Em chỉ tiếc không thể bên anh đến già

0
83

Em chỉ tiếc không thể bên anh đến già

Tác giả: Đường Phù Dao

Thể loại: Hiện đại, tình cảm

Dịch giả: mint.doli (Thu Ngân)

Độ dài: 24 chương và hai ngoại truyện.

Truyện được dịch và đăng tải miễn phí tại https://kitesvn.com

Giới thiệu nội dung:

Rốt cuộc Lương Mãn Nguyệt là một cô gái như thế nào?

Cô rất bình thường, nhát gan và yếu đuối.

Bố mẹ ly hôn, cô bị đẩy qua đẩy lại giữa hai người, cuối cùng đến ở nhà của chú.

Vì cuộc sống, cô cố gắng lấy lòng từng người trong gia đình. Từ chú, thím, bà ngoại, ông ngoại…

Và cả người anh trai tính tình quái đản kia.

Rất may mắn, cuối cùng cô cũng thành công.

Chúng ta luôn cho rằng, bản thân đã đủ kiên cường, đã trưởng thành thực sự.

Thế nhưng, mỗi giây phút trôi qua, chúng ta sẽ lại phát hiện, thì ra mình còn có thể lớn thêm chút nữa.

Đây là câu chuyện kể lại quá trình trưởng thành của một cô gái.

Tình thân, tình bạn, tình yêu…

Rốt cuộc cô đã gặp bao nhiêu người con trai trong suốt quãng thời gian trưởng thành?

Rốt cuộc đến khi nào mới có thể khẳng định với người khác, rằng, em lớn rồi, em đã không còn yếu đuối nữa?

Giới thiệu tác giả và tác phẩm:

  1. Tác giả: Đường Phù Dao sinh năm 1989. Ngày 01/03/2009, cô bắt đầu viết tiểu thuyết “Em chỉ tiếc không thể bên anh đến già” trên internet (tên cũ: Trăng sáng chiếu rọi tuổi xuân), nhận được rất nhiều lời khen ngợi, và chính thức nổi tiếng sau khi xuất bản “Em chỉ tiếc không thể bên anh đến già”. Với lối viết văn mượt mà chau truốt, đôi khi pha chút hài hước, cô trở thành một trong những tác giả được đánh giá cao trong dòng văn học thanh xuân.
  2. Tác phẩm: Năm 2009, tiểu thuyết “Em chỉ tiếc không thể bên anh đến già” được xuất bản và nổi tiếng nhanh chóng, đồng thời gây nhiều tranh luận. Trong vòng năm năm kể từ khi bản đầu tiên xuất hiện trên thị trường đến nay, cuốn sách liên tục được in tiếp, thu hút hơn năm trăm ngàn bạn đọc.

“Em chỉ tiếc không thể bên anh đến già” được tái bản vào tháng 7 năm 2014, thêm ngoại truyện về Lưu Thành Hề.

Bài hát được sáng tác cho truyện có tên Bên Anh Đến Già, được thể hiện bởi Dương Mạn và Vũ Tông Lâm.

Lời tựa sách

Từng cô gái rồi sẽ là một Lương Mãn Nguyệt.

Em nhất định cũng sẽ nỗ lực yêu một người như thế, anh ấy nói gì em cũng nghe theo, anh ấy bảo gì em cũng sẽ làm, sự hèn mọn ấy sẽ khiến đóa hoa đang nở rộ như em héo úa dần.

Em nhất định cũng sẽ cố chấp yêu một người như vậy, yêu đến cùng trời cuối đất, yêu đến độ không màng tất cả, yêu đến mức dù anh ấy có trăng hoa ong bướm, em cũng không thể buông tay.

Em nhất định cũng sẽ vô vọng yêu một người đến thế, bôn ba khắp thế gian, vượt muôn sông nghìn núi, chỉ để đổi lấy niềm vui của anh ấy. Bởi vì, thành quả là của anh ấy, còn hành trình là bởi chính em.

Nước mắt là sông trôi trong đêm, dung nhan là sông chảy ban ngày, còn thứ mắc lại trên bờ, chỉ là em và nỗi thương đau.

