Đào yêu ký – CHƯƠNG 28 ♥ CHỌN RỂ

0
113

CHƯƠNG 28 ♥ CHỌN RỂ

Edit ♥ Nguyệt Kỳ Nhi

Beta ♥ Nhã Vy

Tiếp theo, hai người đi tới sân phía nam sơn trang.

“Đây chính là nhà của Tô Hoan.” Hàn Ly giới thiệu.

“Vậy chúng ta leo tường.” Đào Yêu nói.

Vừa nói xong, Đào Yêu liền vận khí, chuẩn bị thi triển khinh công, nhưng Hàn Ly ngăn nàng lại: “Không, lần này thứ chúng ta muốn xem không thể nhìn lúc ngồi trên tường được.”

Nói xong, hắn nhẹ nhàng cầm tay Đào Yêu kéo nàng tới dưới cửa sổ gian phòng của Tô Hoan.

Đào Yêu cúi đầu nhìn tay hai người đang nắm lấy nhau.

Tay Hàn Ly sạch sẽ, thon dài, hơi lạnh, lại không cảm thấy lạnh.

Đang chuyên chú nhìn, Hàn Ly chọc một cái lên gương mặt của nàng, ý bảo nàng ngẩng đầu.

Đào Yêu theo lời làm theo, xuyên qua khe hở cửa sổ, nàng thấy rõ tình cảnh bên trong nhà.

Một trung niên nam tử hình dáng tướng mạo cao nhã đang ngồi ở trước gương đồng, cắt tỉa một đầu tóc đen như tơ lụa của mình.

Người này bề ngoài phong lưu, nho nhã lỗi lạc, cũng là mỹ nam tử hiếm có.

Nói vậy, đây chính là Tô Hoan .

Không hổ là Tô ma phát, yêu quý mái tóc của mình như vậy.

Tô Hoan bỗng nhiên thở dài, giật một đầu tóc hoa lệ kia xuống.

Đào Yêu hồi lâu sau mới kịp phản ứng, thì ra đó là tóc giả.

Nhìn lại Tô Hoan, lúc này trên đầu chỉ còn thưa thớt vài sợi tóc vàng, một mỹ nam trung niên trong nháy mắt trở thành đại thúc thô tục .

Đào Yêu không muốn nhìn nữa, ý bảo Hàn Ly rời đi.

Đợi đi tới nơi an toàn, Đào Yêu hỏi: “Đây là chuyện gì?”

“Bởi vì lúc còn trẻ hắn thường dùng đầu tóc để làm vũ khí, kéo quá độ, thành ra tóc bị hư tổn trở thành bộ dạng này.” Xem ra, Hàn Ly đối với chuyện của Tô Hoan rõ như lòng bàn tay: “Cho nên những năm gần đây hắn căn bản không còn ra tay nữa, bởi vì vũ khí của hắn đã vĩnh viễn biến mất.”

Đào Yêu nói: “Thì ra những lời đồn hắn rửa tay gác kiếm đều là giả.”

“Những tin tức này cũng là do hắn tự đồn thổi.” Hàn Ly cười yếu ớt: “Còn có hứng thú nhìn những chân tướng khác không?”

“Muốn.” Đào Yêu nhẹ giọng nói: “Ta không thích bỏ dở nửa chừng “

“Cố chấp đôi khi cũng không phải là chuyện tốt.” Giọng nói Hàn Ly nhàn nhạt trong gió.

Cuối cùng, hai người tới sân phía bắc sơn trang.

Ánh trăng sáng rỡ như được nước gột rửa, tản ra ánh sáng nhu hòa.

Trong viện, hoa lê hé nở, bóng hoa lòa xòa, trong không khí, hương mai lan tỏa, tất cả đều tạo thành một bức tranh phong cảnh tĩnh lệ.

Có thể thấy chủ nhân nơi này thanh lệ hơn người.

“Đây chính là nơi ở của Đoạn Thiến Thiến sao?” Đào Yêu hỏi.

Hàn Ly gật đầu đồng ý.

“Vậy sự thật của nàng là gì?” Đào Yêu tò mò.

Hàn Ly không lên tiếng, mang theo nàng tới căn phòng đằng sau bên cạnh giếng nước.

Đào Yêu nhìn thấy dưới ánh trăng, một vị nữ tử đang đứng bên cạnh giếng cố gắng giặt giũ y phục.

Nàng đang mặc y phục làm việc nhà, đầu tóc cũng tùy ý bới lên, trên trán đầy mồ hôi cũng không thèm lau sạch.

Đào Yêu nhướng mày, nhìn Hàn Ly hỏi.

Nhưng trong mắt Hàn Ly chỉ có khẳng định.

