Giang hồ bất ai đao – CHƯƠNG 06: NHÃN BẤT KIẾN, TÂM BẤT PHIỀN

0
38

CHƯƠNG 06: NHÃN BẤT KIẾN, TÂM BẤT PHIỀN

Mắt không thấy, tâm không phiền

oOo

.

Phong Vô Ưu tiếng tăm cũng không phải loại tầm thường, trong nhã gian phía trên có không ít kim chủ đều đứng dậy ân cần thăm hỏi nàng.

Tiểu Đao không thấy mỹ nhân, sốt ruột, đành phải nhỏ giọng hỏi Hiểu Nguyệt, “Cô từng gặp qua Phong Vô Ưu chưa? Có đẹp không?”

Hiểu Nguyệt gật đầu: “Rất đẹp.”

Đang nói chuyện, bên trên truyền đến tiếng chân bước trên sàn gỗ khiến thực khách trong đại sảnh xôn xao một hồi.

Nguyên lai, người đặt ra quy định không xuống đại sảnh chỉ gặp người khác trong nhã gian, Phong Vô Ưu, vậy mà đang chầm chậm bước xuống đây, đây không phải quá tiện nghi cho thực khách hôm nay sao.

Phong Vô Ưu lập tức đi đến bàn của đám người Tiểu Đao, lướt tay nhẹ nhàng cầm lấy bình bạch ngọc, giúp Tiết Bắc Phàm châm rượu, “Tiết công tử thật khách khí, đến đây cũng không nói một tiếng.”

Tiểu Đao chợt nghe bên cạnh những thanh âm hít thở đứt quãng thanh truyền đến, không hiểu được những thực khách này là hâm mộ đến lưu chảy nước miếng, hay là ghen tị phải nuốt nước miếng. Nàng liền chăm chú đánh giá vị đại mỹ nhân danh chấn giang hồ —— Phong Vô Ưu.

Cái gì mà gọi là mỹ nhân chứ?

Cái gọi là chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa linh tinh. . . . . . Không biết thì đừng nói. Nữ nhân mắt mũi miệng đẹp thì mới là mỹ nhân sao? Gọi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, có nghĩa là đẹp nhất so với tất cả các nữ nhân khác! Cái thuyết so sánh này là ai vô lý đặt ra vậy chứ?

Công bằng mà nói, Tiểu Đao nhìn thấy Phong Vô Ưu thì có chút thất vọng nho nhỏ, không phải nói nàng không xinh đẹp, nhưng mà gọi là thiên hạ đệ nhất, có vẻ hơi quá.

Đó là điều khó hiểu nhất của lòng người, nghĩ lại lúc bọn họ vừa mới vào Phong Nguyệt, lão bản đến châm rượu, Tiểu Đao nhất định kinh diễm —— thật là một lão bản tốt! Nhưng hôm nay trước mặt họ là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, lại còn đến rót rượu, Tiểu Đao liếc mắt nhìn một cái, cảm thấy nàng diễm hữu dư nhi kinh bất túc, không phải chỉ là một lão bản nương xinh đẹp thôi sao.

(diễm hữu dư nhi kinh bất túc: xinh đẹp có thừa mà tấm lòng không đủ. Vế đầu thì mình hiểu nhưng vế sau ‘kinh bất túc’ thì mình dịch thoáng nghĩa)

Phong Vô Ưu rót rượu xong, ánh mắt lần lượt lướt qua mọi người.

Được mỹ nhân ngoảnh lại mỉm cười một lần, chính là vô cùng vinh dự, đặc biệt bên trong Phong Nguyệt lại nhiều người như vậy, những người đó đều là trả tiền để thấy, còn đây là ngắm miễn phí a!

Trọng Hoa hòa nhã bất luận quen biết, gật đầu với nàng, Hách Kim Phong là một tên ngốc, tự mình ăn cơm. Hiểu Nguyệt đeo mặt nạ, không nhúc nhích, cuối cùng. . . . . . tầm mắt của Phong Vô Ưu rơi xuống trên người Tiểu Đao.

