấy cột chỉ đỏ. Vi Trường Ca không gấp không vội gỡ xuống xem rồi ngẩng đầu nhìn Tô Vọng Ngôn.

Tô Vọng Ngôn hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“A!”

Vi Trường Ca mập mờ kêu một tiếng, không biết nên mở lời bằng giọng điệu như thế nào: “Tang Thanh đã chết…”

“…”

“Có người nghe được, câu cuối cùng nàng nói chính là: “Bảo Vi Trường Ca đi mau!”.”

Trong mắt Tô Vọng Ngôn bỗng hiện lên một tia sáng rồi lập tức biến mất.

Ở Lục Gia trấn, mọi người đều gọi Tang Thanh là “Lý quả phụ”, ngoài ra không ai biết tên thật của nàng, ngay cả nàng họ gì cũng không biết. Nàng chuyển tới đây khoảng ba tháng trước, nhưng từ lúc dọn về, lập tức trở thành người đàn bà nổi tiếng nhất trong vòng mười dặm.

Nghe nói, chuyện bắt đầu từ một buổi sáng tháng Tư, một nữ nhân ngồi kiệu xanh tới gõ vang đầu thú trên cửa lớn sơn son của Kiều phủ. Lúc này Kiều lão gia vẫn như mọi khi, đang gọi bốn đĩa đồ ăn ở quán tốt nhất trên trấn, thong thả thưởng thức bữa sáng. Chẳng ngờ đến đêm hôm ấy, cả Kiều phủ: lão gia, thái thái, thiếu gia, tiểu thư đều mang theo tôi tớ lặng lẽ rời đi từ cửa sau, tới canh ba, mười bốn cỗ xe ngựa nhanh chóng băng qua con đường lát đá của Lục Gia trấn. Sáng hôm sau tỉnh dậy, biển đen chữ vàng của Kiểu phủ đã biến mất, chỉ có người đàn bà tự xưng “Lý quả phụ” đứng ở cửa tủm tỉm cười chào hỏi mọi người. Một tòa Kiều phủ, khí thế đứng đầu trong vòng trăm dặm, nơi năm đó Kiều Thượng thư cáo lão về quê tu sửa mà thành, cứ như vậy trong một đêm đổi chủ.

Câu chuyện ấy, Vi Trường Ca và Tô Vọng Ngôn từ lúc tới Hán Dương đã nghe người ta kể ít nhất sáu lần.

Thế nhưng hiện tại, tòa nhà vàng son một thuở, khí thế bất phàm đó, chỉ còn lại một mảnh trơ trụi.

Ngựa chưa kịp dừng, Vi Kính đã chạy tới nghênh đón: “Bảo chủ! Tô công tử!”

Tô Vọng Ngôn vôi vàng nhảy khỏi lưng ngựa, bước tới trước như muốn tận mắt xác định, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát hoang tàn trước mặt. Vi Trường Ca mím chặt môi theo sau, trầm giọng hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”

Vi Kính lập tức trả lời: “Thưa Bảo chủ, Tô công tử lệnh cho thuộc hạ mang theo Thi Lý tức tốc chạy tới Lục Gia trấn, đến nơi là buổi tối ba ngày trước. Lúc ấy, nơi này đã cháy rụi, thế lửa lớn vô cùng, kiến cả Lục Gia trấn đều sáng như ban ngày. Mặc dù rất đông người chạy tới cứu hỏa nhưng vẫn không khống chế được…”

Vi Kính ngập ngừng một lát lại nói: “Thi Lý muốn xông vào cứu người, là thuộc hạ kéo hắn ra… Lửa thực sự quá lớn… Cứu không được người là trách nhiệm của thuộc hạ, Vi Kính chấp nhận chịu phạt!”

Vi Trường Ca còn chưa mở miệng, Tô Vọng Ngôn đã cười. “Phạt gì mà phạt, ngươi làm việc không tồi.” Rồi nhìn xung quanh một lượt, lại hỏi: “Hai đứa bé con của Tang Thanh thì sao? Cũng chết rồi ư?”

Vi Kính ngạc nhiên hỏi: “Tang Thanh có con sao? Nghe nói lúc trước nàng ta tới đây một mình, đâu ai hay biết nàng ta có con.”

Tô Vọng Ngôn khẽ gật đầu, quay sang Vi Trường Ca. “Xem ra hai đứa bé kia đã không còn ở cạnh nàng nữa…”

Vi Trường Ca vừa nghĩ vừa nói: “Đệ ở Bồng Lai đ**m nghe được bọn họ nhắc tới kỳ hạn ba tháng, chẳng lẽ đó chính là khiến Tang Thanh tiếp tục làm mẹ chúng ba tháng?” Nói xong, chính bản thân cũng thấy điều này khó thuyết phục, bèn lắc đầu, lại hỏi: “Thi Lý đâu?”

