Đào yêu ký – CHƯƠNG 9 ♥ TRÚNG ĐỘC

0
99

CHƯƠNG 9 ♥ TRÚNG ĐỘC

Edit ♥ Nguyệt Kỳ Nhi

Beta ♥ Nhã Vy

Bên này mái hiên, chờ sau khi mọi người rời đi, Ngũ nương lập tức phủ thêm một cái áo đơn, trên mặt cũng thay bằng một thần sắc lo lắng.

Nàng vén chăn bông lên, chỉ thấy trên người Trần Đại Chí tràn đầy máu tươi, mà mặt của hắn, ở dưới ánh trăng cũng trắng bệch.

Ngũ nương cho tới giờ vẫn lạnh như băng, không thèm quan tâm nước mắt rơi đầy trong mắt, bịt kín một tầng sương, nàng cắn chặt môi dưới, cho đến khi rỉ ra máu cũng không buông miệng như cũ.

Trần Đại Chí suy yếu nâng lên tay, xoa mặt nàng.

Tay của hắn dính máu của mình, vuốt ve da thịt như tuyết của Ngũ nương, có một loại thê diễm.

“Ngũ nương, thì ra là nàng thật là có quan hệ với Phong Thám Lang.” Giọng nói Trần Đại Chí khàn khàn, không giống như trước.

“Đừng nói chuyện, ta đi tìm thuốc giải cho chàng.” Ngũ nương hết lần này tới lần khác dùng vai lặng lẽ lau nước mắt trên mặt.

“Đừng lãng phí thời gian, ám khí bọn họ bôi Thanh Ti Ngạnh, không có thuốc giải.” Trần Đại Chí khẽ mỉm cười, mày rậm mắt to ở dưới ánh trăng đáng yêu dị thường: “Ngũ nương, nàng hôm nay, thật xinh đẹp.”

“Trần Đại Chí, bây giờ là lúc nào, chàng còn nói những câu này?! ” Ngũ nương hung dữ nói, nhưng nói xong lời cuối cùng, giọng nói còn mang theo tiếng khóc lóc.

“Nếu không nói, sẽ không còn thời gian.” Trần Đại Chí lẩm bẩm nói: “Thật ra thì, ta đã sớm hoài nghi nàng có quan hệ với Phong Thám Lang … Mỗi lần vừa nhắc tới Phong Thám Lang, nàng sẽ trở nên khác thường… Mà lần này, Phong Thám Lang bị vũ nhục, ta nghĩ nàng nhất định sẽ đòi công đạo, Vì thế vẫn âm thầm chú ý đến nàng… Quả nhiên…”

“Chàng cái tên ngu ngốc này!” Ngũ nương nghẹn ngào mắng: “Ai cần chàng tới cứu ta?!”

Trần Đại Chí ngây ngốc cười: “Ta cần… Nàng đừng nóng giận.”

Cái chăn dưới người hắn đã bị máu nhuộm ẩm ướt, giọt giọt rơi ở trên sàn nhà.

Bờ môi của hắn đã không có chút huyết sắc nào.

Hắn nhìn nàng, nhưng ánh mắt đã bắt đầu tan rã, giọng nói của hắn càng ngày càng thấp: “Ngũ nương, thật ra thì từ lần đầu tiên gặp mặt, ta đã thích nàng… Những thứ tiền riêng kia, ta là giữ lại dùng để thú nàng… Ngũ nương, ta chết, nàng khóc một lần là được rồi… Khóc nhiều, sẽ làm thân thể bị thương … Tổn hại sức khỏe…”

Trần Đại Chí không nói gì thêm, cũng không còn cử động nữa được nữa.

Hắn giống như một đứa trẻ lớn, an tĩnh mà ngủ.

Đôi tay Ngũ nương run rẩy, toàn thân nàng cũng trở nên lạnh như băng.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, Trần Đại Chí sẽ rời khỏi mình.

Nhưng bây giờ, hắn đã rời khỏi nàng.

Vĩnh viễn, cách xa.

Ngũ nương cúi đầu, nhắm ngay môi của hắn mà hôn lên.

Nhưng đang lúc đôi môi muốn tiếp xúc, một giọng nói như nước suối nói: “Miệng.”

Ngũ nương nổi giận, cũng bất kể là ai, há mồm liền khóc mắng: “Con mẹ ngươi, nam nhân của ta đã chết, hôn một chút cũng không được sao?”

“Độc Thanh Ti Ngạnh có thể lây qua nước bọt.” Một người áo đen đi tới, gỡ mặt nạ xuống, ngũ quan nhàn nhạt, da trắng đến sắp trong suốt.

Đào Yêu.

Ngũ nương khẽ mỉm cười, gương mặt nhất thời kiều diễm như vẽ:“ Có thể chết cùng hắn cũng không tồi.”

Nói xong, nàng nhanh chóng cúi người, nhưng môi hai người lại bị Đào Yêu đưa tay cản trở.