Phải rồi, em đã chịu quá nhiều tổn thương.

Rồi em nhất định sẽ nỗ lực quên đi một người như thế, xua tan hình bóng của anh ấy, trước mỗi giấc ngủ, để rồi yên giấc sau này.

Rồi em nhất định sẽ cố chấp quên đi một người như vậy, em cắt đứt mọi quan hệ với anh ấy, trước kia mê muội, để rồi tỉnh táo về sau.

Rồi em nhất định sẽ vô vọng quên đi một người như thế, theo đuổi những mối tình sau, lại cứ mải mê kiếm tìm bóng dáng của anh ấy. Anh ấy sẽ mãi là một phần giấc mộng trong em.

Chẳng có gì gọi là niềm vui hay nỗi đau, chỉ có sự so sánh giữa loại tình huống này và kiểu hoàn cảnh khác. Chỉ thế mà thôi.

Cũng như vậy, chẳng có gì gọi là hoài niệm và lãng quên, chỉ có sự cân đo giữa sự mất mát này và nỗi mất mát khác. Chỉ vậy mà thôi.

Nhưng dù tình cảm có sâu đậm đến đâu, cái mà em có được chẳng qua cũng chỉ là một thời thanh xuân nhẹ nhàng như thế. Sống bình thường suốt những năm ngắn ngủi, cũng chẳng chết vì thiếu tình yêu. Cũng giống như cuốn sách này thôi. Dù có được hay không có được, thì em cũng đã từng yêu một người. Dù em biết hay em không biết, thì cũng từng có một người yêu em. Dù mất đi hay còn ở lại, em cũng từng ở bên một người. Em và người ấy, cũng như những đôi lứa khác trên khắp thế gian này, đã nói sẽ chẳng chia xa, nhưng cuối cùng cũng sẽ như những đôi lứa đó, lạc mất nhau giữa đời, để rồi, cùng lãng quên nhau.

Hai người, rốt cuộc vẫn chỉ là những thân phận mong manh giữa thế gian này.

Đời người chẳng qua cũng chỉ như thế, luôn có những tiếc nuối và không trọn vẹn, luôn có những nỗi đau và chẳng cam lòng.

Người ta cứ hay bàn luận chuyện cơm áo gạo tiền, tò mò những bí mật riêng tư. Đến cuối cùng, đều vùi lấp tất cả trong kẽ hở của thời gian, chẳng còn dấu vết.

Mỗi cô gái, khi đứng trước tình yêu đều là một Lương Mãn Nguyệt.

Hoặc có lẽ, mỗi người đều sẽ trở thành một Lương Mãn Nguyệt yếu đuối nhút nhát – khao khát có tình yêu, do dự trong tình yêu, và rồi, từ bỏ.

Cuối cùng chỉ có thể nhìn thời gian dằng dặc, người cũ như trăng, hoài niệm bao lâu, nhưng vẫn không thể lãng quên hết thảy.

Thế nhưng trong quãng đời còn lại phía sau, vẫn còn có thể yêu.

Tình yêu là món quà trời cao ban tặng, để em không vì bố mẹ nhìn thấu, không vì bạn bè khuyên giải, không vì nỗi cô đơn yếu đuối trong tim mà buông tay tất cả.

Chỉ là không thể tiếp tục yêu người kia nữa.

Tình yêu khiến linh hồn già cỗi.

Nhưng vẫn không hối hận vì đã gặp được anh, người khiến em trăm xoay ngàn chuyển, người cho em hiểu được câu “anh không đến, em không già”, người làm em hằng đêm rơi lệ, người khiến em cam lòng đổi thay nhiều thứ.

Tình yêu cho năm tháng vĩnh hằng.