Sắc mặt Vi Kính hiện rõ vẻ cổ quái, vừa cười gượng vừa chỉ chỉ về phía sau đống đổ nát, Vi Trường Ca nhìn theo hướng ngón tay, mới phát hiện hai bóng người ngồi co quắp giữa đống gạch vụn. Hai kẻ mình đầy tro tàn, không nhúc nhích dựa vào bức tường đổ, không chú ý nhìn chắc không nhận ra là còn sống sờ sờ.

Vi Kính nói khẽ: “Hai hôm nay, gã vẫn ngây ra như thế. Cho ăn thì ăn, cho uống thì uống, chẳng nói một lời, cứ ngồi ngẩn ngơ ở chỗ này.”

Vi Trường Ca gật đầu.

Thi Lý chỉ gặp Tang Thanh đúng một lần, lại vượt ngàn dặm xa xôi tới Thiên Hạ Bảo đưa tin thay nàng, chưa kể lúc nào cũng chăm chăm bảo vệ “Lý phu nhân”. Những điều gã làm đã vượt xa cái giá mà Tang Thanh hứa trả. Lần đầu tiên Vi Trường Ca nghe kể, cũng đã nhận ra ở gã nhà quê thật thà, chân chất này có một loại tình cảm đặc biệt dành cho Tang Thanh mà chính gã cũng không rõ. Ở cái tuổi này, việc Thi Lý tình cờ gặp gỡ rồi phải lòng một người đàn bà trưởng thành cũng là việc hết sức bình thường.

Tô Vọng Ngôn có vẻ như đã hiểu, bèn hạ giọng, chậm rãi nói: “Kệ gã đi!”

Vi Trường Ca nhếch miệng cười khổ, rồi đột nhiên nghiêm nghị nói: “Tang Thanh đã chết, trận hỏa hoạn này rốt cuộc do đâu mà có? Sao tự dưng lại cháy?”

“Là ta phóng hỏa…”

Một giọng nói yếu ớt, mệt mỏi vang lên từ đống gạch vụn

Sắc mặt Vi Trường Ca chợt biến, vội tiến lên một bước.

Người vẫn ngồi co quắp phía bên trái Thi Lý bám vào một cái xà nhà cháy đen lung lay đứng dậy, bước thấp bước cao, lảo đảo đi về phía ba người Vi Trường Ca, vừa đi vừa rên rỉ: “Là ta phóng hỏa, là ta phóng hỏa…”

Vi Trường Ca nhướng mày kinh ngạc, nhìn Vi Kính vẻ dò hỏi.

Vi Kính thấp giọng nói: “Hắn tên Trình Nhiên, người trong trấn bảo hắn là chồng của Tang Thanh, được nàng kén chọn từ Hán Dương. Tang Thanh dọn tới đây không lâu, hắn cũng theo nàng dọn vào Lý Gia. Lúc xảy ra hỏa hoạn, thuộc hạ thấy hắn thu thập vàng bạc, châu báu len lén chuồn đi, nghĩ rằng không ổn, mới ngăn lại. Nhưng mấy hôm nay hắn cũng không chạy, lại ngồi ngây ngẩn cùng Thi Lý…”

Vi Trường Ca khẽ gật đầu.

Y chú ý đến vật trong tay Trình Nhiên, tới gần mới thấy rõ là một bọc xiêm y màu xanh thẫm, nhiều chỗ đã sờn, bám đầy tro bụi, gần như không nhìn ra màu vốn có. Nhưng Vi Trường Ca cũng biết, thứ trong bộc xiêm y đó có lẽ so với tòa nhà này còn đáng giá hơn nhiều.

Ngọc quý có vết. Cũng giống như chủ nhân của cái bọc đó vậy.

Nếu Trình Nhiên tắm rửa, thay một bộ xiêm y sạch sẽ, lại ngủ một giấc thật ngon thì cũng sẽ là một gã nam nhân tuấn tú hơn người. Nhưng lúc này, hắn lại rũ rượi như một gốc hoa mười ngày không được tưới nước. Trình Nhiên chậm rãi bước tới, nhìn Vi Trường Ca, rồi lại nhìn Tô Vọng Ngôn, con ngươi mờ mịt bổng trở nên tỉnh táo. Dường như quên bẵng quần áo rách nát, bẩn thỉu trên người, hắn rũ ống tay áo, nói rõ ràng: “Là ta phóng hỏa.”

Vi Trường Ca có chút ngạc nhiên, nhìn sang bên cạnh, Tô Vọng Ngôn nghiêng đầu, cũng nhìn lại y.