Tiểu Đao ngửa mặt cho nàng xem tướng —— Phong Vô Ưu này bộ dạng xuất chúng ngũ quan tinh xảo, ngoại hình diễm lệ, tuổi tác cũng không lớn, khoan thai hoa lệ. Dáng người này, cũng được sánh với đại mỹ nhân hàng đầu, đủ khiến nam nhân chết mê chết mệt một trận.

Bất quá có điểm rất kỳ quái, Phong Vô Ưu đối với Tiết Bắc Phàm khá ân cần, nhưng Tiết Bắc Phàm thủy chung vẫn là ánh mắt tựa tiếu phi tiếu, một chút cũng không giống bộ dáng mà một tên ‘d*m tặc’ nên có. Tiểu Đao tò mò không thôi, chưa phải lúc mèo trộm thịt sao?

Phong Vô Ưu nhìn chằm chằm Tiểu Đao một lát, cười nhạt, thấp giọng nói với Tiết Bắc Phàm: “Tiểu nữ đã nhận được lời mời của Thẩm viên chủ, tối nay gặp lại.” Nói xong, quay người lại phất tay áo lướt qua, lưu lại một mùi thơm nhàn nhạt, làm cho khách nhân uống rượu lại thần hồn điên đảo một trận.

Tiểu Đao bỗng nhiên muốn nhìn thấy kẻ bạc tình Sài Tử Diệu có biểu tình gì, ngẩng mặt, quả nhiên liền thấy hắn đang bình tĩnh nhìn mặt của Tiết Bắc Phàm. Hách Kim Phong vẫn ngồi quay lưng về phía hắn, trong lúc này cũng không ngẩng đầu, hắn đại khái không nhận ra được, chỉ là thái độ lạnh nhạt xem thường của Tiết Bắc Phàm đối với tình nhân trong mộng của hắn, cực kỳ bất mãn.

Tiểu Đao ngồi đối diện Tiết Bắc Phàm hỏi, “Ngươi có chủ ý gì?”

Tiết Bắc Phàm tùy ý cười, “Dĩ nhiên là ý kiến hay.”

Tiểu Đao thấy hắn khoe mẽ, than thở, “Ra vẻ cái gì!”

Ăn cơm xong, mọi người quay về Thẩm viên, Tiểu Đao đơn giản trú tạm. Nguyên bản sắp xếp nàng ở tại khách phòng, nàng lại ôm gối chạy vào phòng Hiểu Nguyệt, hỏi có thể ở chung hay không.

Hiểu Nguyệt đương nhiên đồng ý, cùng Tiểu Đao rất thân thiết.

Thẩm Tinh Hải thấy hai người quen biết không lâu vậy mà tình cảm như là tỷ muội, có chút khó hiểu. Hiểu Nguyệt từ nhỏ đã đi theo y, tính tình lãnh đạm không thích giao thiệp, cho tới bây giờ không có bằng hữu, vì sao hôm nay dễ dàng ngăn bỏ phòng bị, gần gũi với Tiểu Đao?

Tiểu Đao thấy Thẩm Tinh Hải có chút phòng bị đánh giá mình, cũng không để ý, chỉ là ngồi cùng Hiểu Nguyệt tán gẫu. Hai cô nương nhỏ giọng nói riêng với nhau, Thẩm Tinh Hải đứng ở cửa muốn rời đi, nhưng tai lại không rời đi được. . . . . .

Chỉ nghe Tiểu Đao nghiêm túc hỏi Hiểu Nguyệt, “Hiểu Nguyệt, cô đã đến hai mươi, không lấy chồng sao? Chẳng lẽ cả đời đeo mặt nạ làm nô tỳ?”

Hiểu Nguyệt nghe xong, chần chừ một chút, lắc đầu, “Ta không lấy chồng.”

“Nữ nhân quan trọng là phải lập gia thất.” Tiểu Đao thấy Thẩm Tinh Hải đi đến sau cửa sổ, cố ý thấp giọng hỏi Hiểu Nguyệt: “Cô không phải là để ý trang chủ của cô chứ?”