CHƯƠNG 01. CHẲNG QUA CHỈ LÀ MỘT LẦN TỪ BỎ

CHƯƠNG 02. VÌ ANH, SẮP ĐI NGỦ RỒI MÀ EM CÒN PHẢI ĂN TẬN HAI QUE KEM ĐẤY

CHƯƠNG 03. NẾU CÓ THỂ, TÔI MONG ĐƯỢC LÀM MỘT CÔ BÉ NGỐC SUỐT ĐỜI

CHƯƠNG 04. ĐÓ LÀ MỘT NGƯỜI MẸ DỊU DÀNG, CHỈ LÀ, TÌNH YÊU CỦA BÀ ẤY KHÔNG DÀNH CHO TÔI

CHƯƠNG 05. ÁNH TRĂNG ĐÊM ẤY, VÀ NGƯỜI THIẾU NIÊN TÊN LA DUY

CHƯƠNG 06. ANH CƯỜI ĐẸP TỰA GIÓ XUÂN, NHƯNG KHÔNG THỔI ĐƯỢC HOA ĐÀO TRONG TIM TÔI

CHƯƠNG 07. NẾU CẬU RƠI LỆ Ở CHÂN TRỜI, TỚ SẼ KHÓC CÙNG NƠI GÓC BỂ

CHƯƠNG 08. CHỊ ẤY BỞI ANH MÀ KHÓC, ANH LẠI VÌ EM MÀ CƯỜI

CHƯƠNG 09. TỚ THÍCH CẬU, THẾ NHƯNG TỚ KHÔNG DÁM

CHƯƠNG 10. THÌ RA TÊN CỦA HẠNH PHÚC, CÒN GỌI LÀ AN TÂM

CHƯƠNG 11. ANH TỐT VỚI EM ĐẾN THẾ, NHƯNG EM VẪN KHUYÊN ANH RỜI ĐI

CHƯƠNG 12. EM CÒN NHỚ PHÁO HOA NĂM ẤY, VÀ LỜI ANH ĐÃ NÓI VỚI EM KHÔNG?

CHƯƠNG 13. EM MUỐN MỘT NGÔI NHÀ THẾ NÀO, ANH ĐỀU CÓ THỂ CHO EM

CHƯƠNG 14. TÔI CÓ THỂ GIẢ VỜ CƯỜI, CÓ THỂ NÓI DỐI, ĐÂY CÓ TÍNH LÀ SỞ TRƯỜNG KHÔNG?

CHƯƠNG 15. KHÔNG HÁT CÓ ĐƯỢC KHÔNG?

CHƯƠNG 16. DÙ TRONG LÒNG OÁN HẬN, NGOÀI MẶT VẪN MỈM CƯỜI

CHƯƠNG 17. NHỮNG MỐI TÌNH ĐẦU TRÊN THẾ GIAN, HẦU HẾT ĐỀU KHÔNG CÓ MỘT KẾT CỤC TRỌN VẸN

CHƯƠNG 18. TRONG ẢNH TỐT NGHIỆP, CHÚNG TÔI ĐỀU CƯỜI TRÔNG ĐẾN LÀ NGỐC NGHẾCH

CHƯƠNG 19. KHÔNG PHẢI TÔI KHÔNG HIỂU, CHỈ LÀ TÔI KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI LỚN BUỒN

CHƯƠNG 20. ĐÃ TỪNG TRẢI QUA MỘT MỐI TÌNH, VẬY MÀ TÔI VẪN KHÔNG HIỂU TÌNH YÊU

CHƯƠNG 21. TÔI ĐỨNG Ở ĐÓ, VỪA KHÓC VỪA CƯỜI, TRẢI QUA MỘT ĐỜI MỘT KIẾP

CHƯƠNG 22. RỐT CUỘC ĐÃ BUÔNG BỎ ĐƯỢC, HÓA RA CŨNG CHỈ ĐẾN THẾ MÀ THÔI

CHƯƠNG 23. MÃN NGUYỆT, ANH VỐN DĨ MUỐN ĐƯA EM SANG ANH

CHƯƠNG 24. THA THỨ CHO EM, KHÔNG THỂ BÊN ANH ĐẾN GIÀ

NGOẠI TRUYỆN LƯU THÀNH HỀ

NGOẠI TRUYỆN BÙI LƯƠNG VŨ

 

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here