“Là ngươi phóng hỏa ư? Vì sao?”

Trình Nhiên không trả lời, cười lạnh một tiếng, hỏi: “Nàng có lời muốn nhắn Vi Trường Ca. Trong số các ngươi, ai là Vi Trường Ca?”

Hai người Vi, Tô đều ngẩn ra.

“Ta…”

Tô Vọng Ngôn vừa muốn mở miệng, Vi Trường Ca liền kéo áo y, tự bước lên trước, mỉm cười, nói: “Ta chính là Vi Trường Ca. Người là Trình Nhiên sao?”

Trình Nhiên thoáng nghe, hai mắt liền trợn tròn, sống chết nhìn Vi Trường Ca chằm chằm, tưởng như muốn khoan một cái lỗ trên mặt y vậy.

Vi Trường Ca chẳng biểu hiện gì, chỉ mỉm cười.

Qua một lúc lâu, chợt nghe âm thanh ken két.

Hai người Vi, Tô đều ngẩn mặt, lúc này mới phát hiện, hai hàm răng Trình Nhiên đang nghiến chặt đến mức phát ra tiếng. Vi Trường Ca vừa ngẩng đầu, liền đụng phải ánh mắt sắc như dao, nhất thời khiến tim y đập thình thịch. Gã nam nhân xa lạ tên Trình Nhiên này sao lại có hận thù sâu sắc với “Vi Trường Ca” đến như vậy?

Trình Nhiên cắn răng, chậm rãi thốt từng từ: “Nàng muốn ta nhắn với ngươi, bảo ngươi đi mau!”

“Đi?” Vi Trường Ca buột miệng hỏi: “Ngươi là người nghe được lời cuối của Tang Thanh?”

Môi Trình Nhiên giật giật, mặt không rõ là đang khóc hay đang cười, cuối cùng gật đầu. “Đúng vậy, lời cuối nàng nói: “Bảo Vi Trường Ca đi mau”…”

Nói xong, cái nhìn sắc như dao cụp xuống, lại trở nên trống rỗng và mờ mịt.

Vi Trường Ca nhân đó hỏi dồn: “…Ngươi vì sao mà phóng hỏa?”

Đầu tiên, Trình Nhiên “ha ha” cười nhạt, rồi dần dà chuyển thành cười lớn, cười xong, hắn dụi dụi khóe mắt, tập tễnh đi về phía đống gạch vụn, ngồi dựa lưng vào một góc tường đổ. Vi Trường Ca không kìm được đi theo, hỏi lại: “Ngươi vì sao mà phóng hỏa?” Hỏi liên tiếp ba lượt, Trình Nhiên chỉ im lặng, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào hư không, vẽ mặt đờ đẫn, nếu không phải chỉ vừa mới thấy hắn đi lại, nói năng thi không khéo Vi Trường Ca còn tưởng đó là một cái xác.

Vi Kính bất đắc dĩ nói: “Hai ngày nay thuộc ha tra hỏi hắn cũng hơn trăm lần, hắn vẫn không chịu nói…”

Chợt nghe bên cạnh có tiếng cười lạnh, Tô Vọng Ngôn ngắt lời: “Sao phải hỏi? Tang Thanh mua được cả tòa nhà như thế, nàng thiếu tiền sao? Các ngươi thật ra nên hỏi rốt cuộc Tang Thanh cho hắn bao nhiêu tiền mới đủ để khiến vị Trình công tử nhân tài một phương này tình nguyện tới ở rễ.”

Ánh mắt Trình Nhiên dao động, vai cũng hơi run, nhưng chỉ một lát đã bình tĩnh trở lại, vẫn trưng vẻ mặt đờ đẫn như người chết chẳng thèm bận tâm.

Tô Vọng Ngôn nhìn thấy hết, lại cười lạnh, bước nhanh tới, giật lấy bọc y phục trong tay hắn, lớn tiếng nói: “Sao các ngươi không tới mà xem hắn giấu gì trong này?” Nói rồi, ném mạnh cái bọc xuống đất. Một xấp ngân phiếu dày cộp rơi ra, trang sức bằng vàng lóng lánh, phỉ thúy ngọc thạch đủ màu vung vãi trên mặt đất đổ nát, khiến người ta hoa cả mắt. Trình Nhiên cũng không thèm nhặt, chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi đầu.

Vi Trường Ca càng thêm nghi hoặc.

Tô Vọng Ngôn nói tiếp: “Nhìn xem, bây giờ thì huynh biết tại sao rồi chứ?” Vừa nói vừa nhìn sang Vi Trường Ca.

Vi Trường Ca hiểu ý, bèn gật đầu, lớn tiếng đáp: “Phải, bây giờ ta đã biết, cũng vì một chữ tiền!”