Đào Yêu thật sự không thể tin nổi đây là Nghê Thường tiên tử xinh đẹp, vừa xuất hiện là cánh hoa bay bốn phía, vung lụa giết người như mưa trong truyền thuyết kia.

“Đây là chuyện gì vậy?” Đem Hàn Ly kéo đến ngoài viện, Đào Yêu hỏi thăm.

“Mặc dù ngoại hiệu của nàng ta là tiên tử, nhưng dù sao cũng chỉ là người phàm.” Hàn Ly chậm chạp nói: “Mọi người chỉ nhìn thấy bề ngoài của nàng, nhưng không nghĩ tới phô trương lớn như vậy, cần bao nhiêu thời gian công sức chuẩn bị, đầu tiên, mỗi ngày đều phải ngắt đủ cánh hoa, phơi khô, giữ lại lúc ra sân dùng, mặt khác, bởi vì theo đuổi hình tượng phiêu dật xứng với danh hiệu tiên tử, y phục của nàng cũng phải là màu sắc trắng thuần, vì vậy mỗi lần đánh nhau xong cũng sẽ dính bùn đất, tro bụi, vết máu, cho nên nhất định phải hao hết sức của chín trâu hai hổ đi giặt.”

Đào Yêu rũ mắt trầm ngâm.

“Nàng đang suy nghĩ gì vậy?” Hàn Ly hỏi.

Đào Yêu chậm rãi nói: “Ta đang suy nghĩ có nên nói cho một vị bằng hữu của ta biết những chuyện này không.”

Hàn Ly hỏi: “Hắn sùng bái bọn họ sao?”

Đào Yêu đáp: “Đúng vậy.”

Hàn Ly nói: “Như vậy không nên nói cho hắn biết.”

Đào Yêu hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì,” Hàn Ly ngẩng đầu nhìn màn đêm yên tĩnh, dùng giọng nói trầm tĩnh nói: “Trên đời đau khổ nhất chính là hình tượng sùng bái tiêu tan.”

Ánh mắt Đào Yêu trầm mặc, hồi lâu sau, nàng nói: “Không sai, ta muốn để hắn vui vẻ.”

“Vị bằng hữu kia rất quan trọng với nàng sao?” Hàn Ly hỏi mang theo dò xét.

Đào Yêu không do dự: “Rất quan trọng, hắn là người bạn đầu tiên trong đời ta.”

Cuối cùng, tay hắn phủ lên gương mặt của nàng.

Hắn nhìn nàng, nhẹ giọng nói –

“Đào Yêu, nàng chảy máu mũi ”

Nghe vậy, Đào Yêu đưa tay chạm lên chóp mũi, trên ngón tay quả nhiên dính máu đỏ sẫm.

Ngón tay bạch ngọc, giọt máu đỏ sẫm, hai thứ trở thành một loại đối lập tươi đẹp kiều diễm.

“Nàng không sao chứ?” Hàn Ly hỏi.

“Không có gì, ta đói bụng.” Đào Yêu mở một cái bao nhỏ ra, bên trong là mứt quả màu sắc đẹp đẽ.

Nàng ăn liên tiếp mấy viên liền mới ngưng máu chảy được.

“Nàng đói bụng sẽ chảy máu mũi, phải không?” Hàn Ly nắm bắt được điểm này.

“Đúng, nghe Ách cô nói đây là bệnh từ trong bụng mẹ.” Đào Yêu xòe tay: “Ăn không?”

Hàn Ly nhặt lấy một viên, bỏ vào trong miệng, tinh tế nhấm nháp.

Yên tĩnh dưới ánh trăng, hai người cứ như vậy người đứng người ngồi.

Bỗng nhiên, Đào Yêu hỏi: “Từ nhỏ cũng không có ai chơi với huynh phải không?”

Giọng nói của nàng yên tĩnh, trong suốt như ánh trăng.

Tóc Hàn Ly bị gió thổi bay, có một sợi tóc dừng trên gương mặt, phảng phất như một loại chống đỡ: “Tại sao muốn hỏi vậy?”

Đào Yêu chậm rãi nói: “Bởi vì tiếng sáo của huynh khiến ta cảm thấy có mùi vị quen thuộc… Khi ta còn bé cũng thường một mình một người ở trên nóc nhà thổi sáo, khúc sáo ta thổi cũng rất giống huynh.”

Hàn Ly trầm mặc, hồi lâu sau hắn mới mở miệng, giọng nói rất nhẹ, rất nhạt: “Không, rất nhiều người thân cận ta. Chẳng qua là cho tới hôm nay ta mới có người bạn đầu tiên trong đời.”

