Giang hồ bất ai đao – CHƯƠNG 59: VỊ TẤT VÔ ƯU

0
35

CHƯƠNG 59: VỊ TẤT VÔ ƯU

Không hẳn là không lo

oOo

.

Bữa cơm chiều hôm đó, Tiểu Đao tìm khắp các phòng cũng không thấy Hiểu Nguyệt đâu, đành ngồi giữa sân sờ cằm ngẩn người.

“Này!”

Đầu vai bị ai đó vỗ nhẹ, Tiểu Đao quay lại nhìn, má bên kia đột nhiên bị chọt một cái. Tiểu Đao lại quay sang bên kia ngó, má bên này lại bị chọt lần nữa, lại tiếp tục không thấy ai. Tiểu Đao buồn bực, dứt khoát không nhìn nữa, hai bên quai hàm cùng lúc bị chọt. . . . . .

Cuối cùng, Tiểu Đao thẹn quá hóa giận đột ngột quay người lại, liền thấy ngay khuôn mặt của Tiết Bắc Phàm . . . . . . Tên này đúng lúc cố tình tiến lại gần, hai bên sửng sốt đến ngây người, mũi chạm mũi miệng chạm miệng.

“Phi phi. . . . . .” Tiểu Đao đá văng hắn liền phun.

Tiết Bắc Phàm thì che miệng, ngón tay run rẩy chỉ Tiểu Đao, “Nha đầu nhà nàng sao lại chiếm tiện nghi của ta thành thục như vậy!”

Tiểu Đao thực sự muốn nhéo mặt hắn một cái, vừa vén tay áo lên, liền bị Tiết Bắc Phàm tóm luôn cổ tay, nấp sau một trụ cột trên hành lang, “Suỵt!”

“Muốn gì đây?” Tiểu Đao mở to hai mắt, ngăn cho hắn kề sát mặt mình, vừa ngó ra bên ngoài, có nguy hiểm à?

Tiết Bắc Phàm chỉ tay về phía cửa, “Nhìn xem!”

Chỉ thấy Trọng Hoa nắm tay Hiểu Nguyệt cùng trở lại, hai người vừa nói vừa cười.

“Chậc chậc.” Tiết Bắc Phàm lắc đầu cảm khái, “Trọng Hoa thật khó lường, ấy vậy mà lại đoạt thắng Tinh Hải.”

“Cái gì mà đoạt với không đoạt.” Tiểu Đao đắc ý, “Cái này gọi là người có tình sẽ thành thân thuộc.”

Tiết Bắc Phàm bật cười, “Ta đây cũng là người có tình, nhưng mà người nhà của ta tiện nghi đều chiếm cả mà lại không chịu giữ lời, một chút cũng không thẳng thắn.”

Tiểu Đao liếc hắn một cái, giãy giụa thoát ra, chạy xuống bậc thang.

Tiết Bắc Phàm cũng theo xuống dưới, Hiểu Nguyệt thấy hai người, có chút ngượng ngùng, bất quá Trọng Hoa vẫn thoải mái nắm tay nàng, xem ra tâm trạng hưng phấn vẫn còn.

Lúc này, một nha hoàn trong Tiết phủ chạy tới thỉnh Tiết Bắc Phàm, nói phu nhân bày tiệc rượu tẩy trần cho bọn họ.

Tiết Bắc Phàm liền buồn bực, “Còn có tẩy trần nữa à?”

Tiểu Đao thầm kéo tay áo Tiết Bắc Phàm, ý hỏi —— Có phải có mưu kế gì không?

Tiết Bắc Phàm đồng ý đổi y phục xong thì định đi, vừa ra đến trước cửa, Ngụy Tân Kiệt tìm hắn và Hiểu Nguyệt nói chuyện một lúc rồi rời đi.

Lúc cùng đến hậu viện, Tiểu Đao tò mò ghé bên người Tiết Bắc Phàm hỏi, “Ngụy Tân Kiệt nói cái gì vậy?”

“À, hắn đi rồi.”