“Không sai. Không vì tiền thì vì cái gì? Nếu không phải vì tiền, một gã đàn ông như hắn, sao lại chấp nhận ở rể chứ? Không vì tiền, sao hắn phải chịu sự nhục nhã này? Nếu có cách khiến hắn kiếm được rất nhiều tiền, không cần ở lại đây chịu đựng sự khinh bỉ của người đời, ngươi bảo, hắn có làm không?”

“Nhưng Tang Thanh là thê tử của hắn, hắn làm sao mà xuống tay được?”

“Haizz, chẳng lẽ huynh vẫn chưa hiểu sao? Tang Thanh có tiền, có thể mua được chồng, hắn có tiền, lẽ nào không mua được vợ? Nhiều tiền thế này, đủ cho hắn cưới được tám cô, mười cô vợ mới, sống sung sướng nốt nửa đời còn lại ấy chứ. Hắn đương nhiên không muốn nhẫn nhục sống tiếp với người đàn bà đã bỏ tiền mua mình rồi.”

Hai người kẻ tung người hứng, hơi thở của Trình Nhiên càng lúc càng trở nên gấp gáp, gân xanh trên trán nổi hết cả lên, hắn đột nhiên quát lớn: “Đủ rồi!” Rồi siết chặt hai tay, đứng bật dậy, gầm lên: “Các ngươi thì biết cái gì? Các ngươi thì biết cái gì?”

Tô Vọng Ngôn thản nhiên nói: “Nếu ngươi không chịu nói thì ta đây muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, muốn nói thế nào thì nói, đều là việc của ta, liên quan gì tới ngươi?”

Trình Nhiên vừa gấp vừa giận, tím mặt nói: “Tại sao Thiên Hạ Bảo các ngươi lại khinh người như vậy?”

Tô Vọng Ngôn khoanh tay trước ngực, giơ ngón trỏ lắc lắc. “Thứ nhất, ta không phải người của Thiên Hạ Bảo. Thứ hai, ngươi không nói thì thôi, chúng ta đoán cũng không được sao?”

Trình Nhiên không khỏi nổi đóa, chỉ thẳng vào mặt Tô Vọng Ngôn, cũng không nói được gì ngoài mấy từ: “Ngươi… ngươi…” đầy oán hận.

Vi Trường Ca cười cười vỗ nhẹ lên vai Tô Vọng Ngôn, lại nói với Trình Nhiên: “Y nói chẳng sai, ngươi không nói gì, chúng ta làm sao biết được? Rốt cuộc thì ngươi vì sao mà phóng hỏa?”

Trình Nhiên thở hổn hển, lát sau đáp: “Được, ta nói.” Lấy lại chút bình tĩnh, hắn chợt cười lạnh. “Đúng là ta phóng hỏa! Các ngươi cần gì phải hỏi ta vì sao? Các ngươi chẳng phải đều đoán được rồi sao? Ả kỷ nữ, đồ tiện nhân ấy! Ta hận cô ta! Ta muốn cô ta phải chết! Dù cho xuống dưới suối vàng, đứng trước mặt Diêm vương, đời đời kiếp kiếp ta cũng sẽ không tha cho cô ta!” Nói xong liều mạng cắn môi, một tia máu từ hàm răng cắn chặt chảy xuống, nhưng Trình Nhiên vẫn không hề cảm thấy đau đớn.

Vi Trường Ca nói: “Ngươi chảy máu…”

Trình Nhiên lạc giọng đáp: “Chút máu đó có đáng gì? Ngươi không thấy sao? Nàng đã chết, ta liền vui vẻ! Có thể vui như vậy, chảy chút máu cũng chẳng sao! Hắc, các ngươi đều biết, ta là Trình Nhiên, lại không biết “Trình Nhiên” chỉ là cái tên, ta không phải họ Trình, ta họ Lý! Tên ta vốn là Lý Thành Nhiên(5).

(5) Trong tiếng Trung. “trình” và “thành” đồng âm, đều đọc là “chéng”.

Tô Vọng Ngôn nghĩ thật nhanh rồi nói thầm với Vi Trường Ca: “Tang Thanh vẫn tự gọi mình là Lý quả phụ…”

Chỉ nói phân nửa.

Vi Trường Ca lẳng lặng gật đầu.

Lý Thành Nhiên cũng nghe thấy nửa câu ấy, liền không kìm được, bật lên một tiếng cười lạnh. “Các ngươi có biết vì sao nàng gọi mình là Lý quả phụ không? Đơn giản vì nàng vốn là quả phụ, nàng vốn chính là quả phụ nhà họ Lý.” Ngừng một chút lại chậm rãi nói tiếp với giọng ác ý: “Nàng là tẩu tẩu của ta.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here