(Lúc này, Trần Đại Chí còn có tri giác, nhưng không cách nào nhúc nhích mắng trong lòng: “Đào Yêu, ta @#¥%& ngươi, Ngũ nương không dễ dàng gì mới hôn ta một lần mà!”)

Ngũ nương giận dữ: “Tránh ra! Không cần lo cho chúng ta!”

Đào Yêu một cái tay khác lấy ra một bình sứ màu xanh nhạt từ trong lòng ngực, nói: “Ta có giải dược Thanh ti ngạnh.”

Ngũ nương vội vàng đẩy Trần Đại Chí ra, lấy ra cái gương nhỏ ra, một bên oán giận nói: “Sặc, sao không nói sớm, hại ta lãng phí tình cảm.”

Một đêm này, phảng phất đặc biệt dài, ánh rạng đông chậm chạp không chịu đến.

Một người áo đen, bước nhanh chạy đến bên cạnh tửu đ**m Ngũ nương, nhanh nhẹn mà nhảy, nhanh chóng tiến vào gian phòng ở lầu hai.

Lúc này, mây che trăng sáng, trong phòng tối đen, đưa tay không thấy được năm ngón.

Hắn gỡ mặt nạ xuống, đang muốn đưa tay đi lấy hộp quẹt đốt lên, có người lại thay hắn làm .

Cây nến trên bàn dấy lên, để cho tất cả lộ ra trong ánh sáng yếu ớt.

Bao gồm mặt của người áo đen — đen mà gầy, hiền hoà vô hại, làm cho người ta tỏa ra hảo cảm.

Lâm Chi Ý.

Mà bên bàn, Ngũ nương khóe miệng cười lạnh, Trần Đại Chí vẫn còn suy yếu, Mộ Dung Dật Phong phất quạt làm dáng, cùng với Đào Yêu nhìn không ra vẻ mặt.

Lâm Chi Ý sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó từ từ nở nụ cười:“ Xem ra mọi người đã đến đông đủ.”

“Vẫn chưa, còn có Vân thúc và thủ hạ không tới.” Mộ Dung Dật Phong thu quạt, hắng giọng một cái: “Bởi vì gian phòng quá nhỏ, bọn họ cũng bị đuổi đi ra.”

Lâm Chi Ý: “…”

Ngũ nương lạnh lùng nhìn hắn: “Nói, ngươi tại sao muốn hãm hại Phong Thám Lang?”

“Còn ngươi?” Lâm Chi Ý hỏi ngược lại: “Ngươi tại sao muốn cứu giúp Phong Thám Lang?”

Ngũ nương hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ ngươi đang ở trong tay chúng ta, còn dám hỏi ta.”

Lúc này, Trần Đại Chí bên cạnh yếu ớt hỏi: “Ngũ nương, thật ra thì ta cũng muốn biết, tại sao nàng lại muốn giúp Phong Thám Lang?”

Ngũ nương trừng mắt đẹp: “Trần Đại Chí, chàng muốn tạo phản sao? !”

Mộ Dung Dật Phong phụ họa: “Ngũ nương, đừng giả vờ thần bí, nói mau đi.”

Ngũ nương hít sâu một hơi, cắn răng nói: “Bây giờ là lúc tra hỏi Lâm Chi Ý!”

Đào Yêu nói: “Nhưng mà bọn ta tương đối hứng thú với bí mật của ngươi.”

Ngũ nương hoàn toàn thua trong tay đám “Đồng bọn” này, chỉ có thể nói ra chuyện đầu đuôi.

Thì ra, Ngũ nương là con gái Phong Thám Lang. Năm năm trước, Phong Thám Lang đã qua đời, nhưng chuyện này dường như không ai biết, người trên giang hồ thấy hắn lâu không gây án, liền truyền tin hắn rửa tay gác kiếm. Ngũ nương mặc dù học được võ công và tuyệt kỹ của Phong Thám Lang, nhưng không có hứng thú làm thần trộm, cho nên liền tới đến Sài gia trấn, thanh thản ổn định làm bà chủ.

Vốn cho là cuộc sống sẽ bình tĩnh qua đi như thế, ai ngờ, nhưng trước đó không lâu, kẻ địch Phong Thám Lang lại truyền lời vu oan, kẻ chủ mưu phía sau màn lại hướng dẫn nhân sĩ giang hồ, đem lực chú ý toàn bộ tập trung ở Sài gia trấn.

Sau lại, Vô Địch vừa xuất hiện, mọi người đồn đãi Phong Thám Lang là hèn nhát, nhìn thấy nhiều cao thủ như thế liền sợ. Ngũ nương sao có thể để cho người cha đã mất chịu nhục, chỉ đành phải mạo hiểm, dưới mắt mọi người đánh cắp Vô Địch.

“Chuyện, chính là như vậy.” Ngũ nương phối hợp rót một chén trà, thanh thanh cổ họng.