“Cái gì?!” Tiểu Đao kinh ngạc, “Vì sao?”

“Tìm được muội tử rồi, đương nhiên là trở về lãnh công.” Tiết Bắc Phàm cười.

“Gấp thế sao?” Tiểu Đao híp mắt, “Lúc trước hắn . . . . . . Hình như cũng có chút hứng thú với Long Cốt, sao lại đột nhiên bỏ đi như vậy?”

“Hắn không phải là hứng thú với Long Cốt, mà là với đại ca ta.” Tiết Bắc Phàm thấp giọng nói, “Bắc Phải phái nguyên bản là cây to đón gió, giang hồ môn phái quá mạnh ít nhiều gì triều đình cũng có chút lo lắng. Đặc biệt là đại ca đột nhiên gặp họa mất tích, không thể không khỏi khiến người ta liên tưởng đến Nguyệt Hải Kim Thuyền cùng Thánh Võ Hoàng Phổ. Vừa là thánh vừa là hoàng, làm sao lại không làm cho hoàng thất lo lắng một phen được? Ngụy Tân Kiệt nghi ngờ đại ca ta, nhưng mà hắn có việc gấp phải về hoàng thành một chuyến, vì thế đem sự tình phó thác cho ta.”

Tiểu Đao cảm thấy bực bội, “Hắn tín nhiệm chàng như vậy?”

“Ha hả, tín nhiệm là có điều kiện đó.” Tiết Bắc Phàm khoanh tay, thấp giọng nói, “Nếu mọi chuyện thật sự chấm dứt, ta phải giải tán Bắc Phải phái.”

“A?!” Tiểu Đao cảm thấy rất tiếc, “Cứ thế mà giải tán sao? Môn phái trên vạn người lớn như vậy!”

“Cho nên giải tán có thể phải mất khoảng một, hai năm.” Tiết Bắc Phàm nhớ tới thì nhức đầu, “Bởi thế, ta rất chán ghét chuyện giang hồ.”

“Chàng. . . . . . Không muốn làm Tân lão Đại của Bắc Phải phái sao?” Tiểu Đao lẩm bẩm, “Cũng không phải chàng không có thực lực. . . . . .”

“Quản một môn phái lớn như vậy để làm gì?” Tiết Bắc Phàm nhún vai, nhìn Tiểu Đao, “Tốn công tốn sức, còn không bằng giành nhiều thời gian một chút để nói về tình cảm hay yêu đương gì đó.”

Tiểu Đao dở khóc dở cười chỉ mũi hắn, “Không có tiền đồ!”

“Nữ nhân các nàng đó, thật là kỳ lạ!” Tiết Bắc Phàm lắc đầu, “Suốt ngày nói nam nhân nếu thật lòng với các nàng sẽ phải trả giá thật nhiều, lại vừa muốn nam nhân có tâm thăng tiến, tâm khoan dung, tâm này tâm nọ, nhưng cuối cùng lại nói ghét nhất là nam nhân đa tâm. . . . . . Chậc, làm nam nhân thật chẳng phải vất vả bình thường a.”

Tiểu Đao nghe Tiết Bắc Phàm nói thì buồn cười, vừa định mở miệng đáp lại hắn vài câu, bỗng nhiên cảm thấy một trận sát khí không rõ từ đâu, khiến nàng cả kinh rụt cổ lại, vội ghé sát người Tiết Bắc Phàm, quay đầu lại nhìn.

“Sao vậy?” Tiết Bắc Phàm khó hiểu nhìn nàng.

“A. . . . . . Không.” Tiểu Đao xoa cổ, thấp giọng hỏi Tiết Bắc Phàm, “Trong viện của chàng, có ai từng chết không?”

Tiết Bắc Phàm sửng sốt, “Ai chết?”

“Ví dụ như nha hoàn bị đánh chết, đầy tớ bị làm thịt, mấy kiểu như thế này thì thường là âm hồn bất tán. . . . . .” Tiểu Đao nói xong sờ ngực —— Cảm giác thật quái dị, giống như bị rắn rết hay là chó dữ theo dõi vậy, không được tự nhiên!