“Huynh nói…ta sao?” Đào Yêu hỏi.

“Đúng.” Hàn Ly nhẹ nhàng nhưng rõ ràng khẳng định .

Đào Yêu nhìn Hàn Ly, ánh mắt của hắn có một vẻ yêu mị, có một vẻ thần bí, có một vẻ lười biếng, có một vẻ hờ hững, còn có cảm giác không nhìn rõ.

Màn đêm buông xuống cho đến canh ba, hai người đã xem đủ.

Lúc chia tay, Hàn Ly hỏi: “Tại sao nàng không hỏi ta khi nào chúng ta mới gặp lại?”

“Huynh đã nói ta là người bạn đầu tiên trong đời của huynh, vậy chờ tới lúc huynh nhớ bằng hữu, chúng ta sẽ lại gặp nhau.” Đào Yêu trả lời như vậy.

Hàn Ly cong môi nở nụ cười xinh đẹp, hắn không nói gì nữa, nhảy lấy đà, biến mất dưới màn đêm.

Ngày thứ hai, Đào Yêu mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sáng sớm rực rỡ, mang theo ánh nắng chiếu xuống mặt đất, làm mắt người ta mơ hồ.

Nàng nhớ lại những chuyện đã xảy ra đêm qua, có hoảng hốt trong nháy mắt, chỉ là không rõ kia đến tột cùng là mộng hay là thực.

Chỉ là dù là thật hay giả, dù sao lúc đó nàng cũng cảm thấy vui vẻ.

Nghĩ tới đây, Đào Yêu đứng dậy, mặc quần áo rửa mặt.

Vừa chuẩn bị xong, Vạn Trường Phong cho người mời nàng tới thư phòng, nói có chuyện quan trọng muốn thương lượng.

Đào Yêu đi tới thư phòng, chỉ thấy Vạn Trường Phong và Vạn Bá đang chuyên tâm nhìn một quyển sách mỏng màu xanh đen.

Nhìn thấy nàng, Vạn Trường Phong vội vàng ngoắc: “Con gái, mau tới chọn con rể tương lai.”

“Con rể tương lai?” Đào Yêu không hiểu hỏi.

Vạn Bá nói: “Tiểu thư, có chuyện này người không biết, kể từ khi tin tức phụ tử Minh chủ nhận nhau mấy hôm trước truyền ra, rất nhiều danh môn công tử đã phái người tới cửa cầu thân, thiếu chút nữa đạp tan tành cửa sơn trang chúng ta.”

“Cầu hôn?” Đào Yêu chợt nhớ tới đêm qua Hàn Ly cũng đã nói với mình chuyện này, nhưng nàng vẫn có chút ngạc nhiên: “Bọn họ tại sao muốn lấy ta?”

“Tiểu thư bây giờ là thiên kim duy nhất của Minh Chủ võ lâm, lấy người sẽ có được chỗ dựa vững chắc là Minh Chủ đây, sau này bọn họ ở trên giang hồ có thể tha hồ tung hoành. Aiz, người trẻ tuổi bây giờ đều là muốn không làm mà hưởng, phấn đấu hai mươi năm không bằng lấy một nương tử tốt.”

“Vạn Bá, ít nói nhảm.” Vạn Trường Phong phản bác: “Cái loại tâm địa bất lương này cũng chỉ có mấy người, đại đa số mọi người là nhìn trúng Đào Yêu nhà chúng ta đoan trang hiền thục, thiện lương, hòa ái, võ công cao cường, lan tâm tuệ chất, phải lòng Đào Yêu nhà ta, nên kéo đến cửa cầu thân.”

Vạn Bá bất đắc dĩ nhìn Đào Yêu: “Tiểu thư, người tin sao?”

“Đoan trang hiền thục, biết điều, hòa ái, võ công cao cường, lan tâm tuệ chất?” Đào Yêu lắc đầu: “Minh chủ hình như nhận lầm người.”

“Bất kể thế nào nói, dù sao ta nhất định phải chọn được cho con gái một đức lang quân thật tốt, nhân phẩm gia thế thuộc loại nhất.” Vạn Trường Phong nắm chặt nắm đấm, quyết định: “Đào Yêu, xem chỗ này một chút đi?”

Đào Yêu vừa cúi xem liền phát hiện chi chít tên người được viết lên đó, liền hỏi: “Đây là cái gì?”

“Đây là bảng xếp hạng các thiếu hiệp tài tuấn vừa mới ra giang hồ, được võ lâm công nhận, quyền uy khá cao.” Vạn Trường Phong giải thích: “Người có tên có thể xuất hiện ở trên đây, tất cả đều đại anh hùng, đại hào kiệt tương lai.”