Quả nhiên, cước bộ của Thẩm Tinh Hải chậm lại, hình như đang chuyên tâm nghe.

Hiểu Nguyệt trầm mặc sau một lúc lâu, đáp: “Trang chủ đính ước, muốn kết hôn cùng quận chúa của Tấn vương gia, tháng sáu cuối năm cô ấy liền xuất giá, là môn đăng hộ đối.”

Thẩm Tinh Hải hơi nhíu mi, xoay người bỏ đi.

Tiểu Đao thấy y đi rồi, nhẹ nhàng thở dài.

Hiểu Nguyệt khó hiểu nhìn nàng, “Cô sao lại thở dài?”

Tiểu Đao vươn tay sờ đầu nàng “Cô đúng là nha đầu ngốc.”

Hiểu Nguyệt với tay sờ lại, “Cô mới là tiểu nha đầu.”

Hai người vui vẻ tiếp tục uống trà tán gẫu.

Theo lời của Hiểu Nguyệt, Tiểu Đao biết được Thẩm Tinh Hải, Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa ba người là bằng hữu tốt quen biết nhau từ nhỏ. Tiết Bắc Phàm không thích ở lại Bắc Hải phái, một năm thì có đến nửa năm ở Thẩm viên, nửa năm còn lại ở cùng Trọng Hoa. Ba người bọn họ ba đều là võ lâm ngoại tộc, bất quá không màng chuyện giang hồ, sống tự do tự tại.

Tiểu Đao thấy Hiểu Nguyệt luôn tùy ý vấn tóc, liền lấy tay đem tóc của nàng từ trong cổ áo ra, thấy mái tóc đen dày, liền thuận tay vấn lên, lấy trong tay nải một cây trâm cài tóc cài lên .

Hiểu Nguyệt lấy tay sờ, Tiểu Đao không cho nàng đụng, “Con gái phải biết làm đẹp.”

“Không được phép.”

“Ai không cho?”

“Thiếu chủ không cho. . . . . .”

“Y không cho mới là lạ.” Tiểu Đao thầm mắng, Thẩm Tinh Hải kia rõ ràng ăn dấm chua với mình, không khích y, y không biết quý trọng. Hiểu Nguyệt vừa tốt vừa hiền lành như vậy, đối với y đến chết cũng một lòng, sau này nhất định chịu thiệt!

Tiểu Đao trên nguyên tắc dạy dỗ của mẫu thân nàng: “Gặp lại tức là duyên, nữ nhân phải giúp đỡ nữ nhân.” vậy nên liền quyết định giúp Hiểu Nguyệt thử lòng tên Thẩm Tinh Hải kia. Y nếu là không thành tâm, sớm phân định rõ, hảo nữ không lo, chỉ sợ sai lang!

Giúp Hiểu Nguyệt búi tóc xong, Tiểu Đao hỏi nàng, “Quận chúa của Tấn vương gia, đẹp không?”

“Ừ, có tri thức lại hiểu lễ nghĩa.” Hiểu Nguyệt gật đầu, “Đêm nay Thiếu chủ cũng mời nàng, đến lúc đó có thể nhìn thấy.”

“Ừ.” Tiểu Đao ôm hai cánh tay đứng sau Hiểu Nguyệt: “Đêm nay cô phải theo hầu hạ sao?”

“Không cần, Thiếu chủ nói là cho ta nghỉ vài ngày.” Lúc Hiểu Nguyệt nói lời này rất là cao hứng.

Tiểu Đao lắc đầu, dễ dàng thỏa mãn như vậy sao được, “Ta đối với việc bọn họ bắt Sài Tử Diệu không hứng thú gì, buổi tối chúng ta đốt đèn l*ng dạo hoa viên như thế nào?”

“Được.” Hiểu Nguyệt không nghi ngờ gì, gật đầu đáp ứng, nàng cũng không muốn đến tiền viện nhìn Thiếu chủ ân cần chiếu cố quận chúa.