“Nha đầu nàng lại nghĩ vớ vẩn gì nữa đây.” Tiết Bắc Phàm bất đắc dĩ lắc lắc đầu, thừa dịp Tiểu Đao không chú ý, chuyển nàng sang bên kia, thuận tiện nói, “Đêm nay có lẽ gió vẫn còn rất lớn đấy.”

Tiểu Đao cũng biết được có thể là gió lớn, lực chú ý lập tức bị bàn tay đang nhân cơ hội đặt trên vai của Tiết Bắc Phàm dời đi, toàn tâm toàn ý bắt tay hắn không cho hắn ôm, Tiết Bắc Phàm dẫn theo nàng rời khỏi sân, sau đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thoáng qua qua cửa hiên. . . . . . Sau một cột trụ ở cửa hiên, lộ ra một góc áo màu trắng.

Đến nơi phu nhân bày tiệc rượu.

Vương Bích Ba cũng đã đến, lại gần Tiểu Đao thấp giọng hỏi, “Nè, vị phu nhân này vì sao lại đột nhiên muốn mở tiệc rượu vậy?”

Tiểu Đao mếu máo, ý bảo mình cũng có biết đâu.

Tiết Bắc Phàm mặt nhăn mày nhíu, nhưng mà dù sao Vương Bích Ba cùng Nhan Tiểu Đao cũng đã quen biết từ lâu, quen biết. . . . . . Bất đắc dĩ thở dài.

Tiểu Đao thấy hắn thở dài, liền ngồi xuống theo hắn, tò mò hỏi, “Này, Phong Vô Ưu cũng đến đây kìa.” Vừa nói, vừa chỉ vào Phong Vô Ưu từ phía sau cửa chậm rãi tiến vào, một thân áo trắng như tiên. Nàng đi vào, tới bên cạnh Tiết phu nhân, nói nhỏ vài câu.

Tiết Bắc Phàm nhíu mày, nhìn đến Phong Vô Ưu cùng Tiết phu nhân đứng dưới tàng cây cách đó không xa, hai người tựa hồ đang thương lượng cái gì đó, nói chuyện rất tập trung, mọi người bên này đành phải chờ.

Tiết Bắc Phàm lại thở dài một hơi.

Tiểu Đao híp mắt nhìn hắn, “Chàng vì sao lại thở dài?”

“À, ta thở dài lần thứ nhất, là than thở chính mình vô dụng, lại thở dài tiếng thứ hai, là cảm thán bản thân không có cách.”

Tiểu Đao chớp mắt khó hiểu nhìn hắn, “Vì sao lại vừa vô dụng vừa không có cách?”

Tiết Bắc Phàm thở dài một tiếng.

“Lại thở dài gì nữa?” Tiểu Đao bất mãn.

“Lúc này không thở dài thì làm gì được đây.” Tiết Bắc Phàm nhướng mày.

Tiểu Đao hoàn toàn không hiểu, bất quá Tiết Bắc Phàm này cổ quái cũng quen rồi, cho nên không thèm để ý tới hắn nữa! Vương Bích Ba đứng cạnh lấy một món đồ ném lên trên bàn, rất nhanh đã khiến cho Tiểu Đao chú ý, lại gần xem.

Tiết Bắc Phàm nâng cằm, ngẩn người nhìn chén rượu cạn trên bàn, là người mình thích, luôn để ý nàng cùng người khác, là kẻ mình ghét, lúc nào cũng mong người nọ nhanh chóng nói chuyện với ai đó. Cho nên mới nói, thích sờ không được, không thích thì lại cứ bám lấy mình, nhưng thích chính là thích, không thích chính là không thích, cũng không phải là vô dụng, không có cách, thì không làm được gì sao?

Tiểu Đao thấy tiệc rượu còn chưa bắt đầu mà bụng có chút đói, liền nhìn xung quanh bốn phía. Tiết Bắc Phàm gắp một ít điểm tâm để trước mặt nàng, Tiểu Đao hai mắt sáng ngời, chợt nghe Tiết Bắc Phàm thuận thế ở bên tai nàng nói, “Ta ghen!”