Đừng nói, kể chuyện xưa thật đúng là phí nước miếng.

Trần Đại Chí phản ứng đầu tiên nói:“Đào Yêu, thì ra là ngươi là em vợ của ta.”

Mộ Dung Dật Phong nói tiếp: “Đào Yêu, thì ra cha nàng năm năm trước đã chết.”

Đào Yêu, Ngũ nương: “…”

“Được rồi, bây giờ không phải là lúc nhận thân.” Thời khắc mấu chốt, Ngũ nương tỉnh táo, nàng chuyển hướng Lâm Chi Ý, hỏi: “Nói, ngươi đến tột cùng là người nào, tại sao muốn nói xấu cha ta?”

Lâm Chi Ý mỉm cười: “Ta sớm đã nói, ta là Lâm Chi Ý của cửa hàng Cổ Tử.”

Đào Yêu lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Không, ngươi là cháu của Hiên Viên lão nhân, Hiên Viên Cát.”

Lời vừa nói ra, tất cả đều kinh ngạc, nhất thời im lặng.

Ngũ nương: thật là lợi hại, không hổ là muội muội trong truyền thuyết của ta.

Trần Đại Chí: không gì là không biết, không hổ là em vợ tương lai của ta.

Mộ Dung Dật Phong: thật có khí thế, không hổ là nương tử ta xem trọng.

Hiên Viên Cát khẽ nheo mắt lại, trầm giọng nói: “Ngươi là làm sao mà biết được?”

Đào Yêu lấy một tờ màu trắng giấy ra: “Ngày hôm qua ta lục hành lí của ngươi, phát hiện danh thiếp của ngươi, trên đó viết Hiên Viên Cát.”

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng bốn vật nặng ngã xuống.

Trần Đại Chí bò dậy từ trên mặt đất, không giải thích được: “Đào Yêu, làm sao ngươi lại lục lọi hành lí của hắn? “

Đào Yêu chậm rãi nói: “Ta đi nhìn hắn tắm, thuận tiện lật lục bọc y phục của hắn.”

Trần Đại Chí tiếp tục ngã xuống đất không dậy nổi. ( =)) )

Ngũ nương vỗ vỗ bả vai của nàng, cười đến mê người: “Đào Yêu, không ngờ tới muội và ta có chung sở thích.”

Mộ Dung Dật Phong cắn quạt: “Đào Yêu, ta tắm nhiều lần như vậy, sao không thấy nàng tới nhìn lén?”

Trên mặt Hiên Viên Cát đủ màu đỏ xanh, chất vấn:“Ngươi nữ nhân này, không có chuyện làm sao lại nhìn lén nam nhân tắm?”

Đào Yêu không để ý tới, tiếp tục nói: “Ta nhìn thấy trên cánh tay phải của ngươi có thương tích, vì vậy để xác định ngươi chính là người mấy ngày hôm trước tới trả lại kiếm, cũng là người áo đen bị ta đả thương.”

Thì ra là vì xem xét vết thương của hắn, Mộ Dung Dật Phong thoải mái, bắt đầu hỏi thăm: “Hiên Viên Cát, chẳng lẽ ngươi có cừu oán với Phong Thám Lang? Tại sao muốn hãm hại hắn?”

Ngũ nương hỏi thêm một vấn đề: “Mộ phần của gia gia ngươi Hiên Viên lão nhân thật là bị ngươi đào lên? Chẳng lẽ ngươi không sợ báo ứng, quá bất hiếu đi!”

“Có vấn đề gì nữa không?” Hiên Viên Cát mặt ở dưới ánh nến tỉnh táo dị thường: “Cùng nhau hỏi đi.”

Trần Đại Chí yếu ớt giơ tay: “Ta muốn hỏi… Phía sau ngươi chính là cửa sổ, tại sao không trốn đi?”

Mặt Hiên Viên Cát lại bắt đầu từ xanh chuyển sang tím, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi, rống một câu: “Ngươi cho rằng ta không muốn trốn sao, ta bị các ngươi hạ độc, bây giờ cũng không nhúc nhích được!”

Trần Đại Chí nghi ngờ: “Người nào hạ thuốc?”

Đào Yêu thẳng thắng: “Ta thoa Hoa la phấn trên cửa sổ, hắn bò vào, trên chân dính một chút, đại khái phải một canh giờ nữa mới có thể động.”

Trần Đại Chí: “…”

“Bây giờ ngươi có thể nói chứ.” Mộ Dung Dật Phong khẩn cấp muốn biết chân tướng của mọi chuyện.

“Bà chủ của các ngươi không phải đã biết chuyện từ đầu đến cuối sao.” Hiên Viên Cát quay đầu nhìn Ngũ nương.

Ngũ nương nhướng lên mày liễu tinh tế: “Bây giờ vừa mệt vừa khát vừa đói, ta làm sao nói?”

Còn lại ba người liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu hành động.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here