Tiểu Đao thấy ánh mắt nàng có một chút ưu sầu, không khỏi lo lắng, đại nghiệp Thẩm gia rất lớn, nếu y vì hiếu thuận không dám trái lời nương hắn thì thật là tốt, nếu y có dã tâm muốn thấy người sang bắt quàng làm họ mà đáp ứng quận chúa, thì vẫn là sớm giúp cho Hiểu Nguyệt chặt đứt ý nghĩ, nếu không ngày sau nhất định chịu khổ.

Tiểu Đao lại nghĩ tới nương nàng thường nói một câu, “Lúc trong lòng nam nhân chỉ có một nữ nhân, thấy người đó cái gì cũng tốt. Khi hắn thấy ngươi cái gì cũng không tốt, cho thấy trong lòng hắn không còn ngươi nữa, đối với ngươi bắt bẻ mọi thứ, chẳng qua là tìm cớ cho hoa tâm cùng lòng tham của hắn mà thôi.”

Lúc sau, Tiểu Đao giúp Hiểu Nguyệt trang điểm một chút. Hiểu Nguyệt đến chừng tuổi này đây là lần đầu trang điểm, ngay cả son dùng như thế nào cũng không biết. Lát sau Hiểu Nguyệt mặc váy vào, cũng không biết nên bước đi thế nào, Tiểu Đao sinh ra vài phần thương tiếc, tính khí hay lo chuyện bất công trong thiên hạ lại nổi lên. Nhủ thầm, Thẩm Tinh Hải, ngươi không phải muốn giữ lại giấu đi, phòng bị cho bản thân sao? Hôm nay để cho tùy tùng của xuất hiện xem thần sắc của ngươi như thế nào! Đồ bạc tình!

Hiểu Nguyệt bỗng nhiên thấy Tiểu Đao bộ dạng đầy tức giận, buồn bực, liền hỏi: “Tiểu Đao, cô làm sao vậy?”

“A?” Tiểu Đao hồi hồn, cười gượng vài tiếng. Đã biết tật xấu của bản thân không sửa được, vừa thấy mấy kẻ bạc tình liền nhớ lại bộ dáng nương đêm khuya yên tĩnh chợt thức giấc một mình rơi lệ, ngẩng đầu lên trời như muốn tìm gì đó.

Trước khi trời tối, Tiết Bắc Phàm tìm đến phòng của Nhan Tiểu Đao, đảm bảo nàng không bỏ đi, liền kêu nàng buổi tối cùng nhau trừng trị Sài Tử Diệu. Tiết Bắc Phàm có cảm giác nha đầu kia chính là quỷ linh tinh, trong nháy nhất định có biện pháp, giở thủ đoạn rất hay, nhưng mà thỉnh thoảng cũng có lúc nổi khùng lên.

Vừa vào cửa, chỉ thấy một đại mỹ nhân ngồi ở chiếc bàn đối diện gương đồng ngẩn người.

“Hiểu Nguyệt?” Tiết Bắc Phàm nhìn nửa ngày mới nhận ra, kinh hỉ.

Hiểu Nguyệt cúi đầu, cảm thấy rất ngượng ngùng.

Tiểu Đao từ sau bình phong chạy ra, đắc ý hỏi, “Như thế nào? Đẹp không?”

“Ừ!” Tiết Bắc Phàm hết sức khen ngợi, “Mặc đồ như vậy rất đẹp, Hiểu Nguyệt cô nương thật đẹp!”

Không nói câu thứ hai, Tiểu Đao hài lòng bước lên định xem xét lại lần nữa, Tiết Bắc Phàm trước khi đi lại nhìn Hiểu Nguyệt, vươn tay túm lấy Tiểu Đao, ra cửa.

Ra tới bên ngoài, Tiết Bắc Phàm hạ giọng hỏi Tiểu Đao, “Nha đầu cô lại muốn làm chuyện tốt, muốn khích Thẩm Tinh Hải sao?”