Tiểu Đao sửng sốt, khó hiểu ngẩng đầu nhìn Tiết Bắc Phàm, “Hả?”

“Ta nói, nàng đừng cùng người đó nói chuyện mà không để ý tới ta được không, ta ghen.” Tiết Bắc Phàm thoải mái nói làm Tiểu Đao đỏ ửng mặt, vừa chỉ sang Trọng Hoa cùng Hiểu Nguyệt bên kia.

Tiểu Đao ngẩn người nhìn qua, Hiểu Nguyệt ngồi ở bên cạnh bàn, Trọng Hoa giúp nàng cắt miếng điểm tâm trong bát, cắt miếng điểm tâm nhỏ lại một chút sẽ cho vừa vào miệng, sẽ không dính vào tay, còn đem cả nhân nho khô lấy ra, Hiểu Nguyệt không thích ăn nó.

Tiểu Đao theo bản năng giật giật khóe miệng.

Tiết Bắc Phàm hạ giọng đủ để nói với Tiểu Đao, “Nàng nhìn Hiểu Nguyệt kìa.”

Tiểu Đao mếu máo, cũng không yếu thế, “Chàng nhìn Trọng Hoa đi!”

Tiết Bắc Phàm chỉ chỉ, “Hiểu Nguyệt cũng không nhìn người khác nàng có thấy không không, trong mắt đều là Trọng Hoa!”

Tiểu Đao trợn mắt nhìn hắn, “Trọng Hoa cũng giúp nàng cắt điểm tâm, chàng xem chàng thì sao? Đưa miếng điểm tâm ngay cả chén cũng không có.”

Tiết Bắc Phàm nhíu mày, “Hiểu Nguyệt điểm tâm đưa đến miệng liền ăn sao nàng không nói? Nàng nhìn nàng đi, giống như con mèo chọn ba lấy bốn.”

Tiểu Đao mếu máo, “Trọng Hoa không giống chàng thích giở mấy trò quái đản! Chàng đưa đến miệng ta mà ăn liền, ai biết chàng có thể bỏ thêm con sâu hay gì đó vào hay không?”

Tiết Bắc Phàm há mồm, “Ta chọc ghẹo nàng như thế bao giờ?”

Tiểu Đao không phục, “Chàng không chọc ghẹo ta lúc nào?”

Phía sau, Vương Bích Ba chọt chọt Tiểu Đao, cắt ngang cái màn liếc mắt đưa tình của hai kẻ đang không coi ai ra gì kia.

Tiểu Đao quay đầu lại, Vương Bích Ba đưa lên một cái hộp đựng thức ăn bằng tơ vàng gỗ lim, bên trong có sủi cảo tôm trong suốt, “Lại đây, đừng ăn mấy món thô thiển đó, ăn cái này đi, rất ngon.”

Tiểu Đao nhìn sủi cảo tôm, lại nhìn bánh hạnh nhân Tiết Bắc Phàm gắp trước mặt.

Tiết Bắc Phàm thở dài, dùng đũa gắp một miếng bánh hạnh nhân đưa đến trước mắt Tiểu Đao.

Vương Bích Ba cũng không yếu thế, gắp một miếng sủi cảo đưa đến.

Tiểu Đao nhìn chằm chằm một miếng bánh hạnh nhân, một miếng sủi cảo trước mắt, trái phải nhìn hai người.

Tiết Bắc Phàm cùng Vương Bích Ba liếc mắt nhìn nhau một cái, cũng không lên tiếng, để cho bản thân Tiểu Đao tự chọn.

Lúc này, Hách Kim Phong chạy lại, “Tiểu Đao, cho đại ca nếm thử miếng sủi cảo đi?”

“Dạ.” Tiểu Đao vươn tay đem sủi cao trong tay Vương Bích Ba hướng Hách Kim Phong đẩy sang Hách Kim Phong há miệng “A ô”.