“Vậy cũng không nhất định.” Vạn Bá nói: “Mấy năm gần đây, mua danh tiếng làm rối kỉ cương hiện nhiều lắm, chỉ cần cho đủ nhiều bạc, người có võ công không ra gì cũng có thể đề tên lên trên bảng này. Hơn nữa bây giờ xảo trá, lừa gạt, nhiều như sao trời, cái gì mà quang minh chính đại, tiêu chuẩn bình chọn vũ khí chính là nhìn mặt mà thôi, chiều dài của vũ khí bọn họ gấp hai phần ba, căn bản là khiến cho người chuẩn bị gặp khó.”

“Thiên hạ nhiều người như thế làm sao xếp hạng hết được?” Đào Yêu tò mò.

“Rất đơn giản, mỗi người đem vũ khí của mình đến so sánh dài ngắn, dài nhất thì là đệ nhất danh. Cho nên khoảng thời gian kia, mọi người ai có vũ khí dài nhất chính là đệ nhất. Nô tài ở lầu hai khách đ**m ngồi dùng bữa đã nhìn thấy hơn mười cây thương bay qua trước mặt, quả thực là đao thương không có mắt, hù chết nô tài.” Vạn Bá đến nay vẫn còn sợ hãi trong lòng.

“Trừ bảng vũ khí quang minh chính đại kia còn có cái gì không?” Đào Yêu cảm thấy hứng thú hỏi.

Vạn Bá nhớ lại: “Còn có cái gì mà Anh Hùng bảng, dựa theo khuôn mặt mà xếp hạng cao thủ võ lâm, tiểu thư người không biết, khoảng thời gian kia nô tài quả thực không dám ra cửa. Vừa đi ra ngoài một cái là nhìn thấy năm sáu khuôn mặt giống hệt Minh Chủ đây, kỹ thuật bắt chước của những người này cao siêu vô cùng, quả thực là mẹ của Minh chủ cũng không phân biệt được đâu là con mình.”

“Còn có cái gì bảng vừa chính vừa tà, tiêu chuẩn chính là phải dao động giữa chính phái và tà phái, cái này thì bó tay rồi, bao nhiêu cô nương thích cái này, vì thế bọn họ tranh nhau đoạt nhất bảng. Vì đạt tới mức vừa chính vừa tà, mọi người buổi sáng giả Bồ Tát cứu người, xế chiều lại giả la sát giết người, quả thực là tinh thần phân liệt. Mà những đệ tử danh môn chính phái không thể tùy tiện giết người, Vì thế liền len lén gia nhập tà giáo, lập tức cũng dính chữ tà. Một thời gian sau nhìn lại, phân nửa đệ tử phái Võ Đang cũng có tên trong tà giáo, Chưởng môn Võ Đang ghét ác như thù cũng tức đến thổ huyết.”

“Mà cạnh tranh kịch liệt nhất chính là bảng giành cho người mới có tiềm năng, những người mới kia nếu không phải là muốn gây náo động thì cũng là muốn đầu rơi máu chảy. Nô tài nhớ từng có vị thiếu hiệp dốc hết gia sản đi bảng này, vốn cho là lần này có chí thì nên, ai ngờ năm đó người cạnh tranh quá nhiều, quá sức mạnh mẽ, vì thế đành phải chuyển tên hắn lên bảng nữ hiệp mới tiềm lực. Về sau hắn biết được, xấu hổ và giận dữ quá độ, không nói hai lời, trực tiếp cắt cổ tự sát.” Vạn Bá tiếc hận lắc đầu “Ai, đứa trẻ mới bao nhiêu lớn, đáng tiếc.”

“Những chuyện này đều có nội tình, không thể gộp lại làm một được.” Vạn Trường Phong nói: “Con gái à, sổ ghi chép này chúng ta chỉ tham khảo thôi, bây giờ theo ta tới tiền viện nhìn người thật một chút.”

Đào Yêu không giải thích được: “Người thật gì?”

Vạn Bá cười nói: “Tiểu thư, Minh Chủ của chúng ta vì chung thân đại sự cả đời của người, ngày đêm ăn không ngon, ngủ không yên, cuối cùng rốt cục quyết định, vào hôm nay cử hành tỷ võ chọn rể, tự mình chọn hiền tế vì người.”

Không đợi Đào Yêu kịp phản ứng, hai người đã vây quanh nàng đi tới tiền viện.

Trong nội viện được dựng một lôi đài, chung quanh giăng đèn kết hoa, tơ lụa màu đỏ treo quanh, vui mừng dị thường, dưới lôi đài đã sớm tấp nập, tiếng người nói ồn ào.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here