Tiểu Đao lườm hắn một cái, “Ta nếu không mù, thì Thẩm Tinh Hải thật ra là thích Hiểu Nguyệt, Hiểu Nguyệt cũng thích Thẩm Tinh Hải, đúng không?”

Tiết Bắc Phàm cười cười, “Hai người bọn họ mười mấy năm qua ngày nào cũng ở cùng một chỗ, có cảm tình là chuyện bình thường, chẳng qua. . . . . .”

“Chẳng qua cái gì? Đã ngươi tình ta nguyện, vì sao phải sỉ nhục Hiểu Nguyệt như vậy?”

“Cô không hiểu.” Tiết Bắc Phàm lắc đầu, “Phụ thân Thẩm Tinh Hải trước kia là chính là đại tướng quân tử trận nơi chiến trường, gia thế hiển hách. Hiểu Nguyệt là nô lệ bị lái buôn đem bán, năm đó Thẩm Tinh Hải hảo tâm cứu nàng một mạng rồi giữ bên người, nàng và y đã xác định chính là quan hệ chủ tớ. Thẩm gia, gia quy nghiêm ngặt, Thẩm phu nhân. . . . . .”

“Được rồi, được rồi.” Tiểu Đao xua tay, “Ta biết chuyện này, Thẩm mẫu muốn môn đăng hộ đối, muốn Hiểu Nguyệt phải cả đời làm nô lệ cho Thẩm Tinh Hải có phải không?”

“Đích thật là không tốt.” Tiết Bắc Phàm hơi nhún vai, “Nhưng là không có gì đáng trách.”

“Ta chưa nói là không đúng.” Tiểu Đao hỏi lại hắn, “Thẩm Tinh Hải muốn môn đăng hộ đối với y, không lẽ không có người hợp với Hiểu Nguyệt sao? Y muốn môn đăng hộ đối, không có nghĩa là không có nam nhân tốt hơn y không cần môn đăng hộ đối, giống như Trọng Hoa kia?”

“Hả.” Tiết Bắc Phàm không nói gì, cúi nhìn Tiểu Đao, “Cô tên Tiểu Đao thật sự là một chút cũng không gọi sai, chỉ liếc mắt một cái ngươi liền biết Trọng Hoa đối Hiểu Nguyệt có ý?”

Tiểu Đao khoanh tay, “Cho dù không phải Trọng Hoa, Hiểu Nguyệt cũng có thể có thể hạnh phúc cả đời, làm đầy tớ chỉ có thể nói mệnh nàng không tốt, cùng lắm thì ta bỏ tiền giúp nàng chuộc thân. Trên đời này làm gì có chuyện tiện nghi đến nỗi tất cả đều để cho một người độc chiếm? Cá và tay gấu. . . . . .” Vừa nói, Tiểu Đao vừa vươn tay thoáng một cái chỉ thẳng vào mặt Tiết Bắc Phàm, “Không thể chọn cả hai! Chọn cái nào cũng không sai, nhưng chọn rồi thì đừng hối hận, cũng đừng đỏ mặt tía tai nhìn người ta chọn cái khác.” Nói xong, khoát tay đi vào.

Tiết Bắc Phàm bất đắc dĩ, Nhan Tiểu Đao này cũng không biết sẽ làm gì? Trời sinh tính tình xúc động như vậy lại thích xen vào việc của người khác, chỉ sợ thiên hạ không loạn. Lười quản chuyện này nên hắn quay về phía trước bước đi.

Hắn mới vừa đi, Thẩm Tinh Hải theo cửa hậu viện đi tới, đứng ở thật xa dưới mái hiên, vừa vặn có thể nhìn thấy cửa sổ phòng Hiểu Nguyệt.

Cửa sổ mở, Tiểu Đao đang kéo Hiểu Nguyệt đánh giá, xem còn có nơi nào chưa thay đổi không.