Vương Bích Ba cả kinh, vội buông đũa.

Hách Kim Phong khen, “Ưm! Hương vị rất ngon!”

“Đại ca thích ăn không?” Tiểu Đao đem sủi cảo đặt trước mặt Hách Kim Phong, “Ăn nhiều một chút.”

Hách Kim Phong vốn cứ nghĩ rằng đến đây sẽ có ăn cơm, không ngờ cứ ngồi lì một chỗ giương mắt nhìn mọi người nên đói đến lả người.

Tiểu Đao thấy Hách Kim Phong ăn rất vui vẻ, nhẹ nhàng thở ra, quay đầu lại nhìn lên, Tiết Bắc Phàm trong tay vẫn còn gắp miếng bánh hạnh nhân kia, nâng lên trước mặt nàng, mắt nhìn nàng.

Tiểu Đao cũng nhìn hắn, Tiết Bắc Phàm đem miếng bánh đến trước miệng nàng, “Ăn nào.”

Tiểu Đao nhíu mày, “Chàng sao lại giống như vỗ béo cún con thế?!”

Tiết Bắc Phàm thiếu chút nữa bật cười, thần sắc cũng dịu xuống, giơ đũa, tay kia thì gắp miếng tiếp theo, đưa đến bên miệng Tiểu Đao, thanh âm ôn nhu, “Không phải nói đói sao? Ăn một miếng đi.”

Tiểu Đao trong lòng có chút dễ chịu, ngẩng đầu nhìn thấy bên kia Trọng Hoa đang đút Hiểu Nguyệt ăn, vừa ở bên tai nàng nói cái gì, đùa đến nỗi nàng muốn cười lại ngượng ngùng.

Há miệng. . . . . . Tiểu Đao theo bản năng cắn một ngụm, có chút giận dỗi nhai nhai, vừa liếc mắt nhìn Tiết Bắc Phàm một cái.

Tiết Bắc Phàm khẽ cười, vươn tay nhẹ nhàng giúp nàng lau vụn bánh bên khóe miệng, đút nàng ăn miếng thứ hai.

Tiểu Đao thuận tay cầm lấy cái chén, Tiết Bắc Phàm đem miếng còn lại đút vào miệng nàng, giật lấy cái chén của nàng, “Lạnh, ta giúp nàng làm nóng.”

Tiểu Đao nhướng mi tò mò nhìn Tiết Bắc Phàm, thấy hắn cẩn thận sờ thành ấm trà kiểm tra nhiệt độ, mở nắp ra nhìn thử, Tiểu Đao trong lòng vô cớ dâng lên cảm giác đắc ý.

Bên cạnh, Vương Bích Ba đỡ trán bất đắc dĩ nhìn Hách Kim Phong đem miếng há cảo cuối cùng nhét vào miệng. Thật là, tiền mua sủi cảo này có thể mua bánh hạnh nhân kia lót đường mấy con phố, không biết làm sao đành cam tâm tình nguyện ăn bánh hạnh nhân, đến sủi cảo cũng không thèm liếc nhìn.

Lúc này, chợt thấy Tiết phu nhân cùng Phong Vô Ưu ở phía xa đã nói chuyện xong, thướt tha quay trở về.

Tiểu Đao vừa mới đón lấy chén từ tay Tiết Bắc Phàm đưa đến, cầm chung trà nóng hầm hập đang muốn uống, Tiết Bắc Phàm giúp nàng lau vụn bánh hạnh nhân bên khóe miệng.

“Ôi. . . . . .” Tiểu Đao lại giật mình một cái.

“Phỏng sao?” Tiết Bắc Phàm chau mày, liền vươn tay sờ cái chén.

“Không.” Tiểu Đao cảm thấy nổi da gà, ngẩng đầu, đối diện là đôi mắt của Phong Vô Ưu. Tiểu Đao sửng sốt, vẻ mặt Phong Vô Ưu cũng không đẹp lắm, ngồi ở đối diện nhìn nàng chằm chằm, tựa hồ chất chứa một tia oán độc.

.

oOo

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here