Hiểu Nguyệt trên mặt tươi cười thật xinh đẹp, trước đây Thẩm Tinh Hải chưa bao giờ thấy qua, trong ngực có một cảm giác khó hiểu. Quay người lại, Thẩm Tinh Hải vội rời khỏi, cái này gọi là mắt không thấy, tâm không phiền, nam nhân đại trượng phu lấy sự nghiệp làm trọng, những chuyện khác để sau hãy nói.

Tiểu Đao nhìn ngoài cửa sổ mi nhíu lại, có lẽ —— Thẩm Tinh Hải cũng không giống như mình nghĩ thật sự để ý Hiểu Nguyệt như vậy.

Hiểu Nguyệt đi tới, nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, “Thiếu chủ ở trước mộ của lão gia đã từng thề, sẽ không để cho Trầm gia hổ thẹn, hôn sự cùng quận chúa vô luận như thế nào cũng phải tổ chức, Thiếu chủ đối với Thẩm gia so với cái gì cũng đều quan trọng hơn.”

Tiểu Đao giật mình, nguyên lai Hiểu Nguyệt cũng biết, cô ấy không hề ngốc, thời điểm mấu chốt còn cố gắng thanh minh.

“Vậy cô tính như thế nào?”

Hiểu Nguyệt lắc lắc đầu: “Mạng của ta là Thiếu chủ cho, chờ người thành thân xong, ta sẽ đi.”

“Có phải cô đã có suy nghĩ rời đi?”

“Ừ.” Hiểu Nguyệt gật đầu, “Ta cũng từng nghĩ.”

Tiểu Đao ngạc nhiên, nhịn không được nở nụ cười, cũng đúng, ngốc hay không và có tâm hay không là hai việc khác nhau. Ngốc tử cũng có tâm, có tâm thì ai cũng sẽ thương tâm, tựa như nương nàng như vậy.

Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng Tiểu Đao bỗng nhiên trỗi dậy, đưa tay cầm lấy chén trà trên bàn ném ra ngoài, “Xú nam nhân!”

Đúng lúc, Tiết Bắc Phàm đang ở tiền viện ăn trái lê thấy thật ngọt, liền đem theo vài trái muốn cho hai nàng nếm thử một chút, mới vừa đi tới cửa, một chén trà bay đến.

“A!” Tiết Bắc Phàm khó khăn lắm tránh được, cầm trái lê nhìn Tiểu Đao, “Cô kiềm chế một chút, Tiết gia ba đời chỉ có một con trai nối dõi đấy !”

Tiểu Đao thấy hắn cợt nhả, cũng lười tranh cãi cùng hắn, xoay người lại đặt ấm trà xuống.

Tiết Bắc Phàm cười hì hì ném cho nàng trái lê, “Tới ăn lê.”

Hắn không cầm chắc, nhưng lực đạo rất mạnh. Tiểu Đao cũng không để ý chụp, vừa quay đầu lại, một trái lê liền đập vào mặt.

“Bốp” một tiếng, ngay giữa trán . . . . . . Bốn phía thoáng chốc một mảnh im lặng.

Trái lê này thật ra cũng không cứng lắm, đập vào trán Tiểu Đao liền nát vụn, nước chảy đầy mặt.

Tiết Bắc Phàm ban đầu còn ngẩn người, về sau cười đến té xuống đất, “Trán cô đủ cứng, có câu ‘đầu to óc như trái nho’, cô cũng giống vậy sao? Ha ha.”

(đầu to óc như trái nho: thực ra phải là đầu cứng nhưng bên trong chứa toàn đậu hũ, nhưng ở đây mình dùng câu này vì muốn tăng thêm độ bỉ của nam chính)

Tiểu Đao tức giận đến xanh mặt, cầm lấy hồng tán đuổi theo Tiết Bắc Phàm chạy tán loạn khắp sân.

Hiểu Nguyệt chống cằm tựa người vào cửa sổ nhìn hai người trong sân truy truy đánh đánh, nhịn không được cười rộ lên, ngày hôm đó kết thúc, đơn giản như vậy cũng rất tốt, mắt không thấy, tâm không phiền.

.

oOo

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here